|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
BONG
BÓNG LÊN TRỜI |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16]
[17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29] |
|
Chương
17 |
|
 |
Cuộc gặp gỡ giữa Thường và Thủy
Tiên tại căng-tin rốt cuộc đã không đạt được một thỏa thuận
nào về việc dạy kèm. Trước đề nghị của Thường, Thủy Tiên đã từ
chối sau một hồi đắn đo cân nhắc. Cô bảo anh là buổi tối cô
bận. Thực ra cô không muốn anh vất vả thêm, nhất là việc đó
lại chẳng giúp ích gì cho anh về mặt tài chánh.
Không rõ ý định của Thủy Tiên, Thường đinh ninh là cô bận thật
nên cũng chẳng thắc mắc gì.
Sau lần đó, Thường nhìn Thủy Tiên bằng ánh mắt có phần khác
trước. Anh nhìn thấy ở cô bạn đài các này nét nhu hòa, sự tốt
bụng và lớn hơn hết là thái độ cảm thông thành thật. Trong lớp,
Thường dần dần trò chuyện với Thủy Tiên nhiều hơn và thân
thiện hơn. Thủy Tiên cũng bớt e dè, cô thường xuyên hỏi Thường
những chỗ khó hiểu trong bài học hoặc nhờ anh chỉ dẫn cách
giải những bài toán hóc búa .
Bạn bè cùng lớp đã bắt đầu để ý đến sự thân mật gần đây giữa
hai người . Chưa một lời trêu ghẹo nào thốt lên nhưng đã xuất
hiện những nụ cười tủm tỉm và những ánh mắt đầy ẩn ý.
Trước những dấu hỏi lặng thầm đó, Thủy Tiên chẳng tỏ thái độ
gì. Chỉ có Thường là chột dạ. Anh biết giữa anh và Thủy Tiên
chẳng có tình cảm gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là bạn bè, nhưng
không hiểu sao mỗi khi bắt gặp ánh mắt cười cười của đứa bạn
nào đó, Thường lại đỏ mặt lên vì xấu hổ. Và cảm giác đó bao
giờ cũng khiến anh cực kỳ lúng túng và khó chịu .
Đã vậy, sáng nay vừa ló mặt vào lớp, Thường lại chết điếng
người vì một chuyện anh không hề ngờ tới .
Số là chủ nhật này lớp anh tổ chức đi chơi ở khu giải trí
Thanh Đa . Không biết ai đã đưa ra ý kiến này nhưng khi chuyện
đi chơi được nêu lên, hầu hết bạn bè đều hăng hái hưởng ứng.
Thường cũng ghi tên tham gia vì chủ nhật anh không phải đi
bán. Theo tính toán của trưởng ban tổ chức, lớp phó Ái Lan,
thì mỗi người phải đóng ba ngàn đồng cho buổi đi chơi . Chính
khoản lệ phí này đã gây rắc rối cho Thường.
Rắc rối không phải vì Thường không xoay nổi món tiền kia mà vì
sáng nay Thường vừa mang tiền đến nộp thì Ái Lan đã nheo mắt
cười cười:
- Khỏi đóng nữa!
- Sao vậy ? - Thường trố mắt - Bộ hủy bỏ vụ đi chơi rồi hả ?
- Không phải! Tại vì có người đóng tiền cho ông rồi!
Thường càng ngơ ngác:
- Đóng tiền cho tôi ? Ai vậy ?
- Thôi đi! Ông đừng có làm bộ ngây thơ!
Giọng điệu cười cợt của Ái Lan khiến Thường chợt hiểu ra . Anh
tái mặt thốt lên:
- Thủy Tiên?
Ái Lan tủm tỉm:
- Làm bộ hoài! Chứ còn ai trồng khoai đất này nữa!
Thường đã ngượng chín người về hành động của Thủy Tiên, lối ăn
nói bỡn cợt của Ái Lan càng khiến Thường đâm cáu . Anh hừ
giọng:
- Tiền ai nấy đóng! Không việc gì phải đóng giùm!
Vừa nói, anh vừa dằn mạnh mấy tờ giấy bạc xuống bàn, mặt đanh
lại . Ái Lan đâm hoang mang. Cô thôi cười cợt, mà bối rối hỏi:
- Sao kỳ vậy ? Còn tiền kia ...
Thường gọn lỏn:
- Tiền kia Ái Lan trả lại cho Thủy Tiên!
Nói xong, không để cho Ái Lan hỏi tới hỏi lui, Thường quay
lưng bỏ đi một mạch.
Suốt từ lúc đó cho đến giờ ra chơi, Thường ngồi học mà bụng dạ
để tận đâu đâu . Bứt rứt, giận dỗi, chẳng một chút xíu thanh
thản, Thường cứ mong hai tiết đầu chóng trôi qua để ôm cặp ra
về. Những lời châm chọc úp úp mở mở của Ái Lan cứ lởn vởn
trong đầu anh, thậm chí có lúc chúng kêu o o như một bầy ong.
Thường bất giác nhắm mắt lại và tự nhủ sẽ không thèm trò
chuyện với Thủy Tiên nữa . Anh biết Thủy Tiên có ý tốt với
anh. Nhưng công khai đóng tiền giùm như vậy thì thật là quá
quắt, nhất là Thủy Tiên chẳng hỏi qua anh lấy một tiếng. Giúp
đỡ đã đành là tốt, nhưng giúp đỡ như thế nào, đó mới là điều
quan trọng. Giúp đỡ không khéo sẽ thành bố thí, ban ơn. Thủy
Tiên đã không đủ ý tứ để nhìn thấy điều đó, Thường nghĩ thầm,
cô tưởng có thể dựa vào tiền bạc và nhân danh lòng tốt để
quyết định mọi điều thay cho anh, bất kể điều đó có gây tổn
thương đến lòng tự trọng của anh hay không.
Nghĩ thì hung hăng và cay đắng như vậy nhưng đến khi thấy tụi
bạn lục đục ra về vì nghỉ hai tiết sau, còn Thủy Tiên vẫn một
mình ngồi lại, đầu gục xuống bàn, Thường bỗng cảm thấy nao nao
trong dạ. Hẳn là khi vừa vào lớp, Thủy Tiên đã nghe Ái Lan
thuật hết mọi chuyện. Và hẳn là cô đã không để đâu cho hết nỗi
xấu hổ, thẹn thùng trước mặt bạn bè. Mà tất cả chỉ tại vì cô
đã đối xử tốt với anh.
Trước đây một phút, Thường cảm thấy Thủy Tiên đã xúc phạm đến
anh một cách nghiêm trọng, vậy mà bây giờ anh lại cảm thấy
ngược lại . Anh cảm thấy chính anh là tên vũ phu, lỗ mãng.
Bằng hành động nóng nảy bột phát của mình, anh đã gây cho Thủy
Tiên những thương tổn không thể tha thứ được.
Sau một hồi ngần ngừ, Thường khẽ bước lại chỗ Thủy Tiên, ái
ngại gọi:
- Thủy Tiên.
Thủy Tiên không trả lời, chỉ có đôi vai rung lên dưới làn tóc
xõa . Thường lại rụt rè mấp máy môi:
- Thủy Tiên.
Và Thường vô cùng mừng rỡ khi thấy Thủy Tiên ngước lên. Nhưng
niềm vui vừa lóe lên chợt tắt ngấm. Gương mặt nhòe nước mắt
của Thủy Tiên khiến tim Thường như thót lại . Anh vội vã lắp
bắp:
- Thủy Tiên cho tôi xin lỗi ...
- Không, Thường chẳng có lỗi gì! - Thủy Tiên khẽ lắc đầu,
giọng buồn bã - Thủy Tiên mới là người có lỗi . Thủy Tiên đã
xử sự như trẻ con.
Thái độ của Thủy Tiên thật bất ngờ đối với Thường. Trong một
thoáng, anh tưởng như có một làn nước mát đang chảy qua lòng
mình. Và phải cố hết sức Thường mới kềm được nỗi xúc động để
khỏi phải nắm lấy tay cô bạn gái để tỏ tình thân mến. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|