|
Trang vừa đọc xong truyện ngắn của Mẫu Đơn, Nụ và nàng viết
thì có tiếng Rô nói phía sau:
- A… mấy người định giết tôi thực hay sao.
Trang quay lại đã thấy Rô đứng đó tự bao giờ. Nàng ngạc nhiên
hỏi:
- Ủa, Anh Rô tới hồi nào vậy?
Sanh cười hì hì nói:
- Lúc các cô sắp treo cổ anh ta thì tôi mở cửa cho anh ấy vô
nhà.
Rô cũng cười theo, nói:
- Lần trước trong truyện ngắn của Trang. Sương bị cắt cổ. Lần
này cả ba cô cùng viết mà tôi bị treo cổ thì thật là khó sống
mất rồi.
Mọi người đều cười rộ vì câu khôi hài của Rô. Sanh nói:
- Quả thực đây là một truyện ngắn thật rùng rợn. Nó lại rất có
ý nghĩa nữa.
Rô trợn mắt hỏi Sanh:
- Ê… treo cổ tôi mà ông cho là có ý nghĩa hả ?
Sanh vẫn cười hì hì nói:
- Cái ý là ở chỗ, nếu tinh nghịch hay muốn hại người thì hậu
quả sẽ tới với mình trước đó.
Mẫu Đơn hí hửng nói:
- Anh Sanh nhận xét tinh tế lắm. Như vậy mới đáng mặt là bồ
của em.
Nụ lấy ngón tay trỏ dí vào trán Mẫu Đơn day diến:
- Cái con quỉ cái này. Ăn nói không kiêng cửa gì cả. Ai bồ với
mày hả? Coi chừng con Trang nó nổi tam bành lên bây giờ.
Mẫu Đơn trây chúa nói:
- Ê… anh Sanh là bồ cũ của tao nghe mày.
Trang cười hì hì.
- Tao trả anh Sanh cho mày đó. Để tao cặp với anh Rô coi bộ
đứa nào đau cho biết.
Nói xong, Trang kéo Rô về phía nàng. Mẫu Đơn cười ngặt nghẽo,
đẩy luôn Rô vào lòng Trang.
- Tao cho mày luôn.
Sanh đứng gần Trang, chàng vội vã ôm lấy Trang kéo sang một
bên, nói:
- Ê…. Đừng có đùa dai chứ.
Mọi người đều cười lớn vì thấy hình như người thực sự ghen lại
là Sanh chứ không phải Trang và Mẫu Đơn. Và đúng như mọi người
đều thấy. Thái độ của Sanh trở nên lầm lỳ suốt cả buổi họp.
Khi ra về, chàng cũng cáo từ trước. Vài phút sau Mẫu Đơn chở
Nụ về. Chỉ còn Rô nấn ná lại một chút, vì chàng muốn mượn
Trang cuốn sách nàng mới mua tuần trước.
Trang dẫn Rô vô phòng học của nàng ở dưới nhà. Nàng nói:
- Anh Rô đọc cuốn sách này phải cẩn thật giữ cho em nghe. Đây
là cuốn sách cuối cùng của trường mình đùó. Muốn mua phải chờ
họ tái bản lại không biết tới bao giờ đâu.
Rô mỉm cười.
- Em yên chí đi. Anh sẽ giữ gìn và quí nó như quí tình bạn của
tụi mình vậy.
Trang liếc Rô thực nhanh. Nàng buột miệng hỏi:
- Tình bạn hay tình yêu ?
Rô cười ha hả, chàng đi sát vô người nàng hơn chút nữa.
- Vậy chứ em nghĩ sao ?
Trang cười theo, nói:
- Anh không sợ con Mẫu Đơn nó ghen à ?
Đi tới kệ sách sát cửa sổ. Rô mới nói:
- Anh muốn nói với em một chuyện từ lâu rồi. Nhưng chưa có dịp.
Không biết có nên nói bây giờ không?
Trang cười khúc khích.
- Anh cứ nói đi. Em đang lắng ghe đây. Nhưng đừng có nói rằng
anh đang yêu em đó nhé.
Rô hơi tư lự một lúc rồi nói:
- Câu chuyện như thế này. Lúc đầu anh chỉ nghi ngờ thôi. Nhưng
sau này để ý và cố rình rập mới biết sự thực.
Trang nhướng mắt cắt lời Rô.
- Cái gì mà ghê gớm vậy ?
- Phải, chuyện thực ghê gớm. Chính anh cũng không ngờ nó có
thể xẩy ra như vậy được.
Trang nóng ruột lại hỏi:
- Là chuyện gì vậy?
Rô nói thực nhanh:
- Sanh và Mẫu Đơn vẫn còn lẹo tẹo với nhau.
Trang hơi chồm tới .
- Anh nói cái gì….
- Đúng vậy, anh biết chắc rằng; Mẫu Đơn vẫn còn đi lại với anh
Sanh.
- Anh có bằng chứng không, hay là lại chỉ nghe người ta nói
thôi.
Rô hừ một tiếng, nói:
- Chuyện này mắt thấy tai nghe mới là đau đớn cho anh chứ!
Người Trang nóng lên, giọng hơi run run.
- Anh đã thấy cái gì?
- Anh có một người bạn, nhà ở Xóm Đường Mới. Chắc em cũng biết
con đường này phải không?
Trang gật đầu.
- Biết, con đường sát ngay bức tường nghĩa địa Thị Nghè. Những
căn nhà trên con đường này dựa lưng vô bức tường nghĩa địa mà
cất lên. Đã có lần người ta muốn giải tỏa những căn nhà này
phải không?
- Đúng rồi. Anh tới nhà người bạn trên con đường đó chơi.
Chẳng may trời lại đổ mưa bất ngờ và mưa kéo dài cho tới chiều.
Anh phải ở lại đó đợi cho hết mưa mới về được.
Người bạn kéo anh lên lầu. Mở cửa sổ, nhìn qua nghĩa địa xem
mưa rơi. Ai ngờ ngay lúc ấy, anh thấy Sanh chở Mẫu Đơn bằng
chiếc xe Honda vô nghĩa địa. Họ chọn một căn nhà mồ lủi xe vô.
Và em có biết chuyện gì xẩy ra không?
Tuy đã đoán được rồi. Trang vẫn hỏi:
- Chuyện gì ?
Rô thở dài.
- Chuyện trai gái mà em. Anh cũng hết sức lạ. Bởi vì đối với
anh. Mẫu Đơn không bao giờ để anh đi quá chớn như vậy. Thế mà
chiều hôm đó. Hai đứa nó trần truồng giữa trời một cách tự
nhiên không thể nào hiểu nổi.
- Chuyện xẩy ra tự bao giờ?
- Cũng mới đây thôi.
- Nhưng là hôm nào chứ?
- Ngay mấy hôm sau khi người ta phát ra cái chết của Sương.
Trang thẫn thờ hỏi:
- Anh có chắc là họ không. Hay trời mưa lù mù anh lộn họ với
người khác?
- Làm sao anh có thể lầm được. Vả lại….
Thấy Rô ngập ngừng.Trang nóng ruột hỏi:
- Anh biết được cái gì khác nữa phải không?
- Phải. Sau khi họ ra về. Hết mưa, anh và anh bạn anh có tới
chỗ họ làm tình và kiếm được cái này.
Vừa nói, Rô vừa móc túi lấy ra một chiếc khăn mùi soa đưa cho
Trang coi. Chiếc khăn có thêu hai chữ M–Đ lồng lên nhau. Những
vết loang lổ còn in dấu trên chiếc khăn.
Đầu óc Trang choáng váng.Vì đây là chiếc khăn mùi soa Trang
thêu tặng Mẫu Đơn trong dịp sinh nhật của cô nàng mấy tháng
trước. Nàng lặng người đi vì biết được con người thực của Sanh
là như vậy. Trang lảo đảo vịm lấy vai Rô. Nước mắt nàng trào
ra. Nàng nhớ lại thực nhanh những gì Sanh đã làm. Thân thể
nàng đã bị nhơ nhuốc một cách thật đau đớn. Trang đã tưởng sự
dâng hiến của nàng có thể giữ được tình yêu hơn. Ai ngờ con
người Sanh là như vậy. Hèn gì, lâu lâu Mẫu Đơn cứ châm chính
nàng hoài là thế.
Trang nói nho nhỏ trong nước mắt:
- Bây giờ anh tính sao?
- Anh cũng đang muốn biết ý của em.
- Còn gì nữa mà phải hỏi hả anh Rô. Em không ngờ chỉ là món đồ
chơi của Sanh. Sự thể đã như vậy kể như xong. Em sẽ không bao
giờ gặp Sanh nữa. Còn anh sẽ đối xử với Mẫu Đơn ra sao?
- Anh đâu có sự lựa chọn nào hơn em đâu. Chỉ có điều, anh
không muốn làm ồn ào sự đổ vỡ này lên mà thôi.
- Anh có khinh em không?
Trang đã dựa sát vô mình Rô tự hồi nào mà chàng cũng không
hay. Tới khi nàng hỏi và ngước mặt lên thì môi chàng đã gần kề
miệng nàng rồi. Một chiếc hôn âm thầm nhưng rộn rã trong con
tim Rô. Chàng thấy mình cũng táo bạo quá. Nhưng không hiểu sao
Rô không thể kiềm chế được. Một lúc sau, Rô thì thầm bên tai
Trang:
- Em có trách anh không?
Trang lắc đầu nhe nhẹ, ép mặt vô ngực Rô hỏi nho nhỏ:
- Chúng mình có thực sự yêu nhau được không hả anh Rô. Tại sao
mau quá vậy?
- Anh cũng không biết tại sao. Nhưng chắc chắn trong lúc này
anh không dối lòng mình một điều gì cả.
- Có phải thực vậy không anh….
Rô lại cúi xuống và một nụ hôn khác tiếp theo dài bất tận.
Ngoài trời bỗng đổ mưa. Những hạt mưa thưa thớt nhưng nặng hột
rơi lộp đôäp vô cửa sổ. Trang và Rô vội buông nhau ra đóng cửa
sổ lại. Bỗng cả hai cùng bất động vì vừa nhìn thấy một bóng
người nhẩy qua hàng rào ra ngoài. Trang thảnh thốt kêu lên.
- Trời ơi… hình như là anh Sanh.
- Phải rồi, Sanh chứ còn ai nữa. Nhưng tại sao nó vẫn còn ở
đây.
- Anh ta rình chúng mình.
Rô có vẻ hơi mất bình tĩnh, nói:
- Thôi… anh phải về.
- Nhưng trời đang mưa mà.
- Đâu có sao.
- Vậy anh lấy cái áo mưa của em cho khỏi ướt nhé.
- Cũng được.
Mưa bắt đầu lớn hơn. Sấm chớp ì ầm, gió hú từng cơn. Cây cối
trong vườn ngả nghiêng. Chẳng mấy chốc, Trang nhìn ra ngoài
chỉ còn là một mầu trắng đục…
Nàng thờ thẫn vô phòng nhớ lại những gì vừa xẩy ra. Thực không
thế nào ngờ được sự việc lại xẩy ra bất ngờ như vậy. Trang tự
hỏi, mình có yêu Rô không và nàng có thật sự quên được Sanh
hay không. Đầu óc Trang hỗn độn, nàng nằm vật xuống giường và
ngủ quên đi lúc nào không hay.
Khi nàng thức dậy, gà vừa gáy sáng. Ngoài trời còn lờ mờ chưa
trông rõ bóng người. Trang mở cửa sổ nhìn ra vườn. Cây cối sác
sơ sau một cơn mưa lớn.
Bỗng có tiếng đập cửa bên ngoài và chị bếp hốt hoảng gọi:
- Cô Hai……cô Hai ơi.
Trang lười biếng trả lời:
- Chị bếp đó hả, có chuyện gì không?
- Dạ…. Dạ. Cô mở cửa cho con đi. Ở đầu đường có chuyện khủng
khiếp lắm.
Linh tính báo cho Trang biết có việc chẳng lành. Nàng hấp tấp
ra mở cửa. Chị bếp mặt mày tái mét, lắp bắp nói:
- Cô Hai…. Có.. có người treo cổ tự tử.
Trang hỏi thực nhanh:
- Ở đâu, ai vậy?
- Thưa cô ở ngay đầu đường nhà mình. Con không biết là ai. Cái
thây vẫn còn treo tòng teng ở đó. Cảnh sát chưa tới, nhưng
người ta bu lại coi đông lắm.
Trang hấp tấp nắm chị bếp chạy ra ngoài. Vừa đi nàng vừa nói:
- Đi coi…chúng mình đi coi.
Chị bếp hơi rụt lại.
- Ghê lắm cô Hai ơi.
- Đi mà…..
Không để cho chị bếp nói thêm lời nào nữa. Trang kéo chị bếp
đi thật nhanh. Hai người ra tới đầu phố thì cảnh sát cũng đã
tới. Người ta đang chụp hình và làm biên bản. Dân chúng bị lùa
ra xa nên Trang và chị bếp phải ngừng lại bên vòng ngoài.
Tuy nhiên, Trang đã nhận ra kẻ bị treo cổ là ai. Chân tay nàng
run lẩy bẩy. Mặt mầy xám lại. Mắt hoa lên và thân thể Trang từ
từ đổ xuống trong tay chị bếp.
*
Sau ngày Rô chết,Trang như kẻ mất hồn. Nàng được bố mẹ cho ra
Nha Trang nghỉ ngơi. Biển xanh, cát trắng đã làm cho tâm hồn
nàng thơ thới phần nào. Hơn thế nữa, chị bếp cũng được theo
Trang cho có bạn lại càng làm cho nàng cảm thấy bớt tẻ lạnh
hơn.
Cũng vì cái chết của Rô mà làm cho Thi Văn Đoàn Ma Quái tê
liệt hẳn. Trang nghỉ học và không muốn gặp bắt cứ một người
bạn nào.
Nàng ra Nha Trang và ở trong căn nhà ông chú nằm nay trên con
đường chạy dọc theo bờ biển. Mở cửa ra là thấy trời nước mênh
mông, và hàng dừa mọc thẳng tắp trên bờ cát trắng thật nên thơ.
Cô chú nàng đi làm cả ngày ở tiệm thuốc tây của họ nên chỉ còn
lại con nhỏ người làm giữ nhà.
Cả Trang và chị bếp cũng rất mến con bé này. Nó ngây ngô và
rất dễ thương. Từ ngày hai người tới đây, cô chú nàng nói con
bé có vẻ hoạt bát và vui vẻ hơn. Có lẽ vì cô chú nàng không có
con, lại đi làm tối ngày nên con bé ở nhà một mình buồn. Bây
giờ đã có bạn, nó vui là phải.
Nhưng cũng nhờ con bé đó mà Trang và chị bếp được nó dẫn đi
chơi khắp nơi. Ngày ngày ba đứa ra bãi biển tắm và phơi nắng.
Sáng nay như thường lệ. Chị bếp và con nhỏ ở lại sửa soạn thức
ăn và đồ dùng cho ba ra biển chơi. Trang thấy con bé ôm cả bọc
đồ nên hỏi:
- Hòa mang cái gì mà nhiều thế ?
Hòa nhoẻn miệng cười. Ghé sát vô tai Trang nói nho nhỏ:
- Chị đừng nói lớn. Hôm nay tụi em định mướn ghe ra ngoài đảo
chơi.
Trang liếc nhanh ra nhà, hỏi nho nhỏ:
- Bộ em không cho cô chú chị biết à ?
Hòa nháy một bên mắt.
- Ông bà chủ em mà biết thì ốm đòn đó.
- Sao vậy ?
- Ổng bà sợ nguy hiểm.
- Mà có nguy hiển thực không em ?
- Có gì đâu mà nguy hiểm hả chị. Đảo gần sịt à.
- Vậy tụi mình mướn người ta chèo ghe đưa ra ngoài đó à ?
Hòa lắc đầu.
- Không, mình mướn ghe rồi tự chèo ra ngoài đó thôi.
- Bộ em biết chèo ghe à ?
Hòa cười hì hì.
- Em dân biển mà chị.
- Em có chắc không đó ?
Hòa vẫn giữ nụ cười trên môi.
- Bố mẹ em làm nghề biển, nên cả nhà ở luôn trên ghe. Em sống
trên biển nhiều hơn đất liền mà chị. Em bơi dưới nước còn vững
hơn đi trên bộ nữa chị ạ.
- Tại sao em không ở với bố mẹ nữa mà tới nhà cô chú chị làm?
Hòa có vẻ buồn buồn nói:
- Bố em có tánh cờ bạc. Một hôm ông chơi quá tay nên bán luôn
ghe và bây giờ mới phải làm công cho người ta.
- Còn mẹ em ?
- Má em giận bố em nên bỏ vào Sài gòn rồi.
- Gia đình em có người thân ở Sàigòn à?
- Dạ không… mẹ em nghe nói theo một người bạn vô Sài gòn làm
gì em cũng không biết nữa.
- Không có liên lạc sao ?
- Dạ… đâu có ai biết bả ở đâu mà liên lạc bây giờ.
- Vậy em có thường hay đi thăm bố em không?
- Bố em từ ngày cho em làm với ông bà chủ thì đi luôn ra Quảng
Trị gì đó làm ăn. Chưa có về đây lần nào.
- Bao lâu rồi?
- Dạ… cũng vài tháng thôi chị.
- Em có muốn kiếm mẹ em không?
- Dạ muốn chứ.
- Mai mốt chị về Sài gòn, em có muốn theo vô đó không?
Hòa mở to mắt hỏi:
- Được không chị ?
Trang gật đầu nhè nhẹ.Trong thâm tâm, nàng cũng muốn đem con
nhỏ này về Sài gòn từ lâu. Mấy hôm trước, nàng nghe cô chú
nàng nói với nhau, muốn cho con bé này nghỉ việc để mướn một
người làm lớn tuổi hơn. Vì cả hai ít có ở nhà, nên sợ con bé
này nhỏ quá, không coi nhà được. Hình như con Hòa cũng biết ý
định đó của cô chú nàng từ lâu rồi, nên khi thấy Trang hỏi có
muốn vô Sài gòn ở với nàng không thì nó mừng lắm.
Cả buổi đi chơi, nó nói năng tíu tít và chiều chuộâng, săn sóc
Trang thấy rõ. Tới chiều, Trang không muốn về nhà ngay. Nàng
muốn ra phố mua ít đồ nên bảo chị bếp mang đồ đạc cắm trại về
trước. Trang đi với Hòa ra phố. Nàng cũng bảo chị bếp nói với
cô chú nàng sẽ về muộn một chút và đừng chờ cơm vì nàng sẽ ăn
cơm tiệm.
Hòa vui hẳn lên khi biết được đi phố với Trang. Khi chị bếp đi
khỏi. Hòa nắm tay Trang cảm động nói:
- Cám ơn cô Hai, cho con đi phố với cô.
Bãi biển về chiều vắng người. Khu này ở phía sau núi nên chẳng
có ai. Dân đi tắm biển thì về đã lâu. Còn người làm nghề biển
thì sớm quá nên chưa trở về. Hai cô cháu nắm tay nhau đi dọc
theo bãi biển sát ngay chân núi. Trang hỏi Hòa:
- Nếu chị đưa em vô Sàigòn em có tính gì không?
Hòa đi sát vào Trang hơn,trả lời:
- Cô cho em theo cô nhe.
Trang cười hì hì, nói:
- Em theo chị thì được rồi. Nhưng chị muốn hỏi là em có định
đi kiếm mẹ hoặc lấy chồng không ?
Hòa cười hí hí.
- Kiếm mẹ thì nhất định là muốn rồi, nhưng em biết bả ở đâu mà
kiếm. Còn lấy chồng ư, em không dám đâu.
- Cái gì mà không dám.
- Em sợ lắm.
- Em sợ cái gì chứ?
- Em cũng không biết nữa.
Trang bóp nhè nhẹ bàn tay Hòa.
- Đàn ông hấp dẫn lắm, có gì mà em sợ cơ chứ.
- Hấp dẫn làm sao hả cô?
Trang nhìn nhanh chung quanh. Thấy không có ai. Nàng kéo Hòa
vô một bụi cây gần đó. Những cành cây của bụi rậm ngăn cách
hẳn với bên ngoài làm Trang yên tâm. Nàng ôm lấy Hòa, hôn lên
miệng con bé. Chiếc miệng nho nhỏ ướt át của nó làm Trang
thích thú. Những lần ôm ấp chị bếp, nàng gần như thụ động. Hôm
nay hôn Hòa. Trang chủ động nên những cảm giác khác lạ tới với
nàng thật kỳ thú.
Nàng càng ghì chặt thân thể nhỏ nhắn của nó vô mình hơn nữa.
Con bé ngoan ngoãn đứng yên, nhắm mắt lại cho Trang hôn hít.
Nó cũng ôm ngang lưng nàng. Hơi thở nó nhanh hơn, thân thể
cũng nóng lên và hơi run rẩy…
Thấm thoát đã hơn nửa tháng. Trang từ giã cô chú nàng trở về
Sàigòn. Nàng đã được cô chú nàng cho mang Hòa theo vì họ cũng
đã mướn được ngươiø làm khác. Khỏi phải nói, Hòa là người sung
sướng nhất khi đặt chân tới Sài gòn. Con nhỏ ríu rít bên Trang
như cô nhân tình nhỏ bé của nàng.
Quả thực con bé cũng rất được việc cho Trang. Khi nàng muốn
mang nó về Sài gòn là đã có dự tính. Cái âm mưu trả thù phải
được thực hiện một cách an toàn. Nàng không thể để cho kẻ lừa
đảo tình yêu được sống ung dung trên sự đau khổ của nàng.
Trang cũng nhờ Hòa lấy trộm chìa khóa tiệm thuốc mà nàng đã ăn
cắp được một mớ thuốc cực độc trong nhà thuốc của cô chú nàng.
Bây giờ kể như mạng sống của Sanh đã được an bài!
Và, quả thật trời bất dung gian. Vừa tới bến xe.Trang đã thấy
Sanh đứng đón nàng ở đó rồi. Anh chàng nhận được điện tín của
nàng vào phút chót báo cho biết nàng trở về Saigòn trên chuyến
xe đò này, nên đã có mặt ở đây đón nàng.
Trang thọc tay vô trong túi quần mân mê viên kẹo có tẩm thuốc
độc. Nàng bảo chị bếp:
- Chị dẫn con Hòa và mang va ly quần áo về trước. Tôi đi đằng
này. Tới chiều ba má đi làm về tôi mới về nhé.
Nói xong, Trang xuống xe, rẽ đám đông đi vòng ra phía sau xe.
Sanh đã trông thấy nàng ngay từ khi xe vừa đậu. Tới khi nàng
xuống xe và đi về phía sau thì chàng rà xe Honda lại liền.
Sanh tưởng nàng chưa nhìn thấy mình nên cố tình không lên
tiếng. Chàng rà xe tới sát bên nàng, cười hì hì tưởng Trang se
ngạc nhiên lắm. Ai ngờ nàng leo lên xe ngay và nói:
- Em trông thấy anh từ đằng xa kìa.Thôi chạy mau đi. Đừng để
cho mấy đứa người làm nhìn thấy tụi mình.
Sanh hí hửng rồ xe chạy thực nhanh, tiếng bánh xe nghiến trên
mặt đường ken két. Chàng quay lại hỏi:
- Em muốn đi đâu bây giờ?
Trang vòng tay ôm lấy bụng Sanh , chồm tới phía trước nói lớn.
- Anh chạy tới thương xá Nguyễn Huệ cho em mua mấy món đồ đã.
Sanh không nói nữa, trong đầu chàng còn những dự tính từ bấy
lâu nay ấp ủ. Nhất định phải lợi dụng cơ hội này thực hiện cho
bằng được.
Tới cổng thương xá. Trang vỗ nhẹ vô vai Sanh nói:
- Anh cho em xuống đây đi.
Sanh đậu xe lại. Trang tụt xuống xe. Nàng bước lên lề đường,
nói:
- Anh đi gửi xe đi, em đứng đây chờ.
Sanh gật đầu, vừa rồ máy định cho xe chạy.Trang gọi giật lại:
- Khoan…khoan đã anh Sanh.
Sanh thắng xe, chống chân xuống đất hỏi:
- Có gì nữa không em ?
Trang móc viên kẹo trong túi áo, bóc lớp giấy ngoài, nói:
- Anh há miệng ra.
Sanh cười hì hì, há miệng thực lớn. Trang đút viên kẹo vô
miệng Sanh rồi nhí nhảnh nói:
- Xong rồi đó, cho anh đi gửi xe đi.
Sanh vừa cho xe chạy thì Trang cũng vội vã lủi vô đám đông.
Nàng đi ngược về phía sau, gọi một chiếc xe taxi kêu chở tới
nhà Mẫu Đơn. Trên đường đi, trống ngực nàng đập thình thịch.
Viên kẹo độïc nàng vừa đút vô miệng Sanh có sức mạnh giết cả
một con bò. Chắc chắn chỉ vài phút nữa, Sanh sẽ lăn quay ra
đường, hộc máu mà chết.
Bây giờ tơiù Mẫu Đơn. Nhất định cô nàng cũng phải theo người
yêu cho có bạn. Nàng ân hận đã để cho Mẫu Đơn qua mặt mình một
cách dễ dàng như vậy. Trang lại thò tay vô túi mân mê viên kẹo
độc. Một lúc sau, xe đậu trước nhà Mẫu Đơn. Trang hăm hở bước
xuống. Nàng vừa trả tiền xe, quay lại thì Mẫu Đơn đã ở phía
sau tự hồi nào, ôm chầm lấy nàng và reo lên:
- Con quỉ cái. Mày trốn đâu tới giờ này mới lòi mặt ra hả?
Trang cố giữ bình tĩnh cho khỏi hồi hộp. Nàng cười hì hì:
- Tao có trốn ai đâu. Đi thăm ông chú ở Nha Trang thôi mà.
- Hèn gì, tụi tao tới nhà mày cả chục lần mà không biết mày đi
đâu.
- Con Nụ có tới mày chơi thường không?
- Có…có, nó tới đây hàng ngày. Từ ngày anh Rô chết, tao buồn
quá. Mày lại biến mất. Chỉ còn lại hai đứa tao. Nếu không có
nó chắc tao tự tử chết quá.
- Mày chỉ được cái nói bậy thôi.
- Ừ…ừ.. vô nhà đã rồi hãy nói gì thì nói.
Trong thâm tâm Trang đã có chủ mưu giết Mẫu Đơn, nên nàng
không muốn ai biết nàng có mặt tại đây ngày hôm nay.Và, tự
nhiên Mẫu Đơn lại ra ngoài đường đón nàng thì còn gì tốt hơn
nữa. Vô nhà làm gì cho thêm rắc rối. Nghĩ vậy, Trang móc viên
kẹo trong túi ra, bóc giấy nói:
- Khoan đã, để tao đút cho mày viên kẹo mang về từ xứ cát
trắng miền Trung đây, xem nó có ngọt ngào thơm tho hơn kẹo
Sàigòn không.
Mẫu Đơn nhìn Trang cầm viên kẹo, cười hì hì thích thú. Bỗng
nàng thấy một mẩu khăn tay ló ra khỏi túi quần Trang. Cái góc
khăn tay có thêu chữ M–Đ quen thuộc. Mẫu Đơn ngạc nhiên thò
tay rút nhanh chiếc khăn tay ra khỏi túi quần Trang, nàng kêu
lên:
- Ủa… cái khăn tay… Cái khăn tay này tao đã tặng cho anh Rô,
sao bây giờ nó lại nằm trong túi mày.
Trang nghe Mẫu Đơn nói, giật mình. Những việc vừa xẩy ra mấy
tuần trước vụt qua đầu nàng thực nhanh. Như vậy thì Rô đã bịa
chuyện gạt nàng. Cái khăn tay này Mẫu Đơn tặng cho anh ta mà
anh ta lại nói nhặt được trong nghĩa địa chỗ Sanh và Mẫu Đơn
hẹn hò.
Trang cũng nhớ, hôm sinh nhật Mẫu Đơn. Nàng tặng cái khăn tay
này cho cô nàng. Và ở đó đã có mặt nhiều người. Trong đó có cả
Rô nữa.
Trang run rẩy. Như vậy thì nàng giết lầm một mạng người mất
rồi. Trời ơi, kẻ ấy lại là người nàng yêu nhất trên đời này
mới khổ. Chân tay Trang run rẩy. Viên kẹo độc tuột khỏi tay
nàng rớt xuống đất.
Mẫu Đơn cúi xuống định nhặt viên kẹo lên. Trang vội vàng lấy
chân dẫm lên viên kẹo, run run nói:
- Thôi…thôi, đừng lượm lên nữa.
Mẫu Đơn cũng vừa nhận ra sự bất thường của Trang, nàng hỏi:
- Mày có sao không?
Trang nói nhanh:
- Không...không có gì. Tự nhiên tao chóng mặt một chút thôi.
Vô nhà đi cho bớt nắng.
Mẫu Đơn dìu Trang vô nhà. Tay nàng vẫn nắm chặt chiếc khăn
tay….. *
* * Tất cả các nhật báo, sáng sớm hôm nay đều đăng tin bắt được
hung thủ sát hại cô nữ sinh viên Văn Khoa và anh phu xe cyclo
tại nghĩa địa Thị Nghè. Cảnh sát cho biết. Một cô gái làm công cho một gia đình tại
Thị Nghè chính là thủ phạm trong vụ này. Cô ta đã dùng một cái
móc sắt của những người phu vác gạo thường dùng để cào vào cổ
nạn nhân. Theo lời khai của đương sự. Lý do đưa đến sự giết người một
cách dã man như vậy, vì cô ta thuộc một giáo phái tả đạo.
Chuyên giết người để luyện bùa phép. Chính đương sự là một đồ đệ lâu năm trong môn phái thần bí, tà
ma này. Y thị đã cùng với người con trai chủ nhà ra tay giết
người, để lấy máu về luyện bùa phép. Anh thanh niên này không hiểu vì lý do gì, bị ngộ độc chết,
trong khi đi gửi xe tại bồn binh Sàigòn, và nhờ cái chết bất
đắc kỳ tử này. Cảnh sát khám xét nhà anh ta. Vô tình đã tìm
được các móc sắt dùng để giết người và những bùa phép còn dính
máu các nạn nhân trong phòng thủ phạm. Hung thủ giết người đã nhận tội. Tuy nhiên, y thị đang trong
tình trạng rất bất thường về tâm thần.
HẾT |