|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
HẠ ĐỎ |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15]
[16][17][18][19][20][21][22][23][24][25][26][27][28][29][30] |
|
Chương
8 |
|
 |
Sau lần đó, anh Thoảng tìm gặp
riêng tôi .
- Chương không biết võ sao còn đánh nhau với thằng Thể làm chi
? - Anh mỉm cười hỏi .
Thoạt đầu tôi lúng túng định chối quanh. Nhưng rồi thấy nói
dối coi bộ không êm, tôi đành phải ngượng nghịu khai thật mọi
chuyện.
Nghe xong, anh Thoảng gật gù:
- Ra là vậy!
Rồi anh nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay gầy guộc của tôi, dịu dàng
nói:
- Nếu Chương muốn học võ, anh sẽ chỉ cho Chương.
Tôi trố mắt:
- Anh chỉ ?
- Ừ.
- Anh biết võ ?
Anh Thoảng cười hiền lành:
- Không biết làm sao chỉ cho Chương được!
Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên:
- Anh học võ ở đâu vậy ? Ở thôn quê đâu có võ đường ?
- Anh học ở ba anh.
Tôi liếm môi:
- Võ thiếu lâm hả ?
Anh Thoảng lắc đầu:
- Không! Võ ta!
Rồi anh nói, giọng buồn buồn:
- Ba anh là một người rất giỏi võ. Những năm trước đây, ông
rất khỏe mạnh, nhưng từ ngày mẹ anh mất, ông buồn, sinh ra tật
uống rượu . Uống riết, bây giờ bị sưng gan.
Kể từ hôm đó, tôi lén lút học võ với anh Thoảng. Bọn trẻ trong
làng lắm đứa đến năn nỉ anh nhưng anh không dạy . Anh sợ bọn
trẻ biết võ càng sính đánh nhau . Anh chỉ dạy riêng tôi . Một
phần do anh mến tôi, phần khác thấy tôi ốm yếu, anh muốn tôi
học vài bài quyền để rèn luyện thân thể.
Tôi học võ với anh Thoảng vào những buổi trưa . Đợi cho Nhạn
và Dế ngủ say hoặc đi đâu vắng là tôi tót qua nhà anh.
Anh dẫn tôi ra vườn chuối, bắt tôi tập hít đất. Rồi anh bắt
tôi ngồi xếp bằng, luyện độ dẻo của cổ tay . Tôi phải vặn vẹo
cổ tay hằng trăm cái trước sự theo dõi của anh. Rồi tôi phải
hì hục tập các thế tay .
Mấy ngày sau, anh ráp các thế lại thành một bài tập liên hoàn.
Đó là bài tập luyện gân. Anh bảo đi xong một bài luyện gân thì
đứng giữa trời rét cũng không thấy lạnh.
Muốn tập bài luyện gân, phải đứng theo thế trung bình tấn. Anh
Thoảng bảo tôi xoạc chân bằng hai vai, rùn đầu gối xuống và
giữ lưng cho thật thẳng. Anh Thoảng làm ngó dễ ợt nhưng không
hiểu sao tôi tập hoài không được. Tôi "trung bình tấn" một
hồi, thế nào đầu gối cũng run run và từ từ sụm xuống. Lúc giữ
được cặp chân thì cái đầu lại chúi về phía trước.
Thoạt đầu, anh Thoảng còn giữ thăng bằng giùm tôi . Sau một
hồi, thấy vất vả quá, anh bảo tôi dựa lưng vô gốc chuối mà
tập.
Khi tôi "đi" thuần thục bài luyện gân, anh Thoảng bắt đầu dạy
tôi các bài quyền bao gồm các thế đánh đỡ. Trưa này qua trưa
khác, tôi say sưa quần thảo với các đối thủ tưởng tượng trong
vườn chuối sau hè nhà anh Thoảng. Tôi mường tượng các thân
chuối là địch thủ, đấm nhói cả tay .
Chuyện tôi học võ với anh Thoảng không giấu giếm lâu được. Một
hôm, Dế níu tay tôi, gặng hỏi:
- Trưa nào anh cũng đi học võ phải không ?
Tôi giật thót và vội vàng chối biến:
- Đâu có!
Dế cười:
- Anh đừng chối! Em biết hết! Anh học võ với anh Thoảng!
Tôi ngạc nhiên:
- Sao mày biết ?
- Trưa hôm qua, lúc anh lẻn ra khỏi nhà, em len lén chạy theo
. Em rình em thấy hết.
Tôi đặt tay lên vai Dế:
- Em đừng kể với ai nghen!
- Ừ.
Dế ngoan ngoãn gật đầu . Rồi nó vụt hỏi:
- Anh biết võ rồi, còn học võ chi nữa ?
Hóa ra Dế chưa biết chuyện tôi bị thằng Thể cho "nằm đất". Câu
hỏi bất ngờ của nó khiến tôi lúng túng mất mấy giây mới trả
lời được:
- Tao hả ? Tao chỉ biết võ Thiếu Lâm thôi! Bây giờ tao học
thêm võ ta!
Dế chẳng để ý đến vẻ bối rối của tôi . Nó lại hỏi:
- Võ ta "chiến" hơn võ Thiếu Lâm không ?
- "Chiến" hơn! Mà mày hỏi chi vậy ?
Dế không đáp mà lại hỏi:
- Anh học tới đâu rồi ?
Tôi không hiểu:
- Tới đâu là sao ?
Dế khịt mũi:
- Là đánh nhau ngon lành chưa ?
Tôi cung tay lại, vênh mặt:
- Khỏi hỏi! Bây giờ mình tao dư sức chấp mười thằng Thể!
Nói xong tôi bỗng giật nảy người . Tôi nhận ra mình vừa nói
hớ. Từ hôm đó đến nay, trận so tài với Thể vẫn không ngớt ám
ảnh tôi . Nhưng Dế chẳng khám phá ra tâm sự u uẩn của tôi . Nó
nhún vai:
- Anh Thể phe mình, đánh nhau với ảnh làm chi! Anh có ngon thì
"đụng" với tụi xóm Miễu kìa!
Tôi liếm môi:
- Tụi thằng Dư hả ?
- Ừ. Hôm trước tụi nó ném anh suýt mù mắt, anh phải phục thù!
Dế chơi đòn khích tướng. Tôi nóng máu ngay:
- "Đụng" thì "đụng", sợ gì! |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 28, 2002
This story has been read (Since September 28, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|