| Căn
nhà nơi Móc-đô ở trọ nằm ở ven thành phố và xa
đường cái đi lại. Trong những trường hợp khác,
bọn chủ mưu chỉ việc đưa con mồi đến đấy, rồi
trút đạn lên nạn nhân. Nhưng đây chính là một
trường hợp ngoại lệ: còn cần phải rõ người kia
đã biết những gì, làm cách nào mà biết, và đã
truyền đi nhưng tin tức gì. Nếu người thám tử
đã làm xong công việc thu thập tài liệu, thì cần
phải biết ai đã phản bội để xử trí tên ấy
Móc-đô đi xuống Hobson's Patch như đã dự định
trược. Buổi sáng hôm đó, hình như cảnh sát lại
đặc biệt chú ý đến anh ta thì phải. Đại uý Ma-vin
định tới nói chuyện với anh, khi anh đứng đợi
tàu ở sân ga. Anh quay mặt đi không thèm trả lời.
Đến chiều thì Móc-đô trở về và tìm ngay Ganh-ty
ở nhà hội quán để báo tin:
- Nó sẽ đến.
- Hoan hô!
Ông trưởng toán vỗ tay reo mừng:
- Cậu có tin là nó biết gì nhiều lắm không?
Móc-đô gật đầu buồn bã:
- Nó đã ở đây ít nhất là sáu tuần rồi. Nếu nó
cứ vung tiền ra trong suốt thời gian vừa qua,
thì nó cũng đã thu được không ít tin tức và đã
gửi những tin ấy đi rồi.
Ganh-ty la lên:
- Nhưng trong chi nhánh, mọi người đều vững vàng
như thành đồng luỹ thép cả. Chỉ có cái thằng Mô-rit
ấy thôi. Nếu có một người nào đó đi tố gíac chúng
ta thì chính là nó. Tôi muốn cho hai đứa đến nhà
nó ngay trước tối hôm nay để cho nó một trận và
đồng thời cũng tra hỏi nó xem có biết thêm gì
không.
- Tôi không giấu ông là tôi cũng có thương hại
lão ấy, mà nếu lão ấy bị làm sao thì tôi cũng
có phần áy náy. Mặc dù lão có những cách nhìn
không giống ông và tôi, nhưng tôi có cảm gíac
lão không phải là một tên phản bội. Nhưng thôi,
tôi đâu có dám can thiệp chuyện giữa ông và lão.
- Tôi sẽ thanh toán nó
- Nhưng xin ông hãy đợi cho đến ngày mai, không
nên để cho người ta chú ý quá nhiều đến chúng
ta trước khi giải quyết xong vụ Pin-ke.
- Anh nói có lý. Và chúng ta sẽ bắt thằng Bốc-đy
phải khai rõ là nó đã nhận được những tin tức
từ người nào. Dù chúng ta có phải moi tim ra để
bắt nó nói, cũng phải làm cho kỳ được. Nó có cảm
thấy là bị gài bẫy không?
- Tôi đã tóm được điểm yếu của nó. Nó sẵn sàng
đi từ đây đến Nữu Ước, nếu có được những tài liệu
tốt. Tôi đã cầm tiền của nó...
Móc-đô rút ở trong túi ra một xấp giấy đô-la
- Nó sẽ đưa cho tôi bấy nhiêu nữa khi nào nó thấy
những tài liệu của tôi.
- Tài liệu nào?
- Tất nhiên tôi làm gì có tài tiệu. Nhưng tôi
đã cho nó giỏ nước giãi ra khi nói đến những nội
quy, những sổ thanh toán, những đơn xin nhập hội.
Hắn tin chắc rằng, trước khi đi khỏi nơi đây,
hắn sẽ mò được đến tận đáy của vấn đề.
Ganh-ty thì thầm với một giọng dễ sợ:
-ừ, nó cũng không nghĩ sai đâu. Thế nó có hỏi
anh tại sao không mang những tài liệu đó đi theo
luôn không?
- Ai dại gì mang theo trong mình từng ấy tài liệu?
Ngay mới buổi sáng hôm nay, đại uý Ma-vin còn
muốn nói chuyện với tôi ở ngoài sân ga nữa kìa.
- ừ, người ta cũng đã có thuật lại với tôi như
vậy. Tôi sợ rằng không khéo rồi cuối cùng chỉ
có một mình anh sẽ phải gánh chịu tất cả sức nặng
của vụ này. Sau khi thủ tiêu nó trong một cái
giếng cũ, chúng ta không thể gạt bỏ được hai sự
kiện là nó thì ở Hobson's Patch, mà hôm nay chính
anh cũng đi Hobson's Patch.
- Ban đêm thì sẽ không có một ai trông thấy nó
vào nhà tôi, và tôi cuộc rằng sẽ không ai trông
thấy nó ở trong nhà tôi đi ra. Bây giờ xin ông
Hội đồng nghe kỹ tôi nói đây. Các ông sẽ đến đây
đúng giờ đã quy định. Mười giờ thì nó đến. Nó
sẽ gõ cửa ba lần. Chính tôi sẽ ra mở cửa cho nó
vào. Tôi đi đằng sau nó và sẽ khoá cửa lại. Thế
là xong.
-ừ, dễ như trở bàn tay thôi.
- Nhưng chuyện tiếp theo mới là cần suy nghĩ.
Nó có vũ khí, ai cấm nó không biết cảnh giác và
đề phòng. Ông hãy cứ tưởng tượng rằng tôi đưa
nó vào một căn buồng có bảy người đàn ông ngồi
chờ nó, trong khi nó tưởng chỉ có một mình tôi
thôi. Thế là sẽ nổ ra một cuộc đọ súng, và có
thể có những cái không may xảy đến cho một vài
anh em chúng ta.
- Đúng.
- Và tiếng súng có thể làm cho tất cả bọn cớm
trong thành phố này đổ xô đến đây.
- Anh nói có lý lắm.
- Cho nên tôi định xếp đặt mọi việc như thế này.
Các ông sẽ ngồi tất cả ở căn phòng lớn. Tôi mở
cửa ngoài đường, đưa nó vào buồng khách nhỏ bên
cạnh cửa. Tôi sẽ để nó ngồi đó trong khi tôi đi
vào lấy tài liệu. Tôi sẽ trở lại với một vài tài
liệu giả. Trong khi nó đọc, tôi sẽ nhảy vào ôm
chặt tay nó. Các ông sẽ nghe thấy tiếng tôi gọi
và chạy ùa sang, xin các ông chạy nhanh nhanh
cho một chút.
- Kế hoạch thế tốt đấy. Chi nhánh Hội ta sẽ mang
nợ anh nhiều lắm đấy.
- Thưa ông Hội đồng, dĩ nhên tôi không còn là
một tên lính mới tò te nữa.
Khi về đến nhà, anh bắt đầu vào việc chuẩn bị
cho cái buối tối ghê gớm này. Trước hết anh đem
khẩu súng ra lau chùi, bôi mỡ và lắp đạn. Rồi
anh kiểm tra lại căn buồng nơi sẽ giương bẫy.
Cuối cùng anh kể hết mọi chuyện cho Can-lân nghe
và nói thêm:
- Này Can-lân, đêm nay anh nên đi ngủ ở nơi khác.
Trước sáng ngày mai, nơi đây sẽ có nhiều máu đấy.
- Tôi sợ chi nhánh đánh giá tôi không tốt, chứ
tôi rất muốn theo lời khuyên của anh.
Bọn sát nhân đến đúng giờ đã định. Nhìn bề ngoài
chúng có vẻ là những công dân ăn mặc đẹp đẽ, sạch
sẽ. Nhưng nếu người nào biết xem tướng mặt, thì
sẽ hiểu rằng Bốc-đy ít có khả năng sống sót được.
Chủ nhà có để chai rượu uýt-ki trên bàn, nên chúng
vội vã nốc rượu ngay cho ấm bụng. Ted và Cóc-mac
đã chuếnh choáng say rồi. Rượu hun đốt thêm sự
độc ác tự nhiên của chúng. Cóc-mac để tay gần
cái bếp lò sưởi đã được đốt lên. Nó nói:
- Nóng thế này, được đấy.
Thằng Ted hiểu ngay ý nghĩa của câu nói đó, gật
gù tán thành:
- ừ, được, đem trói nó vào đây thì sự thật nào
cũng phải khạc ra hết.
Móc-đô nói:
- Đừng lo. Chúng ta sẽ bắt nó phải khai.
Móc-đô, con người này có lẽ có những dây thần
kinh bằng thép hay sao ấy. Tất cả công việc khó
khăn nguy hiểm này là đặt trên hai vai anh ta,
mà anh ta vẫn bình tĩnh, như không có gì xảy ra
cả.
Tên toán trưởng nói với Móc-đô:
- Một mình anh sẽ thu xếp riêng với nó. Chừng
nào mà tay anh còn chưa nắm được vào cổ nó, thì
nó sẽ chưa biết sự có mặt của chúng tôi.
- Có thể nó sẽ không đến. Có thể nó cảm thấy có
có nguy hiểm. - Tên thư ký nói.
- Thế nào nó cũng đến. Nó ao ước được đến đây
cũng không kém gì các ông ao ước được thấy nó.
Này, nghe xem. - Móc-đô đáp.
Chúng sững người lại, đứng im lặng như tượng đá.
Ba tiếng gõ cửa vang lên ở cánh cửa ngoài đường.
Móc-đô giơ một tay lên để căn dặn phải thận trọng.
Cả bảy cặp mắt cùng lóng lánh chung một ánh đắc
thắng, cả bảy bàn tay đều đặt lên vũ khí.
- Không được gây tiếng động nữa. - Móc-đô thì
thầm.
Rồi anh bước ra khỏi phòng và đóng cửa kỹ lưỡng.
Bọn sát nhân căng tai nghe ngóng. Chúng nhận thấy
bước chân của Móc-đô đi trên hành lang, rồi thấy
anh mở cửa ngoài. Có vài lời chào đón trao đổi
qua lại, sau đó chúng nghe thấy tiếng bước chân
của một người đi rụt rè trong nhà, và một giọng
nói mà chúng không quen biết. Một lát sau, một
cánh cửa đập mạnh và có tiếng chìa khoá xoay.
Thế là xong, con mồi đã sập bẫy. Hổ Cóc-mac phá
lên cười ghê rợn. Ganh-ty vừa bắt nó im, vừa thì
thào:
- Đồ ngu, mày làm hỏng việc bây giờ.
ở buồng bên, nghe có tiếng người nói chuyện, nói
rất lâu. Rồi cửa mở. Móc-đô hiện ra, một ngón
tay để lên môi ra hiệu.
Anh ta đi đến một đầu bàn và nhìn kỹ từng bộ mặt.
Một sự thay đổi rất tế nhị xuất hiện ở anh ta,
gương mặt lạnh lùng, rắn đanh lại, đôi mắt sâu
đậm, long lanh sau cặp kính. Rõ ràng anh ta đã
lột xác thành một người có uy quyền đối với người
khác.
Bọn sát nhân ngắm anh không chớp mắt, nhưng anh
vẫn không nói gì. Chỉ nhìn chúng bằng cặp mắt
rất kỳ lạ.
Cuối cùng Ganh-ty phải lên tiếng:
- Thế nào. Thằng Bốc-đy có ở đây không?
Móc-đô chậm rãi trả lời, dằn từng tiếng:
- Có. Tao là Bốc-đy đây.
Mười giây đồng hồ trôi qua, sự im lặng sâu đậm
đến nỗi người ta tưởng căn phòng này không có
người. Bảy bộ mặt xám ngoét, quay nhìn về hướng
con người đang chế ngự chúng. Trong tiếng kính
bị bể vỡ, rèm cửa bị rứt tung và qua mỗi khung
cửa sổ, những họng súng chĩa vào. Ganh-ty rống
lên như một con gấu bị thương, nhảy bổ ra phía
cửa. Hắn chạm ngay vào mũi súng và đôi mắt xanh
của đại uý Ma-vin. Tên trưởng toán lùi lại, ngã
ngồi xuống ghế.
Móc-đô gật đầu tán thành:
- Ông Hội đồng, ông ngồi chỗ ấy tốt đấy. Còn mày,
Ted, nếu mày không cất tay ra khỏi khẩu súng thì
mày sẽ không được gặp mặt đao phủ đâu. Bỏ tay
ra. Đó. Thế được đấy. Có bốn mươi tay súng chung
quanh ngôi nhà này. Ma-vin, hãy tước hết súng
của chúng nó đi. Bọn giết người bị tước hết vũ
khí. Kinh ngạc, sợ hãi, buồn rầu, chúng vẫn ngồi
cả chung quanh bàn.
Người giương bẫy dõng dạc nói lớn:
- Tao muốn nói với chúng mày một vài lời trước
khi chia tay. Tao chính là Bốc-đy của tổ chức
Pin-ke đây, tao đến đây là để tiêu diệt chúng
mày. Tao đã phải chơi một ván bài khó khăn và
nguy hiểm.
Bảy bộ mặt tái nhợt, sững sờ. Bảy cặp mắt trong
đó cháy bỏng một mối căm hờn không bao giờ có
thể dập tắt được.
- Chúng mày tưởng là ván bài chưa kết thúc phải
không? Nó kết thúc rồi: ở đây bảy đứa và ngay
đêm nay, sáu mươi tay chân của chúng mày sẽ ngủ
trong nhà tù. Khi đảm nhiệm vụ án này, tao không
tin rằng trên đời này lại có cái hội như hội của
chúng mày. Tao tưởng đó chủ là những chuyện phóng
đại của một số nhà báo. Người ta nói với tao rằng
tao sẽ phải chạm trán với những "Người Tự
Do" vì thế tao đã đi đến Chicago đến trở
thành một Người Tự Do. ở đó, tao thực sự tin rằng
đúng là những chuyện phóng đại của báo chí, vì
tao thấy Hội không có gì xấu xa, mà trái lại là
đằng khác. Vì phải làm cho trọn vẹn cuộc điều
tra, nên tao đã đến thung lũng này. Khi đến đây
tao mới hiểu rằng tao đã lầm. Cho nên tao đã ở
lại đây để nghiên cứu vấn đề cho cặn kẽ. Tao chưa
hề giết một người nào ở Chicago, tao chưa bao
giờ làm bạc giả. Những đồng đô-la tao đưa cho
chúng mày tiêu, nói là bạc giả nhưng chính là
bạc thật. Thế là tao được nhập vào cái chi nhánh
địa ngục của chúng mày và cùng chúng mày bàn bạc
những chuyện giết người. Cái đêm hôm tao được
nhập vào chi nhánh, chúng mày đi hành hung cụ
James. Tao không báo kịp cho cụ biết. Nhưng tao
đã giữ tay mày lại, Ted, khi mày định giết ông
cụ. Tao không cứu được anh bạn Men-đai ,vì tao
không rõ sự việc, nhưng tao sẽ treo cổ những tên
giết hai người đó. Tao đã báo tin cho Wil-co,
để có thể cùng vợ và các con ông ta thoát đi khỏi,
trước khi tao đặt thuốc nổ. Cũng có nhiều vụ tao
không thể báo trước cho nạn nhân biết. Nhưng rõ
ràng đã có biết bao nhiêu lần những người mà chúng
mày định ám hại đã trốn thoát.
Ganh-ty rít lên giữa hai hàm răng:
- Thằng phản bội.
- Ganh-ty! Mày gọi tao là "phản bội",
nhưng sẽ có hàng nghìn người khác gọi tao là "người
tốt", đã xuống tận địa ngục để cứu họ lên,
trong cái địa ngục này, tao cố sống cho đến khi
nắm được tất cả từng đứa một, từng bí mật trong
lòng bàn tay này. Nhưng một bức thư đã khiến tao
sắp bị lộ. Vì vậy tao phải hành động ngay tức
khắc. Tao không còn nói gì thêm với chúng mày
nữa. Thôi, bây giờ ông Ma-vin, ông hãy đem giam
bọn này lại, Chuyện còn lại ta sẽ làm sau.
Can-lân được giao một chiếc phong bì dán kín mà
anh ta có nhiệm vụ phải đưa đến địa chỉ của Ettie.
Sáng hôm sau, một cô gái trẻ đẹp và một người
đàn ông khăn áo trùm kín người bước lên một chuyến
tàu đặc biệt của công ty hoả xa dành riêng cho
họ, mở hết tốc lực rời khỏi một vùng đất đầy nguy
hiểm.
Mười ngày sau, họ làm lễ cưới ở Chicago. Cụ Sáp
là người làm chứng trong cuộc hôn nhân đó.
Vụ xử án những "Người Tiên Phong" được
tổ chức cực kỳ cẩn mật. Chúng cố chối cãi. Nhưng
vô ích. Ganh-ty và tám tên phụ tá, chết trên đoạn
đầu đài, năm mươi đứa khác ngồi tù. Thắng lợi
của Bốc-đy trọn vẹn và hoàn toàn.
Nhưng thằng Ted không phải lên đoạn đầu đài. Anh
em thằng Uyn-la cũng thế. Và một vài thằng hung
thần khác cũng thoát. Chúng bị giam giữ trong
mười năm, rồi chúng tìm được tự do. Ngày chúng
ra khỏi tù, Bốc-đy biết rằng ông bắt đầu gặp khó
khăn. Chúng ám sát hai lần, nhưng ông đều thoát.
Ông phải rời Chicago, đổi tên để sinh sống ở Cali.
Tại đây, Ettie từ trần. Một lần khác ông lại suýt
bị giết. Mang một cái tên mới là Du-gia, ông làm
việc trong một hầm mỏ với một người hùn vốn tên
là Bar, và trở nên giàu có. Có người báo rằng:
bọn khát máu lại đánh hơi thấy dấu vết của ông
rồi. Thế là ông vội vã xuống tàu trở về Anh Cát
Lợi. Đổi tên là Jôn Du-gia, lấy vợ và sống như
một nhà quý phái nông thôn tại vùng Sussex rồi
sau đó tại lâu đài cổ này xảy ra câu chuyện như
ta đã thấy.
* *
*
Tác phẩm bậc thầy
Trước toà đại hình,
Du-gia được trắng án vì đã hành động trong hoàn
cảnh tự vệ. Holmes viết thư cho bà vợ ông ta:
"Bằng mọi giá, bà hãy đưa ông ấy đi khỏi
nước Anh. ở đây có những tổ chức còn mạnh hơn
gấp bội những tổ chức mà ông đã thoát được. Không
thể nào có an toàn cho ông ở Anh Cát Lợi này".
Hai tháng đã trôi qua. Vụ án chìm dần vào dĩ vãng.
Một buổi sáng, có một bức thư khó hiểu được nhét
vào hòm thư của chúng tôi.
"Ông Holmes đáng thương của tôi ơi! Ôi...
ôi..."
Bức thư nặc danh chỉ có mấy chữ đó thôi. Tôi bật
cười. Holmes thì trở nên nghiêm trang:
- Quỷ quái thật.
Và anh ta ngồi lặng đi, vầng trán cau lại.
Tối khuya hôm đó, bà chủ nhà trọ bước vào, nói
rằng có một vị khách muốn được gặp ông Holmes
về một vấn đề quan trọng. Người khách được mời
vào ngay: Đó là ông Bar. Với gương mặt căng thẳng,
đôi mắt hoảng hốt, ông nói:
- Tôi mang đến những tin tức xấu.
- Đó là những điều tôi đang sợ đây. - Holmes nói
- Ông nhận được một bức điện?
- Thư của người nhận được bức điện đó.
- Chuyện của ông Du-gia. Người ta nói với tôi
rằng tên thật của ông ta là Bốc-đy. Hai ông bà
ấy đã xuống tàu Panama đi nam Phi từ ba tuần lễ
rồi. Tối hôm qua, tàu đỗ lại ở bến Cáp. Sáng nay,
tôi nhận được bức điện này của bà Du-gia: "Du-gia
mất tích dưới biển trong một trận bão ngoài khơi
Sainte-Helene. Không ai biết tai nạn xảy ra như
thế nào.
- Thì ra như vậy đó. Việc bố trí và dàn cảnh thật
tuyệt vời. Holmes nói.
- Ông không tin đây là một tai nạn?
- Phải.
- Thế thì Du-gia đã bị mưu sát?
- Phải.
- Tôi cũng nghĩ thế. Bọn Người Tiên Phong.
Holmes ngắt lời:
- Không phải đâu. Đây là một bàn tay bậc thầy
kia. Đây không còn là một khẩu súng săn cưa nòng,
một khẩu súng lục. Mà là tác phẩm vĩ đại của một
bậc thầy. Trông những nét bút tuyệt vời này, tôi
có thể nhận ra ngay đây là tác phẩm của Mori.
Vụ án mạng này không phải là sản phẩm của Mỹ quốc
mà chính là của Luân Đôn đó.
- Vì sao vậy?
- Vì nó đã được thực hiện bởi một người "bất
bại". Một bộ óc lớn và một tổ chức khổng
lồ dùng để thủ tiêu một người mà thôi. Khác nào
dùng búa tạ để đập một hạt dẻ. Một sự phung phí
năng lực quá cỡ, nhưng hạt dẻ đã bị đập nát bét.
- Nhưng bậc thầy ấy sao lại dính líu vào vụ này
được.
- Thằng Por chính là một trong những tay chân
của bậc thầy đó, Người Mỹ rất khôn ngoan. Khi
họ dự định đánh một trận ở Anh, thì họ nghĩ ngay
đến việc hợp tác với một chuyên gia lớn về tội
ác ở Anh.
Mới đầu Mori chỉ huy động bộ máy của hắn để tìm
ra Du-gia. Rồi hắn chỉ dẫn cho hung thủ cách tiến
hành công việc như thế nào cho tốt. Nhưng Ted
đi từ Mỹ sang đây đã thất bại. Bấy giờ Mori tự
đứng ra đảm nhận việc này, và đã giải quyết nó
bằng một tác phẩm bậc thầy.
Bar đùng đùng nổi giận, nắm chặt bàn tay, tự đấm
vào trán.
- Chúng ta bắt buộc phải chấp nhận điều đó ư?
Sẽ không có ai lên đến ngang tầm của tên ma vương
này sao?
Holmes chậm rãi trả lời:
- Không. Tôi không nói rằng tên ma vương ấy sẽ
không thể bị đánh bại. Nhưng ông phải để cho chúng
tôi có thời gian... vâng, phải có thời gian.
Chúng tôi ngồi lặng im. Đôi mắt tiên tri của Holmes
vẫn như đang muốn chọc thủng bức màn tương lai.
Hết
|