|
Bác sĩ Mac Lane
đặt tay lên điện thoại. Tôi nheo mắt:
- Ông định làm
trò dại dột gì thế?
- Gọi cảnh sát.
Tôi không muốn bị tống tiền!
- Ông cuồng trí
hay sao thế, bác sĩ. Một trong những chuyên gia về
tim giỏi nhất nước như ông lại hủy hoại sự nghiệp vì
món tiền cỏn con năm nghìn đô-la. Thật dại quá!
- Tôi chẳng ngu
đến nỗi tin rằng đưa tiền cho ông là xong đâu. Ông
còn trở lại hạch sách nữa đấy.
- Ừ nhỉ, đúng
thật. Thế mà mình không nghĩ ra - tôi đáp - Tôi đâu
phải hạng tham lam. Năm nghìn đô-la với tôi là quá
đủ.
Ông ta nhìn tôi
lúc lâu:
- Làm thế nào
mà ông lại biết được về tôi?
Tôi mỉm cười :
- Trong ngành
chúng tôi, ai cũng là chuyên viên cả, bác sĩ ạ. Ông
đã nghe hàng nghìn quả tim đập rồi và chắc chắn
chúng cũng nói với ông nhiều điều. Tôi cũng thế,
cũng lắng nghe, nghiên cứu và ghi nhớ. Một luật sư
tốt phải biết lắng nghe, nghiên cứu và ghi nhớ. Để
giữ thể diện, tôi cũng có văn phòng trong thành phố.
Tôi tự cho phép
mình mơ mộng đôi chút, nhưng chỉ đôi chút thôi và
lại hỏi:
- Ông đã ngồi
tù ba năm, đúng không? ở Larency thì phải?
Ông ta đỏ mặt:
- Chuyện xảy ra
hơn ba mươi năm rồi. Tôi vô tội!
- Ai biết được!
- Tôi đánh lưỡi - Thôi, trở lại chuyện cũ nào. Đi ều
quan trọng là ông đã nằm khám. Tôi nghĩ rằng khách
của ông chẳng thích chuyện ấy đâu.
Ông ta nhìn tôi
và chợt thổn thức:
- Ông nói phải.
Sự vô tội và những gì còn lại, ích lợi gì đâu cơ chứ
... Tôi là người sưu tập tiếng tim đập. Như ông đã
nói, tôi đã nghe hàng nghìn lần ...
Cả tiếng tim tôi nữa. Bây giờ, ai
nghĩ gì, mặc kệ. Tôi chỉ còn hai tháng để mà sống.
Và ông lại
nhắc ống nghe ra khỏi giá đỡ:
- Tôi muốn
cứu những nạn nhân bất hạnh khác của ông.
Mạch máu
thái dương của tôi đập mạnh. Lão già ngu dại này s
ắp làm hư bột hư đường hết. Bao nhiêu năm trời miệt
mài. Tay tôi lần chiếc gạt tàn lớn... Khi tôi đánh
Mac Lane, ông ta vừa quay được một con số. ống nghe
rơi xuống. Tôi đập nữa, đến khi ông ta đổ vật ra đất.
Lúc hiểu ra
mình vừa làm gì, cơn giận tan biến đâu mất, chỉ còn
nỗi sợ cứng người. Ngồi sụp xuống cạnh vị bác sĩ,
tôi sờ tay lên ngực ông ta: không một tiếng đập. Mac
Lane đã chết. ống nghe lơ lửng đầu dây. Tôi gác nó
vào giá đỡ và bước ra c ửa, nhưng chợt dừng lại. Còm
Collins, tay thư ký riêng của bác sĩ Mac Lane. Ban
nãy, khi tôi bấm chuông cửa, Collins đã đi ra. Anh
ta vừa hết việc.
Tôi lục khăn
tay và lau trán. Không thể chạy trốn ngay được. Phải
cân nhắc. Tôi bước qua phòng khách ngổn ngang. Một
cánh cửa mở vào phòng làm việc. Đấy là căn phòng có
kích thước trung bình. Chiếc bàn giấy lớn. Hai dãy
kệ đựng hồ sơ đóng liền tường. Chiếc máy hát có nắp
đậy ... Tôi liếc bức tường và chợt nảy ra một ý.
Thực hiện thì khó thật, nhưng ch ẳng còn lối thoát
nào nữa. Tôi gọi điện cho Walt Matson và cho ông ta
địa chỉ bác sĩ Mac Lane :
- Ông phải
đến gặp tôi ngay. Đừng có xin lỗi gì hết...
- Tôi không
thể gặp ông ngay được. Chiều nay, có phiên họp...
Tôi cấu mạnh
ống nghe:
- Tôi không
xin xỏ, Walt, tôi ra lệnh đấy!
- Nhưng
phiên họp này quan trọng lắm và ...
- Này, - tôi
cất giọng lạnh lùng - nếu thế thì cả lô người sẽ vô
cùng sung sướng khi biết Walt Matson, Chủ tịch Hội
đồng Thị chính đã ăn tiền hoa hồng mỗi lần thành phố
tìm được thị trường đấy.
Im lặng thật lâu. Và tiếng
Matson:
- Tôi sẽ đến.
Tôi gác máy và gọi luôn cho
Mona Saunders. Cô ta cũng không muốn gặp tôi ngay,
nhưng tôi đã làm cô ta phải đổi ý. Hai mươi phút chờ
đợi lê thê. Tôi liếc đồng hồ không ngớt. Cu ối cùng,
tám giờ rưởi, tiếng chuông cửa vang lên.
Chưa mở cửa, tôi đã biết ngay
là Mona Saunders. ánh mắt cô ta đầy vẻ thù hận, giận
dữ:
- Ông quấy rầy tôi vì cái gì
thế? Tôi báo trước, đừng hòng xoay ở chồng tôi một
xu nào!
Ngay lúc khép cửa, tôi đã thấy
xe của Walt Matson đậu ngay trước xe Mona. Chẳng
buồn trả lời cô ta, tôi hé cửa đợi. Walt là người
phục phịch, mặt đỏ ửng :
- Khổ quá! Sao lại phải đến
ngay thế? Tôi đã bảo đừng có dồn tôi đến chân tường,
và ...
- Vào đi - tôi cắt ngang.
Vừa vào đến phòng khách, họ đã
sững người vì thấy xác bác sĩ Mac Lane. Trong khi
Walt tái mặt, Mona chẳng hề sửng sốt. Đây không phải
lần đầu cô ta trông thấy người chết. Mona nhìn thẳng
vào mắt tôi:
- Thế là sao?
- Hai người sẽ
làm chứng cho tôi: Trong lúc xảy ra vụ án, tôi không
có mặt ở đây.
Walt mở to đôi
mắt kinh hoàng:
- Tôi không thể
làm gì cho cậu được đâu. Rất tiếc... làm sao bao che
tội giết người được...
- Ông còn đường
nào lựa chọn nữa không? Nghĩ kỹ đi, ông hưởng thụ
quen rồi.
- ...
- Tôi nghĩ, ông
chẳng muốn nằm tù đâu, nếu tôi có bề gì, tôi sẽ kéo
theo cả hai vị đấy.
Mona nhìn xác
chết lúc lâu. Gần ba mươi tuổi, cô vẫn còn đẹp. Điều
ấy làm tôi tin cô ta rất có quyền lực với chồng -
ông già Wayne. Mona hỏi:
- Làm gì đây?
Tôi bước về
cuối phòng khách và mở cửa phòng làm việc của v ị
bác sĩ:
- Lúc bác sĩ bị
giết, cả ba chúng ta đang ở trong này.
Mona gượng cười:
- Sao lại
trong ấy? Tôi biết cảnh sát sẽ thắc mắc đấy.
Tôi sờ lên
cổ để tin rằng đầu mình vẫn còn trên ấy. Tôi không
thích nghe ai nhắc đến hai chữ "cảnh sát" trước mặt
mình. Tôi đáp:
- Báo đã đưa
tin: Mac Lane đang vận động chiến dịch xây d ựng một
bệnh viện ở phía Nam thành phố. Nhưng ông ta không
đủ tiền... Kết luận: Mona và tôi đến trấn an ông ta.
Mona sẽ góp phần vào việc xây dựng ấy.
Nụ cười của
Mona trở nên cay đắng và nghẹn ngào:
- Thật là oái
oăm. Dễ gì Wayne chịu bỏ tiền ra, dù đây là việc từ
thiện.
- Tôi cóc cần
biết lão ta có xùy tiền ra hay không. Quan trọng là
ở chỗ cô đã thuyết phục được lão cởi hầu bao bởi vì
đấy là con người hào hiệp, sẵn sàng giúp người khác
bằng tiền của mình.
Tôi lần lượt
nhìn họ và tiếp:
- Tôi là luật
sư, chính vì vậy mà các vị yêu cầu tôi mọi chi tiết.
Tôi đã gặp bác sĩ Mac Lane và cho một cuộc hẹn, vì
các vị mu ốn gặp riêng ông ta. Còn ông, Walt ạ, tôi
đã yêu cầu ông đến đây, vì ông là một nhân viên nhà
nước. Tôi đã gợi ý với bác sĩ
r ằng: Nên hỏi ý kiến ông về chỗ xây bệnh viện...
Tôi lục lại
trong óc, xem còn gì nói với họ nữa không. Chợt nh ớ
đến Collins, tay thư ký của bác sĩ, tôi nghĩ ra: anh
ta luôn ghi những cuộc hẹn vào sổ tay, tôi nói ngay:
- Không ai
trong hai vị có hẹn trước. Tôi đã gọi điện cho hai
người sau khi nói chuyện với bác sĩ.
Walt ưng thuận,
nhưng đôi má phị vẫn run bần bật. Mắt Mona l ấp
lánh. Cô ta lên tiếng trước, giọng hài lòng:
- Tôi nghĩ rằng
chúng ta đóng kịch khéo đấy. Bây giờ đến lượt ông
luồn lụy mua vui cho bọn này.
Tôi mỉm cười:
- Tôi chẳng
luồn lụy bao giờ, Mona ạ! Sao cô lại nghĩ thế nhỉ?
Lúc nào tôi cũng có thể báo cảnh sát. Họ sẽ đào thấy
xác ông chồng trước nghèo kiết xác và từ chối ly dị
khi cô gặp Wayne...
Có lẽ cô ta đã
nhớ, vì đã gật đầu:
- Chúng tôi sẽ
nghe lời ông.
- Thế chứ! Bây
giờ nghe đây. Cả ba chúng ta đang bước vào phòng làm
việc thì chuông cửa reo. Bác sĩ xin lỗi, vì tay thư
ký đã về, ông ta phải đích thân ra mở cửa. Ông ta
mời chúng ta vào đợi trong phòng làm việc. Cả ba
bước vào và khép cửa l ại...
Tôi thở dồn
dập, câu chuyện không đến nỗi nào...
- Đương nhiên,
chúng ta không biết ai đã nhấn chuông - Tôi ti ếp -
Và cũng chẳng thấy gì. Chúng ta nói chuyện với nhau
kho ảng hai mươi lăm phút và bắt đầu thắc mắc: Bác
sĩ làm gì lâu thế? Chính ông, Walt ạ, ông đã mở cửa
vào phòng khách ... Và cả ba đều thấy xác chết.
Trong chúng ta, không ai ở một mình cạnh bác sĩ bao
giờ. Đấy. Nhớ kỹ vào và đừng chua thêm một lời nào
nữa. Càng kín tiếng, càng ít hớ.
Khuôn mặt chảy
xệ của Walt đẫm mồ hôi:
- Thế ông không
nghĩ rằng chúng ta phải nghe thấy tiếng động sao?
Tiếng xác chết ngã xuống chẳng hạn?
Tôi suy nghĩ
như chớp :
- Không. Chúng
ta đang trong làm việc mà cửa lại đóng. Căn phòng
hầu như cách âm tuyệt đối. Nếu chúng ta nghe được b
ất cứ tiếng gì, cảnh sát sẽ thắc mắc: Tại sao chúng
ta không ra ngay và cố nhận mặt kẻ giết người?
Họ đã hết câu
hỏi. Cũng chẳng còn gì gợi ý. Tôi nhấc ống nghe và
xin tổng đài được nói chuyện với cảnh sát.
- Tối khẩn đấy!
- Tôi lấy giọng thảng thốt.
***
Trung sĩ
Harrison nhìn tử thi được đem đến trong chiếc giỏ
mây:
- Lạ nhỉ. Chẳng
ai trong số các vị nghe thấy tiếng động nào... Lẽ ra
phải nghe tiếng kêu, hay tiếng xác chết đổ vật xuống
chứ?
Mona lắc đầu:
- Không, chúng
tôi có nghe thấy gì đâu.
Harrison quay
lại Collins - thư ký của bác sĩ:
- Ông chắc rằng
bác sĩ đây không có kẻ thù chứ?
Collins là một
người nhỏ thó, rụt rè. Sau khi được tin, cảnh sát đã
đến nhà anh ta ngay. Collins lắc đầu:
- Ai đã quen
biết bác sĩ Mac Lane đều yêu mến ông ấy.
Harrison gật
gù:
- Phải gan cóc
lắm mới dám giết người trong khi ở phòng bên, còn
những ba người nữa.
Tôi cố giữ
giọng bình thản:
- Nếu chúng tôi
không nghe thấy gì, tức là kẻ giết người cũng chẳng
biết có chúng tôi ở bên. Chắc hắn cho rằng bác sĩ ở
nhà một mình.
Đôi mắt xanh
của Harrison thoáng vẻ mơ hồ, ông ta bước đến phòng
làm việc và mở cửa:
- Các vị thử
vào xem... (Ông ta quay sang một cảnh sát viên mặc
đồng pohục) - Khi cửa đã đóng, cậu hãy thử quăng vài
quyển sách nhé...
Chúng tôi vào,
Harrison khép cửa lại. Lát sau, một tiếng động lớn
vang lên từ phòng khách.
- Căn phòng này
không hoàn toàn cách âm như ông nghĩ đâu - Viên
trung sĩ nhìn tôi.
Tôi gượng cười:
- Trung sĩ ạ,
ông quên rồi. Chúng tôi đang nói chuyện mà. Bởi thế,
có nghe ra gì đâu.
Tiếng động đinh
tai lại vang lên. Lần này càng nghe rõ mồn một. Tôi
nói:
- Trung sĩ, ông
giả sử rằng : Bác sĩ đã kêu lên và ngã xuống n ền
nhà. Nhưng biết đâu mọi việc xảy ra hoàn toàn khác.
Tôi chợt nghĩ:
Câu nói này có thể làm ông ta nghi ngờ thêm. Walt
chợt mất bình tĩnh và lắp bắp:
- Máy... máy
hát đang chạy... Vì thế mà không nghe thấy gì cả.
Phải khó khăn
lắm, tôi mới dằn xuống được. Đồ ngu! Càng l ắm lời,
người ta càng kiểm tra nhiều... Nhưng câu nói của
Walt đã lôi cả lũ vào và tôi phải xác nhận thôi.
- ồ, đúng rồi!
Tôi quên khuấy đi mất. Máy hát đang chạy... Lúc
chúng tôi vừa vào đây thì nó đang hát mà.
Harrison mỉm
cười nghi hoặc, ngước nhìn trần nhà lẩm bẩm:
- Trong lúc máy
đang chạy mà nói chuyện được thì hay thật...
Tôi cố bình
thản:
- Máy chạy khẽ
lắm, trung sĩ ạ. Thoang thoảng thôi...
Một ánh chớp
vụt qua mắt Collins, anh ta như hé môi định nói gì
và lại thôi. Harrison nhìn tôi:
- Ông có nhớ
máy đang hát bài gì không?
Tôi lắc đầu.
Mona tiếp tay:
- Tôi cũng
không nhớ nổi, thưa trung sĩ. Tiếng nhạc nhỏ quá...
Ông biết đấy, tôi chỉ có một tai mà nghe nhạc...
Tôi chợt buông
một câu:
- Mà điều đó
can hệ gì cơ chứ?
- Tôi nghĩ là
không... Tôi chỉ thu thập và kiểm tra sự việc thôi.
- Viên trung sĩ lại cười.
Walt chúm đôi
môi dày và phán một câu, trong khi chẳng ai yêu cầu:
- Tôi nhớ...
tôi nhớ đấy là nhạc cổ điển.
Trời ạ! Suýt
chút nữa thì tôi tống một quả vào mặt gã. Collins
chợt nói:
- Bác sĩ Mac
Lane có cả một bộ dĩa nhạc cổ điển. Ông ấy thích
loại nhạc này lắm!
Harrison bước
lại chiếc máy và mở nắp. Trên đó chẳng có chi ếc dĩa
nào. Tôi nghẹn thở:
- Tôi đã cất
hết dĩa vào tủ trong phòng khách... Lý ra, có thể
làm khác... Có lẽ với ông, đây là chi tiết quan
trọng... Tôi đã phạm tội sao?
- Không. -
Harrison đáp.
Collins rụt rè
mỉm cười:
- Đúng đấy, bác
sĩ có cả bộ sưu tập dĩa hát, nhưng có thể để đâu
đây...
- Thế anh bảo
những cái dĩa ấy là gì? - Tôi mạnh dạn chỉ hai hộc
tủ.
Collins bước
về đó. Anh nhìn qua và rút ra một chiếc dĩa:
- Cái này
thích hợp lắm đấy... Bác sĩ là nhà sưu tập, nhưng bộ
sưu tập này cũng là nghề nghiệp của ông ấy đấy. Rất
cần cho công việc... Nghe thử xem... Dĩa này có tên
là Bác sĩ James Mac Lane. Anh ta lắp dĩa và cho máy
chạy. Tôi lắng nghe vài giây tiếng động lạ và chợt
nhảy nhổm như bị đâm vào ngực. Chết rồi... Collins
chỉ cho viên trung sĩ dãy kệ:
- Bác sĩ là
một chuyên gia về tim rất giỏi. Ông ấy sưu tập tiếng
tim đập của bệnh nhân, tiếng tim của những người nổi
tiếng, c ủa thú vật, của cả ông ấy ...
Tôi nhìn
sững Mona và Walt. Trông gã càng tiều tụy. Còn Mona,
tôi đọc được trong mắt cô ta: chẳng quan tâm gì về
tôi và nỗi lo sợ của tôi. Chỉ nghĩ về ông chồng
trước của mình và những gì phải kể với cảnh sát về
cái chết của ông ta.
Harrison
nhìn tôi và mỉm cười.
Trong gian
phòng, chẳng còn gì ngoài tiếng đập của một quả tim
người chết!
Hết |