MỘT CHÚT NGÀY XƯA
Tác giả: Sịp
E-mail: N/A
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gởi truyện.
Phần 48
Thằng cún bú mẹ cũng chẳng được yên thân bởi thỉnh thoảng bị mẹ giật tung vú ra vì nhột. Tôi chiếm chặt cái khoản “ đồng ông Cộ “ của chị, đớp hít, ủi mớm tì tì, nên chị nào có thể nằm im lo cho nó. Cứ mỗi lần tôi đá vào cái lưỡi gà nơi mép mu, chạm tì tì vào cái hạt thịt bé xíu ở góc trên lồn là chị vón tíu lại.
Chị kẹp hai đùi, cố đẩy cái mỏ giẩu của tôi ra, nhưng tôi túm ngay lấy đè không cho nhúc nhích và loằn ngoằn lia chót mũi ví như người cầm khẩu tiểu liên ria hàng tràng, chị giãy tê tê, hét như còi : để yên em cho nó bú no bụng đã. Anh nghịch thế, bố ai chịu cho nổi !
Mặc, T càm ràm cứ càm ràm, còn tôi tha thẩn với phần của nả bày sẵn đó, lo hăm hở làm việc theo ý tôi. Thế nên, T vùng vằng như bị dày bị xéo, đôi mông trịn lê lết ở mặt nệm, đít nảy tưng tưng như quả ping pong nhựa, nghe lóc cóc, vui ra phết.
Tôi dựng một giò của T thẳng đứng lên, rồi tru mỏ quậy tưng bừng vào hai mu, mớ lông và cái lỗ chèn nhẹt nước. Hẳn nhiên là T đáp ứng bằng những cái hất bưng bưng, em đâu ngờ càng giãy giụa khiến tôi càng mê muội, bởi vậy càng lăn xả vào bám riết tấn công chán chê mê mải cả lên.
Bởi tôi nạy, thôi khượi, tôi búng, tôi mút, điên thôi là điên, nên T đạp vung vít, rối rít. Bất đồ cái đầu gối của T huých vào môi tôi đau điếng, sưng vều. Nó cộm lên, hơi xót, tôi nổi quạu, cạp luôn cái lồn T và giữ chắc không để bung ra được.
T kêu thét lên : chơi gì mà nhảm thế, cắn sưng bố nó lồn ra thì lấy gì nắc. Tôi cũng giận nên mắng xa xả : ai bảo làm đau đớn môi, ông cắn bể hết cho chừa. T rơm rớm nước mắt, cái giò bị dựng thẳng xuội lơ và em đểnh đoảng kêu lên gióng một : ui, đau quá, chắc là mẻ hết mu, bể hết mép lồn rồi.
Mặc cho em kêu, tôi tì tì giữ cái lồn trong miệng, nhay như day miếng giẻ rách. Dẫu bị xót đau, khí lồn T vẫn liên tục ứa ra ào ào, cả thứ cũ lẫn thứ mới. Tôi húp xoạt xoạt như đang thưởng thức bát súp yến nóng.
Hai đứa lại cãi nhau như mổ bò. Đứa nào cũng cho cái lý của mình là chánh nghĩa nên chẳng ai chịu ai. T bị đau ở chỗ kín nên văng tục và càm ràm mãnh liệt : chơi bẩn như con bòi, có tí dzốn để làm thuốc thì a hèm bị cắn sứt một miếng đi. Ta đếch thèm cho sờ cho mó, cho nựng cho nịu, cho day cho vuốt, cho hửi cho cắn gì nữa.
Tôi cũng gân cổ lên mà cãi : ai bẩu, yên lành chẳng muốn, phải đến khi nổi cơn lục tặc phá hung bạo mới nghe. Thì đây đang phê, đằng ấy cứ để yên cho tớ mày mò ở đó, mắc gì cứ giãy đùng đùng, làm sưng cả môi, sứt cả mép, bảo sao đây không nổi cục cắn cho một phát.
T sụt sịt nói chẳng ra hơi : khốn nỗi, ông làm người ta nhột chết được. Hôn hít loàng quàng thôi, đổ ngây đổ đốn ôm người ta muốn ngộp thở. Thổi phù phù như thổi tù và, môi khìa khìa nơi mu, lại húp xoen xoét, ai chịu nổi.
Mấy lần tôi cố giàn hòa, vuốt ve, nói nịnh em, nhưng T một mực “ không, không, em hổng còn cho anh hít nữa “. Thế này là hỏng to rồi, tôi tự trách mình ham quá lố nên bị cấm vận nặng. Tôi thẫn thờ đực mặt ra.
T có vẻ im im theo dõi. Tôi khéo đóng vai trò ai oán sầu não ruột. Tôi nói mình ên mà cốt để T nghe : đáng đời con chưa, hả thằng ngáo ! Được xôi còn đòi lạp xưởng nên mới hố. Bi giờ con đứng tơ huơ, trách ai nếu chẳng tự xỉ vả mình nghen con.
Tự dưng tôi nghe T ai oán : ông than chi mà trời đất cũng như muốn sụp theo. Ai bắt ông nhịn đời mà cau có thấy ghê. Rồi T phân bua : tại ông mần tưa lồn tui ra thì tui mới cáu tiết, bây giờ nó đỡ rát rồi, ông có muốn hít hà, tôi cho phép đó, đừng xụ mắt nữa, cha ui !
Tôi mở cờ trong bụng. Tôi rối rít hát oang oang : ơn em, ngậm ngải tìm trầm, ơn em chỗ đứng chỗ nằm của em “. T cười lên rinh rich : ông khéo nịnh hổng ai bằng. Và như tiểu di tôi, T dặn : nè, hít thui nhen, đừng thấy tui dễ, cha a tùng dzô liếm láp, rồi bú, chỗ đau gây xót lại, tui đạp văng ti lê đừng trách.
Tôi nhanh nhẩu đoảng : biết mà, biết mà, biết rùi, khổ lắm nói mãi, điếc cả tai. Vậy mà T cũng run, nàng nhứ nhứ xề lơi giò ra, e dè từng chút một. Tôi hồi hộp muốn chết, nín thở qua sông, lòng sôi cực độ mà mặt cố làm nghiêm.
T nhận ra, bưng miệng cười : ngó cha lì lì như con cu thấy lồn nhấp nhó. Tui mà thả ga, cha hổng nhào dzô cào cấu, tui hổng là người. T nói trúng tim đen của tôi quá đi chớ, nên tôi biết ăn nói ra sao, đành ừ ừ cho qua.
Đến khi nghe T giao hẹn lần chót, tôi tỉnh rụi liền : nè, tui mở hết cửa mình rùi đó, ông ăn, ông nhậu, ông nuốt, ông gặm, làm nhẹ nhẹ thui, tôi ớn cái miệng ông giàn trời, ngó lúc nào cũng hăm he như chực ăn tươi nuốt sống người ta.
Tới khi tôi nhìn thấy một bụm lồn của T, chỗ nào lông là lông, chỗ nào thịt là thịt, trắng đen lộn xộn, thêm hai vú đậm màu hồng (vì thằng nhỏ đã nhả ra) làm tôi lính quính hết chỗ. Tôi tự giao hẹn để T yên chí : nhẹ nhen, nhẹ nhen, đừng hấp tấp, đừng làm bậy, ngoan để được nghía lâu nghen nhỏ.
T một mực chúm chím cười, nói chua như giấm : được đa, được đa, ráng đi cưng.
(Hết Phần 48 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 49 )
Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!































