PHONG NGUYỆT ĐẠI LỤC SẮC HIỆP

Quyển 1: Thiên Phong Chi Chiến

Dịch: rongbang - Nhập Ma Nhân

Biên tập: Lạc Phong
Hiệu đính: vivarichmount


Chương 3: Trước Chiến Tranh








Cả sáng nay, Cổ Mạt luôn cảm thấy có điều bất an. Một cảm giác thiếu tự tin và chán nản không thể giải thích dâng trào trong lão. Cảm giác này giống hệt cảm giác năm đó, cái năm mà chỉ ngày trước lão còn tràn đầy tự tin thế nhưng hôm sau đã bị địch nhân đánh cho tan tác.. Điều này khiến lão cảm thấy lạnh người.
"Chẳng lẽ ta sẽ bị đánh bại sao?" Đem theo nghi vấn đó đến chiến trường, lão cẩn thận thực hiện một cuộc đại chiến trí-dũng với nữ nhân đáng tôn kính kia.
Giống như những lần trước, ngươi đánh ta lui, song phương đều có thương vong, chẳng ai chiếm được chút ưu thế nào.
"Không phải vì điều này? Hay là bởi người đã già rồi nên cảm giác kém đi?"
Chỉ khi trở về doanh địa, lão mới biết cảm giác của lão là đúng. Phiền toái của lão bây giờ mới bắt đầu.
"Cổ Mạt đại nhân, ngài vất vả quá."
Bước vào trướng, lão đã thấy một nam nhân khôi ngô đứng ở đó. Y khoảng 27, 28tuổi. Khoác lên người trang phục võ sĩ hùng vĩ như sư tử, gương mặt anh tuấn luôn hiện ra nét cười, một nam nhân như vậy chắc hẳn rất được người yêu thích, đặc biệt là những thiếu nữ hoài xuân.
Thấy y, lão tướng quân Cổ Mạt liền nhíu mày, không khách khí nói:
"Chu Đức Quân, ngươi tới nơi này làm gì??

Chu Đức Quân nét cười không dứt. Y dùng tư thế ưu nhã đáp lời:
"Cổ Mạt đại nhân, ngài hình như không hoan nghênh ta đến đây phải không! Tiểu tướng phụng mệnh đến đây, làm phiền ngài rồi!"

"Biết là mang phiền toái cho người khác thì ngươi cút xa ra, tên khốn kiếp!" - Trong lòng Cổ Mạt nghĩ thế, ngoài miệng cũng không nhẫn nhịn.- "Là mệnh lệnh của ai? Chắc không phải của bệ hạ, là Thất công chúa phái ngươi tới phải không?"
Chu Đức Quân đột nhiên nghiêm nghị nói:
"Cổ Mạt đại nhân, dường như ngài rất bất mãn với lần xuất chinh này. Ngài chỉ chăm chăm phòng thủ, không cùng Pháp Tư Đặc quân phân thắng bại. Bệ hạ tôn quý rất không hy vọng thấy chuyện như vậy đâu."

Nhận thấy tên khốn này lại đem quốc vương ra nói, Cổ Mạt càng thêm ghét. Lão lạnh lùng đáp:
"Chẳng lẽ ngươi không biết thực lực của Phi Phượng tướng quân? Liều lĩnh xuất kích hậu quả e rằng khó có thể tưởng nổi."

"Cho dù ả có lợi hại cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi. Đại nhân sao có thể đề cao chí khí của kẻ địch, diệt đi uy phong của mình như thế! Vũ An quân chúng ta chiến lực đệ nhất thiên hạ, đã thế binh lực còn nhiều hơn Pháp Tư Đặc,..."
Nghe y nói nhảm không có chút hiểu biết nào về binh pháp, Cổ Mạt không nhịn được cắt ngang:
"Đôi bên giao chiến không giống như đàm binh trên giấy rồi dựa vào đó mà nói sẽ thắng lợi được. Thắng bại trong chiến tranh không phải như đếm số. Đây chính là bài học đầu tiên trong binh pháp."

Thấy Cổ Mạt lại châm chọc mình không hiểu binh pháp, sắc mặt Chu Đức Quân bắt đầu xám xanh lại. Hắn dựa vào thân thủ bất phàm, tướng mạo đường đường, lọt vào mắt xanh của Thất công chúa liền một bước lên mây. Nhưng bởi xuất thân bần hàn, chưa từng được đào tạo binh pháp chính quy, lại không có thiên phú trong việc dùng binh cho nên hắn rất ghét bị người khác chọc đến nỗi đau này.
Nếu người trong cuộc có hiểu biết chính xác sẽ không bị người ta coi thường nhưng y hết lần này tới lần khác thích đưa ra quan điểm dụng binh của mình, khiến cho các lão tướng trong triều đều khinh thường. Cảm giác chung của các tướng trong triều chính là nam nhân này ngoài trừ bày đặt mưu mô ra, căn bản là không hiểu binh pháp.
"Ta lần này tới đây là phục mệnh bệ hạ. Bệ hạ yêu cầu chúng ta toàn lực xuất kích, một đòn đánh tan quân Pháp Tư Đặc..."
" Không phải là ý bệ hạ, mà là ý nghĩ của chính ngươi mới đúng!"
"Ngài vì sao có cách nghĩ này? Như vậy là không tuân theo đạo làm bề tôi đó!"
"Ta làm tướng lĩnh phụng hầu mấy đời hoàng vị, tự nhiên biết rõ thị phi. Đối với đạo làm thần tử tuyệt đối đáng tin hơn khối người!"
"Người ngài ám chỉ là ai?"
"Chỉ có mấy người dễ chột dạ mới ..."
"Ngài dám chống lại vương mệnh?" Chu Đức Quân vỗ án đứng bật dậy, mắt trợn tròn. Y nhận ra bản thân không có phần thắng nếu cùng lão đầu này so đo mồm mép. Y liền đổi giọng, đưa trọng tâm cuộc nói chuyện quay lại chính đề.
"Hắc, vậy ngươi nói cho ta xem toàn lực xuất kích thế nào, cứ xếp hàng ngang xông lên chăng?" Cổ Mạt không để ý lời y nói, nhằm chuẩn xác vào chỗ yếu hại của đối thủ.
"Đương nhiên không phải như vậy!" - Chu Đức Quân nói, trong lòng thầm mừng - "Đến rồi! May mà ta đã có chuẩn bị từ sớm!"
Chu Đức Quân nghiêm mặt nói: "Khi tiểu tướng đến đây, công chúa điện hạ đã giao phó..."
Cổ Mạt rùng mình. Nữ nhân đó có năng lực khiến bất kỳ ai cũng không dám coi thường. Lão đưa mắt nhìn chằm chằm Chu Đức Quân hỏi:
"Thất điện hạ sai ngươi tới chấp hành ý của nàng, đúng không?"

Chu Đức Quân chỉ mỉm cười chứ không nói. Y nghĩ rằng, làm thế sẽ khiến Cổ Mạt có cảm giác y cao thâm khó lường.
Ánh đèn trong đại trướng của Vũ An quân vẫn sáng đến tận đêm khuya. Thỉnh thoảng từ bên trong truyền ra âm thanh vang vọng, vệ binh ngoài trướng cũng biết quân bộ đặc sứ vừa đến đang cùng chủ soái thảo luận quân vụ. Có điều ồn ào như vậy cũng là hiếm thấy.
Trải qua nửa ngày tranh luận, Cổ Mạt và Chu Đức Quân cuối cùng đã đạt thành hiệp nghị. Chu Đức Quân suất lĩnh tám vạn nhân mã, làm đội quân bên cánh nhằm đột kích quân Pháp Tư Đặc. Cổ Mạt tự mình nắm quân chủ lực tấn công trực diện để thu hút sự chú ý của Pháp Tư Đặc quân. Chu Đức Quân được như ý nguyện liền dương dương tự đắc rời khỏi đại trướng. Cổ Mạt ở lại chỉ đành thở dài, hy vọng ngày mai không bị tên khốn này hại khổ.
Nhưng hai người không biết rằng hướng đi ngày mai lại hoàn toàn khác với suy nghĩ của bọn họ.
Trở lại tẩm trướng của mình, Cổ Mạt tức giận ném mũ trụ vào một góc:
"Thằng khốn kiếp!"

Ngay từ đầu lão đã phản đối đưa quân đến Đại Hồ Địa Khu, bởi vì như vậy sẽ phá vỡ cân bằng tại vùng này. Đưa quân lên đây sẽ khiến cho Pháp Tư Đặc bất mãn, dẫn đến bộc phát đại chiến. Mà lúc này Pháp Tư Đặc danh tướng lớp lớp xuất hiện, phần thắng phe mình không cao. Nhưng mà nữ nhân tay nắm quyền bính đó lại không thỏa mãn với lãnh thổ hiện nay, quyết chí muốn chiếm lấy Đại Hồ Địa Khu. Ả kể cũng có chút thủ đoạn, không phí một binh một tốt đã thu phục được công tước Đại Hồ Địa Khu. Đáng tiếc là Pháp Tư Đặc phản ứng thần tốc, không thể ngờ lại đi trước một bước dùng vũ lực cướp lấy địa khu này, vậy nên mới biến thành cục diện hiện tại.
Thành thật mà nói, Cổ Mạt vốn không muốn đảm nhiệm vị trí chủ soái trận này, bởi lão là người phản đối xuất binh Đại Hồ. Nhưng Vũ An quân căn bản không có tướng lãnh nào có thể cùng Vu Phượng Vũ đối kháng nên để tránh Vũ An quân tổn thất quá lớn, lão mới đảm nhận việc này. Nhưng mà xem ra lựa chọn của lão sai lầm rồi. Nữ nhân có dục vọng cực độ với quyền lực kia căn bản không biết được nỗi khổ của lão, không ngờ còn phái một gã như thế đến đây.
"Chẳng lẽ ả cho rằng phần thắng rất lớn hay sao? Cho dù dùng đến quá nửa bộ đội tinh nhuệ trong cả nước? Nếu như không có tướng lãnh nào có thể chống cự với chủ soái địch quân thì rất khó thủ thắng."
Cổ Mạt biết lúc này lão đã già rồi, có thể cùng đối thủ cầm cự đến bây giờ đã là rất tốt. Từ khi nữ nhân đó nắm quyền bính, ả đặc biệt thích dùng thủ đoạn nhưng không chú trọng phát hiện thêm tướng lĩnh khiến trong nước lúc này không có nhân tài đủ khả năng độc lập cáng đáng công việc.
Đột nhiên Cổ Mạt phát hiện một cỗ sát khí nồng đậm trong trướng. Phản ứng bản năng trải qua thiên truy bách luyện, lão lập tức rút bảo đao. Vô thanh vô tức, trong trướng xuất hiện ba người mặc áo đen toàn thân. Trên tay chúng là ba thanh kiếm màu đen tuyền, tỏa ra sát khí lăng lệ, vây chặt xung quanh lão khiến lão không thể thở nổi.
Lão tướng quân lúc này cảm thấy cực độ nguy hiểm. Toàn bộ tinh thần đều đặt lên ba kẻ kia, đến việc mở miệng gọi nhân thủ lão cũng không dám làm, chỉ sợ bị phân tâm. Thân thể lão chuyển động. Bảo đao trong tay trùng trùng điệp điệp quét ra tạo thành một 'đao sơn' chống đỡ lại ba thanh kiếm đang nhằm vào những điểm yếu hại trên người mình.
Bọn thích khách nào để cho Cổ Mạt có chút rảnh tay. Ba thanh kiếm hàm chứa nội kình kiếm khí đáng sợ phân ra trước sau và bên cạnh như độc xà công tới. Mặc dù kiếm chưa đến nhưng kình khí lẫm liệt đã xé nát không khí xung quanh, khiến toàn thân lão như chìm trong nước đá.
Để chống lại ba kiếm trước đó lão đã tiêu tốn phân nửa tinh lực. Nói gì đi nữa thì lão cũng đã già, không thể so bì với khi còn trẻ được. Cổ Mạt một lần nữa tụ khí chống đỡ. Mặc dù miễn cường chặn được công kích của địch nhân nhưng còn một kiếm từ bên cạnh công tới với một góc độ quỷ dị đã xuyên qua lưới đao của lão.
Một dòng hàn lưu lạnh ngắt từ nơi bị xuyên phá ào ạt xộc vào khiến lão không cách nào chống cự. Lão nhân bất hạnh chỉ đành trơ mắt nhìn hai thanh trường kiếm trước sau đâm xuyên cơ thể mình.
Cảm giác lạnh lẽo bao phủ toàn thân Cổ Mạt, trong mơ hồ nghe thấy:
"Xong rồi, mang đầu lão đến gặp Sư tử vương thôi!"

"Sư tử vương?"
Trong sát na, một ý niệm xẹt qua trong đầu lão: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim tước rình phía sau , chẳng lẽ xuất binh lần này là một sai lầm. Nỗi khổ tâm trong lòng lão còn chưa thành hình, hắc ám vô tận đã hoàn toàn trùm lên thân thể lão.
o0o
Lang Sơn. Nơi cách Thiên Phong Bình Nguyên năm mươi dặm.
Hai mươi vạn thú nhân bộ đội của Á Tố quốc đã nai nịt gọn gàng, chỉ chờ lệnh xuất phát. Tại Á Tố quốc, chín phần mười dân cư thuộc về thú nhân nhất tộc. Á Tố quốc của thú nhân trước nay chính là đại họa trong lòng các nước trên đại lục. Tuy thú nhân là chủng tộc đẳng cấp thấp nhất trong Ma Tam Tộc nhưng chúng lại là chủng tộc hiếu chiến nhất.
Á Tố quốc nằm ở phía tây bắc đại lục. Á Tố quốc chủ yếu là do tứ tộc thú nhân tạo thành, ngoại trừ Hùng tộc và Báo tộc ra, còn có Sư tộc và Lang tộc. Nhiều năm qua tứ tộc vì tranh đoạt vương vị, vẫn chiến loạn không ngừng, không có thời gian để ý đến hoàn cảnh bên ngoài.
Nhưng sau khi Liệt Đặc tiếp nhận quyền bính của Sư tộc, tình hình Á Tố quốc bắt đầu có chuyển biến. Dưới sự thống lĩnh của Liệt Đặc, Sư tộc bắt đầu công cuộc thống nhất Á Tố quốc. Trải qua một thời gian, tứ tộc toàn bộ quy phục dưới Sư Tử Kỳ. Liệt Đặc ngồi lên vương vị của Á Tố, lấy hiệu xưng là Sư Tử Vương Liệt Đặc.
Hai mươi vạn đạo quân tập trung ở Lang Sơn là quân do hai đại tộc trong thú nhân nhất tộc, Hùng tộc và Báo tộc, tạo thành. Trong đó Hùng tộc mười ba vạn, chủ tướng là đệ nhất dũng sĩ trong tộc Bặc Ca. Báo tộc bảy vạn, chủ tướng là Hương Linh, danh xưng 'tam tuyệt nữ tướng'.
Đại doanh lúc này đang triển khai hội nghị quân đội. Bặc Ca nghe nữ tướng xinh đẹp Hương Linh nói, hùng nhãn lại quyến luyến không rời nổi thân hình bốc lửa của nàng. Bặc Ca tự cho mình là hào kiệt. Y theo đuổi Hương Linh là chuyện tại Á Tố quốc mọi người đều biết. Y thậm chí công khai tuyên bố: "Ai dám cùng ta tranh đoạt Hương Linh, ta sẽ cắt chân kẻ đó." Một câu nói này dọa chết khiếp những kẻ theo đuổi Hương Linh. Nói cho cùng Bặc Ca tài nghệ cao siêu, trong nước ngoại trừ một vài người ra, còn lại quả thật không ai là đối thủ của hắn.
Lúc này, hội nghị quân đội gần đến kết cục. Hương Linh nhíu mày, liếc mắt nhìn Bặc Ca đang nhìn mình chằm chằm hỏi: "Ngài có gì muốn nói không?"
Bặc Ca vội nói: "Mệnh lệnh của nàng chính là mệnh lệnh của ta, nàng nói là được rồi!" Dứt lời lại ngoác ra một nụ cười mà hắn tự cho là rất tiêu sái.
Hương Linh tức giận trừng mắt, trách mắng: "Không cần ngươi tới lấy lòng!"
Bặc Ca khịt mũi cười giả lả vài tiếng. Chúng tướng trong trường thì ngấm ngầm cười thầm nhưng ngoài mặt lại cực khổ kiềm chế, giả như không thấy chuyện gì xảy ra. Dù sao chọc giận Bặc Ca cũng không phải là khôn ngoan.
Đổi thành nữ tử khác, Bặc Ca nói không chừng đã sớm 'Bá vương ngạnh thượng cung' rồi, bởi vì truyền thống của thú nhân nhất tộc chính là sức manh quyết định tất cả. Nhưng thực lực của Hương Linh không thấp hơn hắn, cho nên dù bị Hương Linh khiển trách, Bặc Ca cũng đành chịu. Dần dần, Bặc Ca ngược lại còn quen với khuôn mặt lạnh lùng của Hương Linh. Bị nàng mắng thậm chí còn cảm thấy thú vị. Y còn âm thầm tự an ủi: "Người khác nàng còn không thèm chửi nữa kìa, đánh là thương, chửi là yêu! Điều đó chứng minh rằng nàng với mình cũng có chút tình ý!"
Mỗi ngày bồi đắp thêm một chút, Bặc Ca cứ như thế ôm lòng tin tiến hành "Truy hương " kế hoạch của mình.
Hương Linh lạnh lùng nói: "Được rồi! Cứ như vậy đi, ta đi đối phó Vũ An quân. Pháp Tư Đặc quân do ngài chịu trách nhiệm."
Bặc Ca suy nghĩ một chút, nói: "Như thế không ổn. Vũ An quân đông người, hay để ta đánh. Quân số của nàng ít quá."
Hương Linh hơi vênh miệng đáp: "Chiến lực của Báo tộc chúng ta hơn xa Hùng tộc các vị. Ngài tốt nhất nên cẩn thận với Pháp Tư Đặc quân đi. Chủ soái Bọn họ chính là Phi Phượng tướng quân Vu Phượng Vũ được xưng là mỹ nữ chiến thần đó."
Bặc Ca vung vung bàn tay to đầy lông lá, tự tin tuyệt đối nói:
"Yên tâm, nói không chừng nàng ta đã bị giết chết rồi. Vả lại, nếu như còn sống, ta cũng muốn xem xem Vu Phượng Vũ này có bao nhiêu lợi hại."

Nói đến đây Bặc Ca cầm lấy chén rượu, uống một hơi cạn sạch. Y lấy tay quẹt miệng, nói tiếp:
"Mỹ nữ chiến thần, xem ta đem nàng biến thành mỹ nữ chiến nô đây!"
Thủ hạ chúng tướng cùng nhau bật cười dâm đãng, rối rít hùa theo vỗ mông ngựa.

Hương Linh khinh bỉ nhìn đám háo sắc này, vỗ bàn nói: : "Đủ rồi! Mọi người chuẩn bị lên đường đi!"
Bặc Ca rời khỏi đại trướng được vài bước, mắt thấy đã cách đủ xa Hương Linh cùng đám tướng lĩnh Báo tộc, mới gọi tướng lĩnh thủ hạ của mình lại.
"Cái đó, các ngươi đi chuẩn bị trước đi, ta muốn đi thư giãn một chút."
Bộ mặt thô hào của đám tướng lĩnh Hùng tộc ở cạnh hắn liền lộ ra tiêu ý.
Bặc Ca vỗ vai một tướng lĩnh trong số đó cười nói: "Làm tốt một chút, rồi sẽ cho các ngươi nếm thử."
"Đa tạ Đại nhân!" Mấy tướng lĩnh Hùng tộc hưng phấn đáp.
Bặc Ca sải bước đi tới một căn lều trướng được phòng ngự nghiêm mật, Hùng binh gác ở đó vội vàng giơ thương thi lễ với hắn.
Khẽ gật đầu, Bặc Ca vén cửa bước vào.
Trong trướng được trải một lớp thảm dày, Bặc Ca vừa vào liền cảm thấy một cổ xuân ý ấm áp ập đến trước mắt.
Ở một góc trướng có một nữ tử trẻ tuổi mặc lớp áo lót mỏng manh đang cúi đàu ngồi trên mặt đất. Bặc Ca đi tới trước mặt nàng, nàng từ từ ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy tướng mạo dữ tợn của hắn lập tức thét lên kinh hãi.
Bặc Ca cúi đầu nhìn nữ tử này, ngón trỏ co giật. Chỉ thấy thiếu nữ này mặt xinh như hoa, lông mày cong tựa xuân sơn, lông mi dài đen nhánh, môi son diễm lệ, vóc người phong mãn, là một vưu vật mê người.
Nhận thấy gã nam nhân xấu xí hung ác, ánh mắt lộ vẻ dâm tà này, nàng ta bị dọa đến hoa dung thất sắc, sợ hãi lùi lại đằng sau.
"Không tệ, không tệ!" Bặc Ca hài lòng cởi bỏ y phục của mình để lộ ra lớp lông mao đen đúa thô cứng trên người.
Thú nhân cấp thấp thì lông dài bao phủ toàn thân và còn lưu lại cái đuôi, nhưng thú nhân đẳng cấp cao thì bề ngoài căn bản khá giống với người bình thường, chỉ khác ở một vài chi tiết nhỏ. Với Bặc Ca thì đó là toàn thân lông lá cùng với một thứ mùi lạ.
Bặc Ca đưa tay nắm lấy nữ tử xinh đẹp đang không ngừng lùi lại, xé rách quần áo trong tiếng thét thất thanh của nàng.
"Đừng! Đừng mà!" Nữ tử mỹ lệ hoảng sợ lắc đầu , không ngừng giãy giụa.
Nhưng đối với nàng mà nói, khí lực của thú nhân thật quá đáng sợ, tất cả sự vùng vẫy của nàng chỉ giống như chuồn chuồn rung đại thụ.
Dưới đôi tay của Bặc Ca, thân hình nàng rung bật một hồi, quần áo ít ỏi biết thành vải vụn. Một thân tế bi nộn nhục trắng nõn như ngọc theo đó mà hoàn toàn lộ ra. Nhìn mỹ nữ lõa thể đang không ngừng dãy dụa, dục hỏa trong lòng Bặc Ca cuồng thăng.
Đối với Bặc Ca mà nói, sự vùng vẫy phản kháng của nữ nhân chính là thuốc kích thích tốt nhất. Hắn nổi thú tính, đôi tay to lớn nắm chặt cặp đồi mềm mại đang không ngừng giãy giụa của nàng, kéo nàng lại gần cái chỗ đáng sợ của hắn.
Không để ý đến cảm thụ của nữ tử, y cứ thế mặc sức tung hoành.

Khuôn mặt yêu kiều của thiếu nữ méo mó đáng sợ, đôi tay nhỏ bé bất lực túm bừa trên người Bặc Ca, miệng khóc lớn. Thiếu nữ sức lực dần suy kiệt. Ngọc thủ vô lực buông thõng xuống, miệng nàng phát ra tiếng khóc nấc ngắt đoạn. Dưới sự hành hạ của gã thú nhân kia, tiếng nức nở yếu ớt dần biến thành tiếng rên khẽ trong nhịp thở mong manh.
Đương khi khoái chí, Bặc Ca chợt nghe phía ngoài có tiếng gọi.
"Tướng quân, đội ngũ đã chuẩn bị xong!" - Ba tướng lĩnh Hùng tộc tiến đến trong trướng báo cáo với chủ soái của mình - "Xin hạ lệnh xuất quân!"
Bặc Ca cố gắng làm vài động tác nữa. Đoạn y thở dốc, cười nham nhở:
"Nữ nhân loài người quả thật không tệ!"

Bỏ mặc nữ tử nằm tê bại nơi đó, Bặc Ca phủi tay nói:
"Các ngươi vui vẻ đi!"

Đám tướng lĩnh Hùng tộc như mở cờ trong bụng vồ lấy thiếu nữ đó. Đến khi phát tiết thú tính xong, chúng bỏ lại nữ nhân bị cưỡng bức như một món đồ chơi hỏng hóc, rời khỏi doanh trướng, tinh thần phấn chấn suất lĩnh Hùng binh xuất phát. Bọn chúng mong muốn thắng lợi, để có thể cướp về nhiều nữ nhân hơn. Mang trong lòng mục tiêu như thế, mười ba vạn hùng binh bắt đầu hành trình bất định của mình.
Lúc này, bọn chúng tràn đầy lòng tin, binh lính nhân tộc trước mắt bọn chúng không sẽ chịu không nổi một đòn, điều này bọn chúng biết rất rõ sau những lần cướp bóc tại Đại Hồ Địa Khu trước đây.
o0o
Trời tờ mờ sáng, Vu Phượng Vũ bắt đầu thăng trướng điểm tướng. Liễu Cầm Nhi vào trướng từ sớm, lo lắng hỏi thăm chuyện tối qua, đồng thời thỉnh tội với Vu Phượng Vũ.
Vu Phượng Vũ khoát tay, nói: "Cầm muội đừng lo. Ta không phải là vẫn ổn sao. May mà hắn..."
Vừa nghĩ tới Diệp Thiên Long. Vu Phượng Vũ tâm tư hơi rối loạn. Sau cả đêm thức trắng suy nghĩ, dù có quyết định thế nào, nàng vẫn không thể phủ nhận nam nhân danh tiếng xấu xa này trong lòng nàng có một vị trí cực kỳ quan trọng.

Liễu Cầm Nhi tò mò nhìn khuôn mặt đột nhiên ửng hồng của Vu Phượng Vũ, hỏi tiếp: "Ai thế?"
Vu Phượng Vũ hồi tưởng lại chuyện mình rình nhìn lén đêm qua, mỹ mạo không khỏi hồng lên. Bị Liễu Cầm Nhi gặng hỏi, nàng ấp úng đáp: "Là... đó ... chính là ... gã ... Diệp ... Thiên Long..."
Vu Phượng Vũ tưởng rằng Liễu Cầm Nhi nghe thấy cái tên Diệp Thiên Long sẽ tức giận phi thường nhưng không ngờ Liễu Cầm Nhi vừa nghe đến Diệp Thiên Long cũng liền đỏ mặt, giữa hai bờ mi xuân ý dạt dào. Có lẽ là vì nữ tử khi yêu vô cùng mẫn cảm nên hai người Vu Phượng Vũ và Liễu Cầm Nhi đều mơ hồ cảm thấy đối phương có chút khác lạ.

Vu Phượng Vũ dò hỏi: "Cầm muội, ta muốn thăng hắn lên làm 'thiên kỵ trưởng'."
"A! Vậy tốt quá!" Liễu Cầm Nhi vui mừng kêu lên. Phát hiện ánh mắt cổ quái của Vu Phượng Vũ nhìn mình, Liễu Cầm Nhi mới phát hiện nàng lỡ miệng, bối rối giơ lấy một tay bịt lấy cái miệng anh đào nhỏ nhắn của mình.
Vu Phượng Vũ tựa hồ hiểu ra: "Chẳng lẻ muội..."
Liễu Cầm Nhi đỏ bừng mặt: "Phượng tỷ, tỷ..."
Vu Phượng Vũ hoài nghi nhìn Liễu Cầm Nhi, một hồi lâu mới thở dài, nói: "Không ngờ rằng, tỷ muội chúng ta... Á..." Vu Phượng Vũ chợt im bặt.
Liễu Cầm Nhi Vừa thẹn vừa mắc cỡ căn bản không nghe rõ lời của Vu Phượng Vũ. Nàng lấy hết dũng khí nói tiếp: "Phượng tỷ, nói ra tỷ đừng trêu muội. Muội yêu hắn rồi."
Nói đến đây, Liễu Cầm Nhi ngẩng đầu nhìn Vu Phượng Vũ , nói: "Phượng tỷ, tỷ đừng giận! Có lẽ tỷ cho rằng muội dễ dãi mới yêu phải người như thế. Nhưng thật ra hắn là một người tốt, hơn nữa, muội thấy rất hạnh phúc!"
Dứt lời, Liễu Cầm Nhi lo lắng nhìn Vu Phượng Vũ, giống như một hài tử vừa làm sai chuyện gì.

Vu Phượng Vũ dịu dàng ôm Liễu Cầm Nhi vào lòng, nói thầm thì bên tai nàng: "Muội muội ngốc, vì sao tỷ phải giận chứ? Tỷ cao hứng còn không được nữa này. Nào, nói cho tỷ biết hắn đối với muội có tốt không?"
Liễu Cầm Nhi gật mạnh đầu.
"Muội và hắn đã ... "Vu Phượng Vũ đột nhiên hỏi nhỏ.
Liễu Cầm Nhi hiểu ý liền gật đầu, khẽ đáp: "Phượng tỷ, dễ chịu lắm đấy."
Vu Phượng Vũ cười trêu: "Thật là không biết thẹn."
Liễu Cầm Nhi lại nói nhỏ mấy câu nữa, hai người liền phá lên cười.
Nhớ lại cảnh Diệp Thiên Long ôm thân thể lõa lồ của Liễu Cầm Nhi, Vu Phượng Vũ toàn thân phát sốt: "Nếu đổi lại là mình..." - Trong lòng nàng nảy sinh ý niệm đó - "Ý! Chết mất, sao lại nghĩ lung tung thế này."
Liễu Cầm Nhi không ngừng khen Diệp Thiên Long tuyệt đến mức nào. Vu Phượng Vũ nghe thấy vừa mơ tưởng vừa ngưỡng mộ, không kìm được nói: "Ừ, hắn tuyệt lắm.!"
Liễu Cầm Nhi đã sớm khôi phục sự tinh tế mẫn cảm thường ngày. Nghe lời Vu Phượng Vũ nói, nàng lập tức nhận ra có điều không bình thường. Nhìn Vu Phượng Vũ bằng ánh mắt nghi hoặc, rồi như hiểu ra điều gì đó, Liễu Cầm Nhi cười hi hi nói:
"Tỷ à, chẳng lẽ tỷ cũng thích hắn rồi?"

Vu Phượng Vũ nghe thế đỏ mặt, vội nói: "Ai thèm thích hắn?"
"Hắn là ai thế?" Liễu Cầm Nhi ngâm dài lời này lên. Vu Phượng Vũ biết mình nói hớ rồi, đành phải cố gắng cãi át đi.
Liễu Cầm Nhi nói nhỏ bên tai nàng: "Phượng tỷ, hắn ở trên giường quả thực rất lợi hại đó! Tỷ nhất định sẽ mê mệt hắn cho coi."
Vu Phượng Vũ vừa xấu hổ vừa bực mình, mắng: "Nha đầu chết tiệt này, lời như thế cũng nói ra được."
Đang lúc hai người nhốn nháo với nhau, kèn lệnh nổi lên, chư vị tướng quân bắt đầu vào trướng. Vu Phượng Vũ sửa lại trang phục, chỉnh đốn tâm tình, chuẩn bị cho hội nghị chiến tranh sắp diễn ra.
Liễu Cầm Nhi cao hứng đi gọi Diệp Thiên Long đến. Vốn đây là nhiệm vụ của lính truyền tin nhưng bởi quá vui mừng và vội vã, nàng muốn đích thân đến gặp Diệp Thiên Long báo cho hắn tin mừng này.
o0o
Trong lúc Liễu Cầm Nhi đi đến trướng của Diệp Thiên Long, hắn còn đang ôm ấp Ngọc Châu ngáy khò khò. Chỉ có Ngọc Châu đang mở tròn mắt, ngắm nhìn chăm chú nam nhân đang ôm ấp nàng, mà cũng là chủ nhân của nàng. Mọi chuyện đêm qua hiện ra mồn một trước mắt. Nơi đó của nàng ẩn ước cảm giác đau đớn tê bại. Trong lòng nàng đương nhiên cũng là ngổn ngang trăm mối. Nhưng vì phong ấn của nàng được giải khai, Ngọc Châu cao hứng phi thường. Nàng thực sự cảm kích Diệp Thiên Long. Ngắm nhìn hắn hồi lâu, trong đôi mắt Ngọc Châu dần dần lộ ra muôn vàn nhu tình, vạn chủng ân tình.
Bao nhiêu năm rồi, dù biết trên người có năng lực siêu phàm nhưng bất kể người của Hắc Ám nhất tộc rèn luyện thế nào cũng không thể sử dụng được. Họ chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi người có thể giai khai phong ấn cho mình. Ngọc Châu được coi là người có thiên phú cao nhất trong tộc, tuổi còn nhỏ đã trở thành 'ma kiếm sư' nhưng thiên phú đó còn xa mới có thể sánh với tiềm lực trong người nàng.
Lần đầu tiên cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ trong cơ thể mình, Ngọc Châu tỉ mỉ tìm hiểu giống như một đứa bé được tặng món đồ chơi yêu thích. Nàng cảm thấy mình có thể cảm ứng rõ ràng tình huống ngoài trướng, toàn bộ hoạt động trong vòng năm mươi thước xung quanh. Nàng biết rằng "Ám Ưng Chi Nhãn" này chỉ cần tiếp tục phát triển, phạm vi sẽ càng gia tăng rộng hơn.
Ngọc Châu đột nhiên cảnh giác, "quan sát" một nữ tướng mỹ lệ đang vội vã bước về phía doanh trướng này.
Khi Liễu Cầm Nhi vén cửa trướng bước vào trong, lập tức nhìn thấy một nữ tử khỏa thân từ trên giường nhảy xuống, nhìn nàng đề phòng.
Liễu Cầm Nhi đại kinh thất sắc, thét lớn: "Thiên Long!"
Diệp Thiên Long uể oải từ trên giường bò dậy, thản nhiên nói: "Cầm Nhi, chuyện gì thế?"
Liễu Cầm Nhi vừa xấu hổ vừa bực bội hỏi: "Chuyện gì thế này? Cô ta từ đâu chui ra vậy?"
Diệp Thiên Long toàn thân trần truồng bước tới trước mặt Liễu Cầm Nhi, một cỗ khí tức nam nhân nồng nhiệt ập lại khiến Liễu Cầm Nhi nhũn người, không thể đứng vững.
Diệp Thiên Long ôm lấy Liễu Cầm Nhi, nói khẽ bên vành tai mềm mại của nàng: "Nàng ấy là nữ nhân ta mới thu nhận, nàng thấy sao?"
Liễu Cầm Nhi yếu ớt ngả vào ngực Diệp Thiên Long nói: "Thiên Long, trong quân đội tàng trữ nữ nhân là phạm pháp đó. Chàng không biết sao?" - Dừng một lát, nàng lại thẹn thùng nói tiếp - "Chàng có thể đến tìm thiếp cơ mà."
Diệp Thiên Long cảm thấy tình yêu sâu sắc của Liễu Cầm Nhi dành cho mình, trong lòng rất cảm động. Hôn nhẹ lên mái tóc của nàng, hắn đáp: "Nha đầu ngốc, đấy là được sự đồng ý của Đại tướng quân mà."
Tảng đá lớn trong lòng Liễu Cầm Nhi lúc này mới rơi xuống. Nàng bĩu môi, oán hận nói: "Thiên Long, sao chàng không nói sớm?"
Diệp Thiên Long nói: "Nàng vừa bước vào đã hưng sư vấn tội. Ta nào có cơ hội để giải thích?"
Liễu Cầm Nhi xấu hổ, liền vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn của hắn.
Diệp Thiên Long kéo Liễu Cầm Nhi đến trước mặt Ngọc Châu: "Lại đây, các nàng làm quen đi."
Đợi Diệp Thiên Long giới thiệu xong, Liễu Cầm Nhi vui vẻ kéo tay của Ngọc Châu, mỉm cười: "Ngọc Châu muội muội, khiến muội chê cười rồi."
Ngọc Châu thấy vậy liền bỏ đi dáng vẻ đề phòng, nụ cười lộ ra trên mặt đáp: "Tiểu thư..."
Liễu Cầm Nhi cắt ngang lời nàng: "Ngọc Châu muội muội, muội khách khí quá."
Diệp Thiên Long ôm lấy bờ eo mảnh khảnh của Ngọc Châu, nói: "Nàng là thị nữ của ta, gọi cô ấy là Cầm tỷ được rồi."
Liễu Cầm Nhi cũng cao hứng nói: "Cũng có người gọi thiếp là tỷ tỷ rồi. Tuyệt quá!"
Ngọc Châu cảm nhận được tình cảm chân thành của Liễu Cầm Nhi, nhỏ nhẹ gọi khẽ: "Cầm tỷ!"
Liễu Cầm Nhi mừng rỡ đáp lại một tiếng, hai người nhìn nhau cười, không khí vô cùng thân thiết.
Nhìn thấy hai nàng hòa thuận như thế, Diệp Thiên Long hưng phấn đến nỗi nhục bổng lại cương cứng. Chỉ thấy hắn tả hữu chia ra, mỗi tay một nàng, ôm ghì lấy Liễu Cầm Nhi và Ngọc Châu, trong tiếng hờn dỗi của hai nàng, ba người nằm lăn xuống chiếc giường nhỏ hẹp.
Ngọc Châu toàn thân nóng hổi, cơ thể kiều diễm lõa lồ không tự chủ được bắt đầu uốn éo, cọ quẹt trên thân hình hùng tráng của Diệp Thiên Long. Liễu Cầm Nhi lần đầu tiên làm chuyện "ba người" này, thâm tâm cảm thấy xấu hổ phi thường. Nhưng được Diệp Thiên Long dụng tâm khiêu khích một hồi, lại thêm xuân ý dạt dào trong trướng, thân thể nàng cũng bắt đầu phát nhiệt, đôi ngọc thủ không tự chủ bắt đầu lướt trên người Diệp Thiên Long.
Đúng lúc Diệp Thiên Long chuẩn bị "nhất tiễn hạ song điêu" thì chút lý trí còn lại trong đầu Liễu Cầm Nhi nhắc nàng nhớ lại mục đích nàng đến đây. Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu nói: "Thiên Long, Phượng tỷ gọi chàng đến đại trướng."
Diệp Thiên Long nghe thế, không ngẩng đầu lên mà hỏi luôn: "Ta làm gì có tư cách để vào đại trướng?"
Lúc này, đầu của hắn đang vùi vào giữa bầu ngực phong mãn của Ngọc Châu còn tay thì bận rộn cởi bỏ quần áo của Liễu Cầm Nhi.
"Chàng được thăng làm thiên kỵ trưởng rồi!"
"Thiên kỵ trưởng cũng không có tư cách vào đại trướng mà!" Diệp Thiên Long vẫn không ngẩng đầu lên. Quả thực chỉ có 'vạn kỵ trưởng' mới có thể tham gia hội nghị quân đội.
Liễu Cầm Nhi giận dỗi đưa tay bóp chặt mệnh căn của Diệp Thiên Long nói: "Chàng dám không tuân quân lệnh."
Diệp Thiên Long kêu lên đau đớn. Hắn ngẩng đầu, la:
"Đau quá! Coi chừng ta đánh cho nàng mông đít nở hoa bây giờ!"

Nghe lời này, toàn thân Liễu Cầm Nhi run lên. Nàng không cầm được, lại nhớ đến tư vị đêm qua bị Diệp Thiên Long tấn công vào cúc môn, kiều đồn tức thì cảm thấy ngứa ngáy. Liễu Cầm Nhi cố thu nhiếp tâm thần, nghiêm mặt nói: "Thiên Long, Phượng tỷ có chuyện quan trọng gọi chàng. Chàng mau tới đó đi!"
Quân lệnh khó chống, Diệp Thiên Long chỉ đành nén lại dục hỏa trong lòng, mặc lại quần áo chỉnh tề dưới sự phục thị của hai nàng. Đương nhiên trong lúc đó, hắn cũng chiếm không ít tiện nghi trên người hai nàng.


(Hết Chương 3 ... Xin mời đón xem tiếp Chương 4)

Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!