| Vào một buổi chiều thứ bảy đẹp trời,
ông Davehem, một chủ ngân hàng tên tuổi, bước ra
khỏi nhà và không trở lại nữa. Ông ta đã mất tích.
Sáng nay, tôi và thám tử Poirot ngồi bên bàn trà chờ
một người bạn là thanh tra Jack. Ông này đến trễ và
phân bua:
- Xin lỗi, tôi bận việc với thanh tra Mile, người
chịu trách nhiệm về vụ mất tích của ông Davehem.
Thám tử Poirot cười cười:
- Mất tích? Theo anh thì vụ mất tích này thuộc
vào loại nào?
- Loại nào? Anh nói gì? Tôi không hiểu
- Anh không biết sao? Này nhé, có ba loại mất
tích. Loại một, thường thấy nhất, đó là tự ý mất
tích. Loại hai là bị giết rồi gi ấu xác, loại thứ ba
hiếm hơn, đó là trường hợp những người mất trí, bỏ
nhà ra đi một cách vô ý thức.
- Như vậy thì theo tôi, một người tên tuổi như
Davehem rất khó che đậy tai mắt mọi người. Nếu ông
ta đã bị giết, sớm hay mu ộn, cảnh sát sẽ phát hiện.
Còn ông ta bỏ nhà ra đi ư? Với các phương tiện giao
thông hiện đại, rất khó mà...
- Chưa chắc đâu. Một người khi đã quyết định làm
mất tích người khác hoặc chính mình, hắn sẽ đặt ra
những phương án r ất chặt chẽ để đánh lừa cảnh sát.
Thanh tra Jack cười nheo mắt:
- Cảnh sát thì có thể, nhưng còn Poirot, hắn dám
giỡn mặt hay sao chớ?
Poirot khiêm tốn:
- Sợ gì mà không dám, mặc dù tôi có những phương
pháp đi ều tra rất khoa học.
- Ông Mile cũng vậy, đúng là một con cáo già
trong ngành cảnh sát. Ông ta sẽ không bỏ qua một chi
tiết nào, dù nhỏ nhặt nhất.
- Đúng. Trong cuộc điều tra, mọi chi tiết đều có
giá trị, một chút tàn thuốc, một mẩu bánh mì, một
vết nhỏ hoặc một sợi tóc trên gối... Giác quan rất
dễ đánh lừa ta. Sự thật thưởng ở bên trong hơn là ở
bên ngoài.
- Ý anh nói là anh có thể khám phá ra sự thật mà
không cần phải ra khỏi nhà?
- Đúng. Nếu những người liên quan không giấu diếm
sự thật.
Thanh tra Jack xoa hai tay vào nhau:
- Tôi đánh cuộc 5 bảng Anh là anh không thể tóm
cổ được ông Davehem dù sống hay đã chết sau một tuần
lễ, kể từ hôm nay.
- Anh hãy kể rõ ràng cho tôi nghe nào. Biết đâu
đấy!
Thanh tra Jack tằng hắng:
- Thứ bảy vừa qua, vào lúc 12
giờ 40 phút, ông Davehem đáp chuyến xe lửa từ
Victoria đến ngôi biệt thự của ông ở vùng Sinsai.
Ông hoàn toàn bình thường. Sau khi uống trà vào buổi
chiều, ông đảo một vòng quanh vườn rồi bảo vợ: "Tôi
sang làng bên bỏ mấy lá thư, nếu có một ông tên
Lowen đến tìm tôi thì b ảo gia nhân đưa vào phòng
làm việc của tôi, chờ tôi một lát".
Rồi ông bước qua cửa chính, ra
vườn, khuất sau cánh cổng. Chừng mười lăm phút sau,
một ông già xưng tên Lowen đến và được đưa vào phòng
làm việc của ông Davehem. Một giờ trôi qua, ông
Davehem vẫn mất tăm. Không thể chờ lâu hơn, ông
Lowen tỏ ý tiếc và cáo từ. Bà Devehem đành xin lỗi,
tiễn ông ra cổng. Hôm sau, tức là ngày chủ nhật, gia
đình ông Davehem báo cảnh sát nhưng cảnh sát không
thể tìm ra ông. Hình như ông đã tan biến vào không
gian. Chả ai trông thấy ông cả, trên đường làng cũng
như ở nhà bưu điện. Nhân viên nhà ga khẳng định, ông
không đáp xe lửa. Xe riêng của ông cũng không rời ga,
và nếu ông ta có thuê xe thì chắc chắn tài xế phải
báo lại để được lãnh món tiền thưởng hậu hĩnh. Ngoài
ra hôm đó, cách nhà ông Davehem có tổ chức đua ngựa,
nếu trà trộn vào đám đông để lên xe lửa tại chỗ này
thì có thể không ai nhìn thấy ông.
- Một chi tiết hay đấy. Còn gì
nữa không?
- Một sự việc bất ngờ xảy ra
vào sáng hôm thứ hai: chiếc két sắt sau bức tranh
nơi phòng làm việc của ông Davehem bị lục tung. Các
cửa sổ đều chốt bên trong, chứng tỏ kẻ gian không
thể từ bên ngoài đột nhập vào, trừ khi có nội ứng.
Có thể vụ phá két xảy ra hôm thứ bảy, nhưng đến thứ
hai mới được khám phá.
Poirot ngắt lời:
- Thế người ta có bắt ông
Lowen không?
- Cảnh sát đang theo dõi ông
ta rất chặt chẽ.
- Tình trạng chiếc két sắt như
thế nào?
- Bị vét sạch. Bà Davehem khai
rằng hình như trong két có nhi ều ngân phiếu lớn,
một số tiền mặt khổng lồ và rất nhiều nữ trang. Dạo
này, chồng bà thường mua nhiều đồ trang sức quý giá.
- Chà, mẻ lưới lớn quá! Còn
ông Lowen? Ông ta đã khai gì với cảnh sát?
- Hình như quan hệ giữa ông ta
và ông Davehem không được t ốt đẹp lắm. Lowen là một
kẻ đầu cơ, đã nhiều lần qua mặt ông Davehem. Từ lâu
họ không còn liên lạc với nhau nữa. Lần này, ông chủ
ngân hàng Davehem hẹn gặp Lowen vì những cổ phần ở
Nam Mỹ.
- Ông Davehem có những quyền
lợi ở Nam Mỹ.
- Bà Davehem xác nhận là mùa
thu vừa qua, bà có đi nghỉ ở đó.
- Hai ông bà có hạnh phúc
không?
- Cũng bình thường. Bà Davehem
không được thông minh lắm nhưng khá tốt.
- Ông Davehem có kẻ thù không?
- Ông ta có nhiều đối thủ,
nhưng họ không giết ông ta đâu. Th ời buổi này giấu
xác chết đâu có dễ! À, còn việc này nữa, bác làm
vườn khai rằng, hình như có ai đó đi từ phòng làm
việc của ông Davehem ra vườn. Lúc đó, bác đứng quá
xa nên không ch ắc bóng người đó có phải là ông
Davehem không.
- Ông Davehem rời nhà lúc mấy
giờ?
- Khoảng 5 giờ rưỡi.
- Phía ngoài vườn còn có gì
không?
- Một cái hồ, một kho chứa
xuồng trong đó có hai trăm chiếc. Anh nghĩ rằng ông
ta tự tử ư? Anh yên tâm đi. Ngay ngày mai, thanh tra
Mile sẽ cho tát hồ, dùng kính lúp soi từng cuống
rong rêu.
Poirot cầm tờ báo mới phát
hành, nhìn kỹ hình ông Davehem đăng nơi trang nhất,
lẩm bẩm:
- Tóc quăn dài, râu rậm, cằm
nhọn, lông mày chổi xể, mắt đen... Vụ việc phức tạp
đấy. Nhưng đó là dấu hiệu tốt. Nếu tất cả đều rõ như
ban ngày thì coi chừng, anh đang bị đánh lừa đ ấy.
Chỉ cần anh cho biết những dữ kiện thu lượm được,
đặc bi ệt là kết quả điều tra của ông Mile, tôi sẽ
tìm ra ông Davehem cho anh.
Jack ra về. Thám tử Poirot
nhìn tôi, hóm hỉnh:
- Hình như anh bạn không tin
tôi lắm? Nói đi nào, chúng ta sẽ cùng xem xét các dữ
kiện.
- Anh nghĩ sao về hồ nước? Cả
kho chứa xuồng nữa?
Poirot nở nụ cười khó hiểu,
không đáp.
o O o
Tối hôm sau, khoảng 9 giờ,
thanh tra Jack trở lại.
Poirot vồn vã:
- Có gì lạ không, anh bạn? Nhưng
nói trước là tôi không tin r ằng quý vị đã vớt được
xác ông Davehem từ trong hồ đâu nhé.
- Gần đúng. Không phải xác nhưng
người ta đã tìm thấy trong hồ bộ quần áo mà ông
Davehem đã mặc hôm mất tích. Anh nghĩ thế nào?
- Anh cứ nói tiếp đi.
- Chúng tôi đã bắt Lowen. Cô hầu
phòng khai rằng, cô đã thấy ông ta quanh quẩn trong
vườn trước khi rời biệt thự. Còn một việc quan trọng
nữa, chiều thứ bảy hôm đó, người ta bắt gặp Kolet,
một tên vô lại có tiền án cướp giật, móc túi, vào
một hi ệu cầm đồ ở London để cầm một chiếc nhẫn mặt
ngọc, sau đó nhậu nhẹt, gây sự đánh lộn làm náo động
cả hàng quán. Rốt cuộc, y bị cảnh sát tóm cổ. Chúng
tôi đã xác định, chiếc nhẫn mặt ngọc là của ông
Davehem. Tên Kolet đã khai như sau: "Hôm thứ bảy, y
đến trường đua để móc túi nhưng không gặp vận may.
Lúc quay về, ngồi nghỉ sau một đống đá, y nhìn thấy
một ông quý tộc da nâu, ria mép, từ xa đi đến. Ngang
qua chỗ y nấp, ông này rút trong túi ra một vật nhỏ
ném xuống đất rồi đi về phía nhà ga. Y đến lượm lên
và mừng rỡ vì nhận ra đó là chi ếc nhẫn quý". Nhưng
theo tôi, chính tên này đã giết Davehem để cướp của.
Poirot lắc đầu:
- Không đúng đâu. Nếu ông Davehem
bị giết thì từ đó đến nay người ta đã tìm thấy xác
rồi. Hơn nữa, một tên móc túi hạng bét không bao giờ
dám giết người cả, lại còn đi cầm chiếc nh ẫn công
khai nữa chứ.
- Lời khai của Kolet về người đàn
ông liệng chiếc nhẫn giống h ệt Lowen. Tuy nhiên, điều
này rất phi lý, chẳng lẽ Lowen không tìm cách nào
tốt hơn để phi tang chiếc nhẫn sao.
Tôi thắc mắc:
- Tại sao Lowen cần phải rút
chiếc nhẫn ra khỏi tay nạn nhân?
Jack giải thích:
- Có lý do đấy. Ngay phía sau
hồ có một hố vôi tôi. Vôi có thể làm tiêu xác người
nhưng không ăn mòn được chiếc nhẫn.
- Trời ơi, nếu đúng như vậy,
xác ông Davehem đã... quả là một án mạng khủng khiếp.
Thám tử Poirot vẫn điềm tĩnh:
- Xin anh cho biết, ông bà
Davehem có ở cùng phòng không?
Câu hỏi lạc đề một cách ngớ
ngẩn. Thanh tra Jack cố nén cười.
- Tôi không rõ lắm. Anh cần
biết vụ này lắm sao?
- Rất cần. Anh giúp tôi được
chứ?
- Nếu anh muốn.
- Tôi rất cảm ơn nếu được anh cho biết sớm.
Poirot chìm trong sự suy tưởng.
Không muốn quấy rầy bạn, tôi lấy giấy ra ghi chép.
Một lát, Poirot vỗ vào vai tôi.
- Anh bạn đang làm gì vậy?
- Tôi ghi những nhận xét của
tôi. Anh có muốn tôi đọc không
- Đương nhiên.
- Thứ nhất, Lowen đã phá két,
thứ hai nếu Kolet kể đúng, chính Lowen có liên quan
đến vụ mất tích của ...
Poirot ngắt lời:
- Thật đáng buồn. Rõ ràng là
anh không có năng khiếu suy lu ận. Lowen không thể
biết trước sự vắng mặt của ông Davehem, mà nếu ông
ta muốn lợi dụng thời cơ đi nữa, thì ông ta cũng
không thể mở két sắt được. Muốn phá két sắt phải có
đồ nghề của dân chuyên nghiệp chớ.
- Còn giả thiết thứ hai của
tôi?
- Điểm này anh nói không được
rõ ràng lắm. Liên quan như thế nào? Tại sao anh
không chú ý đến hai điểm quan trọng này nh ỉ. Thứ
nhất là, thời gian gần đây, ông Davehem mua rất
nhiều đồ trang sức, thứ hai là, mùa thu vừa rồi, ông
ta có đến Nam Mỹ. Đó là lý do tôi đã đặt câu hỏi: "Ông
ta và vợ có ở chung phòng không?", tôi đang chờ
thanh tra Jack trả lời đây.
Ngày hôm sau, thám tử Poirot
nhận được câu trả lời: "Từ mùa đông vừa qua, hai ông
bà Davehem ngủ riêng".
Poirot reo lên: "Thế là rõ",
rồi ông hỏi tôi:
- Anh không có tiền gởi ở ngân
hàng Davehem chứ?
Tôi lắc đầu. Poirot tiếp:
- Hay quá. Vậy nhờ anh đánh
giùm cho tôi bức điện gửi thanh tra Jack: "Hãy rút
tiền khỏi ngân hàng Davehem trước khi quá muộn".
Tôi làm theo lời Poirot tuy
lòng đầy nghi hoặc. Nhưng hai ngày sau, tôi mới thấy
rõ tài đoán như thần của bạn tôi. Các báo đ ều loan
tin vụ phá sản chấn động của ngân hàng Davehem. Sự
mất tích của Davehem mang một chiều hướng mới khi
người ta khám phá ra nhiều vụ làm ăn bê bối của ngân
hàng này.
Khi chúng tôi đang dùng cơm
thì thanh tra Jack cầm tờ báo tung cửa chạy vào:
- Poirot, anh là phù thủy chắc?
Poirot cười
- Sau khi nhận được câu trả
lời của anh, tôi tin là mình nghĩ đúng. Ngay từ đầu,
vụ phá két sắt đầy vẻ giả tạo, rồi bao nhiêu tư
trang, vàng bạc biến mất quá dễ dàng! Tôi nghi là
ông Davehem đã đem hết tiền bạc mua nữ trang nhưng
lại thay đồ giả vào két sắt. Bằng cách đó, ông ta
chuyển được một tài s ản khổng lồ dưới một tên giả
đến một chỗ bí mật, chờ khi có điều kiện sẽ thừa
hưởng. Sau khi chuẩn bị xong, ông mở két sắt rồi hẹn
gặp Lowen để trút hết tội lỗi lên đầu đối thủ của
mình. Trong khi đó, ông ta ra đi. Đi về đâu nhỉ?
Thanh tra Jack sốt ruột:
- Tôi muốn biết ông Davehem
hiện trốn ở đâu? Anh đừng dài dòng nữa.
- Ông ta đi đến nơi cần phải
đến. Đó là chỗ ẩn náu bất ngờ nh ất. Quả là một
người có trí tuệ hảo hạng.
- Khổ quá, hay hãy nói đi nào.
Poirot nhìn tôi:
- Anh bạn thân mến, nếu anh ở vào
địa vị ông ta, anh sẽ trốn ở đâu?
Tôi nói không suy nghĩ:
- Tôi sẽ ở ngay London, một đô
thị đông người và tôi sẽ lẫn vào đám đông ấy. Không
đâu an toàn bằng ở giữa đám đông.
Thám tử Poirot đưa mắt nhìn thanh
tra Jack:
- Còn anh?
- Tôi không đồng ý. Nếu tôi sang
đoạt được một số tài sản kh ổng lồ như vậy, tôi sẽ
biến thật xa đến tận cùng trời cuối đất
Ngưng một lúc, Jack giục:
- Anh cũng phải nói ý kiến của
mình đi chớ.
- Tôi ấy à? Nếu cần trốn cảnh sát,
tôi sẽ chạy thẳng vào tù.
- ...
- Các anh truy lùng ông Davehem
để tống vào nhà giam nhưng không bao giờ các anh vào
trong nhà giam để tìm bắt ông ta. Anh nói bà Davehem
kém thông minh, nhưng nếu anh đưa bà ta vào nhà tù
gặp Kolet, bà ta sẽ nhận ra chồng mình ngay, dù bây
giờ râu ria ông ta bờm xờm, đầu tóc bù xù, quần áo
te tua.
- Kolet? Anh nói cái gì? Đó là
một tên vô lại có tiền án đã được ghi tên vào sổ
đen.
- Tôi chả nói với anh, Davehem
cực kỳ thông minh sao? Hắn đã chuẩn bị việc này từ
lâu. Mùa thu năm rồi, hắn không đi Nam Mỹ, mà ở lại
để tạo ra nhân vật Kolet, tên này quậy tùm lum rồi
ngồi tù ba tháng. Đến khi cần trốn, Davehem lại trở
thành Kolet để được vào tù. Hắn đã chơi một canh bạc
lớn, n ếu được, hắn sẽ có trong tay một tài sản
khổng lồ. Vậy thì vài tháng trong nhà giam có là bao.
Năm ngoái khi ở tù ra, hắn đã đeo râu tóc giả để trở
thành Davehem. Nhưng đeo râu tóc giả r ất khó chịu,
nên chẳng tội gì nằm cạnh vợ cho phiền, nhất định
hai người phải ngủ riêng phòng, thế là giả thiết của
tôi phần nào ăn khớp. Bác làm vườn nói đã thấy người
từ trong phòng ông chủ đi ra, đó chính là Davehem đã
ra nơi để xuồng sau khi mặc bộ đồ của Kolet và quăng
áo quần mình xuống hồ. Sau đó, theo kế hoạch, hắn
công khai cầm nhẫn, đánh lộn để được tống giam một
cách an toàn.
- Ồ... không thể tin được.
- Vậy thì hãy yêu cầu bà vợ
Davehem đến nhận diện.
Hôm sau, Poirot nhận được một
phong thư của thanh tra Jack, bên trong có 5 bảng
Anh. Ông bạn của tôi cười:
- Khốn khổ, tôi lại được cuộc nữa
rồi. Thế này nhé, chiều nay ba chúng ta sẽ chén một
bữa ra trò.
Hết |