| Một
lần vào đầu xuân, Holmes và tôi cùng đi dạo trong
công viên. Những chiếc lá xuân đầu tiên nhú lên các
cành cây du, những cái chồi dính dính của hàng cây
dẻ đang cựa quậy thành mấy chiếc lá non đẹp. Chúng
tôi đi suốt hai tiếng liền. Khi quay trở về thì đã
gần năm giờ.
- Thưa ông - Chú bé
giúp việc vừa mở cửa vừa nói - Có một vị khách đến...
Ông ta hỏi ông.
-
Khách đi rồi à? - Holmes hỏi.
-
Vâng, thưa ông!
-
Sao cháu không mời ông ta vào nhà ngồi chơi một lát?
-
Dạ có, ông ấy có vào nhà.
-
Ông ta đợi lâu không?
-
Nửa tiếng. Khách rất sốt ruột. Suốt thời gian ở đây
ông ta cứ đi đi lại lại khắp phòng. Cuối cùng, ông
ấy chạy ra ngoài hành lang và than thở "Không biết
đến khi nào ông Holmes mới v ề?". Cháu đáp ngay: "
Một lát nữa thôi! ". Ông ta nói: " Được, tôi sẽ chờ,
nhưng tôi sẽ không chờ ở đây, mà ở nơi không khí
thoáng đãng kia! Chốc nữa tôi sẽ quay trở lại ". Thế
là ông ấy đi thẳng.
-
Giỏi! Cháu đã làm được việc - Holmes nói và chúng
tôi bước vào căn phòng của mình - Tuy nhiên, thật là
bực mình! Tôi đang buồn chán vì thiếu việc làm. Suy
từ sự nôn nóng của người ấy thì chắc công việc này
quan trọng đây. Ồ! Chiếc tẩu của ông ta? Chiếc tẩu
tuyệt vời với cái tay cầm dài cứng như v ậy - Holmes
xoay xoay chiếc tẩu trong tay và xem xét nó với v ẻ
thận trọng.
Anh dùng ngón tay trỏ gõ gõ vào nó tựa như giáo sư
giải phẫu học đang giảng về một thứ xương nào đó.
Rồi nói tiếp :
-
Chủ nhân của nó hẳn là một người vạm vỡ, thuận tay
trái, có bộ răng tốt, và là người phong lưu.
-
Chỉ vì thấy ông ta có chiếc tẩu đắt giá mà anh cho
rằng đó là một người giàu có hay sao?
Holmes khẽ khàng gỡ chiếc tẩu thuốc trong lòng bàn
tay của mình :
-
Bởi vì ông ta có thể mua thứ thuốc lá hảo hạng đắt
gấp hai l ần thuốc bình thường.
-
Anh còn kết luận nào không?
-
Anh ta có thói quen hút thuốc lá dưới ngọn đèn bàn
hoặc đèn bằng khí ga: chiếc tẩu cháy xém. Nó bị cháy
chỉ ở phía phải: Vậy chủ nhân của nó là người thuận
tay trái. Hãy thử châm t ẩu thuốc bằng bàn đèn đi.
Bởi anh không thuận tay trái, cho nên tự nhiên anh
đưa phần trái của tẩu thuốc đến gần ngọn l ửa. Sau
đó anh ta cắn xuyên qua bót. Chỉ một người khỏe m
ạnh và có bộ răng tuyệt vời mới có thể làm được
chuyện đó... Song nếu tôi không lầm thì kia là tiếng
từng bước chân của ông ta ngoài cầu thang!
Chưa đầy một phút sau, cách cửa rộng mở. Một người
đàn ông khoảng 30 tuổi, cao lớn bước vào phòng. Ông
ta mặc bộ com-lê màu thẫm bằng thứ vải tốt được cắt
khéo léo. Tay cầm một chiếc mũ phớt màu xám rộng
vành.
-
Xin thứ lỗi - Ông ta nói có phần hơi luống cuống -
Hẳn là tôi c ần gõ cửa. Nhưng quả thực tôi hơi bối
rối - Ông ta đưa tay lên xoa xoa trán như một người
đầu óc bị choáng váng.
-
Ông đã mất ngủ đến hai đêm rồi - Holmes từ tốn nói -
Điều đó làm hao kiệt thần kinh nhiều hơn so với làm
việc. Xin được phép đề nghị, tôi có thể giúp ông
được gì không?
-
Tôi muốn được ông khuyên giải, thưa ông...
-
Ông muốn tôi giúp ông với tư cách một người tư vấn,
một thám tử hay sao?
-
Vâng. Ông là người từng trải việc đời. Và tôi muốn
ông chỉ b ảo cho tôi những việc tôi cần làm - Ông ta
nói những câu ng ắn, mạnh và đứt quãng.
-
Ông Môn-rô thân mến... - Holmes bắt đầu nói.
Vị khách của chúng tôi nhỏm phắt dậỵ
-
Sao! Ông biết tên tôi à? - Ông ta kêu lớn.
-
Nếu ông muốn ẩn danh - Holmes mỉm cười nói - Thì
đừng viết tên mình trên mảnh vải lót của chiếc mũ,
hoặc là đừng xoay chiếc mũ lại để người nói chuyện
với mình thấy hàng chữ đó. Tôi muốn nói rằng tại căn
phòng này, anh bạn của tôi và tôi đã từng nghe nhiều
bí mật đáng kinh ngạc. Và chúng tôi đã đem l ại niềm
thư thái cho bao tâm hồn đầy lo âu. Chúng tôi rất
vội, b ởi vậy xin ông nhanh chóng kể cho tôi nghe
tất cả những gì đã xảy ra.
Vị khách lại lấy tay xoa trán. Ông ta có vẻ khó khăn
khi bắt đ ầu câu chuyện. Mỗi cử chỉ, mỗi nét mặt đều
chứng tỏ ông ta là một người kín đáo, giữ ý và kiêu
hãnh. Ông ta có thiên hướng che đậy những vết thương
lòng của mình hơn là phơi bày ra. Nhưng đột nhiên
ông ta giận dữ vung tay lên, tựa như quẳng tính dè
dặt vào một hướng nào đó.
-
Tôi cưới vợ đã ba năm, chúng tôi hoàn toàn hạnh phúc.
Không hề giấu giếm nhau điều gì, cả ý nghĩ lẫn hành
động. Thế nhưng, từ thứ hai vừa rồi. Chúng tôi trở
thànhh xa lạ với nhau, và tôi muốn biết vì sao như
vậy... Tôi biết rõ chưa bao giờ nàng yêu tôi bằng
lúc này. Nhưng, nếu điều bí ẩn chắn giữa chúng tôi
chưa được tháo gỡ thì mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng
tôi sẽ không tồn tại.
-
Cám ơn ông đã cho tôi biết sự thực. Ông Môn-rô.
-
E-phi đến Hoa Kỳ sống ở thành phố Atlanta lúc còn
rất trẻ. T ại đó nàng kết hôn với một luật sư có
tiếng trong vùng. Họ s ống hạnh phúc và có một mụn
con. Nhưng sau một trận dịch s ốt vàng da đã giết
chết chồng và con, nàng trở về Anh quốc s ống với
người dì ở Miđlesex. Tôi thấy cần phải nhắc lại rằng
sau cái chết của chồng, nàng thừa hưởng một gia tài
chừng b ốn ngàn rưỡi bảng Anh nằm trong ngân hàng.
Hàng năm nàng nhận được bảy phần trăm tiền lãi. Nàng
chỉ sống với người dì chừng nửa năm thì tôi gặp nàng.
Chúng tôi yêu nhau và sau vài tuần thì làm phép cưới.
Lúc đó nàng hai mươi lăm tuổi.
Tôi là nguòi buôn hoa quả. Lãi suất của tôi độ chừng
tám trăm bảng Anh một năm, bởi thế chúng tôi sống
khá phong lưu: một biệt thự tốt ở Norbury. Thị trấn
này không khác thôn quê cho l ắm. Tại đó có hai ngôi
nhà và một khách sạn cao hơn biệt thự của chúng tôi
một chút. Còn ngay phía trước mặt chúng tôi có một
vi- la đứng tách riêng ra. Ngoài những ngôi nhà ấy
không còn một công trình xây dựng nào ở gần ga hơn
nữa. Khi tôi lâp gia đình, vợ tôi đã chuyển giao cho
tôi toàn bộ tài sản của nàng. Tôi không đồng ý, vì
ngại rằng nếu tôi bị thất bại trong công việc làm ăn,
thì vốn liếng của nàng mất hết. Nhưng nàng v ẫn nằng
nặc đòi làm theo ý mình. Đột nhiên, cách đây hơn một
tháng, nàng nói với tôi như thế này :
-
Jack này, lúc anh nhận tiền của em, anh nói rằng vào
bất kỳ lúc nào em cũng có thể lấy lại số tiền đó.
-
Tất nhiên, vì đây là số tiền của em.
-
Em đang cần một trăm bảng Anh.
-
Để làm gì?
-
Anh yêu! - Nàng luống cuống trả lời - Anh nói anh là
chủ ngân hàng của em... Thế mà, có bao giờ các chủ
ngân hàng hỏi khách rút tiền để làm gì?
-
Nếu em cần thì có ngay đây thôi.
-
Vâng. Em cần.
-
Em sẽ không nói ư?
-
Sau này sẽ nói. Còn bây giờ thì không.
"Tôi
buộc phải vui lòng với câu trả lời như thế. Từ đây
trở đi, nàng không giấu tôi một điều gì nữa. Tôi đưa
séc cho nàng và không nghĩ gì thêm về câu chuyện đó.
Như tôi vừa nói với ông, có một biệt thự nằm cách
không xa ngôi nhà của chúng tôi. Hai căn nhà chỉ
cách nhau có một bãi cỏ. Để đến ngôi biệt th ự,
người ta phải đi theo một con đường và sau đó rẽ vào
lối mòn. Ngay phía sau biệt thự, là một cánh rừng
thông nhỏ. Tôi rất thích đi dạo trong cánh rừng.
Suốt tám tháng ròng, trong ngôi biệt thự không có
người ở. Tôi lấy làm tiếc là ngôi nhà lại bỏ không
như vậy. Đó là một tòa lâu đài hai lầu xinh xắn, với
những cột hành lang cổ kính. Nhiều lần khi dừng lại
trước ngôi nhà, tôi tự nghĩ: "Thật là một dinh cơ
nhỏ nhắn, đầm ấm biết bao!"
Thế rồi, vào buổi chiều thứ hai tuần truóc. Trong
khi đi dạo, tôi nhìn thấy một chiếc xe chở hàng có
mui chạy trên đường. Sau đó trên bãi cỏ phía trước
thềm chất đống những tấm thảm và các đồ đạc khác. Rõ
ràng ngôi biệt thự đã được cho thuê. Tôi đi quanh
ngôi nhà, trong một khuôn cửa sổ có một khuôn mặt
đang theo dõi tôi. Từ xa, tôi không thể nhìn rõ bộ
mặt ấy, nhưng tôi cảm thấy ở đó có một cái gì trái
tự nhiên, phi nhân tính. Do ấn tượng này, tôi muốn
đến gần hơn để biết ai đang theo dõi mình. Nhưng
đúng vào lúc đó, khuôn mặt màu vàng xám xịt đó tự
nhiên biến mất. Hình như có ai đứng phía sau kéo
người ấy vào. Tôi đứng chừng năm phút nữa, rồi quyết
đ ịnh trèo lên bậc tam cấp, gõ cửa. Ngay lập tức,
một người đàn bà cao nghệu với dáng vẻ không hài
lòng ra mở cửa.
-
Ông cần gì? - Bà ta hỏi với giọng người Scotland the
thé.
-
Tôi là láng giềng của bà, ở ngay cạnh đây. Tôi thấy
bà mới đ ến. Liệu tôI có thể giúp bà được điều gì
chăng?
-
Khi nào cần. chúng tôi sẽ gọi! - Bà ta nói và đóng
sầm của lại.
Suốt buổi tối, mặc dù tôi cố gắng nghĩ về một điều
gì khác, nhưng ý nghĩ của tôi vẫn cứ trở về với bộ
mặt thập thò trong c ửa sổ và người đàn bà xấc xược
đó. Tôi không nói gì cho vợ tôi biết. Nàng là người
đàn bà dễ buồn phiền. Chỉ tới lúc đi ng ủ, tôi nhận
xét qua quýt với nàng là ngôi nhà bên cạnh đã có
người ở. Nàng làm thinh.
Đêm hôm ấy, giữa giấc ngủ, tôi mang máng cảm thấy
chung quanh mình đang có một cái gì đó diễn ra. Điều
sau đây từ từ đến trong ý thức của tôi: Vợ tôi thức
dậy, bắt đầu choàng áo ngoài và đội mũ. Trong giấc
ngủ, tôi sẳn sàng biểu lộ một cái gì tựa như phản
đối hoặc ngạc nhiên. Nhưng, sau khi hé mắt ra, dưới
ánh sáng của ngọn nến, tôi thấy mặt nàng xanh mét,
nàng thở hổn hển lúc cài áo khoác ngoài vào người và
lén lút nhìn vào giường; yên chí là tôi đang ngủ,
nàng thận trọng lẻn ra khỏi phòng. Một thoáng sau,
tôi nghe có tiếng cót két của chi ếc cửa ra vào. Tôi
ngồi dậy đập tay mạnh vào thành giường để biết chắc
là mình đang thức. Tôi rút chiếc đồng hồ ở dưới gối:
ba giờ sáng. Vợ tôi làm gì giữa đêm hôm thanh vắng
này?
Tôi ngồi thừ ra đến hai mươi phút, cố gắng tìm ra
một lời giải thích nào đó. Nhưng càng suy nghĩ lại
càng khó hiểu. Tôi càng lúng túng hơn khi cánh cửa
ra vào lại khẽ mở và có tiếng bước chân của vợ tôi
trên cầu thang.
-
Em ở đâu đấy, E-phi? - Tôi hỏi, khi nàng bước vào.
Toàn thân nàng run lên. Nàng khẽ kêu lên một tiếng,
sự xúc đ ộng và tiếng kêu này khiến tôi lo sợ hơn
tất cả. Trong tiếng kêu ẩn chứa một điều tội lỗi. Vợ
tôi luôn luôn là người đàn bà trung thực. Bởi thế,
tôi lạnh cả người khi nàng len lén đi vào phòng mình.
-
Anh không ngủ hay sao, Jack? - Nàng thốt lên trong
nụ cười gượng gạo - Em tưởng rằng không gì có thể
khiến anh thức.
-
Em đã ở đâu? - Tôi lạnh lùng hỏi.
-
Em hiểu anh đã ngạc nhiên như thế nào - Nàng nói khi
nàng cởi cúc áo khoác. Ngoài ra, tôi còn nhận thấy
những ngón tay của nàng run lẩy bẩy - Trước đây em
chưa bao giờ nghĩ rằng có một chuyện gì xảy ra với
em. Chuyện chỉ có thế này: Đột nhiên em bắt đầu cảm
thấy ngột thở. Em cần không khí trong lành. Em đã ra
đứng cạnh cửa chừng vài phút, và bây giờ em l ại cảm
thấy bình thường.
Khi nói những lời này, nàng không quay về phía tôi
và giọng c ủa nàng không như mọi khi. Chẳng còn nghi
ngờ gì nữa: nàng đã nói dối. Tôi không trả lời, quay
mặt vào tường với nỗi đau đ ớn trong tim. Vợ tôi đã
giấu giếm tôi điều gì? Nàng đã đi đâu? Từ đó cho đến
sáng, tôi luôn cựa mình, trằn trọc, gắng tìm một lời
giai thích đáng tin cậy hơn.
Ngày hôm ấy, tôi phải ra thành phố. Thế nhưng tôi lo
lắng đến mức không làm đưọc việc gì. Vợ tôi hình như
cũng lo lắng. Trong lúc ăn sáng, chúng tôi không
trao đổi với nhau một lời. Và ngay sau đó tôi đi đến
cung điện Crystal, ở đó một giờ đ ồng hồ và trở về
Norbury lúc một giờ trưa. Khi qua toà biệt thự, tôi
dừng lại giây lát, nhìn vào khung cửa sổ? Đột nhiên,
cánh c ửa mở rộng và vợ tôi từ trong đó bước ra.
Tôi ngây người khi nhận ra nàng. Trong khoảnh khắc
tôi cảm thấy vợ tôi muốn ẩn mình vào trong nhà. Tuy
nhiên, khi biết m ọi sự trốn chạy đều vô hiệu, nàng
bắt đầu bước về phía trước và mỉm cười :
-
Ôi Jack! - Nàng nói - Em rẽ vào vì muốn biết có thể
giúp nh ững người láng giềng của chúng ta được điều
gì không? Tại sao anh lại nhìn em như vậy?
-
Ban đêm em ở đây phải không?
-
Anh muốn nói gì vậy? - Nàng kêu lên.
-
Em đã đến đây, anh tin chắc như vậy! Sao em tới thăm
họ vào lúc nửa đêm.
-
Chưa khi nào em ở đây cả.
-
Sao em lại nói dốỉ - Tôi bắt đầu kêu lên - Thậm chí
giọng nói của em cũng bị thay đổi khi nghe anh hỏi.
Phải chăng em đã có những đdiều bí ẩn đối với anh...
Anh sẽ vào biệt thự này và sẽ tự mình khám phá ra
tất cả.
- Đừng! Đừng!
Anh!...
Nàng thở hổn hển khi
không đủ sức che giấu nỗi khiếp đảm của mình. Lúc
tôi tới gần cánh cửa, nàng đã túm lấy tay tôi, kéo
tôi ra với một sức mạnh không ngờ.
- Em van anh, đừng
vào! - Nàng la lên - Em thề rằng sớm hay muộn rồi em
cũng kể cho anh nghe tất cả. Nhưng sau, sau này đã...
Nếu anh vào ngôi nhà này, một tai họa sẽ xảy ra.
Tôi gắng vùng thoát
khỏi tay nàng thì nàng lại càng túm lấy tôi với
những lời cầu xin điên cuồng.
- Hãy tin em - Nàng
kêu lên - Hãy tin em chỉ lần này nữa thôi! Anh sẽ
không bao giờ hối tiếc đâu. Còn nếu như em có giấu
anh chuyện gì thì cũng chỉ vì anh mà thôi. Chúng ta
sẽ cùng tr ở về nhà đi, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào
đấy. Còn nếu anh đi vào ngôi nhà này ngoài ý muốn
của em thì mối quan hệ của chúng ta sẽ chấm dứt.
Giọng nói của nàng
chứa một sự tuyệt vọng chân thật đến nỗi tôi phải
dừng lại trước cửa ngôi nhà.
- Anh chỉ tin em với
một điều kiện - Cuối cùng tôi nói - Anh mu ốn tất cả
sẽ được mau chóng kết thúc. Em có thể giữ kín bí m
ật của mình, nhưng hãy hứa với anh là phaỉ ngừng
ngay mọi cuộc thăm viếng ban đêm và sẽ không làm một
điều gì lén lút n ữa.
- Em xin hứa - Nàng
thốt lên với tiếng thở phào nhẹ nhõm - M ọi chuyện
sẽ diễn ra như ý. Nào, hãy đi về nhà đi!
Nàng vừa nắm lấy tay
áo tôi vừa kéo rôi ra khỏi biệt thự. Nhân thể tôi
ngoảnh trông lên khung cửa sổ phía trên và tôi lại
thấy khuôn mặt màu vàng tái ngắt đang theo doĩ chúng
tôi. Có thể có mối liên hệ nào giữa vợ tôl với con
người này vậy? Hoặc nàng đã có mối quan hệ gì với
người đàn bà thô lỗ hôm trước?
Sau chuyện đó tôi ở
nhà luôn hai ngày liền. Hình như vợ tôi nghiêm chỉnh
tuân theo các giao ước giữa chúng tôi. Nàng không ra
khỏi nhà. Thế nhưng, sang ngày thứ ba thì không thể
có lời nguyền nào giữ nổi nàng.
Vào ngày hôm đó tôi
đi ra thành phố và trở về trên chuyến tàu hỏa hai
giờ bốn mươi phút, nghĩa là về sớm hơn thường lệ.
Khi tôi bước vào nhà thì chị hầu phòng chạy ra gặp
tôi với bộ mặt đầy vẻ sợ hãi.
- Bà chủ đâu? - Tôi
hỏi.
- Hình như bà đi dạo
chơi.
Tôi sinh nghi, chạy
bổ lên lầu để biết chắc là nàng có ở nhà hay không.
Tôi vô tình nhìn qua cửa sổ và thấy chị hầu phìng
băng qua bãi cỏ để tới ngôi biệt thự. Tôi hiểu ngay.
Run lên vì phẫn nộ,
tôi lao nhanh xuống phiá dưới, bước qua bãi cỏ,
quyết chấm dứt vĩnh viễn chuyện này. Tôi trông thấy
vợ tôi cùng người hầu gái đang chạy theo lối mòn về
nhà. Thế nhưng tôi không đứng lại nói chuyện với họ.
Tôi thề phải khám phá ra bí mật này. Không hề gõ cửa,
tôi xoay tay nắm cánh c ửa, chạy vào hành lang.
Lầu một thật im ắng.
Ở nhà bếp, ấm trà đang sôi trên lửa, còn con mèo đen
thì đang nằm cuộc tròn. Không thấy bóng dáng người
đàn bà tôi gặp trước đây. Tôi chạy bổ sang phòng
khác: cũng trống không. Tôi băng mình lên phía trên.
Không có ai trong hai phòng. Toàn bộ ngôi nhà không
một bóng người. Từ đồ đạc đến cách bài trí đều tuềnh
toàng và phàm tục, trừ mỗi một căn phòng mà qua cửa
sổ của nó tôi đã nhìn thấy bộ mặt khủng khiếp trước
đây. Đó là căn phòng được xếp đặt ngăn n ắp và trang
nhã. Tất cả mối hoài nghi của tôi đã chuyển thành
lòng căm giận mãnh liệt và cháy bỏng khi tôi nhìn
thấy bức ảnh toàn thân của vợ tôi trên lò sưởi. Bức
ảnh này được chụp theo yêu cầu của tôi cách đây ba
tháng.
Tôi ở đó đủ thời
gian cần thiết để xác định đây quả thực là m ột ngôi
nhà hoàn toàn trống rỗng. Khi ấy, tôi rời ngôi nhà
với m ột nỗi đau đớn trong tim. Lúc quay về nhà, vợ
tôi bước tới gần tôi. Nhưng tôi đau lòng và căm giận
tới mức không buồn nói chuyện với nàng. Tôi đi qua
chỗ nàng, cố lảng tránh để vào phòng mình. Tuy vậy
nàng vẫn theo kịo trước khi tôi đóng cửa l ại.
- Rất tiếc là em đã
vi phạm lời cam kết. Nhưng giá như anh rõ mọi chuyện
thì chắc anh sẽ tha thứ cho em.
- Hãy kể đi!
- Không kể được,
Jack ạ.
- Chừng nào em chưa
nói ai sống trong căn biệt thự ấy và em đã trao bức
ảnh cho ai thì anh sẽ không bao giờ tin em - Tôi nói
lớn và sau khi vùng thoát khỏi nàng, tôi đi ra khỏi
nhà. - Chuyện đó xảy ra vào ngày hôm qua, ông Homles
ạ! Ngày hôm nay tôi không về nhà. Sự giả dối của
nàng đã khiến tôi lo ngại: Sáng nay tôi nghĩ đến
ông.
Nãy giờ Holmes ngồi
im lặng, chống tay lên cằm hồi lâu. Cuối cùng anh
hỏi :
- Ông có cam đoan
rằng ông đã nhìn thấy bộ mặt của nguoì đàn ông trong
cửa sổ không?
- Lần nào tôi cũng
đứng khá xa, nên không dám cả quyết điều đó.
- Có điều nó gây cho
ông một ấn tượng khó chịu chứ?
- Nó có vẻ chết chóc
và bất động đến ghê sợ. Khi tôi đến gần thì nó lập
tức biến mất.
- Bà nhà xin ông 100
bảng Anh hồi nào?
- Cách đây hai
tháng.
- Có khi nào ông
thấy bức ảnh người chồng trước của vợ ông không?
- Không. Chẳng bao
lâu sau khi ông ta chết, ở Atlanta đã xảy ra một vụ
cháy lớn, mọi giấy tờ đều bị thiêu hủy.
- Tuy nhiên bà nhà
hẳn có giấy khai tử của ông ta chứ?
- Vâng, nàng có nhận
được bản sao sau vụ cháy.
- Có bao giờ ông gặp
bất kỳ một ai đã biết vợ ông ở Mỹ không?
- Không.
- Chắc bà có nhận
được thư ở bên đó?
- Theo tôi biết thì
không.
- Cảm ơn ông! Tôi
muốn được suy ngẫm một chút. Có lẽ nh ững người sống
trong biệt thự đã dự đoán trước về việc đột nh ập
của ông, nên họ đi khỏi trưóc khi ông tới. Nếu thế
thì rất có thể họ sẽ quay trở về và chúng ta sẽ dễ
dàng lý giải mọi chuy ện. Vậy ông hãy trở lại
Norbury tiếp tục theo dõi các cửa sổ c ủa toà biệt
thự. Nếu ông thấy họ sống trong đó thì đừng có x ộc
vào, mà hãy đánh điện cho chúng tôi. Một giờ sau khi
nhận được điện, chúng tôi sẽ có mặt.
- Còn nếu vẫn chưa
có người ở thì sao?
- Nếu thế, ngày mai
tôi sẽ đến. Chúng tôi sẽ cùng ông bàn bạc. Xin tạm
biệt!
- Anh Watson, có thể
đây là một câu chuyện thật tồi tệ - Holmes nói sau
khi tiễn chân ông Môn-rô ra khỏi cửa - Anh nghĩ sao?
- Đây là một chuyện
hoàn toàn nhơ nhuốc.
- Quả vậy, đây là sự
dọa nạt để cầu lợi. Nếu không đúng thế thì tôi rất
mực sai lầm.
- Thế ai là kẻ dọa
nạt?
- Người sống trong
căn phòng đầy đủ tiện nghi ấy, người đã gi ữ bức ảnh
của người đàn bà trên lò sưởi. Bộ mặt màu vàng c ạnh
cửa sổ không hiểu vì lẽ gì đó, cứ bám chặt lấy tôi.
Và tôi quyết không bỏ qua vụ này.
- Anh có giả thiết
nào chưa?
- Mới chỉ là giả
thiết bước đầu thôi! Trong tòa biệt thự có đức ông
chồng đầu tiên của người đàn bà này.
- Vì sao anh nghĩ
như thế?
- Khi người chồng
hiện tại định vào nhà, bà đã sợ hết hồn.
Tại sao vậy? Theo tôi, sự thật là
thế này: Người đàn bà đã lấy ch ồng ở Mỹ. Sau đó anh
ta trở thành người đáng ghét đối với bà. Chúng tôi
giả thiết ông ta có thể bị bệnh phong hoặc có thể
thành kẻ ngu đần. Rốt cuộc bà bỏ ông ta, và trở về
nước Anh, thay tên và bắt đầu sống lại từ đầu. Bà đi
bước nữa hồi ba năm về trước và đã coi địa vị của
mình là hoàn toàn vững chắc. Thế nhưng nơi ở của bà
bị phát hiện hoặc bởi người chồng đ ầu tiên, hoặc
bởi người đàn bà trâng tráo gắn bó với người b ệnh.
Họ viết thư cho bà ta, đe dọa là sẽ đến tố giác bà.
Bà ta dùng 100 đồng để đưa cho họ im. Do vậy mà họ
đã đi đến đó. Khi người chồng vô tình nói cho bà hay
về sự xuất hiện của nh ững người mới tới ở tòa biệt
thự. Bà ta đã đoán được đó chính là những kẻ đang
săn lùng bà. Sau khi chờ chồng mình ngủ say, bà chạy
tới đó thuyết phục họ để bà được sống yên lành. Lần
đầu không đạt, bà lại tới chỗ họ vào sáng hôm sau.
Nhưng vừa ra khỏi nhà thì bắt gặp chồng. Bà hứa với
chồng là sẽ không vào đó nữa. Tuy vậy, hai ngày sau,
hy vọng được thoát khỏi những người láng giềng lại
bùng lên trong lòng bà. Không kìm hãm nổi, bà toan
trở lại mặc cả với họ. Bà đã trao bức ảnh của mình
là theo đòi hỏi của họ. Giữa lúc chuyện trò, người
hầu gái chạy tới báo cho họ biết là ông chủ đã về
nhà. Khi ấy, người vợ đã dẫn họ theo lối cửa sau, có
lẽ ra ngoài r ừng thông bên cạnh. Như vậy người
khách của chúng ta chỉ th ấy một ngôi nhà trống
không mà thôi.
-
Theo tôi đấy mới chỉ là phỏng đoán.
-
Đúng vậy. Nhưng nó soi sáng hết thảy. Nếu các sự
kiện mới nổi lên mà không thể giải thích được, chúng
ta sẽ có đủ thời gian để chuyển qua xem xét giả
thiết của tôi. Chúng ta chưa th ể bắt tay vào cuộc
nếu chưa nhận được tin tức của ông ta từ Norbury.
Chúng tôi không phải chờ đợi lâu. Bức điện đã đến
ngay sau b ữa điểm tâm. "Biệt thự có người. Lại nhìn
thấy bộ mặt trong c ửa sổ. Gặp lúc 7 giờ. Không tiến
hành chừng nào các ông chưa đến".
Ông ta đợi chúng tôi tại sân ga, mặt xanh xao, cả
người run r ẩỵ
-
Họ còn ở đấy, ông Holmes ạ! - Ông nói sau khi cầm
tay bạn tôi - Tôi trông thấy ánh sáng trong tòa nhà
khi đi qua đó.
-
Kế hoạch của ông thế nào?
-
Tôi muốn đột nhập vào đó: nếu chính mắt mình trong
thấy một kẻ nào đó trong nhà, tôi yêu cầu các ông
trở thành nhân chứng.
-
Ông kiên quyết như vậy?
-
Cương quyết.
-
Thôi được, ông có lý. Bất kỳ sự thật nào cũng tốt
hơn tình tr ạng không rõ ràng như hiện giờ. Cố nhiên
chúng ta vi phạm lu ật, nhưng việc này nên làm như
thế.
Đêm hôm ấy trời tối đen như mực. Khi chúng tôi từ
đường lớn rẽ vào lối mòn thì trời bắt đầu mưa lâm
râm, ông Môn-rô lao mình về phía trước, chúng tôi
theo sau.
-
Lửa sáng của ngôi nhà tôi ở đằng kia kìa! - Ông vừa
chỉ vào ngọn lửa lấp ló giữa lùm cây vừa lầu bầu
nói.
-
Còn đây là tòa biệt thự, tôi sẽ vào đó.
Chúng tôi rẽ vào lối mòn và tiến sát đến tòa nhà.
Cánh cửa ra vào hé mở. Một vệt sáng nổi rõ trên nền
đất đen. Có một cửa s ổ trên gác thượng sáng rõ.
Chúng tôi thấy vệt thẫm chuyển đ ộng theo rèm cửa.
-
Tên súc sinh ở đó đấy! - Môn-rô thốt lên - Chính các
ông trông thấy nó là ai rồi! Bây giờ hãy theo tôi.
Chúng tôi tiến đến gần cửa chính. Đột nhiên từ trong
bóng tối, một người đàn bà bước ra, dang hai tay ra
phía trước, van nài :
-
Trời ơi! Không nên, anh! - Bà kêu lên - Em biết thế
nào anh cũng sẽ đến. Hãy bình tĩnh lại. Anh yêu quý!
Hãy một lần nữa tin vào em và rồi anh sẽ không bao
giờ hối hận đâu!
-
Từ lâu tôi đã tin bà! - Ông lãnh đạm trả lời - Hãy
buông tôi ra, tôi cần vào trong đó! Còn đây là những
người bạn của tôi. Họ đ ến để giúp tôi chấm dứt vĩnh
viễn cái việc tồi tệ này.
Ông gạt bà sang một bên, và chúng tôi cùng bước
theo. Lúc ông ta đẩy cửa thì có một bà già chạy ra,
toan cản đường. Môn-rô đẩy bà
ta ra. Một loáng sau chúng tôi đã leo lên cầu thang.
Môn-rô vượt lên phía trước, nhìn thẳng căn phòng
sáng choang chạy tới. Chúng tôi theo sát ông. Đấy là
căn phong đ ầy đủ tiện nghi được xếp đặt ngay ngắn.
Hai ngọn nến đang cháy trên lò sưởi. Trong góc
phòng, một người nào đó đang xoay lưng lại phía
chúng tôi. Rõ ràng là một cháu gái bé nhỏ. Cháu mặc
váy đỏ và đeo găng tay trắng. Đột nhiên cháu quay v
ề phía chúng tôi và kêu lên vì kinh ngạc và hãi
hùng. Bộ mặt cháu thật là kỳ quái: nhợt nhạt và bất
động như mặt người ch ết.
Holmes bật cười lấy tay xoa tóc cháu bé. Cái mặt nạ
rơi xu ống. Trước mặt chúng tôi là một con bé da
đen. Cháu mỉm cười vui vẻ. Hàm răng trắng toát. Vẻ
mặt kinh ngạc của chúng tôi khiến cháu phì cười. Tôi
cười hả hê với nỗi vui sướng của cháu. Nhưng Môn-rô
xấu hổ, ép chặt tay vào ngực, không rời mắt khỏi
cháu.
-
Thế này là thế nào? - Ông ta kêu lên.
Người đàn bà với khuôn mặt quả quyết và kiêu hãnh
bước vào phòng, lên tiếng.
-
Ông ép tôi phải nói ra tất cả những gì ngoài mong
muốn của mình. Tôi buột lòng vậy. Chồng tôi chết ở
Atlanta nhưng đứa bé thì còn sống.
-
Đứa con của bà?
Bà
ta gỡ từ cổ ra một sợi dây chuyền có treo một kỷ
vật.
-
Ông chưa bao giờ trông thấy ông ta à?
-
Chưa.
Bà
ta bấm nút, nắp bật ra. Trong có bức chân dung của
một người có khuôn mặt mang những nét của gốc người
Phi thông minh, sáng đẹp đến lạ lùng.
-
Ông ta đấy - Bà ta nói - Trên trái đất này chưa bao
giờ có m ột người cao thượng hơn thế. Tôi đã rời bỏ
quê hương của tôi để lấy ông. Khi ông còn sống, tôi
không một lần nào luyến tiếc về việc đó. Như các
ngài thấy đấy, đứa trẻ duy nhất của chúng tôi giống
bên nội hơn. Nó đen hơn cha nó. Song đen hay trắng
thì nó cũng là máu thịt của tôi, là đứa con yêu quý
của tôi! Tôi để nó lại Mỹ bởi vì nó yếu quá. Tôi gửi
cho một người đàn bà Scotland trung thành với chồng
tôi. Nhưng khi tôi gặp ông, tôi đã yêu ông. Tôi buộc
lòng phải chọn lựa hoặc là ông, hoặc là con mình. Ba
năm sau, tôi đã giấu ông về sự tồn tại của nó. Người
bảo mẫu báo cho tôi tất cả và tôi biết là đứa con
gái c ủa tôi thực sự khoẻ mạnh. Cuối cùng tôi mong
mỏi được gặp l ại nó. Tôi biết điều đó nguy hiểm,
nhưng tôi quyết định chuyển đứa bé tới đây trong một
vài tuần lễ. Tôi chuyển cho người b ảo mẫu 100 bảng
Anh và hướng dẫn cho bà ta biết tòa biệt thự này để
có thể ở đó như một người hàng xóm. Để phòng ngừa
trước, tôi yêu cầu người bảo mẫu ban ngày cần đeo
cho đứa trẻ chiếc mặt nạ và găng tay để nếu có ai
trông thấy nó trong c ửa sổ thì sẽ không bàn tán về
sự hiện diện của đứa bé da đen ở đây.
Đầu
tiên ông nói với tôi là tòa biệt thự đã có người
thuê. Lúc đó tôi không sao ngủ được vì xúc động. Rốt
cuộc tôi đã lẻn ra ngoài khi biết là ông đang ngủ
say. Thế nhưng ông đã phát hi ện ra, và chính là
điểm khởi đầu cho những nỗi bất hạnh của tôi. Ba
ngày sau đó, người bảo mẫu và đứa trẻ chỉ vừa kịp ch
ạy qua cửa sau thì ông đã ập vào nhà... Bây giờ ông
đã biết h ết rồi, ông quyết định như thế nào tùy
ông.
Bà
ta nắm chặt lấy tay mình, buồn bã chờ đợi câu trả
lời. Môn-rô không nói lời nào, đến bế đứa bé lên,
hôn nó và sau khi chìa tay ra cho vợ mình cầm, ông
bước ra khỏi cửa, ngọt ngào nói :
-
Tốt hơn chúng ta về nhà. Anh là một người không được
tốt l ắm. E-phi ạ! Song anh cho rằng anh tốt hơn là
em nghĩ về anh.
Holmes và tôi bước theo sau họ trên con đường mòn.
Sau đó Holmes kéo tay áo tôi lại :
-
Thôi! Chúng ta ở Luân Đôn sẽ có ích lợi hơn ở
Norbury.
Anh
không nói thêm một lời nào về chuyện đó. Tuy nhiên
vào tối hôm đó, lúc đã khuya anh cầm ngọn nến nhỏ
vào phòng ngủ và nói :
- Anh Watson, nếu
một lúc nào đó, anh thấy tôi trở nên quá tự tin,
hoặc làm việc ít hơn so với sự đòi hỏi của công việc
thì hãy nói nhỏ vào tai tôi: "Norbury!". Tôi sẽ vô
cùng cảm tạ anh. |