| Ngay hôm sau, Móc-đô
dọn đến nhà một bà goá chồng tên là Namara ở ven
thị trấn. Can-lân ít lâu sau cũng có việc về Vermissa
nên hai người đến ở chung với nhau.
Bà chủ trọ đã già, tính kín đáo và biết điều.
Móc-đô và Can-lân ở đó không có ai khác cùng trọ
nên có thể ăn nói, hoạt động rất tự do. Cụ Sáp
cũng đồng ý để cho Móc-đô khi nào muốn, cứ đến
nhà dùng cơm, thành ra quan hệ của anh với Ettie
không bị đứt đoạn, mà trái lại cứ ngày càng chặt
chẽ, thân thiết hơn.
Móc-đô bày những cái khuôn dập bạc giả ra. Một
vài môn huynh của chi nhánh được phép bí mật đến
nhà anh, và khi ra về thì túi nặng những đồng
bạc mới. Những người cùng làm với anh thường thắc
mắc tại sao anh có tài như vậy, mà lại chịu hạ
mình đi làm công. Anh trả lời rằng nếu anh không
có những nguồn thu nhập chính đáng, thì cảnh sát
sẽ điều tra về đời sống của anh ngay.
Sau cuộc gặp mặt lần đầu tiên với Ganh-ty, anh
thường lui tới quán rượu để biết "những chàng
trai". Đó là cái tên rất dễ thương mà bọn
quỉ sứ trong khắp vùng này tự đặt cho mình. Móc-đô
nổi tiếng trong bọn chúng vì sự nóng nảy và về
cách nói táo tợn của anh.
Một buổi tối, khi quán rượu đang đông khách, thì
có một người bước vào. Người đó mặc binh phục
màu xanh và đội mũ lưỡi trai của cảnh sát vùng
mỏ. Đây là một đơn vị đặc nhiệm đã được ban điều
hành của các công ty hoả xa, mỏ than và mỏ sắt
cùng dựng lên để yểm trợ cho cảnh sát dân sự.
Khi người đó vừa mở cửa vào, thì cả phòng bỗng
im bặt, cả mấy trăm con mắt đều đổ dồn nhìn như
xiên vào mặt anh ta. Ganh-ty đứng sau quầy, không
tỏ ra một chút ngạc nhiên nào khi thấy viên thanh
tra ngồi vào giữa đám khách quen của ông ta.
- Một ly uýt-ki nguyên chất. à, ông hội đồng,
hình như chúng ta chưa gặp nhau lần nào?
- Anh là đại uý mới đến đây phải không?
- Chính tôi. Chúng tôi kêu gọi ông và tất cả mọi
công dân, hãy giúp đỡ chúng tôi giữ vững pháp
luật và trật tự trong thị trấn này. Tôi là đại
uý Mavin của Công ty than và sắt.
- Không có ông, chúng tôi thu xếp còn tốt hơn
đấy. Bởi vì chúng tôi có đội cảnh sát riêng. Ông
chỉ là một công cụ tư bản, đến đây để quất roi
gân bò và bắn giết những người công dân nghèo
mà thôi.
Viên sĩ quan cảnh sát cười:
- Không nên cãi vã với nhau.
Anh ta uống cạn ly rượu và sắp đi ra thì chợt
trông thấy Móc-đô đang đứng cười gằn gần đó. Anh
ta vừa nhìn Móc-đô từ trên xuống dưới vừa vui
vẻ gọi:
- à, một người quen cũ đây.
Móc-đô lảng ra.
- Tôi chưa bao giờ là bạn của ông.
Đại uý Ma-vin phá lên cười:
- Một người quen không nhất thiết phải là một
người bạn. Anh là Móc-đô, ở Chicago.
Móc-đô nhún vai, đáp lời nagy:
- Tôi không chối tên tôi, Anh tưởng tôi xấu hổ
vì cái tên tôi à?
- Nếu anh có cảm thấy xấu hổ về cái tên của anh,
thì cũng có lý thôi.
Móc-đô đã nắm chặt lại thành hai nắm đấm và gầm
lên:
- Tôi yêu cầu ông phải giải thích những điều ông
vừa mới nói?
- Đừng có lên mặt anh chị với tôi. Trước khi tôi
đến đây, tôi là một quan chức ở Chicago, và khi
tôi trông thấy một thằng lưu manh của Chicago,
tôi phải nhận ra được nó chứ.
Móc-đô tái nhợt người, thốt lên:
- Chắc ông không phải là Ma-vin của Sở cảnh sát
trung ương ở Chicago chứ?
- Tôi luôn luôn vẫn là Ma-vin ấy đấy. Chúng tôi
cũng vẫn chưa quên được cái thằng Pinto đã bị
giết.
- Tôi không giết nó.
- Thế à? Thế thì cũng hơi lạ đó. Bởi vì cái chết
của nó đỡ cho anh biết mấy. Nó mà khai ra được
trước toà, thì anh đã vào chảo rang lâu rồi. Nhưng
thôi, không nói chuyện quá khứ nữa. Này, tôi nói
riêng với anh một chuyện đáng lẽ tôi không đươc
phép nói ra: cái vụ ấy mà, về phần anh không có
gì là rõ ràng đâu. Ngày mai anh có thể trở về
Chicago, nếu anh muốn. Anh sẽ không bị phiền đâu.
- Tôi ở đây tốt rồi, chẳng phải đi đâu cả.
- ờ thì tuỳ, tôi đã mách nước cho anh, đáng lẽ
anh nên có một lời cảm ơn mới phải.
Móc-đô trả lời một cách lạn nhạt:
- Thì cứ cho là ông muốn làm cho tôi vui lòng
đi, cám ơn.
- Chừng nào mà tôi còn thấy anh trên con đường
tốt thì tôi sẽ không nói gì. Nhưng nếu anh lại
muốn dở trò, thì lúc đó sẽ là câu chuyện khác
đấy. Thôi, chào anh. Chào ông hội đồng!
Ma-vin bước ra khỏi quán rượu. Tin tức nhanh chóng
loan ngay đi rằng Móc-đô đã tác yêu tác quái ở
Chicago. Trước đây, khi có người hỏi anh ta về
việc này anh ta chỉ tránh né với nụ cười của một
người không muốn ai làm rùm beng quá khứ của một
câu chuyện chẳng đáng gì. Bây giờ câu chuyện đó
đã được xác nhận chính thức. Những khách quen
đến bao quanh và âu yếm bắt tay anh ta. Từ nay
trở đi, anh đã có một vị trí xứng đáng trong tập
thể.
Một tối thứ bẩy, Móc-đô được đưa ra trình diện
trước hội viên trong chi nhánh.
Cuộc họp được triệu tập trong một căn buồng rộng
ở nhà hội quán. Khoảng 60 hội viên có mặt. Họ
chỉ là một phần rất nhỏ của tổ chức thôi vì có
nhiều chi nhánh khác hoạt động ở trong thung lũng
cũng như ở phía sườn núi bên kia. Trong tất cả
khu mỏ này, tổng số hội viên như vậy không dưới
năm trăm tên.
Những người tới họp, tập trung quanh một chiếc
bàn dài trong căn buồng hoàn toàn trơ trụi, không
có bất cứ một thứ trang trí nào. ở một phía có
một cái bàn khác trên xếp đầy rượu và ly. Một
số môn huynh đã để mắt liếc nhìn về phía đó.
Ganh-ty ngồi ở một đầu bàn, đầu đội một cái mũ
bình thiên bằng nhung đen, vai khoác một tấm áo
chòang bằng nhung đỏ. Những vị chức sắc cao cấp
nhất của chi nhánh, trong số đó có Ted, bao quanh
ông ta.
Người nào cũng có đeo một cái đay hay một huy
chương chỉ rõ ngôi thứ và chức vụ. Phần đông trong
số họ là những người tuổi, số còn lại gồm những
thanh niên từ 18 đến 25 là những tay chân thừa
hành. Trông mặt của các hội viên già, người ta
cũng đoán thấy bên trong là những tâm hồn tàn
bạo và bất trị, nhưng khi nhìn đến những người
trẻ tuổi, thì không ai có thể ngờ được rằng những
thanh niên này lại họp thành băng nhóm tội phạm.
Đồi truỵ đến tận gốc rễ, chúng cho rằng có xin
xung phong đi thủ tiêu những người chưa bao giờ
động chạm gì đến chúng, thì mới gọi là có can
đảm và có tinh thần hiệp sĩ. Hồi đầu, chúng còn
giữ bí mật về những hành động của chúng, nhưng
vào thời xảy ra câu chuyện này thì chúng công
khai khoe khoang thành tích. Trong mười năm chưa
một đứa nào trong bọn chúng phải chịu một án sát
phạt nào.
Móc-đô đã được báo trước là sẽ có những lễ nghi
chờ đợi anh ta. Anh được hai môn huynh đưa vào
một căn buồng biệt lập. Qua tấm vách ngăn bằng
ván, lọt vào tiếng ồn ào của nhiều người nói trong
căn buồng hẹp. Một hay hai lần gì đó, anh nghe
thấy nói đến tên anh. Hình như người ta đang kháo
nhau về sự chấp nhận anh vào chi nhánh hội. Rồi
một người bảo vệ, bước vào căn phòng anh đang
đứng đợi và truyền cho hai người môn huynh biết:
- Ngài trưởng toán ra lệnh hãy trói người này
lại, bịt mắt và đưa vào trình diện.
Cả ba người lột áo anh ra, vén tay áo sơ mi bên
phải lên và trói giật cánh khuỷu anh ra đằng sau.
Rồi họ đội lên đầu anh một chiếc mũ lưỡi trai
may bằng thứ vải đen dày, và ấn sâu xuống cho
đến che hết phần trên của mặt, anh được dẫn vào
phòng họp.
Anh có cảm giác là đêm tối đen như mực. Anh nghe
tiếng thì thào của những người dự họp, rồi tiếng
nói của Ganh-ty:
- Móc-đô, anh đã là hội viên của Hội những Người
Tự Do chưa?
Móc-đô gật đầu.
- Chi nhánh của anh có phải là số 29 ở Chicago
không?
Móc-đô lại gật đầu.
- Những đêm đen tối rất khó chịu...
- ... cho những người lạ mặt phải đi lại.
- Những đám mây đều nặng nề
- Một cơn bão sắp lại gần.
- Các môn huynh đã thoả mãn chưa?....
Có một tiếng rì rầm chứng tỏ sự đồng ý.
- Môn huynh, anh đã đáp đúng được mật hiệu, chúng
tôi biết anh thật sự là ngườ trong hội. Nhưng
chúng tôi cũng muốn anh biết rằng trong khu vực
này, chúng tôi có những nghi lễ và những điều
bắt buộc đòi hỏi phải có lòng dũng cảm. Vậy anh
có sẵn sàng để chịu đựng không?
- Có.
- Anh có can đảm không?
- Có.
- Hãy tiến lên một bước.
Vừa nghe đến đây thì anh cảm thấy có hai mũi nhọn,
cứng ở đằng trước mắt. Hai mũi nhọn này ấn vào
hai mắt anh khiến anh có cảm giác là nếu tiến
lên thêm thì hai mắt sẽ bị đâm thủng. Mặc dầu
vậy, anh vẫn tiến lên một bước, và hai mũi nhọn
biến mất. Anh nghe thấy những lời khen ngợi kín
đáo.
- Anh can đảm đấy. Nhưng liệu có chịu được sự
đau đớn không?
- Không kém bất kỳ ai.
- Hãy thử thách.
Móc-đô đã phải sử dụng tất cả nghị lực mới không
kêu thét lên: một sự đau đớn khủng khiếp vừa xiên
qua cánh tay anh, suýt làm anh ngất xỉu.
- Tôi có thể chịu được hơn thế nữa.
Lần này thì tiếng vỗ tay nổ vang lên. Chưa bao
giờ chi nhánh ở đây thấy một người mới nhập hội
cương quyết hơn thế. Người ta nhấc cái mũ ở trên
đầu xuống, và vỗ vào lưng anh đồm độp. Anh vẫn
đứng im, chớp chớp mắt cười trong khi các môn
huynh tới chúc mừng anh.
Ganh-ty nói:
- Môn huynh Móc-đô. Anh đã tuyên thệ giữ bí mật
và trung thành, nhưng chắc anh biết rằng ai phản
bội lời thề đó sẽ bị án tử hình tức khắc chứ?
- Tôi biết.
- Và anh có tuân theo lệnh của người toán trưởng
trong bất kỳ hoàn cảnh nào không?
- Có.
- Vậy thì, nhân danh chi nhánh 341 của Vermissa,
tôi mời anh được tham dự vào những nghi lễ và
những đặc quyền của Hội. Môn huynh Can-lân, hãy
cho chúng ta uống rượu đi.
Có một người đem trả lại cho Móc-đô chiếc áo vét.
Trước khi mặc vào, anh xem xét lại chỗ cánh tay
phải vẫn còn đau như xé: Một cái ấn bằng sắt nung
đỏ đã in lên đấy hình một tam giác nằm trong một
đường tròn. Những người đứng xung quanh cũng vén
tay áo lên và chỉ cho anh xem dấu ấn của họ.
- Chúng tôi cũng đã được nhận dấu ấn này, nhưng
không ai dũng cảm được bằng anh đâu.
- ồ, cũng không có gì ghê gớm lắm. - Móc-đô trả
lời.
Mấy tuần rượu mừng lễ nhập hội đã xong, chi hội
bắt đầu bàn đến một số vấn đề thường vụ. Ganh-ty
tuyên bố:
- Việc thứ nhất của buổi họp đêm nay là bức thư
của vị trưởng hạt Win ở Merton, chi nhánh 249.
Bức thư như sau: "Quí vị thân mến, có một
việc nhỏ cần làm đối với Adrew Rae, ở công ty
Rae Sturmash, chủ những mỏ bên cạnh. Chắc các
vị chưa quên là chi nhánh các vị còn nợ chúng
tôi về việc chúng tôi đã cử hai môn huynh đến
để giúp các vị trong vụ tên cảnh sát, mùa thu
vừa qua. Nếu các vị cử đến cho chúng tôi hai người
tình nguyện, thì họ sẽ được người thủ quỹ Hi-gi
của chi nhánh chúng tôi trông nom chu tất, và
sẽ hướng dẫn họ cách hành động, ở đâu và lúc nào.
Chào huynh đệ. Ký tên J.Win."
Ông Win chưa bao giờ từ chối cho chúng ta vay
một hoặc hai người khi chúng ta cần, thì bây giờ
chúng ta cũng không thể từ chối ông ta.
Ganh-ty ngừng lại, đưa mắt nhìn khắp căn phòng.
- Ai xung phong đi làm công việc này?
Mấy thanh niên cùng giơ tay một lượt. Ông trưởng
toán mỉm cười đồng ý.
- Hổ Cóc-mắc, anh sẽ đi. Nếu anh cũng làm ăn tốt
như lần trước thì mọi việc sẽ bình thường cả thôi.
Cả anh nữa, Uyn-xơn.
Người xung phong đó thắc mắc:
- Nhưng tôi không có súng lục.
- Đây là trận đầu tiêm của anh, có phải không?
Thế thì phải bắt đầu bằng lễ chịu lửa đã. Còn
súng lục, đến nơi sẽ có. Khi nào trở về, sẽ có
ăn mừng trọng thể.
- Thế còn tiền thưởng, lần này thì sao? - Cóc-mắc
hỏi.
- Tiền thưởng không phải là quan trọng. Anh ra
tay vì danh dự mà. Khi nào công viẹc xong xuôi,
người ta cũng sẽ vét được ở đáy két bạc một đôi
đồng đô-la cũ rích nào đó để trao cho anh.
Wil hỏi:
- Cái người đó đã làm gì?
- Chuyện đó không dính dáng gì đến chúng ta, công
việc của chúng ta, là thay họ thanh toán nó, cũng
như họ đã thay ta ở đây vậy. à cũng nhân đây nói
luôn; tuần lễ sau sẽ có hai môn huynh của chi
nhánh Merton đến đây để làm thay cho chúng ta
một công việc nhỏ.
Có người hỏi:
- Ai đến thế?
- Đừng nên đặt những loại câu hỏi như vậy. Anh
chỉ cần biết đây là những người rất chịu chơi.
Ted kêu lên:
- ở đây đang cần có những loại người ấy đấy. Dân
chúng ở đây đã bắt đầu hơi coi thường rồi đó.
Trong tuần trước ba người của chúng ta đã bị tên
đốc công La-cơ đuổi không cho làm nữa. Chúng ta
mắc nợ với cái thằng này từ lâu rồi, bây giờ phải
hoàn lại đủ cả vốn lẫn lãi cho nó thôi.
Móc-đô thì thầm vào tai người ngồi bên hỏi:
- Hoàn vốn như thế nào?
Người này phá lên cười:
- Bằng một viên đạn súng săn chứ còn bằng cái
gì nữa. Anh thấy những phương pháp của chúng tôi
thế nào, môn huynh.
Móc-đô tỏ vẻ tán thành những phương pháp của cái
hội giết người này.
- Phương pháp hay quá. Một chàng trai không phải
thỏ đế thì ở đây tốt quá đi chứ.
Những người ngồi bên vỗ tay tán thưởng. ở đầu
bàn đằng kia, ông toán trưởng hỏi với lại
- Cái gì thế?
- "Thưa ông", vị môn huynh nói, "Móc-đô
thấy phương pháp làm việc của chúng ta hợp với
khẩu vị của anh ấy lắm".
Móc-đô đứng phắt ngay lên, trịnh trọng nói:
- Thưa thầy kính mến, tôi muốn nói rằng, nếu thầy
cần đến một người để làm một việc gì đó thì tôi
sẽ tự coi như có danh dự lớn, nếu được thầy cho
làm.
Nhiều tiếng vỗ tay. Chỉ có một vài môn huynh trong
hội là thấy anh ta đi có hơi quá nhanh.
Viên thư ký Ha-ra, một lão già râu xám ngồi bên
cạnh toán trưởng, can thiệp ngay:
- Tôi đề nghị là môn huynh Móc-đô chờ đợi khi
nào chi nhánh cần đến.
- Tất nhiên. Đó chính là điều mà tôi muốn nói.
Tôi hoàn toàn thuộc quyền sử dụng của chi nhánh.
- Móc-đô đáp lại.
Toán trưởng nói một cách an ủi:
- Rồi sẽ đến lượt anh thôi, môn huynh. Chúng tôi
nhận thấy anh là một con người cương nghị, và
tin chắc rằng anh sẽ làm được những việc xuất
sắc. Tối nay, nếu anh muốn, anh có thể tham dự
vào một công việc nhỏ thôi.
- Tôi xin chờ.
- Bây giờ, trước hết tôi yêu cầu thủ quỹ cho chúng
ta biết bản hạch toán tiền nong. Phải trả một
số tiền kha khá cho người vợ goá của Jim.
Một người ngồi bên Móc-đô giải thích cho anh ta
hiểu:
- Jim đã bị giết tháng trước trong khi đang định
hạ sát Wil-co.
Thủ quĩ mở sổ sách ra trước mặt, nói:
- Quỹ hiện nay rất phong phú, Max và công ty ông
ta đã trả 500 đô-la. Hai anh em Wan-cơ gửi đến
100 đô-la, nhưng tôi đã tự ý gửi trả lại họ, đề
đòi 500 kia. Nếu từ nay đến thứ tư sau, mà tôi
không có tin tức gì thì bộ cầu trục của họ có
thể sẽ bị tai nạn. Năm ngoái chúng ta đã bắt buộc
phải đốt cháy cái máy nghiền quặng của họ. Hiện
nay chúng ta có vốn đủ để có thể đương đầu với
bất cứ một yêu cầu nào.
- Thế còn cái vụ Win-đô thì sao?
- Nó đã bán hết gia sản và đi khỏi khu vực rồi.
Cái thằng quỷ già đó có để lại cho chúng ta một
bức thư nói rằng thà nó đi làm nghề quét đường
ỏ Nữu-Ước còn thú vị hơn là làm một chủ mỏ lớn
để bị một băng cướp tống tiền khống chế. Quân
chó đẻ, cũng may là nó đã đi khỏi đây trước khi
bức thư đến tay chúng ta.
Một người đã đứng tuổi, mặt mũi nhẵn nhụi có dáng
hiền lành hỏi:
- Thưa ông thủ quỹ, tôi có được phép xin ông cho
chúng tôi biết ai đã mua cái lô đất của người
mà ta vừa đuổi chạy khỏi khu này không?
- Được, môn huynh Mô-rít. Lô đất ấy đã do công
ty Hoả xa ở Merton mua.
- Và ai đã mua lại những mỏ của Tod và Lee đem
bán đấu giá, năm ngoái cũng vì những lý do trên.
- Cũng lại công ty Hoả xa.
- Và ai đã mua lại những lò rèn của Man-sơn và
Su-man khi họ bỏ lại để chạy trốn.
- Tất cả đều được công ty mỏ tổng hợp Gilmerton
mua lại hết.
Toán trưởng can thiệp, hỏi lại:
- Môn huynh Mô-rit, tên tuổi của những người đã
đứng tên mua không làm cho chúng ta phải quan
tâm, vì không thể bê những cái bể là đó ra khỏi
vùng này được kia mà.
- Thưa thầy kính mến, với tất cả lòng tôn kính
của tôi đối với thầy, tôi vẫn nghĩ rằng vấn đề
này phải được chúng ta quan tâm nhiều hơn nữa.
Như thế là trong mười năm nay, chúng ta vẫn tiếp
tục dùng có một phương pháp thôi. Đó là chúng
ta dần dần đuổi hết những nhà thầu nhỏ ra khỏi
nơi đây. Kết quả là thế nào? Họ được thay thế
bởi những công ty lớn, mà những giám đốc của các
công ty đó thì ngự ở Nữu Ước hay Philadenphia,
và hoàn toàn coi thường những lời đe dọa của chúng
ta. Những chú nhỏ không thể làm gì chúng ta được.
Nhưng, khi những công ty lớn thấy chúng ta là
vật chướng ngại giữa họ và số lãi, thì họ sẽ không
từ bất cứ một cố gắng nào, để đưa chúng ta ra
pháp luật.
Mọi người im bặt, nét mặt sa sầm xuống. Từ trước
đến giờ họ vẫn cảm thấy họ có uy lực đến mức không
ai dám khiêu khích họ, và họ cho rằng họ vững
như thành đồng. ý kiến của môn huynh đã làm dựng
chân lông những con người bất trị nhất.
Diễn giả nói tiếp:
- Vì vậy, ý kiến của tôi là, chúng ta nên nới
bớt tay đối với các chủ nhỏ. Ngày nào mà họ bắt
buộc phải trốn chạy đi hết, thì ngày ấy quyền
lực của Hội sẽ bị tan vỡ.
Không pải sự thật nào cũng nên nói ra. Khi môn
huynh Mô-rit ngồi xuống, những tiếng kêu giận
dữ đã nổi lên. Ganh-ty đứng dậy, vừng trán bừng
bừng.
- Này môn huynh Mô-rit, anh từ trước đến nay vẫn
là người chuyên nói những điều gở dại. Chừng nào
mà tất cả hội viên trong chi nhánh vẫn sát cánh
với nhau, thì không có một thế lực nào làm hại
đến chúng ta, những công ty lớn cũng sẽ cảm thấy
được là trả tiền cho chúng ta sẽ đơn giản hơn
là chọi với chúng ta. Và rồi họ cũng sẽ làm theo
như các công ty nhỏ thôi. Còn bây giờ, thưa các
môn huynh...
Ganh-ty bỏ cái mũ nhung đen và tấm đai xuống.
- ... Chi hội chúng ta đã bàn xong mọi công việc
tối nay, chúng ta chỉ còn một việc nhỏ nữa cần
phải nói trước lúc chia tay. Nhưng bây giờ đã
đến lúc chúng ta nghỉ xả hơi giải khát một chút
và vui hát với nhau, như anh em trong một nhà.
Móc-đô có một giọng hát nam cao rất hay, anh hát
bài "Em Mari, anh ngồi dưới dàn nho"
và bài "Trên con sông lớn" và hốt hết
các tình cảm của khán giả. Ai cũng đoán rằng rồi
đây anh ta sẽ tiến bước lên những chức vụ cao
nhất trong hội. Nhưng muốn làm một Người Tự Do
trong cái hội này, cũng đòi hỏi phải có một vài
đức tính khác nữa, Móc-đô đã hiểu ra được điều
đó trước khi buổi họp tối hôm ấy kết thúc. Chai
rượu uýt-ki đã được truyền tay đi mấy lần. Các
chàng trai mặt đỏ như gấc, đã chín mùi để có thể
làm bất cứ một việc gì. Ông trưởng toán tiếp tục:
- Các cậu ơi, trong thành phố có một người đang
cần một bài học. Đó là lão James của tờ báo Herald,
gần đây hắn lại bắt đầu há cái mồm to tướng ra
để chống lại chúng ta.
Một tiếng rì rào đồng tình đáp lại, pha lẫn đâu
đó là một vài câu chửi thề thô tục. Ganh-ty rút
ở trong túi áo ra một mẩu nhật trình, đọc bài
Pháp luật và Trật tự.
"Sự khủng bố đang ngự trị trong vùng than
và sắt. Mười hai năm đã trôi qua từ khi xảy ra
những vụ ám sát đầu tiên chứng tỏ có sự hiện diện
của một tổ chức tội ác trong vùng chúng ta. Từ
ngày đó đến nay, những vụ án mạng không một lúc
nào ngừng và bây giờ đã lên đến một quy mô làm
cho chúng ta trở thành một mối ô nhục của thế
giới văn minh. Một tình trạng khủng bố và vô chính
phủ sẽ được thiết lập dưới bóng thiêng liêng của
lá cờ tự do hay sao? Người ta biết rõ những tên
cầm đầu. Chúng đã hoạt động công khai trước mắt
mọi người. Chúng ta sẽ còn phải chịu đựng tình
trạng này bao nhiêu lâu nữa. Chúng ta sẽ sống...".
Ông trưởng toán vứt mảnh báo xuống bàn.
- Thôi đọc cái thứ văn chương này như thế là đủ
rồi. Đó, nó nói về chúng ta như vậy đó. Câu hỏi
tôi muốn đặt ra cho các bạn là: Chúng ta sẽ nói
gì với nó.
Hàng tá tiếng thét hung dữ nổi lên:
- Giết mẹ nó đi!
Môn huynh Mô-rit, cái người có bộ mặt hiền lành
đó lại đứng lên, cãi lại:
- Tôi đã nói với các môn huynh rằng: bàn tay chúng
ta đập quá nặng xuống thung lũng này, và cũng
chẳng còn lâu nữa sẽ đến cái ngày mà tất cả công
dân trong vùng họp nhau lại để đè bẹp chúng ta.
James là một ông già. ông ta được người trong
thành phố và trong vùng kính trọng. Nếu các anh
giết người này, thì cả nước sẽ náo động, cho đến
khi chúng ta bị tiêu diệt hết mới thôi.
Ganh-ty rống lên:
- Chúng tiêu diệt chúng ta bằng cách nào, thưa
ngài Thỏ đế. Bằng cảnh sát chăng? Coi nào, một
nửa số cảnh sát ăn lương của chúng ta, nửa kia
thì sợ chúng ta như sợ cọp. Bằng toà án chăng?
Chúng ta đã thử nhiều lần rồi đó, hỏi có đi đến
đâu không?
Môn huynh Mô-rit đáp lại:
- Có một quan toà tên là Lynch có thể tuyên án.
- Tôi chỉ cần giơ một ngón tay lên, là có thể
đưa về đây hai trăm người để dọn sạch thành phố
này từ đầu đến cuối - Ganh-ty nói
Rồi bỗng ông ta chồm người về phía trước, vầng
trán nhăn lại một cách dữ tợn, nói dằn từng tiếng:
- Nghe đây, môn huynh Mô-rit, tôi theo dõi anh
từ lâu rồi. Bản thân anh không có một chút can
đảm nào, nhưng anh lại cứ cố gắng phá hoại lòng
can đảm ở người khác. Môn huynh Mô-rit, khi nào
mà tên anh được ghi trên chương trình nghị sự,
thì ngày ấy sẽ là một ngày không tốt cho anh.
Mô-rit mặt nhợt nhạt, ngã ngồi xuống ghế, hai
đầu gối nhũn ra như bông. Ông chìa một bàn tay
run rẩy ra cầm lấy ly rượu uống cạn một hơi trước
khi trả lời:
- Thưa thầy tôn kính, tôi xin thầy thứ lỗi cho.
Tôi xin tất cả các môn huynh thứ lỗi cho, nếu
như tôi đã quá lời. Tôi là một hội viên trung
thành và trung thực, tất cả các môn huynh đều
biết chính vì sợ một biến cố có thể xảy ra, nên
tôi mới phát biểu ý kiến như vậy. Nhưng tôi tin
tưởng ở sự phán xét sáng suốt của thầy tôn kính
hơn là tin tưởng ở sự nhận thức của tôi... Tôi
xin hứa là từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ
dám làm phật ý thầy nữa.
Những nếp nhăn trên trán ngài trưởng toán dãn
ra.
- Được rồi, môn huynh Mô-rit, tôi sẽ buồn nếu
phải giảng cho anh một bài học, nhưng chừng nào
mà tôi còn giữ chức vụ, thì chúng ta sẽ giữ vững
sự thống nhất trong chi nhánh về lời nói và việc
làm. Và bây giờ, hỡi các chàng trai...
Ông trưởng toán nhìn một vòng khắp mặt những người
đứng xung quanh.
- Nếu James lãnh đủ những gì mà hắn đáng phải
nhận, thì chúng ta sẽ bị phiền nhiều. Những thằng
nhà báo kết với nhau lắm đấy. Nếu James bị hạ,
tất cả các báo chí ở Hoa Kỳ sẽ đòi cảnh sát và
quân đội can thiệp. Vậy các anh chỉ nên cho hắn
một lời cảnh cáo nghiêm khắc mà thôi. Môn huynh
Ted, anh có thể gánh vác việc này được không?
- Dĩ nhiên là được ạ. - Ted phấn khởi trả lời.
- Anh cần bao nhiêu người?
- Độ sáu người. Thêm hai người nữa để giữ cửa.
- Tôi đã hứa để cho vị môn huynh mới của chúng
ta được tham dự vào trận ra quân này.- Ganh-ty
nói.
Ted nhìn Móc-đô với một cặp mắt chứng tỏ hắn chưa
tha thứ một tí gì. Hắn trả lời bằng một giọng
chua như giấm:
- Thì để anh ta đi. Công việc làm xong sớm chừng
nào hay chừng ấy.
Hội nghị chia tay nhau giữa những tiếng la, hét
và những bài hát say rượu. Quầy rượu bên ngoài
vẫn còn đông khách, nhiều môn huynh cũng sà vào
đó. Toán đi làm nhiệm vụ thì chia nhỏ ra. Bên
ngoài rét lắm. Một mảnh trăng lưỡi liềm le lói
trên bầu trời giá buốt và đầy sao. Các chàng trai
tụ tập trong một mảnh sân đối diện với một toà
nhà lớn, giữa hai cửa sổ sáng choang có khắc hàng
chữ vàng "Tuần báo Vermissa". Bên trong
các máy in đang chạy đều đều.
Ted sẵng giọng hỏi Móc-đô:
- Anh kia, đứng đấy. Anh sẽ ở dưới này canh cửa
và giữ đường thông suốt lúc chúng tôi ra. Còn
những người khác theo tôi. Đừng sợ gì cả.
Móc-đô cùng một người khác đứng dưới nhà. Họ nghe
thấy ở tầng lầu một những tiếng thét, tiếng kêu
cứu, tiếng chân người chạy, và tiếng đập phá đồ
đạc. Một lát sau, một người tóc hoa râm chạy ra
cầu thang. Nhưng chưa chạy xa được, thì đã bị
túm lại, và cặp kính rơi xuống chân Móc-đô. Một
tiếng người té ngã, tiếp theo là những tiếng rên
rỉ. Người đó nằm sấp, mặt úp xuống. Sáu cây gậy
cùng một lúc đánh tới tấp xuống. Đánh chán một
lúc sau, chúng mới ngừng tay, Ted vẫn ra sức đánh
vào đầu nạn nhân. Máu đã chảy loang lổ cả vùng
tóc bạc. Ted cúi xuống định đánh một đòn cuối
cùng, Móc-đô nhảy bổ lên gác, gạt nó ra.
- Mày định giết ông ta à. Thôi!
- Cút. Mày làm gì thế này, lùi ra.
Nó giơ cao cây gậy lên. Nhưng Móc-đô đã rút súng,
hét lên:
- Nếu mày động đến tao, tao bắn bể đầu mày ngay.
Lúc nãy ông trưởng toán đã ra lệnh là không được
giết ông James.
Một đứa trong bọn chúng tán thành:
- Anh ấy nói đúng đó.
Người đứng gác dưới nhà gọi vọng lên:
- Thôi nhanh lên. Các anh muốn cả phố xông ra
hay sao.
Đúng là lúc ấy ở ngoài đường đã nghe thấy nhiều
tiếng người kêu gọi nhốn nháo. Bọn lưu manh chạy
vội xuống và tẩu thoát ra lối cửa. Khi chúng về
đến hội quán thì một vài đứa lẩn ngay vào đám
khách và thì thào vào tai Ganh-ty. Những đứa khác,
trong số đó có Móc-đô thì tản ra trong các ngõ
hẻm để về nhà.
(Hết Chương 10 ... Xin xem tiếp
Chương 11) |