PDA

View Full Version : Bên Dòng Sông Trẹm (Tác giả: Kỳ Phong)



Congtu
10-18-2011, 12:50 AM
BÊN DÒNG SÔNG TRẸM

Tác giả: Kỳ Phong (CoiThienThai.com's Webmaster)
E-mail: Webmaster***@CoiThienThai.com (Remove *** để liên lạc tác giả)

Copyright © by CoiThienThai.Com. All rights resevered.
Please keep my name, e-mail & link to http://www.coithienthai.com (http://www.coithienthai.com) if you use this story.



Không biết dòng sông Trẹm đã có tự bao giờ và cái tên ngồ ngộ do ai đặt ra mà mỗi lần nhắc tới thì nghe nó có vẻ quen thuộc với gia đình tôi cũng như bao dân làng đã từng gắn bó với nó suốt hàng thập kỷ. Nước sông biên biếc vẫn êm đềm chảy như gợi tả cuộc sống ấm no thái bình của làng Thái Bình. Trên trời từng cụm cụm mây lướt trôi lướt trôi lờ lững kéo nhau về phía mặt trời sắp lặn. Vài cánh én chao qua liệng lại trên không, tiếng lá cành xào xạc phát ra từ hàng dương liễu bên đường dường như làm cho buổi chiều nay thật thơ mộng ghê hồn.

Tôi đứng bên gốc một cây liễu rít lấy 1 hơi thật dài rồi chu miệng nhả một vòng hình chữ O thật lớn vào không trung, tôi bần thần suy nghĩ về việc mai này tôi sẽ ra sao khi tôi sẽ xa con nhỏ Huệ bồ tôi để nhập ngũ. Tôi không biết xa nhau rồi con nhỏ có chịu ở lại chờ đợi tôi không hay là nó sẽ buồn mà quen đại với thằng khác. Ôi đời trai lính chiến sống nay chết mai trên trận mạc nào có ai hay! Dù rằng tôi ra đi hứa hẹn sẽ có ngày trở về nhưng biết bao giờ tôi mới trở về ? Rồi hông lẽ bắt con nhỏ ở vậy thì nó sẽ thành gái già mất. Ngày mai tôi sẽ lên nhập vào đơn vị, đời tôi sẽ thay đổi bắt đầu vào ngày mai, vậy thì tôi phải luyến tiếc và qúy giá cái ngày hôm nay. Phải! Hôm nay là ngày cuối cùng của những ngày tôi đã sống tự do, ngày mai tôi sẽ bước vào quân đội để lên đường tham gia bảo vệ đất nước Việt Nam.

Rít thêm một hơi thật dài, nhả khói vào không trung tôi tiếp tục ôn lại bao nhiêu kỷ niệm xa xôi. Bên tai tôi dường như vẫn văng vẳng bản nhạc "Người nhập cuộc" tối qua tôi đã nghe lại biết bao nhiêu lần tôi cũng không nhớ:

"...Tôi xin vào cuộc gian nan,
Mà bạn thân gục ngã khi
Chưa biết yêu một lần
Để lại hận thù tôi tiếp nối
Khi quê hương mệt nhoài
Trên tóc đôi mươi."

Thôi chết mẹ rồi, chính là đoạn này, chính là đoạn này đã tạo cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi không muốn làm người chiến binh trong bài hát mà gục ngã khi chưa biết yêu 1 lần nào. Không thể được, tôi phải biết yêu nghĩa là tôi phải biết ..đụ. Đúng rồi, tôi nghe nói đụ sướng lắm, thôi thì để đụ một lần rồi gục ngã chắc cũng hổng đến nỗi buồn. Sáng nay tôi có qua nhà con Huệ bảo nó ra gốc cây liễu bên dòng sông Trẹm nơi mà bọn tôi vẫn thường ngồi bên nhau tâm sự từ chiều chiều cho đến tối. Nhưng tình yêu của tôi với con Huệ lúc bấy giờ thanh cao và trong trắng như nước sông Trẹm. Chiều nay có lẽ tôi sẽ không còn là một thằng thanh cao, trong trắng nữa, bằng bất cứ giá nào tôi sẽ ...đụ con Huệ hôm nay mới được. Tôi chỉ muốn rằng con Huệ nó thuộc về tôi nếu như tôi đụ nó trước. Chả biết tôi suy nghĩ như thế có trở thành một thằng ít kỷ hay không, nhưng theo quan niệm của tôi, thà đụ trước thì hơn. Công tôi quen nó bao nhiêu năm, để mai mốt thằng khác nhét cặc vào lồn của nó thì tức chết đi được. Vì thế cho nên hôm nay tôi phải làm thịt con nhỏ Huệ cho bằng được.

Tôi lấy tấm ny-lon trải lên mặt đất dưới gốc cây liễu quen thuộc, tựa lưng vào gốc liễu, mắt tôi hướng về dòng sông Trẹm. Dòng nước vẫn chảy lững lờ vô tư trong sáng như tâm hồn một đứa trẻ, dòng sông nó đâu có biết trong đầu óc tôi đang tính một chuyện đen tối.

Cứ lo mãi suy nghĩ mông lung, con Huệ từ phía sau gốc liễu sát đến giơ tay bịt mắt tôi và hỏi:
- Đố biết được là ai?
Co nhỏ này khờ thiệt, không nó thì còn ai biết cái chỗ kín đáo này của tôi với con Huệ chứ, tôi làm bộ trả lời:
- Con Tư bán hột vịt lộn phải hông?
- Xí ..í ...iiii... Anh đừng có nằm mơ, nói lại đi.
- Ờ ..ờ thì ... con Năm bán mắm bò tọt ?
- Xí ..í ..í ... mệt anh, không thèm chơi nữa. Anh nói lại đi ! Đoán xem em là ai?
- Con mắm nào đây chưa chịu khai à?
- Ơ ..anh gọi người ta là con mắm hả? Đoán lại đi.
- Được, nhưng phải cho anh rờ mới biết được à ! Không chịu thì thôi !
- Chấp anh luôn.

Hai bàn tay tôi choàng ra phía sau, làm bộ sờ sờ lên đầu con nhỏ rồi lần lần 10 ngón tay lướt nhẹ xuống xuống dần lên mắt, mũi, má rồi môi, rồi chợt hai bàn tay tôi đi thật lẹ canh ngay bộ ngực bự của con Huệ chụp tới và bóp một cái mạnh. Con nhỏ hết hồn, hai bay đang bị mắt tôi chợt vung ra phản ứng tự nhiên đỡ. Nhưng làm sao kịp chớ, ít nhiều thì tôi đã chộp trúng hai trái đào tiên của con nhỏ rồi. Nó mắc cỡ la toán lên:
- Hứ ! Anh ăn gian. Anh kỳ qúa đi thôi! Không thèm chơi với anh nữa.
- Thôi mà cưng anh xin lỗi hihi ...cho anh ôm một miếng coi.
- Thôi đừng, anh ăn gian quá đi, anh lời rồi, hôm nay anh gan thiệt dám đụng ...vú em.
- Anh xin lỗi, anh lỡ tay mà.

Con nhỏ ngoe ngoảy. Thật ra từ lúc quen con Huệ cho đến bây giờ tôi chưa bao giờ dám đụng lên vú của nó, tôi cứ ngài ngại sao ấy. Nhưng mà sờ rồi thấy mềm mềm phê phê chớ bộ. Hèn chi mà người ta khoái ba cái vụ này là phải. Nghĩ tới đó tôi mỉm cười nhẹ, con Huệ thấy lạ hỏi:
- Ơ anh lạ ghê , sao cười em gì đó?
- À không, anh có cười em gì đâu, anh chỉ cười ...hà hà ..không gì.
- Ngày mai anh lên đường à? Lúc mấy giờ? Thu xếp xong chưa?
- Phải! Ngày mai anh đi lúc 7:00 sáng sớm. Anh còn chưa chuẩn bị xong.
- Ồ ...thế sao anh không lo chuẩn bị đi lại hẹn em ra đây tán dốc à, hihihi?
- Em nói thế sao được, ngày mai anh đi rồi biết bao giờ anh trở lại. Gặp hôm nay rồi chứ biết ngày mai ra sao - Giọng tôi buồn buồn.
- Anh này nói bậy! Em không cho anh nói bậy, anh nhất định trở về cưới em mà, có phải thế không?
- Lẽ dĩ nhiên ! Giải ngũ anh sẽ về cưới em, em ở nhà chờ anh chứ ?
- Dạ! Em sẽ chờ.

Tôi nghe nó trả lời mà thấy ham, nhưng lòng dạ đàn bà ai mà hiểu được, nó nói nó chờ tôi hôm nay chứ rủi nó "qủa" (hứng) lên nó gặp thằng nào rồi nó nứng bậy thì chết mẹ. Nghĩ tới đó, tôi không cho phép thằng nào trước tôi được, tôi phải tham lam cho tôi, người không vì mình thiên tru địa diệt mà. Tôi phải nghĩ cho tôi trước mới được, và phải nghĩ cho con cặc của tôi nữa mới phải chứ! Rồi tôi bỗng chủ động ôm choàng con Huệ, tôi đỡ nó nằm nghiêng nghiêng lên đùi tôi, cúi nhẹ xuống tôi đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi con nhỏ. Tôi và con nhỏ vốn yêu nhau say đắm nên nó không ngại gì mà không "tiếp chiêu" của tôi. Con nhỏ nhắm mắt tận hưởng sự sung sướng khi lưỡi tôi đi xuyên qua miệng nó và chui tuốt vào bên trong rà rà tìm lưỡi. Rồi tay của tôi không chịu ở không, với lại lần này chịu chơi tay phải của tôi nhè nhẹ đặt lên một bên vú trái của con nhỏ và xoa nhè nhẹ. Con Huệ dường như đang phê nên không phản ứng gì. Được nước tôi làm tới, tay tôi vặt nhẹ từng cúc áo của nó ra. Cúc áo vừa bật ra, con nhỏ hoảng hốt xua tay che bộ ngực lại, nhưng tôi đâu dễ dàng tha nó, tôi khoác tay nó ra và lột hẳn luôn cái áo bà ba sang một bên. Con nhỏ không bận áo ngực, cho nên tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một. Ngực con nhỏ trắng ngần, hai vú thật bự to hơn cả nắm tay của tôi, đầu vú nó nâu nâu lợt trong ngộ nghĩnh lắm. Nhìn vào thì thấy hai bầu vú nó căng cứng, ngó hoài chắc là chắc tôi sẽ chịu không nổi nữa. Tay tôi đỡ đầu con Huệ xuống gác lên đầu gối, để hai tay của tôi ở không mà làm chuyện "khác". Lúc này hai tay đã được rãnh và "không có chuyện gì làm" cho nên tôi mạnh dạn đặt hai bàn tay của tôi lên cả 2 bầu vú căng cứng của con Huệ mà xoa mà bóp rồi nắn rồi vặn vẹo. Ôi trời! Bóp vú sướng thiệt người ơi ! Thế mới lạ, vú của con gái bóp thì khoái nhưng sao tôi có vú nhưng bóp có sướng mẹ gì đâu. Rồi tôi mới chợt phát hiện là cả hai chúng tôi đều sướng, vì thấy con nhỏ phê phê, mắt nó mở hổng lên, còn tôi thì trong người như có hàng ngàn dòng điện đang di chuyển búa xua, lúc thì lên trên khi thì chạy xuống. Bàn tay tôi tham lam, trườn xuống phía bên dưới nữa, rồi xuống nữa, chạm cái quần của nó. Rồi bỗng bàn tay tôi chui tọt mẹ trong cái quần của con Huệ, con nhỏ vội chụp tay tôi lại, nói:
- Đừng anh ... để khi mình cưới nhau nha anh!
- Huệ à, cho anh nhé, cho anh chút gì làm kỉ niệm để sau này nhớ mãi nha em!

Nói thì nói vậy thôi chứ cơ hội ngàn vàng, dù cho bây giờ trời gầm tôi cũng hổng thèm buông chứ ở đó mà van với xin. Tôi đẩy tay nó ra ngoài, luôn tiện cởi luôn cái quần nó ra, tuột từ từ ..rồi từ từ xuống tay tôi chạm phải cái quần xì líp của con nhỏ, tôi lột luôn theo cái quần ra khỏi 2 chân nó, bây giờ tôi mới có thời gian nhìn kỹ vào vùng cấm địa. Thì ra đây là cái lồn ! Phải rồi, nghe nói về nó rất nhiều nhưng bây giờ tôi mới chính tận mắt thấy được cái lồn. Những sợi lông mọc lún phún trên mu lồn mới ngồ ngồ làm sao, tôi vươn tay tới đặt nhẹ lên và xoa nhè nhẹ trên bờ cỏ thiên nhiên này. Cảm giác khoái thiệt. Rồi toi nghiên cứu kỹ tới vùng cấm địa của con Huệ, dưới ánh dương chiều, lồn nó trông đỏ hỏn như hai miếng thịt bò ép lại, tôi lấy hai tay kéo hai mép lồn ra hai bên rồi nhìn vào tận trong. Nhưng tôi có thấy gì đâu, chỉ thấy ở giữa dường như có một cục gì đó đo đỏ lạ lắm. Tôi đút 1 ngón tay trỏ vào thử lồn nó thì con Huệ giựt bắn người như ai cầm cây roi điện chích vào người nó vậy. Ngón tay tôi không có ý tha cho nó, cho nên tôi xọt thẳng vào phía trong của cái lồn nó. Tôi ngoáy, nó rên. Nó rên "ư hử" nghe đã tai thiệt. Tôi chợt thọc ra, thọc vô trong lồn nó và thấy nó sướng lắm. Tôi bạo dạn trườn xuống phía dưới lồn nó rồi kê miệng vào lồn nó mà hút. Tôi không biết là tôi hút sẽ được gì nhưng tôi nghe người ta nói "bú lồn sướng lắm!". Mũi tôi dường như cảm giác được một mùi thum thủm phát ra từ lồn của con Huệ. Thì ra lồn gái còn trinh thì có mùi thum thủm lạ qúa chứ ! Chiếc lưỡi tôi bạo dạn cứ nhè ngay cái lồn con Huệ mà liếm từ dưới đít nó liếm lên giữa hai mép lồn. Dừng lại ở giữa lồn nó, lưỡi tôi nhè nhẹ đi sâu vào , rồi sâu vào chút nữa, tôi bắt đầu dùng lưỡi ngoáy lồn con Huệ, con nhỏ sướng qúa rên lên "Hư ...hư ...hư ...sướng qúa ..sướng qúa anh Huy ơi !" Rồi hai tay nó choàng qua choàng lại, tay này bóp vú kia rồi nó aặt hai tay lên trên đầu tôi đè xuống lồn nó. Con nhỏ này nó tính lấy lồn lắp miệng tôi hay sao đây này? Tính cho tôi ăn hết cái lồn của nó để tôi chết hay sao này? Hai chân nó quặp lại, kẹp cổ tôi vào giữa háng nó, hai tai lại tiếp tục nhận đầu tôi xuống lồn nó. Lưỡi tôi đi khắp một vòng từ dưới đít lên trên lồn rồi từ trên lồn xuống dưới đít, lưỡi tôi quét lên quét xuống cứ như người ta quét nhà vậy. Thú lắm chứ, lưỡi tôi không ngớt ngoáy, nạo trong lồn con Huệ, chợt một chấn nước sền sệt hôi hôi từ trong lồn con Huệ chảy ra. Tôi tò mò nếm thử thì thấy nó mằn mặn và tanh tanh. Nhưng nó ngon thật. Tôi không bỏ qua cơ hội này nên liếm sạch nước trong lồn chảy ra.

Lúc này con cặc của tôi đã chào cờ dựng đứng uy nghi phát khiếp dường như nó đứng dậy đòi quyền sống. Tôi chịu hết nổi, quỳ trên gối, tôi cởi thiệt lẹ chiếc áo sơ mi đang mặc trên người và tuột hẳn chiếc quần dài xuống quăng ra một bên. Để giữ cho con Huệ vẫn tiếp tục hôn mê trong "cơn mê tình ái" , trong khi chờ tuột xong quần, một tay kia của tôi đè lên lồn con Huệ và xoa xoa, rồi ngón tay đút ra, đút vô trong lồn nó. Cởi xong, tay tôi cầm con cặc cứng ngắt đặt kế bên lồn con Huệ và đẩy một cái "ót' vào mút trong. Con nhỏ kêu lên " Á ...á ...á ...chết em rồi ...đau quá anh Huy ơi!" " ...Ơ ..ơ ..sướng qúa....anh nắc mạnh mạnh tí đi!" Tôi nằm sắp lên người nó rồi đẩy đẩy người tới. Con cặc tôi thọc ra, thọc vô lồn con nhỏ ban đầu thì có hơi khó, nhưng khi con tàu đã vào "quỹ đạo" rồi thì xem rất trơn tru, tôi nghĩ có lẽ nhờ chất nước nhờn vẫn cứ tiếp tục tiết ra. "Ư ..ư ..sướng qúa Huệ ơi!" Con nhỏ sướng không hơn không kém tôi, miệntg nó bây giờ như đang nói lẩm bẩm cái gì đó, hai mắt nó nhắm nghiền, hai tay quơ quơ như bắt đom đóm. Khi con người ta phê thì là như vậy sao? Tôi tiếp tục nắc và nắc càng nhanh, càng nhanh tôi cảm thấy càng sướng và con Huệ càng rên. Tôi biết điều này cho nên vẫn giữ vận tốc nhanh. Cho đến khi tôi cảm thấy trong người một cái gì đó bắn vào trong lồn con Huệ thì một luồng điện chạy dọc dài từ dưới cặc lên tới cột sống rồi tới não bộ. Từ trong lồn con Huệ ứa ra một dòng nước sền sệt trắng đục hoà lẫn một chút màu đỏ của máu chảy xuống bên trên tấm ny-lon.
Thế là tôi đã phá trinh con Huệ. Tôi đã biết yêu và tôi đã biết ..đụ rồi ! Đụ sướng thật, không trách chi hở chửi lộn là họ mang "Đụ" ra mà khoe. Tôi hôn lên miệng, môi con Huệ nói:
- Anh yêu em lắm. Nhớ ở nhà chờ anh nha Huệ.
- Dạ, em cũng yêu anh lắm. Anh đi sớm về nghe ! Em chờ .....


o O o

Một năm trôi qua, Huy và Huệ vẫn còn liên lạc qua thư từ.


o O o

Tới năm thứ 2, Huệ nhận được tin rằng Huy đã tử trận trong một trận chiến quyết liệt. Huy đã chết, thôi thì đã hết. Bây giờ Huệ còn biết chờ ai, trông ai ?



Hết



Calgary, Dec 22, 2000
Kỳ Phong

Lời bàn: Có nhiều cái ít kỷ cá nhân của con người rất đáng ghét nhưng tánh ít kỷ của nhân vật trong truyện thật không làm cho ta ghét chút nào. Cũng may là nhân vật cũng đã nếm được mùi yêu đương không như những người trai trong bài hát "Người nhập cuộc", như vậy thì dù chết cũng yên lòng.