|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
CÒN
CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30][31] |
|
Chương
2 |
|
 |
Từ quê tôi vô Sài Gòn, xe chạy
nhanh hơn hai ngày một đêm. Xe tới bến lúc tôi đang ngủ gà ngủ
gật. Ông sồn sồn ngồi bênh cạnh lay vai tôi:
- Dậy đi chú em ! Tới nơi rồi !
Tôi giật mình mở choàng mắt. Đợi hành khách xuống gần phân nửa,
tôi lật đật chui ra .
Bến xe đông nghịt người . Quán xá chen chúc cả dãy dài . Hàng
rong khắp nơi, tiếng rao inh ỏi . Trong khi tôi đang ngơ ngác
trước cảnh tượng náo nhiệt thì đám xích-lô bu lại . Cả chục
giọng chào mời:
- Thầy Hai đi đâu, lên xe tui chở về !
Tự dưng được thiên hạ kêu "thầy", tôi vừa thinh thích vừa thấy
ngồ ngộ. Trong khi tôi đang phân vân, chưa biết nên đi xe nào
thì một anh thanh niên vẹt đám người bước tới giật chiếc va-li
trên tay tôi rồi phăng phăng chạy đi .
Tôi đớ người tính la lên, bỗng anh thanh niên quay cổ lại kêu
tôi trong khi chân vẫn tiếp tục rảo bước:
- Thầy Hai lại đây, tui chở về !
Không biết làm sao, tôi đành phải vội vã đuổi theo anh xích-lô
quỷ quái nọ, trong bụng đã bắt đầu thấy ớn cái đất Sài Gòn.
Đuổi theo tôi là những tiếng chửi lằm bằm của đám xích-lô bị
giựt mối .
Anh xích-lô một tay đẩy xe một tay đưa va-li cho tôi:
- Thầy Hai ngồi ôm va-li còn cái túi trên vai thầy Hai đưa đây,
tui để trên càng xe !
Đỡ lấy cái túi xách trên tay tôi, anh xíxh-lô bỗng la lên:
- Chết mẹ ! Tụi lưu manh nó rạch cái túi của thầy Hai rồi !
Thầy coi lại thử có mất thứ gì không !
Tiếng la của anh xích-lô làm tôi bàng hoàng. Tôi cầm lấy cái
túi xách và điếng hồn khi thấy một đường rạch dài chạy suốt
bên hông. Tôi lật đật cái túi xách xuống, mở ra xem. Cũng may
là quần áo tiền bạc tôi bỏ trong va-li . Túi xách chỉ đựng
toàn bánh trái, nên bọn lưu manh chẳng lấy được gì, chỉ tiếc
là tiếc cái túi .
Nhét chùm bánh ít bị lòi ruột vào lại trong túi, tôi lặng lẽ
leo lên xe, trong lòng vừa hậm hực vừa lo âu .
- Thầy Hai về đâu ?
Bây giờ tôi mới nhớ là mình chưa nói địa chỉ của dì Ba, nơi
tôi sẽ ở trong thời gian tới, cho anh xích-lô biết. Dì Ba là
chị của mẹ tôi . Dì theo chồng vào Sài Gòn đã gần mười lăm năm
nay . Hồi đó tôi còn nhỏ nên hình ảnh dì tôi chỉ nhớ loáng
thoáng. Còn dượng Ba thì tôi chưa gặp lần nào, tôi chỉ biết
dượng Ba qua thư từ và qua lời mẹ tôi kể.
Tôi nói địa chỉ nhưng dường như anh xích-lô không nghe ra .
Anh ta lại hỏi:
- Thầy Hai về đâu ?
Tôi lại trả lời . Anh ta vểnh tai nghe xong lại lắc đầu:
- Thầy nói giọng khó nghe quá ! Thầy nói đường đó là đường gì
?
Cảm thấy lúng túng và mắc cỡ khi phải lập lại lần nữa, tôi
liền rút tờ giấy ghi địa chỉ đưa cho anh ta .
Xem xong, anh ta gật gù :
- À, té ra thầy về đường Bà Hạt. Bà Hạt mà khi nãy thầy nói
tui nghe không ra !
Xe chạy lòng vòng. Tôi ngồi ôm cứng cái va-li trước ngực như
sợ ai giựt mất.
- Hình như thầy mới tới đây lần đầu ?
Anh xích-lô vừa đạp vừa lân la hỏi chuyện.
Tôi gật đầu .
- Phải lần đầu không thầy ?
Anh xích-lô lại hỏi . Tôi sực nhớ ra anh ta không thấy cái gật
đầu của tôi, liền đáp:
- Dạ.
- Tôi đoán là thầy vô đây đi học ?
- Dạ.
- Dòm cái tướng thư sinh của thầy là tui biết liền ! - Rồi anh
ta khịt mũi, nói tiếp - Sống ở cái đất này thầy phải coi
chừng, bọn cướp giựt trộm cắp đầy rẫy, nhất là ở các bến xe,
chợ búa . Mà tướng thầy thì khù khờ...
Lời nhận xét của anh xích-lô khiến tôi đỏ mặt. May mà anh ta
không nhìn thấy .
- Tụi nó rạch lúc nào lẹ quá ! - Tôi nói .
- Dễ ợt chớ có khó gì đâu, thầy ! Tại thầy không biết đó thôi
! Ôm trước ngực tụi nó còn rạch được nũa là đeo trên vai . Tụi
nó chỉ cần đeo chiếc nhẫn có cạnh nhọn rồi giả bộ chen lấn, áp
sát cái mặt nhẫn vô túi xách của thầy . Thầy quay qua quay lại
là "rẹt" một cái liền.
Nghe anh ta nói, tôi nghe lạnh sống lưng. Bọn chúng chơi kiểu
đó trời chưa chắc đã biết, huống hồ chi một kẻ "khù khờ" như
tôi .
Mải nghĩ đến những chuyện u ám đó, tôi chẳng còn đầu óc đâu
ngắm cảnh phố phường. Dù vậy, những đường phố thênh thang rộn
rịp xe cộ, những toà buynđding cao ngất hai bên đường cũng gây
cho tôi một ấn tượng choáng ngợp. Thật khác xa các tỉnh lỵ,
các thị trấn khiêm nhường ở quê tôi . Nhất là khi đi ngang Ngã
Bảy, tôi cảm thấy hoa cả mắt trước một giao lộ chằng chịt với
cơ man người xe qua lại .
Lát sau, xe rẽ vào một con đường nhỏ và dừng lại trước một con
hẻm.
- Tới rồi, thầy Hai .
Tôi bước xuống đất, miệng hỏi:
- Anh lấy bao nhiêu tiền ?
Anh xích-lô đỡ cái túi trên càng xe đưa cho tôi:
- Dạ, thầy Hai cho năm trăm.
Tôi chẳng biết mắc rẻ ra sao, cứ móc tiền đưa đại . Đối với
tôi lúc này, về được tới nhà là yên tâm lắm rồi, khỏi phải sợ
gặp rắc rối dọc đường. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|