SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC LŨ
Tác giả: Maxoxinh107 (Thích Đủ Thứ)
Truyện do anh Quang Đô chỉnh sửa
E-mail: QuangDo35***@CoiThienThai.com (Hãy xóa *** để liên lạc anh Quang Đô)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác và anh Quang Đô đã chỉnh sửa và gửi truyện.
Phần 24
RA ĐI.
- Bà ơi... bà.
Tiếng chiếc xe đạp va vào cánh cổng, lao vội vào sân đổ ra đống rơm thật mạnh, cha chạy quanh nhà, vừa thấy mẹ vội vòng tay ôm, nhấc bổng mẹ lên, mẹ la oai oái đánh vào tay cha bôm bốp, tôi từ nhà tắm lao ra nhìn thấy cảnh tượng thật lạ, bao năm nay chưa từng thấy như vậy bao giờ, núp sau giàn trầu, tôi bật cười khi thấy mẹ nhìn quanh bảo:
- Ơ cái ông này, con nó nhìn thấy thì chết, mà ông có cái gì mà động cỡn lên như thế?
- Còn hơn động cỡn chứ bà, đây này… đây này.
Cái túi gỉơ ra cái bì thư đã mở.
- Bà bà thằng Tình đậu vào…
Cha chưa nói hết câu, mẹ đã vội hỏi lại:
- Thật hả ông? Đọc cho tôi nghe.
Tôi lao ra, cầm tờ giấy có in dấu đỏ và chữ ký ông hiệu trưởng. Cha bảo:
- Con thật tuyệt vời.
Cha bảo tôi giống cha, mẹ cãi lại bảo tôi giống mẹ cả hai người thật vui. Duyên chạy qua cầm tờ giấy đọc xong kêu la ầm ỹ.
- Đậu rồi, anh Tình giỏi thật.
Nàng nhảy lên ôm chầm lấy cổ tôi xiết mạnh, co cả hai chân quắp mạnh lên ngang sườn ngực nàng xiết vào lưng tôi thật chặt, bất động mấy giây tay tôi co lên nắm chặt hai đùi Duyên, nằng nặng nàng đã thật nặng, quay vòng cả hai đổ ngửa ra đống rơm, mấy giây bất động ngắn ngủi, tôi đã cảm nhận tấm thân con gái dậy thì của nàng đang nong nóng bên mình, bẽn lẽn buông tay nàng ngượng ngùng đứng dậy. Cả hai nhìn nhau im lặng bước vào nhà, cha đang tính ngày tôi bước vào trường cha, chỉ những ai ưu tú mới vào đây học được, thoáng Duyên chạy vội về, cô Nga chạy sang cả nhà thật vui mừng thật rộn rã. Trong tôi bao cảm xúc lẫn lộn, thế là tôi đã sắp phải rời xa làng quê thân yêu, cái làng với bao kỷ niệm, và bao con người vẫn đang trông ngóng khi mỗi đêm về. Cô Nga nói chuyện thật lâu, khi đi ngang qua tôi, ánh mắt nhìn tôi thật lạ, nửa như chúc mừng, nửa như lưu luyến. Nhìn dáng cô bước qua bờ sân, lách qua bụi chuối thật uyển chuyển, vòng hông thật nở nang, cái eo thắt nhỏ, mái tóc buông dài, tôi lại nhớ về ngày đầu tiên nhìn thấy cô với bao bồi hồi xúc động, bóng cô khuất dần sau hàng chuối, chợt nghĩ tôi đi cô sẽ thế nào…
Những ngày ở làng quê thật đẹp, tôi chạy như con thoi lo giấy tờ, trả sổ cho cô giáo, buổi chiều nhà vắng lặng, chợt nhớ còn mấy quyển sách mượn chưa trả, tôi chạy xe lên nhà của Tâm, xa xa giàn nhót cuối mùa trơ cành trụi quả, vài cây trám chua xúc xỉu trái đậu trĩu cành, chó sủa…
- Tâm ơi.
Chạy ra hơi bù xù tóc, nàng cười bảo:
- Tình vào đi.
Rồi chạy biến vào nhà tắm, bước ra quần áo tươm tất, nhìn nhau im lặng, chợt nàng lên tiếng:
- Tình đi thật rồi…
- Thì Tình lại về.
- Nhưng mà hàng ngày không thấy Tình trên lớp!
Cây bứa chua vàng vàng lớp da quả nào quả ấy to bằng cái bát, đứng ở cuối đồi, tôi hỏi:
- Nhà Tâm đi đâu hết rồi?
Nàng bảo:
- Cha mẹ sang nhà bác chiều về, anh đi theo đội bóng đá giao lưu với làng khác.
Chiều vắng, tiếng ve sầu kêu râm ran, cây vải thiều đứng ở góc sân trĩu cành sai quả, bâng khuâng Tâm dắt tay tôi bước ra sườn đồi. Khuất bóng cái ao thật rộng hiện ra, đung đưa bóng cây sung ngả mình chìa thân, mang quanh thân cây bao nhiêu quả chín, với tay bóc một quả đưa nàng tôi cười.
- Ăn đi, không mai mốt không còn được Tình đưa cho nữa.
Nhìn nhau, đôi mắt nàng long lanh thật đẹp, hồi hộp trái tim chàng trai mười bảy đập rộn ràng, chiều vắng nắng hồng như đang cùng ngọn gió nam vờn quanh, chải lướt trên từng ngọn lúa, làm cho những thửa ruộng bên kia bờ ao càng thêm tươi đẹp, bất chợt quay ngang nhìn nghiêng hỏi nhỏ:
- Tâm… Tâm có thấy quê mình thật đẹp… không?
Nàng bảo:
- Đẹp lắm nhưng người ta đi mất rồi.
- Nhưng… Tình lại về mà.
- Ai dám tin, lên phố thấy đèn quên trăng ngay đấy!
- Thế thì Tâm giữ trăng ở lại đi.
- Cho giữ không?
Tôi chìa hai tay ra mắt nhắm hờ, thở nhẹ, quay đầu nhìn quanh vươn, khua tay ngang mặt thấy tôi vẫn ngồi yên bất động khép mắt, bất ngờ nàng đưa đôi môi tới chạm nhẹ, lướt ngang âm ấm mềm mềm, hơi thở nóng hổi ngay sát mang tai, vài sợi tóc mai lòa xòa cọ cọ vào mặt tôi, bất động tấm thân, bàn tay tôi vòng ra ôm chặt lưng Tâm lại. Nàng vùng vẫy định trườn mình ra khỏi tay tôi, nhưng vòng tay tôi cứ chặt dần, ép nhẹ ngực nàng chạm vào ngực tôi, khuôn ngực thật cứng thật đầy của thiếu nữ, trào lên gợi lại bao cảm xúc, thân thể Tâm lỏng mềm dần, khi đôi má còn lấm tấm lông măng của nó, được đôi môi tôi lướt qua lướt lại, hổn hển thở nàng bảo:
- Sao Tình liều thế?
- Thì tại… Tâm muốn giữ mà...
- Nhưng Tâm sợ lắm, nhỡ ai nhìn thấy!
Liếc ngang bờ ao, bụi cây riềng xanh tốt, đám cỏ tranh như tấm thảm, bóng cây sung cành lá phủ trùm, mát rượi bâng khuâng nhìn nhau, hồi hộp hai đứa dắt nhau vào lùm cây rậm rạp, cúi đầu nàng ngồi im lặng, ngượng ngùng tôi muốn nụ hôn nữa, cái cảm xúc mạnh mẽ lại trào lên, khi cánh tay tôi vươn tới, bàn tay đặt nhẹ lên bờ vai Tâm, nhích người tôi ôm nhẹ nàng vào lòng, con cu ngóc dậy chạm nhẹ vào cổ tay nàng.
- Tâm… Tâm mình yêu nhau nhé?
Ngoảnh lại đôi má nàng lấm tấm lông tơ, ghì vai, môi nàng lại chạm vào môi tôi thật chặt mờ dần, trống trận thình thịch trong ngực, nhòa đi dáng hình của Lụa phảng phất xuất hiện, khi bàn tay tôi nhè nhẹ luồn vào trong áo của Tâm, nàng thở dốc nhũn hết cả người, khi bàn tay tôi luồn dần rồi úp nhẹ lên ngực nàng, đôi vú sáng rực hồng hào lộ ra, nổi gai cương cứng cái đầu, cứng chắc như trái cây sắp chín.
- Tình ơi… Tâm.
(Hết Phần 24 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 25 )































