Originally Posted by Tia_Lia
Để bài thơ "Cô Gái Hái Chè" của anh CH không bị chìm dần theo thời gian và được ít người được biết đến vì đã post vào topic "Có ai biết" chứ không phải trong một topic nói về thơ nên TiaLia mí copy bài thơ đó vào trong topic này cho được thích hợp hơn mà thôi:
CÔ GÁI HÁI CHÈ (Chính bản)
Hôm qua em đi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em lạy mà nó chẳng tha
Nó đem đút cái mả cha nó vào
Bây giờ em biết làm sao?
Nếu em càng giẫy nó vào thêm sâu!
Cái gì như thể củ nâu
Cái gì như cái cần câu vật vờ?
CÔ GÁI HÁI CHÈ (Hậu bản)
Hôm sau em đến vườn chè
Kiếm thằng phải gió em đè nó ra
Nó lạy rối rít xin tha
Nhưng em cứ đút mả cha nó vào
Bây giờ mới sướng làm sao
Nên em càng giẫy cho vào thêm sâu
Giẫy sao cho dập củ nâu.
Giẫy sao cho gẫy cần câu vật vờ!
CÔ GÁI HÁI CHÈ (Mười năm hội ngộ)
Mười năm thấm thoát trôi qua
Gặp lại phải gió nó già hơn xưa
Mừng như nắng hạn gặp mưa
Em đè nó xuống em lùa chim ra
Nó nằm nó khóc nó la
Em ngồi em bóp mả cha ngày nào
Khi xưa củ cứng cần cao
Ngày nay củ xẹp cần đau, cần xìu!
THẰNG PHẢI GÍO THAN THỞ
Sáng nay ngồi nấu nước chè,
Nhớ lại chuyện cũ nó đè trong tim
Ngồi buồn ngó xuống con chim
Xưa sao hùng dũng, giờ im... Thế này
Lắc qua lắc lại...Mỏi tay
Nó vẫn ủ rũ, ngây ngây, khờ khờ...
Hỏi người em gái xóm mơ
Cần câu còn đó, mồi trơ...hết rồi!
CÔ HÁI CHÈ THAN THỞ
Sáng nay tỉnh giấc chiêm bao
Nhớ lại mộng cũ mà xao xuyến lòng
Trong mơ em nổi lợn lòng
Mời thằng phải gió về phòng em chơi
Làm cao nó chẳng nhận lời
Bắt em kêu nó một đời bằng anh.
Em đành ép bụng kêu anh.
Cần câu của nó năm canh cương vù.