|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
CÒN
CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30][31] |
|
Chương
23 |
|
 |
Sau Tết, Quân Giải Phóng gây áp
lực mạnh. Báo chí và ra đdi-ô hầu như ngày nào cũng đưa tin về
tình hình chiến sự. Trong vòng hai tuần lễ, Pleiku, Buôn Mê
Thuột, Kontum và Quảng Trị bị thất thủ. Người Sài Gòn trước
nay vốn xa lạ với bom đạn đã băt' đầu cảm thấy hơi thở nóng
hổi của chiến tranh thổi tới sau gáy mình.
Đám sinh viên miền Trung lo sốt vó, nhất là những đứa có người
thân tham gia quân đội . Tôi không biết tình trạng gia đình
ngoài đó ra sao, nhất là khi quê tôi bị thất thủ mười ngày sau
đó.
Trong những ngày này, Sài Gòn đông nghẹt những người từ miền
Trung chạy vào . Tôi có gặp một số người quen ngoài quê nhưng
họ chẳng biết gì về tình hình gia đình tôi .
Trong khi đó, gia đình bác Tám tỏ ra rất bình tĩnh. Cả dì
dượng tôi cũng vậy . Điều đó khiến tôi an tâm được phần nào .
Lúc này, các trường học vẫn hoạt động bình thường. Nhưng chúng
tôi đến lớp để chơi hơn là để học. Các thầy cô ngồi trên bục
giảng bình luận thời sự thay vì giảng bài . Một số tỏ ra lo
lắng rụt rè. Một số phấn khởi ra mặt, chửi Mỹ và chính quyền
công khai .
Học trò đứa nào muốn nghe thì ngồi trong lớp, đứa nào muốn đi
chơi thì tót ra ngoài .
Kim Dung hỏi tôi :
- Ông có biết tin gì về gia đình không ?
Tôi buồn bã lắc đầu .
- Con` ở nhà Kim Dung thì sao ? - Tôi hỏi lại .
Nó nhún vai :
- Ông già sợ xanh mặt, đang chuẩn bị vù !
- Vù đi đâu ?
- Ra nước ngoài .
Tôi thắc thỏm :
- Kim Dung có đi không ?
Nó lại nhún vai :
- Chưa biết ! Vui đi, buồn ở !
Nó tùy hứng kiểu đó, tôi chẳng biết nó đi hay nó ở. Trong thâm
tâm, tôi không muốn Kim Dung đi . Tôi không muốn xa một người
bạn tuyệt vời như nó.
Ngoài nỗi lo mất Kim Dung, tôi còn một nỗi lo khác. Từ ngày
đứt liên lạc với gia đình, tôi bị đứt luôn cả nguồn cung cấp
tài chính. Trước đây, tiền cơm và tiền tiêu vặt hằng tháng mẹ
tôi đều gửi vô . Bây giờ, mọi thứ tôi phải tự xoay xở lấy . Dì
tôi chẳng hỏi han gì đến chuyện tiền nong nhưng thấy gia đình
dì chẳng sung túc gì, tôi chẳng muốn tạo thêm gánh nặng cho dì.
Tôi kêu thằng Bảo tới nhà, hai đứa chở sách đi bán ngoài chợ
sách cũ ở đường Công Lý. Tủ sách của tôi có đến gần ngàn cuốn,
tôi gom góp mua trong mấy năm nay . Tôi lựa một số cuốn giá
trị tặng cho Quỳnh và Lan Anh, còn bao nhiêu tôi và thằng Bảo
đem bán ráo .
Sợ dì tôi ngăn cản, tôi đợi dì đi làm rồi mới đem sách ra khỏi
nhà.
Buổi tối nghe Lan Anh méc, dì tôi kêu tôi rầy . Tôi cười hì hì
và hôm sau lại tiếp tục chở sách đi bán.
Tôi tặng sách cho Quỳnh, Quỳnh thích lắm. Cô bé để sách trong
một ngăn tủ riêng, khóa kỹ.
Trâm biết, liền chạy qua gặp tôi, can :
- Anh đừng bán sách nữa ! Uổng lắm !
Tôi cười :
- Thì mai mốt mình mua lại, lo gì !
Tự nhiên, nó nắm tay tôi, nói :
- Ngày mai anh qua ăn cơm với tôi và con Quỳnh cho vui !
Đang nói chuyện sách bỗng nhiên nóquẹo sang chuyện cơm khiến
tôi giật nảy người . Có lẽ Trâm đã đoán ra lý do bán sách của
tôi . Nghĩ vậy, tôi sượng sùng đáp :
- Để coi ! Nếu rảnh thì tôi qua !
Nói xong, tôi vội vàng lảng đi chỗ khác.
Trong vòng bốn ngày đầu tháng tư, Qui Nhơn, Nha Trang, Đà Lạt
liên tiếp lọt vào tay quân giải phóng. Sài Gòn lúc này chỉ còn
biết ngồi chờ số phận của mình.
Một hôm, đang ngồi trong lớp, chúng tôi bỗng nghe tiếng "ầm
ầm" vọng tới . Cả bọn dáo dác dòm ra cửa ...
- Lựu đạn ! - Một đứa nói .
- Lựu đạn làm gì nổ lớn vậy ! Chắc là bom ! - Một đứa khác
nhận định.
- Bom đâu mà bom !
- Bom mà ! Tao nghe có tiếng máy bay .
Cả bọn nhao nhao xúm vào tranh cãi .
Sau đó nghe đài, chúng tôi mới biết là Nguyễn Thành Trung ném
bom dinh Độc Lập.
Kể từ hôm đó, trường tôi giống như cái chợ. Đứa nào muốn đến
thì đến , không muốn thì ở nhà. Một vài giáo sư không còn thấy
xuất hiện ở trường, chẳng biết đi đâu . Sinh viên dần dần bỏ
lớp. Sự tan rã bắt đầu .
Tôi, Bảo và Kim Dung thuộc vào số sinh viên vẫn còn lui tới
trường thường xuyên. Sự biến động trong thời gian gần đây tự
nhiên gắn ba đứa tôi lại với nhau, mặc dù trước nay Kim Dung
không ưa Bảo .
Ba đứa tôi đến trường chủ yếu là kéo nhau đi uống cà phê và
ngồi tán dóc để giết thì giờ. Uống cà phê đã, chẳng biết làm
gì, chúng tôi đạp xe chạy lang thang trên phố. Chạy mỏi cẳng,
chúng tôi lại tấp vào quán cà phê . Rồi lại đạp xe đi . Trong
một tâm trạng chờ đợi mơ hồ. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|