TÌNH DỤC VÀ TUỔI TRẺ CỦA TÔI
Tác giả: Why Not Me
E-mail: WhyNotMe00***@gmail.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gởi truyện.
Phần 6
Trở về chuyện của tôi với con Trâm…
Nhờ cô Phượng hổ trợ nên rốt cuộc rồi thì tôi cũng nối lại được mối quan hệ tốt với nó. Tôi hiểu được là tôi đã quá hấp tấp với nó làm nó không chấp nhận được vì dù sao nó cũng mới có 13 tuổi, tuổi đứa con nít mới tập tễnh bước vào đời, vậy mà tôi lại thủ dâm cho nó một cách quá táo bạo ! cô Phượng cũng chỉ cho tôi biết lầm lỗi đáng trách đó. Cô lại tư vấn cho tôi cách để lấy lại thiện cảm của đứa con gái. Nhờ vậy mà từ từ con Trâm cũng chấp nhận lại tôi.
Tôi biết mình yêu nó một cách thật tình nên tôi không dám làm những trò quá táo tợn làm nó phật ý. Con Trâm rất trong sáng nên quan niệm của nó về tình dục cũng rất trong sáng. Nó cần nhiều thời gian để tiếp cận tình dục. Khi tôi thủ dâm cho nó một cách sỗ sàng như vậy thì đó là một cái sốc khổng lồ cho nó. Tôi phải hiểu đó là một lỗi lầm lớn.
Được nó chấp nhận lại tôi cố hết sức để tạo lại niềm tin nơi nó.
Tôi chờ nó cả gần 10 năm đến khi nó học xong Đại Học để nói lời cầu hôn chính thức.
Một buổi tối nọ thì không hiểu vì lý do gì mà tự nhiên tôi nhớ đến cô Phượng.
Cô đã xin nghĩ việc ở nhà con Trâm từ hai năm trước để về quê vì bà mẹ già của cô bị bịnh. Cô đi quá hấp tấp mà lại trong thời điểm tôi lên Sài Gòn đi thi nên tôi mất liên lạc với cô. Tôi buồn bực vì với thời gian tôi cũng nhận ra là tôi có mối thâm tình sâu đậm với cô, cô rất kín đáo và chung tình, cô không đề ra bất cứ yêu sách nào với tôi, cô nói chỉ cần có tôi bên cạnh cô là cô đủ mãn nguyện. Tôi có dò hỏi nhưng ngay mẹ con Trâm cũng không biết địa chỉ chính xác của cô, bà chỉ cho tôi biết một cách chung chung. Sau đó vì quá bận việc học hành nên tôi không có thì giờ để đi tìm cô Phượng với những thông tin mà tôi có.
Nhớ cô quây quắc tôi quyết định bỏ ra vài ngày để đi tìm cô. Tôi lấy xe đò về đến thị trấn nơi cô ở rồi tôi đến các cơ quan công quyền để lần mò tin tức về cô. Cuối cùng rồi thì tôi cũng có được địa chỉ của cô. Thì ra nhà cô không ở ngay trong thị trấn mà lại nằm ở ngoại ô.
Tôi kêu một chiếc taxi để đi đến đó. Tôi rất hồi họp vì không biết cô sẽ tiếp đón tôi như sao ? cô có lập gia đình chưa ? Tôi nghĩ nếu cô đã có gia đình rồi thì tôi cũng rất vui khi gặp được cô, tôi chỉ cần biết cô mạnh khỏe là đủ rồi.
Nhà cô nằm chơi vơi dọc theo một con đường, giống như bao căn nhà khác ở miền Tây Nam Bộ.
Khi tôi bước đến hàng rào thì tôi thấy cô đang đứng phơi đồ trong sân, nhìn cô tôi nghe lòng mình nao nao cảm khái vô cùng. Tôi thầm nghĩ : « Đây là một người phụ nữ lớn hơn mình cả một con giáp nhưng mình đã yêu thương người này hết mình trong mấy năm… bây giờ tìm gặp lại được cô ta… không biết cô ta sẽ đón tiếp mình ra sao đây ? »
Khi nghe tiếng động, cô Phượng quay lại nhìn, nhưng vì do ánh sáng mặt trời chiếu vào mắt nên cô không thấy rõ, phải vừa đưa tay lên mà che mắt vừa hỏi :
- Ai đó ?
Tôi bước đến bên cô nắm lấy tay cô mà cười.
Nhận ra tôi cô bủn rủn tay chân, luống cuống buông rơi xuống đất thúng quần áo trong tay mà lắp bắp :
- Hiếu… Hiếu đó hả ?
Cô nhìn tôi mà nước mắt ràn rụa. Cô hoang mang bối rối không biết phải làm gì bây giờ vì không biết tôi đến thăm cô với tâm ý gì sau bao nhiêu năm xa cách. Nhưng khi thấy tôi mĩm cười mà dang hai tay ra để mời gọi cô thì cô xà vào lòng tôi mà khóc ròng… Cảm nhận được mối thâm tình của cô làm tôi cũng xúc động ứa nước mắt. Chính tôi cũng không ngờ là mình có thể yếu lòng như vậy với một người phụ nữ. Hai chúng tôi đứng đó ngoài sân mà khóc như hai đứa con nít.
Sau đó cô dẫn tôi vào nhà để giới thiệu tôi với mẹ cô. Bà bị mất thị giác sau cơn bịnh nên cô đành phải ở bên mẹ để chăm sóc bà, dù cô rất nôn nóng trở về thành phố để gặp lại tôi. Và rồi ngày tháng trôi qua, hai bên đều mất liên lạc với nhau, cô tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa.
Mẹ cô rờ rẫm nắm lấy tay tôi mà cười hiền hòa :
- Cậu có phải là người đàn ông mà con Phượng cứ thường xuyên nhắc đến đó phải không ?
Nghe vậy, hai gò má cô đỏ hây hây, cô nhìn tôi cười ngượng ngùng.
Tôi vui quá, nắm lấy tay cô kéo ra sau nhà mà ôm cô vào lòng hôn sây sưa. Cô ngoan ngoãn đưa lưỡi mình cho tôi mút… thật là tuyệt diệu khi tìm lại được mùi vị của cô.
Rồi tôi âu yếm vuốt má cô mà hỏi :
- Cô có nhớ em không ?
Cô nũng nịu :
- Nhớ thiếu điều muốn chết luôn !
Câu nói của cô làm tôi nghe thật ấm lòng.
Tôi ghẹo :
- May là cô chưa chết, vẫn còn sống để em được gặp lại cô.
Tôi lại kéo cô vào lòng mà vừa hôn cô vừa bóp vú cô… cơn hứng tình tăng cao làm cả hai đều rạo rực. Tôi hối hả luồn tay vào quần mà xoa bóp mu lồn rậm lông của cô. Khe cô đã ướt nhèm…
Tôi đưa ngón tay đầy âm dịch của cô lên miệng vừa mút vừa hít hà :
- Ôi cha, thơm quá, đúng là mùi vị mà em yêu thích.
Cô nhìn tôi, mắt long lanh hạnh phúc.
Nhưng chúng tôi phải chờ đến tối mới được sung sướng quấn quít vào nhau. Thật không có gì tuyệt vời bằng khi được ôm cơ thể trần truồng mát rượi của cô vào lòng.
Tôi nắm con cu mà chà lên khắp cơ thể của cô, không chừa một góc cạnh nào, lên tóc, lên mặt, lên cổ, lên ngực, lên bụng, lên lưng, lên mu, lên tay chân của cô. Tôi nói :
- Như vậy, người cô đã in dấu ấn của em, cô hoàn toàn thuộc về em, không được để ai chạm vào người cô, ngoại trừ em. Biết chưa ?
Cô gật đầu lia lịa, nụ cười sung sướng trên môi.
Tôi đụ cô gần suốt đêm, lồn cô đỏ ững lên… đến gần sáng, cả hai mới mệt mõi thiếp đi.
Tôi ở lại bên cô cả tuần. Những ngày thật tràn đầy hạnh phúc lứa đôi. Cô Phượng tung tăng như đứa con nít làm tôi cũng phải vui theo. Vì cô quá đổi vui mừng khi được gặp lại tôi nên lần đầu tiên cô chấp nhận chịu bú tôi : tôi hể hả nằm vắt tay sau cổ ngắm nhìn cô vụng về ngậm cu của tôi trong miệng mà bú ngon lành. Lúc trước tôi đã từng muốn cô bú tôi nhưng cô có vẻ không mặn mà với chuyện này lắm nên tôi cũng không muốn ép uổng gì cô. Nhưng bây giờ, sau mấy năm xa cách thì cô đã gạt bỏ được những rào cản đó làm tôi thật sự rất mừng.
Tôi lại hỏi :
- Hai năm nay không có em thì cô có khi nào… « thèm » không ?
Cô Phượng đưa tay véo tôi một cú rồi ngượng ngùng nói :
- Bộ người ta là gỗ đá hay sao mà lại… không thèm ?
- Những lúc đó cô làm gì để cho vơi đi cơn phấn khích ? cô đi tắm nước lạnh ?
Cô nhăn nhó :
- Sợ nước lạnh lắm !
- Hay là… cô tự thủ dâm ?
Cô cười hì hì :
- Ừ… thì cũng có… vài lần… khi bất đắc dĩ lắm…
- Cô… không mặn mà với trò chơi đó hay sao ?
- Có lẻ do giáo dục… nên cô lúc nào cũng có mặc cảm không an tâm khi làm chuyện đó.
Tôi nhìn cô đang bối rối ngượng ngùng mà càng thấy thương yêu cô hơn.
Tôi chậm rãi nói :
- Đó là khi cô làm chuyện đó một mình… nhưng nếu cùng làm với ai đó thì chắc dễ chấp nhận hơn, phải không ?
Cô trố mắt ngạc nhiên :
- Hiếu nói như vậy là… sao ?
Tôi cười :
- Ý em muốn nói là… thì dụ nếu hai chúng ta cùng nhau tự thủ dâm… thì đó lại đơn thuần là chuyện phòng the vợ chồng không có gì đáng chê trách hết.
Cô nhìn tôi cười ngượng ngùng :
- Thiệt vậy sao ?
Tôi không cần nhiều thời gian để thuyết phục được cô một cách dễ dàng.
Nằm bên nhau trên giường, lúc đầu cô còn mắc cỡ, không chịu cởi quần ra mà chỉ luồn tay vào quần để sờ mó lồn của mình nhưng khi thấy tôi nắm con cu mà sụt một cách thoãi mái thì cô cũng bắt chước theo. Sau lúc ngượng ngập ban đầu, cô sung sướng dựa mình vào tôi mà tự thủ dâm một cách thích thú.
Cô thầm thì, gương mặt đỏ gay vì kích thích :
- Không ngờ cùng nhau làm chuyện này lại… tuyệt vời như vậy.
Chính cô lại chủ động trườn người xuống mà ngậm cu của tôi vào miệng để bú trong khi tay cô vẫn tiếp tục tự thủ dâm.
Thấy cô ưa thích kiểu này, tôi để mặc cô muốn làm gì thì làm, tôi vòng tay qua mà xoa bóp hai mông đít trắng ngần của cô.
Chúng tôi chờ đợi nhau để đạt được cơn cực sướng cùng một lúc… cô tham lam nuốt từng giọt khí của tôi trong tiếng rên thỏa thích.
Cô ôm tôi mà nói :
- Cô thật sự yêu thích giây phút vừa qua. Lâu lâu… mình cũng phải lập lại trò chơi này nhe ?
Tôi rất hài lòng thấy cô càng ngày càng dâm như tôi mong ước. Từ đó cô không còn định kiến với môn thủ dâm nữa. Ngược lại cô còn đâm ra ghiền nó.
Có một lúc, cô nhìn tôi rồi ngượng ngập hỏi :
- Hiếu có… mặc cảm hay không khi ở bên cạnh một người phụ nữ lớn tuổi hơn mình ?
Tôi nhìn cô ngạc nhiên nhưng tôi chợt nhận ra là cô có chút vần đề với chuyện đó. Phần tôi thì tôi rất hợp với những người phụ nữ lớn tuổi hơn tôi, từ chị Thão, chị Năm, đến chị Hai của tôi, dì Tâm hay cô Phượng.
Tôi cười :
- Phần Hiếu thì không có vấn đề gì nhưng chắc là cô thì lại có ít nhiều vấn đề.
Cô cúi đầu, không nói gì. Tôi tiếp :
- Theo Hiếu thì muốn làm giảm thiểu vần đề tế nhị đó thì nên định rõ lại cách xưng hô.
Cô ngước nhìn tôi, chờ đợi. Tôi nói tiếp :
- Nếu chúng ta cứ xưng hô « cô-em » với nhau thì chúng ta mặc nhiên đã định rõ sự khác biệt tuổi tác rồi. Do đó mình phãi tìm cách xưng hô truyền thống hơn như « anh-em » hay ít nhất, bình đẳng hơn bằng cách gọi tên của nhau.
Mắt cô sáng lên :
- Ừ đúng rồi đó. Ra ngoài mà Hiếu cứ xưng « em » với cô trước mặt người khác thì… làm cô ngượng lắm.
Cô nhíu mày suy nghỉ một chút rồi cười hì hì :
- Cô thích dùng « anh-em »… nhưng mà xưng hô « anh-em » thì có vẻ chỉ hợp cho vợ chồng thôi phải không ?
Tôi mĩm cười, nắm tay cô mà kéo đi làm cô ngạc nhiên hỏi tới nhưng tôi không trả lời cứ kéo cô đi theo tôi.
Tôi dẫn cô vào chùa lạy Phật và trước chánh điện tôi nghiêm nghị khấn lớn tiếng để cho cô nghe :
- Hôm nay chúng con là Nguyễn Thanh Hiếu và Trương thị Ngọc Phượng xin Trời Phật chứng giám cho chúng con được thành vợ chồng và chúng con xin nguyện sống bên nhau trọn đời.
Cô kinh ngạc há hốc miệng. Nhưng thấy tôi không có vẻ gì là giỡn cợt, cô bối rối quỳ xuống bên cạnh tôi và khấn theo tôi.
Ra khỏi chùa, cô Phượng kéo tôi ngồi xuống một ghế đá trong góc vắng rồi gục đầu vào vai tôi mà bồi hồi ứa nước mắt :
- Như vậy bây giờ mình đã thành vợ chồng với nhau thiệt sao ?
- Thì chứ gì nữa, dù chỉ là vợ chồng trước bàn thờ Phật nhưng cũng là vợ chồng. Mà Phượng có chịu làm vợ của Hiếu hay không ?
Cô vừa quẹt nước mắt vừa cười :
- Em rất là sung sướng được làm vợ của Hiếu.
Tôi ra phố mua tặng cho cô một dây chuyền đeo cổ rồi nói :
- Tặng cho vợ món nữ trang này để kỷ niệm ngày hai chúng ta thành vợ chồng.
Cô lại ứa nước mắt vì hãnh diện :
- Em thật sự không ngờ là ngày hôm nay… em lại nên vợ chồng với Hiếu. Hiếu làm em bất ngờ và hạnh phúc lắm.
Về nhà tôi cũng nói lại với mẹ cô chuyện đó và được mẹ cô chấp thuận.
Bà nói :
- Thấy hai đứa nên đôi với nhau mẹ mừng lắm. Mẹ chỉ có con Phượng mà thấy nó cứ long đong không lập gia đình nên mẹ cũng buồn lắm. Bây giờ nó có được một tấm chồng, mẹ mừng không xiết.
Bà lại mĩm cười dí dỏm :
- Hai đứa coi bộ hạp với nhau dữ hé ! tối qua mẹ nghe hai đứa lục đục đến khuya, con Phượng không biết bị gì mà cứ rên hừ hừ làm mẹ ngủ không được…
Cô Phượng ngượng quá, mắc cỡ đỏ mặt.
Câu nói của mẹ cô Phượng làm tôi kinh ngạc. Tôi ngắm nhìn bà. Đó là một người phụ nữ ở lứa tuổi 50, khá nhạt nhòa, gương mặt của bà biểu lộ sự hiền hòa, thánh thiện của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Bà không còn thấy đường nữa nên chỉ đi quanh quẫn trong nhà. Bà nói là bà trăn trở không ngủ được vì nghe con gái mình rên hừ hừ, dù là nói khôi hài nhưng không lẻ là ở lứa tuổi của bà, bà vẫn còn những thao thức về tình dục sao ? Cô Phượng đã từng kể cho tôi nghe là bà đã góa chồng từ cả chục năm nay rồi và từ đó không hề có người đàn ông nào hết. Nghe cô nói, tôi cứ nghĩ bà là một bà thánh hoàn toàn không dính « bụi trần » chút nào !
Tối hôm đó, biết là mẹ cô Phượng nghe rõ tất cả những động tĩnh trong nhà vì vách mõng teng nên khi tôi lên giường với cô Phượng thì tôi cố ý làm những trò mà cô ưa thích nhất làm cô không ngớt rên rỉ vì sướng khoái. Tôi biết cô ưa được bú lồn nên tôi đè cô ra mà bú. Lúc đầu cô còn cố kìm hãm những cảm xúc của mình vì sợ bị mẹ nghe nhưng sau đó cô không còn biết trời đất gì nữa mà cứ rên rỉ không ngừng.
Sau khi cô mệt mõi mà thiếp đi thì tôi mò qua phòng kế bên của mẹ cô Phượng. Biết mẹ cô mù không thấy gì nên tôi rón rén bước đến gần giường của bà mà không gây tiếng động. Và tôi mừng vui khi thấy là điều tôi dự đoán đã đúng hoàn toàn. Trong bóng tối lờ mờ, bàn tay của bà đang luồn dưới lưng quần và nhìn đủng quần dao động đều đều lên xuống thì tôi biết là bà đang tự thủ dâm. Té ra bà cũng còn dính nhiều bụi trần chứ không phải là bà thánh như con gái bà tưởng tượng. Tuy đang tự đem lại cho mình niềm sung sướng nhưng gương mặt của bà vẫn phãng phất nét buồn và khắc khổ làm tôi thấy thương bà vô cùng. Một người đàn bà đơn thân độc mã, quên mình mà nuôi con gái cho đến lúc nó trưởng thành thì chắc là cuộc sống riêng tư rất là khô khan trống trãi. Bây giờ dù là đang tự thủ dâm nhưng bà vẫn không bỏ đi được nét trầm tư, khắc khổ đó, có vẻ như thủ dâm chỉ là một thao tác để giải quyết một nhu cầu, không hơn không kém. Lòng tôi tràn đầy cảm khái… rồi không hiểu điều gì đã xảy ra trong đầu tôi mà tôi dịu dàng đặt tay lên trên bàn tay đang thủ dâm của bà. Bà giựt mình hốt hoãng nhưng tôi kịp lấy tay kia đè lên miệng của bà, không cho bà kêu la. Tôi thầm thì để trấn an bà :
- Má, đừng sợ, Hiếu đây mà !
Bà kinh ngạc, hướng gương mặt với đôi mắt vô thần về phía tôi mà ấp úng :
- Hiếu… Hiếu…
Đã lỡ phóng lao rồi, tôi đành phải theo lao, tôi run run tiếp :
- Má… hảy để cho con giúp má, con chỉ muốn làm cho má được vui và hài lòng mà thôi. Con không muốn gì khác hơn đâu.
Bà lắng nghe, gương mặt lo lắng khẩn trương cực độ, bà nhăn nhó, cố nhoài người để thoát ra khỏi gọng kềm của tôi nhưng tôi vẫn cố thuyết phục bà :
- Má đừng làm lớn chuyện, con năn nỉ má đó. Con thật sự chỉ muốn làm những gì má bằng lòng mà thôi. Má, hảy tin tưởng con đi…
Không biết có phải vì những lời nói của tôi đã làm bà yên tâm hay là vì bà không muốn làm to chuyện ảnh hưởng đến con gái mà bà tỏ ra lưởng lự, nằm im, không vọng động nữa… tôi cố nói thêm vài lời nữa để thuyết phục bà… rồi tôi rón rén luồn một bàn tay vào quần ngủ của bà. Bà nhăn mặt, lấy một tay đè lên tay tôi, không muốn cho tôi tiến xa hơn nhưng khi tôi cưỡng lại mà dùng sức đẩy bàn tay của mình tiến xa hơn thì đột nhiên bà buông lõng người ra. Tôi mừng quá lấy tay úp lên mu lồn của bà, một mu lồn thật ấm áp và ra nước ướt nhèm vì bà đã hứng tình lúc nẩy rồi. Tôi thật sự không ngờ là mình lại được diễm phúc chạm vào mu lồn của người phụ nữ mà tôi quí trọng này. Tôi nghe bà run bây bẩy mà hự lên một tiếng nhỏ khi tôi chiếm được mu lồn của bà, bà không ngờ là sau cả mấy chục năm lại có một bàn tay đàn ông rờ lên mu của bà. Đúng là mẹ nào con nấy vì lông bà cũng dài ngoằn như lông con gái bà. Tôi thích thú bóp lồn bà trong khi bà run như bị sốt… tôi cảm nhận rõ ràng là bà nổi gai nổi ốc cùng mình. Vì bà đã hứng tình đến cao độ rồi khi tự thủ dâm lúc nẩy nên tôi chỉ cần làm thao tác thủ dâm chưa đầy một phút là bà đã đạt được cơn cực sướng. Bà chỉ kịp vơ lấy cái gối mà úp lên mặt để kềm hãm tiếng kêu ríu rít của bà. Tôi mừng rỡ vì đã đem lại được hạnh phúc bất ngờ cho bà… tôi càng sụt thì bà càng ra khí lai láng… cả người bà rung chuyễn một cách kín đáo.
Xong rồi, bà nằm để hai tay lên ngực nhắm mắt mà thở dốc. Tôi mĩm cười nhìn bà, lòng lâng lâng vui, rồi tôi lặng lẻ trở về phòng mình.
Sáng hôm sau ra ăn sáng tôi hơi nơm nớp căng thẳng vì không biết bà sẽ phản ứng ra sao. Nhưng mà đây cũng là một kinh nghiệm cho tôi để hiểu hơn về tâm tính đầy gúc mắc của đàn bà : không như dự định của tôi, bà vẫn bình thản, coi như không có gì xảy ra, bà vẫn đối xử với tôi như thường ngày, nghĩa là vừa dè dặt, xa vắng, vừa lịch sự có chừng mực. Tôi thật sự không ngờ là bà có thể cư xử một cách lạ lùng như vậy, làm lơ coi như chuyện kinh khủng của tối hôm qua là hoàn toàn hư cấu ! qua giây phút bỡ ngỡ ban đầu tôi cũng phải nhận ra có lẻ đó là phương án hay nhất cho bà : làm lơ để cho mọi chuyện vẫn ở vị trí củ mà không thay đổi ! Hiểu được như vậy, tôi cũng đồng tình để nhập vai và đối xử với bà như bà mong muốn.
Tối đến, khi cô Phượng ngủ sây rồi thì tôi cứ trằn trọc về những gì đã xảy ra, về cách phản ứng của mẹ cô. Chịu không được, tôi rón rén mò dậy rồi bước sang phòng bà. Lần này tôi không cần cẩn thận để khỏi gây tiếng động nữa. Nghe tiếng động, bà ngước mặt về hướng tôi, trên gương mặt nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng thật dịu dàng. Ở đây được cả tuần rồi nhưng chưa bao giờ tôi thấy người phụ nữ này cười bao giờ, lúc nào bà cũng có vẽ khắc khổ, trầm tư. Bây giờ được nhìn nu cười của bà, dù là một nụ cười nữa miệng, tôi nghe lòng lâng lâng cảm khái. Tôi ngồi xuống bên giường. Bà mò mẫm nắm lấy được tay tôi rồi nằm yên không nói gì, vẫn với nụ cười thoáng nhẹ trên môi. Tôi cảm thấy thật gần gũi với người phụ nữ này, tôi có cảm tưởng là hiểu được tâm ý của bà.
Đêm tĩnh lặng, không khí thật yên bình… qua những cú bóp kín đáo của bàn tay bà, tôi biết bà muốn tỏ cho tôi biết là bà rất hài lòng và vui với giây phút này.
Sau một lúc, tôi dịu dàng đưa tay đặt lên bụng bà… thấy bà không nói gì, tôi yên lòng mà luồn tay xuống xa hơn… khi bàn tay tôi úp lên mu lồn của bà thì bà thở phào khoan khoái. Lần này không cần gấp rút như lần trước nên tôi chậm rãi âu yếm vuốt ve chùm lông dài của bà làm bà run nhè nhẹ. Tôi dùng hết kinh nghiệm của mình để khơi dậy những cảm giác ngọt ngào nhất cho bà, tôi muốn bà tận hưởng được những gì mà bà không được hưởng từ bao nhiêu năm nay. Tôi đút từ từ một ngón tay vào cái hang nóng ấm, một cái hang thật là hẹp một cách không ngờ, có lẻ vì không được sử dụng từ bao nhiêu năm rồi. Tôi có cảm tưởng đây là âm đạo một cô gái mới dậy thì… Bàn tay của bà luống cuống bấu mạnh vào tay của tôi dưới cảm giác xa xưa mới tìm lại được. Bà rạo rực rướn người lên… Tôi thụt nhè nhẹ ngón tay trong âm đạo của bà. Tuy không thật sự làm tình với bà nhưng ngón tay nằm lút trong cơ thể của bà cũng là một hình thức khẳng định bà cũng đã thuộc về tôi một phần nào rồi. Bàn tay kia của tôi nhẹ nhàng chiếm lấy hột le phập phồng làm bà khẻ kêu lên một tiếng nhỏ…Nhịp thở của bà dần dần trở nên bấn loạn… tôi vừa kích thích khe lồn, vừa dùng tay mà vuốt ve hai đùi và vùng bụng phẳng lì của bà làm bà mím môi cố không để cho tiếng rên rỉ thích thú được thoát ra.
Khi cơn sướng ập đến thì bà khép mạnh hai đùi lại, kềm chặt bàn tay của tôi trong khi cũng như tối hôm qua, bà vơ lấy cái gối úp lên miệng để cho những tiếng rên được bung ra trong im lặng… phải công nhận là bà ra khí thật nhiều, những hạch trong khe co thắt liên tục để dòng khí ứa ra từng đợt ! không ai ngờ được là một phụ nữ với một bề ngoài nhạt nhòa và tầm thường như bà mà lại có thể biểu lộ những cảm xúc nhục dục một cách nồng cháy và tuyệt vời như vậy. Trong khoảnh khắc đó bà trở nên đẹp lạ kỳ, cũng như bao người phụ nữ trong cơn sướng khoái nhục dục. Nhìn bà thăng hoa là một hạnh phúc đối với tôi. Tôi tiếp tục sụt nhẹ nhàng để được ngắm nhìn giây phút đó kéo dài. Chúng tôi không trao đổi với nhau một lời nào nhưng tôi cảm thấy thật gần gũi với bà. Tôi không cần gì hết từ bà, tôi chỉ sung sướng được đem lại cho bà những giây phút tuyệt vời đó mà thôi.
(Hết Phần 6 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 7 )
























& gửi kèm CC 1 bản tới 







