LỠ LÀNG

Tác giả: Kinh Bích Lịch
E-mail:
KinhBichLich***@yahoo.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)

Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gởi truyện












THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới


Đặt vợ mình nằm lại ngay ngắn trên chiếc giường nệm vừa mới mua, Sinh đè úp lên bụng nàng nhấp hai ba chục cái mạnh bạo vào giữa hai đùi nàng. Tiếng rên rỉ, tiếng gọi tên chàng trong yêu thương càng làm Sinh mong muốn được xuất tinh, nhưng trong thâm tâm lại chưa muốn cuộc vui tàn quá sớm. Sinh rút vội cu ra, hổn hển thở, nhìn vợ qua ánh sáng mập mờ của cây đèn bàn đặt ở bên cạnh giường. Khuôn mặt nàng không đẹp nhưng lại có duyên với đôi má lúm đồng tiền, mái tóc thề buông xõa giờ đã rối bung trên vầng trán cao thông minh của nàng. Đối với Sinh ? một người thợ thường trong một cái hãng điện tử Mỹ - thì nhan sắc của vợ chàng bao nhiêu cũng quá đủ cho chàng. Có khi lại nghĩ Sinh mình quá may mắn so với các bạn đồng sở vì Tina, vì vợ chàng, có dáng hình thon đẹp, nước da trắng sáng, giọng nói trong trẻo dễ thương.

Trở mình Tina nghiêng qua trái, Sinh muốn đổi kiểu chơi cho cuộc vui càng thêm thú vị. Tina không hề phản đối cũng như không bao giờ nàng tỏ vẻ miễn cưỡng đối lời đề nghị của Sinh cả. Đối với nàng, sự hạnh phúc nhất là được làm cho chồng nàng vừa ý. Sinh bảo sao nàng nghe vậy. Có những khi Sinh hơi quá lố về kiểu cách nhưng không hề thấy Tina phàn nàn, mà lại còn khéo léo để thỏa mãn những ước muốn cho chồng, đại loại như là nàng cố tình rên lớn để cho Sinh hài lòng, một chuyện hiếm thấy ở một người con gái thùy mị nết na như nàng.

Đêm nay đây không biết Sinh ăn trúng thứ gì mà sức mạnh hơn trâu, day hơn đỉa. Quần nhau hơn cả tiếng đồ hồ mà vẫn thấy Sinh phây phây. Mồ hôi cả hai nhễ nhại thấm ướt ra tấm ra giường. Những lúc áp sát bụng vào nhau, tiếng nhóp nhép của mồ hôi và da thịt phát ra phầm phập đôi khi cũng phát ngượng cho cặp vợ chồng son hơi quá lộ liễu trong phút giây lí trí mờ.

Tina lại một lần nữa chìu chồng mình đổi tư thế. Nàng cúi gập đầu xuống, mặt úp vào gối, lưng dốc nghiêng, mông chổng cao, và đùi dạng xa để tiếp chồng mình trong cái tư thế hơi quá kỳ cục đối với nàng, cái tư thế kiểu con chó nhà hàng xóm mà lúc nhỏ nàng hay thấy vào mỗi buổi sáng ở đầu ngõ. Nhưng nàng biết chồng nàng rất thích kiểu này. Có lần Sinh tâm sự, ?trong các kiểu làm tình anh thích nhất là khi em chổng khu, vì là tư thế đó giúp sự ma sát êm dịu ngay đỉnh khấc, cảm giác như đâm thật sâu trong mình em làm anh sướng điên! và nhất là tinh thần anh lên tới cao tầng mỗi khi nhìn xuống thấy em trong tư thế phủ phục chồng?.

Sinh xuất tinh ào ạt trong mình Tina . Những lúc chơi lâu như thế này xuất tinh không được sướng gì mấy vì dương vật hơi đau, nhưng đối với Sinh cái sướng trong sự làm tình không phải là ở mức độ hay cường độ của sự xuất tinh mà là sự kéo dài thời gian làm tình. Vì bởi có làm tình lâu với Tina, Sinh mới thấy mình yêu Tina nhiều hơn và biết rằng Tina cũng vậy, yêu Sinh càng say đắm hơn. Sau phút nồng nàn bên nhau, hai người càng thấm đượm sự hạnh phúc của chồng vợ .

Sinh nằm im thở đều, hơi thở nóng ấm phà vào mang tai Tina làm nàng thiu thiu ngủ . Sinh cũng ngủ sau một trận mệt chí tử, nằm hờ trên lưng Tina làm cho bộ ngực êm êm nhiều thịt có hai đôi núm hơi to đầu ở bên dưới bị chẹt ra dưới hai bên nách của nàng.

Choàng mình tỉnh giấc, dương vật Sinh truột ra khỏi mông của Tina, dương vật đã mềm nhũn. Tina cũng tỉnh, nàng day người trở lại tay bụm lấy âm hộ chạy ào vào nhà tắm vì sợ rơi rớt dương dịch ở dọc đường, làm dơ thảm. Tinh dịch của Sinh ào ra thành vũng đọng lại trong lòng bàn tay Tina. Tina xối nước rửa sạch âm đạo mình. Sinh cũng vừa bước vô . Hai vợ chồng tắm cho nhau thật kỹ càng trước khi trở lại giường, dìu nhau vào mộng đẹp.
o0o
Cuộc tình của Sinh và Tina nghĩ lại cũng do duyên số. Sinh định cư ở Mỹ sau chuyến vượt biên một mình đến Mã Lai . Hai mươi năm cày bừa trên đất Mỹ đủ cho Sinh mua một căn nhà cũ kỹ và một số tiền qua Canada thăm thằng bạn đồng sống cộng chết trên biển cả. Dịp đó Sinh tình cờ gặp Tina trong một buổi tiệc Giáng Sinh năm nào. Sinh lân la trò truyên. Bạn bè thấy hai người xứng đôi, định gán ghép. Vì biết Sinh tuổi đã gần 35 mà chưa vợ , còn cô thâu ngân sinh đẹp tên Tina của một nhà hàng lại chưa chồng. Tina cũng không trẻ gì ở độ tuổi xấp xỉ 29 mươi, từ lâu nàng mơ ước có một tấm chồng đàng hoàng, có sự nghiệp vững vàng. Và đây, Sinh đến với Tina như tạo hóa đã an bày cho đôi uyên ương vừa xứng...

Sinh quyết định thật gấp gáp. Chỉ sau hơn 10 ngày tìm hiểu thì Sinh quyết định lấy Tina trước khi trở về Mỹ. Một quyết định vội vàng như thể chàng đã ngán ngẩm cuộc sống cô đơn. Tina chấp nhận ngay vì thấy Sinh thật hiền, thật xứng đáng như người chồng nàng hằng mong ước. Ngày đám cưới của hai người cũng rất đơn sơ, chỉ có bạn bè của hai người và ba má nuôi của Tina, là người Tây bảo lãnh Tina theo diện cứu trợ đến nơi này. Thế là đôi tân lang và tâng giai nhân kết hợp. Cô dâu chú rể thật đẹp đôi sóng vai dưới bảng tân hôn cùng hai hàng chữ ?Trần Hoàng Sinh đẹp duyên cùng Trần Hoàng Tina?. Hai cái tên thật ngộ nghĩnh trùng hợp cả họ lẫn tên lót phải chăng là cái duyên lạ kỳ ...

Về đến Cali, vợ chồng sinh bắt đầu một cuộc sống mới. Hơn sáu tháng qua đời sống vợ chồng chỉ có phần tăng chứ không giảm, những thú vui chăn gối mặn nồng bên nhau đã cho hai người nguồn hạnh phúc hơn bao giờ hết. Sinh thấy thật mãn nguyện cưới được người vợ hiền, còn Tina thỏa nguyện vì may mắn gặp người chồng siêng năng, lam lũ nhưng vẫn hết mực giành thời gian ở bên nàng, chìu chuộng nàng từng ly từng tí .
o0o
Ngày kia đến. Một lần Sinh soạn đồ trong phòng, vô tình dọn dẹp mớ giấy tờ tùy thân của Tina, phát hiện thẻ học sinh của Tina, cái thẻ mà trước khi Tina nhập quốc tịch Canada và chuyển đổi lại tên. Cái tên Trần Hoàng Thiên Nga nghe sao quen quen mà thân thiết làm sao, nó chợt làm Sinh rúng động. Chàng bất thần ngồi xựng xuống thảm. Một sự bàng hoàng mà cả đời chàng chưa một lần gặp phải.

Đêm đó Sinh trằn trọc mãi không ngủ được. Nhìn sang vợ mình. Mái tóc thề buông xả, mùi thơm của dầu gội đầu hòa lẫn mùi da thịt làm cho Sinh càng thêm day dứt khó chịu. Những cảnh làm tình say đắm chợt hiện về trong tâm thức. Sinh lại nhớ da diết những vòng tay ôm chắc lấy vợ mình, nhớ những cái phả hơi thơm tho vào mặt chàng, và những cái guồng thật vũ bão của mình để đưa cả hai đến đỉnh tuyệt vời.

Sinh chợt muốn chồm qua ôm chặt vợ mình hết sức, song một lực cản vô hình nào đó cứ ngăn cản chàng lại. Chàng nhớ tới tấm thẻ học sinh, nhớ tới cái tên Trần Hoàng Thiên Nga, nhẫm ra số tuổi của nàng. Dường như điều gì không ổn làm cho chàng thao thao bất an.

Mấy ngày sau Sinh trở nên lầm lì, ánh mắt thần bí khó hiểu, nửa muốn soi mói, nửa muốn lặng lờ như buông thả. Dường như chàng muốn hỏi Tina về cái tên của nàng nhưng không dám. Đêm về nằm cạnh Tina, Sinh cố tình tránh né những cái va chạm xác thịt, những cái va chạm tưởng chừng như không đêm nào không có từ hơn sáu tháng qua. Để rồi không chịu được hơn mấy hôm, cái mùi ân ái dày vò cơ thể, Sinh lén lút thủ dâm trong phòng tắm. Một chuyện không riêng gì sự bức xúc ở cơ thể mà còn áp lực nặng nề ở tinh thần; thủ dâm đây âu cũng là một sự xã hơi trí óc vào những lúc tìm không ra lối .

Tina không hiểu điều gì đã xảy ra với chồng, sao thấy chồng hơi xa lạ những lúc gần đây. Tuy thế nàng không hỏi cũng không rằng, cho là sự mệt mỏi của chồng sau những ngày làm việc mệt nhọc.
o0o
Đã hơn một tuần trôi qua, Sinh sống trong đau khổ . Cái khổ trong cái cuộc sống quá hạnh phúc mà không ai hiểu dùm được cho Sinh, ngay cả chính vợ của Sinh. Cái khổ đó có phần còn nhẹ nhàng hơn nếu giờ đây Tina tuyên bố ly dị với chàng, dù rằng Sinh yêu Tina hơn bao giờ hết, yêu hơn yêu chính bản thân mình. Chuyện gì đây đã xãy ra ? Tại sao cái ước muốn kỳ dị của Sinh là thế ?

Cái khổ của Sinh đã thế càng thêm dày vò thân xác Sinh, như mới gần đây thôi, Sinh lại khám phá thêm một chuyện. Cha mẹ Tina sống ở Đà Lạt, cái nơi mà Sinh sinh trưởng và lớn lên cùng với thằng em trai 10 tuổi và đứa em gái út 9 tuổi. Cái tên ông bảy Bình và bà năm Ngọc gần như là đã hằn sâu trong tư tưởng của chàng, vậy mà Tina lại gọi là ba má!

Tina chồm qua bẹo vào má chồng nói những tiếng yêu thương. Thường thì những lúc Tina cần hơi ấm của người đàn ông, nàng hay tỏ vẻ âu yếm bằng cách bẹo má chàng, hay hôn lên trán chàng. Hay như những lần trước đây, nàng được Sinh khuyến khích nên chủ động trong chuyện ái ân vì chàng thích được thế. Giờ đây Tina lại choàng tay ôm lấy chồng, lần bàn tay xuống tìm dương vật chàng. Để kích thích. Quá đột ngột, Sinh dùng tay hất mạnh Tina ra . Tina thực ngỡ ngàng, hết đi từ ngẫn ngơ này đến ngạc nhiên khác để rồi nàng òa lên khóc như mưa, cho rằng tình yêu của Sinh cho nàng đã hết. Nàng bảo nếu không thương nàng thì thôi, nàng sẽ trở về Canada, xin đừng hất hũi nàng sau bao tháng làm vợ làm chồng. Sinh bối rối không biết giải thích sao cho nàng hiểu. Vội ôm chặt nàng vào lòng an ủi, nói những tiếng yêu thương chàng thốt ra chỉ mong vơi đi sự buồn bả của nàng, song không biết nói sao cho nàng hiểu mối ưu tư thầm kín của chàng.

Đêm đó Sinh ôm Tina trong vòng tay nhưng thật chàng không ngủ được. Bao ý nghĩ mông lung bấn loạn trong đầu chàng. Có thể trên đời này có sự trùng hợp lạ lùng kia ? Tại sao Tina lại họ Trần, lót chữ Hoàng. Tại sao ông bảy Bình và bà năm Ngọc là ba má của nàng ? Phải chăng đó cũng là những sự trùng hợp ngộ nghĩnh, cũng như cái cơ duyên lạ kỳ để cho Sinh lặn lội đường xa đến Canada, để lấy Tina. Sinh chắc rằng điều gì đó không phải! Vì con bé Nga ngày nào sống chung với chàng bị sốt tê liệt hai bắp chân. Lúc Sinh bỏ đi vượt biên con bé đã phải vào bệnh viện. Sau này đến đảo Mã Lai, Sinh thất lạc luôn gia đình từ đó. Nếu Tina thật sự là con bé Nga em gái út của Sinh ngày nào thì hẳn bây giờ nó đã bị què ! Còn Tina vẫn mạnh khỏe, đôi chân dài thon chắc kia ngày nào mà chàng không mơn trớn vuốt ve, đôi môi chàng đã lướt qua đó bao nhiêu lần chàng cũng không nhớ nữa...

Sinh vật vã với những sự suy đoán không có câu trả lời để rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
o0o
Sinh nhẹ nhàng hôn lên môi Tina, hai tay lột từ từ những mảnh áo sau cùng trên người nàng. Bầu vú căn tròn của người con gái tuổi thanh xuân như khoe khoang trước mặt. Sinh vồ lấy say sưa liếm mút. Bàn tay Sinh thong thả từ bờ ngực bò xuống phía dưới, khéo léo tuột quần em gái mình xuống. Tina nhón mông cho Sinh dễ dàng thực hiên. Sinh cũng tự cởi áo quần mình ra. Dương vật Sinh chật bung ra sau lớp vải quần lót bó sát. Hơi nóng hừng hừng thoát ra từ cửa háng. Từ tốn, Sinh choàng xuống ôm Tina trong lòng, lựa thế đâm người về phía trước. Tina lui mình đón nhận từng thớ thịt mình bị xé banh ra bởi cái khúc gân quá cứng của anh mình. Sinh thấy mình thật sung sướng khi đâm thẳng dương vật mình vào người nàng, người em gái mà chàng vừa khám phá ra. Những cái thúc tưởng chừng như không gì sướng bằng khi thực sự được làm như thế ... Sinh gác chân em gái lên đôi vai, cái đâm dường như càng sâu hoắm, mỗi cái rướng thịt lại xé thịt chui thẳng vào trong để rồi chạm phải thứ gì cưng cứng thật khoái cảm thì kéo vội ra ngoài. Tina rên. Sinh cũng rên. Hai tay Sinh quều quào bám vào đôi chân em mình. Nắm chặt. Chợt Sinh thét to. Trời ơi! sao cái chân vợ mình bé teo thế này. Tina! Tina! Thiên Nga ! Thiên Nga ! Em là ai ? Em là con Nga, vợ anh hay là cô em gái út của anh ngày nào !

Sinh la lớn trong cơn ác mộng. Tỉnh dậy thấy bàn tay trìu mến của Tina vuốt vuốt trên khuôn mặt đẫm mồ hôi của mình. Sinh thở phì, cảm thấy thật mệt mỏi và chán chường. Mong muốn cơn ác mộng qua đi, nhưng nó vẫn còn dư âm dai vẳng xâu xé lấy lòng chàng. Vội vã vào nhà tắm, Sinh tẩy gội hết vết tinh khí vừa ra ướt cả quần như tẩy đi sự xấu xa mà chàng vừa mới gây ra trong cơn ác mộng.

Buổi ăn sáng thật ảm đạm không một lời nói nào của Sinh dù cho Tina cố gợi chuyện. Chàng trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó để rồi bật ra thành lời chỉ vỏn vẹn một câu, ?Em hãy kể cho em chuyện ngày xưa lúc em còn nhỏ?. Tina thật ngạc nhiên về lời đề nghị của chồng, nàng vẫn chưa biết điều gì đã xãy ra với Sinh, nhưng cũng thành thật kể rõ từng chi tiết cho chồng mình nghe. Quả nhiên lúc nhỏ nàng bị sốt tê liệt đưa vào nhà thương, nhờ chửa trị kịp thời nên giờ đây nàng mới không bị đi khập khiểng. Nàng sống với ba má ở Đà Lạt với hai người anh trai, năm đó anh lớn đi vượt biên, cả gia đình dọn đi Kinh tế mới vì lý do kinh tế và chính trị. Tin tức thất lạc với anh hai từ đó. Mấy năm sau ba bệnh chết, má buồn sinh bệnh vài năm sau nữa chết theo. Sau đó thì anh ba bỏ vào Sài Gòn lập nghiệp và lấy vợ, còn em đi vượt biên đến Thái Lan và nhờ người Tây bảo trợ sang được tới Canada .

Sinh buồn buồn, chợt buông đũa xuống òa khóc như mưa. Tina gạn hỏi mãi chàng vẫn không nói vì sao. Nàng bèn kéo chồng vào lòng, vuốt tóc chồng thông cảm mối bi thương của chàng, mặc kệ là chuyện gì đó. Tình cờ nhìn lên đỉnh đầu chồng Tina thấy một vết sẹo to lớn, một vết sẹo hình dạng thật lạ lùng chỉ có người gây ra nó mới biết lý do vì sao . Vết thẹo này ... một lần vào lúc Thiên Nga 7 tuổi, vì tức giận người anh đã ăn hết bánh của nàng, vớ vội con dao gần đó nàng phang vào người anh Hai, vô tình dao bay xướt ngang đầu, để lại lằn xẹo sâu hoắm.

Tina ôm chầm lấy Sinh gào lên khóc, gọi to ?Anh Hai! Anh Hai! Có phải anh đó không ? Vết thẹo này ... Anh ... Em ... Hai chúng ta ...?

Sinh đang sụt sùi nghe em gái gọi cũng òa ra khóc. Hai anh em ôm nhau khóc sướt mướt suốt cả buổi sáng đó . Nguyên ngày đó hai người không ăn cũng không uống chỉ nhìn nhau, nửa thẹn thùng nửa lưu luyến. Cả hai biết rằng tình nghĩa vợ chồng từ nay chấm dứt. Sẽ không còn anh yêu em, hay em yêu anh nữa; không còn những cảnh ái ân mặn nồng nữa. Mai này chúng ta phải ra tòa lập giấy li dị thôi . Sinh nói mà lòng oặn đau vô cùng. Nga lại òa ra khóc.

Chiều đó . Trời chỉ hơi tờ mờ tối mà Sinh đã vác mền gối ra phòng khách nằm chèo queo, để lại Nga trong phòng ngủ vùi mình cố ngủ nhưng không ngủ được. Bao ý nghĩ về quá khứ chợt hiện ra . Hình con bé Nga ngày nào đi tung tăng bên người anh Hai . Cảnh hai anh em dắt nhau đi câu cá, Nga trợt té, bị trặt chân. Anh Hai Nga cõng Nga lặn lội hơn hai cây số để về nhà. Song hình ảnh thơ ngây ngày nào bị xé tan bởi những cảnh ái ân vợ chồng. Người anh Hai kính mến trong lòng Nga đã cùng Nga làm chuyện ấy . Nhớ những lúc Nga chổng mông lên để thỏa mãn cho anh Hai, Nga thật là xấu hổ . Ngước mặt qua cửa sổ, Nga tự trách sao số phần nàng không được may mắn. Những ngày lênh đênh trên biển cả, những tháng cực khổ sống bên trại Thái Lan, tưởng đâu được đền bù cho Nga khi đã đặt chân đến đất Canada . Ai ngờ đâu, cái khổ của Nga bây giờ còn gấp trăm lần những cái khổ trước đây, cái khổ của một người con gái đang sống trong nhung lụa của hạnh phúc lại bị người ta tướt đoạt vô cớ để rồi trở thành một vết nhơ ám ảnh suốt cuộc đời nàng. Song cái khổ đó có đáng gì nếu nàng khám phá ra một chuyện ...

Mấy ngày sau, Nga ói mửa quá chừng. Sinh nghi ngờ, lập tức đưa nàng đi bác sĩ . Chuyện đáng lo lắng đã xãy ra ... Cái thai trong bụng nàng là đứa con oan nghiệt đã xui khiến.

Sinh đưa em gái chàng về nhà . Bao ý nghĩ chồng chất trong cái đầu nhỏ bé đã rối bung sợi tơ lòng của chàng bây giờ càng thêm rắm rối . Để hay là phá ? Phá thai là có tội, chàng không thể nào giết chính đứa con của mình, nhưng để rồi làm sao ? Sự dị dạng của thai nhi do sự kết hợp của anh em càng làm cho Sinh khó xử . Hỏi ý Nga thì nàng lại nói không biết. Sinh đoán là nàng cũng như mình, muốn giữ đứa con trong bụng song lại sợ đứa con không tốt. Nếu như muốn giữ thai nhi thì chuyện anh em kết hợp nhau làm sao dám nói cho ai biết. Đương đầu với xã hội mai này, rồi bè bạn, và thân nhân là một chuyện khó khăn khôn cùng. Nếu như đứa con sau này bình thường thì tốt rồi, nhưng khi nó lớn lên, nó sẽ tìm hiểu và biết được cha mẹ chúng là anh em ruột thì sao. Nó sẽ phản ứng gì ? Chưa kể cách xưng hô như thế nào, nó sẽ kêu Sinh là cha hay là cậu, gọi má nó là dì hay sao ? Còn Nga đối với Sinh đã không còn là vợ nữa. Song đứa con do chính chàng tạo ra thì phải gọi chàng là cha, gọi Nga là mẹ thì mới phải. Nghĩ đến đây, nghĩ đến đứa con kháu khỉnh gọi mình bằng tiếng ?cha?, Sinh quyết định giữ thai nhi . Dù đứa bé có dị dạng cỡ nào, Sinh sẽ sẵn lòng nuôi cho hết kiếp. Chàng quyết định vẫn sống chung với người em gái cho tới ngày nàng khai hoa nở nhụy rồi sẽ dọn đi. Nga thì bẩm tính hiền lành, nghe Sinh bàn thế thì cũng nghe theo .

9 tháng 10 ngày trôi qua . Trời thương làm sao không biết. Đứa con trai của hai người sanh ra thật kháu khỉnh. Thằng bé rất bình thường có phần lanh lợi hơn những đứa khác. Nga vui mừng khôn đỗi, Sinh càng vui hơn. Đứa con sinh ra như thay đổi cả cuộc đời của chàng. Để tạ ơn trời ban, chàng quyết định đi tu để giúp người, giúp đời . Còn Tina sau này tái giá, nuôi đứa con lớn nên người.


Hết

Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!