For the Noel weekend TiaLia post thêm 2 bài thơ nữa đây:

BIỂN (Thơ Xuân Diệu)

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...

Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!



EM
Em ơi, anh nhớ
Nỗi nhớ nồng nàn xuyên qua những giấc mơ
Nỗi nhớ dồn dập từng phút, từng giờ
Biết chăng, em hỡi

Dường như có điều gì đang thay đổi
Ở nơi em hay là ở nơi anh?
Giữa hai ta có rào cản vô hình
Đang dần đẩy đôi ta vào hai thế giới hoàn toàn xa lạ

Em giờ đã khác ngày xưa nhiều quá
Anh hay thấy em buồn
Anh nhận thấy trong khoé mắt em và trong cả tâm hồn
Những nỗi niềm mà chỉ mình em và anh hiểu

Vũ trụ bao la, nhưng trái đất kia không thể thiếu
Ánh mặt trời
Thế gian bao người, nhưng lòng anh cũng không thể thiếu
Bóng hình em

Vắng mặt trời, trái đất chỉ còn những ngày dài đầy ắp bóng đêm
Vắng bóng em, cuộc sống của anh cũng chỉ còn một màu đen bao phủ
Đêm nay, trong giấc ngủ
Sẽ lại gọi tên em!