|
Móc-đô đã được
tôn lên địa vị của một phụ tá trong Hội. Anh đã
trở thành tối cần thiết trong các buổi họp của
Hội. Nhưng nếu anh càng nổi tiếng giữa đám Người
Tự Do bao nhiêu, thì khi ra ngoài đường phố ở
Vermissa, anh càng phải chịu đựng những cái nhìn
có ngụ nhiều ý nghĩa bấy nhiêu. Mặc dù vẫn khiếp
sợ nhưng những người dân ở Vermissa bây giờ đã
bắt đầu hợp đoàn với nhau. Chi nhánh đã biết tin
là... có những cuộc họp bí mật được triệu tập
tại toà soạn báo Herald, và những người bảo vệ
pháp luật đã được phát đầy đủ súng ống. Ganh-ty
và cả bọn đều coi thường những tin tức này. Chúng
cậy đông người, gan lỳ và võ trang tốt. Địch thủ
của chúng thì tản mạn, lại không có thế lực. Đó
là ý kiến đánh gía của Ganh-ty, của Móc-đô và
của những tay cứng khác trong chi nhánh.
Một buổi tối thứ bảy tháng năm, theo thường lệ,
chi nhánh họp ở nhà hội quán, Móc-đô đang sửa
soạn sắp đi, thì môn huynh Mô-rit chợt đến tìm
anh với vầng trán lo âu, đôi mắt hoảng hốt.
- Tôi có thể nói chuyện tự do với ông được không,
ông Móc-đô?
- Dĩ nhiên.
- Tôi không quên rằng đã có lần tôi trút cả bầu
tâm sự với ông, và ông đã giữ kín cho tôi.
- Nhưng sự yên lặng của tôi không có nghĩa là
một sự tán thành những ý nghĩ của ông.
- Tôi biết. Nhưng tôi có một điều bí mật ở đây...
Anh ta để một tay lên ngực.
- Một bí mật ngày đêm gặm nhấm tim tôi. Nếu tôi
nói nó ra, thì chắc chắn nó sẽ gây thêm một vụ
án mạng nữa. Nhưng nếu không nói, thì nó sẽ là
hồi chuông báo tử cho tất cả chúng ta.
Mô-rit đang run bần bật. Móc-đô rót một ly rượu
uýt-ki và đưa cho ông ta.
- Đây là một liều thuốc cho ông. Bây giờ, ông
hãy nói vì sao ông lo sợ đến thế.
- Tôi nói một câu thôi: Có một thám tử đang dò
theo dấu vết của chúng ta.
Móc-đô nhìn ông ta, kinh ngạc:
- Thì ở đây lúc nào mà chẳng nhung nhúc những
cảnh sát và thám tử.
- Không. Đây không phải là một người ở trong vùng
này. Ông có nghe nói đến những người của Pin-ke
không?
- Cái tên này có gợi cho tôi một cái gì đấy.
- Đó! Đây không phải là một tổ chức muốn làm được
việc, muốn có kết quả kia. Nếu một người của Pin-ke
đang theo dõi công việc của chúng ta, thì chúng
ta chắc chắn bị tiêu diệt mất.
- Tất nhiên,
- Nhưng tôi không phải là kẻ chỉ điểm người cần
bị giết. Ôi! Tôi biết làm gì bây giờ?
Mô-rit đứng lên, đi đi lại lại trong phòng, dáng
điệu cực kỳ bối rối. Nhưng những lời nói của anh
ta đã làm Móc-đô xúc động. Anh nắm lấy hai vai
Mô-rit và lắc mạnh.
- Không làm được gì cả, nếu cứ than khóc như một
mụ già. Trước hết phải biết thằng đó là ai? Nó
hiện ở đâu? Bằng cách nào ông lại biết nó có ở
đây. Tại sao ông lại đến tìm tôi?
- Tôi đã nói với ông rằng trước khi đến đây, tôi
đã có một cửa hàng ở miền đông, tại đó tôi có
nhiều bạn tốt. Một người trong bọn họ hiện làm
việc ở sở Bưu điện. Ngày hôm qua tôi nhận được
thư của anh ta. Đây cái đoạn ở trên đầu trang
này. Ông có thể đọc được.
"... ở vùng anh, bọn Tiên Phong hoạt động
như thế nào? Chúng tôi đọc báo thấy nói nhiều
về chúng nó lắm. Giữa chúng ta với nhau, tôi trông
đợi tin tức của anh. Năm tập thể lớn và hai công
ty hoả xa đã đứng ra gánh vác việc này, và họ
làm đến nơi đến chốn lắm. Họ muốn có những kết
quả thực sự. Theo lệnh của họ, đích thân Pin-ke
chỉ huy chiến dịch này và đã phái đến đó, thám
tử giỏi nhất của ông ấy là Bốc-đy. Người ta chờ
đợi là ngày một ngày hai, cái bọc mủ ung nhọt
ấy sẽ được chọc thủng ra".
- Bây giờ mời ông đọc thêm phần tái bút.
"Tất nhiên, tôi biết được những điều nói
trên là vì công việc của tôi, cho nên anh đừng
cho ai biết nhé. Họ dùng một thứ mật mã riêng,
mà anh có thể đoán cả ngày cũng không hiểu gì
hết".
Móc-đô ngồi lặng đi một lát, tay vẫn không rời
bức thư. Màn sương mù thế là vừa tan hết, để lộ
ra một vực thẳm trước mặt anh.
- Có ai biết việc này nữa không?
- Tôi không nói với ai cả.
- Người bạn của ông có viết thư cho ai nữa không?
- Anh ta có biết một hai người ở đây.
- Hội viên của Hội à?
- Hình như thế.
- Người bạn ông có thể cho họ biết nhân dạng của
tên Bốc-đy này , và nhờ đó chúng ta sẽ có thể
tìm ra nó.
- Có thể lắm. Nhưng tôi tin rằng người bạn của
tôi không biết mặt tên Bốc-đy đó. Anh ta chỉ cho
tôi biết những tin tức đã thu lượm được trong
công việc của anh ta thôi.
Móc-đô nhảy dựng lên:
- Tôi nắm được nó rồi. Chúng ta may mắn quá. Chúng
ta sẽ thanh toán nó trước khi nó có thể làm hại
được chúng ta. Này, ông Mô-rit, ông có để tôi
đảm nhiệm việc này không?
- Tất nhiên rồi.
- Ông yên tâm, cứ để một mình tôi xử trí. Tôi
coi như cái thư này gửi đến cho chính tôi. Như
thế đối với ông đã được chưa?
- Tôi không dám đòi hỏi gì thêm nữa.
- Thế thôi, chúng ta ngừng ở đây nhé. Bây giờ
tôi xuống hội quán để họp đây, và rồi chúng ta
sẽ cho tên Pin-ke này có dịp than khóc.
- Ông không giết người thám tử đấy chứ?
- Ông càng biết ít càng tốt. Xin ông đừng hỏi
tôi nữa.
Mô-rit lắc đầu buồn bã:
- Tôi có cảm giác là tay tôi đã vấy máu.
Móc-đô đáp lại với một nụ cười ghê rợn:
- Tự vệ không phải là ám sát. Hoặc nó, hoặc chúng
ta.
Móc-đô tuy mồm có vẻ cứng cỏi, nhưng những hành
động của anh lại tỏ ra là anh thấy sự đe dọa rất
nghiêm trọng. Trước khi ra khỏi nhà, anh đã huỷ
hết những giấy tờ gì có thể buộc tội anh. Nhưng
hình như anh vẫn còn lo sợ một cái gì đó, nên
trên đường đến hội quán, anh đã dừng lại trước
cửa nhà trọ của cụ Sáp, khi anh gõ khẽ vào cửa
thì Ettie chạy ra. Nhìn dáng điệu trang nghiêm
của anh, cô biết rằng một mối nguy hiểm đang gần
kề.
- Có gì thế, anh đang bị nguy hiểm à?
- Chưa nguy hiểm lắm. Nhưng chúng ta nên đi khỏi
nơi đây trước khi nó trở thành tệ hại hơn.
- Đi hả anh?
- Chiều hôm nay anh nhận được một số tin tức,
và thấy nhiều nguy hiểm đang chờ anh.
- Cảnh sát à?
- Không, anh đã dính líu quá sâu vào rồi, và bây
giờ anh muốn rút ra khỏi đây không chậm trễ nữa.
- Đó là con đường cứu nguy cho anh đó.
Không một lời nói, Ettie đặt bàn tay mình vào
tay người yêu.
- Tốt lắm. Nhiều sự việc sắp xảy ra dồn dập trong
vùng thung lũng này. Nhiều người trong bọn anh
phải tự lo lấy thân mình. Nếu anh ra đi, em phải
đi ngay với anh.
- Em sẽ theo anh sau.
- Không, em đi ngay cùng với anh. Anh có quen
biết một bà con rất tốt, anh sẽ đưa em đến đó
để chờ ngày làm lễ cưới.
- Vâng, em sẽ đi.
Móc-đô đi tới nơi hội họp. Đến nơi, anh được chào
đón một cách vui vẻ. Phòng họp đầy nghẹt người.
Qua màn khói thuốc lá, anh trông thấy cái bờm
tóc đen của ông trưởng toán, bộ mặt độc ác của
thằng Ted, cái tướng diều hâu của thư ký Ha-ra,
cùng khoảng một tá những chức sắc cao cấp của
chi nhánh. Anh mỉm cười khi nghĩ rằng tất cả bọn
này rồi sẽ phải cuống cuồng lên vì cái tin anh
đem đến.
Ông chủ toạ cuộc họp tuyên bố:
- Chúng tôi vui mừng thấy anh đến họp, môn huynh
Móc-đô. Chúng tôi đang bàn về một vụ rất khó phân
giải.
Một người ngồi kế bên nói cho anh hay:
- Chuyện Lâu-la và An-ke đấy mà. Cả hai đều đòi
tiền thưởng. Ai biết được đứa nào đã bắn viên
đạn chủ yếu.
Móc-đô đứng dậy và giang tay ra. Nét mặt bất thường
của anh chiếm hết sự chú ý của mọi người. Cả phòng
họp im phăng phắc, Móc-đô trịnh trọng nói:
- Thưa sư huynh tôn kính, yêu cầu được thông báo
khẩn cấp.
Ganh-ty nhắc lại:
- Môn huynh Móc-đô yêu cầu được thông báo khẩn
cấp. Theo nội qui của chúng ta, thì đây là một
quyền ưu tiên phải tôn trọng. Bây giờ môn huynh,
chúng tôi nghe anh nói.
Móc-đô rút cái thơ ở trong túi ra.
- Thưa sư huynh tôn kính, và thưa các môn huynh,
hôm nay tôi mang đến đây những tin tức không tốt.
Tin đó là những công ty có quyền lực nhất, và
giàu có nhất của xứ này đã họp nhau lại để tiêu
diệt chúng ta. Ngay lúc này đây, một thám tử của
Pin-ke, một người mang tên là Bốc-đy đang hoạt
động trong thung lũng, thu nhập những chứng cớ
có thể tiêu diệt hết chúng ta. Đó là tình trạng
mà tôi yêu cầu bàn bạc khẩn cấp.
Cả hội nghị ngồi chết lặng đi, không ai nói câu
nào. Một lát sau, chủ toạ mới lên tiếng:
- Anh có chứng cớ gì không?
- Chứng cớ ở trong bức thư này...
Anh đọc đoạn thư cần thiết, rồi nói tiếp:
- Đây là một vấn đề danh dự của tôi. Tôi không
thể cho biết chi tiết hơn về bức thơ này, cũng
không thể để cho mọi người chuyền tay nhau cùng
đọc được.
Một môn huynh đã có tuổi đứng dậy, nói:
- Thưa ông chủ toạ, xin cho phép tôi được phát
biểu. Tôi đã có nghe nói đến cái tên Bốc-đy. Nó
là phụ tá đắc lực của Pin-ke.
- ở đây ai biết mặt nó? - Ganh-ty hỏi.
- Có. Tôi biết. - Móc-đô trả lời.
Một tiếng rì rầm ngạc nhiên truyền đi trong phòng
họp. Móc-đô tiếp tục nói với một nụ cười đắc thắng
trên môi.
- Nếu chúng ta hành động khôn ngoan và nhanh chóng
thì chúng ta có thể thoát ra được bước nguy hiểm
này. Nếu tôi có được sự tin tưởng và sự hỗ trỡ
của chi nhánh thì các vị không có gì phải lo sợ
nhiều nữa.
- Chúng tôi có gì phải lo sợ, Nó biết gì về công
việc của chúng ta.
- Thưa ông hội đồng, ông có thể nói được như vậy
nếu như ai cũng thanh liêm như ông. Nhưng người
này có khả năng sử dụng hàng triệu bạc của bọn
tư bản. Vậy ông thử nghĩ xem, ở trong tất cả các
chi nhánh, há lại không có một môn huynh nào sa
ngã trước bạc tiền? Tên thám tử này rồi ra cũng
sẽ biết hết những bí mật của chúng ta. Chỉ có
một môn thuốc để trị bệnh này mà thôi.
Ted nói dằn từng tiếng:
- Không để cho nó ra khỏi thung lũng.
Móc-đô tán thành nhiệt liệt:
- Hoan hô, môn huynh Ted, anh đã nói rất đúng.
- Bây giờ làm sao nhận ra nó? Móc-đô nói một cách
trang nghiêm:
- Thưa ông trưởng toán. Đây là một vấn đề sinh
tử, quá quan trọng để có thể đem ra bàn bạc rộng
rãi. Tôi không nghi ngờ bất cứ một người nào trong
chúng ta ở đây, nhưng nếu một câu nói chơi lọt
đến tai người ấy, thì chúng ta không có một hy
vọng nào khống chế được nó. Tôi muốn xin chi nhánh
bầu ra một uỷ ban tín nhiệm. Tôi xin đề cử chính
ông, ông chủ tọa, môn huynh Ted và năm môn huynh
khác nữa. Lúc đo trước uỷ ban, tôi sẽ nói rõ về
những gì tôi biết và các biện pháp nên theo.
Đề nghị của Móc-đô được chấp nhận ngay, và một
uỷ ban được chỉ định. Ngoài Ganh-ty và Ted, còn
có Ha-ra, Các-tơ, Hổ Cóc-mác và hai anh em Uyn-la.
Buổi họp hàng tuần chấm dứt sớm hơn mọi lần trong
sự buồn rầu, lo sợ. Lần đầu tiên thấy hiện lên
trên bầu trời trong sáng của họ những đám mây
đen của pháp luật.
Khi mọi người đã ra về hết, trước mặt uỷ ban tín
nhiệm, Ganh-ty ra lệnh:
- Móc-đô, nói đi!
Bảy người trong uỷ ban ngồi như những tượng đá
lạnh lùng trong các ghế bành.
- Bốc-đy đang ở đây nhưng với cái tên khác. Nó
lấy tên là Ti-vơ và hiện ở Hobson's Patch.
- Sao anh biết?
- Tôi ngẫu nhiên có nói chuyện với nó một lần
mà không biết. Hồi đó tôi không nghĩ gì nhiều
về Pin-ke, và có lẽ cũng đã quên hẳn cái tên ấy
đi nếu không nhận được bức thư này. Nhưng bây
giờ thì tôi chắc chắn là nó rồi. Tôi đã gặp nó
hôm thứ tư vừa rồi trên chuyến tàu. Nó nói nó
là ký giả của tờ Nữu Ước thời báo. Tôi tin là
thật. Nó muốn biết về những Người Tiên Phong,
nói là để viết gửi về toà soạn. Tất nhiên là tôi
không hở ra một chuyện gì. Nó nói với tôi rằng:
"Tôi sẽ trả tiền, mà trả giá rất đắt để có
những chi tiết có thể làm vui lòng ông chủ báo
của tôi". Tôi đã bịa ra cho nó nghe những
điều mà tôi cho là nó sẽ thích thú. Sau đó nó
đưa cho tôi một tờ giấy bạc hai mươi đô la và
nói rằng: "Anh sẽ có mười lần hơn thế này,
nếu anh tìm được cho tôi những thứ gì mà tôi cần".
- Thế anh đã kể những gì với hắn
- Tất cả những gì đến trong đầu tôi lúc ấy.
- Tại sao anh biết nó không phải là nhà báo?
- Khi xe chạy đến Hobson's Patch thì nó xuống
tàu. Tôi cũng xuống. Cùng ngẫu nhiên khi tôi bước
vào phòng bưu điện thì thấy nó từ trong đó đi
ra. Người đánh điện tín nói với tôi rằng: "Coi
này, tôi nghĩ có lẽ phải bắt hắn trả gấp đôi mới
đúng". - Tôi trả lời "Tôi cũng nghĩ
như ông". Thì ra nó đã viết được cả một tờ
điện tín những câu đọc lên không ai hiểu gì cả.
Người đánh điện nói ngày nào hắn cũng đánh đi
những bức điện tối mò như thế.
- Anh nói có lý. Thế bây giờ chúng ta phải làm
gì? - Ganh-ty nói.
- Tại sao không xuống dưới đó mà thanh toán mẹ
nó đi? - Một người hỏi.
- Mà sớm chừng nào càng tốt chừng ấy.
- Tôi sẽ đi ngay tức khắc nếu tôi biết nó ở đâu.
Nó ở Hobson's Patch, nhưng không biết ở nhà nào.
Nhưng tôi đã có sẵn một cái bẫy này, nếu các ông
chịu nghe tôi...
- Bẫy thế nào?
- Ngày mai tôi sẽ đi Hobson's Patch. Tôi sẽ nhờ
người đánh điện tín chỉ dẫn cho, và tôi sẽ tìm
ra nó. Tôi sẽ nói với nó rằng tôi cũng là một
hội viên của Hội những Người Tự Do, và muốn bán
những bí mật của chi nhánh, nó sẽ vồ ngay. Tôi
sẽ nói rằng các tài liệu hiện để ở nhà tôi, nhưng
nếu ban ngày mà đến đấy lấy, thì thật là điên.
Tôi sẽ hẹn đến mười giờ đêm. Chắc nó đến thôi.
- Rồi sao nữa?
- Sau đó thì phần các ông muốn xử trí thế nào
thì tuỳ. Nhà trọ của bà quả Namara là một căn
nhà hẻo lánh. Bà chủ trọ của tôi là người tin
cẩn được. Nếu nó hứa chắc với tôi là nó sẽ đến,
thì tôi sẽ báo cho các ông biết và tôi muốn vào
khoảng 9 giờ tối mai cả bảy ông phải có mặt ở
nhà tôi. Nó sẽ sập bẫy.
Ganh-ty kết luận:
- Đồng ý về tất cả kế hoạch. Chín giờ tối mai,
chúng tôi sẽ đến nhà. Anh chỉ việc đóng cửa sau
lưng nó, còn để mặc chúng tôi.
(Hết Chương 13 ... Xin xem tiếp
Chương 14) |