PDA

View Full Version : Kẻ Cuồng Sát (Tác giả: Cai Đại Du)



Congtu
02-10-2020, 01:14 AM
KẺ CUỒNG SÁT

Tác giả: Cai Đại Du
E-mail: cucon2000***@hotmail.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện



Lời tác giả: Truyện dưới đây là do trí tưởng tượng. Vì vậy nếu có sự trùng hợp, chỉ là ngẫu nhiên. Tác giả không cố ý mạo phạm đến một ai. Trân trọng.


==============================================



Trong lịch sử tội phạm của nước Việt Nam xưa nay không thiếu những tên cuồng sát giết người, nhưng không có tên cuồng sát nào giết cả mẹ ruột, em ruột như tên Phạm Hồ Dũng. Và cũng từ xưa nay đến giờ, rất có nhiều kẻ phạm tội háo sắc, chuyên cưỡng hiếp phụ nữ, giết rồi bịt miệng. Nhưng chưa ai như Dũng, giết người, chặt đầu rồi còn làm tình với những xác chết không đầu như Dũng đã làm.

Phạm Hồ Dũng là người con trai nối dỗi tông đường của một gia đình có quyền thế, vì vậy Dũng được nuông chiều từ bé. Những việc do hắn làm không ai nghiêm khắc trừng trị. Cha của Dũng là chủ tịch của một thị trấn Ban Mê Thuột, một thị trấn có trồng nhiều cà phê và phồn thịnh. Mẹ của Dũng là một giáo sư của trường đại học Đà Lạt.

Nghe người ta bảo rằng cha của Dũng là một người mù chữ, nhưng vì có công với cách mạng, nên mới lên được chức chủ tịch. Người ta cũng bảo rằng cha Dũng đã cưỡng chiếm mẹ Dũng, rồi sanh ra Dũng trong những ngày ông đi nghĩ mát ở Đà Lạt.

Mẹ của Dũng là một người đàn bà đẹp. Nhìn vào bà ta, ai cũng trầm trồ chắc lưỡị Lúc còn là sinh viên, mẹ của Dũng là một thiếu nữ tên Hồ Lệ Hoa. Bà ta là hoa khôi của trường đại học Đà Lạt.

Cô Lệ Hoa lúc bấy giờ là một cô thiếu nữ rất được mến mộ. Cô sinh trưởng trong một gia đình phong kiến, vì vậy từ nhỏ câu tam tòng tứ đức cô được nghe mẹ nhắc chừng luôn. Năm đó là lúc Lệ Hoa được mười tám tuổi, nét đẹp của Lệ Hoa đã từng làm rung động hàng trăm người con trai trong trường. Nhưng cô chưa từng để ý đến một ai. Tối ngày cô chỉ biết học, và làm bạn với sách vỡ. Mộng tưởng của cô là trở thành một giảng sư ở trường đại học mà cô đang theo học.

Như mọi ngày, Lệ Hoa đến trường để học. Cũng vào ngày này, Phạm Văn Đôn, bố của Dũng, đến thăm viếng trường đại học Đà Lạt. Lớp đầu tiên và cũng là lớp duy nhất, phái đoàn nghỉ mát và thăm viếng này là lớp chuyên văn, là lớp Lệ Hoa theo học. Hôm ấy Lệ Hoa mặt một chiếc đầm mầu trắng có viền ren trắng. Nàng có mái tóc dài đen mượt, xõa theo bờ vai. Nhìn nàng rất dễ thương như thể một con búp bê tượng hình mà người ta mua về từ một tiệm bán đồ chơi cho con nít ở ngoại quốc.

Khi Đôn bước vào lớp học của Lệ Hoa vào lúc nàng đang làm thuyết trình về văn chương Việt Nam ở thế kỷ 18. Những bài thơ Hồ Xuân Hương là những chủ đề nàng đưa ra thuyết trình.

"Cả nể cho nên sự dở dang
Nỗi niềm chàng có biết chăng chàng
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc
Phận liễu sao đà nẩy nét ngang
Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa ?
Mảnh tình một khối thiếp xin mang
Quản bao miệng thế lời chênh lệch
Không có, nhưng mà có, mới ngoan."
(bài: Không Chồng Mà Chửa)

Nàng thao thao đọc rồi bình phẩm tác phẩm ấy với một lờ lẽ rất hùng hồn. Nàng lên tiếng bênh vực cho phụ nữ, cho thân phận những người con gái của thời bấy giờ.
Mặc cho Lệ Hoa thao thao bất tuyệt trên bục của phòng thuyết trình. Còn hắn, Đôn, cứ ngồi ở phía dưới mà nhìn cô bé rỏ giải. Hắn đực mặt ra nhìn mà chẳng để ý gì đến lời bình phẩm và phân tích tác phẩm của Lệ Hoa. Mà cho dù hắn có cố tâm để nghe đi nữa, thì làm sao có thể hắn hiểu được những cái thâm thúy trong lời thơ, những lời bình phẩm, những lập luận thật sắc bén của nàng được?
Sau phần thuyết trình, mọi người vỗ tay rào rào. Lúc đó Đôn mới giật mình và vội vỗ tay theo. Đến khi mọi sinh viên ra về, giảng sư mới đến bên nàng và chìa tay ra, bắt tay nàng:
- Thầy rất lấy làm thích thú vì những lập luận của Lệ Hoa. Sự sắc bén, nhạy cảm, cảm thông.... của em thật làm thầy hạnh phúc có một nữ sinh giỏi và thông minh như em...

Nói tới đây, Đôn bước tới phía vị giảng sư và ông hiệu trưởng của trường. Ông hiệu trưởng trường, đưa tay về phía Đôn giới thiệu:
- Đây là ông chủ tịch của thị trấn Ban Mê Thuột, Phạm Văn Đôn và hiện ông đang tranh cử chức vụ chủ tịch của nước Việt Nam ta trong nay mai. Còn đây là giảng sư Lê Hiếu Trung.

Đôn đưa tay ra bắt với vị giáo sư. Ông hiệu trưởng đưa mắt nhìn thật nhanh vào vị giáo sư nọ, như ngầm bảo "hãy bắt tay ông ấy, anh sẽ có lợi". Nét mặt của vị giảng sư già bổng nheo lại, và ông đưa tay ra bắt với một vẻ uể oải. Sau đó ông xin chào mọi người và bước chân đi về phía nhà đậu xe. Lệ Hoa cũng dạm chân định đi về. Nhưng nàng chưa bước chân đi thì ông hiệu trưởng kêu lại:
- Lệ Hoa này, ông chủ tịch ngỏ lời khen em.

Hoa nhìn Đôn, rồi gật đầu chào. Cái chào của một người con gái dành cho ông chủ tịch chứ không có ý gì khác. Chào xong, nàng lặng lẽ đi về. Nhưng Lệ Hoa có biết đâu, trên đường về hôm ấy, đi theo sau nàng một khoảng cách đó là vị chủ tịch Phạm Văn Đôn.




Hết


Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!

http://www.coithienthai.com/images/ad_story1.gif (http://www.coithienthai.com/ad_story1.html)
http://www.coithienthai.com/images/ad_story2.gif (http://www.coithienthai.com/ad_story2.html)
http://www.coithienthai.com/images/ad_story3.gif (http://www.coithienthai.com/ad_story3.html)
http://www.coithienthai.com/images/ad_story4.gif (http://www.coithienthai.com/ad_story4.html)
http://www.coithienthai.com/images/ad_story5.gif (http://www.coithienthai.com/ad_story5.html)
http://www.coithienthai.com/images/ad_quangcaotruyen1.gif (http://www.coithienthai.com/TNLVN/quangcaotruyen1.html)