|
Một ngày đẹp trời, thám tử Poirot
theo người bạn già Boniton đến ăn tối tại tiệm Galon
trên đường Kinh Đô thuộc khu Trenci.
Boniton là một người rất sành ăn. Ông thường đến
tiệm này vì bầu không khí ấm cúng và món ăn ở đây
nấu theo kiểu Anh đơn giản nhưng rất hợp khẩu vị. Họ
chọn bàn góc phòng, cạnh chậu cây kiểng có hoa lấm
tấm màu hồng tươi. Boniton
nói với bạn:
-
Anh biết không! Đây là chỗ ngồi đặc biệt danh dự
đấy.
-
...
-
Nghệ sỹ lừng danh Augertus John thường dùng bữa tại
chỗ này đấy.
Thám
tử Poirot mỉm cười trước vẻ huênh hoang của Boniton.
Ông bạn này chẳng nghệ sỹ chút nào nhưng lại rất
khoái nhắc đến lĩnh vực này. Cô hầu bàn Molie tươi
cười bước đến:
-
Chào hai ông. Các ông muốn khai vị món canh hay cá?
Hôm nay còn có món gà tây nấu đậu và phômai đặc
biệt. Mời hai ông dùng thử.
Boniton nói:
-
Poirot à, hôm nay chúng ta dùng toàn món Anh thôi
nhé.
-
Tùy ý anh.
Boniton chọn món ăn nhanh chóng, rồi nhìn theo Molie
đang đi về phía nhà bếp:
- Cô
bé này khá lắm. Đã có một thời đi làm người mẫu thời
trang đấy. Cô ta phục vụ rất tốt, biết chìu khách,
đón ý từng người. Chả bù với những cô gái khác, khi
đi ăn với bạn trai chỉ biết chọn những món mình
thích, chả quan tâm đến ai hết. Cũng may, đàn ông
chúng ta thì khác.
Poirot nheo mắt:
-
Có chắc không đó?
-
Tôi không có ý khen tất cả đàn ông.
Nhất là những chàng trai trẻ. Họ thường
nông cạn, thiếu kiên nhẫn và tôi không chịu được lý
luận đáng ghét của họ.
- Lý
luận thế nào?
-
Những người quá 60 tuổi chẳng có quyền tồn tại trên
đời, b ọn trẻ thật chả xem cha mẹ mình ra gì!
Poirot mỉm cười:
-
Vậy thì chúng ta nên chú ý đến những vụ chết đột
ngột của những người trên 60 tuổi.
-
Thôi anh đừng méo mó nghề nghiệp nữa. Hãy để cho tội
ác t ự tìm đến anh thì hay hơn.
- Đừng nói lung tung
nữa. Sao? Dạo này công việc làm ăn của anh có tiến
triển tốt chứ?
- Chán lắm! Đi đâu
cũng gặp những "thùng rỗng kêu to". Giống như cá ươn
được chan nước xốt để đánh lừa mùi tanh đấy. Tôi chỉ
thích ăn một lát cá tươi thôi, khỏi cần ướp gia vị.
Molie mang đến đĩa
cá thu tươi:
-
Mời hai ông.
Boniton gật đầu hài lòng:
- Cô
thật biết ý tôi. Cô có nghĩ là tôi sẽ đổi món không?
-
Các ông thường trung thành với những món ăn quen
thuộc, còn các bà thì không. Họ thay đổi thức ăn đến
chóng mặt.
Boniton vỗ vai Poirot:
-
Tôi nói đúng chưa? Phụ nữ luôn luôn rắc rối - ông
chỉ tay về phía góc đối diện - Anh hãy nhìn cái ông
râu xia xồm xoàm kia kìa. Molie nói rằng, từ 10 năm
nay, ông cụ luôn luôn đến đây dùng bữa vào tối thứ
ba và thứ năm. Không ai biết tên, chỗ ở và nghề
nghiệp của ông cụ.
Molie đem món ăn khác đến, Boniton hỏi:
-
Ông cụ ấy vẫn đều đều đến đây dùng bữa phải không?
-
Vâng. Đúng vào mỗi tối thứ ba và thứ năm. Nhưng có
một ngoại lệ. Tuần rồi, cụ bất ngờ đến vào tối thứ
hai làm cháu cứ tưởng hôm đó là thứ ba. Nhưng ngày
hôm sau cụ vẫn đến, nghĩa là tuần đó, cụ đến thêm
một ngày.
- Cụ
vẫn gọi món ăn như thường lệ chứ?
-
Rất lạ là không. Buổi tối thứ hai ngoại lệ ấy, cụ đã
gọi hai món mà cụ ghét nhất. Đó là xúp cà chua thịt
nạc và bánh ngọt nhân dâu tây. Cháu thấy kỳ nhưng đâu
dám thắc mắc.
Poirot xoa hai tay vào nhau:
-
Câu chuyện hấp dẫn quá.
Boniton hỏi:
-
Anh nghĩ sao? Tôi đoán là ông cụ đã đi bác sĩ và bác
sĩ đã khuyên ông cụ thay đổi thực đơn.
-
Bác sĩ nào mà điên thế. Toàn là món ăn nặng bụng
không thích hợp với tuổi già chút nào.
- Đã
là bác sĩ thì làm gì chả được.
-
Anh không còn cách phán đoán khác sao?
- À,
có thể là ông cụ đang bị một cảm xúc nào đó, cảm xúc
mạnh đến nỗi cụ không biết mình đã gọi món ăn gì.
Anh nghĩ có đúng không. Có thể cụ đang suy tính một
chuyện gì rất quan trọng...
Poirot không trả lời.
*
* *
Ba
tuần lễ trôi qua. Tình cờ, thám tử Poirot gặp
Boniton trong một chuyến xe điện ngầm. Boniton nói:
- Có
tin sốt dẻo cho anh đấy. Anh còn nhớ ông cụ đặc biệt
ở quán Galon không? Molie cho biết cả tuần nay không
thấy ông cụ đến ăn. Cô ta lo lắm. Tôi nghĩ là ông cụ
đã thay đổi các món ăn uống, cụ bị sốc và ngã bệnh
trầm trọng hơn. Điều này giải thích được sự đãng trí
của cụ khi gọi các món ăn. Theo tôi, bác sĩ cần phải
tế nhị với bệnh nhân mới được.
Về
đến nhà, Poirot bỗng có ý định thử xem có bao nhiêu
người chết được đưa tin trên báo. Ông lật tất cả
nhật báo trong tuần xem mục "tin buồn". Ngón tay ông
dò tìm và dừng l ại ở hàng chữ: "Henri Gatko, 69
tuổi, ở số nhà... đường Kinh Đô". Ông quyết định,
thử bắt đầu từ ông cụ này xem sao.
Chiều hôm đó, thám tử Poirot đến phòng khám bệnh của
bác sĩ Mac ở đường Kinh Đô, hỏi thăm về cụ Henri
Gatko. Bác sĩ trả lời rất nhiệt tình:
-
Người này tôi biết. Đó là một cụ già kỳ quặc, ít
tiếp xúc với ai. Cụ nghèo, sống trong một căn phố cũ
kỹ. Tôi không phải là bác sĩ của cụ nhưng là người
khám nghiệm tử thi. Cụ ở một mình nên gặp nạn chả ai
hay. Nhờ anh chàng giao sữa thấy m ấy chai sữa để y
nguyên nơi cửa nhà ông cụ nên hô hoán lên, hàng xóm
mới đi báo cảnh sát. Người ta tìm thấy xác cụ ở chân
cầu thang, xương cổ bị gãy. Chắc là cụ té vì vướng
chân vào vạt áo ngủ.
-
Ông cụ có họ hàng bà con gì không?
- Cụ
có một người cháu ruột, mỗi tháng anh ta đến thăm cụ
m ột lần. Đó là George Lorimer, anh ta cũng là bác
sĩ, nhà ở khu Wilberdon.
- Từ
48 đến 72 giờ trước đó, không thể lâu hơn. Người ta
thấy xác cụ ngày mồng 6, nhưng trong túi áo ngủ lại
có một lá thư viết ngày mồng 3 được gửi từ Wilberdon
chiều hôm đó và đến nhà ông cụ vào 9 giờ tối cùng
ngày. Chi tiết này giúp cảnh sát xác định tai nạn
xảy ra sau 9 giờ tối và ông cụ đã dùng bữa hai giờ
trước khi chết.
-
Bác sĩ có biết, ai là người thấy cụ lần cuối cùng?
Vào lúc nào?
-
Tối hôm cụ mất, ngày mồng 3 và cũng là ngày thứ ba.
Cụ vẫn đến quán Galon như thường lệ. Nhiều người đã
thấy cụ.
-
Ngoài người cháu, cụ còn ai thân thích nữa không?
-
Có. Một người anh sinh đôi. Người này tên Antoni
Gatko là một nghệ sĩ lớn, nhưng từ ngày lấy một bà
vợ rất giàu, ông từ bỏ nghệ thuật luôn. Vì chuyện
này mà hai anh em cãi nhau dữ dội đến nỗi từ bỏ
nhau, không thèm nhìn mặt nhau nữa. Lạ m ột điều,
hai người lại chết cùng một ngày. Cụ Antoni mất lúc
3 giờ chiều, còn cụ Henri thì 3 giờ tối.
- Bà
Antoni còn sống không?
- Bà
ta mất lâu rồi. Toàn bộ tài sản nằm trong tay ông
chồng. Tiếc rằng họ không có con.
-
Bác sĩ biết nhà của cụ Antoni không?
-
Tôi sẽ cho ông địa chỉ.
Thám
tử Poirot chợt trầm ngâm:
-
Theo tôi, cụ Henri đã bị ... đẩy xuống cầu thang.
-
Một vụ án mạng ư? - Bác sĩ Mac cười nhẹ - Ông đã bị
méo mó nghề nghiệp rồi. Nếu ông nghi người cháu là
thủ phạm thì ông đã lầm. Bác sĩ Lorimer đã đánh bài
cùng mấy người bạn t ại nhà mình từ 8 giờ tối cho
đến nửa đêm. Cảnh sát đã chứng thực điều này. Ông có
biết điều gì liên quan đến người cháu sao?
-
Thật ra, tôi đâu có biết ông cụ có cháu.
-
Vậy, ông nghi một người nào khác chăng?
-
Không, nhưng tôi thấy cái chết của cụ có điều gì
không ổn. Có quá nhiều nướt sốt để che mùi tanh của
cá.
-
Ông nói gì?
-
Xin lỗi, tôi đã làm mất thì giờ của bác sĩ.
Bác
sĩ Mac tiễn thám tử Poirot ra cửa:
-
Theo tôi, cái chết của cụ Henri không có gì đáng
nghi cả.
-
Vâng, có thể là tôi cố chấp. À, tôi xin hỏi thêm một
câu nữa, cụ Henri có mang răng giả không?
-
Không, răng cụ rất tốt.
- Răng
cụ trắng hay vàng? Có dính gì không, như khói thuốc
lá chẳng hạn?
- Lạ
một điều là răng của cụ trắng lắm. Không có một bợn
khói thuốc lá. Chắc là cụ thường chải răng rất kỹ.
-
Cảm ơn bác sĩ.
Rời
phòng mạch, thám tử Poirot ghé lại quán Galon. Một
cô h ầu bàn lạ bước đến:
-
Hôm nay cháu thay chị Molie vừa nghỉ phép. Ông dùng
gì ạ?
- Nè
cô, cô có biết ông cụ có râu nhiều, thường đến đây
dùng bữa không?
- Dạ
biết. Cụ thường đến vào tối thứ ba và thứ năm. Nhưng
m ới đây cụ không đến nữa. Cháu đã thấy hình cụ đăng
trên báo. Thật tội nghiệp.
-
Tối hôm đó là thứ ba, cụ vẫn đến như thường lệ.
- Cô
có nhớ hôm đó, cụ gọi món gì không?
-
Dạ, để cháu nhớ xem... hình như là xúp cà chua thịt
nạc, bánh ngọt nhân dâu và phômai.
-
Cảm ơn cô. Giờ cô cho tôi món cá thu chan nước xốt
và một ít bánh mì.
Vừa
ăn thám tử Poirot vừa suy nghĩ. Chà, anh chàng khôn
ngoan vậy mà lại mắc phải những sai lầm không đáng
có. Lão Boniton biết chuyện này chắc là thích lắm.
*
* *
Ngày
hôm sau, thám tử Poirot đến gặp ông trưởng ban điều
tra vùng cụ Henri trú ngụ. Ông này nhận xét:
-
Ông cụ này rất lập dị. Cụ sống khép kín, không ngao
du với ai cả. Ông có điều gì thắc mắc sao?
-
Ông có thể cho phép tôi được biết nội dung lá thư
trong túi áo nạn nhân được không ạ?
- À,
đó là bức thư của bác sĩ Lorimer, cháu của ông cụ.
Lá thư giúp chúng tôi xác định ngày, giờ nạn nhân chết,
rất phù hợp v ới báo cáo của bác sĩ pháp y. Tôi sẽ
cho ông xem. Đợi một lát nhé.
-
Rất cảm ơn ông.
Nguyên văn lá thư viết tay:
"Wilberdon,
ngày 3 tháng 11 năm...
Chú
Henri thân yêu,
Cháu
rất buồn báo tin cho chú rõ, chú Antoni bệnh nặng
lắm, s ợ không qua khỏi. Tuy nhiên chú ấy vẫn không
bỏ qua chuyện quá khứ như chú hy vọng và không muốn
chú đến gặp, xem như trên đời này không có một người
em ruột như chú. Thật đáng
buồn.
Cháu đã hết sức cố gắng để giúp chú nhưng lực bất
tòng tâm. Mong chú thông cảm cho cháu.
Cháu của chú: G. Lorimer."
Con tem ngoài phong bì in dấu bưu điện 16 giờ 30
ngày 3-11. Poirot tự nhủ: "Mọi việc xếp đặt đâu ra
đấy. Giỏi thật."
Sau đó, thám tử Poirot tìm đến nhà ông anh sinh đôi
của nạn nhân. Cụ Antoni cũng vừa mới mất. Chỉ còn
một mình bà quản gia Marie ngồi rầu rĩ trong ngôi
biệt thự khá lớn có vẻ lạnh lẽo. Bà cho biết, Antoni
là một cụ già kỳ cục. Suốt 14 năm trời, bà tận tâm
phục vụ, chăm sóc cho ông từng miếng ăn giấc ngủ,
chịu đựng tính tình khó chịu của ông. Nhưng bà đã
được gì ngoài hai bàn tay trắng? Đúng là con người
vô lương tâm.Ông ta giàu vậy mà khi chết, chả để lại
cho bà cái gì. Trong bản chúc thư làm từ đời nảo đời
nao, ông ta để lại tất cả của cải cho vợ, nếu vợ
chết trước thì người em sinh đôi tên Henri Gatko sẽ
thừa hưởng. Thật là bất công!
Poirot an ủi:
- Bà
yên tâm. Thế nào luật sư của cụ Antoni cũng chiếu cố
đ ến trường hợp của bà. Tôi nghe nói cụ Antoni tuy
giàu nhưng r ất keo kiệt. Ngay đến người em ruột
túng thiếu cũng không giúp đỡ cho nữa là.
-
Hai anh em giận nhau từ lâu lắm rồi. Mới đây thôi,
bác sĩ Lorimer có đến nói chuyện với cụ, trong câu
chuyện cứ nhắc hoài đến tên Henri. Hình như cụ Henri
nhờ người cháu đến hòa giải thì phải. Nhưng khi đó,
ông cụ đã mệt lắm rồi.
Sau
khi ăn tối, thám tử Poirot đến khu Wilberson tìm bác
sĩ Lorimer. Đó là một chàng trai tầm thước, râu cạo
nhẵn, cử chỉ nhanh nhẹn, tóc nâu nhưng lông mày lại
có màu sáng khiến cho gương mặt trở nên nhợt nhạt.
Poirot mở đầu câu chuyện:
-
Tôi đến như thế này có hơi đường đột.
Mong ông thông cảm.
Lorimer nhìn ông không mấy thiện cảm.
-
Ông muốn gì đây?
Poirot đưa danh thiếp cho Lorimer, nói giọng thân
mật:
-
Thân chủ của tôi phần lớn là phụ nữ. Các bà thường
không tin mấy ông cảnh sát, mà thích những cuộc điều
tra riêng tư hơn. Cho nên họ thường tìm đến chúng
tôi để giải bày tâm sự. Cách đây mấy hôm, có một bà
già đến gặp tôi. Bà ta giận ch ồng nên sống riêng đã
3, 4 năm rồi. Chồng bà cụ chính là chú Gatko của ông,
người vừa mới mất.
Lorimer lớn tiếng:
-
Chú tôi. Ông nói sao? Thím tôi mất từ lâu lắm rồi!
-
Không phải chú Antoni, mà là chú Henri cơ.
-
Chú Henri? Ông lại càng lầm. Chú ấy không có vợ.
-
Tôi chả biết, nhưng rõ ràng là cụ ông có làm hôn thú
với cụ bà. Chính mắt tôi thấy giấy tờ hoàn toàn hợp
lệ.
Lorimer gầm lên vì tức giận:
-
Láo toét. Tôi không tin. Hoàn toàn không tin.
-
Thật đáng tiếc phải không ông? Ông đã gây ra một án
mạng mà chẳng được lợi lộc gì cả. Cũng chỉ tại thói
quen tệ hại của ông. Ông thích ăn bánh kem nhân dâu
lắm phải không? Hèn gì răng ông vàng hết. Dâu ngon
thật nhưng ăn nhiều quá cũng đi đến chết người.
Chính món bánh kem nhân dâu sẽ đưa ông ra tòa đấy.
Lorimer hốt hoảng, mặt mày tái mét, cặp mắt mở to
nhìn thám tử Poirot.
*
* *
Ba ngày sau, cũng tại tiệm ăn Galon, Poirot bảo
Boniton:
-
Lập luận của anh sai ngay từ căn bản. Một người tâm
trí rối loạn không bao giờ làm những gì mà anh ta
chưa hề làm. Anh ta chỉ làm theo thói quen mà thôi.
Theo lời cô Molie kể, tối thứ hai ngoại lệ đó, cụ
Henri đã gọi những món ăn mà xưa nay cụ rất ghét.
Hành động này hoàn toàn phi lý và đã làm tôi nghĩ ng
ợi rất nhiều. Rồi sau đó, cụ không đến nữa. Cụ đã bỏ
một thói quen mà cụ đã làm đều đặn suốt 10 năm qua.
Tôi nghĩ đến m ột giả thuyết xấu. Đó là ông cụ đã
chết. Và quả vậy. Cụ đã ch ết, chết một cách rõ ràng,
minh bạch. Giống như nướt sốt thơm rưới lên món cá
ươn.
-
Anh nói rõ hơn đi.
-
Người ta thấy cụ đến ăn tối ở tiệm này vào lúc bảy
giờ rưỡi, hai tiếng đồng hồ trước khi chết.
Tất cả đều logic. Bức thư phát cùng
ngày lúc chín giờ tối, tình trạng thức ăn trong bao
t ử. Trong thời gian cụ bị nạn, người cháu đang có
mặt ở một nơi khác. Ai cũng nghĩ đây là một tai nạn,
nhưng tôi thì không. Anh cũng biết ai sẽ được hưởng
gia tài khi cụ mất!
-
Anh lầm rồi. Hưởng cái gì mới được chớ. Cụ Henri
nghèo rớt mồng tơi.
-
Anh lầm thì có. Cụ Henri có ông anh ruột giàu sụ.
-
Thì có liên quan gì đâu?
-
Anh chưa thấy rõ vấn đề sao? Bà vợ giàu để của lại
cho ông chồng. Chồng để lại cho em. Em không có vợ
con, tiền của sẽ lọt vào tay người cháu ruột. Vậy là
hợp lý.
-
Hay thật. Anh đã suy nghĩ như thế nào? Tôi rất muốn
nghe.
- Cụ
Henri chết hai giờ sau bữa ăn, không phải bữa ăn tối
mà là bữa ăn trưa. Anh cứ đặt mình vào địa vị của
Lorimer. Anh ta đang cần tiền một cách tuyệt vọng.
Ông chú Antoni bệnh sắp chết, cái chết đem lại sự
giàu sang cho ông chú Henri. Mà ông chú Henri thì
còn khỏe mạnh quá. Vậy thì phải làm sao cho ông chú
này chết càng sớm càng tốt, nhưng phải sau cái chết
của ông chú giàu. Và Lorimer đã hành động. Anh ta
biết mỗi tu ần, cụ Henri có thói quen đến ăn tối hai
lần ở tiệm Galon. Nên một buổi tối thứ hai, anh ta đeo
râu tóc giả, cải trang thành cụ đến tiệm ăn. Nhờ anh
ta có dáng dấp giống cụ, lông mày lại b ạc nên càng
giống hơn. Sự việc diễn tiến tốt đẹp, ai cũng tưởng
anh ta là cụ Henri đã phá lệ đến ăn vào tối thứ hai
hôm ấy. Thành công bước đầu, Lorimer yên chí, chỉ
cần dò xem ngày nào cụ Antoni hấp hối (cụ này bệnh
đã lâu rồi). Đến lúc phải hành động, anh ta viết một
lá thư cho cụ Henri vào chiều mồng hai, nhưng lại đề
là mồng 3. Khoảng 3, 4 giờ chiều mồng 3, anh ta tới
thăm cụ Henri. Chỉ cần đẩy mạnh tay một tí là ông
chú tội nghiệp ngã lăn xuống cầu thang. Anh ta lấy
lá thư trên bàn bỏ vào túi áo ngủ của ông cụ. Đến
bảy giờ rưỡi tối, anh cải trang thành ông cụ, có mặt
tại tiệm ăn Galon như thường lệ. Điều này chứng tỏ
cho mọi người biết, lúc bảy giờ rưỡi ngày mồng 3, cụ
Henri vẫn còn sống. Ăn xong, anh ta vào nhà vệ sinh
và khi trở ra, đã biến thành bác sĩ Lorimer. Chưa t
ới nửa giờ sau, anh đã có mặt bên bạn bè tại
Wilberson. Một chứng cớ ngoại phạm hoàn hảo.
-
Thế thì dấu bưu điện trên phong bì thì sao?
-
Dấu bị bôi tèm lem. Số 2 được sửa thành số 3. Tôi đã
quan sát kỹ bì thư và thấy rất rõ. Còn nữa, bằng
chứng rõ rệt nhất là những trái dâu.
-
Những trái dâu?
-
Lorimer chưa phải là diễn viên giỏi. Anh ta bắt chước
ông chú y hệt nhưng chỉ bề ngoài thôi, vì anh ta đã
không tập ăn như ông chú. Anh ta đã gọi món mà anh
ta thích nhưng ông chú lại rất ghét, đó là dâu tây.
Dâu làm vàng răng, khi khám nghiệm, răng của nạn
nhân rất trắng. Vậy không thể nào chính nạn nhân đã
ăn ở nhà hàng tối hôm mồng ba được. Tôi đã hỏi bác
sĩ pháp y, dạ dày nạn nhân không hề có chất dâu. Người
ta còn tìm thấy trong nhà Lorimer bộ râu giả để hóa
trang nữa. Th ật ra, có rất nhiều chứng cớ buộc tội
tên cháu bất nhơn này. Tôi đã đến thăm hắn, kể cho
hắn nghe một câu chuyện bịa đ ặt, và hắn đã lòi đuôi
ra ngay. À, khi tiếp tôi, răng hắn vàng khè vì vừa
ăn món bánh dâu xong. Đúng là một tên tham ăn.
Đúng
lúc đó, cô hầu bàn mang đến hai đĩa bánh kem nhân
dâu. Thám tử Poirot xua tay:
-
Chúng tôi không dám gọi món này đâu. Cô mang đi cho...
Hết |