3 bài thơ sau đây nói về mối tình tuyệt vọng mà lại ở trong topic "Những bài thơ Tình Yêu trong Túi Thơ của TiaLia" nên TiaLia mí chuyển chúng vào cái topic này vì thấy chúng nên nằm trong cái topic này mà thôi:

♥♥TÌNH TUYỆT VỌNG (Thơ phóng tác của nhà văn Khái Hưng - Tự Lực Văn Đoàn)

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu
Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay

Hỡi ơi! Người đó ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dẫu ta đi trọn đường trần
Nỗi riêng đâu dám một lần hé môi?

Người dù ngọc nói hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen,
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình!

Một niềm tiết liệt đoan trinh
Xem thơ nào biết có mình ở trong.
Lạnh lùng khẽ sẽ hỏi lòng
Chuyện ai tả ở mấy dòng thơ đây?

♥♥MỐI TÌNH CÂM NÍN (Thơ Đào Hữu Dương theo thể Song Thất Lục Bát)

Đời khép kín, tâm tư thầm lặng,
Tình phút giây đằng đẵng ngàn thu.
Nỗi lòng tuyệt vọng không bờ,
Nín thinh, người ấy đâu ngờ tình ta.

Than ôi dù có qua bên cạnh,
Nàng chẳng hay cô quạnh một mình.
Đường đời mà gã thư sinh,
Tay không, chẳng dám tỏ tình cầu xin.

Tính trời bẩm người hiền nết dịu,
Nàng thản nhiên trên nẻo đường trần.
Chẳng nghe thổn thức dưới chân,
Những lời tha thiết muôn vàn nhớ thương.

Người thục nữ cương thường trọn vẹn,
Chữ tiết trinh chẳng thẹn má hồng.
Thơ ta lơ đãng đọc xong,
Hỏi rằng: "Ai đó ở trong thơ này?"

♥♥TIẾNG THƠ SẦU (Thơ ViVi theo thể Lục Bát)

Hồn tôi bí ẩn nhiệm mầu,
Tình hờ một thoáng mài sầu trăm năm.
Đớn đau tuyệt vọng lặng câm,
Nàng trao cay đắng, tôi thầm riêng mang.

Hỡi ơi! Dẫu ở cạnh nàng,
Mà tôi tựa bóng sương loang vô tình.
Không cầu cũng chẳng dám xin,
Đơn côi tôi chịu, làm thinh cả đời.

Phần nàng, bản chất tự Trời,
Ngoan hiền, đôn hậu rong chơi qua ngày.
Lối riêng lơ đãng nào hay,
Tiếng yêu thống thiết bủa vây gót đào.

Miệt mài bổn phận cớ sao,
"Tam tòng tứ đức" hàng rào khả phong.
Đọc thơ nàng ở từng dòng:
Nàng như chẳng hiểu: "Bóng hồng nào đây?"