SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC LŨ
Tác giả: Maxoxinh107 (Thích Đủ Thứ)
Truyện do anh Quang Đô chỉnh sửa
E-mail: QuangDo35***@CoiThienThai.com (Hãy xóa *** để liên lạc anh Quang Đô)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã sáng tác và anh Quang Đô đã chỉnh sửa và gửi truyện.
Phần 30
Nắm nhẹ vào cổ tay tôi đang xoa mạnh nơi thái dương chị, mặt chị đã ửng hồng mắt nhắm hờ chị bảo:
- Hôm nay không có em thì chị chết mất, mấy bữa nay chị thấy trong người lạ lắm cứ nóng bừng bừng từ trưa tới giờ chị chưa ăn gì cả!
Bàn tay tôi dừng lại ngay gò má chị, tất cả mọi cử động đều đổ về cảm giác nơi bàn tay khi tay tôi và chị nắm chặt. Từ từ rút nhẹ bàn tay tôi trượt xuống nó lướt qua khuôn ngực đầy đặn, phập phồng đang vồng lên của chị dưới lớp chăn, tôi bảo:
- Để em hâm lại cơm canh cho chị ăn nhé đã lạnh ngắt hết rồi, chắc tại chị đói quá không ăn nên ngất xỉu đấy mà.
Chị bảo:
- Có thể như vậy, nhưng tại hồi nãy gần về đến nhà gặp cơn gió lạnh quá nên cảm đột ngột cũng nên.
Chạy ra khỏi phòng tôi lao vào bật bếp dầu, thật lẹ cơm canh đã nóng, chạy vào tôi kêu chị dậy. Uể oải vươn dậy chị lại ngả xuống ánh mắt bâng khuâng nhìn tôi cười cười. Tôi dục:
- Cơm canh nguội hết bây giờ!
Chị bảo:
- Kệ…
Tôi nghĩ lại ngày xưa tôi cũng đã làm nũng mẹ, mẹ tôi lao vào kéo tôi thốc dậy, à ra thế. Bước nhanh lại giường luồn hai tay vào nách kéo chị ngồi lên, từ từ khuôn ngực chị áp nhẹ vào ngực tôi, vịn vai người tôi áp nhẹ vào, chị bước ra ăn nhỏn nhẻn, uể oải nhai nuốt, tôi dục chị động viên chị trong lòng cảm giác lâng lâng nghĩ về những gì nơi làng xóm, chị bảo:
- Sao em lanh lẹ thế, sau này ai lấy được em thì sướng lắm, có bạn gái chưa?
Nhìn chị tôi im lặng bước qua cái bếp đặt ấm nước lên hỏi chị:
- Em đun nước chị lau người cho ấm nhé?
Ánh mắt chị nhìn tôi bất chợt tôi quay lại nhìn chị, mỉm cười hỏi chị:
- Anh Thắng mới sướng, lấy được chị vừa xinh, vừa giỏi, có nghề nghiệp nuôi sống cả gia đình lấy được người như chị mới nhất đấy...
- Thật à? Chị hỏi.
Tôi đứng lên khi ấm nước đã reo vang trong đêm vắng, lấy cái lồng bàn úp thức ăn lại, bước nhẹ lên nhà, cơn lạnh như đang thấm vào da thịt khi rời xa cái bếp, ngọn đèn đường phập phù vàng vọt, con phố, hẻm cụt vắng người qua lại, không gian như thúc dục lòng người chỉ muốn chui nhanh vào cái chăn cuộn mình, cuốn lại. Ngửa mặt cái nhìn cái bóng điện ánh sáng lạnh tanh, nhưng kìa quẩn quanh đám muỗi, đôi thạch thùng đang ghì chặt lấy nhau mải mê ve vẩy cái đuôi, con thạch thùng cái mãn nguyện chạy vào cái hộp đèn kêu chí chóe, bất chợt tôi nghĩ ước gì…
Tiếng chân bước lên cầu thang vội vã, bịch tiếng cái chăn bông ném xuống, tôi nhỏm dậy nhìn chị Linh ánh mắt e ngại, miệng muốn hỏi chị nhưng không dám cất lời, chị bảo:
- Ăn được bát cơm thấy khỏe ra nhiều, nhưng chị sợ nhỡ đêm cảm lại ở dưới nhà sao kêu em đươc, chị lên đây nằm có gì… em giúp chị Tình nhé?
Tôi bật dậy trải lại tấm chăn bông, nằm xuống kéo cái chăn đơn trùm đầu im lặng trong người hực lên cảm giác tuổi mười bảy, thở nhanh im lặng đợi chờ ước ao điều gì đang đến, lặng lẽ chị nằm xuống bên, vơ tay chị bảo:
- Chỉ đắp chăn đơn thôi à?
Kéo tay ra khỏi tấm chăn, tôi nắm mép chăn bông kéo ngang bàn tay vô tình đụng phải bên hông chị, cái đụng vô tình làm bàn tay chị đang ém mép chăn lướt qua, bất thần như có lửa. Hơi thở tôi như nằng nặng, mặt nóng bừng lên, cả hai im lặng không ai nói lời nào, lát sau tiếng chị nhỏ nhẹ cất lên
- Tình… Tình ngắt cho chị cái trán cái, nãy lau người thấy ấm sao giờ lạnh quá!
Ngoảnh qua xoay nghiêng bàn tay tôi luồn nhẹ xuống gối, nghiêng người tôi bóp nhè nhẹ lên trán chị. Cái thế nằm nghiêng vô tình đầu gối tôi co lên, khi chị hơi quay sang, cả cái đầu gối nóng hổi của chàng trai mười bảy cứ từ từ thúc tới, lọt dần vào giữa hai đùi chị. Mặt chị thật gần đôi mắt lim dim những cái vuốt tay đã làm khuôn mặt chị ấm lên nó ửng hồng, theo bàn tay tôi lướt nhẹ trượt qua gò má, lan dần xuống cái cổ trắng ngần, vờn quanh luồn sâu vào bờ vai mềm mại của chị. Hơi thở chị nhẹ bỗng he hé như đang mấp máy nói với tôi điếu gì, nhưng tôi không nhận ra được vì cái tiếng trống trận đang rộn rã cất lên trên ngực tôi đã át đi tất cả cả. Người tôi như chao đi, bồng bềnh như con thuyền gặp sóng. Hình như chị cũng chẳng hơn gì, vì cái hơi thở nóng hổi từ miệng chị đang thở ra nóng ràn rạt ngay sát mang tai tôi. Cổ tay tôi đang chống trên gối như yếu dần khi chị cựa nhẹ, làm nửa thân người phía dưới mềm mại, căp hông nảy nở cùng cái đùi thon dài tròn lẳn, đang được che đậy sau lớp vải thun mềm, cứ ép dần mở dần cho cái đầu gối ấm áp của tôi lòn dần vào giữa. Như bản năng mách bảo, phải kềm lại không cho hông chị, đùi chi cựa quậy. Lịm dần cặp đùi mềm mại không cựa quậy nữa nó như lặng im, hé mở đón nhận và từ từ xiết lại, khi cả cái đầu gối nóng ấm của tôi chạm nhè nhẹ vào vùng nhảy cảm ấm áp nhất của chị, bàn tay đang bóp nhẹ quanh cổ chị chợt lặng im, như cảm nhận cái gì đang bò mơn man trên vai tôi, thì ra bàn tay mềm mại trong vô thức đê mê của chị đã đặt lên đó từ lúc nào, chùng tay ngả người tôi nằm xuống. Cái ngả người vô tình làm môi tôi lướt ngang môi chị, giật mình chị Linh mở mắt, nhìn nhau ánh mắt tôi dại đi, miệng mắp máy:
- Chị… chị.
Chị như bừng tỉnh bàn tay đang đặt trên vai tôi trượt xuống e lệ, chị nhắm mắt lại. Xiết đùi nhè nhẹ tôi hỏi chị:
- Hết lạnh chưa? Em ôm chị nhé?
Chị không nói, chỉ thấy cặp đùi thon thả nóng ấm của chị như đang xiết lại, ép sâu vào lòng như đang muốn khám phá cảm nhận cái căng, cái cứng, cái nóng bỏng hừng hực đang đội lên, như muốn phá tan cái quần che chắn trước bụng tôi, lao ra tìm kiếm người bạn nằm sâu giữa háng chị, vuốt ngang bàn tay phía sau lưng bàn tay tôi lướt lên bờ vai, kéo nhẹ ép vào chạm nhẹ nóng ấm môi chị quét ngang gắn chặt, mải miết quấn quýt lùa sâu, cái nuốt môi đến nghẹt thở hảo hển chị hỏi:
- Ai dạy mà Tình hôn ngọt thế?
Im lặng tôi hơi chôm lên ngâm chặt môi chị, bàn tay lướt xuống luồn nhẹ trong áo vuốt lên vùng hông như thắt lại của chị, thật mềm lướt xuống đôi mông, cả bàn tay luồn nhanh qua cái thun bé nhỏ mong manh cản lối, cả vùng mông mát lạnh đang ấm dần dưới những cái vuốt ve nham nhám nổi lên như gai ốc. Ép ngang đẩy nhẹ chị ngả người ngửa lên. Bàn tay rút lại vòng lên trườn dần lên phần bụng dưới, đầy đặn nóng ấm chắc nịch, mơn man bàn tay úp lên cái gò ướt sũng nham nhám lớp cỏ, chống trọi cơn bão đến gần. Chị rùng mình co rúm ép mạnh bàn tay tôi lại khi ngón tay lướt xuống cái khe bí ẩn, hổn hển kêu lên:
- Tình ơi… Tình ơi đừng đừng chị chết mất… chị có tội chết!
Nhưng cái câu nói chị đang cất lên hình như không hòa nhập với cảm giác chị đang thỏa nguyện, nó như xiết chặt, hẩy lên nửa dưới thân người cuống quýt đón nhận. Ngón tay tôi đang miết dọc cái khe vờn nhẹ đầu ngón tay lên cái mẩu thịt nằm trên cái khe ướt sũng nước đang đổ ra chèm nhẹp như cháo loãng. Không thể chịu được lâu hơn nữa, tôi bật đậy giật mạnh cái quần đang mặc xuống, kéo mạnh cái áo chị lên, khuôn ngực trắng hồng thây lẩy bật ra đung đưa mời gọi. Chôm lên cuống quýt kéo quần chị xuống. Ánh mắt chị ngây dại ngắm nhìn con cu to dài của tôi bật ra đung đưa chĩa thẳng gật gật thay lời chào người bạn mới. Mắt chị nhắm hờ miệng há ra, vươn cao khuôn ngực khi tôi chồm lên ép con cu xuống mu lồn chị, cái khoảng khắc bất chợt vô tình dừng lại, ánh mắt chị Linh từ từ ngước lên e thẹn, ngập ngừng, bàn tay chị đưa lên vuốt nhẹ dọc cánh tay mơn man khêu gợi như một tín hiệu bảo rằng:
- Tình ơi… chị… đang rất muốn.
Nhướng cao con cu tôi đang đè trên khe lồn chị động đậy, nó đang căng cứng phồng lên mạnh mẽ, nhúc nhích cái đầu, nhịp thở trong tôi như nghẹn trong lồng ngực, hai đùi chị Linh bất ngờ động đậy, dạng nhẹ dần ra, cái khoảng rộng cứ lan dần đủ rộng cho cái mu buồi tôi từ từ tụt xuống, cái trượt của thân dưới, con cu chui xuống cái khe lồn của chị thật mềm mại, ướt sũng làm tơi như thêm chao đảo bồng bềnh, hực lên, nhấn ngược cu tôi trôi nhanh vào trong lồn chị.
(Hết Phần 30 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 31 )
































