|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
CÒN
CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30][31] |
|
Chương
30 |
|
 |
Khi chiến tranh biên giới Tây
Nam nổ ra, Trâm đang là phó bí thư phường đoàn, đã tình nguyện
đi bộ đội, bất chấp sự ngăn cản quyết liệt của gia đin`h. Tám
tháng sau, Trâm hy sinh ở Xa-Mát, Tây Ninh. Ngày tôi về lại
thành phố, Trâm đã mất hơn một năm.
Trước khi nhập ngũ, Trâm có viết thư cho tôi một lá thư nhờ
Lan Anh chuyển. Nhưng lúc đó tôi đã chuyển sang trường mới,
thư không có người nhận nên bị trả lại .
Lan Anh kể xong, liền chạy đi lấy lá thư của Trâm đưa cho tôi
.
Tôi run run cầm lá thư . Phong bì đã ngả vàng, bên ngoài đề
địa chỉ trường cũ của tôi . Địa chỉ này chắc Trâm hỏi Lan Anh.
Tôi bồi hồi xé phong bì và mở thư ra đọc.
Trâm viết :
Anh Chương thân mến,
Khi anh nhận được thư này, có lẽ tôi đã lên đường ra biên giới
. Kỳ hè vừa rồi, tôi ngóng anh dài cổ nhưng chẳng thấy anh về.
Nhưng tôi cũng đoán ra được lý do tại sao anh không về nên tôi
chẳng trách anh đâu .
Anh cứ yên tâm mà trốn kỹ dưới đó đến chừng nào anh cảm thấy
mọi chuyện đã thực sự qua đi . Dù sao tôi cũng tiếc là không
được gặp anh một lần trước khi đi . Trong thời gian qua, tôi
luôn luôn coi anh như một người anh, một người bạn thân trong
gia đình và tôi cũng luôn luôn mong mỏi chuyện tình cảm của
anh và con Quỳnh sẽ dẫn đến một kết thúc tốt đẹp, vui vẻ. Lúc
đó, tôi sẽ rất sung sướng được coi anh là em rể của tôi và tôi
sẽ tha hồ ăn hiếp anh. Nhưng rốt cuộc mọi chuyện lại chẳng đi
tới đâu .
Ngay lúc này đây, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ với anh, với dì Ba,
với nhỏ Lan Anh về thái độ của gia đình tôi đối với anh trong
những ngày vừa qua . Lúc trước, có một lần anh hỏi tôi về
những thay đổi tình cảm của con Quỳnh, tôi nói với anh là tôi
chưa thể trả lời được. Và bây giờ, không gặp anh thì qua lá
thư này tôi sẽ nói cho anh rõ để tôi khỏi áy náy trước khi đi
xa .
Chuyện bắt đầu từ hồi mới giải phóng, lúc anh về thăm quê .
Trong những ngày đó, ba tôi có họp gia đình lại để tính toán
công việc và bàn định tương lai cho mấy đứa tôi . Bữa đó, mẹ
tôi có nêu chuyện của anh với con Quỳnh và kể lại những điều
trao đổi giữa mẹ tôi và dì anh trước đây . Ba tôi gạt phắt với
lý do gia đình tôi bây giờ là gia đình cách mạng, ba tôi là
đảng viên, là cán bộ cách mạng trong khi ba anh là sĩ quan chế
độ cũ và đang chuẩn bị đi học tập cải tạo . Do đó, nếu lấy anh,
lý lịch con Quỳnh sẽ bị ảnh hưởng và tương lai không phát
triển được. Mẹ tôi hồi nào đến giờ vẫn phục tùng ba tôi nên
không cãi lại tiếng nào . Chị Kim không phát biểu ý kiến riêng
mà quay lại hỏi con Quỳnh. Lúc đó, con Quỳnh khóc, nó nói là
nó yêu anh. Ba tôi nạt một tiếng, nó ngồi im và sau đó chạy
lên gác nằm khóc tiếp. Chỉ có tôi vốn quen tính bướng bỉnh nên
dám cãi lại ba tôi . Tôi hỏi tại sao ba tôi vẫn thường khen
anh là một thanh niên tốt mà bây giờ lại không cho con Quỳnh
lấy anh. Ba tôi nói sợ ảnh hưởng về sau . Tôi nói : chuyện về
sau làm sao biết được và xử sự như vậy là ích kỷ. Ba tôi mắng
tôi hỗn và nói đó là làm theo quan điểm cách mạng. Tôi lại cãi
: cách mạng đem lại hạnh phúc cho con người chứ đâu có phá
hoại hạnh phúc của con người ! Ba tôi gầm lên : mày nói ai phá
hoại, và tát cho tôi một cái như trời giáng. Tối đó, tôi và
con Quỳnh nằm ôm nhau khóc rấm rứt. Lúc đó, tôi thương con
Quỳnh dễ sợ !
Nhưng tôi vẫn nghĩ mọi chuyện sẽ không đến nỗi nào . Tôi làm
công tác đoàn nên có quen biết nhiều chú, nhiều anh từ trên
quận xuống làm việc. Gặp ai, tôi cũng hỏi quan điểm của họ về
chuyện anh và con Quỳnh. Một số người cho ba tôi đúng. Nhưng
cũng có một số người cho ba tôi sai . Nghe vậy, tôi mừng lắm.
Vì qua đó tôi biết rằng đây không phải là chủ trương chính
sách của cách mạng mà chỉ là quan điểm của mỗi cá nhân, bởi vì
nếu là chủ trương, chính sách thì mọi cán bộ, đảng viên đều
phải thống nhất chứ đâu có kiểu mỗi người nói một cách như vậy
.
Tôi về bàn với con Quỳnh và rủ nó cùng thuyết phục ba tôi .
Nhưng ba tôi vẫn không lay chuyển. Ông mắng cả hai đứa nhưng
cho tôi là đứa xúi giục nên lại tặng tôi thêm một cái tát.
Mặc dù bị đánh đau nhưng tôi không hề sợ hãi vì tôi tin rằng
tôi đang làm một việc đúng đắn để bảo vệ hạnh phúc của anh và
con Quỳnh. Tôi dự định sẽ nhờ một số chú ở trên quận có quan
điểm rộng rãi về chuyện này đến nói chuyện và thuyết phục ba
tôi . Còn nếu không được, tôi sẽ tính cách khác.
Không ngờ tôi chưa kịp làm gì, con Quỳnh đã cản. Nó sợ làm to
chuyện, ba tôi giận đuổi nó ra khỏi nhà. Tôi trấn an nó :
không ai đuổi mày đâu ! Nhưng nó cương quyết không chịu, nó
bảo : thôi, nghe lời ba đi cho rồi ! Tôi hỏi nó : mày yêu anh
Chương không ? Nó bảo : yêu, nhưng nếu ba cấm thì không yêu
cũng được ! Anh nghe nó ăn nói vậy có được không ! Tôi lại nói
: nếu vậy mày là một đứa phản bội . Nó bảo, nó chưa hề nói với
anh là nó yêu anh và ngược lại anh cũng chưa bao giờ thổ lộ
tin`h yêu với nó nên không thể bảo nó phản bội được ! Tôi
không biết con Quỳnh có nói thật không nhưng nếu dẫu sự thật
là như vậy, lẽ nào nó không phải là đứa con gái phản bội !
Tình yêu đâu phải chỉ được nói ra ngoài miệng lưỡi mà còn bộc
lộ trong cách quan hệ với nhau nữa chứ, phải không anh Chương
?
Kể từ đó, tình cảm của tôi đối với con Quỳnh đã phai lạt đi
nhiều . Tôi hoàn toàn thất vọng khi nhận ra nó là một đứa con
gái hời hợt, vô tâm, thích được chiều chuộng và không hề có
trách nhiệm với ai kể cả với chính bản thân mình. Vì vậy,
tin`h yêu mà nó dành cho anh trước đây là có thật nhưng không
sâu sắc, sẵn sàng sụp đổ bất cứ lúc nào nếu gặp sóng gió. Tuy
mới lớn nhưng nó lại an phận như người già cho nên nó sợ đấu
tranh, dù đấu tranh cho hạnh phúc của chính mình.
Tiếc rằng tôi nhận ra điều đó quá muộn, nếu không tôi đã chẳng
tìm cách ngăn cản anh đi chơi với chị Kim Dung dù rằng tôi
không biết giữa hai người có chuyện gì hay không.
Anh Chương thân mến,
Trước đây tôi đã không kể gì với anh mặc dù tôi vô cùng đau
khổ khi trông thấy vẻ mặt thẫn thờ của anh bởi vì tôi luôn có
mặc cảm tôi là con của ba tôi và là chị của con Quỳnh. Cũng
chính vì tâm trạng nặng nề đó mà hôm nay tôi tình nguyện ra
mặt trận mặc dù mẹ tôi khóc lóc và ba tôi tìm đủ mọi cách để
ngăn cản. Nhưng tôi không phải là con Quỳnh. Tôi đã quyết đi
là đi cho bằng được !
Bây giờ thì anh đã đi xa và tôi cũng sắp sửa đi xa, không biết
ngày nào mới gặp lại nhau nên tôi viết lá thư này cho anh. Lúc
này, tôi thương anh và nhớ anh kinh khủng, anh có biết không ?
Gặp anh thì chắc tôi không dám nói những câu "tin`h cảm ướt
át" như vậy nhưng bây giờ anh đang ở xa lắc xa lơ, tôi chẳng
sợ anh cười đâu !
Đừng buồn nữa nghe anh Chương ! Anh hãy cố gắng vượt qua như
anh đã nói với tôi hôm nào . Dù ở xa nhưng tôi vẫn luôn luôn
cầu mong anh sẽ tìm được một người yêu xứng đáng, xứng đáng
gấp trăm lần con Quỳnh ! Trong những ngày sắp tới, tôi sẽ cố
tìm một nhánh lan rừng thật đẹp, lúc nào cũng mang theo bên
min`h để chờ chừng nào anh có tin vui, tôi sẽ đem về tặng cho
cô bạn của anh, anh có thích vậy không ?
Nước mắt tôi nhòe trên những trang thư Trâm viết. Những dòng
chữ ngả nghiêng, lay động như những cánh rừng trước gió. Trên
cánh rừng nào, Trâm đã ngã xuống mà không kịp chờ tôi báo tin
vui? |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|