MỘT CHÚT NGÀY XƯA
Tác giả: Sịp
E-mail: N/A
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gởi truyện.
Phần 49
Bây giờ đến lượt tôi phải chịu dưới sự kềm kẹp “ ác ôn côn đồ “ của T. Chả biết vô tình hay hữu ý tôi chạm phải cái lưỡi gà phải dây phải gió, hay làm rơi rụng cái sợi lạt nứng nào trong lồn của em, mà T níu gắng níu gượng lấy tóc tôi giật chồm chồm, hai giò kẹp nghiến lấy cổ tôi mà lắc như lắc bờm ngựa.
Chị nàng kêu lên the thé như con mụ dại : tổ bà nó, nó làm sượng trân sượng trạo cả lồn, cả mu, cả lông cả háng hết ra, mụ nội thiên hạ, nó nứng inh nứng ỏi, nứng tuột da non, nứng thon da gà, sướng cương hết mu, nứng rụng hết hột.
Tôi cố vùng để thoát mà không sao gỡ nổi. Hai chân chị xiềng cứng ngắc, hai dùi vắt vẻo xênh xang, mặt tôi cứ giúi vào cái lồn chị, mèng ui, món khí đặc òm che kín mũi tôi như bị bọc bởi một cái bao cao su, hay một tấm giấy kiếng dẻo nhẹo.
Tôi khào khào la : ngộp, ngộp, thả cẳng ra ! mà nào T có nghe. Nàng ung dung đưa đà như đang ngồi trên cây cà kheo, đua nước rút ăn thua ở chặng chót. Tôi dẫu đã phát đến đỏ mông mà chừng xem ra T thích nên càng hăng tiết kẹp chặt dữ.
Tôi thầm nghĩ chắc phen này tiêu dên đời nhà ma, chết lãng xẹc, biết đâu sử sách sẽ chẳng ghi dại dột “ đai “ vì ngộp lồn thì mang tiếng muôn đời. Cáu quá tôi muốn cắn lồn em một phát cho đỡ bực, song cái việc đơn giản như thế mà cũng cóc làm được.
Trái lại tôi còn phải nghe em ê a hát tán phét mới nư hơn chớ. Em sung sướng tới nước cứ đu đưa đầu cổ tôi theo nhịp xàng nhịp xẩy của lồn em mà rủng rỉnh ví von “ sướng đâu mà sướng lạ đời, lồn đoi cùng lúc bời bời sướng rân “. Các cụ nếu ở vào trường hợp như tôi, liệu có thấy máu trào lên nhộn nhạo hay không ?
Đối đế, tôi phải len hai cùi tay vào mở khóa cùm của cặp đùi, nhưng T lại nheo nhéo kêu oang : ăn gian, chơi ăn gian, đục cho người ta nứng lồn, rồi định đánh bài chuồn, trốn trách nhiệm hả ? Tôi lục bục tựa người ngậm hột thị, ú ớ nói lao khao, hai tay quờ bát nháo mà T vẫn tỉnh bơ không hay biết.
Mãi khi tôi nổi cọc bưng nguyên con em vứt toạch xuống nền thì em ré khóc lên, chửi vung xích chó. Tôi ù điếc cả tai nên nhìn trừng trừng em tím tái. Em vểnh mặt lên hỏi nhát một : làm cái đéo gì mà hất văng người ta vẹo cả đít, đau cả mông dzị ?
Tôi xồm xoàm cự : nứng lồn thì nứng vừa vừa thôi, có đâu nặc nô kẹp đây tưởng đi đoong mất rồi. Đến lúc đó T mới nhìn ra cặp mắt đỏ ngầu và cái mặt chàu quạu của tôi nên khớp. Nàng ỏn ẻn nói chữa cháy : thì có sức chơi có sức chịu chớ. Ví thử anh đằn tui ra xục nứng cực nứng điên, rùi tui cũng bưng anh lên mà dọng như rứa anh có sùng không ?
Biết là em nói có lý, song cái tính gia trưởng trong người đàn ông đâu để tôi nhượng bộ. Tôi nói văng nói vít : ta có làm cho đằng ấy nứng thì cũng đâu đến nỗi chết ngộp tới nơi. Còn đằng ấy sướng, đằng ấy mo phú hết trơn nên kẹp ta ra trò, ta kêu, ta đập tay chan chát xuống sàn như võ sĩ đô vật xin hàng, đằng ấy cũng đâu có tha.
T đáp tỉnh bơ : chèn ui, người ta nứng mà biểu để ý để tứ thì mụ nội ai làm được. Anh cứ tưởng tưởng cái lưỡi anh nó khều khều liếm liếm, rúc thiên rúc địa, rồi mút, rồi nhay, rồi cắn rồi nhằn, nói thiệt tui chứ người ta họ dám xổ ruột ra cả đùm chớ ở đỏ mà tỉnh mà táo.
Tôi cũng thấm chớ bộ, song cái tài cãi lấy được nó vẫn khích tôi phải nói ra : ai biểu lồn bà đẹp chi cho mắc nạn. Tui cũng muốn dung dưỡng nương niu, nhưng khốn nỗi nó ngon nó thơm, nó giòn nó béo, tui mắc nợ nên đứ đừ thờ thẫn ra mới hết biết đường lui. Bà phải tự trách chớ sao lại nhè tui mà báo thù.
Mặt T dài thuồn thuỗn, em ngơ ngẩn như mán rừng bất chợt bị người phát lộ ở truồng tắm suối. Em lụ bụ giảng giải cho xong : ông nói nghe dư vốn dư lời, tui mần răng cúi mềm đầu xuống hửi được cái chỗ hóc heo khi nổi nứng mà biểu tui nhận ra nó thơm nó béo, nó mặn nó giòn ra sao. Tại đàn ông mấy ông rúc toàn chỗ khó khăn, rồi bắt tụi tui phải hiểu ra cái ngặt cái nghèo của mấy ông thì làm sao tụi tui hành động cho được.
Tôi phải cắc cớ hỏi mắc mỏ T : chớ sao lúc mấy bà vọc cu tụi tui, thụt dầu thụt bễ, hay lúc mấy bà ngậm kèn tụi tui ríu rít thổi xả cảng thì mấy bà rành sáu câu lạ. Thằng nào trong tụi tui, co giò, nghiêng cẳng là mấy bà biết tụi tui đang ghiền, nên nắn nót bấm đủ nốt lia chia, thiếu điều tụi tui muốn giập tía nó lá mía để kèn kêu rè rè, thì các bà còn nước non gì nữa.
T xí xó hứ hứ ra cái điều tôi nói bậy. Tôi phải đoan chắc : chớ hổng phải sao. Còn nữa, thụt thì thụt được rùi, mấy bà còn bày đặt bê luôn hai hột mằn vọc, chui cha nó thập thò chạy lên chạy xuống, tim thằng nào cũng đập “ la phan “, chỉ sợ các bà hăng tiết nhận một phát nó chạy lọt lên cổ thì bỏ bố.
T đang sùng mà cũng cười sằng sặc ngay được : cha này tếu tổ chảng. Tụi tui nghịch con cu mà chả tả như đang chơi kèn xắc xô, hay đang chơi lắc hột. T cười khèng khẹc, cười khểnh cười khan, cười rểnh rảng như pha lê khua, như khánh gõ, chèn đéc ui, hai cái vú rung rinh thấy mà ớn.
Tôi nhắm tịt mắt lại, sợ dòm lâu lại nổi cơn bậy bạ. T tưởng tôi đang nghiền ngẫm phát minh ra trò mới gì nên hỏi tới luôn : nè cha định giở trò gì khác đây ? Hay nghía đã mu, háng tui, cha định “ ơ ghen “ quậy một phùa nữa hả ?
Tôi vẫn nhắm kín mắt đáp rần rần : con khỉ họ, tui thương bà nên nhắm mắt để định tâm, chớ hai cái dzú bà nó làm tui muốn chết ngất rùi nè. Bà cười mà chúng nó rung như nhử như khìa, như mời như đón, tui chưa tóm lấy chúng là phước lớn cho bà đó.
Có vẻ thấu hiểu lời tôi, T rùng mình liên tiếp mấy cái, nói đong đỏng : ờ héng, mấy ông giỏi thiệt, lúc nào cũng nhìn trộm vú tụi này rùi tính chiện mò rờ. Hèn chi, tụi tui thả ga mở cửa cho mấy ông dòm cái lồn thì chục ông như chục đều hít hà, chót chét cái miệng như thấy bánh thấy trái gì há !
Tôi cười hà hà, T lại móc méo chọc tôi : chớ hổng phải sao ? Thử bây giờ tui mở lời “ nè cho đó “ coi ông có hùng hục nhào dzô lập tức hun, chớ ở đó mà nói dóc. Tôi nghe ba chớp ba sáng thế nào mà nghĩ là T cho phép nên gân cổ lên gạ : thiệt hun, bỗng tôi xăng xái cách chi.
T phải vội kéo miễn chiến bài ngăn tôi lại : từ từ để em thở cái đã, anh mà nhào dzô bi chừ chắc em “ thăng “ luôn. Tôi bị hớ nên vô tư rờ rờ quanh cằm cho đỡ ngượng. T còn chọc thêm : hứ, ông có cọng râu mẹ nào đâu mà rờ, đến lông giái cũng vào loại “ nô he “ nữa là.
Tôi phải một hai cãi : tại tui cạo chớ bộ, để nó vừa dơ vừa vướng víu, ngứa tổ chảng, mà bà cũng thấy nhột nhạt khi bị tui cọ nữa. T có vẻ ngẩn ngơ suy nghĩ, chắc cô nàng đang đo lường coi tôi nó có lý hay chăng.
Lát sau tôi nghe T nói bâng quơ : ờ heng, ờ heng, mà chẳng hiểu em đang phê phán hay trầm trồ chiện gì nữa!
(Hết Phần 49 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 50 )
Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!































