|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
CÒN
CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30][31] |
|
Chương
20 |
|
 |
Không thể vừa đi học với Kim
Dung lại vừa đi học với Quỳnh. Giữa hai trường hợp, tôi chọn
trường hợp sau . Điều đó hoàn toàn dễ hiểu, bởi vì tôi yêu
Quỳnh. Còn với Kim Dung, chúng tôi chỉ là bạn. Ở cạnh Kim
Dung, tôi cảm thấy niềm vuị Nhưng ở bên cạnh Quỳnh, tôi cảm
thấy hạnh phúc.
Niềm vui và hạnh phúc giống như hai bờ của một dòng sông, lẽ
ra tôi có thể ung dung bơi thuyền ở giữa . Nhưng đằng này,
Quỳnh bắt tôi phải cập một bờ, cập về phía Quỳnh.
Khi nỗi sung sướng trong lòng lắng xuống, tôi bỗng cảm thấy áy
náy về quyết định của mình. Tôi có cảm giác đang phản bội lại
Kim Dung, phản bội lại tình cảm chân thành của nó. Làm thế nào
để giải thích với Kim Dung về mọi chuyện ? Tôi loay hoay với ý
nghĩ đó suốt đêm và chỉ chợp mắt khi trời gần sáng.
Hôm sau, Kim Dung vẫn đến đón tôi như thường lệ. Lòng đầy xáo
trộn, dọc đường đến trường tôi không nói một câu .
Kim Dung tỏ vẻ ngạc nhiên :
- Bữa nay ông làm sao mà á khẩu vậy ?
Tôi thở dài :
- Ngày mai trở đi, Kim Dung đừng đón tôi nữa !
Nó bĩu môi :
- Có vậy mà cũng làm mặt nghiêm ! Ông mua xe mới rồi chứ gì ?
Tôi lắc đầu .
Kim Dung nhướng mắt :
- Chứ tại sao ?
Sau một thoáng do dự, tôi cắn môi :
- Ngày mai tôi đi với Quỳnh !
- Quỳnh nào ?
Tôi đáp một cách khó khăn :
- Cô bé ở cạnh nhà.
Kim Dung bắt đầu hiểu ra :
- Người yêu ông, phải không ?
Tôi gật đầu và thấy mặt Kim Dung tái hẳn đi . Trong một
thoáng, tôi cảm thấy một cái gì đó đang tan vỡ trong tôi .
Nhưng Kim Dung quả là một cô gái biết tự chủ. Sau một chớp mắt
sững sờ, nó bình tĩnh lại ngay . Nó gật gù :
- Vậy cũng được ! Cái đó là quyền của ông !
Tôi nói với giọng của một người phạm tội :
- Kim Dung có giận tôi không ?
Nó nhún vai, đáp gọn lỏn :
- Giận !
Từ lúc đó, Kim Dung không quay sang trò chuyện với tôi nữa .
Còn tôi thì không đủ can đảm để gợi chuyện.
Tới giờ ra chơi, Kim Dung bỏ về, nghỉ luôn hai tiết sau .
Trưa đó, tôi đi bộ về nhà, ngực nặng như đeo đá.
Kim Dung nghỉ học suốt một tuần. Trong thời gian đó, tôi học
không vô lấy một chữ, trong lòng luôn day dứt không hiểu hành
động của mình liệu có đúng không.
Đến khi tôi đinh ninh Kim Dung bỏ học luôn, đang định ghé nhà
nó thì nó lò dò tới lớp.
Thấy Kim Dung xuất hiện, tôi mừng rỡ như bắt được vàng. Một
niềm vui kỳ lạ tràn ngập khắp người tôi . Tôi nhìn nó như nhìn
một người thân đi xa về, lúng túng không biết nói gì.
Ấp úng một hồi, tôi hỏi một câu cực kỳ vô duyên :
- Kim Dung khỏe chứ ?
Nó liếc tôi :
- Làm gì mà không khỏe ? Bộ ông tưởng tôi sắp chết đến nơi hả
?
Tôi đỏ mặt :
- Đâu có !
- Không có sao ông định chiều nay ghé nhà tôi ?
Tôi ngẩn người ra :
- Sao Kim Dung biết ?
Nó cười :
- Sao lại không biết ! Tính ông tôi còn lạ gì !
Tôi phục lăn :
- Kim Dung tài thật !
Nó tặc lưỡi :
- Chưa tài lắm đâu ! Nếu tài, tôi đã biết ông có người yêu rồi
!
Nghe Kim Dung nhắc chuyện đó, tôi chép miệng ngó lơ chỗ khác.
Thấy vậy, nó hỏi lảng :
- Mấy bữa nay ông có chép bài đầy đủ không ?
- Kim Dung mượn tập hả ?
- Ừ.
- Lát nữa lấy .
Lúc ra về, Kim Dung rủ tôi đi uống cà phê . Hai đứa ghé vào
quán nước quen thuộc trước cổng trường.
Thấy tôi đi bộ, Kim Dung hỏi :
- Lát nữa cô Quỳnh ghé đón ông hả ?
- Không ?
- Sao vậy ?
Tôi ấp úng :
- Mấy bữa nay tôi đi học một mình.
- Sao lại đi một mình ? - Kim Dung lại hỏi .
Tôi ngồi im, không trả lời .
Kim Dung nheo mắt ngó tôi :
- Tôi nghỉ học làm ông áy náy nên ông chưa đi chung với Quỳnh
chứ gì ?
Nó nói trúng phóc, tôi đành gật đầu :
- Ừ.
Kim Dung chạm khẽ vào vai tôi :
- Nếu vậy, ngày mai ông có thể đi chung với cô ta được rồi .
Tôi không nghỉ học nữa đâu !
Giọng nó bỗng nhiên dịu dàng kỳ lạ, khác hẳn thường ngày . Tôi
lặng lẽ nhìn ra đường. Buổi trưa, nắng chói chang trên những
tàng cây điệp, in xuống mặt đất những bóng đen im sững. Thỉnh
thoảng, những cơn gió nhẹ lướt qua, mơn man những nhánh cây
làm rơi xuống những chiếc lá phản chiếu ánh sáng nom như những
giọt nắng vàng lượn lờ trong khoảng không ngái ngủ. Tôi dõi
theo những chiếc lá, lòng bồi hồi không biết Kim Dung có còn
giận tôi nữa hay không.
Dường như đọc được ý nghĩ của tôi, Kim Dung bỗng nói :
- Tôi không giận ông nữa đâu ! Hành động của ông không có gì
sai, chỉ có điều nó hơi đột ngột, ít ra là với tôi .
Rôì Kim Dung nói tiếp - lần đầu tiên tôi nghe nó nói bằng một
giọng tâm sự :
- Ông biết không, nhà tôi chỉ có hai chị em gái . Chị tôi đang
du học ở Pháp. Từ lâu, tôi thèm có một người anh trai hoặc một
người em trai kinh khủng. Tôi muốn được chăm sóc một người đàn
ông. Đấy là một tình cảm tự nhiên, ông đừng hiểu lầm ! Mà đám
bạn trai của tôi toàn những tên láu cá...
Tôi quay lại và bắt gặp ánh mắt của Kim Dung. Tia nhìn của tôi
có lẽ làm Kim Dung tự ái . Nó lúc lắc đầu như để xua tan đi
những tình cảm mềm yếu và trở lại cái giọng khinh bạc cố hữu :
- Nhưng ông đừng nghĩ là tôi yêu ông. Điều đó sẽ không bao giờ
xảy ra hoặc nếu có xảy ra thì cũng không phải bây giờ. Lúc này
tôi chỉ coi ông như một người bạn thân hoặc như một đứa em cù
lần mà tôi quý mến. Dù vậy khi đứa em đó chia sẻ tình cảm với
một người con gái khác, tôi vẫn cảm thấy mất mát...
Dù trở lại kiểu ăn nói táo bạo, cuối cùng Kim Dung vẫn không
che giấu được nỗi buồn của mình. Tôi nghe Kim Dung nói, không
hỏi lại, không ngắt lời và tôi hoàn toàn tin những lời tâm sự
của nó. Trong tâm trạng bâng khuâng khó tả, tôi nắm lấy tay
Kim Dung siết chặt và thì thầm.
- Tôi hiểu . Kim Dung đừng buồn nữa !
Nó giằng tay khỏi tay tôi, nghinh mặt nói :
- Tôi có thèm buồn ! Mà ông đừng làm bộ an ủi tôi như một ông
anh tốt bụng. Ông chỉ là một đứa em khù khờ thôi ! Một đứa em
, ông hiểu chưa ?
Tôi gật đầu, mặt nhăn nhó :
- Hiểu !
Chúng tôi rời khỏi quán và Kim Dung chở tôi về nhà. Lần này
tôi không giành chở nữa mà lặng lẽ ngồi phía sau . Như một đứa
em cù lần. Phải không, cô bạn thân mến của tôi ? |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|