Holmes,
đã nghe câu chuyện kể dài dòng ấy với một sự chú
tâm mãnh liệt. Khi người khách chấm dứt, Holmes
không nói một lời, đưa cái mũ cho tôi rồi anh đi
theo thân chủ.
Mười lăm phút sau, chúng tôi dừng lại trước ngôi
nhà của bác sĩ. Một người đầy tớ mở cửa và chúng
tôi leo ngay lên cái cầu thang rộng có trải thảm.
Ngọn đèn trên thềm cầu thang đột ngột bị gió
thổi tắt. Từ trong bóng tối, một giọng nhỏ, run
rẩy vọng tới chúng tôi.
- Ông Ba-lết, ông quá đáng rồi đấy. - Bác sĩ
Pét-xi kêu lên.
- ồ, thế ra là ông đấy à, bác sĩ?“ Giọng nói
thốt ra có kèm theo một tiếng thở dài nhẹ nhõm.“
Nhưng còn những người kia, ông có bảo đảm cho
họ không?“.
Ba-lết quan sát tỉ mỉ chúng tôi.
- ”Tốt. Được rồi. Sau cùng ông ta nói, ”Các ông
có thể lên. Tôi xin lỗi nếu sự đề phòng đã làm
quý ông khó chịu“.
Ông ta đốt ga lên và chúng tôi thấy trước mặt
mình là một người kỳ lạ. Ông ta rất mập, nước
da bệnh hoạn. Mỗi tay cầm một khẩu súng lục; ông
nhét súng vào túi khi chúng tôi tiến lên.
- Xin chào ông Holmes. Tôi thật rất mang ơn ông
đã cất công đến đây. Bác sĩ đã cho ông biết về
vụ xâm nhập tồi tệ vào nhà tôi?
- Có, hai người đó là ai vậy, tại sao họ lại
định hại ông?
- Thế thì, đó là ... Thật là khó nói. Tôi chẳng
biết trả lời ông ra làm sao, thưa ông Holmes.
- Nói cách khác, ông không biết họ là ai?
- Xin mời vào. Xin vui lòng đi ngang qua đây.
Ông dẫn chúng tôi vào trong phòng ông. Đó là
một căn phòng đẹp, đồ đạc bày biện một cách thích
đáng.
- ”Quý ông thấy cái này chứ?“. Ông nói khi chỉ
vào một cái hộp đen lớn để ở dưới chân giường.“
Tôi chưa bao giờ giàu có. Trọn đời, tôi chỉ đầu
tư vào mỗimột việc như bác sĩ Pét-xi sẽ nói cho
quý ông rõ. Tôi chẳng bao giờ tin một chủ ngân
hàng nào cả, thưa ông Holmes. Chút ít vốn mọn
mà tôi có được để cất giấu trong cái rương này,
vậy là ông hiểu điều tôi cảm nhận khi có những
kẻ vô danh lẻn vào nhà tôi.
Holmes nhìn kỹ Ba-lết với con mắt dò hỏi và lắc
đầu.
- Tôi không thể giúp gì cho ông nếu ông tìm cách
nói dối tôi. - Anh nói.
- Tôi đã nói tất cả rồi.
Holmes xoay gót với một cử chỉ chán ghét:
- Xin chút anh một đêm an lành, bác sĩ Pét-xi.
- Ông bỏ đi mà chẳng nói với tôi điều gì ư? -
Ba-lết kêu lên với một giọng kiệt quệ.
- Thưa ông, tôi chỉ có một lời khuyên: đó là
hãy nói sự thật.
Một phút sau, chúng tôi đã ra tới ngoài phố và
chúng tôi lại trên đường về nhà.
- Anh Watson, tôi rất tiếc đã làm anh phải ra
khỏi nhà vì một cuộc dạo chơi của những người
điên. Thực ra, đây là một chuyện lý thú đấy. Holmes
nói.
- Tôi chẳng hiểu gì hết!
- Có hai người ... Có thể hơn hai người ... oán
thù gã này, cái chàng trai nọ đã hai lần lẻn vào
phòng của Ba-lết trong lúc người đồng loã kiềm
giữ bác sĩ trong phòng mạch.
- Thế còn bệnh giản huyết?
- Một chứng-bệnh-giả và đó là một chứng rất dễ
bắt chước. Tôi đã từng bắt chước chứng đó. Tôi,
người đang nói với anh đây này.
- Thế rồi sao?
- Bọn chúng mà đến khám bệnh muộn như thế là
vì lúc đó trong phòng đợi không còn khách. Tuy
nhiên, giờ đó lại trùng hợp với một thói gàn của
Ba-lết. Vậy là bọn chúng biết rõ thói quen hàng
ngày của ông ta. Nếu chúng chỉ muốn “xoáy” một
món nhỏ thôi thì hẳn chúng đã để lại dấu vết của
chuyến ăn hàng. Vả chăng, tôi có khả năng đọc
được trong mắt một người để biết là người đó lo
sợ cho mạng sống của mình. Ông ấy có hai kẻ ham
trả thù đến thế mà lại khong biết họ là ai ư?
Không. Ông ta phải biết họ. Nhưng ông ta đã nói
dối. Có thể là ngày mai chúng ta sẽ gặp lại ông
ta trong một trạng thái cởi mở hơn!
Liệu có giả thiết nào khác không? Liệu có thể
nào câu chuyên người Nga bị bệnh với con trai
ông ta chỉ là sản phẩm tưởng tượng của bác sĩ
Pét-xi không?
Dưới ánh sáng một ngọn đèn đường thắp bằng khí
đốt, tôi thấy Holmes cười với vẻ thích thú.
- Chàng trai đã để lại những vết chân rất rõ
ràng: giày cả anh ta có mũi vuông chứ không nhọn
như giày của Ba-lết và giày đó lớn hơn giày của
ông bác sĩ tới 5 cm. Vậy dấu chân trên các tấm
thảm là không hề bị lầm lẫn. Nhưng tốt hơn chúng
ta nên đi ngủ, bởi vì sáng sớm mai sẽ có tin mới.
Sáng hôm sau, vào hồi bảy giờ rưỡi, trong ánh
sáng lời mờ đầu tiên của buổi sớm mai, tôi đã
thấy Holmes mặc áo ngủ đứng ngay đầu giường tôi.
Anh nói:
- Watson! Một cỗ xe đang đợi chúng ta.
- Để làm gì?
- Về vụ ở đường Brook.
- Anh nhận được tin mới?
- Nghiêm trọng, nhưng chưa rõ ràng.
Anh tới kéo tấm mành sáo lên, đoạn quay lại bên
tôi
- Anh hãy xem cái này. Đây là một miếng giấy
nhỏ bứt ra từ mọt cuốn sổ tay, với những từ đơn
giản này:’vì lòng kính Chúa, xin hãy tới ngay
tức khắc. P“. viết nguệch ngoạc bằng bút chì.
Ông bạn bác sĩ đã không có đủ thì giờ! Đi thôi,
đây là một lời kêu gọi khẩn cấp.
Mười lăm phút sau, chúng tôi trở lại nhà bác
sĩ Pét-xi. Ông chạy ra đón chúng tôi. Vẻ mặt kinh
hoàng.
- ồ, một vụ như thế này! - ôngkêu lên khi giờ
hai bàn tay ôm lấy trán.
- Chuyện gì vậy?
- Ba-lết đã tự tử.
Holmes huýt sáo.
- Phải, ông ấy đã treo cổ trong đêm. - Bác sĩ
Pét-xi nói.
Ông bác sĩ dẫn chúng tôi vào căn phòng đợi.
- ”Tôi không còn biết làm gì hơn“, ông nói với
chúng tôi . ”Cảnh sát đang ở trên lầu. Tôi bị
kiệt quệ đến lúc chết được“.
- Ông phát hiện chuyện đó vào lúc nào?
- Mỗi buổi sáng người hầu đem lên phòng ông ấy
một tách trà. Vào khoảng bảy giờ, cô vào trong
phòng, thấy ông ấy đang tòn teng ngay giữa phòng.
Holmes ngồi yên lặng một hồi lâu, đắm chìm trong
suy tư, lo lắng.
- Nếu được ông cho phép, tôi sẽ lên trên đó để
coi sự việc.
chúng tôi vào trong phòng, quang cảnh thật chẳng
lấy gì làm đẹp! Treo lơ lửng và đu đưa trên cái
móc, người chết chẳng còn chút gì là dáng người.
Cổ ông ta giãn ra như một con gà giò bị nhổ lông,
làm tăng thêm sự phì nộn trong phần còn lại của
cơ thể. Trên người ông ta chỉ có một cái áo ngủ
dài. Cạnh xác ông có một viên thanh tra đang đứng
viết trên một cuốn sổ tay.
- ”A, ông Holmes!“ Ông thanh tra nói khi thấy
bạn tôi. ”Tôi vui mừng được gặp ông“.
- Chào anh, Lê-nơ“. Holmes đáp. ”Tôi không quấy
rầy đấy chứ? Anh có biết những tình huống trước
khi vụ này xảy ra không?“
- Có
- Quan điểm của anh như thế nào?
- Theo tôi. Ba-lết đã tự tử trong một cơn sợ
hãi. Ông ta đã ngủ say trên giường, ông nhìn đây
này: dấu vết của thân thể lún khá sâu. Ông ta
đã treo cổ vào lúc năm giờ sáng. Dường như đây
là một hành động hoàn toàn cố ý.
- Cứ xét theo sự cứng đờ của các cơ thì cái chết
đã xảy ra lúc ba giờ. - Tôi nói.
- Không có gì đặc biệt ở trong phòng sao? - Holmes
hỏi.
- Trên cái bàn nhỏ ở chậu rửa, có một cái vặn
đanh ốc và vài con đanh ốc. Ông ta hẳn cũng đã
hút nhiều trong đem. Đây là bốn mẩu xì gà mà tôi
vừa lấy trong lò sưởi ra.
- Hừm! Anh đã coi cái hộp đựng xì gã của ông
ấy chưa? Holmes hỏi.
- Không. Không thấy nó đâu cả.
- Thế thì ống đựng xì - gà đâu?
- Nó ở trong túi áo vét của ông ta.
Holmes mở ống ra và ngửi hơi của điếu xì gà duy
nhất.
- Điếu này là xì gà Havane đây! Những điếu kia
là xì - gà do người Hà Lan nhận từ những thuộc
địa của họ bên Đông ấn.
Anh cầm lấy bốn mẩu thuốc và quan sát chúng qua
kính lúp.
- Hai điếu này được hút qua mọt cái đót, hai
điếu kia thì được hút trực tiếp bằng miệng. Hai
điếu được cắt đầu bằng một con dao nhíp rất bén,
hai điếu kia thì được cắn đầu bằng một hàm răng
rất tốt. Đây không phải là một vụ tự sát. Đây
là một vụ ám sát được dự mưu từ lâu và được thực
hiện một cách khéo léo.
- Không thể được! - Viên thanh tra kêu lên.
- Tại sao lại không thể được?
- Tại sao lại ám sát một người bằng cách treo
cổ?
- Đó điều chúng ta cần phải chứng minh.
- Người ta lọt vào nhà bằng cách nào?
- Qua lối cửa ra vào.
- Buổi sáng, những then chặn đã được cài.
- Chúng đã được cài lại sau khi họ đã bỏ đi..
- Làm thế nào ôngbiết được?
- Tôi đã thấy những dấu vết của họ. Xint hứ lỗi
cho tôi trong chốc lát: tôi sắp cung cấp cho ong
những thông tin chính xác hơn.
Anh đi ra phía cửa, xoay xoay ổ khoá và quan
sát nó. Đoạn anh rút cái chìa khoá cắm ở phía
trong ra và chăm chú nhìn nó. Sau đó anh quan
sát liên tục tấm thảm, những cái ghế, lò sưởi,
xác chết và cuộn dây thừng. Anh tỏ ra hài lòng,
yêu cầu viên thanh tra và tôi, cởi dây đưa người
bất hạnh xuống, đặt lên một tấm vải trải giừng.
- Sợi dây này ở đâu ra? - Holmes hỏi.
- ”Nó đã được cắt ra trong cuộn dây này“, bác
sĩ Pét-xi trả lời khi kéo từ dưới gầm giường ra
một cuộn dây thừng. ”Ông ta lo sợ hoả hạn một
cách không lành mạnh và ông luôn giữ cuộn dây
này gần mình, ngõ hầu gặp trường hợp cầu thang
nhà đã bị cháy thì ông có thể trốn thoát qua ngả
cửa sổ“.
- ”Đây là điều giúp cho bọn chúng bớt vất vả“
Holmes thì thào trong lúc suy nghĩ thật lung.“
Phải, sự việc rất đơn giản. Tới buổi chiều tôi
sẽ giải thích tận tường nội vụ với các ông. Tôi
xin mang theo tấm ảnh của Ba-lết đang đặt trên
mặt lò sưởi đây“.
- Nhưng ông chưa cho chúng tôi biết gì hết. -
Bác sĩ Pét-xi kêu lên.
- Bọn chúng có ba người: chàng thanh niên, ông
già và một người thứ ba mà tôi chưa tìm ra. Hai
người đầu, chính là những người dã giả trang thành
những nhà quý tộc Nga. Chúng được một kẻ đồng
loã đưa vào nhà. Nếu ông muốn có một lời khuyên,
thưa ông thanh tra, thì ông hãy bắt giữ người
đầy tớ trẻ tuổi, mới vào gíup việc.
- ”không thấy thằng quỷ đó đâu cả“. Bác sĩ trả
lời. ”Cô hầu phòng và bà bếp đã kiếm nó cả buổi
sáng nay“.
Holmes nhún vai...
- Y không giữ một vai trò quan trọng lắm trong
tấn thảm kịch àny. Thây kệ! Ba người đã leo lên
cầu thang, nhón trên đầu ngón chân, người giã
dẫn đầu, người rai trẻ đi sau và một người vô
danh đi cuối đoàn...
- Holmes ơi! - Tôi reo lên.
- ồ, một chút nghi ngờ nhro nhặt cũng bị cấm
đoán dây, chỉ việc nhìn các dấu chân chồng lên
nhau cũng thấy rõ. Vậy là bọn họ leo lên tới phòng
ông Ba-lết. Cửa đã khoá. Dùng cọng dây kẽm, chúng
đã mở ra. Chẳng cần dùng kính lúp, ta cũng nhận
thấy, qua những vết xước, trên cái khe răng ổ
khoá này là nơi sức ép đã được nhấn xuống. Khi
đã vào phòng, đầu tiên chúng nhét giẻ vào miệng
Ba-lết. Có thể là ông đang ngủ. Có thể là ông
bị đờ người vì khiếp sợ. Có điều là ông đã không
kêu lên được tiếng nào. Mặt khác, những bức tường
này lại rất dày, có thể ông đã kêu cứu, nhưng
chẳng ai nghe.
”Sau khi đã kiềm chế ông xong. Chúng bình tĩnh
ngồi thảo luận. Rất có thể là dưới hình thức một
phiên toà. Cuộc thảo luận ắt hẳn đã kéo dài trong
một thời gian, bởi vì những điếu xì gà đã được
hút trong khoảng thời gian đó. người lớn tuổi
hơn ngồi trên cái ghế dựa đan lát này. người trẻ
hơn, chô xkia: anh ta đã vẩy tàn thuốc vào cái
tủ com-mốt. Về phần người thứ ba, y đi đi lai
lại. Có lẽ Ba-lết vẫn ngồi ở trên giường, nhưng
về điểm này tôi không chắc lắm. Để kết thúc, chúng
tóm lấy và treo cổ ông lên. Vụ này đã đựơc suy
tính kỹ vì chúng đã mang theo một thứ như cái
ròng rọc có thể được dùng làm giá treo cổ. Cái
vặn con ốc cùng những con óc này dự liệu dùng
gắn cái giá đó. Nhưng khi chúng trông thấy cái
móc của bộ đen treo, chúng mừng lắm. Khi công
việc đã làm xong, chúng bỏ đi và thanh chặn cửa
được một đứa gài trở lại sau lưng chúng.
”Tất cả chúng tôi đã lắng nghe với mọt sự chú
tâm say sửa bản tóm tắt những việc xảy ra trong
đem. những suy diễn của Holmes khởi đi từ những
tiền đề quá tinh tế và quá chi tiết khiến cho
ngay cả khi anh đã chỉ cho chúng tôi thấy, chúng
tôi vẫn còn gặp khó khăn khi theo cái dòng suy
luận của anh. Viên thanh tra gấp gáp bỏ ra ngoài
để thúc đẩy sự truy lùng người đầy tớ trẻ. Holmes
và tôi trở về phố Baker để ăn điểm tâm.
Xong bữa, anh nói:
- Tôi sẽ trở về đây vào lúc ba giờ. Viên thanh
tra và ông bác sĩ sẽ có mặt nơi đây vào giờ đó.
Tôi hy vọng có thể trình bày rành mạch với họ
về vấn đề dã hoàn toàn đựơc làm sáng tỏ.
Các vị khách của chúng tôi có mặt vào giờ đã
hẹn, thế nhưng anh bạn tôi lại chỉ trở về vào
lúc ba giờ bốn mươi lăm. Nhìn anh, tôi biết ngay
là mọi việc đều mỹ mãn.
- Có gì mới lạ không ông thanh tra?
- Chúng tôi đã bắt được người đầy tớ.
- Tuyệt vời! Còn tôi, tôi đã bắt được ba người
kia.
- Tôi chỉ bắt được danh tánh của chúng mà thôi.
Cái người được gọi là Ba-lết, là kẻ rất quen biết
với cảnh sát, còn những người tấn công y cũng
vậy. Đó là Biddle, Hayward và Moffat.
- Cái băng đã đánh cướp tại ngân hàng Worthingdon
đó hả? - Viên thanh tra kêu lên.
- Đúng thế.
- Như vậy, Ba-lết chính là Sutton.
- Đúng thế.
- Vậy thì tất cả đều đã rõ ràng! - Viên thanh
tra kết luận.
- Pét-xi và tôi, chúng tôi nhìn lẫn nhau: chúng
tôi cahửng hay biết gì về chuyện đó hết.
- Trong vụ nỏi cộm về ngân hàng Worthingdon có
năm người tham dự: bốn tên vừa kể và người thứ
năm, tên là Cartwright. Người bảo vệ tên là Tobin
thì bị hạ sát; bọn trộm bỏ trốn với bảy ngàn bảng.
Chuyện xảy ra vào năm 1875. Tất cả năm tên đều
bị bắt giữ, nhưng chứng cớ lại thiếu. Tên Sutton
đã bán đứng bạn bè, Cartwight bị xử giảo, còn
ba người kia bị phạt tù mười lăm năm. Vài năm
trước khi mãn hạn tù, chúng bắt đầu tìm kiếm tên
phản bội. Khi vừa đượ cphóng thích, chúng tìm
cách trả thù: hai lần chúng tìm cách đến gần sát
hắn, nhưng hai lần đều bị thất bại. Đến lần thứ
ba này mới thành công. Ông có thấy cần hỏi thêm
tôi một lời giải thích nào khác nữa không, bác
sĩ Pét-xi.
- ”Ông đã làm sáng tỏ nội vụ một cách đáng khâm
phục“. Ông bác sĩ trả lời. ”Chẳng còn chút nghi
ngờ gì, cái ngày mà Ba-lết bị rối loạn quá mức
là ngày hắn vừa đọc báo, thấy tin mấy người bạn
cũ vừa được phóng thích.
- Đúng vậy. Chuyện vụ trộm là điều bịa đặt.
- Tại sao hắn không muốn thổ lộ với ông?
- Bởi vì, hắn biết rõ về tính hay trả thù của
những người bạn cũ. Hắn cố che giấu căn cước đích
thực của hắn càng lâu càng tốt.
Đó là những sự kiện liên quan tới người khách
trọ đựơc hưởng bổng lộc và ông bác sĩ ở đường
Brook. Cảnh sát chẳng tóm được tên nào.
Người ta tin tưởng rằng bọn chúng đã đáp tàu
Norah Creina, và con tàu này đã chìm cách đây
vài năm ở ngoài khơi Portugal. Thiếu chứng cớ,
gã đầy tớ được tha, và sự ”Bí mật ở đường Brook“
hoàn toàn ở lại trong trí nhớ của những người
đọc báo