|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
BONG
BÓNG LÊN TRỜI |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16]
[17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29] |
|
Chương
21 |
|
 |
Thấm thoắt mà đã một tháng trôi
qua, kể từ ngày Thường đi "dạy kèm". Chiều nay, Thường đem "tháng
lương" đầu tiên về cho mẹ. Đó là khoản tiền trước nay Thường
vẫn gửi nơi chú Kiến. Anh trích ra một ít mua cho bé Nhi một
chiếc cặp xách đi học. Anh cũng mua cho chú Kiến một chiếc nón
mới thay cho chiếc nón cũ mèm chú vẫn thường đội .
Chú Kiến đón chiếc nón từ tay Thường với vẻ cảm động, miệng
trách yêu:
- Cái thằng bày đặt! Chỉ lần này thôi nghen! Lầu sau đừng mua
gì cho chú nữa! Hãy đem tiền về cho mẹ!
Thường nắm chặt tay chú Kiến:
- Nếu không nhờ chú, cháu đâu biết làm cách nào giúp đỡ mẹ
cháu!
Chú Kiến vỗ vai Thường:
- Thôi, về đi! Đừng nói chuyện tình nghĩa ấm ớ nữa!
Khi Thường bước vào nhà, đặt cặp sách lên bàn, hoan hỉ nói với
Nhi:
- Quà cho em nè!
Thì Nhi sáng mắt lên và vội vã chạy bổ lại . Nó ôm cái cặp vào
người, thận trọng và âu yếm sờ lên những chiếc khóa đồng sáng
lóe, miệng trầm trồ:
- Ôi, chiếc cặp đẹp quá! Ở đâu ra vậy anh?
Thường vui vẻ:
- Anh mua cho em chứ đâu!
- Anh mua ? - Nhi tròn xoe mắt, nhưng rồi chợt nhớ ra, Nhi
cười tủm tỉm - Anh mới lãnh lương hả ?
- Ừ, anh mới lãnh lương!
Thường đáp với giọng kiêu hãnh và âu yếm nhìn em. Vẻ mừng rỡ
của Nhi khiến Thường cảm thấy nao nao trong dạ. Tội nghiệp,
chiếc cặp của Nhi cũ xì, sứt chỉ tuột quai mấy tháng nay nhưng
Nhi không dám mở miệng xin mẹ. Biết gia đình khó khăn, mẹ phải
vất vả đối phó với cái ăn cái uống, Nhi lầm lũi đi học với
chiếc cặp xộc xệch trên tay, quai phải bó lại bằng sợi kẽm.
Ngẫm nghĩ một hồi, Thường khẽ hắng giọng:
- Nhi nè!
- Gì anh?
- Khi nào cần gì, em nói với anh nghen! Kỳ lương sau, anh sẽ
mua cho!
Nghe anh hứa hẹn mặt Nhi tươi roi rói . Nhưng rồi không biết
nghĩ ngợi thế nào, Nhi lại lắc đầu:
- Thôi, em chẳng cần gì đâu! Anh đưa hết tiền cho mẹ đi!
Bất giác Thường khẽ thở dài . Câu nói của Nhi khiến anh cảm
động và càng thương em hơn. Nhi còn nhỏ nhưng biết thương mẹ
thương anh, không hay vòi vĩnh như các bạn cùng tuổi . Tuần lễ
đầu đi bán, chiều nào Thường cũng để dành đem về cho em một
khúc kẹo kéo . Tưởng Thường mua thật, qua đến ngày thứ tư Nhi
rụt rè lên tiếng:
- Thôi, em không ăn nữa đâu! Anh đừng mua nữa! Tốn tiền lắm!
Nhưng Thường phớt lờ. Chiều nào anh cũng đem kẹo về cho em.
Mấy ngày sau, Nhi lại buột miệng:
- Em đã nói anh đừng mua nữa mà! Em ngán lắm, ăn không nổi nữa
đâu!
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Nhi, Thường không biết Nhi nói thật
hay giả vờ. Anh gật gù:
- Nếu em ngán thì anh không mua kẹo kéo nữa! Anh mua kẹo khác!
Nhi lật đật từ chối:
- Thôi, thôi, kẹo khác em cũng không ăn đâu!
Thường nheo mắt:
- Vậy chứ em muốn ăn thứ gì?
Nhi nhe răng sún ra cười:
- Em chẳng ăn gì hết! Thay vì mua kẹo, anh cứ để dành tiền đó
cho em. Ít hôm nữa đóng tiền bảo trợ học đường, em khỏi phải
xin mẹ!
Bây giờ nhìn vẻ mặt trầm ngâm trước tuổi của Nhi, bất giác
Thường nhớ tới câu nói của Nhi hôm nào, lòng anh bỗng dạt dào
thương mến. Và Thường tự nhủ, mặc dù Nhi không hé môi, nhưng
từ nay về sau anh sẽ quan tâm đến Nhi nhiều hơn, xem Nhi ước
muốn những gì, anh sẽ tự động mua quà cho Nhi vào kỳ "lương"
tới .
Khác với Nhi, bà Tuệ đón nhận món tiền đầu tiên Thường mang về
bằng một vẻ mặt trầm lặng. Trong lòng bà, buồn vui lẫn lộn. Để
cho đứa con trai đang tuổi đi học phải đi làm thêm, điều đó
làm bà áy náy, cảm thấy, cảm thấy mình chưa làm tròn trách
nhiệm đối với con cái . Nhưng mặt khác, với món tiền đầu tiên
kiếm được, Thường đem đến cho bà cảm giác rằng anh đã trưởng
thành, đã tỏ rõ vai trò của một người đàn ông trong gia đình
và nhất là Thường đã làm tất cả những điều đó với phong cách
lặng lẽ nhưng quả quyết, hệt như ông Phong lúc còn sống. Sự so
sánh lạc quan đó đã giúp bà Tuệ nhanh chóng xua tan những lợn
cợn trong đầu . Bà dịu dàng đặt tay lên vai Thường, trầm
giọng, nói ngắn gọn:
- Dù sao con cũng phải lo giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tốt!
Thường dạ khẽ.
Như sực nhớ ra, bà Tuệ nói thêm:
- Và dạy tốt nữa!
Thường lại dạ, không nén nổi vui mừng. Khi mẹ đã dặn anh "dạy
tốt" có nghĩa mẹ đã mặc nhiên đồng tình với việc làm của anh.
Mẹ đã không còn lo lắng nhiều về anh nữa . Trong suốt một
tháng qua, vừa đi bán, Thường vừa sắp xếp thời gian để học
bài, ôn tập cẩn thận nên kết quả học tập của Thường ở lớp
không bị ảnh hưởng gì. Chính mẹ đã nhận thấy điều đó.
Nhưng điều khiến Thường sung sướng nhất, một niềm sung sướng
không bờ bến, là kể từ khi có thêm phần đóng góp của Thường,
sau nhiều ngày lưỡng lự, bà Tuệ đồng ý nghỉ một buổi dạy thêm
trong ngày theo đề nghị khẩn thiết của Thường và Nhi .
Thế là một tuần sau ngày "lãnh lương" của Thường, bà Tuệ chỉ
còn dạy một ngày hai buổi sáng và tối thay vì kín đặc cả ba
buổi như trước đây . Thường đề nghị mẹ nghỉ dạy buổi tối, chỉ
giữ lại buổi chiều nhưng bà Tuệ không chịu . Bà bảo học sinh
buổi chiều là học sinh các trường phổ thông đi học thêm, không
người này thì người khác nhận dạy, giáo viên thừa chứ không
thiếu . Còn các lớp bổ túc ban đêm thù lao thấp, giáo viên ít
nên không thể nghỉ dạy được. Hơn nữa, học trò các lớp đêm hầu
hết là những người có hoàn cảnh khó khăn, vì lý do nào đó mà
thất học hoặc không có điều kiện theo học các trường lớp chính
qui, vì vậy bà không đành bỏ họ.
- Những người này họ còn khổ hơn mình, con ạ!
Bà Tuệ ngậm ngùi kết luận. Nghe vậy, Thường mới thôi nằn nì.
Anh hiểu mẹ đã chọn lựa đúng, mặc dù so với đi dạy buổi chiều
thì đi dạy buổi tối vất vả hơn và ảnh hưởng đến sức khỏe nhiều
hơn.
Nhưng dù sao thì việc bà Tuệ thôi xoay tất bật như chong chóng
với ba buổi dạy một ngày cũng đã là một bước tiến lớn và là
một thay đổi đầy ý nghĩa trong gia đình. Cuộc sống có vẻ như
thư thả và bớt nặng nề hơn, ít ra là về mặt tinh thần. Những
tiếng ho húng hắng của bà Tuệ giữa canh khuya cũng dường như
giảm đi nhiều . Thường nhận thấy thế.
Và trong nỗi hân hoan ngọt ngào đó, Thường chợt nhớ tới những
ước mơ hôm nào anh đã cùng Tài Khôn thả theo những quả bóng
bay . Như vậy là những mong mỏi thầm kín của anh đã dần dà
biến thành sự thật. Còn mộng ước đẹp đẽ của cô bạn nhỏ kia,
biết đến bao giờ? |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 27, 2002
This story has been read (Since September 27, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|