|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
CÒN
CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30][31] |
|
Chương
3 |
|
 |
Gọi là hẻm nhưng con đường dẫn
vô nhà dì BA là một khoảnh sân tráng xi-măng của một căn nhà
nằm thụt sâu bên trong. Khoảnh sân chạy dọc theo hông của một
dãy nhà bề thế và đủ rộng cho xe ô-tô đi lọt.
Đi hết khoảnh sân dài độ ba chục mét, đụng phải căn nhà phía
trong, quẹo phải là tới nhà dì tôi.
Khác với những tòa nhà lộng lẫy tôi vừa thấy ngoài phố, căn
nhà của dì tôi trông có vẻ đơn sơ, mái tôn, vách gỗ, các phòng
trong nhà ngăn bằng ván ép. Sau này tôi mới biết dì không có
nhà riêng. Căn nhà hiện ở là căn nhà dì thuê của chủ tòa biệt
thự bề thế đằng trước.
Sau khi đã nhìn kỹ biển số nhà gắn trước cửa, biết chắc là
mình không lầm, tôi rụt rè bước chân qua ngường cửa .
Ngồi trên đi-văng đằng trước là một người đàn bà đứng tuổi,
mặt mày có vẻ phúc hậu . Tôi ngợ không biết đó có phải là dì
Ba không.
Thấy điệu bộ lớ ngớ của tôi, người đàn bà hỏi :
- Cháu tìm ai ?
Tôi đặt túi xách và va-li xuống đất, lễ phép thưa :
- Dạ thưa dì Ba ...
Người đàn bà mỉm cười ngắt lời tôi :
- À, tìm dì Ba hả ? Bác không phải là dì Ba ! Bác là bác Tám
nhà hàng xóm !
Nói xong, bác Tám quay vô trong, kêu lớn :
- Dì Ba ơi ! Có khách tìm dì nè !
Lát sau, dì Ba đi ra . Mặc dù đã lâu không gặp dì nhưng không
hiểu vì sao vừa trông thấy dì tôi nhận ra ngay những nét quen
thuộc. Dì có khuôn mặt tròn, đầy đặn, nụ cười cởi mở. So với
hình ảnh trước đây của dì trong đầu tôi thì dì mập ra nhiều .
Tôi chưa kịp chào, dì đã lên tiếng :
- Cháu là Chương phải không ?
Tôi trố mắt :
- Dạ ! Ủa sao dì biết ?
Dì cười :
- Ba cháu có đánh điện cho dì, nói là cháu sắp vào .
Rồi dì nắm lấy tay tôi :
- Cháu mau lớn quá. Mới đó mà gần mười lăm năm rồi ! Nếu ba
cháu không báo trước, chắc dì không nhận ra cháu đâu !
Bác Tám hỏi xen vào :
- Cháu dì ở ngoài quê mới vào đó hả ?
- Dạ nó vào thi đại học đó, chị Tám ! - Dì tôi đáp với vẻ hãnh
diện.
Bác Tám chép miệng :
- Giỏi quá hén ! Nhỏ xíu mà đã học tới đại học rồi !
Tôi chẳng hiểu bác Tám khen thiệt hay khen chơi . Thanh niên
cỡ tuổi tôi, đứa nào mà chẳng thi đại học. Hay là tại vì bác
Tám thấy tôi nhỏ con, tưởng tôi mới mười lăm tuổi . Sau này
tôi mới biết bác có một đứa con gái trạc tuổi tôi nhưng mới
học tới lớp mười một.
Sau khi hỏi thăm tin tức bà con ngoài quê, dì Ba giục tôi đi
nghỉ :
- Cháu đi đường xa chắc mệt. Ra đằng sau tắm một cái cho mát
rồi lên gác nằm nghỉ.
Tôi sực nhớ tới dượng Ba :
- Dượng đâu rồi dì ?
- À, dượng đi làm ở mãi tận Gò Vấp chiều tối mới về.
Phòng tắm chỉ có cái lu sành hứng nước từ đường ống. Sau hai
ngày đi đường mệt mỏi, người ngứa ngáy và đầy bụi, tôi múc
nước dội ào ào một cách sảng khoái .
Khi tôi tắm xong, dì Ba dẫn tôi lên gác.
Đó là một căn gác gỗ, rộng chừng sáu, bảy mét vuông, sàn lát
ván mỏng, bước mạnh một cái là nó kêu "rắc, rắc," nghe phát
ớn. Nằm ngủ, trở mình cũng phải trở mình nhè nhẹ nếu không
muốn gây ra tiếng động.
- Nghe tin cháu sắp vào, dì đã dọn sẵn căn gác này cho cháu .
Tối cháu ngủ trên này . Buổi trưa hơi nóng, cháu có thể xuống
dưới nhà nằm ! - Dì tôi hướng dẫ n cặn kẽ - Học bài cháu ra
đằng trước ngồi học. Bữa nay dì hơi nhức đầu nên ở nhà chứ
thường ngày dì dượng đều đi làm hết, nhà không có ai, tha hồ
mà học. Còn muốn học trên này thì ngồi ở đây ...
Cái bàn học dì tôi vừa chỉ trông thật tức cười . Đó là một
miếng gỗ rộng bản nằm song song và cao hơn mặt sàn chừng bốn
tấc, có lẽ trước đây dùng làm chỗ chứa đồ đạc. Trên mặt "bàn",
dì tôi đã gắn sẵn một bóng đèn nê-ông ba tấc, ý chừng để tôi
học bài ban đêm.
Cũng có đôi điều cần phải nói thêm về cái bàn học này . Nó
song song với mặt sàn nhưng không nằm ngay trên mặt sàn mà nằm
lệch ra ngoài, phía dưới là lối đi thông nhà trước với nhà sau
. Do đó khi ngồi học, nếu xếp chân lại thì không sao, còn như
muốn thoải mái, đưa chân ra khỏi mép sàn, thõng xuống dưới
nhà, thể nào cũng đạp trúng đầu những người đi qua đi lại .
Kẹt một nỗi, tính tôi lại hay quên, lúc học bài, ngồi lâu mỏi
cẳng, tôi lại thọt chân xuống dưới . Từ khi vào đại học đến
lúc tốt nghiệp ra trường, thú thật là tôi đạp trúng dì dượng
tôi không biết mấy trăm lần. Dì tôi la hoài mà tôi không tài
nào sửa được.
Lúc dì tôi dặn dò, hướng dẫn đâu đó xong xuôi, tôi bắt đầu lôi
đồ đạc ra sắp xếp. Quần áo, sách vở, tôi để một bên. Phần quà
cáp ngoài quê gởi vô, tôi trao cho dì.
Thấy tôi lôi bánh trái trong túi xách ra, dì tôi trợn mắt :
- Ủa, cái gì vậy cháu ?
- Dạ, các thứ này là của cậu Năm với dì Bảy ...
- Không phải ! Dì hỏi là hỏi cái túi của cháu kìa ! Sao nó tét
một đường vậy ?
Từ khi vào nhà đến giờ, tôi đã cố ý che cái túi rách. Tự nhiên
lúc này tôi lại quên khuấy đi mất, chìa cái bề rách về phía
dì. Thế là tôi đành phải kể lại chuyện xui xẻo ở bến xe .
Dì tôi không kêu tôi "khù khờ" mà bảo :
- Cháu mới vô đây còn lạ nước lạ cái, lần sau đi đâu phải cẩn
thận.
Nói xong, dì tôi cầm cái túi xuống nhà :
- Để lát tối dì nhờ dượng Ba may lại cho .
Dượng tôi làm ở trung tâm tiếp huyết bên Gò Vấp. Cơ quan cách
nhà khoảng mười lăm cây số, sáng sớm năm giờ dượng đã dậy đạp
xe đi làm. Nhà có honđda nhưng dượng không đi, dượng bảo đi xe
đạp cho khỏe người, coi như tập thể dục buổi sáng.
Dượng tôi cũng to con như dì tôi, tính tình cũng cởi mở, thậm
chí có phần dễ dãi .
Buổi chiều đi làm về, gặp tôi, dượng hỏi liền :
- Mày là thằng Chương đây hả ?
Tôi gật đầu . Dượng vỗ vai tôi, bàn tay dượng nặng chịch :
- Tao nghe dì mày nhắc mày hoài ! Sao, mày vô đây một mình hay
đi với ai ?
Khi nghe tôi nói đi một mình, dượng tôi khen :
- Đi Sài Gòn lần đầu mà dám đi một mình là chịu chơi lắm !
Tôi chẳng thấy tôi chịu chơi chút nào. Nhưng tôi không dám kể
chuyện bị rạch túi cho dượng nghe.
Ăn cơm tối xong, dượng tôi lấy honđda chở tôi đi chơi, đi một
vòng cho "biết Sài Gòn", như lời dượng tôi nói.
Sài Gòn ban đêm thật là lộng lẫy. Xe cộ nườm nượp, đèn điện
sáng choang. Y như những thành phố nước ngoài tôi xem trong
sách báo, nhất là khu Lê Lợi và chợ Bến Thành lấp lánh muôn
màu . Ngồi trên xe, tôi cứ mải mê đọc hàng chữ chạy vùn vụt
trên bảng tin điện trên tòa nhà đối diện với công viên Quách
Thị Trang. Khi xe qua khỏi, tôi cứ tiếc hùi hụi.
Chạy hết phố hết phường, dượng tôi chở tôi về. Trước khi về
nhà, hai dượng cháu ghé Ngã Sáu ăn bánh cuốn và ăn kem. Lần
đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là bánh cuốn và kem ly .
Kể từ giây phút đó, hai món "độc địa" này được tôi liệt vào
danh sách những món ngon nhất thế giới. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|