CoiThienThai.com - The Largest Vietnamese Entertainment Network

Buy Sex Toy Sex! Do choi danh cho nguoi lon! Click here!

Xem phim pha' Trinh! Hap dan tuyet voi - Click here!

Gọi Việt Nam 7.9 cents/phút!

ThanhHaFlower.com - Mua hoa, gửi quà về Việt Nam ! Giá rẻ nhất!

Official websites: www.CoiThienThai.com || www.CoiThienThai.net || www.TuoiTreVietNam.com

GÂY QUỸ CÕI THIÊN THAI - MEMBERS V.I.P Đăng ký thành viên: Members Log in || » Members Sign up « || » Cancel Membership «

Bạn có biết ? CõiThiênThai.com là nơi phổ biến Truyện Người Lớn miễn phí đầu tiên? CõiThiênThai.com có kho tàng truyện người lớn lớn nhất?

  • facebook
  • google plus
  • twitter
  • youtube
  • linkedin
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 11
  1. #1
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (20 Phần) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 1

    Bác sĩ Đoàn sửa soạn, mặc đồ xong, định xách cặp đi làm, thì ông bỗng cúi xuống hôn bà vợ trẻ một cái rất khẽ, kéo chăn đắp lên ngực bà, xong rón rén bước khỏi phòng, khép nhẹ cánh cửa.

    Ngay lúc đó, bà Nguyên, vợ ông, cũng mở mắt, kéo cái chăn xuống khỏi gối, phơi tấm thân loã lồ thơm phưng phức, mời mọc. Bà quay qua ôm chiếc gối, gác một chân lên. Gương mặt bà có vẻ hậm hực, tức tối. Vì lúc hai giờ sáng, bà tự động trần truồng hết ra, lay ông chồng già thức dậy, dùng các thủ thuật tân kỳ nhất, mời ông lên xơi một “phùa”. Mà ông như thây ma đã chết lâu ngày, không hưởng ứng, bất động. Thê thảm nhất là khúc gân bèo nhèo, lũng lẳng, vô tích sự. Bà không nhớ đêm nay nữa là mấy trăm đêm buồn thảm, thê thiết đến thế.

    Gương mặt bà đang hậm hực, vì lòng thì rất thèm xác thịt. Mà ông chồng thì đã mất hẳn thời thanh xuân. Bà tự giậnmình đã ham giàu, nhào vào làm vợ một bác sĩ đã hơn bà gần 20 tuổi. Vật chất thì hiện bà không thiếu một món gì. Mà tình yêu thì gần như không có. Tim bà như đang khô dần với thời gian.

    Đêm qua dự tiệc sinh nhật một bạn thân, bà chủ chợ Hoà Phát, trong dạ vũ, bà Nguyện được ôm Đoan Hùng, một kỹ sư điện tử, nhảy bản slow. Suốt bản nhạc,bà thấy mình trẻ hẳn lại, yêu đời và muốn vỗ cánh bay lên tìm tình yêu như thời con gái. Sau bản slow, Đoan Hùng lại tiếp tục mời bà thêm những bản tango, mambo, boléro – Bà Nguyện quên khuấy mất ông chồng già đang ngồi ướng rượu khề khà vui với các bạn già khác.

    Sáng nay ôm gối, bà Nguyện bỗng nhớ lại hết gương mặt trẻ trung, tiếng nói, giọng cười, cùng những cửa chỉ hào hoa của Đoan Hùng. Lúc này chồng bà cúi xuống hôn, và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt.

    Lúc nãy, khi chồng bà cúi xuống hôn và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt ngủ. Nhắm mắt để khỏi phải đối thoại nhì nhằng với lão chồng bất lực, và để bà được sống với tí mộng mơ của buổi sáng nằm loã lồ, vô duyên, vô tình tự…. Tiếng gõ cửa. Bà hỏi:
    - Ai đó?
    - Con đây mẹ. Tuyết!
    Bà kéo chăn đắp kín đến cổ, rồi bảo Tuyết vào.
    - Bữa nay mẹ không ra phòng mạch với ba?
    - Mẹ lười quá. Muốn ngủ thêm chút nữa. Có gì không con?
    - Mẹ cho con thêm một ít condom nữa đi mẹ.
    - Chết! Hai tuần trước mẹ đã cho con mười cái. Xài nhanh qúa vậy? Lo học hành với chứ!
    - Thì con vẫn đi học. Nhưng con cũng phải có fun với bạn bè con chứ. Học quá, thành bà già rồi sao?
    - Con mới 15 tuổi mà già gì.
    - Nhưng nếu con chỉ lo học mà không vui con sẽ già. Đi mẹ! Cho con thêm một ít nữa đi.
    Tuyết ngồi xuống bên mẹ, phụng phịu, cầm tay bà Nguyện nhõng nhẽo, đòi cho được một ít condom nữa.
    - Nghe mẹ hỏi: một tuần con gần gụi với bạn trai của con mấy lần? Nói thật cho mẹ nghe.
    - Không chừng. Có khi hai, có khi ba, hoặc bốn lần. Mẹ không lo cho con, để con dính bầu, mẹ chịu à …. Cô giáo dặn hằng ngày là phải dùng condom, để tránh bầu và tránh bệnh Aids. Cho con, đi mẹ!
    Bà Nguyện cầm tay con gái, ân cần hỏi:
    - Một tuần con make love đến ba, bốn lần?
    - Là ít đó mẹ. Bạn con, có đứa mỗi đêm năm sáu lần.

    Bà thở ra. Không phải vì ngao ngán mà vì bà tủi cho thân mình không được sung sướng như cô con gái 15. Bà nhớ lại hình như gần mười năm rồi, bà chả gần gụi lần nào với ông chồng bất lực. Chỉ có vài lần ngoại tình với bồ nhí tên Phong, ở khách sạn, thế thôi. Thấy mẹ thở ra với gương mặt buồn xa xăm, Tuyết hỏi:
    - Con make love ba bốn lần một tuần, làm mẹ buồn hả?
    Bà cố going cười, trả lời:
    - À … Không. Mẹ buồn cho chính mẹ. Vì đã ngót mười năm nay, ba con đã chẳng còn làm bổn phận chăn gối với mẹ. Mẹ như chiếc lá héo, sắp khô choate, và rụng xuống.
    Tuyết cúi xuống ôm bà Nguyện hôn thật thân thương:
    - Đã mười năm, mẹ không gần gụi hả? Mẹ chịu nổi sao?
    - Không chịu, thì còn cách nào hơn đâu con.
    - Nhưng mẹ còn quá trẻ. Trẻ đến độ các bạn con tưởng mẹ là chị của con. Như thằng Quang, có lần nói chơi, đã bảo con: “giới thiệu “chị” của Tuyết cho Quang đi”. Mẹ muốn không? Con giới thiệu cho. Mười bảy tuổi, đẹp trai lắm. Đánh basket giỏi một cây.
    Bà Nguyện bóp tay con gái, rồi nhìn Tuyết, mặt hơi vui. Nỗi vui lạ lùng, bất chợt làm bà thấy lâng lâng. Nhưng bà không dám nói ra, sợ Tuyết khinh.
    - Mẹ có nhớ Quang, con bà bác sĩ Hải không?
    Bà Nguyện nhớ. Vì có vài lần bà bắt gặp Quang nhìn lén bà ở những bữa tiệc, hay đến đây chơi với Tuyết. Nhưng bà trả lời “không”, để Tuyết đừng nói đến chuyện đó nữa. Mà cô bé cứ ngây thơ bồi thêm:
    - Anh Quang mà hôm teat mẹ lì xì cho ảnh $200 đó.
    - Mẹ nhớ rồi. Nhưng Quang còn bé quá, Tuyết à.
    Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyện, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyện ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
    - Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.
    Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
    - Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
    Bà Nguyện nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
    Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyện nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
    - Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!
    Bà Nguyện lắc đầu going gạo, nhưng lại nói hớ:
    - Làm sao con biết được chuyện Quang rành chuyện người lớn?
    - Vì ảnh đã từng make love với bạn con. Tụi nó khen ảnh hết lời đó mẹ. Kệ, mẹ cứ thử. Được thì làm boy friend. Không thì thôi, đâu có mất gì.

    Trong bụng, bà Nguyện muốn ừ để thử xem tài nghệ thuật thằng bé 17. Nhưng ngoài mặt, bà vẫn khư khư từ chối, vì sợ con gái khinh:
    - Cám ơn con. Nhưng mẹ đã trót nhịn được mười năm. Có nhịn thêm nữa cũng không sao – Thà là ngoại tình với một người lớn tuổi. Chứ với Quang …Mới có 17 … ngại lắm.
    Thình lình, Tuyết phun ra một câu làm bà chới với:
    - Vậy chớ mẹ đưa Phong vào khách sạn, sao không ngại?
    Bà Nguyện ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường, hai tay nắm chặt tấm chăn, nhìn trân trối Tuyết, hỏi:
    - Hả? Con nói gì, Tuyết? Mẹ đã đưa Phong vào khách sạn? Ai nói với con? Ai?
    - Con thấy chớ không ai nói hết. Con còn biết số phòng mẹ “ngủ” với Phong nữa. Có phải số 302 không?
    Đôi mắt bà Nguyện đang dương to, bổng xìu xuống, gương mặt tái xanh, mấy ngón tay run lẩy bẩy:
    - 302? Làm sao con thấy được? Hả Tuyết?
    - Vì hôm đó, con cũng vào khách sạn với bồ con. Con đi sau lưng mẹ có mười thước. Mẹ mặc áo nhung tím. Phong mặc áo da nâu, quần jean.
    Hai tay bà Nguyện bưng mặt. Phần xấu hổ với con gái, phần bà lo chuyện này thấu đến tay chồng bà. Thấy mẹ bối rối, Tuyết gở tay mẹ ra, và ân cần:
    - Mẹ đừng lo. Con hiểu và thương mẹ hơn ai hết. Chính con còn nhỏ, mà cũng đá có đến hai ba thằng bồ mới thoả hết sự đòi hỏi của da thịt. Trách gì mẹ đã gần 40, mà đã ngót 10 năm không gần được đàn ông… Bởi vậy, con mới táo bạo đề nghị mẹ hãy thử Quang. Quan chỉ thua Phong có một tuổi.
    Bà Nguyện vẫn thoái thoát, nhất định không chịu.
    - Không con à. Trót lỡ một lần với một người thôi. Mẹ không can đảm bước thêm một lần hư đốn nữa. Ngượng lắm!
    - Thì thôi, tuỳ mẹ. Con chỉ muốn giúp mẹ phần sống vật chất, cho mẹ đỡ u sầu phần tâm hồn. Nhưng mẹ đừng quên, bên mẹ, có con. Đứa con không bao giờ quên mẹ. Và mẹ cũng đừng quên cho con thêm một ít condom nữa.
    Tuyết sè tay. Bà Nguyệt với tay lấy cái bóp, mở ra trao cho Tuyết nguyên hộp condom còn mới tinh:
    - Đó con. Ba mươi cái. Mẹ mong con xài được ba tháng…
    Tuyết cầm hộp condom. Miệng mím cười khó hiểu. Vì Tuyết vừa nghĩ tới nhãn hiệu hộp này khác với loại bà Nguyện cho Tuyết tuần qua. Mỗi hộp ba mươi cái. Bà chỉ cho Tuyết có 10 cái. Vậy còn 20 cái kia nằm đâu?

    (Hết Phần 1 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 2 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  2. #2
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 2 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 2





    Tuyết ra khỏi phòng. Cánh cửa được đóng lại. Bà Nguệt một mình, vẫn trần truồng nằm ôm gối. Tâm hồn bà chao đảo như cây phong trước gió vì đề nghị táo bạo của Tuyết. Chao đảo phần khác vì Tuyết đã biết bà ngoại tình với Phong. Từ nay bà không còn dựa trên một cái thước đạo đức nào để la rầy con cái nữa. Rồi, chợt bà nghĩ tới Quang, cậu con nít hay đến chơi với Tuyết mỗi cuối tuần. Thằng bé xinh trai thật. Có lần bà cũng nhìn Quang. Bỗng bà có ý nghĩ gì đó lạ lùng lắm - Nó làm bà vui, yêu đời thoáng chốc – Nó làm bà thấy mình trẻ hẳn ra, phơi phới.

    Bà đã ngủ với Phong nhiều lần chứ không phải đôi lần. Phong là thanh niên lực lưỡng, làm nghề giao bàn ghế. Một hôm Phong đến giao chiếc giường Ý bà đặt mua. Trong khi Phong dọn bỏ chiếc giường cũ trong phòng bà, đột nhiên chàng nhìn thấy con cặc giả nằm dưới tấm nệm. Phong hiền từ đưa trả lại cho bà:
    - Thưa, cháu gửi trả bà cái này.
    Bà Nguyện nhận lấy, gói trong tờ giấy báo, cất kỹ vào ngăn tủ, rồi hỏi Phong:
    - Anh có biết cái đó để làm gì không?
    Phong biết, nhưng vờ nói “không”, với dáng ngây thơ.
    - Cái đó là “đồ chơi” của những người đàn bà thiếu tình.
    - Bà giàu sang như thế này mà thiếu tình?
    - Giàu sang là một chuyện. Mà thiếu tình là chuyện khác.
    - Cháu muốn nói: bà có thể dùng tiền để mua tình.
    - Ở đâu có bán? Anh chỉ giùm tôi.
    - Bà có khó tính lắm không?
    - Một thanh niên lực lưỡng, cao ráo, ăn nói lịch sự …
    Vừa nói bà vừa nhìn Phong từ đầu đến chân, làm Phong hơi nhột nhạt. Phong cảm thấy như chàng là món hàng bà đang diễn tả. Bà tiếp:
    - Và thanh niên đó lại hiền lành, thông minh…
    Nói xong, bà nhìn thẳng mắt Phong, cười hơi lã lơi. Dù khoái lắm, Phong cũng không can đảm nhìn bà Nguyện lâu hơn – Vì bà có cái gì sang trọng. Nó cách thế đứng của Phong hằng mấy trăm bực. Phong tìm việc để làm, để dấu cử chị lung túng, bối rối trước mặt bà.
    - Tôi có thể mời anh một lon bia không?
    Nói xong, bà đến phòng ăn, mở tủ lạnh lấy lon bia.
    - Thưa bà cháu không dám uống trong khi làm việc. Nhất là lát nữa, cháu phải lái xe.
    - Anh gọi tôi bằng chị được không? Tôi tên Nguyện. Hay gọi tôi bằng tên cũng được. Uống tý bia cho khoẻ…
    Phong đỡ lon bia, húp một ngụm, rồi lại đứng đó bối rối trước cặp mắt nhìn chăm bẳm của bà Nguyện.
    - Anh tên gì?
    - Thưa … cháu tên Phong.
    - Lại cháu với chắt. Tôi còn trẻ mà Phong. Tôi đã chọn được món hàng. Phong, anh có sẵn lòng để bán không?
    Vừa nói, bà vừa tiến sát đến Phong. Mùi nước hoa sang trọng từ thân thể hấp dẫn của bà toát ra, làm Phong choáng ngộp. Bà đưa tay vuốt cánh tay lực lưỡng của Phong làm tim chàng đập tới tấp.
    - Anh bán giá bao nhiêu tôi cũng mua. Anh có nghe Nguyện nói gì không? Em cần lắm, cần lắm…
    Nghe bà đổi cách xưng hô, Phong hơi ngẩn đầu lên:
    - Chị làm Phong sợ quá. Một lần khác và nơi khác, được không? Ở đây … Phong không dám …
    Bà Nguyện đến khoá trái cánh cửa. Lúc trở lại thì chuông điện thoại reo. Đầu giây bên kia, chồng bà nói:
    - Em vẫn còn ở nhà hả?
    - Em đang xem cho thợ ráp cái giường mới.
    - Nhanh lên đến đây đi ăn cơm với anh … Nhé!
    Bà để điện thoại xuống và nói cho Phong yên lòng:
    - Chồng em gọi. Cứ nửa tiếng gọi một lần. Lần nào cũng có lý do. Nhưng lý do chính là kiểm soát xem em có rời nhà đi đâu không. Ông ấy đã bất lực, nên gọi chừng để yên trí là em không ngoại tình. Cần gì phải đi đâu mới ngoại tình. Ở ngay đây, và trên giường này, được không anh Phong? Em cần quá, Phong ơi. Nói xong bà dìu Phong đi đến chiếc giường Ý chàng mới ráp. Sung sướng thì có mà Phong vẫn hồi hộp vì sợ ông chồng qúa ghen của bà Nguyện. Bà nói:
    - Anh yên chí. Gọi mà có em ở nhà là chồng em không thắc mắc. Ông ấy chẳng bao giờ nghĩ là em ngoại tình ngay trong phòng này. Đừng lo. Gì mà run quá vậy? Hôn em đi Phong. Mười năm rồi, em…em…

    Bà chồm lên, ôm mặt Phong, đặt môi, táo bạo hôn nồng nàn người thanh niên lực lưỡng. Phong đưa tay ôm mái tóc quăn sum sê của bà Nguyện, rồi ngất ngây hết mấy phút thần tiên, cho đến khi bàn tay bà vuốt nhẹ từ lưng quần xuống tận chỗ hạ bộ đang song lên một đống của Phong. Bà mừng vì từ lâu lắm, hôm nay mới lại được cầm dương vật cưng cứng của đàn ông.
    - Phong cổi áo cho em đi.
    Hơi thở bà dồn dập, đứt quãng. Môi bà sà vào nút lưỡi Phong như muốn ăn tươi nuốt sống. Phong cổi các chiếc áo ngủ màu hồng nhạt của bà, và tay chàng chạm vào cặp vú no tròn căng phồng của bà.
    - Bóp ngực em đi Phong. Xin anh cho em một lần. Một lần thật tuyệt vời. Anh muốn gì cũng có. Hãy bỏ nghề giao bàn ghế đi. Làm nhân tình của em…

    Tay bà đã kéo thắt lưng của Phong. Rồi zipper quần Phong được kéo ra, xì líp được tụt xuống. Con cặc quần của Phong bung lên, sừng sững. Bà Nguyện quay mặt lại nhìn. Nhìn thèm khát, đam mê như nhìn viên kim cương. Bà nghiến răng bóp mạnh cặc Phong rồi nói:
    - Cám ơn Trời đất đã cho em bảo vật này. Đẹp quá Phong ơi! Anh cởi giùm quần em luôn đi.

    Bà quay ngược người lại. Phong tuột hẳn chiếc quần cũng màu hồng nhạt ra khỏi người bà, trong khi dưới kia miệng bà đã ngoạm vào bú say sưa cặc Phong. Mắt bà nhắm khít. Da mặt hồng ửng màu dâm đãng. Hai má hóp vào vì bà mút mạnh cặc Phong.

    Hai bàn tay Phong lần đưa nguyên hạ bộ bà Nguyệt đặt lên miệng chàng. Chùm lông lồn rậm rì đen thui của bà Nguyện đã ụp sát lên môi Phong. Rồi mạnh ai nấy bú. Dầu cặc Phong nằm ứ trong mồm, bà Nguyễn vẫn rên âm ỉ, thê thiết. Đầu bà nhốm lên, đâm xuống. Cặc Phong có lúc đã thọt ngay đốc họng bà. Đít bà nắc mạnh trên mồm Phong làm Phong ngộp hơi hết mấy lần.

    Như cá gặp nước, bà Nguyện bú chết sống với con cặc Phong khoảng nửa tiếng thì Phong la làng:
    - Chết, chết Nguyện ơi. Tha tội cho ah … em uống đi…

    Phong bắn túa xua vào mồm bà chị. Bà mút mạnh hơn và ực hết những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm nồng của Phong vào đốc họng. Rồi cứ thế bà bú tiếp. Lần này, bà liếm cả hai hòn dái của Phong. Bà xoay người, nằm trên Phong, nhét cặc vào lồn đụ chát chúa, đụ hung tàn như hãm một thằng trẻ con. Bà đụ không cần Phong sướng. Bà tự phục vụ cho mình vì không biết có còn dịp khác vàng ngọc hơn. Điện thoại lại reo:
    - Em vẫn còn ở nhà hả?
    - Dạ, cái giường đẹp quá, mà hai người thợ ráp chưa xong. Hay anh đi ăn một mình đi. Chiều tối mình gặp nhau.
    Bà đặt điện thoại xuống, đụ tiếp:
    - Phong ơi! Em sẽ nuôi anh. Đừng làm nghề giao hàng nữa. Mỗi tuần em sẽ đón anh vài lần… Mình đụ ở phòng ngủ, nhen?

    Phong sướng như rồng gặp mây. Chàng sẽ được giã từ cái nghề cu li ít lương mà nhiều trách nhiệm này. Chàng sẽ được người yêu tên Nguyện phát lương, mướn nhà ở và mỗi tuần bà sẽ đến đón, đưa chàng vào khách sạn làm tình. Đang từ địa vị thằng nghèo cháy túi, bỗng trở thành nhân tình của bà bác sĩ giàu nhất nhì đường Bolsa. Phong gật đầu lia lịa. Chàng tha hồ làm cho bà Nguyện sung sướng để xứng với tấm tình của bà dâng cho. Hai tay Phong hai chân Phong quấn chặt lấy tấm thân no tròn mát rượi của bà Nguyện.

    Ở trên bà nắc xuống, phía dưới Phong hẩy lên, nhịp nhàng, ăn khớp. Mồ hôi trên trán bà đã rớm ra. Phong bưng mặt bà mà hôn bằng mũi. Vừa để thưởng thức mùi thơm của nước hoa hảo hạng, vừa để hôn luôn tấm nhan sắc mặn mà của bà chị dâm đãng gần 40!
    - Thế là anh với em khai trương cái giường mới đắt tiền này?
    Phong nhìn bà Nguyện, rồi nói thế. Bà trả lời:
    - Anh không khai trương, rồi cái giường này cũng sẽ ngụi lạnh như tảng băng. Không biết tại sao chồng em lại thích mua giường mới, trong khi sinh lý ông đã nguội lạnh, cũ kỹ từ lâu. Em phải ngoại tình với anh. Nếu không em sẽ là con đĩ. Một con đĩ hành nghề để thoả mãn xác thịt, chứ không vì tiền bạc. Hên cho em quá. Em tưởng đời em đã chấm dứt, không còn biết tình dục là gì. Đừng bao giờ bỏ em nhen Phong? Nhớ nhen?

    Phong sung sướng gật đầu. Bà lật Phong lên nằm trên:
    - Anh lên làm cho em vài lần đi cưng.

    Phong quỳ thẳng người. Hai tay bợ mông đít bà Nguyện lên, cắm cặc vào xay luau. Bà Nguyễn cho một ngón tay vào mồn cắn mạnh để mồm đừng la lớn. Con cặc của Phong đã lớn hơn của chồng bà, dài hơn của chồng bà. Mà sức lực trai tráng của Phong lại càng dẻo dai hơn. Bà nhìn Phong hì hục đụ. Bà sướng vì tuổi Phong chỉ 18, còn nhỏ thua con trai lớn của bà. Đúng là có tiền mua tiên cũng có! Sau buổi trưa đụ nhau chí choé đó, Phong đã trở thành bồ nhí của bà Nguyện, và lâu lâu họ hẹn nhau ở khách sạn Hilton, hoặc Mirada để làm tình mỗi lần vài ba tiếng…

    (Hết Phần 2 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 3 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  3. #3
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 3 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 3





    … Sáng nay, nằm chơ vơ với chiếc gối ôm, sau khi nghe Tuyết nhắc đến tên của Phong, bà bỗng giật mình. Vì chuyện ngoại tình lén lút đó chỉ có hai người biết. Mà bây giờ lại có thêm Tuyết biết nữa. Đã vậy Tuyết còn muốn gài Quang thêm cho bà. Bà nhất định cự tuyệt, vì bà đã có Phong. Và cũng vì, nếu nhận lời ngũ thêm với quang, bà sẽ hết uy với Tuyết. Bà bốc điện thoại định gọi cho Phong, hẹn chiều nay ở Hotel Hyatt, thì nghe Tuyết đang nói chuyện với Quang:
    - Người đó không phải chị em mà là bà bô của em!
    - Mom gì mà trẻ măng vậy. Đẹp hơn thiếu nữ chưa chồng.
    - Rồi sao? Rồi anh rút ý kiến hả?
    - Ý! Không, không! Khen bả trẻ vậy mà! Em định chừng nào thì cho anh gặp mặt”chị” em?
    - Đã bảo là my mom. Cứ chị, chị hoài à.
    - À quên! Your mom? Chừng nào, chừng nào? When?
    - Ngay bây giờ được không? Mom da9ng trần truồng nằm trong phòng. Hấp dẫn lắm. Mau lên nhen!

    Rồi Tuyết cúp điện thoại. Bà Nguyện cũng đặt điện thoại xuống. Như vậy là bà sắp có thêm một kép nhí nữa. Bà đã thoái thoát, mà cô con gái nhất định đẩy bà vào. Nhưng hình như lòng bà cũng muốn toa rập theo với Tuyết. Vì nếu muốn, bà có thể ngồi dậy, sửa soạn, r axe, lánh mặt. Đằng này, hình như máu dâm của bà cũng đang xoè hai tay, chuẩn bị đón Quang, thanh niên mới 17 tuổi.

    Mười mấy phút sau, dưới nhà có chuông gọi cửa. Bà đoán biết Quang đã đến! Quái lạ! Tim bà hồi hộp. Hồi hộp giống hệt phút đầu tiên bà hẹn hò với nhân tình. Bà đang bối rối không biết lát nữa, Tuyết dẫn Quang vào phòng này, bà sẽ phải đón tiếp thế nào cho tiện, xưng hô thế nào cho phải phép.

    Tiếng gõ cửa. Tim bà lại càng đánh thùm thụp:
    - Tuyết đây mẹ. Con vào nhen?
    Rồi không đợi bà trả lời, Tuyết mở cửa dẫn Quang bước vào. Quang khép nép như chàng rể mới qua nhà vợ lần đầu.
    - Mẹ, đây là anh Quang, người tưởng mẹ là chị của con.
    Bà nhìn Quang kỹ hơn. Quang cao ráo vì là cầu thủ bóng rổ. Đẹp trai. Cái đẹp quý phái hơn Phong, vì Quang nhà giàu, lại có học. Tự nhiên bà có cảm tình ngay, vì không phải lần đầu tiên bà gặp Quang.
    - Xin lỗi Quang, cho phép tôi nằm nói chuyện, vì, vì, vì tôi không có mặc đồ. Hay là Tuyết, con dẫn anh ra phòng khách, chờ mẹ mặc quần áo quần xong rồi hẳn hay…
    Tuyết líu tíu như con chim, xoa xoa tay nói:
    - Không sao, không sao. Quang biết mẹ đang trần truồng mà. Con có nói trước với ảnh như thế.
    Kỳ thực, lúc nãy bà cũng nghe Tuyết nói với Quang rồi, mà bà vờ đóng kịch cho ra cái điều lịch sự. Rồi bà lại đóng thêm một lớp nữa:
    - Quang đến đây có chuyện gì không?
    Quang đứng ngượng chín người. Chàng hụt hẫng, hoang mang. Cứ tưởng là đã mọi việc đã xong xuôi, Quang mới bạo dạn vào đây. Ai ngờ. Rồi Tuyết nhăn nhó:
    - Kìa mẹ! Mẹ quên hồi nãy con có nói sơ với mẹ về Quang.
    - À mẹ quên! Mẹ quên! Xin lỗi Quang nhen!
    Quang thở ra cái ào, hết ngượng và nói:
    - Thật không ngờ Mom của Tuyết trẻ đẹp như vậy.

    Rồi Quang đứng đó ngắm bà Nguyệt như ngắm một đoá hoa. Bây giờ đến phiên bà ngượng và bối rối. Bà biết buổi sáng trên mặt bà không chút phấn son. Phần còn lại là thân người và da thịt thì đã bí cái chăn nhung che phủ. Bà không còn gì để phô trương hấp dẫn. Có lạ không? Mới buổi sáng, khi nghe Tuyết đề nghị bà kết bồ với Quang, bà đã vội lắc đầu. Thế mà bây giờ, đối diện với cậu bé, lòng bà bỗng nôn nao, hồi hộp. Dâm tính bà dã9 trỗi dậy. Cái máu dê tình dục đã khiến cho bà xôn xao một nỗi vui lẫn hy vọng gì đó.

    Tuyết đứng nhìn mẹ bối rối lăng xăng mà mím cười. Ai có tình yêu cũng thế. Nhất là tình yêu mới. Sáng nay Tuyết nói với mẹ là hôm bà đưa Phong vào phòng ngủ của khách sạn Hilton thì Tuyết cũng đưa nhân tình vào đó, và đi sau bà có 10 thước. Điều đó không đúng. Sở dĩ Tuyết biết người tình của mẹ tên Phong và đưa vào địa điểm trên, bởi vì Tuyết nghe lén đường giây điện thoại. Giống hệt sáng nay bà Nguyện nghe lén đối thoại của Tuyết với Quang.
    - Quang ngồi chơi. Bà Nguyện mời.
    Quang ngó không có cái ghế. Quang nhìn quanh không biết ngồi đâu. Thì Tuyết đẩy Quang lại ngồi ở mép giường nơi bà Nguyện đang nằm. Cử chỉ của Quang trông thật tội nghiệp, vì anh chàng bị Tuyết đẩy vào hoàn cảnh thật khó ăn, khó nói. Phần vì bà Nguyện là mom của Tuyết.
    - Thôi hai người ngồi đó nói chuyện và … enjoy, hưởng nhé. Tuyết về phòng, học bài, canh điện thoại, và canh cửa cho. Anh Quang cứ tự nhiên như … người nhà. Bye!
    Tuyết thoát ra khỏi phòng, đóng sập cánh cửa. Độ một giây, Tuyết lại mở cửa, ló đầu vào, nói với:
    - Nhớ khoá chặt cửa. Chúc hai người hạnh phúc!

    Căn phòng bỗng im lặng. Chỉ còn tiếng máy lạnh kêu êm êm ở góc tường. Đồ đạc bày biện trong phòng thật sang. Nhất là chiếc giường Ý bà Nguyện đang nằm. Tất cả như tiếng mời mọc của tình yêu. Như sức xô đẩy của tình dục. Mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, làm Quang mê mẫn. Quang nhìn bà Nguyện im lặng. Thật imlặng mà như chàng đang nói nhiều mà chẳng mở môi nổi. Bà bàng hoàng vì không tin cậu bé ngồi cạnh đó đã yêu bà thật. Tuổi Quang mới 17, mà Tuyết quảng cáo là “Quang còn nhỏ, nhưng rất rành chuyện người lớn. Các bạn con ai cũng phục.”

    Chuyện người lớn? Là chuyện gì nếu không phải là chuyện ái ân, xác thịt? Nên bà mở lời:
    - Tuyết bảo Quang rất rành chuyện người lớn?
    - Vâng. Quang cũng biết “qua loa”. Rành thì không dám. Nhưng các cô đã gặp Quang, ai cũng khen Quang nhiệt tình và … và … dai sức. Không biết họ khen có đúng không? Vì Quang không biết cái sức của người lớn là bao lâu. Và họ cần những gì? Cho nên Quang có khuynh hướng thèm yêu và gần gụi người lớn… Có mấy lần đến đây chơi, thú thật Quang nhìn …chị, nhìn lén thôi, và lòng rạo rực một nỗi thèm khó tả. Cứ tưởng chị là chị của Tuyết. Sao chị trẻ và đẹp quá vậy?

    Bà Nguyện luồn một bàn tay khỏi tấm chăn nhung, cầm bàn tay Quang, vì bà vừa nhận thấy ánh mắt Quang có cái gì thành thật khi khen bà trẻ, đẹp Quang nâng bàn tay có đeo chiếc nhẫn kim cương của bà Nguyện lên hôn một cái khá lâu, và mắt vẫn nhìn đăm đăm gương mặt bà. Cả hai, bây giờ không còn ngượng ngập.
    - Anh lại khoá giùm cánh cửa cho em đi!

    Lòng Quang rộn lên một hạnh phúc tuyệt trần khi nghe bà Nguyện gọi chàng bằng anh và xưng em. Bà gọi như thế để chuẩn bị cái không khí yêu đương, và cũng để Quang không còn mang mặc cảm là trẻ con đi yêu người lớn. Quang đến khoá cửa, rồi tỏr7 lại từ từ. Trên giường, bà Nguyện đã kéo tấm chăn xuống khỏi ngực. Mắt Quang hoa lên đôm đốm khi nhìn hai quả đào mơn moon, trắng hồng của bà Nguyện nhô lên. Chàng đứng lại một giây để ngắm. Nuốt ực nước miếng. Một bàn tay che hạ bộ không cho bà Nguyện thấy mình đã hứng tình.

    Cặp môi bà Nguyện hé nhỏ, đưa mấy chiếc răng trắng sáng. Mắt bà song lên, trữ tình, mời gọi. Một chân bà co lên, làm cái chăn nhung càng tuột xuống thêm, phơi trần toàn bộ đôi vú đẹp tuyệt trần ra. Quang đến cạnh giường, quỳ xuống. Dáng dấp của một Gentleman khi tỏ tình với giai nhân. Chàng lại đặt một nụ hôn nồng nàn khác lên mu bàn tay bà Nguyện:
    - Chị Nguyện. Cám ơn chị đã làm mộng của Quang thành sự thật. Quang chỉ sợ tình của Quang không đáp đầy với ơn chị. Sắc đẹp chị làm Quang không ngừng được.

    Bà kéo Quang lên nằm úp lên nửa người bà, rồi ôm chặt. Lần đầu tiên, bà nghe những lời tỏ tình vụng dại của cậu bé 17. Mắt bà nhắm để hồn du lâng lâng cõi mây xa. Có thể như thế này chăng? Bà lớn hơn Quang đến gần 21 tuổi. Làm sao buổi sáng nay cuộc đời bà lại ôm một mối tình lạ lùng, chênh vênh tuổi tác đến thế. Quang đang dùng mũi hôn đê mê trán, tóc, má, cổ, lỗ tai bà làm hằng vạn ốc trâu nổi gai khắp người. Mười ngón tay Quang đan vào đầu tóc quăn sum sê phủ trên gương mặt đẹp sầu mộng của bà Nguyện. Chàng vẫn ngắm say sưa nhan sắc người đàn bà đến tuổi chín mùi. Tuổi của hực lửa, tuổi của bão táp. Tuổi của những cơn mưa dầm mùa đông.
    - Nguyện có cái gì mà anh ngắm lâu thế?
    - Không biết. Chỉ biết nó đặc biệt mà những cô gái thường không có. Dung nhan chị quyến rũ, thu hút như nam châm. Hơi thở chị mùi nhãn lồng, mùi mãng cầu… Em muốn ôm hơi thở đó. Có được không?

    Bà Nguyện hé môi, làm một cửa chỉ yêu đương. Quang ập tới. Sóng gió nổi lên. Hai cặp môi dính khắn khít. Bà Nguyện vực toàn thân của Quang nằm hẳn lên người bà sau khi bà đã dùng đôi chân kéo tấm chăn nhung xuống. Hạ bộ Quang đang cấm cứng ngắt trên mu lồn đầy ấp lông đen rậm rì của Nguyện. Im lặng. Tiếng hôn tí tách vang lên với tiếng nệm giường là âm thanh duy nhất lúc đó. Hai tay bà cổi áo, ghì sát, lăn lộn, với nụ hôn nồng nàn, say name, bất chợt! Con cặc Quang cà hờ hững ở khe lồn bà Nguyện. Bà dang rộng hai đùi ra chờ đợi. Bà muốn của Quang phải vào tức khắc. Mà Quang thì cày tới, cày lui. Cặc càhng dính đầy nước nhờn của bà Nguyện. Chàng làm cho bà thèm chết được: hoặc tự tay bà cầm lấy, đút vào, hoặc bà mở lời xin Quangnhấn hết tình Quang vào cho âm đạo bà tuyệt cùng sung sướng. Cặc Quang vẫn nằm ở ngoài mà bà Nguyện hẩy đít không ngừng như hai người đang ân ái. Bản lãnh Quang cao thật. Chàng nhất định kiên nhẫn vì Quang biết, trận đầu mà không thắng được, chàng sẽ bị bà Nguyện xem thường.

    Bà lăn lộn như con hổ đói thèm thịt. Có lúc bà canh lỗ lồn nằm ngay đầu cặc. Mà Quang cố tình lách đi! Hậm hực, tức tối, thèm da diết. Mà bà không dám mở lời. Quang như thằng nài giỏi đang trên lưng một con ngựa bất kham! Hai bên bẹn bà Nguyện ướt đẫm nước nhờn. Khúc gân của Quang như đang nằm trên giòng sông. Một lúc sau bàn tay bà Nguyện đã tự động thò xuống, cầm con cặc Quang, canh ngay miệng lồn, đút vào.

    (Hết Phần 3 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 4 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  4. #4
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 4 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 4





    Nó len vào chật chội, từ từ, rồi lút hết… trong xa.
    - Sao anh ác với em quá vậy? Hả Quang? Anh để cho em thèm rã ruột và tự động tìm tới. Sao vậy?
    - Như thế mới đúng nghĩa là tình yêu. Cũng như sáng nay Quang đã tự dẫn xác đến tìm em!

    Bà Nguyện sướng ngây người khi Quang gọi mình bằng em. Ừ nhỉ? Sao bà yêu Quang, gọi chàng bằng anh mà Quang lại không quyền gọi bà bằng em. Rồi bà cảm thấy Quang lớn quá, đang ấp ủ toàn bộ tấm thân khát tình dầu sôi lửa bỏng của bà. Nhất là khúc gân đồ sộ của Quang đã vào trong xa tử cung. Nó chật ứ. Suýt cao. Nhịp nhàng. Linh động. Nệm giường nằm yên. Mà thân thể cả hai như gặp cơn bão dữ. Nhấp nhô, uốn lượn, quằn quại, đê mê, điên cuồng như đôi gấu vật nhau:
    - Thích quá Quang ơi! Quang có khinh em không? Chồng em đã không còn đủ khả năng cho em một phần triệu của sáng nay. Em xé lồng, tìm chút tự do, ân ái cho tân em không khô cằn mà chết rục. Quả thật, em chẳng bao giờ dám ngờ mình hạnh phúc đến độ được người tình trẻ như con mình, đang giao hoan với mình, đang làm mình bay khắp chốn thiên đàng! Đã có lần em lắc đầu từ chối khi Tuyết đề nghị cho em kết tình với anh. Em lắc đầu nghĩ tuổi xuân của mình qua rồi, đâu còn gì hấp dẫn Quang 17! Nhưng rồi em đã u mê quần lấy anh, cho anh, để được sướng ngất với trận làm tình không tiền khoáng hậu này Quang ơi! Mình đang đụ nhau đây hả Quang? Tại sao anh lại yêu em, mà không yêu một cô gái trẻ khác. Ối, anh nắc hay quá Quang ơi. Anh … anh cho em… ra trước một cái nhen, Quang. Đây nè, không cho em cũng ra. Em … cho mình dó người tình bé con ơi. Anh đụ hay qúa, ối ối, chết con cha mẹ ơi. Sướng lạ lùng lắm. Trời ơi! Còn nữa, em còn bắn ra nữa đó mình ơi! Con ơi, con ơi!

    Quang bặm môi, nhắm mắt, nắc càng mạnh hơn. Lồn bà Nguyện vẫn cứ ra, cứ cứng, cứ hẩy lên tàn bạo. Bà đưa toàn bộ cặp mông lên cao trên không trung, hét lên một hơi dài, rồi thả xuống một cái bịch. Da thịt bà ướt đẫm mồ hôi. Bà kéo Quang nút, rồi buông ra, soãi tay nằm thở… Thân thể bà nhẹ hững như bông gòn. Mặt đỏ hừng như trái gấc. Môi khô khốc. Mắt nhắm nghiền. Miệng lý nhí dưới kia, bà vận chuyển những sợi gân trong âm hộ, mút mút con cặc Quang cách đê mê…

    Quang rút cặc ra, tụt xuống liếm hết nước lồn ứa ra ướt đẫm của bà Nguyện. Chàng banh rộng hai mép lồn bà ra, liếm thật nhẹ. Nhẹ như lông tơ bay trong gió. Nhẹ như cơn gió thoảng ở trong rừng thông. Vậy mà bà Nguyện đã đang cụ cựa, “sống lại”, quằn quại:
    - Người ơi! Người lại chọc phá em nữa đó phải không? Người muốn em ra hết nước của lồn em cho người bữa nay phải không? Bú đi Quang. Có chết, vâng, có phải chết bữa nay em cũng không màng. Trời ơi! Cái lưỡi quái ác! Nó đang đánh đỉnh hột le của con nè trời! Sao cái gì của anh cho em cũng nhẹ nhàng mà em cảm thấy cả ngàn cân thế này. Bung em giật quá anh có thấy không? Cặp đùi em nữa. Nhìn đi. Nhìn kỹ để đừng bao giờ quên em, nhen Quang.

    Quang thật bình tĩnh. Vừa bú lồn, vừa ngắm phần bụng dưới bà Nguyện quặn lên từng chặp theo nhịp môi chàng đang quét nhẹ chóp hột le. Nước lồn bà bốc thơm quá. Mùi ngây ngây, nồng nồng. Bộ lông dày, mềm nhuyễn nằm sắp lớp, bao khắp cái mu cao. Quang mê quá. Lần đầu tiên chàng được toại nguyện, bú cái lồn của một ngưỡi nữ lớn hơn mẹ chàng. Chàng quên tuốt lên mấy con bạn gái: Khanh, Hoa, Lộc và cả Tuyết nữa. Bỗng Quang dậy lên nỗi sướng rạt rào vì chàng đã ngủ luôn cả Tuyết và bà Nguyện! Chỉ khác một điều: ngủ với Tuyết, Quang phải đeo condom. Còn với bà Nguyện, thì không. Có lẽ vì vậy mà Quang mê hơn chăng?

    Chàng bợ một đùi bà lên, dùng lưỡi quét thật nhẹ từ đầu gối lên tới khe lồn. Rồi lại quét xuống. Bà Nguyện rên không thành lời mà giọng thì não nùng, thê thiết như tiếng một con chim đêm lạc vào cơn bão. Phong chưa làm thế bao giờ cho bà được thoả cơn dâm. Mà làm tình đâu phải chỉ hỳ hục trèo lên, cắm cặc, xông xáo nắc như đốn củi, như cưa cây. Chiếc lông gà nhẹ gấp triệu lần cái rìu chặt gỗ, mà biết sử dụng, cả rừng cây sẽ đồng loạt nằm xuống, phủ phục!

    Tại sao Quang không bú lồn mà lại cạp chỗ da non sau đầu gối, làm bà Nguyện chịu hết nổi, phải chồm lên, chụp Quang mà hôn tới tấp? Tại sao Quang không nút hột le, mà xuống nút từng ngón chân ân cần, làm bà Nguyện hai tay bóp vú, nước mắt trào ra? Quang liếc thấy nước lồn bà Nguyện lại ứa ra ướt nhẹt, lóng lánh. Hai bàn tay đẹp của bà đưa xuống vẹt chòm lông rậm ra, banh luôn hai cái mép, cho Quang nhìn thấy miệng lồn hồng tươi, cái lỗ lồn sâu hoắp đen thăm thẳm. Bà le lưỡi làm ướt cặp môi rồi nói:
    - Quang ơi. Tuyết nó khen Quang đúng lắm. Không sai đâu, Quang là người “lớn” hơn em tưởng. Anh có nghĩ đây là lần đầu trong đời em được hưởn đường lưỡi kỳ ảo, ma thuật của anh không? Không tin, anh cứ nhìn miệng lồn của em đã ướt đến độ nào.

    Quang trồi lên, thật gần, nhìn miệng lồn bà Nguyện. Nước chảy thành giòng, xuống thấm ướt chiếc nệm ra. Chàng lại liếm sạch và đút cặc vào đụ tiếp:
    - Nguyện ơi. Cũng chưa có người tình nào thật lòng với anh như em! Anh phải đụ em lần nữa. Anh muốn em phải ngất ngư. Anh muốn em không bao giờ quên anh!

    Hai tay Quang bợ mông bà Nguyện lên cho thật sát. Quang nắc thật chậm, nhưng xéo, rồi ngang. Mỗi nhịp nắc là một cơn động đất. Bà Nguyện rã rời, bủn rũn, chết lặng, mê mẩn cả tâm thần. Bà cố nhướng mắt nhìn người yêu bé bỏng mà hai mí nặng trịch. Tròng đen bà biến mất. Đôi mắt chỉ còng lòng trắng, dật dờ, khờ dại, hôn mê! Kép nhí Phong chẳng còn ký lô nào ở tâm khảm bà Nguyện. Ông chồng già bất lực, Bác sĩ Đoàn, cũng trôi xa. Một thần tượng đồ sộ tên Quang đang bốc cháy bà bay thẳng lên không trung, bay vút vào mây.

    Quang khoái nhìn gương mặt bà Nguyện sướng quá đã nhăn nhó như muốn khóc. Qủa thật bà không ngờ nổi một cậu bé 17 đã làm toàn thân bà tê tái đáng kể. Khúc dương vật Quang cứng ngắt ngoài sức tưởng tượng! Quang ngừng đụ một chốc để hỏi bà Nguyện:
    - Em có nhận anh là người tình chưa?
    Hai tay bà chắp lại như cầu khẩn, như nói với vị thần linh. Giọng khàn khàn, trầm xuống:
    - Sao anh lại ngừng ngang vậy? Đụ em tiếp tục đi.
    - Không anh muốn em trả lời thật rõ, nói đi.
    - Dạ, Quang xứng đáng hơn một người tình. Em sẽ tôn thờ, chớ không chỉ có yêu thương anh đâu. Đụ như anh, người đàn bà nào không mê, không chết? Em sẽ nói thẳng với chồng em: một là chấp nhận cho anh làm chồng bé. Hai là em cuốn gói theo anh. Em đang ngồi trên nhung lụa. Có vài ba triệu trong tay mà tình yêu thì khánh tận. Làm sao, ở đâu, anh lại đến với em bằng cơn bão tố dữ dội này? Chết em Quang ơi, em muốn có chửa với anh. Em muốn có đứa con giống như anh – Đụ em dữ dội hơn đi! Em sẽ dẫn anh đi khắp thiên hạ để giới thiệu “Đây là chồng tôi!”

    Quang đã lổ tai quá. Chàng rút cặc ra, đặt bà Nguyện nằm xuống, rồi hai ngón tay xe hột le, tay kia cầm cặc ngoáy lỗ lồn, hích mồng đốc thật mạnh. Tiếng bà Nguyện la to đến độ phòng bên cạnh, Tuyết nghe rõ mồn một. Hai tay bà quơ quào trong không gian như mẹ điên. Mồ hôi vã thành hột trên trán, trên ngực. Bây giờ bà chỉ còn hú từng hồi như chó sói hú dưới trăng rừng. Giọng bà đã khàn càng khàn thêm.
    - Đụ! Đụ! Đụ đó hả? Ai đụ tôi dễ sợ vậy? Người ta hay quỷ thần đang làm tình tôi đây? Có phải cậu bé tên Quang, mười bảy tuổi không? Ôi mơ hồ, lãng mạng! Ôi tuyệt tình, khốc liệt quá, thánh thần ơi! Mồng đốc em đang được đầu cặc anh húc vào … Bể rồi, rã rồi, tan như băng trên biển cả. Ối! Làm sao em ngừng được? Làm sao em stop được cơn sướng thần tiên này. Lại … ra. Em ra nữa đó mình ơi. Đâm cặc anh sâu vô đi. Nắc như lúc nãy cho me ra hết, ra cho trọn tình, ra cho hồn em lìa khỏi xác. Đó đâm vô ! Ối, cặc anh hay cái gì vô vậy? Ừ! Đó nắc như vậy, mạnh hơn càng tốt. Nghe nè! Con ơi, má ra, má ra!

    Hai tiếng gào chót “má ra” đã kích động Quang. Chàng tăng nhịp nắc. Ồ ạt. Ầm ầm. Hai hò dái chàng vỗ mạnh vào thành lồn bà Nguyện. Tay chàng bóp siết cặp vú. Môi chàng rất tình tứ, rất chững chạc, những tia khí đặc quánh của tuổi thiếu niên vào đáy lồn bà Nguyện, rồi không hiểu sao, Quang bỗng gào lên:
    - Con cũng ra đó. Con bắn hết ra đó. Hứng đi, hứng đi!
    Một phút đê mê tuyệt đỉnh, cả hai ôm nhau như sam.
    - Sao em gọi Quang là con?
    - Tại em lãng mạn. Mà lãng mạn là điều siêu thực. Như một thi sĩ viết “Hơi cô tát nước bên đàng. Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi!” Vậy mà thi sĩ vẫn viết. Viết với óc lãng mạn. Mà vẫn có người khen hay. Cũng như em gọi: “Con ơi, má ra, má ra” đã khiến anh thấy thú vị, đã cùng ra với em và tự xưng “Con cũng ra đó, hứng đi!” Bây giờ anh biết việc gì đang xảy ra không?
    - Không! Việc gì? Nói cho anh nghe với?
    - Tình trùng của anh đang bò vào tử cung em, buồng trứng em.
    - Và em sẽ có thai? Và chúng ta sẽ có con?
    - Dạ. Đúng! Không có hôm nay, rồi sẽ có ngày mai. Em chả ngừa bằng thuốc, không cả bằng áo mưa. Em thản nhiên đón tình anh và quyết có con với anh.

    Quang bưng mặt bà Nguyện hôn cuồng dại, nồng nàn. Chuông điện thoại reo. Một lần. Hai lần. Bà Nguyện bốc lên nghe: tiếng của Tuyết trả lời với đầu giây bên kia:
    - Dạ thưa ba, mẹ đi chơi với mấy bà bạn dưới Long Khánh rồi. Có lẽ chiều mới về…
    - Mẹ về nói mẹ ra phòng mạch cho ba thăm chút.

    Bà uể oải đặt điện thoại xuống, thầm cám ơn Tuyết và chán ngán cho ông chồng già bất lực cứ gọi canh chừng trong khi ông chả làm ăn gì được với gối chăn.
    - Ai vậy?
    - Chồng em. Cứ độ vài tiếng, ông gọi một lần. Ông khư khư ôm một “chiếc xe đắt tiền” trong khi chân ông không còn đạp ga được. Cái ghen của ông bây giờ là do lòng ích kỷ, chớ không phải thương yêu. Không xài được, nhưng cũng không muốn cho ai xài.
    - Vậy sao lúc nãy em bảo sẽ nói với chồng em nhận anh làm chồng bé. Và .. em sẽ có thai với anh?
    - Nhất định em sẽ phải nói như thế. Em phải chọn cho em một tình yêu cho phần sống còn lại. Hoặc không, thì em sẽ héo moon, chết khô trên đống tài sản kết sù này.

    Bà đặt Quang nằm nghiêng, song song với bà. Để bà vuốt tóc, nhìn Quang cho rõ. Quang đã đụ bà ra hai lần, vậy mà cho tới lúc đó, bà vẫn không tin bà đang nằm trên giường Ý với kép nhí có 17 tuổi. Bà không tin bà có một hạnh phúc vĩ đại, tuyệt vời như thế. Gương mặt Quang vẫn là cậu bé mới lớn. Da dẻ hồng hào, non choẹt, mịn màng. Các bắp thịt chắc nịt bởi Quang là cầu thủ. Bà ôm Quang mà mơ hồ tưởng mình đang nằm mơ. Quang hẩu cái đít tới để cặc chàng cà nhè nhẹ vào mu lồn bà. Bà nhắm mắt, tay sờ khúc gân:
    - Tuổi bé, mà sao khúc gân này lớn bạo vậy hả anh?
    - Em hỏi anh, rồi anh hỏi ai đây?
    - Phải công nhận anh chì thật. Mà thương nhất vẫn là khúc gân tuyệt vời này.

    Rồi bà nắn, bóp cặc Quang. Bà ngồi dậy, cúi xuống, đưa khúc gân vào mồm, bú thương yêu rào rạc. Mặt bà si mê như đã chìm vào giấc ngủ… Chỉ còn cái đầu cúi xuống, ngẩng lên cách đều đặn. Bàn tay Quang sờ đôi vú, sờ mông đít, rồi anh luồn qua đâm một ngón tay vào lỗ lồn bà Nguyện.
    - Nếu biết anh cũng là tình nhân của Tuyết, em có giận không? Và muốn có con với anh không?
    Bà gậ đầu vì mồm bận bú cặc Quang. Quang hỏi câu đó hơi thừa. Bà từng nghe tiếng la của Tuyết và Quang xuyên qua vách khi họ làm tình. Bà “ăn” khúc gân của Quang trên nửa tiếng, rồi rủ Quang lên nằm đụ bà cho đến khi bà ra thêm một lần nữa.

    Cũng như lúc nãy. Tiếng rên của bà vang lên. Bên kia Tuyết chịu không nổi, bèn chạy qua gõ cửa:
    - Mẹ, Tuyết đây, cho con vào.
    Quang trần truồng đến mở cửa. Tuyết cũng trần truồng bước vào, nhìn mẹ nhoẽn cười:
    - Khiếp, con bịt tai rồi mà vẫn nghe. Hấp dẫn quá. Chịu không nổi. Làm con muốn điên lên.
    Bà nhìn cô con gái, rồi mệt mỏi uể oải nói:
    - Chịu không nổi thì … có Quang đó, làm đỡ một cái đi.

    Quang nhìn bà như xin phép, rồi dẫn Tuyết về phòng bên cạnh. Cánh cửa khép lại. Lại nằm một mình với chiếc gối ôm dài, bà Nguyện nửa hạnh phúc, nửa hờn ghen, vì tiếng rên của Tuyết lại vang lên:
    - Bú lồn em như đã bú mẹ em. Phải thật lâu và làm sao cho em ra vài lần nghe Quang.

    Dù đã ra ba lần chan chứa với Quang, bà Nguyện vẫn còn thèm lắm. Những trận làm tình như thế này với bà, bất quá là những lô an ủi, chẳng làm sao dịu được sức đòi hỏi to lớn như núi Thái Sơn. Bà ngồi dậy, vào phòng tắm, xả nước ấm, trầm mình. Đầu óc quay cuồng với những toan tính không tên. Làm sao phải thoát ly cảnh cô đơn lạnh ngắt này càng sớm càng tốt.

    (Hết Phần 4 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 5 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  5. #5
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 5 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 5





    Nằm trong bồn với nước ấm và nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn, bà Nguyện ngắm suốt thân hình nẩy lửa của mình từ hai vai xuống đến ngón chân. Bà đưa tay nâng đôi vú nọn lểu căng cứng, lốm đốm những giọt nước, ngắm một lúc, rồi nhìn xuống chòm lông lồn đang vờn vờn trong nước như mớ rong rêu. Bỗng bà tự thấy mình chưa già. Và như lời khen của Quang: “Chị còn trẻ và đẹp lắm. Em cứ tưởnng chị là chị của Tuyết!”

    Sắc đẹp, tiền bạc, bà có đủ. Dư là đằng khác. Mỗi ngày, bác sỹ Đoàn, chồng bà, làm nghề sửa sắc đẹp, kiếm không dưới hai chục ngàn dollars. Tại sao bà phải khép mình sống “đạo hạnh” một cách cô đơn, lạnh lùng trong căn phòng hiu quạnh này? Một vài lần, bà đã bạo gan phá “ngục sắt”, ngoại tình với Phong, rồi Quang … Những giờ giao hoan đó vẫn ngắn ngủi so với chuỗi dài cô độc từng phút quanh bà. Rồi bà nghĩ, mấy con bạn như bà Thuỵ Khanh vợ kỹ sư Hải, bà Trầm Phương vợ Thầu Khoán Danh, bà dược sỹ Hạnh v.v… Bà nào cũng có riêng một vài kép nhí, đi chơi, đi shopping công khai.

    Vậy tại sao bà không có riêng cho mình một nhân tình, không chỉ trên giường, mà còn ngoài phố nữa. Cho nên lúc nãy, ôm đụ Quang, bà có nói: “Em sẽ công khai nói với chồng em rằng anh là chồng bé”. Nhớ đến Quang, cậu bé 17 tuổi, bà nhớ lúc đang ra bà đã hú lên: “Má ra nè, con ơi, con ơi!” . Tại sao bà bỗng la lên một câu lạ lùng như thế? Bà không hiểu.

    Bà biết Quang nhỏ thua Chính, con trai đầu của bà đến hai tuổi. Vậy mà bà vẫn đụ, vẫn bú Quang như yêu một nhân tình, mà còn yêu say name là đằng khác. Bà nhất định phải lấy Quang và sẽ công khai bát phố với cậu bé. Bà phải loạn một chút cho đời lên hương. Và nếu cần, bà cặp thêm một vài chàng mới như thế để sống lại thời con gái … cái thời mà hầu như bà không có. Bởi lẽ, 18 tuổi, bác sỹ Đoàn đã cưới bà, xích chân bà suốt hai mươi năm. Cho đến giờ, “vũ khí” của ông đã sét rỉ, ông vẫn đóng gông cuộc đời bà, không cho chút tự do. Bà sẽ “đấu tranh dành độc lập.”

    Sáng hôm nay, tình cờ, bà được tràn đầy hạnh phúc ngay trên chiếc giường Ý thật mới tinh. Bà nhớ không sót một chi tiết. Từ lúc Quang bú lồn bà, bợ đít bà lên dùng đầu cặc hích cái mồng đốc; rồi bà ngậm cặc Quang mà ngấu nghiến như ăn tươi nuốt sống…

    Bỗng bà cho bàn tay nằm giữa lồn. Hai bắp đùi kẹp cứng lại. Đôi mắt nhắm để nhớ gương mặt hồng hào của cậu bé. Và bà thảng thốt gọi nhỏ: Quang! Một chân bà cử động, ép cứng những ngón tay búp măng đang ngọ nguậy ở cửa mình:
    - Mệt, nằm thiếp ngủ bên đó rồi. Lần nào cũng vậy. Anh trở lại đây, tìm em, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến phòng Tuyết nữa.

    Bà Nguyện tháo chiếc khăn lông ra, buông xuống đất. Rồi bà nằm soài lên, ấp lên người Quang:
    - Sao vậy, lúc nãy, anh đụ Tuyết dữ lắm mà.
    - Đúng. Anh cố làm cho cô bé ra lẹ để anh trở lại đây gặp em. Anh đụ Tuyết không cảm, không hứng. Thần trí cứ nghĩ mãi tới em. Anh không hiểu tại sao. VÀ đừng hỏi!

    Bà lại bưng mặt thằng bé hôn ngấu nghiến. Quang ôm đầu tóc còn ướt của bà, tay đan vào, đê mê, chết sống. Chính Quang không hiểu tại sao ở bà Nguyện có cái gì thu hút lắm mà những gái trẻ như Tuyết không có.
    - Gần gụi với Nguyện rồi, anh không muốn giao du với bọn con gái choi choi nữa. Nhạt lắm. Nguyện mới làm anh yêu và say đắm được.
    - Tại sao? Tại sao Quang lại yêu em hơn Tuyết?
    - Quang đã bảo em đừng hỏi mà! Không trả lời được.
    - Anh đừng làm em mê anh quá vậy, Quang. Có thương người ta không mà ởm ờ quá vậy. Đừng làm em trồng cây si, đừng làm bụng em song lên rồi quất ngựa truy phong nhen. Có tội lắm đó. Thà ngay bây giờ, Quang bảo thẳng là chỉ thèm xác thịt em, chứ không có tình yêu.

    Quang chẳng trả lời gì hết, nhốm đít bà Nguyện lên, bắt bà cắm lồn vào cặc, đụ tơi bời thí xác như buổi sáng. Môi Quang gắn cứng vào mồm Nguyện. Chàng nuốt không biết cơ man nào là nước miếng của Nguyện. Đồng hồ gõ mộg giờ, rồi hai, rồi ba giờ. Hai thân hình trần truồng vẫn dính cứng. Họ quên ăn, quên nghỉ, và quên cả không biết đã ra với nhau mấy lần.
    - Đủ để Nguyện cho anh đứa con chưa? Quang hỏi.
    Bà Nguyện mệt mỏi, mà môi vẫn tươi:
    - Chắc là dư rồi, người yêu ơi!

    Rồi cả hai tỉnh dậy, mặc đồ, đưa nhau đi ăn ở tiệm Mỹ thật sang. Đang ăn, Quang được người bồi Mỹ mang lại mảnh giấy: “Chúc mừng con được người tình đẹp lộng lẫy! Mẹ.” Quang đảo mắt một vòng tìm bà bác sỹ Hải, mẹ chàng. Không thấy, nên Quang gọi người b ồi hỏi. Người này chỉ mẹ chàng ngồi khuất sau cái ghế có lưng dựa cao, cạnh một kép nhí, tuổi chừng 18, 19. Quang cầm tay bà Nguyện chạy lại:
    - Mom! Bất ngờ quá! Mom cũng đến đây ăn hả?
    Cho con giới thiệu: Đây là Nguyện, còn đây là mom mình. Và còn anh này (Quang chỉ kép nhí của mẹ) anh này là …
    - Tuấn, Joseph Tuấn Trần, “bạn”, bạn rất thân của mẹ. Chắc con chưa gặp lần nào? Bà Hải nói.

    Tuấn ngượng vô cùng. Mặt chàng đỏ như trái gấc. Chuyện tư tình lén lút với bà Hải cả năm nay chưa ai biết. Vậy mà bây giờ chính bà Hải công khai giới thiệu. Bà Hải vồn vã, thật tình mời:
    - Hay “hai đứa con” qua đây ngồi chung với mẹ cho vui.

    Bà tự nhiên gọi Nguyện là con luôn, như gián tiếp chấp nhận sự giao du của thằng co trai đầy số đào hoa. Rồi bà ngồi ngắm Nguyện, bắt chuyện thân mật với Nguyện:
    - Cháu Nguyện đẹp quá. Ăn uống gì mà da dẻ như trứng gà bóc vậy? Mới nhìn bác đã mê. Cháu còn trẻ lắm. Năm nay chắc chỉ vào khoảng …
    - Dạ em 38, đã có gia đình, hai con, chồng em là bác sỹ Đoàn. Giám đốc viện sửa sắc đẹp Ngọc Bích.
    Bà Hải há hốc mồm, tròn xoe đôi mắt, bất ngờ:
    - Ồ, Bác sỹ Đoàn! Lâm Ngọc Đoàn phải không?
    Nguyện dạ tỉnh bơ, không chút ngượng nghịu vì bà Hải cũng là dân chơi thứ dữ. Không phải hôm nay gặp bà Hải mà Nguyện biết. Tiếng đồn trong giới giang hồ đã ầm vang là bà có đến năm sáu kép nhí.
    Bà Hải cầm tay Nguyện thân mật hơn:
    - Thế thì chị em mình cùng một nòi cả đấy! Cho chị gọi bằng em cho thân mật nhé! Người đời xấu miệng. Cứ trông thấy chị dẫn một cậu trai nhỏ tuổi đi shopping hay ciné, hay bát phố là họ che miệng xầm xì bàn tán. Rõ là phường ăn rỗi ở thì. Ngồi không có việc gì làm, rồi bỏ con mắt cú vào nhà hàng xóm, bươi móc chuyện đời tư của thiên hạ, làm đề tài gán gẫu. Nói thật với em, mấy lần đầu chị còn ngượng, bây giờ thì chị công khai, chả có gì phải dấu diếm. Càng dấu, bọn chúng nó càng vạch lá tìm sâu. Mình cứ tỉnh bơ, tỉnh táo như ruồi, chúng nói mãi, phải câm mồm.

    Mỗi người một hoàn cảnh. Có ông chồng già như cổ thụ, chỉ biết hái ra tiền. Còn việc chăn gối với vợ con thì thiu thối như cơm nguội lâu ngày. Đến “mồm miệng thế tay chân” ông ấy cũng chả. Thì, thì làm sao sống vui, sống trẻ được? Mình phải có một người tình chứ! Như anh Tuấn của chị đây!

    Bà quay ra ôm Tuấn, bà tính đặt lên môi Tuấn cái hôn tình tứ, nhưng có mặt Quang, bà lại thôi.
    - Mom cứ tự nhiên! Quang nói nhanh.
    Bà năng cằm Tuấn lên, gắn một cái hôn nồng nàn, rồi tiếp:
    - Em tính mình còn sống được bao lâu nữa? Nhất là tuổi xuân. Cái tuổi mà thân người mình còn coi được, dùng được, chưa phải nhờ các ông bơm vú, nâng cằm, cắt mặt, sửa mũi, hút mỡ bụng, khâu lại âm hộ … Cái tuổi này còn nhiếu lắm là năm mười năm. Rồi chúng mình phải vào bảo tàng viện mà nằm. Lúc đó có dâm, có muốn làm tình mỗi đêm năm lần cũng chẳng có ma nào thèm doom tới, dù mình thảy kim cương vào mặt nó mà mua, mà mướn!

    Thiên hạ chỉ biết xầm xì to nhỏ chứ có hiểu cho nỗi khổ của những chị sồn sồn có chồng liệt dương? Mà có phải mới liệt đâu. Nó đã chết liệt đã gần mười năm. Mười năm mình phải nhắm mắt làm ngơ. Phải đạo hạnh chính chuyên. Phải dùng … dùng …

    Bà lại nhìn Quang, con bà, ngần ngừ không muốn nói.
    - Mom xem con như người lớn, có được không?
    - Vâng, mình phải dùng tay, dùng chuối, dưa leo. Và gần đây, chị đã táo bạo đặt mua cặc giả có pin, xài tạm trong những lúc thèm nhỏ giãi. Ông chồng mua đủ thứ kim cương, vàng vòng châu báu để cột chân chị, không cho chị bung ra đi tìm chút lạc thú. Nhưng các thứ như ngón tay, dưa leo, cặc giả … nó vẫn là giả, không thiên nhiên. Có thể nào mình ăn giấy mà nghĩ đó là cơm được không? Có thể nào sờ vào quả chuối mà bảo đó là dương vật của đàn ông hay không? Cho nên mình có ra, có “khoái lạc” phút chốc, mà quả tim lạnh lùng vẫn cô đơn…

    Quang quay qua cầm tay Nguyện thật chặt, hỏi:
    - Em có thế không? Nguyện? Bảo cho Quang biết!

    Mắt Nguyện trùng xuống. Hàng mi ướt đẫm. Nàng gật đầu rất khẽ. Nãy giờ bà Hải, mẹ Quang đã huỵch toẹt ra cái khốn khổ của những con mẹ nhà giàu thiếu tình, thiếu âm dương, thiếu mặn nồng:
    - Tất cả những gì mẹ Quang nói đều đúng, nhưng chưa đủ. Chưa đủ ở chỗ, chẳng lẽ bỏ chồng già để tìm một kép nhí, kép nhỏ để chàng đủ sức cung phụng nỗi thèm khát tình dục bốc lên như lửa hoả diệm sơn.

    Bà Hải vội bồi thêm một cách tự nhiên:
    - Ý em muốn nói kép nhí mới đủ sức đụ mình đã nữa.
    Nguyện mỉm cười, gật đầu. Bà Hải tiếp:
    - Chị muốn nói nhiều, mà bị con trai ngồi đây nên lại thôi.
    - Kìa mẹ, I’m an adult, con đã là người lớn…
    Bà Hải nhìn Nguyện như muốn Nguyện xác nhận.
    - Đúng đó chị Hải. Quang còn rành hơn một người lớn. Chị có tin sáng nay, Quang đã … đã làm em ra sáu lần. Tay chân em bây giờ lỏng le, đứng hết muốn nổi.
    Bà Hải quay qua ôm Tuấn, hôn nhẹ trên má vờ hỏi:
    - Anh có nghe tài nghệ con trai em không? Còn anh chỉ đụ em ra được có hai cái. Em … Em muốn nhiều hơn.
    - Địt cũng như ăn. Nhiều quá mình cũgn sẽ ngấy. Nên anh cứ làm cho em ra mỗi ngày vài lần. Có thế em mới tìm gặp anh, và bọn mình mới có dịp hú hý chứ!
    Bà Hải cười híp mắt, choàng tay ôm vai Tuấn:
    - Kép của tôi kinh lắm đấy các người ạ! Bùa phép một cây. Nhưng phải công nhận: cái món bú liếm của Tuấn thì phải nói là độc chiêu! Nhìn hàng râu cu cậu kìa.
    - Chị khoái bú lồn hơn là đụ à?
    - Cả hai. Nhưng Tuấn bú vẫn xuất sắc hơn là địt.
    - Em thì lại khác. Em có thể ôm Quang đụ vài ba tiếng. Cứ việc ra, xong lại đụ tiếp. Lạ một điều , Quang dằn được, ếm tinh, để kéo dài trận mây mưa cho em phải mệt ngất ngư, mới thôi. Quang là ông Trời con của em! Thế thì mỗi anh một biệt tài. Làm cho tụi mình ra được năm sáu lần quả là thiên tài. Thế nhưng chị vẫn muốn được bú, là chị đã muốn ran gay. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Khiếp, ngồi nói chuyện đụ đéo, lồn chị nó lại ngứa ngáy khó chịu rồi. Không biết cớ sao, lồn chị cứ đòi hỏi mãi. Đòi địt không dứt. Lúc bé chị đâu có dâm đến thế. Sanh hai đứa con xong, chị như con hổ đói. Có lẽ vì vậy mà ông xã đã sớm liệt dương? Nhưng htôi, không cần. Bây giờ chị đã có một xâu tình nhân trẻ tuổi. Anh nào mệt thì “đi phép” ít ngày, thế anh khác. Chị phải hưởng. Không hưởng chết đi, làm ma chết thèm. Nguyện có biết gì không? Mình có bà bạn tên Loan, chụ chợ Liên Phát ở Riverside. Năm mưới tám tuổi rồi mã mỗi lần địt, luôn luôn phải có hai cậu. Một đụ ở dưới. Cậu khác ngồi ngang qua, lõ cặc cho bà bú. Mồm không bú là bà la bể nhà, tan cửa!
    - Em cũng có cái tật xấu đó. Cứ hễ Quang cắm cặc vào đụ là em la như con điên. Lấy gối che mồm lại mà âm thanh vẫn thoát ra. Giá được …

    (Hết Phần 5 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 6 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  6. #6
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 6 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 6





    Nằm trong bồn với nước ấm và nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn, bà Nguyện ngắm suốt thân hình nẩy lửa của mình từ hai vai xuống đến ngón chân. Bà đưa tay nâng đôi vú nọn lểu căng cứng, lốm đốm những giọt nước, ngắm một lúc, rồi nhìn xuống chòm lông lồn đang vờn vờn trong nước như mớ rong rêu. Bỗng bà tự thấy mình chưa già. Và như lời khen của Quang: “Chị còn trẻ và đẹp lắm. Em cứ tưởnng chị là chị của Tuyết!”

    Sắc đẹp, tiền bạc, bà có đủ. Dư là đằng khác. Mỗi ngày, bác sỹ Đoàn, chồng bà, làm nghề sửa sắc đẹp, kiếm không dưới hai chục ngàn dollars. Tại sao bà phải khép mình sống “đạo hạnh” một cách cô đơn, lạnh lùng trong căn phòng hiu quạnh này? Một vài lần, bà đã bạo gan phá “ngục sắt”, ngoại tình với Phong, rồi Quang … Những giờ giao hoan đó vẫn ngắn ngủi so với chuỗi dài cô độc từng phút quanh bà. Rồi bà nghĩ, mấy con bạn như bà Thuỵ Khanh vợ kỹ sư Hải, bà Trầm Phương vợ Thầu Khoán Danh, bà dược sỹ Hạnh v.v… Bà nào cũng có riêng một vài kép nhí, đi chơi, đi shopping công khai.

    Vậy tại sao bà không có riêng cho mình một nhân tình, không chỉ trên giường, mà còn ngoài phố nữa. Cho nên lúc nãy, ôm đụ Quang, bà có nói: “Em sẽ công khai nói với chồng em rằng anh là chồng bé”. Nhớ đến Quang, cậu bé 17 tuổi, bà nhớ lúc đang ra bà đã hú lên: “Má ra nè, con ơi, con ơi!” . Tại sao bà bỗng la lên một câu lạ lùng như thế? Bà không hiểu.

    Bà biết Quang nhỏ thua Chính, con trai đầu của bà đến hai tuổi. Vậy mà bà vẫn đụ, vẫn bú Quang như yêu một nhân tình, mà còn yêu say name là đằng khác. Bà nhất định phải lấy Quang và sẽ công khai bát phố với cậu bé. Bà phải loạn một chút cho đời lên hương. Và nếu cần, bà cặp thêm một vài chàng mới như thế để sống lại thời con gái … cái thời mà hầu như bà không có. Bởi lẽ, 18 tuổi, bác sỹ Đoàn đã cưới bà, xích chân bà suốt hai mươi năm. Cho đến giờ, “vũ khí” của ông đã sét rỉ, ông vẫn đóng gông cuộc đời bà, không cho chút tự do. Bà sẽ “đấu tranh dành độc lập.”

    Sáng hôm nay, tình cờ, bà được tràn đầy hạnh phúc ngay trên chiếc giường Ý thật mới tinh. Bà nhớ không sót một chi tiết. Từ lúc Quang bú lồn bà, bợ đít bà lên dùng đầu cặc hích cái mồng đốc; rồi bà ngậm cặc Quang mà ngấu nghiến như ăn tươi nuốt sống…

    Bỗng bà cho bàn tay nằm giữa lồn. Hai bắp đùi kẹp cứng lại. Đôi mắt nhắm để nhớ gương mặt hồng hào của cậu bé. Và bà thảng thốt gọi nhỏ: Quang! Một chân bà cử động, ép cứng những ngón tay búp măng đang ngọ nguậy ở cửa mình:
    - Mệt, nằm thiếp ngủ bên đó rồi. Lần nào cũng vậy. Anh trở lại đây, tìm em, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến phòng Tuyết nữa.

    Bà Nguyện tháo chiếc khăn lông ra, buông xuống đất. Rồi bà nằm soài lên, ấp lên người Quang:
    - Sao vậy, lúc nãy, anh đụ Tuyết dữ lắm mà.
    - Đúng. Anh cố làm cho cô bé ra lẹ để anh trở lại đây gặp em. Anh đụ Tuyết không cảm, không hứng. Thần trí cứ nghĩ mãi tới em. Anh không hiểu tại sao. VÀ đừng hỏi!

    Bà lại bưng mặt thằng bé hôn ngấu nghiến. Quang ôm đầu tóc còn ướt của bà, tay đan vào, đê mê, chết sống. Chính Quang không hiểu tại sao ở bà Nguyện có cái gì thu hút lắm mà những gái trẻ như Tuyết không có.
    - Gần gụi với Nguyện rồi, anh không muốn giao du với bọn con gái choi choi nữa. Nhạt lắm. Nguyện mới làm anh yêu và say đắm được.
    - Tại sao? Tại sao Quang lại yêu em hơn Tuyết?
    - Quang đã bảo em đừng hỏi mà! Không trả lời được.
    - Anh đừng làm em mê anh quá vậy, Quang. Có thương người ta không mà ởm ờ quá vậy. Đừng làm em trồng cây si, đừng làm bụng em song lên rồi quất ngựa truy phong nhen. Có tội lắm đó. Thà ngay bây giờ, Quang bảo thẳng là chỉ thèm xác thịt em, chứ không có tình yêu.

    Quang chẳng trả lời gì hết, nhốm đít bà Nguyện lên, bắt bà cắm lồn vào cặc, đụ tơi bời thí xác như buổi sáng. Môi Quang gắn cứng vào mồm Nguyện. Chàng nuốt không biết cơ man nào là nước miếng của Nguyện. Đồng hồ gõ mộg giờ, rồi hai, rồi ba giờ. Hai thân hình trần truồng vẫn dính cứng. Họ quên ăn, quên nghỉ, và quên cả không biết đã ra với nhau mấy lần.
    - Đủ để Nguyện cho anh đứa con chưa? Quang hỏi.
    Bà Nguyện mệt mỏi, mà môi vẫn tươi:
    - Chắc là dư rồi, người yêu ơi!

    Rồi cả hai tỉnh dậy, mặc đồ, đưa nhau đi ăn ở tiệm Mỹ thật sang. Đang ăn, Quang được người bồi Mỹ mang lại mảnh giấy: “Chúc mừng con được người tình đẹp lộng lẫy! Mẹ.” Quang đảo mắt một vòng tìm bà bác sỹ Hải, mẹ chàng. Không thấy, nên Quang gọi người b ồi hỏi. Người này chỉ mẹ chàng ngồi khuất sau cái ghế có lưng dựa cao, cạnh một kép nhí, tuổi chừng 18, 19. Quang cầm tay bà Nguyện chạy lại:
    - Mom! Bất ngờ quá! Mom cũng đến đây ăn hả?
    Cho con giới thiệu: Đây là Nguyện, còn đây là mom mình. Và còn anh này (Quang chỉ kép nhí của mẹ) anh này là …
    - Tuấn, Joseph Tuấn Trần, “bạn”, bạn rất thân của mẹ. Chắc con chưa gặp lần nào? Bà Hải nói.

    Tuấn ngượng vô cùng. Mặt chàng đỏ như trái gấc. Chuyện tư tình lén lút với bà Hải cả năm nay chưa ai biết. Vậy mà bây giờ chính bà Hải công khai giới thiệu. Bà Hải vồn vã, thật tình mời:
    - Hay “hai đứa con” qua đây ngồi chung với mẹ cho vui.

    Bà tự nhiên gọi Nguyện là con luôn, như gián tiếp chấp nhận sự giao du của thằng co trai đầy số đào hoa. Rồi bà ngồi ngắm Nguyện, bắt chuyện thân mật với Nguyện:
    - Cháu Nguyện đẹp quá. Ăn uống gì mà da dẻ như trứng gà bóc vậy? Mới nhìn bác đã mê. Cháu còn trẻ lắm. Năm nay chắc chỉ vào khoảng …
    - Dạ em 38, đã có gia đình, hai con, chồng em là bác sỹ Đoàn. Giám đốc viện sửa sắc đẹp Ngọc Bích.
    Bà Hải há hốc mồm, tròn xoe đôi mắt, bất ngờ:
    - Ồ, Bác sỹ Đoàn! Lâm Ngọc Đoàn phải không?
    Nguyện dạ tỉnh bơ, không chút ngượng nghịu vì bà Hải cũng là dân chơi thứ dữ. Không phải hôm nay gặp bà Hải mà Nguyện biết. Tiếng đồn trong giới giang hồ đã ầm vang là bà có đến năm sáu kép nhí.
    Bà Hải cầm tay Nguyện thân mật hơn:
    - Thế thì chị em mình cùng một nòi cả đấy! Cho chị gọi bằng em cho thân mật nhé! Người đời xấu miệng. Cứ trông thấy chị dẫn một cậu trai nhỏ tuổi đi shopping hay ciné, hay bát phố là họ che miệng xầm xì bàn tán. Rõ là phường ăn rỗi ở thì. Ngồi không có việc gì làm, rồi bỏ con mắt cú vào nhà hàng xóm, bươi móc chuyện đời tư của thiên hạ, làm đề tài gán gẫu. Nói thật với em, mấy lần đầu chị còn ngượng, bây giờ thì chị công khai, chả có gì phải dấu diếm. Càng dấu, bọn chúng nó càng vạch lá tìm sâu. Mình cứ tỉnh bơ, tỉnh táo như ruồi, chúng nói mãi, phải câm mồm.

    Mỗi người một hoàn cảnh. Có ông chồng già như cổ thụ, chỉ biết hái ra tiền. Còn việc chăn gối với vợ con thì thiu thối như cơm nguội lâu ngày. Đến “mồm miệng thế tay chân” ông ấy cũng chả. Thì, thì làm sao sống vui, sống trẻ được? Mình phải có một người tình chứ! Như anh Tuấn của chị đây!

    Bà quay ra ôm Tuấn, bà tính đặt lên môi Tuấn cái hôn tình tứ, nhưng có mặt Quang, bà lại thôi.
    - Mom cứ tự nhiên! Quang nói nhanh.
    Bà năng cằm Tuấn lên, gắn một cái hôn nồng nàn, rồi tiếp:
    - Em tính mình còn sống được bao lâu nữa? Nhất là tuổi xuân. Cái tuổi mà thân người mình còn coi được, dùng được, chưa phải nhờ các ông bơm vú, nâng cằm, cắt mặt, sửa mũi, hút mỡ bụng, khâu lại âm hộ … Cái tuổi này còn nhiếu lắm là năm mười năm. Rồi chúng mình phải vào bảo tàng viện mà nằm. Lúc đó có dâm, có muốn làm tình mỗi đêm năm lần cũng chẳng có ma nào thèm doom tới, dù mình thảy kim cương vào mặt nó mà mua, mà mướn!

    Thiên hạ chỉ biết xầm xì to nhỏ chứ có hiểu cho nỗi khổ của những chị sồn sồn có chồng liệt dương? Mà có phải mới liệt đâu. Nó đã chết liệt đã gần mười năm. Mười năm mình phải nhắm mắt làm ngơ. Phải đạo hạnh chính chuyên. Phải dùng … dùng …

    Bà lại nhìn Quang, con bà, ngần ngừ không muốn nói.
    - Mom xem con như người lớn, có được không?
    - Vâng, mình phải dùng tay, dùng chuối, dưa leo. Và gần đây, chị đã táo bạo đặt mua cặc giả có pin, xài tạm trong những lúc thèm nhỏ giãi. Ông chồng mua đủ thứ kim cương, vàng vòng châu báu để cột chân chị, không cho chị bung ra đi tìm chút lạc thú. Nhưng các thứ như ngón tay, dưa leo, cặc giả … nó vẫn là giả, không thiên nhiên. Có thể nào mình ăn giấy mà nghĩ đó là cơm được không? Có thể nào sờ vào quả chuối mà bảo đó là dương vật của đàn ông hay không? Cho nên mình có ra, có “khoái lạc” phút chốc, mà quả tim lạnh lùng vẫn cô đơn…

    Quang quay qua cầm tay Nguyện thật chặt, hỏi:
    - Em có thế không? Nguyện? Bảo cho Quang biết!

    Mắt Nguyện trùng xuống. Hàng mi ướt đẫm. Nàng gật đầu rất khẽ. Nãy giờ bà Hải, mẹ Quang đã huỵch toẹt ra cái khốn khổ của những con mẹ nhà giàu thiếu tình, thiếu âm dương, thiếu mặn nồng:
    - Tất cả những gì mẹ Quang nói đều đúng, nhưng chưa đủ. Chưa đủ ở chỗ, chẳng lẽ bỏ chồng già để tìm một kép nhí, kép nhỏ để chàng đủ sức cung phụng nỗi thèm khát tình dục bốc lên như lửa hoả diệm sơn.

    Bà Hải vội bồi thêm một cách tự nhiên:
    - Ý em muốn nói kép nhí mới đủ sức đụ mình đã nữa.
    Nguyện mỉm cười, gật đầu. Bà Hải tiếp:
    - Chị muốn nói nhiều, mà bị con trai ngồi đây nên lại thôi.
    - Kìa mẹ, I’m an adult, con đã là người lớn…
    Bà Hải nhìn Nguyện như muốn Nguyện xác nhận.
    - Đúng đó chị Hải. Quang còn rành hơn một người lớn. Chị có tin sáng nay, Quang đã … đã làm em ra sáu lần. Tay chân em bây giờ lỏng le, đứng hết muốn nổi.
    Bà Hải quay qua ôm Tuấn, hôn nhẹ trên má vờ hỏi:
    - Anh có nghe tài nghệ con trai em không? Còn anh chỉ đụ em ra được có hai cái. Em … Em muốn nhiều hơn.
    - Địt cũng như ăn. Nhiều quá mình cũgn sẽ ngấy. Nên anh cứ làm cho em ra mỗi ngày vài lần. Có thế em mới tìm gặp anh, và bọn mình mới có dịp hú hý chứ!
    Bà Hải cười híp mắt, choàng tay ôm vai Tuấn:
    - Kép của tôi kinh lắm đấy các người ạ! Bùa phép một cây. Nhưng phải công nhận: cái món bú liếm của Tuấn thì phải nói là độc chiêu! Nhìn hàng râu cu cậu kìa.
    - Chị khoái bú lồn hơn là đụ à?
    - Cả hai. Nhưng Tuấn bú vẫn xuất sắc hơn là địt.
    - Em thì lại khác. Em có thể ôm Quang đụ vài ba tiếng. Cứ việc ra, xong lại đụ tiếp. Lạ một điều , Quang dằn được, ếm tinh, để kéo dài trận mây mưa cho em phải mệt ngất ngư, mới thôi. Quang là ông Trời con của em! Thế thì mỗi anh một biệt tài. Làm cho tụi mình ra được năm sáu lần quả là thiên tài. Thế nhưng chị vẫn muốn được bú, là chị đã muốn ran gay. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Khiếp, ngồi nói chuyện đụ đéo, lồn chị nó lại ngứa ngáy khó chịu rồi. Không biết cớ sao, lồn chị cứ đòi hỏi mãi. Đòi địt không dứt. Lúc bé chị đâu có dâm đến thế. Sanh hai đứa con xong, chị như con hổ đói. Có lẽ vì vậy mà ông xã đã sớm liệt dương? Nhưng htôi, không cần. Bây giờ chị đã có một xâu tình nhân trẻ tuổi. Anh nào mệt thì “đi phép” ít ngày, thế anh khác. Chị phải hưởng. Không hưởng chết đi, làm ma chết thèm. Nguyện có biết gì không? Mình có bà bạn tên Loan, chụ chợ Liên Phát ở Riverside. Năm mưới tám tuổi rồi mã mỗi lần địt, luôn luôn phải có hai cậu. Một đụ ở dưới. Cậu khác ngồi ngang qua, lõ cặc cho bà bú. Mồm không bú là bà la bể nhà, tan cửa!
    - Em cũng có cái tật xấu đó. Cứ hễ Quang cắm cặc vào đụ là em la như con điên. Lấy gối che mồm lại mà âm thanh vẫn thoát ra. Giá được …

    (Hết Phần 6 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 7 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  7. #7
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 7 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 7





    Tuấn bỗng thảng thốt. Chàng thật sự giật mình. Làm sao có sự trùng hợp hy hữu như thế. Tiếng rên của Nguyện cũng giống hệt… Tuấn nhớ lại, nhớ hết quãng thời gian lãng mạn quá sức ở nhà bà già nuôi. Phải thú nhận là từ thuở bé, Tuấn chưa một lần gần gụi với một thiếu nữ. Mười lăm tuổi, xuống tàu vượt biên, không cha mẹ, họ hàng. Đến đảo, chàng được bà Biên nhận làm “con nuôi”. Bà săn sóc Tuấn tận tình và thân thiết hơn con ruột. Những bữa cơm thịnh soạn ngon lành. Những đêm ngủ cạnh bà ấm áp. Những lần tắm biển hơi vắng, bà Biên cố tình khiêu dâm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn nhảy sóng, chạy ra ghềnh xa bắt ốc, hay vô rừng sâu hái trái cây… Tuấn 15 tuổi, rồi 16 tuổi, trong cái bay của một bà 36. Lúc đầu thì Tuấn không để ý, hoặc chưa biết. Nhưng khi tuổi dậy thì phát triển thì Tuấn ý thức được sự hấp dẫn của xác thịt. Đó là hôm bà từ dưới biển, chạy lên gộp đá thay đồ. Bà cố ý cho Tuấn thấy hết những gì trên thân hình bà có:
    - Tuấn lại lau giùm thân mình má chút con.
    Tuấn đến, mạnh dạn cầm khăn lau lưng cho bà. Rồi bà bỗng quay mặt lai phơi lồn, phơi vú ra. Tuấn sửng sờ. Tay chàng cũng lau phần trước của bà Biên, mà mặt thì nghệch ra, đỏ hồng. Tệ nhất là cái gì líp chàng mặc, đã vun lên một đống. Tuấn mắc cở khi mắt bà Biên nhìn không chớp vào dó. Tuấn muốn che mà hai tay đang bận lau cặp vú. Hai chân Tuấn bỗng run lên như bị rét khi hai tay chàng lau dần xuống phía dưới.
    - Con có phải lau luôn chòm lông của má không?
    - Thì sẵn tay lau giùm luôn cho má đi.
    Tuấn quỳ thấp xuống trên cát. Dù là chỗ vắng lắm, Tuấn vẫn sợ có người nhìn. Chàng đảo mắt một vòng, rồi đưa khăn vào lồn bà Biên mà lau nhẹ. Bà dạng hai chân ra. Tuấn cho khăn vào lau hai bắp vế. Bà Biên rên:
    - Tuấn có thấy gì không con? Lau mạnh lồn cho má đi…

    Khăn Tuấn vừa chạm vào lồn bà, thì chàng ngừng, bất động…Tuấn như chết đứng, muốn cử động mà không được. Mắt chàng hoa lên khi nhìn thấy hai mép lồn đò au của bà Biên. Hai tay bủn rủn. Chàng quỳ cũng không vững. Tuấn buông cái khăn ngã sấp mặt vào lồn bà mà tựa. Bà Biên vờ hỏi:
    - Tuấn, con có làm sao không? Má cạo gió cho nhé?
    - Không, con không làm sao, nhưng, nhưng tự nhiên thở không nổi. Má cho con ôm một chút được không?
    - Được, con cứ ôm mạnh và sát vào, không sao.

    Bà nghe miệng Tuấn đang nằm trên mu lồn mình. Hơi thở chàng mạnh mà đứt quãng, làm mớ lông lồn bà đứng dậy hết. Hai tay bà nhấn đầu Tuấn và sát hơn và vuốt ve tóc Tuấn. Bà hơi hẩy hẩy cái mông đít về phía trước, đưa tín hiệu cho Tuấn biết bà đang hứng tình và muốn Tuấn bú. Làm sao Tuấn biết bú là gì. Chàng chỉ biết kề mũi hít mùi lồn, mùi nước lồn ngây ngây để “lấy sức” lại.

    Thật ra Tuấn đã tỉnh. Nhưng chàng không dại gì rời khỏi lăng bác. Chàng càng ôm hôn bác, nắm râu quăn tít rậm rì của bác mến yêu. Chàng vờ thở hộc thốc để cố hít cho hết mùi lồn thơm tho của bà Biên. Bây giờ thì chàng hiểu không phải tự nhiên mà bà nhờ chàng đau lưng, lau vú. Bà cố tình ra thế. Không vậy mà cả tháng nay, đêm nào nằm ngủ chung với bà, chàng cũng nghe bàn tay bà ngao du thám hiểm cặc chàng lúc nửa đêm về sáng. Bà gác đùi qua chàng rồi nắc khơi khơi, cố dụ chàng thức dậy, đồng loã, làm tình.

    Bấy giờ, ở Tuấn có cái gì níu chàng lại. Dù bà Biên là mẹ nuôi, chàng vẫn yêu kính như mẹ ruột. Vẫn có biên giới mẹ, con. Chàng cố ghìm cái tò mò của tuổi 16 trước xác thịt, tảng lờ, xem như không biết. Buổi sáng, gặp bà, chàng vẫn làm như đêm qua không có gì xảy ra, trong khi bà Biên hơi ngượng. Hoặc bà cố làm ra “ngượng” cho Tuấn thấy bà đã có cử chỉ hoa tình đêm qua. Một đêm khác, Tuấn cưa mình vì tự nhiên thấy bàn tay mình nằm trên quần của bà Biên thở ra:
    - Hứm, mắc cái chứng gì mà không ngủ được vậy nè?

    Tuấn vờ ngủ mà cặc thì ngỏng lên như cục đá. Bà Biên hơi chồm dậy. Nhờ ánh trăng, bà thấy cái quần đùi Tuấn vun lên một cục. Bà thèm quá, thèm đến khô môi. Ngoài kia, sóng biển đánh rì rào. Gió từng cơn thổi mát lạnh vào lều vải. Mọi người quanh đó ngáy đều. Bà muốn táo bạo nằm xuống, lại chồm lên. Bà sợ không biết có ai đang rình nhìn bà không.

    Bà vờ quơ cái ty cho chạm vào cặc Tuấn để nhìn thăm dò, và cũng để xem con cặc bao lớn. Bất giác có cái gì trong bà, bắt bà táo bạo nắm nhẹ “thằng bé”. Dĩ nhiên là bà phải bóp, nên nghe rõ khúc gân cũng giản nở và giật theo từng động tác của bàn tay bà. Tuấn nghe bà thở mạnh hơn, có lúc đứt quãng Tuấn cũng thèm điên lên được mà phải “đứng lại”. Chàng nghĩ: một “bước” nữa về phía trước là … vô lễ…là thất giáo…là bất hiếu…Nên cứ nằm thừ người ra thế mà thưởng thức quên cả vờ ngáy ngủ cho bà Biên an tâm.

    Không nghe Tuấn ngáy nữa, bà hiểu Tuấn đang thức, và đang hưởng ứng. Để cho an toàn, bà kéo tấm chăn lên đắp ngang ngực cho Tuấn, rồi lại luồn tay vào nắn lại cặc Tuấn. Nhưng lần này, tay bà dã9 táo bạo vào bên trong quần. Bà gác một chân lên đùi Tuấn, hôn Tuấn. Bà biết Tuấn đang đồng loã mà không ra mặt. Bà đang thích thú với trò chơi lừa chuột vào bay. Bàn tay bà thụt nhẹ con cặc. Nó nóng hổi, giật giật từng nhịp theo bàn tay. Bỗng thằng cha già nằm ghế bố bên cạnh mớ:
    - Làm vậy coi sao được.
    Bà Biên hoảng hồn, rút tay ra khỏi chăn. Nhưng lão lại mớ tiếp, giọng không rõ, khàn khàn…
    - Xuống ghe rồi phải trả tiền chớ, bộ muốn, muốn…

    Bàn tay bà lại bò vào quần và nắm cặc Tuấn xụt tiếp. Bà hôn lên má Tuấn mấy lần thật mạnh. Bà thở vào lỗ tai Tuấn làm thằng nhỏ đê mê hết chịu nổi. Trai lớn lên mà gặp thứ dữ như bà là chết bỏ xác. Bàn tay vẫn thụt khúc gân. Đâu có 10 phút. Giọng Tuấn rên khẽ. Bàn taybà ướt đẫm thứ nước hồ deo dẻo, nong nóng. Bà lấy ra liếm sạch, rồi nói khẽ:
    - Ngon quá, anh ơi!
    Khoảng mgấy phút sau, bà nằm ngửa, tuột quần xuống một tí, cho tay Tuấn chạm lông lồn. Rồi Tuấn tự động nghiêng mình qua, ôm bà già nuôi hôn tới tấp, không nói một lời. Tay Tuấn bóp lồn thật mạnh. Đùi chàng kẹp đùi bà. Chàng hẩy tới, hẩy tới… Và hai mẹ con rút lưỡi đê mê…

    (Hết Phần 7 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 8 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  8. #8
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 8 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 8





    Đó là lý do sáng nay bà rủ Tuấn đi tắm ở bãi vắng. Đó cũng là lý do khiến Tuấn bạo dạn đến cầm khăn lau lưng cho bà. Nhưng chàng thật sự mất hồn run rẩy. Khi quỳ xuống, nhìn tận mắt cái lồn quá đẹp của bà Biên. Hai tay Tuấn vẫn ôm sát mông đít bà , và mặt thì tựa sát vào lồn bà mà “thở”. Bà Biên cúi xuống nhìn thằng con nuôi đang mệt lã với trò chơi “mèo vờn chuột” của bà. Bà lại đè đầu Tuấn sát hơn vào hạ bộ:
    - Con có thấy gì không Tuấn?
    Tuấn gật đầu. Là lần đầu tiên thấy cái lồn, dù bà lớn tuổi nhưng chưa sanh lần nào. Tuấn mê quá, cứ muốn dúi mặt mãi vào đó mà sống, mà chết.
    - Con hôn nó đi.
    Tuấn dùng mũi hôn cuồng bạo, hôn thân thương
    - Không phải hôn bằng mũi, mà bằng miệng bằng môi.
    Tuấn dùng môi hôn, chớ hoàn toàn không biết bú.
    - Hứm, con không biết hôn. Nằm xuống cát đi, mẹ hôn cho.
    Tuấn nằm bật ngửa bên gành đá. Bà tuột quần Tuấn ra, đem hết tài nghệ lão luyện và sự thèm khát của bà già 36 tuổi, bú cho Tuấn không còn thấy trời trăng, mấy nước nữa. Chàng như đã tắt hơi, mà tim thì còn đập:
    - Mình tới Mỹ rồi hả má?
    - Chưa, còn ở bên đảo. Bộ điên rồi sao mà hỏi kỷ vậy?
    - Chắc là con điên thật rồi má. Ai mói bú con vậy?
    - Má. Tỉnh đi! Con thấy má bú chưa? Bú là vậy đó. Đâu, bây giờ trả ơn cho má đi. Mau lên thèm quá. Mau đi rồi hai đứa mình đụ. Đụ sướng gấp mấy lần…

    Nói xong, bà nằm bật ngửa ra, phơi lồn. Tuấn khom xuống, bợ đít bà lên. Bà đã dang rộng hai bắp vế. Tuấn cạp vào miệng lồn nút, ăn, nhai ngồm ngoàm.
    - Ối! Tuấn ơi, hình như máy bay đang cất cánh. Má thấy Mỹ rồi. Đẹp quá, rộng quá, thích quá…
    Rồi một ngón tay bà thò xuống chỉ hột le:
    - Con nút cá hột này mới sướng nè. Đó, Tuấn ơi. Con ơi, má đã, má sướng quá. Chết, chết. Đâu cần đi Mỹ mới thấy Mỹ. Nằm đây vẫn thấy được vậy. Francisco kìa, Chicago kìa, con tôi kìa, con trai yêu dấu ơi! Lên đi con, nằm lên người má đi, đâm cặc vô đụ cho má một cái rồi tới đâu tới, con ơi! Nứng rách lồn rồi. Thèm đụ, thèm đụ lắm. Đó, trườn lên, đâm cặc vô đi con, đâm hết vô… Chúa ơi, mẹ ơi, con, con chết nhen, con…

    Bà trợn mắt, sùi bọt mép, môi rung rung như người hấp hối khi khúc gân Tuấn vào lọt phủm. Mấy sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa. Chỉ khì khào cái gì thật nhỏ. Bọt mép vẫn trào ra. Đít bà hẩy lên. Tayđè mông Tuấn xuống. Tuấn từ từ biết nắc. Lúc đầu nhẹ, rồi nhanh dần, nhanh lần…

    Bà bốc cát vãi tung lên trời như pháo bông mừng liên hoan. Tuấn cúi xuống tìm lưỡi bà nút mạnh. Hai “má con” quần thảo cả gần tiếng đồng hồ. Rồi “bọt biển” bắn ra. Rồi gành đá và nước. Trộn lẫn, hoà hợp, một gìa một trẻ la vang động như tiếng sóng đập ầm ầm vào ghềnh. Mây tan, gió lặn. Trời xanh biếc.

    Từ hôm đó, hai “má con” cơm sáng xong là dẫn nhau vào rừng, xuống biển. Hoặc thèm quá, nửa đêm trùm mền lại mà nắc, mà đụ cho tới sáng. Cuộc tình đó kéo dài, bí mật. Bí mật vì chẳng ai dám ngờ hai “má con” đó đã “ngủ” với nhau. Cho đến khi họ đến định cư ở San Diego. Tuấn đi học. Bà làm nghề may, Bà nuôi Tuấn. Tối đến hai “má con” nủ chung giường. Kỹ thuật ân ái bây giờ thì Tuấn rành sáu câu vì nhờ những phim sex của Mỹ. Cho đến một ngày, chàng thấy bụng bà Biên to dần, mệt mỏi và hay ụa mửa.
    - Mình sắp có con rồi Tuấn biết không? Con? Bà Biên nói. Tuấn thảng thốt, sờ bụng má. Nó cộm lên. Chàng xoa xoa.
    - Bộ má có bầu hả? Tuấn hỏi.
    Bà gật đầu, rồi Tuấn hôn và nói:
    - Phải, má có bầu. Có lẽ ba tháng rồi cũng nên. Mà có bầu, má thèm đụ hơn ngày thường nữa Tuấn ơi. Làm sao đụ cho má ra mỗi ngày ba bốn lần, được không?

    Nhìn bà Biên, chàng nhớ tất cả công ơn nuôi nấng của bà. Chàng nhớ hết những kỷ niệm tình tự lãng mạn ngày nào còn bên đảo, nhớ hết những ân tình bà đã dành cho chàng những đêm xa xứ, cô đơn tại đây…rồi Tuấn đè bà nằm ngửa ra, lột áo, lột quần. Bà trần truồng, phơi cái bụng lúp búp lên. Tuấn biết đó là giọt máu của chính chàng chớ không của ai khác. Chàng hôn lên bụng bà. Chàng bú vú bà, nghĩ tới một ngày chàng sẽ có con. Lòng chàng rộn niềm vui khó tả. Chàng liền cổi quần, cắm cặc. Không dám nằm sát sợ can cái bụng chửa bà Biên. Chàng quỳ, bợ đít bà lên mà đụ ngạt ngào, đụ đê mê, đụ chan chứa, đụ đến mồ hôi trán chàng rịn ra ướt nhẹp.
    - Sắp có con với nhau rồi, mình gọi em là em, có được không?

    Tuấn lắc đầu. Chàng muốn vẫn gọi bà Biên là má. Chỉ cách xưng hô đó làm chàng không sống rời bà ra được. Lạ lùng không? Chàng lãng mạn kinh khủng đến thề sao. Mỗi cửa động làm tình, chàng nghĩ là làm với má thật chớ không phải má nuôi. Ghê gớm quá. Kinh tởm như loài ma quỷ súc sinh. Chàng là đứa con mồ côi, nhưng hồ sơ gốc tích trên giấy tờ thì chàng là kết quả của cuột tình loạn luân giữa đứa con và người mẹ, tại Thủ Thừa, tỉnh Long An.

    Bà mẹ sinh xong, trốn khỏi nhà bảo sanh. Ma sơ mang hài nhi Tuấn về Gò Vấp nuôi. Ba mươi tháng Tư, chàng trôi dạt xuống thuyền, rồi lên đảo, rồi San Diego. Cái máo loạn luân Thủ Thừa vẫn còn luân lạc nơi Tuấn? Cái gốc tích ngạ quỷ súc sinh đó vẫn còn trong máu Tuấn. Nên Tuấn đam mê trong những lần làm tình với má nuôi tên Biên. Chàng đã sống chết với nó rồi, như tay nghiện ma tuý. Hai con vật nói tiếng người, cũng thế! Mỗi lần nhớ đến kỷ niệm êm đềm, bên đảo, Tuấn lại dắt bà Biên ra biể, tìm nơi vắng vẻ để làm tình, hoặc căng lều lên ngủ qua đêm, để tận hưởng lạc thú xác thịt.

    Nghe bà Biên có chửa mà vẫn thèm đụ, chàng miệt mài. Đi học về ăn ba hột là bắt “má nuôi” cổi đồ nằm tênh hênh trên giường cho chàng ngắm đã txong trèo lên đụ. Nghĩa là chàng làm đúng lời yêu cầu: “Mỗi ngày con cố đụ sao cho má ra vài ba lần” Ngày bà khai hoa nở nhuỵ, chính Tuấn đích thân đưa bà đi. Trong giấy khai sinh của đứa bé, anh khai mình là cha. Nhưng mỗi lần đến thăm, anh lại gọi bà Biên là Mom. Cô y tá để ý và hỏi. Thì anh bảo đó là tục lệ Việt Nam khi gọi thân thương vợ mình. Baby được mười mấy ngày. Một hôm đi học về, Tuấn không thấy bà Biên cùng con mình đâu nữa, mà chỉ cón bức thư gắn trên thành tủ:
    “Tuấn con. Vì bận học, Tuấn, Tuấn hoàn toàn không biết những rắc rối xảy ra cho má. Cảnh sát đến đây điều tra và hỏi xem Tuấn là gì của má, cũng như của baby. Má khai hết sự thật. Dù biết Tuấn không phải la con ruột của má, cảnh sát cũng khuyên má nên sống xa Tuấn. Họ bảo một là thế, hai là phải bắt Tuấn gọi má bằng em, để tránh ảnh hưởng xấu cho con chúng mình khi nó lớn lên. Má bảo má đã làm thế mà Tuấn không chịu. Họ bảo như thế là Tuấn bất thường. Sau này sẽ có thể xảy ra cho chính Tuấn và con gái của chúng mình.

    Em nghe có lý đó. Cho nên em phải ra đi dù lòng đau mãnh liệt. Anh cứ yên trí em sẽ chẳng yêu ai ngoài anh. Em trách nhiệm về cuộc thia ly này. Vì lỗi em ngày yêu anh bên đảo không chịu xoá vết “má con”ngay từ đầu. Và đau khổ nhất, chính em cũng mê lối xưng hô đó, nhất là khi chúng mình “gần nhau’, chăn gối với nhau.

    Con mình lớn lên, em cũng sẽ nói hết sự thật, có gì phải dấu khi Tuấn với em là người dưng, không máu mủ. Có baby bên cạnh, có lẽ em sẽ đỡ nhớ anh hơn. Chúc anh khoẻ mạnh, học giỏi và hạnh phúc với người khác. Nhớ: là đừng gọi người yêu mới bằng Má.

    Hôn anh. Biên

    Đọc xong thư, Tuấn điên khùng lên, đập phá hết đồ đạt trong nhà. Đốt hết quần áo và những gì dính đến kỷ niệm của “Má con” anh. Anh dọn lên Santa Ana. Người tình thứ hai của anh lại là một bà già: Bà Hải mẹ Quang. Anh gặp bà Hải chỉ với mục đích được gọi bà là Mom, được làm tình với người lớn tuổi như Mom, được bà Hải xem chàng như con. Rồi đến nay gặp Nguyện, trẻ trung hơn. Anh tập làm người tình bình thường, nên gọi Nguyệnlà em, xưng anh. Thế mà, cách đây năm phút, khi sướng quá, đang ra Nguyện lài gào ré lên: “Con ơi, hàm râu của con ác quá. Nó làm tê hết hồn má, hết nửa thân người má hết cuộc đời má…” Mà giọng Nguyện giống hệt giọng của bà Biên. Nó làm sống dậy con ngạ quỷ súc sinh ở Tuấn, cái giòng oạn luân Thủ Thừa… Nên chàng trườn người lên, cắm cặc vào đụ Nguyện mà la:
    - Con lên đụ má đây. Con sẽ cho hết má đêm nay. Con muốn má phải ra mười lần với con, cho tới sáng.

    Nằm dưới, Nguyện bình tĩnh thưởng thức. Hoàn toàn không biết chất điên trong người Tuấn. Nguyện lại còn toa rập, la gào thêm những chụ loạn luân như:
    - Ừ, tha hồ đụ đi con. Đụ hết sức con, làm soa cho má buông tay, từ giã luôn cõi đời. Cám ơn con!

    Như thế thì ai điên? Ai tỉnh đây? Có thể chàng thì điên. Nhưng Nguyện phải tỉnh chứ. Hay Nguyện cũng là đứa con mồ côi tại Thủ Thừa, vì sáng nay nàng đã gào lên giống hệt với Quang.

    Tuấn đang đụ tàn canh gió lốc với Nguyện mà lòng lại tưởng mình đang đụ bà má nuôi tên Biên, nên Tuấn nhắm mắt, miệt mài, tận lực. Tuấn nhớ bà Biên quá. Nhớ đến cõi lòng quặn đau từng chặp. Mỗi đàn bà có cái dâm tham trầm, cách biểu lộ cũng khác nhau. Tuấn nhớ bà Biên vì những trận làm tình đầu tiên bên đảo đã ăn sâu vào tiềm thức và tâm khảm Tuấn. Thấy biển là Tuấn thấy bà má nuôi. Nghe gió, nhìn trăng, nhìn ghềnh đá là ở đó có miệng cười, có suối tóc, có đôi vú và chòm lông đen quăn tít rậm rạp của bà Biên.
    - Một lát nữa Tuấn ra trong lồn má nhen? Cho má một đứa con. Con má sẽ giống Tuấn khôngkhác chỗ nào.
    - Trời ơi là Trời? Tuấn thảng thốt la lên như thế, mồ hôi vã ra khắp người. Chàng trách Trời cay nghiệt cứ bắt chàng phải nhớ má nuôi, nhớ đứa con bụ bẫm, nhớ căn lều, nhớ những đêm làm tình tới sáng ở San Diego.

    Nghe Tuấn la trời, Nguyện tưởng Tuấn sướng lắm, nên nàng càng nắc lên ầm ầm, cố làm những động tác mạnh bạo hơn cho Tuấn phải ra. Một lúc, Tuấn ra thật:
    - Má ơi, hứng đi. Con đang tặng má đứa con đó. Đấy, một đứa, hai đứa, ba đứa… thật giống anh nhen?

    Nguyện nghe những tia tinh trùng Tuấn bắn xối xả vào. Sáng nay nàng cũng nghe như thế từ cặc Quang, rồi cũng gào la y chang như thế. Bây giờ cũng thế. Không biết Nguyện còn nói với ai nữa, ngày mai?
    - Sướng không em?
    - Đụ mà không sướng thì làm gì mới sướng?
    - Tuấn đụ nữa nhen? Dám nằm đây với Tuấn tới sáng không?
    - Sợ Tuấn không đủ sức. Sợ Tuấn bỏ về nửa vời chớ.

    (Hết Phần 8 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 9 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!







    Last edited by Congtu; 11-20-2017 at 08:48 AM.

    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  9. #9
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 9 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 9





    Nhưng Tuấn giữ lời. Chàng đụ miệt mài bà Nguyện, không ngừng, không nghỉ, không mệt, Cả ahi ra khỏi phòng lúc 8 giờ. Về đến nhà, rời khỏi nhà xe, Nguyện mới thấm mệt, uể oải bước lên cầu thang. Chồng ba, bác sỹ Đoàn , đứng đón bà ngay hành lang:
    - Trông em mệt mỏi quá vậy?
    Vâng, em mệt thật. Nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà. Anh nên mừng vì em còn vác xác về đây.
    - Suốt đêm qua em làm gì mà trông tiều tuỵ thế?
    - Em làm gì hả? Em làm những điều anh không làm được.
    - Với ai?
    - Với một đàn ông. Với người khác giống, nhưng của nó còn hoạt động được. Nó không chết non như của anh.
    - Em dám nói với anh như thế hả?
    - Đó là sự thật. Hay anh muốn em nói dối? Em đã nói dối gần mười năm rồi, kể từ khi anh bất lực. Anh có nhớ lúc hai giờ sáng đêm qua em nói gì không? Em nói: “Đoàn ơi, ngón tay anh làm em sướng quá. Lưỡi anh làm em chết ngất, vân vân.” Đó, đó là những gào la giả dối, lừa lọ.c Không phải em có ác ý. Em làm thế để anh yên trí là me vẫn còn thương anh, cho anh hái thêm tiền ở phòng mạch. Nhưng thực ra em như nụ hoa khô nước, đang héo, và sắp chết khô.

    Là bác sĩ, anh phải biết lẽ thiên nhiên, và tự nhiên. Có âm phải có dương. Không có gì thay thế ánh sáng mặt trời được. Thì có mười ngón tay, mười con cặc giả anh đã mua tặng em, vần là đồ vật, chứ không phải là sinh vật. Em cần một sinh vật sau gần 10 năm khô khan, nứt nẻ. Em hiểu anh thương em còn tươi mà ghen, điều đó quý. Nhưng phải để cánh hoa em còn tươi mà sống chớ! Anh có muốn em chết khô như cành hoa không tươi?

    Bác sĩ Đoàn im lặng, gục đầu xuống, nghe lòng đau. Nhưng lý trí ông thừa nhận lẽ thật của vợ nói. Đâu xa, ngay phòng mạch của ông. Hằng ngày, những bà, những cô đến sửa sắc đẹp, nâng vú, che cằm, vá màn trinh, khâu lỗ lồn, hút mỡ bụng là cũng chỉ duy có mục đích: làm cho cân bằng âm dương. Chồng các bà chê các bà là nái sề, lợn luột, vác cặc tìm đụ những con khác trẻ hơn, lồn bout hơn, vú cứng hơn, bụng nhỏ hơn, đùi căng hơn…

    Còn bà Nguyện, vợ ông thì ngược lại. Đồ đạt còn tốt, mà ông thì “chết ngoẻo”. Bà phải tìm của khác chớ! Nghĩ thế rồi ông đứng lên, đến gần vợ, ôm bà hôn nhẹ lên má một cái, rồi tỉnh táo nói:
    - Lỗi tại anh. Cũng không đúng! Lỗi tại Trời cho anh bất lực. Em đã chịu đựng gần 10 năm nay. Đúng hết. Không có sáng bữa nay, lý trí anh vẫn ngủ quên, cứ tưởng những ký vànng, những hạt kim cương của anh có thể giữ được chân em trong lồng thép. Anh lại thương em hơn. Hiểu em hơn. Nên việc anh làm bây giờ là: tuyên bố trả em tự do. Chỉ xin em một điều: đừng xa anh.

    Nguyện chồm lên ôm chồng. Dù sao họ cũng có với nhau hai đứa con. Nàng hơi rưng rưng nước mắt do xúc động được chồng ban bố tự do. Mà ông Đoàn tưởng Nguyện khóc vì tủi thân nên ông dõng dạc lập lại:
    - Thực đấy. Từ nay em có tự do riêng tư, ngay cả mang tình nhân về đây! Như Tuyết, con gái mình. Mà em nên mang về đây, an toàn hơn. Vì không ai biết em là hạng nữ lưu giàu có. Anh còn biết thêm điều thú vị nữa. Là đêm qua, em không có ở nhà. Tuyết mang nhân tình về phòng. Trong lúc làm tình, cậu ta khoe đã ngủ với cả em cả sáng hôm qua và có thể em sẽ mang thai.
    - Cậu đó tên gì vậy?
    - Hình như tên Quang thì phải. Hai đứa nhỏ chơi, la cả đêm. Anh nằm nghe hết! Rõ mồn một, không sót một chữ.
    Quang? Cậu bé mạnh kinh khủng. Đã đụ với bà cả buổi sáng cho tới ba giờ chiều. Đã tuyên bố chỉ yêu bà, đã ch1n bọn choi choi. Thế mà…
    - Cậu ấy bao nhiêu tuổi hả em? Ông Đoàn hỏi.
    - Mười bảy tuổi. Nai tơ, ngựa non…
    - Trẻ quá. Trẻ hơn Chính, con trai đầu của mình.
    - Trẻ mới có sức chớ anh. Chẳng lẽ em lại tìm một ông già?
    - Đồng ý, nhưng như vậy là Quang ngủ với em, rồi cả với con gái mình. Có tiện không? Có kỳ cục không?
    - Em đã bảo em cần một sinh vật biết làm tình. Còn không để ý các thức khác. Đói, có cơm là ăn, không cần biết gạo Thái Lan, gạo Trung Quốc hay gạo Việt Nam.

    Ông Đoàn mở cặp lấy lọ thuốc khoẻ trao cho vợ, rồi hôn bà một cái, bước ra khỏi phòng như mọi ngày…

    Bà Nguyện vào xả nước tắm một cái, rồi cứ trần truồng thơm phức nước hoa như thế, nằm phịch lên giường, ôm gối, mơ màng. Lúc 10 giờ, đang say giấc bà Nguyện nghe điện thoại reo. Đầu giây bên kia:
    - Chị Hải đây. Đêm hôm qua đi đâu, chị gọi mãi không thấy? Chắc lại đi với kép nhí nào đó chớ gì.
    - Với Tuấn của chị chớ còn với ai.
    - Đoán không sai mà. Em nhớ chị đã chúc gì chớ?
    - Dạ nhớ. Đúng như chị chúc: “Tìm được tình nhân. Muốn gì được nấy.” Hết xẩy chị Hải. Cám ơn chị đã mang Quang về giùm em. Có Quang chắc em đã không được một đêm, trọn đêm hạnh phúc… Không tả nổi, chị Hải ơi!
    - Chị là dân chơi điệu nghệ mà. Nhìn cặp mắt em với Tuấn là chị biết hai người đá lông nheo nhau. Chết, em đang ngủ? Thôi để em ngủ tiếp, lấy sức chiều nay chị giới thiệu kép nhí mới. Đẹp trai lắm, bằng tuổi Quang.
    - Không biết em còn đủ sức để đụ không. Mệt rã rời chị ơi!
    - Yên trí. Chỉ cần ngủ một giấc cho ngon, chiều chị lại đón…
    - À, này chị Hải. Chị mang “chàng” đến đây cho em, được không? Em lười đi khách sạn lắm.
    - Cô đùa à? Đến đó rồi chồng em…
    - Không sao. Chồng em vừa ký thoả thuận trả tự do cho em.
    - Và ông ấy cho phép em ngoại tình tại nhà?
    - Dạ, đó là lời khuyên của ảnh. Nói như vậy an toàn hơn.
    - Ừ, cũng được. Gặp nhau lúc 4 giờ. Bye bye!

    Nguyện lại ôm gối, nhớ lại hết từng chit tiết tối hôm qua ở khách sạn Hyatt, phòng 209. Lồn Nguyện đến giờ còn ê ẩm, vì Tuấn hết bú lại đụ. Món nào cũng tuyệt trần làm nàng mê chết đi được. Lúc gần 8 giờ, nếu Nguyện không than buồn ngủ và mệt. Tuấn chắc cũng không rời Nguyện. Nàng thắc mắc không biết sao Tuấn cứ bắt nàng gọi chàng bằng con, và xưng là má. Mà quái lạ, chính Nguyện cũng thích cách xưng hô đó khi làm tình. Cho nên chơi liên tục mà cả hai chẳng mệt.

    Điện thoại lại reo. Bác sĩ Đoàn ở đầu giây:
    - Anh đây. Xin lỗi, không phải anh kiểm soát em, nhưng muốn hỏi em hết mệt chưa? Anh hối hận làm em buồn.
    - Dạ em đang nghỉ ngơi. Có lẽ phải ngủ thêm, vì suốt đêm qua… em…em chơi không ngừng nghỉ, cho tới sáng.
    - Với ai vậy? Ai mà khoẻ như trâu vậy?
    - Dạ với cậu bé bằng tuổi Chính, con mình.
    - Nghe em nói, anh thèm quá. Ước gì anh bằng góc tư của cậu bé nhỉ? Rồi em ra mấy lần.
    - Em không nhớ nữa. Cứ khoảng nửa tiếng em ra một lần. Cậu bé lại đụ tiếp. Hình như suốt đêm, cậu ấy chẳng ra lần nào. Sướng nhất là lúc cậu ấy bú lồn…. Chịu không nổi anh ơi! Vì cậu có hàm râu của Clark Gable. Những cọng râu ly ty, như chiếc bàn chải nhỏ, khi quét vào hột le là toàn thân em rung chuyển…. Thôi, cúp đi cho em ngủ một tí, chiều nay , em có độ khác, với kép nhí khác, do chị Hải giới thiệu… Nghe lời anh, em bảo chị mang cậu đi lại nhà mình, được không anh?
    - Được quá đi chớ. Anh đã trao trả tự do cho em rồi. Nhớ là đừng bỏ anh! Và …chiều nay, em có thể cho anh xem lén một chút, cho đời lên hương không? Làm ra tiền mãi, chán quá. Ngày nào cũng thế, nhạt phèo.
    - Xem rồi anh có ghen không?
    - Anh ghen rồi làm được gì, hả em? Chính vì vậy mà anh để em hoàn toàn tự do. Anh nghĩ là anh đang làm đúng. Vì như thế, anh vẫn còn em. Hơn là trói em, em sẽ “vượt biên”. Tình mất, vợ cũng không còn.
    - Vâng, nếu vậy khoảng ba giờ rưỡi, anh về đây, núp ở một góc nào đó. Em sẽ hết mình cho anh xem.
    - Cám oyn em. Yêu mình nhất trần gian! Bye!

    (Hết Phần 9 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 10 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!







    Last edited by Congtu; Yesterday at 08:52 AM.

    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  10. #10
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    14,610

    Default Gái Loạn Cali (Phần 10 ) (Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm)

    GÁI LOẠN CALI

    Tác giả: Công Tằng Tôn Nữ Thị Thu Đạm
    E-mail: N/A

    Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác truyện.


    Phần 10





    Đồng hồ reo ba giờ. Bà Nguyện thức giấc, ra ăn qua loa các thứ, rồi vào tắm. Xong xuôi khoảng 3 giờ 45 thì ông Đoàn bước về. Mặt ông hớn hở, tay chân lăng xăng có vẻ như đang vui vì sắp được xem ciné sống ngay phòng mình, mà nữ diễn viên chính là bà vợ đẹp tuyệt trần.
    - Anh bỏ khách. Hẹn lại ngày mai. Sao dạo này các bà đến vá lồn nhiều không tả nổi. Họ than các ông chồng về Việt Nam cưới vợ bé, nhỏ khoảng 18, 20. Có bà cả năm nay không gần chồng một lần.
    - Thế thì họ còn thua em! Em cả mười năm lận!
    - Thôi mà! Anh xin em! Tha anh một lần. Anh đã biết mĩnh lỗi, bù lại, anh cho em tự do.
    - Sắp đến giờ rồi. Anh vào nấp ở tủ áo quần kia. Cứ việc hé cửa mà nhìn. Không ai để ý đâu. Em đã dọn sẵn chỗ cho anh ngồi đở mỏi chân. Vì chiều nay, nếu kép nhí này hay, có thể em sẽ đụ tới tối. Chim mới sổ lồng mà. Phải đụ trả thù chớ!
    - Cám ơn em đã lo chu đáo cho anh.
    Ông Đoàn vừa vào tủ ngồi thì tiếng gõ cửa vang lên. Bà Nguyện choàng cái áo Kimomo lông, màu tím than, bước tới mở cửa. Bà Hài dẫn một kép nhí khoảng 17, mặt mũi đẹp trai hơn cả Tuấn và Quang bước vào. Vừa trông thấy, bà Nguyện đã thấy vừa lòng. Bà Hải khen:
    - Khiếp, phòng ngủ của em rộng và đẹp quá nhỉ? Em cũng thế. Thức suốt đêm hôm qua mà bây giờ vẫn đẹp và tươi như hoa mới nở. Nước hoa lạoi nào mà thơm ngát trời vậy? Để chị giới thiệu: đây là bé Vinh, con của một bà bạn. Còn đây là chị Nguyện người rất đẹp và nổi tiếng chịu chơi. Bắt tay đi!
    Bà Nguyện bắt tay Vinh hơi lâu và hỏi:
    - Nhà Vinh gần đây không?
    - Em ở Los Angeles. Đang muốn tìm một bà chị để… thương, để yêu, thì chị Hải đây giới thiệu em cho chị. Rất hân hạnh được gặp chị. Chị đẹp như tài tử Hồng Kông vậy. Chắc chị chưa có con?
    - Có rồi, con trai chị lớn hơn em.
    - Nhưng mà tình yêu đâu phân tuổi tác. Bà Hải nói:
    - Mời chị Hải với em ngồi chơi.
    - Thôi, bổn phận của tôi tới đây là chấm dứt. Xin kiếj hai người. Vinh tự nhiên nhen, chị về. Bye!
    Bà Hải nháy mắt với Nguyện một cáci rồi biến dạng.
    Nguyện cầm tay cậu bé, dắt đến ngồi ở giường và hỏi:
    - Hồi nào giờ Vinh có yêu ai chưa?
    - Dạ có. Mà toàn tuổi bé bé không à. Chưa bao giờ hân hạnh được yêu ai lớn tuổi như chị, mà lại đẹp nữa.
    - Vinh thấy chị đẹp hả? Đẹp chỗ nào, mặt hay người?
    - Dạ, cả hai.
    - Em có làm tình với người nào lớn tuổi như chị chưa?
    - Em đã bảo em chỉ có bồ tuổi 15, 16 không à. Chưa bao giờ hân hạnh được make love với…người lớn…như chị.
    - Mỗi lần make love, em có thể kéo dài được bao lâu?
    - Cái đó tùy. Muốn ra lúc nào cũng được. Thường thì em kéo dài tệ lắm là hai tiếng. Nếu muốn, ba tiếng. Mấy con bồ có khi ra năm sáu cái, mà em chưa thấm tháp.
    - Em tắm chưa? Chưa thì vào phòng chị mà tắm.
    - Dạ rồi, ngay trước khi đến đây. Vì em biết phải hầu chị.
    - Tốt, chị cần sạch sẽ. Sạch mới tình tứ…mới khoái.

    Bà Nguyện vói tay lấy họ nước hoa đàn ông, xức cho Vinh. Bà thoa lên tóc, lên cổ, rồi thò luôn vào ngực, thoa cho Vinh. Thằng bé lấy làm hãnhd iện được giai nhân săn sóc. Nó chụp bàn tay Nguyện hôn thật lâu, rồi ngắm từng ngón tay thiên thần, búp măng.

    Nguyện kéo Vinh ngồi sát lại và hướng mặt vào phía tủ áo cho ông Đoàn nhìn rõ. Bà đỡ cằm Vinh lên, và hỏi:
    - Em chỉ hôn tay, hay biết cả hôn môi?

    Vinh kéo mặt Nguyện, nhìn thật lâu. Trong khi tay Nguyện kéo zipper Vinh, thọc tay vào xức nước hoa cho khúc gân đang cương cứng. Bà vừa xức nước hoa, vừa thăm dò xem khí giới cậu bé bao lớn. Bà có vẻ hài lòng, nên khi rút tay ra khỏi quần Vinh. Nguyện mím cười khoái chí. Hai tay Vinh vẫn ôm cứng mặt Nguyện. Đầu hơi nghiêng, rồi Vinh dính vào môi Nguyện, nhắm mắt, chuyền lưỡi. Hai tay Nguyện ôm ghì cậu bé. Máu dâm Nguyện đang dâng lên. Một số các bà sồn sồn vẫn có khuynh hướng muốn đụ trẻ con, càng trẻ càng tốt.

    Vinh nhỏ tuổi hơn con của Nguyện. Điều đó làm nàng khoái lạc ra mặt. Mới hai ngày, Nguyện đã vinh hạnh đụ luôn ba thằng bé. Nguyện tươi tỉnh, bởi vì nàng đã bú cặc Quang, rồi Tuấn, và đã nuốt khí của cả hai hết mấy lần. Hấp tinh đại pháp! Đây là món chơi hợp thời của mấy chị ca sỹ nổi danh: Khánh Hường, Thanh Liêm, Ánh Lan, Băng Dương. V.v… mỗi chị cặp một thằng bé. Lý do để nó có sức mà đụ.

    Từ trong tủ áo, ông Đoàn nhìn vợ hôn say đắm thằng nhỏ. Tay bà còn luồn vào quần mà nựng cặc Vinh. Bà gác luôn chân mình lên hai đùi Vinh và từ từ cổi áo cho cậu bé. Xong bà giật sợi giây thắt lưng của chiếc áo Kimono, người bà hở hang phía trước. Vú và lồn phơi ra. Vinh vừa hôn, vừa ngắm cặp vú, lòng sướng như lên mây. Nó không tin bà Nguyện đã có con. Vì hai trái vú bà nở to vừa phải, cương lên, nhọn hoắt, núm vú vẫn còn màu hồng nhạt như hạt lựu. Bụng bà thon, chưa có một nép nhăn. Làn da thì trắng tươi như trứng gà bóc. Nó liếc luôn xuống hạ bộ. Chùm lông lồn màu đen nâu, rậm vừa phải nằm giữa hai bắp vế thần sầu của Nguyện, mà nuôi Nguyện cứ dính cứng và ngất ngây, vì bà chịu cái đẹp trai thư sinh, gần như người mẫu của Vinh. Và bà cũng muốn kéo dài nụ hôn cho ông Đoàn nhìn đã mắt. Hôn đắm đuối Vinh, mà bà Nguyện thỉnh thoảng đảo mắt nhìn ông chồng già đang ngồi ốm o trong tủ. Mặt ông say theo từng cử động dâm dật của vợ và thằng bé. Ông mê đắm theo cái hôn kéo dài cả mấy phút. Từ bé ông chưa từng được quan sát một cảnh tình tự lạ lùng của một chị lớn tuổi với một bé con, chớ đừng nói là vợ ông với Vinh, 17 tuổi. Nó có cái gì lạ lùng, dâm đãng ở cảnh này.

    Trông như một chị già đang dụ khị để hiếp một thằng bé. Ngoài này, Nguyện vừa hôn, vừa đè bé Vinh nằm ngửa ra, rồi chính tay Nguyện cổi áo, tuột quần cho Vinh. Vinh trần truồng, dương con cặc chổng lên trời. Nguyện vẫn tiếp tục nút lưỡi Vinh và bàn tay trái vuốt ve, nựng nịu khúc gân trắng hồng, láng lẫy của cậu bé. Tay Vinh đưa lên sờ soạng cặp vú đẹp mỹ miều của Nguyện. Lửa tình dâng lên. Bà Nguyện gở môi Vinh, rồi đứng thẳng, từ từ banh hai vạt áo kimono, phơi một lần nữa toàn bộ “gia tài của mẹ” ra cho Vinh ngộp.

    Chịu không nổi, một tay Vinh cầm cặc bóp bóp, và nói:
    - Chị Nguyện ơi! Bao nhiêu đó đủ rồi. Làm cái gì khác mau lên, em thèm quá, chịu hết nổi chị ơi!

    Bà Nguyện cử động vài bước ngắn, hai tay vẫn cầm hai vạt áo màu tím than, có tình beau bệu để kích động cho Vinh phải nhỏ hết nước miếng mà ao ước. Nguyện còn chơi ác, gác một chân lên tủ giường, bàn tay vuốt ve chòm lông lồn cách nhẹ nhàng. Rồi bàn tay đưa lên thoa êm đềm cặp vú. Mắt Nguyện trùng xuống, làm hai hàng mi nặng nề che đôi mắt đã mờ mờ hư ảo.

    Vinh bắt đầu xụt cặc và miệng cầu khẩn hết lời:
    - Trời ơi! Chị muốn giết thì lấy súng bắn em đi, Nguyện ơi. Chưa có con dé dé nào dâm như chị đâu. Chị không cho, em xụt cho bắn khi ra bây giờ chị xem.

    Nguyện cứ tà tà. Đáng ra, Nguyện muốn sà xuống ngoạm concặc cứng ngắc của Vinh mà bú cho đã cái mồm. Nhưng nàng muốn biểu diễn cái máu dâm cho anh chồng bất lực thấy thực lực bên trong của Nguyện là thế. Cái “giếng” đòi hỏi của Nguyện là thế. Nó to lớn bát ngát, không biên cương. Nó như sóng ngầm ngoài biển cả. Như lửa hực hoả diệm sơn. Vậy mà chồng nàng nhắm mắt để con đại bàng chết dần trong lồng sắt.

    Ông nhắm mắt lo hốt của bà, mà quên rằng mỗi buổi tối, bên ông, con đại bàng khóc một mình, thê thảm. Mỗi buổi sáng, sau khi ông rời phòng, con đại bàng đã vật vã với gối chăn, đã thủ dâm ngây ngất với con cặc giả cả vài tiếng đồng hồ, miệng kêu tên cả tá nhân tình trong tưởng tượng. Cond đại bàng sắp bệnh hoạn mà chết, vì cảnh làm tình trái thiên nhiên. Ông không biết. Mỗi đầu tháng ông mang về tặng vợ vài hạt kim cương giá trị ba bốn chục ngàn. Tưởng vậy là nhà có hạnh phúc, trong khi từ chân giường, cho đến viên ngói căn nhà bạc triệu của ông đang mục, đang tan thành bột, nát như cám heo, sắp sập toàn bộ thành đống gạch vụn.

    Nguyện cho ngón tay rà vào giữa hai mép lồn. Tiếng lách tách của ngón tay chạm với nước lồn vang lên rất trõ. Bà nhìn Vinh đang thèm thuồng thân hình lửa bỏng của bà. Vinh đang ngộp với dáng khiêu dâm đẹp tuyệt trần của bà. Nguyện thích nhìn cậu bé. Nó nhỏ hơn con đầu của Nguyện. Sướng quá! KHúc gân kia lát nữa sẽ vào miệng Nguyện, vào lồn Nguyện. Cái môi xinh hồng của cậu bé rồi sẽ táp vào lồn nguyện mà bú, mà liếm, theo lệnh của Nguyện. Mặt của Vinh đỏ hồn lên. Mặt của Nguyện hực lửa. Hai bên “gườm” nhau như hai tay súng khét tiếng trong phim cao bồi.

    Ông Đoàn đang khô môi và nuốt nước miếng từng chập. Sống với người vợ đa tình như thế gần mấy chục năm mà ông chẳng hề hay biết. Bà ướt át như nước hồ thu. Bà tìnht ứ như tiếng thông reo bất tử trong rừng. Thế mà mỗi buổi sáng ông chỉ cúi xuống hôn tạm biệt có một cái rất nhẹtrên má nàng, rồi xách cặp ra đi. Sáng nay, sau khi đụ với Tuấn tơi bởi ở Hyatt Hotel, về nhà, Nguyện đã nói thẳng với chồng một câu lạnh lùng: “Em mệt thật, vì làm tình suốt đêm qua. Mệt nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà một mình. Anh nên mừng vì em vẫn còn vác xác về đầy!”

    Nguyện vẫn còn vác xác về đây, và ông phải mừng vì ông vẫn may mắn chưa đánh mất toà thiên nhiên đẹp lộng lẫy đang đứng kia. Nguyện đang đút một ngón tay giữa vào hững hờ ở lỗ lồn. Thụt thụt mấy cái rồi đưa lên môi mút. Nàng làm cho Vinh và cả chồng nàng thèm ứa gan lên được. Vinh bỗng gào lên:
    - Em lạy chị Nguyện. Đừng ác với em nữa mà!

    Làm như không nghe thấy, Nguyện tuột cái áo xuống khỏi hai bờ vai, đưa hai vú tròn trĩnh, thon nhỏ ra, thật mời mọc, khêu gợi Vinh liều mạng, chồm dậy, quỳ xuống, đưa mồm liếm ngay vào lồn Nguyện. Nàng vẫn một chân để trên tủ giường, nên miệng lồn hé ra thấy rõ. Thằng bé húc mặt vào, say sưa bú, táp, ăn, nhai, trong khi trên này, Nguyện đưa mắt liếc tình ông chồng già ngồi đờ mặt trong tủ. Ông đưa một ngón cái lên, ra hiệu ngợi khen Nguyện, số một, đệ nhất giai nhân.

    Dù không còn “làm ăn” gì được, ông Đoàn vẫn hãnh diện có người vợ đẹp, trẻ lâu đến như thế, tình tứ, lãng mạn đến như thế. Chiếc áo kimono rơi xuống đất. Toàn bộ tấm thân ngà ngọc của Nguyện phơi ra. “Hình như chị chưa có con?” Vinh đã hỏi thế vì nơi Nguyện chưa thấy mất, chưa thấy suy suyển đi chút nào của tuổi thiếu nữ, ngoại trừ số tuổi 38. Hèn chi mà Quang không khen: “Gần gụi với chị rồi em chán mấy cô choi choi như Tuyết.” Nguyện đang ngửa mặt lên trời mà tận hưởng đường lưỡi tuyệt vời của bé Vinh. Thỉnh thoảng, nàng nhìn xuống và thì thào:
    - Đã lắm Vinh ơi. Mười năm rồi chị mới được hưởng nghệ thật bú lồn siêu đẳng này của em. Em ngậm vào hột le nút nhẹ như hồi nãy đi. Đó, đó, mình ơi, đó chồng bé ơi. Chị sẽ nói chồng chị chấp nhận cho em làm chồng bé của chị nhen? Em nghe không hả người yêu?

    Vừa nói, Nguyện vừa liếc nhẹ ông Đoàn. Từ trong tủ, ông cười tươi rói và gật đầu hai lần. Nguyện bặm môi, vì quả tình nàng đang sướng ngất thật. Có lẽ tại cái thế Nguyện đứng chàng hãng, phơi lồn ra thế này. Nên lưỡi Vinh dễ dàng phục vụ hơn chăng? Hai tay Nguyện nân hai trái vú lên bóp nhè nhẹ. Rồi các ngón tay x exe hai đầu vú.
    - Chết con trời ơi! Thằng bé làm lồn con tê tái hết rồi…
    Vinh nghe đã lỗ tai quá. Nó biết lưỡi và môi nó đã làm có hiệu quả, vì hai tay nó, nghe rõ mông đít Nguyện rung theo, chuyển động theo từng động tác bu 1liếm của nó. Vinh bú không mệt mỏi vì bị bà chị khích dâm gần nửa tiếng. Vinh bú để “trả thù”. Bú để đã ước mơ được người yêu một bà chị lớn tuổi hơn Vinh, vì lồn còn màu hồng, hai mép chưa đen, cái lỗ lồn còn nhỏ xíu, sâu hoắm…

    Thình lình, Vinh đứng dậy, cầm cặc đút nhẹ vào lồn Nguyện. Nguyện vẫn giữ thế đứng đó mà đụ.
    - Chị ơi, em chưa từng si mê ai như chị. Phải cho em đụ một cái thật lâu với chị, chớ không, em chết. Nút lưỡi em đi. Cứ đứng như vậy mới dâm, chị Nguyện ơi! Ôm em thật chặt để em nắc cho chị sướng. Đó, sướng không chị? Đã con cặc quá đi thôi, ối, má ơi, má ơi.

    Lại một oắc con nữa gọi Nguyện bằng má. Lạ lùng thật! Có sự sắp đặt oái ăm nào của tạo hoá không? Có đấng vô hình nào muốn xô đẩy Nguyện vào đường loạn luân không? Nếu không, tại sao chỉ trong vòng có hai ngày, tất cả ba cậu bé, khi đụ sướng quá với Nguyện, đã đồng loạt gọi nàng là “Má”?

    (Hết Phần 10 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 11 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!








    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

Page 1 of 2 12 LastLast

Tags for this Thread