NGÀY VẪN ĐI QUA

Tác giả: Vi Tiểu Nhân
E-mail: N/A
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện.








THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới

Khi Khanh lấy chồng nàng vừa hai mưới bốn.Cái tuổi sanh con đẻ cái ngon lành.Nàng cũng chẳng học hành gì,con nhà lao động,học xong cở lớp mười lớp mười một thì nghĩ,ở nhà tìm việc làm giúp đỡ cha mẹ.Tuy nhà nghèo nhưng Khanh coi bắt mắt, khuôn mặt thì thường thôi, nhưng thân hình to lớn hấp dẫn,nhất là đôi vú nhô cao khiêu gợi,kèm theo mông to tròn và đôi chân dài trường túc.Thằng chồng của nàng có học đôi chút,nhưng hắn đứng dưới mang tai nàng,trông không xứng đôi,nhưng cha mẹ gã đâu thì lấy đó.Hắn thi tú tài gì đó đậu,rồi thì cũng vớ vẫn làm ăn để sống.Sau chiến tranh,thấy người ta chạy thì hắn cũng chạy.Khi đến hải phận Thái Lan thì xuồng máy của nàng bị hải tặc cướp và trôi dạt vào hoang đảo.May là cái thằng cướp chúa không phải là tên ác độc chứ không là chẳng còn ai sống sót. May thay lúc thập tử nhất sanh thì tụi cảnh sát Thái tới kịp lúc và giải vây cho tất cả.Nhưng lúc hai bên giao tranh thì có một thằng cướp lại chụp Khanh chạy tuốt vào rừng.Tất cả tụi cướp đều bị bắt, và những người khác được hướng dẫn về trại tỵ nạn,chỉ còn sót lại nàng với một tên cướp .Hải đảo hoang vắng đêm xuống nhanh,trời đen như mực,nàng chỉ biết hắn nắm tay nàng lôi sành sạch vào tận rừng sâu,sau đó nàng ngất xỉu không biết gì nữa.

Ngày thứ nhất.

Sáng hôm sau thức dậy nàng thấy mình nằm bên giòng suối,còn thằng ăn cướp đi đâu mất, chưa bao giờ sự sợ hãi đến với nàng như vậy, nhưng giữa trưa thì hắn trở về,trên tay hắn ôm một đống quần áo đủ loại và thêm một con thỏ vừa bị bắn chết.Hắn không nói với nàng một tiếng nào,lụi cụi đun lửa,để nướng con thỏ.Mùi thơm của thịt làm nàng bừng tỉnh và cơn đói kéo tới.Gần cả hai ngày bụng nàng chẳng có miếng thức ăn nào.Khi hắn nướng xong con thỏ,hắn lấy miếng vải cuộn con thỏ lại rồi để cạnh nàng,lẳng lặng quây lưng.Khanh bò dậy,thân nàng ê ẩm đau nhức,nhưng cơn đói rã rượi làm nàng chộp ngay con thỏ đã chín xé ra ăn ngấu nghiến,chớp nhoáng hết sạch,một lát sau nàng bò xuống suối uống nước.Buổi chiều hắn trở về vẫn không nói tiếng nào,hắn liệng cho nàng mấy con cá vừa nướng xong,thêm cái mền nhà binh cũ rồi đi mấtõ.Tiếng chim chiều ríu rít trở về.Khanh không biết hắn muốn gì làm gì nàng.Nàng lại tìm mấy con cá vừa nướng xong bứt ra ăn chậm rãi.Đầu óc nàng trống rỗng,mù mờ,đờ dẫn.Ăn xong lại xuống bờ suối uống nước như loài vật.

Ngày thứ hai.

Buổi trưa thằng ăn cướp về,lại vứt cho nàng một số quần áo,và đùi một con mà nàng nghĩ là con nai đã nướng chín xong hắn đi mất.Khanh càng ngày chẳng hiểu gì cả.Giữa vùng rừng trời nước bao la, dòng suối ngọt lấp lánh,phong cảnh tuyệt đẹp.Buổi chiều thì thằng ăn cướp về,cùng một số cá hắn đã nướng xong,vứt đến cho nàng,rồi lẳng lặng ra bờ suối im lặng.Bây giờ Khanh mới lén nhìn hắn.Thân thể hắn cường tráng như lực sĩ,nhưng đen đúa vì nắng trời.Hắn cao lớn hơn nàng.Khanh tưởng tượng như những trong phim Tắc Giăng mà nàng đã coi.

Ngày thứ ba.

Vẫn như vậy,cho đến một hôm,nàng lục tất cả những đồ cũ mà thằng ăn cướp lượm về,có những cái nàng mặc vừa,có những cái không,nàng nghĩ: “ Chắc là những người vượt biển bỏ lại”và cái hên là nhiều đồ lót của đàn bà.

Nhiều ngày kế tiếp.

Trong suốt khoảng thời gian ở đây,Khanh chưa bao giờ thấy hắn mở miệng.Một hôm đang ngồi gần bờ suối,nàng sợ hãi hét to vì có một con rắn hổ mang bò ngang.Hắn bỗng nhiên xuất hiện đẩy nàng qua một bên và lấy dao dài chặt đứt con rắn ra làm hai,sau đó hắn thẩy con rắn vào đống lửa.Lần đầu tiên nàng thưởng thực món thịt rắn rất ngon.Nàng lí nhí cám ơn hắn,hắn cười cười nhìn nàng không nói.Sau những ngày ở đảo vắng Khanh nhìn thấy râu tóc hắn như người tiền sử,còn nàng khi nhìn dung nhan trong dòng suối không khỏi sợ hãi như nhìn những cô gái thời đồ đá.

Khanh đang tắm,nước dòng suối chỉ đến ngang ngực,bỗng nàng quây trở lại thì thấy hắn đứng sau lưng nàng lúc nào không biết.Buổi trưa trời nắng gắt, thường thì hắn biến mất,nên nàng trút bỏ quần áo để tắm.Phản ứng tự nhiên nàng bỏ chạy,hắn rượt theo cười hăng hắc.Hắn chụp nàng trong cánh tay rắn chắc,nàng chống cự,nhưng rồi hắn cũng ẫm nàng lên bờ,tìm giây thừng cột hai tay và hai chân nàng và để nàng nằm trên một phiến đá phẳng thấp,hắn không quên túm tất cả mền áo hắn lượm được trải xuống dưới lưng nàng, buổi trưa thân hình Khanh trần truồng lồ lộ trong đôi mắt sôi bỏng của hắn.Đôi vú cao nhấp nhô gợi cảm,cái bụng thon và đôi chân dài khiêu gợi.Hắn nhìn con mồi thong thả như hắn biết là của hắn,không hấp tấp vội vã,hắn bỏ nàng đi xuống suối,tìm caí sô cũ múc nước lên và đổ vào người nàng,những giòng nước chảy từ đôi vú xuống chân,Khanh nhắm mắt quây đi chổ khác,trong lòng nàng lo sợ không biết thằng ăn cướp nầy làm gì nàng.Dù sao nàng cũng ở trong tay nó, mặc cho số phận đẩy đưa.Khi đến sô thứ ba thì hắn cười hì hì và quì xuống đưa hai bàn tay mân mê đôi vú của nàng,sau đó hắn dùng đầu ngón tay se hai đầu vú,thời gian trôi qua khi hai đầu vú của nàng cương cứng thì hắn đưa miệng vào mút.Khanh nhắm cứng mắt,nhưng cảm giác trong người nàng bùng dậy nóng hổi,hắn kiên nhẫn mút hai đầu vú cho đến khi Khanh bật ra tiếng rên nhỏ,thì lúc ấy tay hắn mò đến âm hộ nàng,bàn tay hắn xoa xoa vùng mu cao dầy cộm trên những sợi lông đen nhánh phủ kín,giữa cái khe khép kín.Ngón tay hắn lách vào giữa khe và khẩy nhẹ vào vùng mồng dóc nhạy cảm,chỉ một lát sau mồng dóc cương lên hé lộ chờ đợi,và nước dâm thủy ra ứa khi lưỡi hắn cạ vào.Khanh sướng ưỡng người đón nhận,vì lần đầu tiên trong đời nàng có cảm giác đê mê khi có người bú lồn mình.Trước đó khi có chồng,chưa lần nào nàng có cảm giác nầy,vì chồng nàng không bao giờ dùng khẩu dâm.Hắn bú nàng như kẻ điên đang đói,Khanh rên rĩ sung sướng cực độ.Khi hắn đút dương vật vào trong lồn nàng thì Khanh không còn biết gì hết,ngoài cơn sướng tan trong cơ thể nóng hổi. Hắn nắc nàng mạnh như ngựa chạy nước sãi.Khanh ú ớ trong cơn hoang dại,thân nàng như rớt vào khoảng không gian sâu kín của bờ ái ân chất ngất.Càng lúc càng nhanh,đến như không còn gì nữa... hắn rú lên và phóng tinh,Khanh rên rĩ bay bỗng vào một không gian vô tận của loài thú miền hoang dã sương ngất....

Nhưng sau đó thì cảnh sát Thái cứu được nàng,và thằng ăn cướp bị bắn chết.Vì trong thời gian chồng nàng ở trên đảo tạm trú khai là có người vợ bị kẹt trên đảo hoang,nên nàng có cơ hội được gặp lại chồng,và sau đo định cư ở Bắc Mỹ.

Những ngày trên đất Mỹ.

Cuộc sống và ngày vẫn đi qua,nhưng niền hứng thú chăn gối trong Khanh không còn nữa.Nàng như lạc vào cõi thiên thai nào khác.Nàng mơ tưởng như có lần gặp lại thằng ăm cướp đâu đây.Chuyện xảy ra như một giấc mộng.Nàng muốn viết lại câu chuyện “ Thằng ăn cướp dể thương và tuyệt dịu”nhưng sẽ không bao giờ....và sẽ không bao giờ...

Trong những lúc đi làm những nghề lao động tại đất Mỹ, Khanh có vài người bạn gái thân và thường tâm sự lẫn nhau kể cho nhau nghe luôn những chuyện thầm kín.

Chị Hạnh nói với Khanh “ Thôi bà!Chuyện của bà thì hay thật...Nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật...Tại vì khi bà lấy chồng không có tình yêu thì khi ân ái nó nhạt như nước lã là phải thôi!,chứ đâu phải là của thằng chả nhỏ hay to!...To hay nhỏ thì...cũng OK thôi! Bà nhớ thằng ăn cướp kia chẳng qua một thời gian sống với thiên nhiên,gần với hoang dã và bà đã thương nó trước khi nó hiếp bà, thế thôi! quên đi.Nước Mỹ thích thì ở,không thì li dị, có sao!.Như tôi đây...ông chồng mà chưa sờ tới vùng mu là đã ra nước tùm lum...Nhiều khi đang chơi tôi ổng thều thào...Của em đã thiệt...Anh mới để lưỡi vào mà nó đã ra lênh láng...Đàn ông mà bú lồn vợ thì thường thôi,ai chả làm vậy! Bà không thấy thằng chồng bà... bú...!,nói chả...chả không bằng lòng,thì ...đi tìm thằng khác,hơi đâu mà lo.Thứ nhứt bà chưa có con cái... Nhưng phải li dị xong thì làm gì thì làm nhen bà...!”
Bà Trâm thì ôn hòa hơn,bà khuyên Khanh đừng nên bỏ chồng,mà từ tốn bảo chồng hãy theo những trào lưu mới và học hỏi những kinh nghiệm về tình dục.Như bà Trâm với chồng vẫn thường thích coi những phim sex ba X trước khi làm tình.Ông chồng sẽ biết cách nâng niu chìu chuộng vợ,sẽ biết cách nầy cách nọ.Vân....V và V...Vân .”

Còn bà Dung đã li dị nên rất thực tế “ Mẹ! Tao thì thích.... thì gần, còn....không thì thôi!Mẹ! ở Việt Nam mấy thằng chả lúc nào cũng nói hơn mình.....Trai năm thê bảy thiếp....Gái chính chuyên một chồng! Con nào mà đưa Lồn cho chúng chơi thì nói là gái xấu, gái hư,nhưng chính mấy chả đi chơi tùm lum thì không sao! Mầy phải hiểu là bọn đàn ông VN là đồ bỏ.Hãy sống thực tế cho mình....Tao bây giờ hứng tình thì cho thằng nào tao thích,chơi cho đã xong thì bỏ...Nhưng tao nói cho mầy nghe nhen Khanh....Thì cà chớn cho lắm thì cuối cùng nếu không gặp thằng tốt thì...cũng húp cháo thôi!..Tao đang gặp thằng VN good,Thằng có bộ đồ lòng lòng good,chơi dai như đĩa.Khi tụi tao lấy nhau sẽ nhớ mời mày!”

Bà Hoa thì lại thích trai tơ.Bà nói: “ Tao thì 40,nhưng tao chỉ thích mấy thằng nhỏ.Hồi còn nhỏ mới mười tám tuổi tao bị một thằng nhỏ hơn chơi tao ngoài căn nhà kho.Mẹ nó mới đút vào nắc vài cái đã ra,nhưng có điều là chỉ một lát sau nó có thể chơi tiếp.Còn như thằng chồng tao bây giờ,một tuần một cái mà đã ngất ngư....con tàu đi...Bởi vậy tao ngoại tình,vì thằng chồng yếu quá...Tao vẫn thương chồng tao...nhưng cái thằng cà chớn...nữa khuya hay khóc ngoài quan ải.Khi tao gặp thằng Tính tao thích nó.Thứ nhứt nó vừa hai mưới mấy gì đó.Thứ hai nó chơi rất lâu,thứ ba nó biết bú Lồn,thứ bốn nó hiền như cục đất,tao biểu sao nó nghe dzậy...chỉ đơn giản vậy thôi...Đàn bà mà mầy...ai hiểu được tụi mình!”
Mỗi Đêm Khanh nằm trằn trọc.Và nàng cũng biết không ai hiểu mình.Bóng dáng thằng cướp biển vẫn lờn vờn trước mặt.

Hết

VI TIỂU NHÂN.
MÙA XUÂN NĂM 2003



Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!