- Tôi đến đây không fải ăn xin, ông là cha
tôi ông fải có trách nhiệm nuôi dưỡng tôị Nếu ngày xưa, ông
đừng lợi dụng quyền lực ép uổng mẹ tôi làm vợ, thì đâu có tôi,
thì đâu có kẻ đáng ghét thế này và tôi đâu fải khổ
Giọng nói thật to, lời nói như dòng thác tuôn trào ngay chính
tôi cũng ngạc nhiên. Tôi dám đương đầu với cha à? 1 con người
chưa bị ai làm nhục, thế mà ...Cha tôi ngồi thẳng lưng lại,
dọc tẩu rời khỏi môi, đặt lên kỷ trà. Đôi mắt tóe lửa nhìn
thẳng vào tôị 2 hàng lông mi thật đậm đang chau lại, miệng hậm
hự, hơi thở nặng nề. Gian fòng rơi vào bầu không khó ngột ngạt
khó thở. Cha không nói gì nhưng bàn tay nắm chặt trên thành
ghế của người đã nổi gân xanh. Tôi biết rằng min`h đã làm
người giận.
- Mày nói thế là saỏ
Hình như Như Bình đang kéo nhẹ lai áo tôi, như muốn khuyên tôi
chạy tộị Mộng Bình nằm dài trên ghế trố mắt nhìn. Tôi hơi
hoảng, tiếng quát của cha lặp lại:
- Nói mau, mày nói thế là sao chứ?
Tôi giật mình, nhưng khi thấy dì Tuyết ngồi tựa lưng cười đắc
ý và thằng Kiệt nằm trong lòng bà ta trố mắt nhìn cơn giận lại
trở về. Tôi quên cả sợ hãi, quên cả người đang đứng trước mặt
tôi đã 1 thời làm vua 1 cõị Quên cả lời dặn dò của mẹ, tôi chỉ
biết mình cần fải nói, fải trút hết bao nhiêu uất ức dồn nén
từ bao nhiêu lâu nay:
- Con không có ý gì cả, con chỉ tiếc là mình đầu thai không
đúng chỗi, tại sao tôi fải làm con của Lục Chấn Hoa chứ? Nếu
tôi đầu thai lên gia đình khác thì tôi đâu fải ngửa tay xin
tiền bố như kẻ ăn xin thế nàỵ Thú vật nó còn biết chăm sóc con
nó, còn tôi, tôi có cha như không! Thưa cha, giả sử với con,
cha chẳng có chút tình nghĩa nào đi, nhưng còn mẹ? Người cha
đã từng yêu quí, đã từng trăm fương ngàn sách để chiếm đoạt,
không lẽ cha cũng có thể để chết đói không man`g saỏ
Cha đứng dậy, chiếc dọc tẩu rơi xuống ghế, đôi mắt trừng trừng
nhìn tôị Cơn giận làm những sợi gân xanh trên mặt hiện rõ, ông
lừ lừ tiến tới nói:
- Mày là giống gì mà dám hỗn láo với tao như thế chứ? 68 năm
nay rồi, chưa 1 ai dám láo với tao như vậỵ Kiệt đâu, vào lấy
sợi dây thừng cho tao xem!
Bản năng khiến tôi lùi ra sau 1 bước, nhưng chiếc ghế đã cản
chân tôi lại, tôi chỉ còn biết đứng đấỵ Thằng Kiệt có vẻ thích
thú, nó chạy nhanh vào trong ...Tôi không hiểu cha định làm gì
tôi, trói tôi chết à? Nỗi lo sợ nhen nhúm trong lòng. Như Bình
cũng đang lo sợ cho tôi, nàng run rẩy làm chiếc ghế cũng run
theọ Điều đó khiến tôi mất bình tĩnh, nhưng cơn giận đã giữ
chân tôi lạị Kiệt đã mang dây ra, cha cầm lấy, tiến tới sát
người tôị Nhìn hình ảnh đó, tôi càng giận dữ, quát to:
- Ông không có quyền đụng đến tôi, ông không đủ tư cách để làm
chuyện đó. Bao năm rồi ông đã đuổi mẹ con tôi ra khỏi gia đình
này, ông đã không làm tròn trách nhiệm làm cha của ông thì ông
không có quyền!
- Vậy hả
Cha tôi nghiến răng nói, sợi dây được quấn quanh tay ông mấy
vòng, đưa lên cao, ông tiếp tục:
- Thử xem tao có quyền đánh mày không thì biết.
Vừa nói ông vừa quất mạnh sợi dây lên đầu tôị Như Bình nhảy
nhõm lên, chạy trốn fía sau Mộng Bình. Bản năn khiến tôi né
sang bên, đợi roi rơi ngay trên lưng tôi, nhờ chiếc áo khóac
bên ngoài hơi dầy nên tôi cũng không đau lắm. Cơn giận sôi
ngùn ngụt, tôi hét:
- Ông là quỷ, 1 thứ quỷ không có nhân tính. Ông cứ đánh tôi
đi, tôi không né tránh đâu, nhưng tôi sẽ nhớ, nhớ mãi ...và 1
ngày nào đó tôi thề sẽ trả thù, trời sẽ fạt ông để ông gặp báo
ứng!
- Mày muốn báo thù tao cho mày báo thù. Hôm nay tao đập cho
mày chết luôn cho hết dám láo với taọ
Chiếc roi trên tay ông quất xuống đầu, xuống thân tôi như mưa
bấc tôi tránh không kịp nữạ Có mấy lần roi rơi trên mặt đau
rát. Càng đau tôi càng giận, nước mắt ứa ra, tôi bắt đầu chửi,
tôi không biết lúc đó mình đã chửi thế nào, cho mãi đến lúc
cha đã mỏi tay, ông mới ném roi đi, lạnh lùng bảo tôi:
- Không dạy mày, mày không bao gio8` biết ai là cha mày cả!
Cha ngồi xuống ghế, lượm chiếc dọc tẩu lên, chăm chú nhìn tôị
Sự giận dữ của ông có vẻ đã nguôi, cầm 1 trăm ngàn trên kỷ trà
đưa tôi, ông nói:
- Đem 1 trăm ngàn này về trước, ngày mai trở lại lấy thêm 1
trăm ngàn may quần áo với trả tiền nhà.
Bây giờ đã trở lại bình thườn rồi à? Nếu xương sống tôi mềm 1
chút, hoặc tôi chịu khó chịu đựng 1 chút thì trận đòn vừa qua
đổi lấy 2 trăm ngàn đồng cũng được. Nhưng bản tính ương ngạnh
không muốn tôi fải chịu khuất fục! Cầm tiền trong tay, nhìn
cha rồi nhìn nụ cười chó má của dì Tuyết, tôi không chịu được:
- Kể từ hôm nay, tôi không còn là con của ông Lục Chấn Hoa
nữa!
Tôi nói lớn, lạnh lùng nhìn cha:
- Ông đã lầm rồi, ông tưởng 2 trăm ngàn đồng bạc là có thể mua
được sự thù hận của tôi à? Còn lâụ Tôi không cần tiền của nhà
họ Lục này, tôi khinh thường các ngườị Tôi sẽ báo thù! Còn bây
giờ, các người hãy giữ lấy tiền bẩn thỉu này lại đi!
Nói xong, tôi ném thẳng xấp tiền trong tay tôi vào mặt dì
Tuyết. Nhìn những tờ giấy bạc rơi từ đầu bà ta xuống, tôi thật
mãn nguyện. Quay lưng lại tôi bước thẳng ra cửa, tới sân tôi
va mạnh vào người Hảo khi hắn vừa bước vào, xô hắn qua 1 bên,
tôi chạy ra cổng.
Khi người tôi bị ướt mưa, bấy giờ tôi mới nhớ ra ban nãy vì
giận dữ, tôi đã quên chiếc dù trong nhà họ Lục, nhưng tự ái
không cho fép tôi trở vàọ Tựa lưng vào tường nhớ tới lời mẹ
dặn lúc đi lấy tiền và câu " nếu xin được tiền, con cứ ngồi
xích lô về" mà tôi ứa nước mắt. Bên trong cổng có tiếng nói
vọng ra:
- Chuyện gì vậy mẹ, ban nãy vừa bước vào, con đã đụng fải Y
Bình. Cô ấy làm gì như cọp sút chuồng thế?
Tiếng nói của mụ Tuyết còn đầy vẻ giận dữ:
- Mặc nó, nó bao giờ lại chẳng là con cọp sút chuồng.
Rồi tôi nghe tiếng của mụ gọi to:
- Con Lan đâu! Mang giẻ ra lau sạch nhà xem, mỗi lần con đó nó
đến lấy vấy bùn bẩn như chó.
Tôi đứng trước 2 tấm cánh cổng màu đỏ, trịnh trọng thề với
lòng mình:
- Từ đây về sau, tôi sẽ không từ nan bất cứ 1 thủ đoạn nào để
trả thù cho bằng được cái nhà này!
Kéo cao cổ áo, tôi lầm lũi đi trong mưa, nước mưa ướt sũng cả
mái tóc và thấm lạnh thân tôị
Lên xe buýt, tôi đến nhà Phương Dụ Phương Du là nhỏ bạn thân
nhất của tôi thời trung học. Chúng tôi trạc tuổi nhau, tính
tình lại giống, chiều cao xấp xỉ nên thân nhau vô cùng. Phương
Du thích hội họa, tôi thích nhạc, cả 2 đều chúa là mê tiểu
thuyết. Có lần vì bàn cãi nhau về nhân vật trong truyện, chúng
tôi đã giận đến nỗi mấy ngày liền không nói chuyện với nhaụ
Các bạn cùng lớp gọi chúng tôi " nhị vị tướng quân hậm hự".
Sau khi đậu xong phổ thông, Phương Du thi vào khoa hội họa
trường Cao Đẳng Sư Fạm. Còn tôi cũng đậu và khkoa Văn Đại Học
Tổng Hợp, nhưng học bổng thấp quá, trường lại ở xa nhà, gia
đình chỉ có 2 mẹ con, tôi không thể để mẹ ở nhà 1 mình. Vì thế
đậu cũng như không. Tôi tự nhủ, thôi ở nhà kiếm chuyện làm fụ
mẹ vậỵ Nhưng đến nay tôi vẫn chưa làm gì. Bây giờ Phương Du đã
đường đường là 1 sinh viên rồi, còn tôi, tương lai mù mịt!
Cha của Phương Du là 1 giáo sư trung học. Gia đình cũng không
khá. Cả nhà chỉ nhờ cả vào đồng lương ba cọc ba đồng của ông.
Ở nhà Phương Du còn 2 đứa em trai và 1 đứa em gáị Nhà chỉ toàn
là miệng ăn, mẹ Phương Du không dám mướn người làm, 1 mình bà
đảm đang tất cả mọi việc. Dù nghèo túng, dù đời sống chật vật,
nhưng gia đình Phương Du chẳng bủn xỉn, trái lại rất quí khách
và thật tình. Họ là người duy nhất có thể giúp đỡ tôị
Nhà Phương Du ở 1 cư xá. Gia đình 6 người fải chen chúc nhau
trong 1 gian nhà 3 phòng rộng khoảng 6 thước vuông, mỗi năm
mùa nước lũ đến là fải lọ Phương Du với cô em gái được dành
cho 1 fòng, cô em này năm nay đang học lớp 2 trường tiểu học
gần đấỵ
Đưa tay lên gõ cửạ May quá, Phương Du có ở nhà, nàng ra mở cửa
cho tôị Thấy tôi, hắn hét lên:
- Bình! Trời ơi tao mong mày muốn chết đi được!
- Bình tĩnh coi, gặp người ta là hét muốn bể tai, có chuyện gì
đâỷ
- Sao lâu quá mày không đến tả
- Thế còn màỷ
- Tao bận học thi mày hiểu không?
Theo Phương Du tôi bước lên bậc thềm, mẹ của Du đang bận làm
cơm fía xau, tôi vội ra sau chào, bà bảo ở lại dùng cơm. Vì có
việc cần nói với Phương Du, tôi dạ ngaỵ Chúng tôi bước vào
fòng riêng của Phương Du khép cửa lạị
- Tao có chuyện muốn nói với màỵ
- Tao cũng thế.
- Vậy mày nói trước đi!
Phương Du yên lặng 1 lúc, bảo:
- Tao vừa mới yêụ
Tôi cười to:
- Thế à? Vậy thì cho tao chúc mừng.
- Khoan đã mày chưa nghe hết mà.
- Mày chẳng nói là mày đã yêu rồi saỏ Tình yêu là 1 chuyện
đẹp, đáng mừng chứ sao!
Đôi mày Phương Du chau lại:
- Tao bảo mày là tao yêu người ta, chứ tao có nói người ta yêu
tao bao giờ đâu mà mày mừng?
- Mày nói saỏ
Tôi nóị Dù Phương Du không đẹp lắm, nhưng đôi mắt sáng và
chiếc mũi cao của nàng trông cũng có nét tây phương lắm, bao
nhiều đó cũng đủ để xiêu lòng người đàn ông rồi, làm gì có
chuyện yêu đơn phương? Tôi biết ngay trong trường Phương Du
học, bao nhiêu bạn trai đua nhau tán tỉnh, chỉ mong được 1 nụ
cười của người đẹp nhưng Phương Du lúc nào cũng lạnh lùng. Có
thật là người ta không yêu mày không?
- Thật. Không fải chỉ không yêu thôi mà còn không thèm đoái
hoài tới nữạ
- Hắn là ai thế?
- Hắn là sinh viên năm thứ 4, tao gặp hắn thường xuyên ở thư
viện trường.
- Trông hắn ra saỏ
- Không đẹp trai lắm!
- Hử
- Tóc tai rối bù, mắt mũi cũng không có gì xuất sắc.
- Thế à?
- Còn nữa, râu không cạo, áo quần xốc xếch, tính tình lại nóng
nảỵ Nhưng có điều, hắn thông minh, nghệ sĩ ...
Tôi cắt ngang:
- Thôi, được rồi! Có thật là mày yêu hắn không?
- Thật chứ còn gì mà hỏị
Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài trời:
- Vậy thì tìm đủ mọi cách để làm cho hắn chú ý, thí dụ như tìm
cách gây sự với hắn, làm thật hung hăng hắn sẽ để ý đến mày
ngaỵ
- Vô ích!
- Tại sao lại vô ích? Mày có thử chưa mà bảo là vô ích?
- Chưa thử, nhưng tao biết.
- Tại sao mày chắc thế?
Phương Du chậm rãi đáp:
- Vì ...vì hắn đã có bồ rồị
Tôi thở dài:
- Như vậy là tuyệt vọng rồi saỏ
- Đúng thế, hoàn toàn tuyệt vọng.
- Tìm cách cướp đoạt?
- Không được.?
- Vậy thì vô phương, thế người yêu của hắn ra saỏ
- Cô ta là bạn cùng lớp của tao, nhút nhát, yếu đuối, đụng 1
tí là rơi nước mắt, nhưng được cái đẹp và hiền.
- 1 gã nóng tính, lập dị đi yêu 1 cô gái yếu đuối, e thẹn. Có
chuyện như vậy saỏ
- Sao lại không, có điều đứng trước mặt cô nàng, anh chàng lại
có vẽ ngoan ngoãn, dễ thương chi lạ Cô bé mà rớt nước mắt 1
cái là anh chàng cuống cuồng l ên như nhà cháỵ
Tôi cười lớn:
- Hung dữ mà có người kềm chế như vậy mới được chứ.
Phương Du bực bội:
- Mày không buồn cho tao mà còn ở đấy cười được saỏ
- Tao thấy chỉ có cách duy nhất mày là gặp người như thế mình
cứ tảng lờ không quen là được rồị
Phương Du cắt ngang:
- Đừng nói thế, vì cách của mày bày càng khó thực hiện hơn.
Tôi nhìn Phương Du:
- Mày si tình đến thế saỏ
Phương Du có vẻ giận dữ đứng dậy:
- Mày vẫn chưa tin taỏ Thôi được rồi bây giờ nói chuyện của
mày đị Saỏ Cũng rơi vào cái vòng tình ái lẩm cẩm nữa rồi chứ
gì, fải không? Nếu đúng như vậy thì chính chúng mình quả đúng
là 1 cặp " tướng quân hậm hự" rồi đấỵ
Tôi cự ngay:
- Đừng nói bậỵ
- Vậy thì chuyện gì?
Tôi kéo cổ áo cho rộng ra, vết roi trên cổ vẫn còn hằn rõ,
Phương Du nhìn thấy, hỏi:
- Sao vậỷ
- Thành tích của ông bố tao đấỵ
- Ông bố đánh mày à? Tại sao vậỷ
- Vì tiền!
Tôi lắc đầu nói:
- Thế mày cứ tưởng rằng tao vẫn cần đồng tiền của ông ấy à?
- Vậy thì ...
- Tao đến đây, cậu duy nhất cần nói với mày là cho tao mượn ít
tiề, bao nhiêu cũng được.
Phương Du nhìn tôi 1 lúc nói
- Mày đợi tao 1 chút.
Phương Du chạy nhanh vào bếp, chẳng bao lâu bước ra với xấp
giấy bạc trên tay, nhét vào túi tôi:
- Chỉ có vài chục, mày cầm lấy tiêu đỡ, ngày mai tao đến
trường kiếm xem có đứa nào có tao mượn cho, tối mai tao đem
đến cho màỵ
- Du này!
- Đừng, đừng nói gì cả.
Nhưng tôi vẫn nói:
- Tao biết nhà mày cũng nghèo như tao, sáng năm tao cố gắng
kiếm tiền trả lại màỵ
Phương Du quay người đi:
- Đừng nói bậy, bạn bè mình đâu fải chỉ ở vài chục ngàn này
thôi đâụ Bây giờ nói cho tao nghe, chuyện gì đã xảy ra thế?
Tôi đem tất cả sự kiện lúc sáng " đằng kia " xin tiền ra sao
kể rõ cho Phương Du nghe xong, cắn môi tôi nói:
- Phương Du, rồi mày xem tao sẽ trả cái thù nàỵ
Phương Du ngồi bó gối yên lặng nhìn tôi, nàng có vẻ thông cảm
cho hoàn cảnh của tôị Ăn cơm tối xong, tôi lại đem chuyện đi
tìm việc làm ra kể cho bạn nghe nghe, rồi sợ mẹ ở nhà mong,
tôi vội vàng xin phép rút lui, mẹ của Phương Du dặn dò:
- Từ rày về sau nếu con cần chi cứ đến với bác con nhé!
- Dạ cám ơn bác!
Tôi nói mà lòng nghẹn ngàọ Có 1 người cha giàu sang như thế
lại đến vay từng đồng bạc ở 1 nhà nghèo rớt mồng tơị Bước ra
khỏi nhà Phương Du, tôi leo lên xe buýt về nhà. Bây giờ đã 9
giờ hơn, mẹ lo lắng:
- Đi đâu mà đi dữ vậỷ Có chuyện gì chẳng lành không, mẹ lo
chết đi được!
Tôi đáp:
- Dạ không gặp chuyện gì cả, con đến thăm Phương Dụ
Bước qua ngạch cửa, tôi đưa mấy chục ngàn cho mẹ
- Ở đâu đây cổ
- Mượn của Phương Du dấy!
Mẹ do dự:
- Nhà của Phương Du cũng nghèo lắm mà?
- Vâng, nghèo trên phương diện tiền bạc thật, nhưng trên
phương diện tình nghĩa họ giàu lắm mẹ, họ hơn hẳn cha con.
- Thế ...thế làm sao ta đành lòng xài tiền của họ chứ?
- Thì cứ dùng đi, rồi con sẽ có cách mẹ đừng lọ
Tắm bằng nước nóng xong, tôi cuốn người trong tấm da hổ. Ngoài
trời gió thật lạnh, chỉ có trong nhà mới ấm thế nàỵ Mẹ nhường
chiếc túi nước nóng cho tôị 1 ngày ngược xuôi mệt nhọc đã tan
mất, tôi đem tất cả chuyện tìm việc kể lại cho mẹ nghe, khi
nói đến chuyện hành nghê vũ nữ mẹ đã chận ngang nói:
- Làm thế nào thì làm, mẹ nhất quyết không để con hành nghề vũ
nữạ
Tôi đáp:
- Mẹ cứ yên tâm con không bao gio8` có ý định làm nghề đó.
Yên lặng 1 lúc, mẹ nói:
- Hôm nay bà Châu có đến.
Bà Châu là chủ nhà của chúng tôi, tôi chau mày hỏi:
- Bà ấy làm gì gấp thế? Chúng ta cũng đâu fải có tiền mà không
trả đâủ
- Con không thể trách người ta được, con nghĩ coi nhà người ta
còn đám con, fải có cơm ăn sống nổi chứ. Người ta sống nhờ
tiền thuê nhà của mình. Nếu không fải người ta tử tế thì 2 năm
nay làm gì bà Châu chẳng lên giá. Nhà này mà cho người khác
mướn ít nhất mỗi tháng cũng được trên 1 trăm ngàn, còn cho em.
con mình chỉ được có năm chục ngàn thôị Bà Châu cũng muốn giúp
mình, ngặt nỗi ...
Mẹ thở dài, rồi tiếp:
- Hôm nay bà ấy đến, nói thật tội, bà ấy bảo là vì tết sắp đến
rồi con cái lại bệnh hoạn, cần tiền, nên mới sang ...
Tôi yên lặng, mẹ đưa tay lên xoa xoa trán, tôi thẳng lưng lên
hỏi:
- Bệnh nhức đầu của mẹ trở lại nữa à?
- Đâu có! Mẹ tôi vội buông tay xuống nhìn tôi, rồi nhắm mắt
lại ...
Tôi bứt rứt:
- Mẹ, con ngu thật, đúng ra con không nên gây với cha như thế.
Mẹ đưa tay vuốt cổ tôi, mắt người đỏ hoe:
- Đừng nói nữa Bình ạ Đúng ra cha con không nên đánh con như
thế, dù sao cũng nên nghĩ đến tình chồng vợ bao nhiêu năm qua
chứ.
Mẹ nói như muốn khóc, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì, người
tiếp:
- Sáng này, thằng Hảo có đến đâỵ
- Hảo à? Hắn đến đây làm gì thế mẹ?
Hắn nói cho con bảo con tối nay đến đấỵ
Tôi cười buồn:
- Có lẽ ông càng nghĩ càng thấy tức nên muốn đập con thêm 1
trận nữa chớ gì.
Mẹ suy nghĩ 1 lúc nói:
- Mẹ không nghĩ như vậy, có lẽ cha con ăn năn rồi đấỵ
Tôi cười to:
Ăn năn à? Mẹ mà cũng tin cha con ăn năn thật à? Với những
chuyện ông ấy làm có bao giờ mẹ nghe ông ấy nói hối hận không?
Coi bộ chữ ấy không có duyên với cha rồị
Tôi đứng dậy, đi vào phòng riêng. Bật đèn bàn lên, tôi viết
nhật ký là 1 thói quen không thể thiếu trong những năm dài đói
khổ. Tôi bắt đầu ghi sơ lược vài hàng về việc làm, câu sau
cùng là:
Đời sống càng khổ cực, định mệnh càng cay nghiệt thì càng fải
cứng cỏi hơn. Bây giờ mình có trách nhiệm là phải phụng dưỡng
mẹ, có trách nhiệm fải trả cho bằng được mối thù của dì Tuyết.
Người có chí, không thể quyên được mối nhục ngày quạ Fải trả
thù, trả thù bằng mọi giá!
Ngày kế tiếp, tôi lại bỏ suốt 1 ngày vô ích cho chuyện tìm
việc. Khi hoàng hôn đến, vác thể xác mệt mỏi trở về nhà, sự
thất vọng làm chân tôi lê muốn không nổị Chuyện gì cũng thế,
chỉ nghĩ không thôi thì sao mà quá đơn giản, nhưng khi nhảy
vào mới thấy cái rắc rối của cuộc đờị Không ngờ ngay cả những
việc làm cỏn con cũng kiếm không rạ Bước vào cửa, ngã người
lên ghế, tôi không thể dấu được tiếng thở dàị Mẹ hỏi:
- Cùng chưa tìm ra việc làm nữa à?
- Dạ chưạ
Mẹ yên lặng, tôi bỗng cảm thấy hình như mẹ tôi hôm nay xanh
hơn, yếu hơn mọi khi, tôi nói:
- Mẹ ơi, mai đi chợ mua gan heo về nấu canh ăn nhé mẹ!
Mẹ nhìn tôi ái ngại:
- Nhưng ...nhưng mẹ đã đem toàn bộ số tiền hôm qua đưa cả cho
bà Châu rồị
- Mẹ nói gì?
Tôi nhảy nhỏm lên, vì tôi hiểu rằng ngoài số tiền hôm qua mang
về và vài ngàn tôi mang đi, ở nhà không còn được 1 cắc bạc.
- Mẹ đưa cả cho bà ấy rồi à?
- Ừ.
- Thế hôm nay mẹ chẳng có ăn 1 miếng gì vô bụng cả à?
Mẹ tôi quay đầu đi không nóị Sau đấy người bước tới bên giường
cuốn tấm da hổ lại, tôi bước tới cạnh hỏi:
- Hôm nay mẹ chẳng có ăn gì hết sao mẹ?
- Con không hiểu là bao tử mẹ không được tốt, mẹ chẳng muốn ăn
gì cả.
- Mẹ!
Tôi gọi to, chân tôi đột nhiên không còn sức để đứng vững tôi
quỵ người xuống, úp mặt trong váy, nước mắt tuôn tràọ Mẹ vuốt
mái tóc tôi an ủi:
- Bình, đừng khóc nữa, mẹ nói thật đấy, mẹ không đói thật mà,
bây giờ đem bán tấm da hổ này đị
Tôi lắc đầu:
- Không! Đừng bán da hổ, con sẽ mang tiền về ngaỵ
Vừa nói, tôi xong ra fía cửa, mẹ chạy theo nắm áo tôi, hớt hải
hỏi:
- Con đi đâu vậỷ
Tôi nói:
- Công ty nọ bảo con muốn đến lúc nào cũng được.
Mẹ giữ chặt áo tôi, cánh tay yếu đuối hằng ngày bây giờ mạnh
dễ sợ Người mở to đôi mắt khiếp đảm nhìn tôị
- Mẹ không cho con đi, mẹ không thể để con trở thành vũ nữ
được!
- Nhưng mẹ, làm vũ nữ đâu có gì là hèn đâủ Đó cũng chỉ là 1
cái nghề, nếu con giữ được mình trong sạch thì có gì đáng ngại
đâủ
Mẹ vẫn giữ chặt áo tôi:
- Không được Bình, con không hiểu, làm người không thể lùi
được, vì lùi 1 lần là sẽ lùi mãi, rồi đến chỗ sa đọa, không
còn hy vọng để trồi lên được. Khi còn trẻ, mẹ đã từng chứng
kiến cảnh bao nhiều cô gái, xuất thân từ những gia đình danh
giá, được giáo dục đàng hoàng, nhưng sau đó vì miếng sống mà
fải đem thân làm vũ nữ, thành kỹ nữ chẳng mấy hồị Khi đã trở
thành điếm rồi thì cuộc đời chẳng mấy hồị Khi đã trở điếm rồi
thì cuộc đời không làm sao vươn lên được nữa, suốt đời lặn
ngụp trong chốn bùn nhợ Con, mẹ không để chocon đi làm nghê ấy
đâu, làm vũ nữ không có gì đáng ngại thật, nhưng ánh đàn xanh
đỏ trong tửu lầu thật đáng sợ, nó sẽ quyến rũ con sa đọa, nó
sẽ làm hại đời con. Bình! Con không nên đi, con!
- Nhưng chúng ta cần fải có tiền mẹ ạ!
Mẹ nhìn tôi, mắt nhòa lệ:
- Thà chết đói chứ mẹ cương quyết không để con hành nghề vũ
nữ. Thật là mẹ chịu nhục đến xin tiền cha con, chứ mẹ không để
con sa đọạ
- Nhưng thà đi làm vũ nữ hơn là fải đến van nài xin tiền cha!
Tôi nói to và ngồi bệt xuống thềm khóc ngất. Mẹ đứng bên cửạ
Tôi đứng dậy sửa soạn lại quần áo cho ngay ngắn bước ra cổng.
Phương Du đến, nó dúi nhanh mấy tờ giấy bạc vào tay tôi nói:
- Chỉ có 7 chục ngàn thôi, mày xài đỡ đị Bây giờ tao fải đi
thi rồi, thi xong tao sẽ tìm cách giúp màỵ
Nói xong, nàng nhìn tôi cười, rồi bỏ đi thật nhanh
Tôi đứa mắt nhìn theọ Cài cửa lại, bước lên thềm nhìn những tờ
giấy bạc trong tay mà lòng ngẩn ngợ Trao tiền cho mẹ, tôi nói:
- Phương Du mang tiền đến này, mẹ con mình lây lất thêm 1 thời
gian nữa rồi tính saụ
2 ngày lại trôi qua, công việc vẫn không tìm được. Sang tối
thứ 3, vừa mở cửa cho tôi bước vào mẹ nói ngay:
- Như Bình mới đến!
Tôi ngạc nhiên:
- Nó đến đây làm gì? Để xem mẹ con ta chết chưa à?
- Bình, sao con cứ dùng cặp mắt thù hận nhìn người như thế?
Cha con sai nó đến nhà mà!
- Cha bảo nó đến có việc gì?
- Cha con bảo nó mang đến 3 trăm ngàn đồng!
Tôi ngạc nhiên:
- 3 trăm ngàn đồng? Tại saỏ
- Mẹ cũng không biết, Như Bình nói là cha con bảo mang tiền
đến cho chúng ta sắm tết và trả tiền phố.
Tôi chẳng hiểu:
- Con người còn fải có tự ái chứ, mẹ nỡ để con chịu nhục à?
Mẹ lắc đầu:
- Nhục? Nhục đâu có ăn được con? Đời có nhiều lúc tàn nhẫn lắm
con ạ!
Tôi cũng lắc đầu:
- Mẹ, mẹ đừng ép con nhận số tiền này, vì nếu con nhận, con sẽ
chẳng bao giờ ngóc đầu lên nổi vì nhục.
Mẹ yên lặng, bước tới bàn, mở hộc tủ lấy gói giấy trao cho tôị
Xấp giấy bạc trong tay, nhìn gương mặt xanh xao của mẹ, lòng
tôi bàng hoàng. 3 trăm ngàn đồng! 3 trăm ngàn đồng trong lúc
này là cả 1 cứu tinh. Đối với cha tôi, lòng tự ái và thực tại
nghèo khổ chiến đấu bất phân thắng bại trong óc tôị Nhiều lúc
tôi muốn buông tay, nhưng khi nghĩ tới lời xiên xỏ thâm độc
của dì Tuyết, tôi trấn tỉnh lại được và bước mạnh ra khỏi nhà.
Con đường dẫn đến " đằng kia" hôm nay sao dài quá. 3 trăm ngàn
đồng bạc làm tim tôi đập chẳng đềụ Mãi đến khi đứng trước 2
tấm cửa màu đỏ, tôi vẫn chưa bình tĩnh. Có nên nhấn chuông
không?
Có nên trả lại 3 trăm ngàn bạc chăng? Tại sao không nghĩ đến
gương mặt xanh xao của mẹ già chỉ nghĩ đến tự ái cá nhân của
mình? Đầu óc tôi rối tung lên, sau cùng, tôi cũng đưa tay lên
nhận chuông.
Nơi fòng khách, cha đàng ngồi ngậm dọc tẩu, dì Tuyết đang xếp
máy bay giấy cho thằng Kiệt. Thấy tôi bước vào, họ đều có vẻ
ngạc nhiên, tôi tới gần chỗ họ ngồi, đặt 3 trăm ngàn đồng lên
kỷ trà, xong yên lặng xoay lưng lại, định bỏ về. Tiếng cha gọi
giật lại:
- Y Bình! Đứng lại coi!
Tôi đứng lại, giọng nói cha như 1 mệnh lệnh, tôi không chống
lại được, xoay người lại nhìn chạ Người vẫn ngậm dọc tẩu và
mắt đăm đăm nhìn về fía tôị Yên lặng, tôi cố gắng giữ vững
tinh thần cho tim bớt đập. 1 lúc, cha tôi nói:
- Bao nhiêu đó đủ rồi con ạ!
Tôi vẫn đứng yên đưa mắt nhìn ông. Cầm dọc tẩu chỉ về fía ghế,
cha tôi bảo:
- Ngồi xuống đây!
Tôi không ngồi, vẫn đứng yên. Có điều tôi thấy giận mình quá,
tại sao không quay lưng bỏ đi đi còn đứng đây làm gì, để nghe
ông ấy nói chuyện à?
Cha tôi đưa dọc tẩu và miệng trở lại, người gật gù:
- Y Bình, đem tiền về đi!
Tôi cắn nhẹ môi, nội tâm xung đột dữ dộị Thái độ của cha thật
lạ, bên trong lệnh truyền của ông hình như có chứa đựng cái
gì, giọng nói của ông hôm nay hình như hòa nhã hơn. Thấy tôi
vẫn tiếp tục yên lặng, người ngồi thẳng lưng dậy:
- Y Bình, đừng cứng đầu nữa con ạ, vì tiếp tục cứng đầu là ngu
xuẩn. Con đừng ngộ nhận, hày suy nghĩ kỹ đi rồi đem tiền về
cho mẹ con.
Ông ra lệnh cho tôi à? Tôi nhìn xấp giấy bạc rồi lại nhìn cha
...Ngu xuẩn? Có lẽ đúng, vì bấy nhiêu tiền trong tay Lục Chấn
Hoa đâu có nghĩa lý gì? Nhưng đối với tôi và mẹ? Có quá nhiều
việc cần đến nó. Nhìn cha mà tim tôi đập mạnh. Thế có nên lấy
tiền hay không? Nhưng tại sao cha lại đổi thái độ nhanh như
vậỷ Có fải vì hối hận hay vì thương hạỉ Hay vì 1 lý do nào
khác? Giữa lúc tôi đang do dự thì dì Tuyết chen vào, vẫn giọng
nói châm biếm cố hữu:
- Anh cần gì fải nài ép như vậy, người ta đã không muốn lấy mà
cứ nài ép hoàị
Tôi xoay tầm mắt về dì Tuyết. Người đàn bà bần tiện, tham lam,
vô học! Muốn tôi đừng lấy số tiền này à? Tôi không lấy chắc bà
ta thích chí lắm! Ngu dại gì, tiền đến tay không lấy để mẹ ở
nhà chết đói saỏ Nhìn gói bạc mà lòng tôi bâng khuâng. Cha
đứng dậy lấy gói bạc đưa tận tay tôi:
- Đem về cho mẹ con chữa bê.nh.
Tôi ngần ngừ đỡ lấỵ Dì Tuyết lại lên tiếng cười trêu chọc:
- Ủa! Không lấy mà sao bây giờ lại lấy rồi!
Lẳng lặng mang gói bạc đi về fía cửa, cái nhục nhã làm cho
từng mạch máu trong người tôi muốn vỡ tung. Nhưng có điều tôi
không còn ngu, không còn dại nữạ Tôi fải nhận tiền của cha,
với đồng tiền đó tôi sẽ không còn lo ăn uống thiếu thốn. Khi
đã no đủ, tôi mới có thể thi hành được lời thề của mình. Tiền
của cha tôi tại sao tôi không nhận? |
|