Chap 5
"Tôi thích ông"
3 chữ đơn giản nhưng nghe sao thật thiết tha.Nơi mà những cánh cò bay lả,những ruộng đồng bao lao,những biển khơi đầy tôm cá...Đệt,nhầm sang bài Quê tôi Thanh hoá mất rồi .
Tiếp tục nói về không gian lúc đó,vẫn tĩnh lặng như hôm qua ở nhà nhỏ.Hay nói đúng hơn là chỉ nghe đc tiếng côn trùng đêm hè.Không chỉ vậy,hơi thở nhẹ nhàng thường ngày nay bỗng chốc sao lại nặng nề và to lớn đến vậy.Từng nhịp đập của trái tim có thể nghe rõ mồn một ở cả em và nhỏ.Trong thâm tâm,mỗi người đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình.
Vốn bản tính trời sinh lương thiện nhưng nhát gái .Mà nay bị đẩy vào hoàn cảnh này thì...thượng đế cux phải cười.Thừa biết im lặng kéo dài k phải là cách tốt nhưng em cux k bik nói cái j.Giỡn?Đúng rồi,chắc nhỏ giỡn với mình thôi.Ngày thường cux hay thế lắm mà.Tự trấn an mình bằng phương pháp đó.Em ráng gượng 1 nụ cười trên môi nói với nhỏ:
_Nóng quá nên phát sảng rồi hả?Giỡn hoài.Nghĩ sao mà bà thích tui đc.
Vừa nói em vừa lấy tay đỡ nhỏ ra.Nhưng nhỏ vẫn cứ ôm chặt lấy em.Nhỏ nói khẽ vừa đủ để em nghe:
_Tui...thật sự r...rất thích ông..
Tuy k còn khóc nhưng lời nói nhỏ vẫn có chút nghẹn ngào.Bản thân em vẫn chưa bik làm sao thì 1 một lần nữa nhỏ lại làm em khó xử:
_Ông...có thích...tui k? Nhỏ nhìn thẳng mặt em và hỏi
Quả thật từ trước đến giờ em k có ý k với nhỏ,vẫn luôn coi nhỏ là 1 người bạn.Hoạ chăng chỉ là chút cảm giác khi thấy nhỏ khóc lúc nãy.Những câu trả lời "có,không" luôn là những điều khó giải đáp nhất.Nếu nói có thì mình đg tự lừa dối bản thân,lừa dối nhỏ.Nhưng nếu trả lời không thì sẽ làm nhỏ buồn và thất vọng.Em thật k bik phải làm sao.Điều này còn khó hơn mấy lúc chọc chó k bị dí .
Đứng tại nơi đó,nhỏ vẫn nhìn em và chờ câu trả lời.Em né cái nhìn ấy.Lúc này em mới thấu hiểu đc nỗi khổ của người đẹp trai.Huống hồ em lại rất đẹp trai,thế có chết k chứ lị.Cứ đà này zô năm hox chắc k chỉ nhỏ mà sẽ có thêm nhiều em nói thích nữa đây.Ánh đèn đường hiu hắt k đủ soi sáng cho tâm hồn em lúc này (kết câu này nhất).Thôi thì thà đau 1 lần rồi thôi,em sẽ quyết định từ chối còn hơn lừa dối nhỏ.Nhưng nhìn vào gương mặt dễ thương của nhỏ em lại k dám.Haizz..
"Nhớ k em còn thiếu tiền anh..."
Tiếng chuông đt vang lên.Vội buông nhỏ ra,em nghe máy.Nhưng phản ứng của người gọi rất nhanh,em chưa kịp Alo thì đã nghe người ấy phán 1 câu xanh rờn:
_15p nữa chưa có mặt ở nhà thì ngủ ngoài đường luôn đi con ạ.
Rồi cúp cái phụp.
Vâng,là má em .Cái này em cux nghe quen rồi nhưng lúc này em lại thầm cảm ơn má vì đã giải nguy cho em đúng lúc.Em mỉm cười nói với nhỏ:
_Bệ hạ đưa thánh chỉ bảo zề rồi.Zề trễ là tui ngủ ngoài đường đó.Nhanh lên xe đi tui chở zề.
K cần đợi nhỏ đồng ý.Em thúc nhỏ ngồi nhanh lên xe rồi đạp like a gió đi về.Cux may trên đường về nhỏ k hỏi j nữa chứ hỏi thì em cux k trả lời .Đà Nẵng tuy mùa hè nhưng thời tiết đôi lúc thất thường.Đêm đó trời cux se se lạnh.Còn nhỏ thì ăn mặc ngắn củn.Ý em thật ra là nhỏ mặc áo ngắn tay chứ quần là quần dài ak .Có thể vì thế mà nhỏ tựa sát ngực vào người em.Cứ cảm thấy nhột nhột êm êm phía sau thú thật vs vác bác là em đạp nổi.Chưa kể nhớ lại chuyện hôm trước chân em nó càng run hơn.Dù em k thấy lạnh.May sao gắng gượng 1 hồi cux đến nhà nhỏ.Em cứ lo sợ rằng có đâm chết ai trên đường k.
Đợi cho nhỏ vào khoá cổng lại vào nhà em mới đi về.Trong lòng lo lắng về cuộc đời phía trước.K phải chuyện sau này trả lời nhỏ ra sao mà sợ má có cho em zô nhà k .Tính má em đã nói là làm.Chỉ chở nhỏ zề k thì mất toi 20p rồi,chứ đừng nói là đi zề nhà.
Đứng trước cổng nhà,em bấm chuông chờ má ra mở cửa.Dù sao cux là com trai cưng,chắc má k nỡ để em ngủ ngoài trời giá rét đâu.Nhưng mặc cho em bấm chuông,gào rú thế nào má vẫn k ra mở cửa.Lấy đt ra điện má thì má trả lời ngon ơ:
_Chịu khó dầm sương 1 đêm đi!
WTF!Làm thiệt sao,quả này chết chắc rồi.Đành gọi điện hỏi thăm từng thằng bạn thân xin ngủ ké nhưng đứa thì k nghe máy,đứa thì đi chơi chưa về.Đờ mờ,hát hò j lắm thế.Chúng mày k có cổ để rát ak.Nhìn lại tiền trong túi cux chỉ còn 50k,thế này thì nhà nghỉ cux k đủ rồi.
Chán nản dắt xe đi về 1 phương trời vô định,lòng thầm trách sao xe đạp k nhanh bằng xe máy,bắt mình về trễ .Đạp chầm chậm ra tới ngã tư gần nhà thì nhận đc tin nhắn.Ra là tin nhắn của nhỏ "Ông zề tới nhà chưa?Có bị sao hk?".Em nhắn lại kể tình hình xót xa hiện giờ "Vô gia cư cmnr.Xin ngủ nhờ thì chưa thằng nào về".Cụm từ "cmnr" đã đc thêm vào như 1 thói quen.May mà nhỏ k để ý .Dòng tin nhắn lại cho em đc đề cập với nội dung khó tin đến khó ngờ"Hay ông qua nhà tui ngủ đi,ba má đi công tác hết rồi.Ở nhà 1 mình sợ lắm" @@.Đệt,trai thanh gái tú ở chung 1 nhà thì thảm lắm.Nhưng đắn đo 1 hồi cux k còn chỗ qua đêm nên em đành chấp nhận.
1 lần nữa em lại đến trước cổng nhà nhỏ.Bấm chuông 1 hồi thì thấy nhỏ chạy ra mở cổng.Nhỏ đã thay bộ pyjama màu hồng hình vịt Donald nhìn cux dễ thương lắm.Vừa mở cổng nhỏ vừa cười cười hỏi:
_Bộ thích qua nhà tui ngủ lắm hay sao mà đạp qua nhanh thế?
Công nhận con gái thay đổi nhanh thật.Mới nãy còn khóc lóc thế kia mà giờ đã cười rồi.Khó hiểu thiệt.
Phần em kho nghe nhỏ hỏi vậy cux thật thà đáp:
_Tại hết chỗ đi rồi nên mới đồng ý ở nhà bà.Chứ k thì cho tiền tui cux k qua.
_Ờ,thế thì nhà ngươi đi về lun đi.Nơi đây cux k chấp nhận. Vừa nói nhỏ vừa khoá cổng lại.
_Ấy,nóng thế.Đùa thôi mà,tui là tui rất bik ơn bà đó. Em nhanh tay ngăn nhỏ khoá cổng.
Sau 1 hồi năn nỉ,giãy giụa đủ kiểu nhỏ mới cho em vào.Vừa dắt xe vô em vừa hỏi:
_Mà bà hk sợ đêm tui giở quẻ sao mà cho tui qua ngủ zậy?
_Giở quẻ j? Nhỏ làm mặt ngây thơ hỏi lại.Éo bik thật hay giả nữa.
_K bik thiệt hk đó,hay là giả ngu? Vừa vuốt vuốt cằm,em vừa hỏi
_Có j thì tui thiến ông 1 phát thôi,sao phải lo. Nhỏ nói mà mặt thản nhiên@@
_Ế,hk giỡn à nha.Đời trai quý nhất cái đó,chơi bậy là thành tui thành bóng ak.
Cux hơi ớn ớn trước lời nói của nhỏ nên em dắt xe đi nhanh zô nhà.Đi theo nhỏ lên lầu,đc nhỏ chỉ cho phòng mình ngủ là đới diện phòng nhỏ.Do nhỏ sợ ma nên bắt em ngủ ở đó cho đỡ sợ.
_Thế sao k ngủ chung với tui lun đi chứ ngủ ở đó ma bắt bà tui cux k bik. Vì tính thật thà nên suy nghĩ của em đi chung vs lời nói.Nhưng chợt nhận ra mình lỡ lời khi thấy nhỏ đỏ mặt và hơi bối rối.Em liền mở nhanh cửa phòng và đi vào.Bên trong nó tối thui...do chưa bật đèn.Gì chứ bóng tối là em sợ nhất.Em quờ quạng như điên để tìm cái công tắc đèn.Nhưng éo có vì nó ở ngay cửa .Nhỏ cười khúc khích rồi bật lên dùm em.Đúng là có ánh sáng thì có khác,đỡ rợn hơn.
Trong phòng ngoài 1 cái tủ,1 cái quạt tường,1 điều hoà,1 nhà tắm ra thì k còn cái j cả.Giường nệm cux k.Thế này thì ngủ bằng niềm ak?Em quay sang nhìn nhỏ.Nhỏ hơi ngơ 1 chút và bất chợt nói 1 câu cứ như đúng rồi:
_hihi,quên mất tiêu,ngoài phòng tui vs ba mẹ ra thì mấy phòng khác hk có chỗ ngủ.
Cú này thì em đơ thiệt các bác ạ.Cho người ta ngủ nhờ rồi phán 1 câu kiểu đó.Em ngáo ngáo hỏi nhỏ:
_Thế giờ tui ngủ ở đâu?Sofa hả?
_Hay ngủ phòng tui đi! Nhỏ đáp sau ít giây suy nghĩ
!!!