|
Hai câu nói của y rung động không
ngừng trong óc tôi như chúng có điện. Nếu những lời
tôi vừa nghe được thốt ra vào lúc khác, ở bất cứ nơi
nào khác, tôi đã cho là vô lý. Nhưng thốt ra ở đây,
đêm nay, sau những chuyện lạ vừa xảy ra với tôi, nó
không vô lý chút nào.
Ðôi mắt lớn, xanh biếc, không có mí mắt của kẻ đang
ngồi trước mặt tôi đây đúng là mắt của Ma Vương. Tôi
đã cảm thấy có một cái gì ma quỉ trong tất cả những
gì xảy ra với tôi đêm nay. Trong vẻ bất động của tấm
thân to lớn quá khổ kia, qua đôi môi lúc nào cũng
mím chặt, nói mà không mấp máy đó, tiếng nói có âm
thanh bổng trầm vang ra thực là ma quái. Tất cả con
người đó như là hiện thân của những gì được kể là ma
quái ở trong cõi đời này.
Kể từ ngày trái đất có loài người, người ta đã nói
nhiều đến Ma Vương Sa Tăng. Trong văn chương, Sa
Tăng còn được gọi bằng một cái tên nữa là Mễ Phất Tô.
Ðã có nhiều vở kịch có Mễ Phất Tô đóng những vai
quan trọng. Nhưng hình ảnh của Mễ Phất Tô trong
những vở kịch đó khác xa với người đàn ông tự xưng
là Ma Vương đang ngồi trước mặt tôi. Mễ Phất Tô
trong những vở kịch nổi tiếng là một người gầy, cao,
tai nhọn, cằm nhọn, có râu đen và bận toàn y phục
đen. Ma Vương đang ở trước mặt tôi trông khác hẳn.
Không, người tự xưng là Ma Vương này không có vẻ gì
là khôi hài, giả tạo hết. Tôi thấy y chỉ có vẻ đáng
sợ.
Một tiếng chuông vang lên, một ánh đèn sáng lên trên
vách, một khung cửa lộ ra và Hải Tùng bước vào phòng.
Tôi nhìn và nhận thấy khung cửa qua đó Hải Tùng vừa
bước qua dường như khác với khung cửa gã người hầu
Trung Hoa đã bước ra hồi nãy. Cùng lúc tôi nhớ lại
rằng khi theo Hải Tùng bước vào hành lang, nơi có
trưng bày nhiều cỗ bảo vật độc đáo, tôi không nhìn
thấy thang lầu. Như vậy có nghĩa là mọi đường di
chuyển trong toà lầu đài này đều là thang máy. Tôi
lại nhận ra một đặc điểm nữa: tất cả những gian
phòng trong nhà này đều không có cửa sổ. Cửa ra vào
thì có nhưng lẫn trong vách, nếu không biết nút điện
làm cửa mở thì người ở trong phòng không biết làm
sao để ra khỏi phòng.
Tôi nhô người dậy, đáp cái chào lịch sự của Hải
Tùng.Lão ngồi xuống ghế bên tay mặt của Ma Vương.
Ma Vương nói với lão:
- Tôi vừa nói cho anh Huy Giang biết...tôi rất hài
lòng vì thái độ của ảnh.
Hải Tùng mỉm cười:
- Còn tôi, tôi thấy ông Huy Giang có một điểm đáng
trách...Ông đã làm cho Văn Phát phải buồn phiền. Ông
nên nhớ rằng tự ái là tật chung của con người. Và tự
ái là tật lớn nhất của Văn Phát.
Tôi cũng mỉm cười:
- Một phần không phải lổi của tôi. Vì trò đưa con
cúp bê của ông trình làng quá ác độc, làm tự ái của
tôi bị tổn thương quá nặng nên tôi mới nghĩ đến
chuyện dùng đòn nặng để đánh trả.
- Việc dùng con cúp bê đó là một ý kiến hay, độc đáo
- Ma Vương xen vào - Và hữu hiệu.
- Một trò quỉ quái - tôi nói với Hải Tùng - Nhưng
lúc đó tôi thấy lạ, bây giờ thì không. Vì trước khi
ông đặt chân vào đây, tôi đã biết là tôi đang có hân
hạnh ăn bửa tối với Ma Vương.
Hải Tùng lạnh lùng nói:
- Và bây giờ. Chắc anh chờ đợi tôi rút ra một mũi
dao nhọn để chích máu tươi nơi cổ tay anh dùng làm
mực ký và Ma Vương đặt trước mặt anh một hợp đồng
ghi điều kiện mua bán linh hồn?
Tôi đáp, sắc mặt và giọng nói lộ một chút giận dữ:
- Tôi không đến nỗi trẻ con và si ngốc, khờ khạo đến
thế.
Ma Vương tắc lưỡi. Nét mặt y vẫn không chuyển động
duy có đôi tròng mắt như nhẩy múa trong mắt:
- Lối ký kết mua bán đó xưa rồi - Ma Vương nói - Tôi
đã bỏ lối ký kết bằng máu đó sau ngày mua linh hồn
của Giáo sư Phốt.
Hải Tùng nhìn vào mặt tôi:
- Và nếu anh nghĩ rằng tôi là hiện thân của Giáo sư
Phốt thì anh lầm. Tôi là tôi, tôi không phải là giáo
sư Phốt.
Người ta vẫn truyền tụng chuyện giáo sư Phốt bán
linh hồn cho Sa Tăng để đổi lấy tuổi trẻ và tình yêu
trong lúc sống. Về sau, Giáo sư Phốt được gặp một
nàng tên là Kiều Mai. Nàng này vì yêu ông nên đã
giúp ông thoát khỏ sự nô lệ muôn kiếp cho Sa Tăng.
Kiều Mai đã hy sinh mình để cứu người yêu. Ðó là một
mối tình đẹp, được đời truyền tụng, viết thành tiểu
thuyết, thành kịch bản trình diễn. Theo tinh thần
chuyện đó, quyền lực của Ma Vương đã bị thua sức
mạnh của tình yêu. Ðó là một chuyện không lấy gì làm
thú vị cho uy tín của Sa Tăng. Tôi lại nghe tiếng y
cười nhẹ và nói:
- Nhất là nàng Kiều Xuân không phải là nàng Kiều
Mai. Tôi muốn nói nàng sẽ không bao giờ hy sinh để
cứu anh đâu.
Tôi cảm thấy máu nóng bốc lên mặt.
Hai người này đùa rỡn với tôi, đùa rỡn nhưng vẫn đe
doạ. Tôi như con chuột bị vờn giữa hai con mèo ác
độc. Trong khoảnh khắc thời gian tôi nghĩ như thế,
người thiếu nữ đẹp có cái tên gợi cảm là Kiều Xuân
chợt thấp thoáng hiện ra trước mắt tôi như một hình
ảnh đe doạ khác.
Tiếng nói rung động nhiều âm thanh của Ma Vương lại
vang lên:
- Tôi đã trở thành tân tiến cho hợp thời. Tôi vẫn
còn mua linh hồn. Ðúng. Mua hoặc cướp lấy. Nhưng
những điều kiện tôi đưa ra không còn gắt gao như
trước nữa. Bây giờ, có trường hợp tôi chỉ mướn linh
hồn, mướn trong một thời gian dài ngắn nào đó tuỳ sự
cần dùng. Và tôi trả giá hậu hỹ khi mướn linh hồn.
Tôi lạnh lùng:
- Bây giờ, đã đến lúc các người hết coi tôi là con
nít chưa? Tôi ngồi ở đây với các người tức là tôi
nhìn nhận rằng các người đã thắng được tôi, ít nhất
cũng là thắng tôi trận đầu. Tôi nhìn nhận rằng ông
bạn có thể là Ma Vương...Ma Vương hay Sa Tăng... tuỳ
ý. Nhưng bây giờ đây, các người muốn gì?
Một khoảng thời gian ngưng nghỉ ngắn. Hải Tùng đốt
một điếu thuốc, lão tự rót một chút rượu vào ly và
đẩy cây đèn cây nằm ở giữa tôi và lão qua bên. Tôi
biết lão làm vậy để có thể nhìn rõ mặt tôi hơn. Lần
thứ nhất Ma Vương nhìn đi nơi khác, đôi mắt xanh
biếc của y không còn dán chặt vào mặt tôi nữa. Tôi
hiểu giai đoạn thứ ba của cuộc gặp gỡ đêm nay sắp
điểm.
Y đột ngột hỏi tôi:
- Anh đã bao giờ nghe nói đến huyền thoại "bẩy bước
chân vàng của Phật" chưa?
Tôi gật đầu.
- Sự việc đó cho tôi thay đổi các xử sự với những
linh hồn được tôi chọn lựa. Tưởng anh cũng nên nghe
tôi nhắc lại sự việc đó. Khi Ðức Phật Thích Ca sắp
đên ngày đản sanh, người ta trông thấy Người sáng
chói hào quang nằm trong lòng mẹ.
Ðây là lần thứ nhất tôi nghe thấy có âm thanh chế
nhạo, mai mỉa trong giọng nói của Ma Vương. Y nói
tiếp:
- Thế rồi đến giây phút ra đời, Phật từ lòng mẹ bước
ra, vừa sanh đã mạnh và đi đứng được như đứa trẻ con
bẩy, tám tuổi. Trước đám quần thần, tỳ nữ xúm xít
chào mừng, Phật đã bước đi bẩy bước. Bẩy bước chân
đó biến thành châu bảo long lanh vàng trên mặt đất.
Bẩy vết chân đó trở thành bẩy ngôi sao vàng dẫn
đường cho loài người đi tới giải thoát sau này.
Và... bẩy bước chân vàng của Phật biết tự cử động và
di chuyển. Chúng đã đi ra khỏi hoàng cung, chia nhau
đi khắp ngã. Chúng đi trước trên con đường cầu đạo
và hành đạo mà Phật sẽ đi sau đó. Những vết chân
vàng đó như bẩy ông Thánh Báp-Tít nho nhỏ đì trước
làm tiên tri loan báo tin Chúa Giáng Thế. Hô...Hô...
Tiếng cười phát ra từ đôi môi im lìm của Ma Vương.
Một bước chân vàng của Phật đi về Nam, một bước đi
về Bắc, một đi về Ðông, một đi về Tây. Chúng mở
đường giải thoát cho chúng sinh bốn cõi trên trần
thế.
Kể như vậy ta mới thấy có bốn bước chân vàng. Còn ba
bước nữa đi đâu mất? Than ôi, Dục Tình Vương, kẻ chú
ý nhất đến tiến trình của Phật vì nếu Phật mà thành
công, kẻ bị thiệt hại nhiều nhất là Dục Tình Vương.
Ánh sáng rọi đường của Phật sẽ làm cho loài người u
mê biết đường về bến Giác và sẽ không còn chạy theo
tiếng gọi của dục tình nữa. Nếu Phật thành công, Dục
Tình Vương sẽ bị diệt. Lẻ tự nhiên là Dục Tình Vương
không ưa thích cái viễn ảnh đen tối đó, vì Vương là
một vị vua nhiều tham muốn nhất. Về điểm này, Dục
Tình Vương có đôi chút giống như tôi nhưng y kém tôi
rất nhiều về trí thông minh và thủ đoạn. Bởi vì y
chưa biết rằng sự thật nhiều khi còn đánh lừa và làm
hại con người nhiều hơn là sự giả dối. Tuy nhiên vì
sợ hãi cho nên...trước khi ba bước chân vàng xấu số
kia kịp đi xa, Dục Tình Vương đã dùng pháp thuật bắt
lấy chúng.
Phải nói là Dục Tình Vương đã bắt rồi quyến rũ ba
bước chân đó mới đúng. Y dạy chúng tham muốn, giả
dối và tương kế tựu kế, y cũng thả cho ba bước chân
vàng đã bị cám dỗ đó đi bốn phương. Nghĩa là sau đó
có chuyện gì xẩy ra? Trên cõi đời như vậy là có
những bước chân vàng thật của Phật và cũng có những
bước chân vàng thật của Phật đã trở thành giả. Con
người ta tìm đi theo bước chân Phật, có người theo
phải những bước chân giả, và con đường những bước
chân giả này dẫn đi êm ái hơn, đẹp đẽ và thú vị hơn
con đường của những bước chân vàng thật chưa bị cám
dỗ kia rất nhiều. Do đó có nhiều người đời đi theo
những bước chân giả hơn là đi theo con đường khô
khan, khắc khổ, cơ cực, thiếu rất nhiều thú vui của
bốn bước chân vàng thật của Phật. Kể ra thì những kẻ
đi theo ba bước chân vàng đã bị Dục Tình Vương cám
dỗ, biến đổi đó thật không đáng trách, bước chân
vàng nào cũng là bước chân của Phật và chúng giống
nhau hoàn toàn. Có khác chăng là khác ở mục tiêu của
những đường đi, khác ở đoạn cuối cùng của con đường,
khác nơi con đường đưa người ta tới. Những kẻ đi
theo ba bước chân vàng giả bị đưa trở về bến mê, bị
lạc trở vào vòng luân hồi tử sinh muôn kiếp trong
khi những kẻ đi theo vết chân vàng thật được giải
cứu, được thoát ra bể khổ.
Thời gian càng qua, càng có nhiều kẻ theo lầm ba
bước chân vàng đã bị cám dỗ và Dục Tình Vương càng
thích thú. Ba bước chân vàng giả dối đó được hoan
nghênh đến nỗi trên đời chẳng còn mấy ai đi theo bốn
bước chân thật nữa. Ðến giai đoạn này thì Phật Thích
Ca nổi giận. Phật ban ra một lệnh và từ khắp bốn
phương bốn bước chân thật vội trở về với Phật. Còn
lại ba bước chân đã bị cám dỗ. Ba bước chân đó cũng
bị bắt nốt đưa về.
Bây giờ có một vấn đề nan giải được đặt ra. Vì ba
bước chân vàng tuy đã bị cám dỗ nhưng dù sao cũng là
bước chân của Phật. Chúng không thể bị tiêu diệt. Vì
vậy chúng bị giam giữ ở một nơi. Cho đến khi trái
đất này còn người, chúng không thể được tự do. Hiện
giờ, trong một ngôi chùa vĩ đại nhất thế giới ở Tích
Lan có một ngôi chùa nhỏ, bí mật. Chỉ có những
phương trượng trụ trì của ngôi chùa lớn này biết về
ngôi chùa nhỏ xíu đó. Ngay cả những vị sư tầm thường
tu hành trong ngôi chùa lớn đó cũng không được biết
về ngôi chùa bí mật và những gì bí mật cất dấu trong
nó.
Trong lòng ngôi chùa bí mật đó cất dấu cả bẩy bước
chân vàng của Phật. Bốn bước chân thật canh giữ ba
bước chân đã bị cám dỗ. Bẩy bước chân đó cùng nằm
trên đường lên một ngai vàng. Kẻ nào hữu duyên hoặc
vô phúc lọt được vào đều có quyền dẫm lên những bước
chân vàng để lên ngôi. Người bước lên ngôi chỉ phải
bước lên có năm bước chân mà thôi. Nếu y đặt chân
lên ba bước chân thật và hai bước đã bị cám dỗ, y sẽ
được giải thoát đời đời. Còn nếy y đặt chân lên ba
bước chân vàng đã bị cám dỗ và hai bước chân vàng
thật, y tự nhiên trở thành đệ tử của Dục Tình Vương
dù y không muốn.
.....................................................
Ma Vương chiếu đôi mắt biếc trở lại nhìn tôi:
- Huyền thoại truyền như vậy. Tôi không hề có ý định
chiếm lấy những bước chân vàng đó của Phật, thật
hoặc đã bị cám dỗ. Chúng chẳng có ích gì cho tôi,
nhưng chúng giúp tôi có một sáng kiến thật hay, một
sáng kiến độc đáo trong nhiều thế kỷ chỉ có một.
Ðời sống.... là một cuộc chơi dài giữa hai trò Sinh,
Tử. Ðàn ông cũng như đàn bà, tất cả đều là những
người chơi bạc trong số có quá nhiều tay chơi dở.
Tất cả mọi người đều trong đời mình, có một lần nào
đó sẵn sàng đem linh hồn và cả cuộc đời mình ra mong
đổi lấy cái họ cho là hạnh phúc. Nhưng đời là một
cuộc chơi tàn nhẫn, nhiều may rủi, có nhiều luật lệ
rắc rối và mâu thuẩn, nhưng luật lệ của đời trái
ngược nhau và thay đổi, biến hoá luôn luôn, lúc thế
này lúc thế khác. Vì vậy, tôi sáng chế ra một trò
chơi căn cứ trên kiểu mẫu bẩy bước chân vàng của
Phật.
Bạn Huy Giang, bạn nên nghe kỹ những lời này. Vì
chúng có ảnh hưởng trực tiếp đến đời bạn. Tôi cho
thiết lập hai ngai vàng trên một bệ cao. Có tất cả
không phải là bẩy bực dẫn lên bệ cao đó, mà là hai
mươi mốt bực. Cứ mỗi ba bực lại có một bực có một
bước chân vàng. Như vậy là trên cả hai mươi một bực
có bẩy bước chân vàng tất cả.
Trong hai ngai vàng thì một ngai thấp hơn ngai kia
một chút. Tôi, Ma Vương, sẽ ngồi trên cái ngai thấp
đó. Trên ngai kia đặt sẵn một vương miện và một
vương trượng.
Và như vậy có nghĩa là trong bẩy bước chân vàng đặt
trên hai mươi mốt bực thềm đó có bốn bước may mắn và
ba bước không may. May mắn và bất hạnh đây là với
đời chứ không phải là với tôi, Ma Vương. Kẻ nào chơi
trò này với tôi phải đi trên hai mươi mốt bực thềm
đó để tới ngai vàng. Khi đi lên, hắn phải đặt chân
lên bốn - bốn chứ không phải năm bực có bước chân
vàng. Nếu hắn có diễm phúc đặt chân lên cả bốn bước
chân vàng của Phật, hắn là người sung sướng nhất
đời. Tôi sẽ trở thành đầy tớ của hắn. Hắn muốn gì
cũng được. Tôi và tổ chức lớn này của tôi, tài sản
cả tỷ tỷ bạc của tôi, tất cả sáng kiến của tâm huyết
của tôi đều đặt dưới chân hắn. Hắn ước muốn gì cũng
được toại nguyện. Tất cả: uy quyền, tiền bạc, đàn
bà. Hắn thù ghét ai tôi sẽ làm hại kẻ đó. Hắn sẽ
là...Chúa Tể...
Trong lúc Ma Vương nói những lời đó, tôi nhìn sang
Hải Tùng. Lão đang cúi mặt nhìn xuống, trong những
ngón tay lão có một con dao bỏ túi xinh xinh. Lão
đang mở ra, gặp lại lưỡi dao mỏng đó
Tôi cất tiếng hỏi:
- Nhưng nếu kẻ đó dẫm phải ba bước chân kia thì sao?
- À...Ba bước chân vàng đã bị hư hỏng kia là ba bước
của tôi. Nếu kẻ nhận cuộc chơi này chỉ dẫm lên một
bước chân của tôi, hắn phải làm giúp tôi một việc,
bất cứ việc gì tôi bảo hắn làm. Nếu hắn dẫm lên hai
bước chân tôi, hắn phải phục vụ tôi trong thời gian
một năm. Ðấy là những vụ mướn linh hồn ngắn hạn của
tôi. Nhưng...nếu hắn dẫm lên cả ba bước chân của
tôi...
Tôi cảm thấy đôi mắt sắc của Ma Vương nhìn tôi và
tiếng lão Hải Tùng gừ trong cổ họng, dường như lão
vừa phải cố nén một tiếng thở dài.
Ma Vương nói tiếp, giọng nói của y vẫn đều đều:
- Nếu hắn dẫm lên cả ba bước chân của tôi...hắn sẽ
là nô lệ của tôi suốt đời. Thể xác và linh hồn hắn
là của riêng tôi. Tôi muốn giết hắn lúc nào tôi muốn
và bất cứ cách nào tôi muốn. Tôi cho sống được sống,
tôi bắt chết phải chết.
Giọng nói của Ma Vương tuy trầm trầm nhưng có những
thanh âm thật rùng rợn. Ðôi mắt xanh của y như bốc
lửa:
- Cuộc chơi có một vài luật lệ nhỏ nữa - Y nói tiếp
- Người đi lên ngai vàng không cần bắt buộc phải đi
liền một lần tới hết. hắn có thể bước một bước rồi
ngưng lại để lần sau đi tiếp cũng được. Ði một bước,
hay ba hay hai bước, tùy ý. Nếu hắn chỉ bước có một
bước rồi ngưng, và bước chân đó là của tôi, hắn sẽ
làm cho tôi một việc tôi nhờ hắn, được trả công hậu
và sau khi hắn làm xong, lại có thể thử may rủi lần
nữa. Nếu lần thứ hai này, hắn chỉ bước có một bước
và cũng lại đặt chân lên bước của tôi, hắn phải làm
việc cho tôi một năm và được trả công hậu trong năm
đó.
Tôi suy nghĩ về những lời Ma Vương nói: uy quyền,
muốn gì được nấy...Nếu được làm chủ Ma Vương người
ta sẽ như có cây đèn thần của chàng A La Ðinh ngày
xưa trong huyền thoại Ba Tư ngàn lẻ một đêm. Không
một phút nào tôi lại ngờ rằng Ma Vương - hoặc bất cứ
y là ai - lại không thể làm trọn được lời y hứa.
- Tôi muốn giải thích trước về hệ thống xếp đặt
những bước chân vàng trên 21 bực thang - Y nói tiếp
- Lẽ tự nhiên là sự sắp xếp những bước chân ấy thay
đổi đi mỗi lần. Sự sắp xếp của bẩy bước chân rất đơn
sơ nhưng tôi để cho sự may rủi làm việc đó. Chính
tôi cũng không biết trước chúng được sắp xếp như thế
nào. Có thế cuộc chơi mới thú. Sẽ có một cái bàn
trong có bẩy hòn bi. Khi một kẻ sắp bước lên, tôi
cho cái bàn tròn đó quay làm cho bẩy hòn bi - trong
đó có ba hòn của tôi - xoay tròn theo. Khi bàn dừng
lại, những hòn bi sắt trong đó rơi vào bẩy lỗ, những
lỗ đó được tiếp liền bằng điện với bẩy bực thang
trên lối đi lên ngai. Người đang đi sẽ không biết
nhưng tôi và những người khác chứng kiến cuộc đi ấy
sẽ biết là hắn đặt chân lên bước chân nào nhờ một
bảng chỉ dấu chân trên vách sau lưng. Mỗi bước chân
đi sẽ hiện ngay lên trên bảng báo hiệu cùng với sự
chỉ rõ bước chân đó là của tôi hay của Phật. Ðiều
luật cuối cùng là khi đi lên ngai, người đi không
được quay lại nhìn bảng báo hiệu. Hắn tiếp tục bước
lên hay nếu mất tinh thần, ngưng lại và đi trở
xuống, bỏ dở cuộc đến lần khác mà thôi.
Tôi đưa ra một nhận xét:
- Ðiều luật đó có vẻ hơi thiên vị về ông. Nếu người
đi đặt chân lên một bước chân may mắn rồi ngưng lại,
hắn sẽ được gì?
- Hắn chẳng được gì hết - Y đáp- ngoài dịp may được
đi lại lần thứ hai. Huy Giang, dường như anh quên
rằng chơi trò này người chơi có thể đoạt được nhiều
thứ nếu hắn thắng. Còn tôi, tôi đâu có được gì
nhiều? Nếu hán thắng, hắn được tôi và tất cả uy lực
tuyệt vời, vô song của tôi. Hắn thua, tôi chỉ được
thêm một người đàn ông hay một người đàn bà.
Tôi gật đầu. Y nói có lý. Cuộc chơi, nếu thực hiện
công bằng và không có sự dối trá, đem lại một kết
quả quá chênh lệch. Y thắng không được gì nhiều
nhưng nếu y thua, y mất quá nhiều. Trong thâm tâm
tôi bị xúc động mạnh. Tôi say sưa nghĩ đến những gì
tôi có thể có nếu tôi thắng cuộc chơi này của Sa
Tăng. Dù y có không phải là Ma Vương Sa Tăng thật
chăng nữa, với những gì y đã có, tôi cũng có thể có
rất nhiều.
Trong lúc tôi nghĩ như thế, Ma Vương nhìn tôi, y
quan sát coi tôi nghĩ gì. Và Hải Tùng cũng nhìn tôi,
mắt lão hiện nét thương hại.
- Nè ông..- tôi chợt nói - tôi muốn được biết trong
trường hợp tôi từ chối không dự trò chơi này, ông sẽ
đối xử với tôi ra sao? Sẽ có những gì xẩy ra cho
tôi?
Ma Vương đáp ngay:
- Anh sẽ được đưa trả về công viên, nơi bạn Hải Tùng
đây đến gặp anh, ngay ngày mai. Người bạn hiện đang
giả làm anh ở trong hội quán sẽ lặng lẽ rút êm. Hắn
không làm gì tổn hại đến thanh danh anh. Sẽ không có
chuyện gì xẩy đến với anh hết. Ðêm nay chỉ như anh
làm một cuộc đi chơi và một cuốc nói chuyện
phiếm...Nhưng...
Tôi mỉm cười:
- Tôi dư biết thể nào cũng có tiếng.."Nhưng " mà...
Ma Vương thản nhiên:
- Nhưng tôi sẽ thất vọng nhiều..Và tôi không ưa bị
thất vọng. Tôi rất bực bội khi thấy rõ mình xét lầm
người. Anh bạn sẽ yên lành trở về...Nhưng tôi e rằng
từ đó, công cuộc làm ăn của bạn sẽ không còn gặp
nhiều thành công và được phồn thịnh như xưa. Tôi sẽ
thấy ở anh một bằng cớ sống thật về sự sai lầm trong
việc nhận xét người của tôi...Như vậy là cả anh và
tôi, chúng ta cùng không được vui sướng gì...
Tôi ngắt lời:
- Tôi hiểu...Một bằng cớ sống sẽ có ngày hết là một
bằng cớ sống..
Ma Vương không nói gì nhưng tôi nhìn thấy câu trả
lời hiện rõ trong đôi mắt xanh biếc của y.
Một lát sau, tôi lại hỏi:
- Có gì bắt buộc tôi phải theo cho tới hết cuộc chơi
của ông? Tại sao tôi không thể nhận lời ông để ngày
nào đó thoát ra khỏi đây?
- Phản tôi và trốn đi ư...?
Một lần nữa, tôi nghe tiếng cười vô hồn thốt ra từ
đôi môi bất động:
- Không ai có thể phản tôi được. Công lao của anh sẽ
vô ích. Nếu anh định phản tôi, anh sẽ hối hận, anh
sẽ thù hận cả những người đã cho anh ra đời. Tin tôi
đi. Ma Vương không bao giờ nói sai.
Ðôi mắt xanh biếc sáng lên, từ cái ghế Ma Vương đang
ngồi như có một làn bóng tối dâng lên bao bọc lấy y.
Từ con người quái dị đó phát ra một cái gì rùng rợn,
một cái gì vô hình nhưng có ma lực bóp chặt cổ họng
tôi, điểm lên những huyệt đạo trên nguời tôi.
- Ma Vương không bao giờ thua ai...- Y nhắc lại.
Yên lặng nặng nề đến. Trong khoảng thời gian này,
tôi cố gắng lấy lại sự trấn tĩnh.
Tiếng chuông lại vang lên.
- Ðến giờ đó...
Hải Tùng thốt lên câu đó như để nhắc cho Ma Vương
biết có chuyện cần làm sau tiếng chuông vừa báo. Tôi
nhìn lại Hải Tùng và thấy mặt lão xanh rờn và tôi
biết là lúc đó mặt tôi tái nhợt.
Giọng nói của Ma Vương trở lại thánh thót, bổng trầm
như cũ:
- Thật đúng lúc. Ngay đêm đầu tiên anh Huy Giang tới
đây, anh có dịp chứng kiến có chuyện gì xẩy đến với
những kẻ rắp tâm làm phản tôi. Tôi phải xin lỗi bạn
trước về một vài điều yêu cầu. Sẽ không ai chạm đến
người anh nhưng anh phải tuyệt đối giữ yên lặng và
không được can thiệp dù có chuyện gì xẩy ra. Bằng
lòng chứ?
Hải Tùng đứng lên trước, tôi đứng lên theo lão.
Người tự gọi mình là Ma Vương Sa Tăng đứng lên sau
cùng. Tôi đã nghĩ trước là y sẽ cao lớn lắm nhưng
tôi không thể ngờ ở đời này lại có người cao lớn
khủng khiếp đến thế. Y đúng là một người khổng lồ.
Tôi đã thuộc loại người có tầm thước cao mà khi
đứng, mắt tôi nhìn thẳng chỉ chiếu vào nút áo giữa
ngực y.
Mắt tôi tự động nhìn xuống chân Ma Vương.
Y thốt ra tiếng cười mỉa mai, vừa ngạo nghể lại có
âm thanh thú vị, khoái trá:
- À...anh bạn định tìm chân tôi có móng không ư? Rồi
anh sẽ được thấy.
Y chạm tay vào vách. Một miếng vách chạy sang bên để
lộ một khung cửa và một hành lang dài, rộng. Hành
lang kín mít không dừng lại, y lại đặt tay vào vách
và một khung cửa khác lại lặng lẽ lộ ra trên bức
vách nhẵn thín.
Ma Vương bước qua khung cửa đó trước. Tôi vào theo
và dừng lại ngạc nhiên ngây nhìn nơi tôi bước vào.
Một căn phòng lớn, không, phải gọi đây là một toà
đền đài mới đúng, thât rộng, thật cao. Một tòa đền
đài kỳ vĩ mà tôi, kẻ đã nhìn thấy tận mắt nhiều cung
điện vĩ đại, trang nghiêm, kỳ lạ nhất trên thế gian
này, chưa bao giờ ngờ rằng có ngày mình lại được lạc
vào một nơi như nơi này. |