|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
HẠ ĐỎ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30] |
|
Chương
2 |
|
 |
Thế là tôi về quê ngoại . Tôi
đến ở nhà dì Sáu . Ngày đi tôi chỉ mang theo mấy bộ quần áo và
dăm cuốn truyện.
Dì Sáu là em ruột mẹ tôi . Dì ở làng Hà Xuyên, sống bằng nghề
làm ruộng. Thỉnh thoảng, gặp lúc túng quẫn, mẹ tôi vẫn thường
đến nhờ vả dì. Những lúc đó, bao giờ mẹ tôi cũng chở về nhà
vài mươi ký gạo . Nói chung, dì và mẹ tôi, hai chị em rất
thương nhau .
Làng Hà Xuyên cách đường quốc lộ khoảng ba cây số về miệt biển.
Dẫn vào làng là một ngõ trúc quanh co, sâu hút, đẹp như tranh
vẽ. Trưa đứng bóng, luồn qua ngõ trúc vẫn mát rượi . Nắng bị
chặn lại trên những ngọn trúc cong cong, chỉ rụng xuống con
đường làng đầy lá khô và phân bò những giọt vàng lốm đốm.
Không có nắng nhưng ngõ trúc đầy tiếng chim. Từ sáng đến chiều,
lũ chim sẻ, chim sâu, chách hoạch và chào mào đua nhau hót líu
lo Trên những cành nhánh lúc nào cũng đong đưa theo gió. Ngày
tôi khăn gói về quê ngoại, lũ chim sẻ dạn dĩ chào mừng tôi
bằng cách rủ nhau sà xuống mặt đường nhặt những hạt thóc rơi
vãi từ những chiếc xe bò đủng đỉnh đi ngang. Chúng nhặt thóc
sát ven đường, ngay cạnh cây mâm xôi tim tím và bụi mắc cỡ đầy
gai . Khi tôi đi lướt qua, chúng không buồn bay lên, chỉ
giương mắt ngó tôi như thầm hỏi cái thằng ốm nhom này từ đâu
đến và đến làm cái quái gì ?
Nhà dì Sáu ở cuối con ngõ, nằm sau một khúc ngoặt chạy quanh
ao rau muống của ông Hai Đởm. Đó là một căn nhà gạch ba gian,
rộng rãi, thoáng mát. Chỉ có căn nhà bếp là lợp tranh, trong
nhà chất đầy những bồ đựng lúa và những đống trấu dùng để đun
bếp.
Đằng trước là cái sân phơi lát gạch. Trước nữa là những thân
cau cao vút nằm kế lũy tre xanh bao quanh vườn nơi chiều chiều
lũ chim tụ họp về cãi lộn ỏm tỏi trước khi đi ngủ. Vườn phía
sau khá rộng nhưng ao rau muống đã choán hết phân nửa diện
tích. Dường như ở Hà Xuyên, mỗi nhà đều có một ao rau muống.
Trên phần đất còn lại, lác đác dăm cây ăn trái . Cây bòng nằm
o(? góc vườn cạnh chuồng bò. Dọc theo hàng rào là những cây ổi
sum suê trái . Toàn là ổi sẻ, trái nhỏ xíu, chỉ lớn hơn đầu
ngón tay cái một chút. Giữa vườn, cạnh cái giếng đá mốc rêu,
có hai cây khế, một cây khế ngọt, một cây khế chua . Trong
những ngày ở nhà dì Sáu, ban trưa tôi thường mắc võng giữa hai
cây khế này nằm đọc sách. Những lúc như vậy, bao giờ tôi cũng
ngủ thiếp đi giữa những trang sách. Cơn gió thoảng từ ngoài
khe suối thổi vào cộng với tiếng chim sâu lích chích bên tai
cứ khiến mắt tôi díp lại, không làm sao cưỡng nổi . Chỉ đến
khi một con chim quỷ quái nào đó lẻn vào vườn ăn khế chín và
nhả hạt rơi trúng mặt tôi, tôi mới giật mình mở choàng mắt dậy
và ngơ ngác nhìn quanh.
Dì Sáu có hai người con. Thằng Nhạn nhỏ hơn tôi hai tuổi và
thằng Dế nhỏ hơn tôi bốn tuổi . Ngay hôm đầu tiên tôi đến,
thằng Dế lật đật kéo tôi ra sau vườn. Nó chỉ tay lên cây khế,
hí hửng khoe:
- Cây khế nhà me trái quá trời! Em hái xuống cho anh ăn nghen!
Tôi thận trọng:
- Khế này là khế gì ? Ngọt hay chua ?
- Cây này khế ngọt. Cây kia mới chua .
Tôi gật đầu:
- Vậy mày trèo lên đi!
Chỉ đợi có vậy, Dế nhanh nhẹn bám cây trèo lên. Nó trèo nhanh
như sóc. Nhìn nó leo thoăn thoắt từ cành này sang cành khác,
tôi hồi hộp muốn rụng tim.
Tôi kêu lên:
-Mày trèo chầm chậm thôi! Coi chừng té!
Dế cười hì hì:
- Té sao được!
Nó không thèm nghe lời tôi . Nó tiếp tục nhún nhảy và đi qua
đu lại trên các cành cây trông phát ớn.
Dế chọn hái chừng hai, ba trái thật to . Rồi nó đứng dạng chân
giữa hai chạc cây, ngó xuống:
- Em liệng xuống cho anh chụp nghen!
Tôi lắc đầu:
- Thôi, mày đem xuống đây đi! Tao chụp không trúng đâu!
Dế nheo mắt:
- Gì mà chụp không trúng! Gần xịt mà!
Tôi bực mình:
- Tao đã bảo không trúng là không trúng! Mày sao hay cãi quá
vậy!
Nhưng thằng Dế quả là một đứa bướng bỉnh. Nó không chịu tuột
xuống ngay, mà lại rủ:
- Hay anh trèo lên đây với em đi! Ăn khế, ăn ngay trên cây mới
ngon!
Tôi rất sợ trèo cây . Đứng trên cao mà nhìn xuống, bao giờ tôi
cũng bị hoa mắt. Tôi mà nghe lời xúi dại của nó trèo lên cây
khế, thế nào cũng chóng mặt ngã xuống gãy cổ u đầu .
Thằng Dế không biết điều đó nên rủ toàn chuyện độc địa .
- Tao không trèo đâu! - Tôi từ chối .
- Sao vậy ? Anh sợ té hả ?
Thằng Dế hỏi như thể nó đi guốc trong bụng tôi . Tôi đỏ mặt,
nói trớ:
- Tao sức mấy mà sợ té! Tao chỉ sợ dơ quần áo!
_ Thì cởi đồ ra! Mặc xà lỏn như em vậy nè!
Tôi khịt mũi:
- Tao khác, mày khác! Tao là người lớn! Sang năm tao sẽ vô lớp
Mười!
Tôi đem chuyện học hành ra dọa nhưng thằng Dế coi bộ chẳng sợ.
Nó tỉnh khô:
- Người lớn thì người lớn chứ! Ba em là người lớn nhưng ba em
vẫn mặc quần xà lỏn vậy!
Thằng Dế này là dân quê mà sao mồn mép quá xá. Nó đem dượng
Sáu ra làm " bằng chứng" khiến tôi đứng chết trân. May sao lúc
ấy thằng Nhạn kịp thời can thiệp. Nó thò đầu ra cửa bếp, kêu:
- Anh Chương với thằng Dế vô ăn cơm! Mẹ tìm nãy giờ kìa! |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|