" thảo nguyên " là một nơi cỏ bằng phẳng - cẳng bò hiihi...

Còn sao ăn nhiều bột ngọt lại nói giỏi tiếng Phú lãng Sa thì anh chịu,không sao hiểu nổi =<<< những năm 90 trên tv hay quảng cáo bột ngọt hiệu ajinomoto đó anh.

Ở chung với gia đình và ba mẹ mà lạng wạng còn bị woánh nữa đó <<<< nói thiệt với anh là em luôn đoạt giải Bé ngoan nhất nhà kaka...

....

Sáng nay, tôi còn đang cuộn tròn trong chăn ấm thì mơ màng nghe tiếng xe cưú hoả rất gần. Nhưng không nghĩ là căn nhà bị cháy lại ở cách mình 50m. Haizzz, đến trưa đi dạo bộ thì mới thấy ... ngôi ngà bị thiêu rụi hết nửa trên.

Cách đây vài hôm , chợt nhớ rằng tháng này anh lấy vợ, nhưng không nhớ là ngày nào nữa. Em xin lỗi vì cái tội vô tâm nhé! Mâ'y bửa nay, lúc rỗi thường hay nghĩ về những kỷ niệm của hai đứa mình ngày trước. Và khoảnh khắc em nhớ nhất là cái lần em gối đầu trên đùi anh, nhăn mặt rồi xuýt xoa khi anh giựt sợi lông mày. Anh, người đàn ông đầu tiên và em nghĩ sẽ là duy nhất tỉa chân mày cho em.

Trong mối quan hệ của chúng mình, anh luôn là người trao ra rất nhiều. Lúc ấy, em dặn mình là nên " an phận " vời một người tốt như anh. Nhưng rồi em đã không làm được và đến tận bây giờ, em vẫn còn nợ anh một lời chia tay chân thật.

Em, giờ đây, thực sự trong lòng, mong anh được hạnh phúc với người phụ nữa đã đồng ý đeo chiếc nhẫn anh trao. Mong mái nhà anh luôn là một nơi ấm áp, tràn ngập yêu thương.

Bình yên nhé anh.