Phần IV: HÙNG BÁ MỘT PHƯƠNG

Chương 109: Cái Số Hưởng









THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới


Nhật Mai...Will you marry me?
Lúc Nhật Phong quỳ xuống tay dâng bó hoa nói câu ‘Nhật Mai...Will you marry me?’ ,trong nhà hàng có hơn trăm người hiện diện, tiếng cười tiếng nói ồn ào nên dỉ nhiên không nghe được câu ‘kinh điển’ nầy nhưng nhìn hình ảnh trên màn hình TV thì quá rỏ ràng rồi...Thiếu tướng Trần Nhật Phong cầu hôn TT Trình Nhật Mai...Là 1 cặp trai tài gái sắc đấy.
Bầu không khí đột nhiên im lặng...Cả trăm i-phone hướng về Trần Nhật Phong để ‘livestream’ phút giây lãng mạng ‘lịch sử’ nầy...
Nhật Mai bối rối,phải,đối với nàng,Trần Nhật Phong không tệ nhưng tình cãm của nàng đối với gả còn thiếu cái gì đó để xẹt ra tia lửa dẩn đến tình yêu như vậy làm sao nhận lời cầu hôn được nhưng nếu bây giờ từ chối cho dù lời nói khéo léo cở nào thì trước mặt đám đông sẻ làm gả bị tổn thương,nàng không muốn chút nào.Nghỉ vậy Nhật Mai đứng thừ người ra.
‘Yes...Yes...Yes...’ Thấy nàng đứng bất động,đám khách tưởng nàng xúc động e thẹn nên cổ vủ hò reo.Nhật Phong cũng nghỉ vậy ,tay định lấy chiếc nhẩn cưới đã chuẩn bị sẳn trong túi áo...
Ngay lúc nầy ngọn đèn điện trang trí lớn treo trên trần nhà lắc lư chuyển động nhè nhẹ rồi nhanh dần bất thình lình rơi thẳng xuống thẳng xuống đụng sàn gổ nghe ‘rầm’ 1 tiếng .Cũng may khi thấy nó bắt đầu lắc lư mọi người theo phản xạ tránh đi nên không có ai bị thương.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu xãy ra chuyện gì,cùng lúc, ly,chai treo trên nóc bar rượu,một số dỉa chén ly nước trên bàn,màn hình TV đồng loạt rớt xuống đụng nên nhà nghe 1 cái ‘rầm’ vang dội...
“-Động đất..Chạy mau...” Đến lúc nầy thì mọi người chợt hiểu.Tuy ở Việt nam,động đất rất là hiếm nhưng mấy năm gần đây nghe nói vùng Đắk Lắk ,Kom Tum gì đó đã xãy ra 1 hay 2 lần rồi.Vậy có khi nào lần nầy xãy ra ở Hà Nội?Chứ còn gì nửa,thời bình mà,không phải là mỷ đế thả bom,cũng không nghe tiếng nổ vậy không phải là động đất thì là cái gì?Mà cho dù không phải thì có sao chứ,trước hết là chạy ra ngoài cái đã,an toàn là trên hết,chần chừ ở đây khi nhà xập sẻ bị bê tông đè chết...Nghỉ vậy nên la lên,miệng la chân chạy ...
Một người chạy thì có người thứ hai thế rồi cả đám ùn ùn xô đẩy chen lấn tranh nhau chạy ra cửa...
-Các người bình tỉnh lại.
-Trật tự một chút...
Để thể hiện tác phong lãnh đạo của mình,Ngô Hồng Sơn,Huỳnh Quang Dũng mổi người quát 1 câu nhưng thấy trần nhà rung càng lúc càng mạnh hai lảo lắm lét nhìn lên những cây đà ngang trong lòng thấp thỏm lo âu sợ chúng ngả đổ xuống thì bỏ mẹ vì vậy chân xê dịch nhanh dần .
-“Mình mau ra khỏi đây...Bó hoa hồng của Trần Nhật Phong rơi trên sàn nhà,gả nắm tay Nhật Mai kéo.Nàng nhanh chân bước theo,trong lòng cãm thấy nhẹ nhõm,thầm nghỉ đây có phải là ý trời?
Lúc nầy ngoài đường người đông nghẹt,ra được rồi thì ai cũng lo lắng không biết ở nhà có bị gì không nên lấy di động gọi về thăm hỏi ...Biết không có gì thì mới yên tâm đồng thời thúc giục người nhà ra đường tạm thời lánh nạn ít nhất là qua đêm nay...
-“Nhật Mai...Ngày khác nha,anh hứa chúng ta sẻ có một ngày khác hoành tráng và lãng mạn hơn...”
Thấy chuyện cầu hôn lãng mạn của mình chỉ kéo dài chưa được 2 phút liền bị sự cố nên đành phải gát lại,Trần Nhật Phong nhìn Nhật Mai mà trong lòng cãm thấy bức xúc ái náy nói lời hứa hẹn...
-“Ừm...” Trình Nhật Mai thở phào, trong lòng đang rất vui,rỏ ràng ’ông trời’ vừa rồi đã giúp nàng tránh được tình huống khó khăn. Nàng muốn nhân cơ hội nầy nói ‘giửa chúng ta chỉ là bạn bè,chuyện kết hôn Phong hãy quên đi’ nhưng cãm thấy hôm nay chưa phải là lúc cho nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện chờ thời cơ thích hợp...Nàng đã suy nghỉ kỷ rồi,nàng đối với Nhật Phong không có cãm giác yêu đương,bằng chứng là hơn nửa năm nay,vào Nam công tác,đối với gả ,nàng không một chút nhung nhớ nhưng đối với tên kia,trở ra Hà Nội chưa được 1 tuần thì trong lòng nàng đã bồn chồn,trống vắng muốn thấy mặt hắn mặc dù cả hai chưa có gì với nhau ngoài việc châm chích,bắt bẻ.
Nghỉ tới đây,một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Trình Nhật Mai :’ Ừ há...Bích Trâm vừa lên Trung Tướng thì được điều động làm Bí Thư An Giang?Con nhỏ nầy trước tới giờ thích xông pha bây giờ chịu chuyển qua chính quyền còn không phải là vì hắn mà chuyển vào Nam hay sao?Chứ còn gì nửa?Vậy thì mình cũng như nó,xin được điều động vào Nam?...’
Nghỉ tới đây hai mắt Trình Nhật Mai hai mắt sáng rở,âm thầm quyết định...
...
Tờ mờ sáng,ở UBND huyện Lấp Vò đèn đuốc sáng choang ,đã không ít người đến chuẩn bị cho một ngày làm việc mới.Không phải chỉ hôm nay,hơn hai tuần đã như vậy rồi thay vì sáng 8 chiều 5 kể từ ngày Đức Bí tịch lên đường bay ra nước ngoài thì đại đa số sáng 6 chiều 6...12 tiếng 1 ngày vậy mà ai cũng rất hăng hái vui vẻ.
Đám công chức thì không nói làm gì,dù sao cũng được trả lương giờ phụ trội,hết cách thôi lóng rày quá nhiều việc để làm.TTTM Cao Lãnh tuy là thuộc về tư nhân nhưng về giấy tờ của cả mấy trăm cơ sở làm ăn trong đó cần được cấp giấp phép mà đâu phải ‘ký tên’ là được.Cần phải giám định để mọi mặc phảt hợp pháp,hợp tiêu chuẩn,theo đúng qui định.Cả 1 khối việc khổng lồ..
Văn Đường từ khi được đề bạt làm Chủ tịch HDND rất tỏ ra sốt sắng,tận tâm trong chức vụ,lảo là 1 trong những người đến sớm nhất sau đó là Phó Chủ Tịch Tuyết Hoa,Thanh Phương,Trưởng Phòng Tài Chánh huyện Thu Thủy và Chánh văn phòng Ngọc Thy và Thư ký Ngọc Thơ...Nói tóm lại ‘cao tầng’ của Huyện ai cũng nổ lực sốt sắng thì đám cán bộ công chức cũng không dám lơ là.Có thể nói là Huyện Lấp Vò ngày nay đã hoàn toàn ‘lột xác’ khi so với năm trước.
Nói về chuyện huyện ‘lột xác’ nầy, dân trong huyện ai cũng thán phục Đức Bí tịch tận đáy lòng,cũng như xả Đông Phú,người Lấp Vò bây giờ hầu như ai cũng có chử ‘Đức’ trên trán thậm chí có người tiếc hận mình không có con gái nếu không sẻ gả cho hắn cho dù làm bé hay người tình cũng được.
Trước đây Ngọc Thơ nghe thật chói tai bởi vậy khi biết chị mình có tư tình với hắn,nàng liền mét mẹ,hy vọng mẹ can ngăn nhưng nàng không ngờ mình bị mẹ mắng khiến nàng chưng hửng,
‘Đàn ông tốt là người đàn ông có quyền lực để bảo vệ vợ con mình,con nhìn thằng Đương đi,nó bảo vệ được chị hai con à?Hừ,từ khi gả cho nó,chẳng thấy có ngày nào chị hai con được sung sướng,ấm no mà toàn là chịu khổ trăm bề,như vậy chưa đủ sao?Bây giờ nhìn đi,chị con rất yêu đời còn nửa nhìn nhà mình bây giờ,con thấy rồi đó không cần mẹ nói chứ hả...’ Lúc mẹ nàng rống giận nói ra những lời nầy,Thơ thật khó mà tin được là từ miệng của mẹ mình,hơn nửa tuy cha nàng không nói gì nhưng nhìn ánh mắt cha.Thơ biết cả cha và mẹ đều có cùng ý nghỉ.
Lúc đó Ngọc Thơ thầm nghỉ thiệt là mất đạo đức quá mà,sao có thể như vậy chứ bởi vậy trong lòng không phục thậm chí muốn từ chức ,không làm thư ký nửa cho khỏi chướng tai gai mắt.Nhưng khi biết được Tuyết Hoa,Thanh Phương cũng như chị mình đều có tư tình với hắn hơn nửa Ngọc Thơ khám phá thì ra các đàn chị Thu Thủy,Oanh Oanh,Lan Chi cũng có ý đồ ‘hoa rơi hửu ý’.
Ngọc Thơ bắt đầu ngờ vực bản thân, nghỉ mình mới 24 sao lại có tư tưởng của bà cụ già?Trong khi cha mẹ mình thì ý nghỉ phóng khoáng cởi mở như người trẻ?Rồi nàng miên mang nghỉ ngợi :’Phải rồi,chị hai thì không nói làm gì,trước kia mình đi ra ngoài,đi tới đâu,cuộc sống rất bấp bênh tạm bợ,bây giờ...
-“ Đức Bí Tịch hôm nay về trụ sở..Lịch trình của anh ta thế nào?Em duyệt lại 1 chút đi” Thấy Ngọc Thơ ngồi thừ người suy nghỉ.Ngọc Thy nhắc nhở.
Chuyện em gái biết nàng vụng trộm với hắn .Ngọc Thy không còn bận tâm chút nào,mặc dù biết mình có lổi nhưng có lúc Thy hy vọng Đương biết được thì nàng không cần mở miệng giãi thích phân trần,lúc đó đường ai nấy đi thôi.Thế kỷ thứ 21 rồi,không có gì phải vấn vương khi tình đã không còn.
-“Lịch không bận lắm có lẻ nhiều người chưa được thông tin Đức Bí tịch về trụ sở...Quên nửa,hồi nảy em thấy anh Mạnh và chị Mai ,cả hai tới rất sớm,đang ở ngoài cổng” Ngọc Thơ đáp,giọng nói rất bình thường,không còn giận dổi nửa về chuyện chị mình dối chồng ngoại tình với người tình trong mộng của mình...
-“Vậy hả?Sao không mời ảnh chỉ vô đây...Thôi,để chị...” Ngọc Thy nhíu mài,thầm trách Ngọc Thơ quá hời hợt... anh Mạnh,chị Mai là con của bác Kiển,người có ân với nhà nàng dỉ nhiên phải nên ân cần đối đãi mới được.Bởi vậy nói xong liền mở cửa đi nhanh ra ngoài cổng.
-“Sao không chứ,em có mời ảnh chỉ vô đây ngồi chờ nhưng cả hai kiên quyết không muốn phiền mình làm việc,nói chờ tới giờ mới vô...Em thiệt hết cách...” Ngọc Thơ bước theo,vừa đi vừa phân bua...
Thy gật đầu,âm thầm hãnh diện.Lẻ ra mướn công nhân viên chức phải qua thủ tục tuyển chọn nhưng nàng bỏ qua,thủ tục thì sao chứ,đám viên chức hiện nay không phải qua thủ tục để khảo hạch ‘đủ tiêu chuẩn à?’ nhưng sự thật thì lúc nào cũng ù ù cạc cạc,chẳng có 1 chút chuyên môn vậy mà đãm nhiệm những khâu quan trọng trong các phòng.Chuyện nầy phải chấm dứt.Anh Mạnh và chị Mai đều tốt nghiệp đại học,tuy chưa có kinh nghiệm nhưng có học vấn và kiến thức chuyên môn như vậy quá đủ rồi.
Hai chị em bước ra ngoài,đi về hướng cổng thấy một người đàn ông và một người đàn bà ,cả hai đều trạc tuổi nàng đang đứng dưới mái hiên của bãi đậu dành cho xe 2 bánh ,vẻ rụt rè.ánh mắt vui mừng khi thấy hai chị em Thy-Thơ.
-“Hi hi...Anh Mạnh,chị Mai...Vô đây đi...
-“Chánh văn phòng Thy,Thư Ký Thơ,xin chào...” Hai anh em Mạnh,Mai gật đầu lể phép chào,mĩm cười,miệng lí nhí.
-“Hi hi,cái gì Chánh văn phòng với thư ký chứ,cứ gọi hai đứa em là Ngoc Thy,Ngọc Thơ được rồi,mình là người 1 nhà,anh Mạnh,chị Mai không nên khách sáo như vậy...”Thấy hai người rụt rè...Thy,Thơ vồn vả,trong lòng nhìn Mai cãm thấy xót xa khi thấy Mai già trước tuổi.
-“Cũng là 1 câu thôi mà...” Mạnh nói,Mai mĩm cười ...Hai anh em nhìn nhau thấy lòng ấm áp,vô cùng xúc động,không ngờ Chánh văn phòng và Thư ký của Chủ tịch huyện thân phận cao vời vợi mà đối với mình niềm nở như vậy.Cả hai nhớ lúc lên Bình Dương làm việc,sếp của 1 khâu nhỏ trong công xưởng may mặc thôi nhưng cũng rất là hách dịch.
Mạnh ,Mai là hai anh em,tuy tốt nghiệp đại học tiếc là thời buổi nhất thân nhì thế , ba quan hệ tư tiền tệ hơn nửa tuy cha là Chủ tịch của 1 xả nhưng không xiểm nịnh lại che chở cho nhà họ Bùi nên mất lòng Thái Hửu Cơ.Trước đây Cao lảnh nói riêng,Đồng Tháp nói chung là bầu trời của họ Thái nên ai cũng sợ Thái Hửu Cơ vì vậy hai anh em chẳng kiếm được việc đành phải lên Bình Dương sống tha phương cũng hơn 5 năm rồi, bây giờ cả hai đều có gia đình và con cái,ngày Tết cụ bị về quê 1 lần rồi lại gồng gánh ra đi,tưởng cứ như vậy cho hết kiếp nầy.
Ai dè tuần rồi cha,mẹ gọi điện nói về nhà làm nhân viên cho UB Huyện,chưa hết bà xả của Mạnh và ông xả của Mai được nhận vào Đức Lập Cao Lảnh làm việc khiến hai anh em bán tín bán nghi.Trước sự quả quyết và thúc giục của cha,mẹ...Mạnh cùng vợ,Mai cùng chồng lấy cớ nhà có chuyện nên xin phép nghỉ vài ngày cùng về quê trong lòng hy vọng nếu được như vậy thì tốt,không được cũng không sao.
Hôm qua vừa về tới trưa thì buổi chiều liền được tin sáng nay đến nhận việc,còn vui mừng nào hơn ,ngày đầu tiên không thể đến trể vì vậy cả hai sáng sớm đã tới .Định đứng bên ngoài chờ tới giờ mới vô báo danh nhưng không ngờ thấy cả hai chị em Thy,Thơ ra tận ngoài đón ,thái độ rất niềm nở ân cần khiến cả hai xúc động.
-“Anh Mạnh,chị Mai...Anh chị theo em vào văn phòng đi..Thơ à,mau thông báo Trưởng Phòng Thủy nói hai nhân viên mới của Phòng Tài chánh đã tới rồi...”
Thy thân thiết nắm tay Mai bước đi,Mạnh theo sau.Nhân viên mới tới nhận việc lẻ ra với thân phận là Chánh văn Phòng.Ngọc Thy không cần phải đích thân đón chào,chỉ cần cấp dưới lo thủ tục là được rồi nhưng là con của Bác Kiển,ân nhân của nhà nàng thì khác.
-“Ừm..” Thơ lấy di động bấm gọi...
Bây giờ Hoàng Thu Thủy đôi khi nhớ lại chặng đường lên chức Trưởng phòng của mình,nàng cứ tưởng như là giấc mơ.Chủ tịch Huyện Đức vô cùng bá đạo,vừa đến huyện nhận nhiệm sở chưa được 2 ngày đã cách chức Trưởng Phòng Tài chánh ...Lúc đó hắn hỏi có ai tình nguyện thay thế ,Thủy chỉ là 1 nhân viên hợp đồng, được Ngọc Thy cổ vủ,Thủy liền đứng ra được ăn cả ngả về không,đánh cuộc 1 lần.
Giờ thì chử ‘Quyền’ đã xóa được rồi.Thủy chánh thức đã là Trưởng Phòng Tài Chánh huyện,là người của Đức Bí tịch đề bạt đấy nên trên trán có khắc chử ‘Đức’ .Có thể nói ở Ủy ban,nàng là 1 trong những người có quyền lực cũng như hai Phó Chủ tịch Huyện Thanh Phương và Tuyết Hoa nhưng không vì vậy mà Thủy kiêu ngạo,trái lại rất bình dị dể gần. Mọi việc cũng là nhờ Ngọc Thy cổ vủ...Bởi vậy đang trong văn phòng,nghe Ngọc Thơ gọi điện,liền nhanh chân đi ra.
-“Trưởng Phòng Thủy ...Đây là hai nhân viên mới của phòng tài chánh ,tôi giao cho chị...Anh Mạnh,chị Mai,đây là Trưởng Phòng Tài chánh Huyện mình...” Thấy Thủy tới,Ngọc Thy mĩm cười hàm súc giới thiệu.
-“Hoan nghênh..Hoan nghênh với đại gia đình của Ủy ban Huyện...”Biết Mạnh,Mai có trình độ đại học có bằng cấp tốt nghiệp tài chánh,còn là người quen thân của Ngọc Thy..Thủy niềm nở đón chào.
Được sự ủng hộ của Đức Bí tịch...Thanh Thủy đang tiến hành thanh lọc phòng Tài chánh,người ít hoặc không kiến thức chuyên môn bị di dời nhường chổ cho người khác nhờ vậy hai anh em Mạnh,Mai được nhận vào Phòng Tài chánh huyện,nói nào ngay cả hai có thể nói là thân tình với nhà họ Bùi nên có thể nói là thuộc diện ‘nhất thân’ nhưng là ‘thân’ có cơ sở,có bằng cấp hàng thiệt thứ thiệt đấy chứ không phải là 1 tờ giấy mua về.
Không chỉ ở Phòng Tài chánh mà hầu như toàn bộ các Phòng của Huyện đều được thanh lọc .Đức Bí tịch tuy học hành không cao nhưng lại rất coi trọng ‘hiền sỉ’ cho nên hiện nay Huyện cần khá nhiều người
-“Trưởng Phòng Thủy..Mai nầy xin chỉ dạy nhiều...” Mạnh,Mai lần lượt lể phép chào hỏi.
-“Hi hi,đừng nói vậy mà,phải nói là giúp đở lẩn nhau thì đúng hơn...” Thủy khiêm nhường...
-“Thôi đừng nói thêm nửa..Anh Mạnh,chị Mai trưa nay em đãi hai người ăn cơm...”Ngọc Thơ thân thiết cười nói...Vừa dứt lời thì có tiếng nói vang lên khiến mọi người giật mình...
-Wow! Đãi ăn cơm?Có phần của tôi không..Hihi...
Chạy vô bãi đậu xe nhưng thấy đèn đuốc sáng choang,tưởng mình tới sớm nhưng không ngờ còn có người sớm hơn,biết là chắc chắn có chị em Ngọc Thy, bản tánh có chút tinh nghịch nên nãy sinh ý định ‘du kích’ vì vậy đậu xe bên ngoài ,âm thầm đi vào.Bảo vệ thấy Đức Bí tịch lù lù đi tới thì chấn kinh nhưng hắn phát tay ý nói ‘đừng ồn’ khiến hai người bảo vệ im lặng cho nên cả đám bên trong nào hay biết cho đến khi thấy hắn xuất hiện với cái giọng cà rởn quen thuộc.
-“Đức Bí tịch,là anh à?Anh không sao chứ?” Thu Thủy chưng hửng,buộc miệng hỏi.
-Ây...Đức Bí tịch ,bây giờ thấy lãnh đạo không có gì,tôi mới yên tâm...
-Đức Bí tịch...Anh không sao thì tốt quá...
-Nam mô a di đà phật...
-Cãm tạ chúa...
Đang trong văn phòng,nghe tiếng hắn.Văn Đường,Thanh Phương,Tuyết Hoa vội vả đi tới...Lan Chi,Ngọc Thúy,Oanh Oanh cùng lúc ùa chạy đến nhìn hắn từ đầu đến chân từ chân đến đầu.
Số là đêm qua,tuy không được tới gần nhưng người dân lân cận quán ba mẹ của Thanh Hà nghe tiếng súng nổ trong căn biệt thự,lại có công an vây bên ngoài thì không ai bảo ai đều lấy di động ‘lai chim’ có hơn trăm ngàn người xem
Đức Bí tịch,người An Giang nói chung,Cao Lãnh nói riêng nhất là ở Ủy ban huyện Lấp Vò không ai mà không biết hắn vì vậy tuy hình ảnh trong bóng đêm không rỏ lắm nhưng họ vẩn nhận ra hắn, áo đẩm máu được 2 mỷ nử dìu...Hắn là ai chứ, là cột trụ chống trời cho tất cả mọi người ở đây vì vậy hắn không thể bị cái gì.Đó là lý do bây giờ thấy hắn cười cười thì ai cũng thở phào. nét mặt rạng rở nói 1 câu cãm tạ trời đất.
-“Hi hi...Cám ơn mọi người đã quan tâm,tôi có 9 cái mạng lận,có sao đâu chứ,vẩn khỏe như con trâu í...” Hắn vừa nói vừa xoay 1 vòng ...
-“Hi hi Ha ha...” Mọi người bật cười,bầu không khí vô cùng vui vẻ.
-“Thư ký Thơ...Hồi nãy lần đầu tiên mới nghe cô nói đãi ăn cơm,wow,không giống bản tánh keo kiệt của cô đó nha,sao bổng dưng xài sang vậy?trúng số rồi sao?” Đức nhìn Thơ,trêu chọc.
-“Lãnh đạo,anh lầm rồi,người keo kiệt chính là anh đó chứ không phải tôi...” Ngọc Thơ trề môi,phản bác.
-“Không chứ hả..Tôi keo kiệt?”Đức ‘sửng sốt’...
-“Phải đó Thơ..Nói đi...”Mọi người thích thú cổ vủ Thơ.
-“Chứ còn gì nửa, cấp dưới đãi lãnh đạo ăn cơm thì không tốt vì có vẻ tâng bốc nịnh bợ cũng là 1 hình thức tặng quà cáp vậy ngược lại lãnh đạo thấy cấp dưới siêng năng làm việc thì phải đãi ăn cơm coi như khuyến khích cổ vủ ủy lạo mới phải.Tôi là thư ký của anh mà anh chưa bao giờ đãi tôi ăn cơm thì có phải anh là người keo kiệt hong?” Ngọc Thơ vênh mặt lí sự...
-Ý,nghe có đạo lý nha...
-Chuẩn không cần chỉnh...
-Lãnh đạo, anh quá keo kiệt rồi...Có phải nên tự kiểm điểm và sửa lổi lầm không?
Các nàng nhao nhao,gật gù,mổi người nói 1 câu...
-“Lãnh đạo,chuyện gì chứ chuyện nầy tôi không bênh anh được rồi...Ý,còn nửa nha,nhớ lúc trước khi anh lên đường có nói sẻ mang quà về cho chị em chúng tôi mà,có phải không các người?sao không thấy gì hết vậy? “Ngọc Thy bỏ đá xuống giếng.
-“Phải ha...Chị Thy nhắc mới nhớ..”Đám phụ nử ‘trừng mắt’ nhìn hắn...Văn Đường thầm cười ,lắc đầu ,lảo muốn ‘cứu chúa’ nhưng lực bất tòng tâm, chỉ đành mĩm cười.
-“Khụ khụ khụ...Quà hả?Ai cũng có mà,quên sao được chứ,không phải là quên mua mà là có việc đột xuất nên quên mang theo...Vài ngày nửa nha, sẻ mang xuống tới.”Đức trừng mắt với Ngọc Thy,thầm nghỉ ‘phản rồi’.xem ra phải ‘trừng trị’ mới được...
-“Không phải chỉ có quà thui đâu,lãnh đạo không được đánh trống lảng nha,anh đừng quên đãi chị em chúng tôi ăn cơm vì làm việc cực khổ trong lúc anh ở bên Canada đó...” Ngọc Thơ quyết ‘không tha’...
-Ahhh,thui tui hiểu rồi,cô đão 1 vòng lớn với mục đích là muốn móc túi tui chứ gì..Hi hi,vậy thì nói thẳng đi,được rồi,như vầy nha,các cô đi ăn xong rồi đem ‘biu’ về tui hoàn lại...Hài lòng chưa?
-“Không phải mấy quán vĩa hè đâu nhe,nhà hàng 5 sao đó,lãnh đạo,anh không ngại chứ?” Mai Thanh Phương cười duyên.
-“Dỉ nhiên là không rồi,lãnh đạo mình là đại gia của đại gia,có du thuyền lại mướn máy bay riêng cùng các vị phu nhân bay qua Canada du lịch,mình không thể làm lãnh đạo mất mặt được.Tôi nói có phải không các người ?” Đức chưa kịp ừ hử , Tuyết Hoa gỏ nhịp với Thanh Phương.
-“Hi hi..Đức Bí tịch,xem ra hôm nay cậu không mất chút máu là không được rồi...” Văn Đường mĩm cười.
-“ Nhà hàng 5 sao chứ gì...Được rồi,được rồi,các cô nói sao thì sao đi,10 sao cũng được mà,cũng là câu đó,đem ‘biu’ về tôi hoàn lại,như vậy được chưa?” Biết mình thế cô sức yếu trước 1 đám phụ nử .Đức chào thua.
-“Ah...Lãnh đạo,hay là như vầy không biết anh nghỉ sao?” Ngọc Thy chợt sáng mắt lên.
-“Cô lại có ý gì nửa đây,nói đi,đã nói là nhà hàng 10 sao cũng được mà...”Đức phát tay,thấy Thy ‘nhiều chuyện,hắn ’căm giận’ nhìn nàng ý nói sẻ ‘biết tay’ nhưng nàng phớt lờ.
-“Hi hi,các chị em,nghe nói lúc nầy ở bến Ninh Kiều rất nhiều người nhìn chiếc du thuyền của Đức Bí tịch mà trầm trồ,mình nghỉ có mấy thuở ..Hi hi, cho nên bổng có ý nghỉ nếu được ...”Nói tới đây ,Thy không nói nửa,mĩm cười,con nít cũng hiểu nàng muốn nói gì.
Đám phụ nử hai mắt sáng lên như hai ngọn đèn pha thầm nghỉ ‘wow!phải ha...nếu có thể lên chiếc du thuyền tham quan thì còn gì bằng?’Bởi vậy tất cả ánh mắt hướng về Đức Bí tịch,mong đợi.
-“Hi hi,chỉ có vậy thôi đó hả...Được rồi ,để tôi sắp xếp mời các người lên du thuyền chơi 1 ngày nha,vậy hài lòng chưa?Còn nửa nếu các người muốn thì mang gia đình theo cho vui..” Đức mĩm cười,chuyện nầy hắn đã từng nghỉ qua nhưng ngại.Miệng người ta kỳ lắm,nếu hắn tự ý mời thì sẻ có người nói hắn muốn khoe khoang nhưng nếu các nàng yêu cầu thì khác...
-“Lãnh đạo,là anh nói đó nha,không được nuốt lời...”Tuyết Hoa, Thanh Phương,Oanh Oanh,Lan Chi Ngọc Thúy,Thu Thủy,Ngọc Thy phấn khích,hăm hở.Là du thuyền tư nhân đấy,được lên tham quan 1 lần cũng đủ mản nguyện...
-“Tôi có nuốt lời bao giờ chưa..Ừm..Chánh văn Phòng Thy..Giao cho chị lập danh sách ,tôi cần biết biết bao nhiêu người để chuẩn bị...
-“Cả trăm người đó,có khi hơn...” Ngọc Thy nhắc nhở,nàng hối hận đã đùa quá trớn,chỉ muốn nói cho vui thôi ai dè hắn gật đầu không chút do dự...Người trong văn phòng thì không sao nhưng kèm theo người nhà thì con số tầm cở đó...
-“Không sao đâu,nếu đông quá thì chia ra 2 nhóm.Cứ quyết định như vậy...”Đức phát tay.
-“Các người còn không mau cám ơn Đức Bí tịch...” Văn Đường cười ,nhắc nhở...Lảo cũng háo hức,52 tuổi rồi,có thể nói là hơn nửa đời người mới có dịp tham quan chiếc du thuyền.Nghỉ tới đây lảo liếc nhìn hắn,aiz...Bây giờ mới thấm thía câu ‘trông người sang tủi phận hèn’...
-“Cãm ơn lảnh đạo..Hi hi..” Chúng nử cười hi ha,mặt hớn hở...
-“Hài lòng rồi chứ gì...Còn không mau đi làm việc?” Đức trợn mắt .
Chúng nử hi hi ha ha chạy đi,chẳng mấy chốc chỉ còn Thu Thủy,Ngọc Thy,Ngọc Thơ và Văn Đường.
-“Ha ha..Đưc Bí tịch,tôi biết gần đây có quán mới mở,thức ăn không tệ,hai là trưa nay chúng ta cùng nhau tới đó dùng cơm?”Văn Đường thân thiết đề nghị.
-“ Để bửa khác đi,hôm nay không được rồi.Từ Canada về thì bận việc quan trọng không có thời gian thăm Bí Thư à không là Chủ Tịch Nga của Hồng Ngự mới đúng cho nên trưa nay thấy rảnh 1 chút vì vậy muốn tới thăm viếng” Đức mĩm cười nhưng trong lòng đang thấp thỏm,con thím ba giống mình thì còn có lý nhưng con của Trương Tấn Dũng mà giống mình thì bỏ mẹ...
-“Thì ra là vậy...Phải phải,vậy để bửa khác,các vị từ từ nói chuyện ha,tôi còn có việc...” Văn Đường gật đầu,quay lưng bước đi trong lòng lảo vô cùng hâm mộ...Chuyện Chủ tịch Nga sanh quý tử,cháu đích tôn của nguyên Thủ tướng Trương Tấn Tài.Là người trong bộ máy Cao lãnh nói riêng,Đồng Tháp nói chung ai cũng có quà mừng nhưng nhà của ông cụ không phải ai cũng tới là được đâu à cho nên phải đành phải qua trung gian của Tỉnh ủy mà gởi tới nhưng Đức Bí tịch thì ‘thấy rãnh’ mới đi..Aiz...
-“Hai vị nầy là...”Văn Đường vừa rời đi. Đức mới thấy có hai người lạ đứng ngây ngô,hắn sửng sốt nhìn Ngọc Thơ hỏi.
-“Ouf...Đây là hai viên chức mới của Phòng Tài chánh,tôi ra đây là đón họ nhầm lúc lãnh đạo tới nên quên..Hi hi...” Thủy bẻn lẻn phân bua,đổ thừa.
-“Đây là anh Mạnh và chị Mai...Con của Chủ tịch xả Vỉnh Thạnh..Hôm nay là ngày đầu đến làm việc ở Phòng Tài Chánh ...Anh Mạnh,chị Mai ...Đây là Lãnh đạo huyện Đức Bí tịch...” Ngọc Thy giới thiệu.
-“Đức Bí tịch...” Mai lí nhí...
-“Đức Bí tịch..” Mạnh rụt rè,gật đầu cúi chào.Nãy giờ chấn kinh không ít.Nghe nói hắn trẻ nhưng không ngờ trẻ hơn tưởng tượng vậy mà còn vừa là lãnh đạo tối cao vừa là ông chủ của công ty mà vợ mình và chồng con Mai sắp tới làm việc.
-“Chào hai vị...”Đức mĩm cười gật đầu chào Mai,bắt tay Mạnh rồi chợt nhớ trước đây không lâu Huỳnh văn Kiển có nhờ Ngọc Thy giới thiệu con trai và con gái ông ta vào Đức Lập,sao bây giờ lại tới đâu nên ngạc nhiên hỏi.
-Ụa...Không phải anh chị tới Đức Lập sao?
-“Dạ...Dạ...Là vợ tôi và em rể ...” Cùng vợ con và em gái em rể vừa về tới hôm qua thì sáng nay, cầm bằng cấp đi nhận việc nên Mạnh không rỏ lắm hơn nửa lần đầu tiên đối diện với quan to,tuy hắn có vẻ rất bình dị nhưng Mạnh rất hồi họp,khẩn trương vì vậy ngập ngừng.
-“Là như vầy,bà xả của anh Mạnh và ông xả của chị Mai đều là kỷ sư công trình còn anh Mạnh và chị Mai thì có bằng kế toán,sẳn Trưởng Phòng Thủy nói Phòng Tài chánh huyện cần người cho nên...”Thy liếc Thủy...
-“Chuyện nầy có trình bày với Đức Bí tịch rồi,chắc Đức Bí tịch bận việc nên quên?”Thủy tiếp lời Thy...Trong lòng có chút thấp thỏm sợ hắn trách mình không qua đúng thủ tục tuyển người...
-“Nhớ rồi,nhớ rồi..Thôi đi làm việc đi.” Đức phát tay.
-“Anh Mạnh,chị Mai...Mời theo tôi vào trong...” Thủy mời Mạnh,Mai theo nàng vào trong văn phòng,tuy không qua thủ tục nhưng cũng phải phỏng vấn 1 chút xem bằng cấp vâng vâng và vâng vâng...Một lần nửa Mạnh,Mai khép nép cúi chào rồi đi theo Thủy vào bên trong.
-“Thư ký Thơ,hôm nay có lịch trình gì đặc biệt không?...” Đức nhìn Ngọc Thơ hỏi.
-“Chưa biết chắc ngày lảnh đạo anh về nên chưa sắp xếp lịch nhưng phần lớn là trong thời gian lãnh đạo anh vắng mặt ,các lãnh đạo xả tới báo cáo công tác với Phó Chủ tịch Hoa và Phó Chủ tịch Phương...”Thơ đáp...
-“Tốt..Cứ tiếp tục như vậy..”Đức phát tay,thầm nghỉ từ nay mình cứ nắm phương hướng,cụ thể thì để người khác phát huy coi như cho họ có dịp thể hiện khả năng như vậy mới có thời giờ làm chuyện khác...
Từ Canada trở về.Tú Nhi,Tuyết,Yến,Thụy Vủ vẩn còn nghỉ mệt ở Cần Thơ nên sáng nay hắn muốn ghé qua Đức Lập Cao Lảnh nhìn một chút trước khi tới thăm Nga,cũng là thăm Thanh Tình và Phương Linh nếu không thì là chuyện lớn.
Đang lúc nầy di động kêu tít tít...Có tin nhắn,Đức nhìn màn hình...Mai Thanh Phương,Tuyết Hoa gởi ‘text’ nói ‘see you tonight’ với hình hí họa miệng cười hi hi.Đặc biệt là hàng chử nhắn tin với nội dung ‘có chuyện cần gặp ‘ không chỉ của Lan Chi và của Ngọc Thúy khiến hắn giật mình,không biết hai người nầy muốn gặp mình có chuyện gì mà phải nhắn tin?Hồi nảy nói không được sao?Kỳ ha...Thôi được,nhưng không gấp...
-“Tôi có chuyện cần bàn với Chánh văn phòng Thy ,nếu có ai tới muốn gặp tôi thì hẹn ngày khác...”
Qua bên Canada, nửa tháng vừa về đã có chuyện với tụi in đô nên vô cùng bận rộn,nào biết chuyện hắn và Ngọc Thy thì Ngọc Thơ đã biết hết rồi bởi vậy như bình thường nét mặt nghiêm túc,Đức nhìn Ngọc Thơ,nói.
-“Ừm..” Biết Thơ đang nhìn mình,Thy có chút ngượng ngịu thầm nghỉ kệ đi dù sao nó biết hết rồi.
-“Dạ được...” Thơ đang nghỉ hắn và chị hai mình có họp thiệt hay không hay làm chuyện gì khác thì khó nói lắm nhưng đó là chuyện của anh rể,nhằm nhò gì tới mình.Nhưng nghỉ tới chuyện hắn và chị mình trai đơn gái chiếc trong phòng đó..Tim Thơ đập thình thịch khi nghỉ chị hai trước kia thục đức lắm mà sao bây giờ lại như vậy?Ây,còn hai mụ Tuyết Hoa,Thanh Phương nửa... Thời buổi nầy thiệt là...
Đức đi vô văn phòng,Thy bước theo...Cánh cửa vừa đóng hắn liền ôm chầm lấy,môi hắn phủ lấy môi nàng...Hơn nửa tháng rồi,phải nói là ‘bao nhiêu thương nhớ đong đầy’..Thy nồng nàng đáp trả,nàng cũng đang mong chờ giây phút nầy.
-“Đừng...Để tối đi...”Cãm giác được bàn tay hắn chui vào váy...Ngọc Thy thở hổn hển,miệng nói nhưng không cản cứ để tay hắn lộng hành chạm tới vùng cấm địa khiến nàng rùng mình,ham muốn dâng trào.
-“Sờ chút mà,thơm quá,không nhớ anh à...”Tay Đức chạm vào đám mạ non mượt mà ,xoa xoa chổ đó khiến Thy co rúm người,người nàng nóng hừng hực,liếc ra cửa nghỉ bụng ‘mặc kệ,nó biết rồi,sợ cái gì...”
-“Yêu em đi...” Thy thở hổn hển,kéo vạt váy lên,xoay người,hai tay chống vào tường,’doggy style’,tư thế nầy nàng thích nhất và thích họp nhất trong những lúc như vầy.
Tiển biệt thắng tân hôn,hơn nửa kích thích nhất là ‘đánh du kích’...Đức kéo phẹc mơ tuya quần mình, kéo quần lót nàng xuống quá đùi, cầm tiểu huynh đệ đang cúng ngắt dí ngay cửa hang đã lầy lội lắm rồi,nhấn vào 1 phát lút cán,nắc nhè nhẹ rồi nhanh dần...Thy bậm môi cố kiềm để khỏi rên rỉ thành tiếng.
...
Hai mắt Ngọc Thơ tập trung dán vào màn hình máy vi tính nhưng đầu óc nàng đang nghỉ chuyện khác,đúng ra là cố đoán sau cánh cửa đó ,bây giờ chị mình và hắn đang làm gì?Chắc là cái chuyện đó rồi,chứ còn gì nửa.Đúng là không thể tin được mà,chị Thy lúc trước hiền lương thục đức lắm sao bây giờ lại như vậy?
Rồi nàng nhớ lại mổi lần Mai Thanh PHương,Lý Tuyết Hoa mổi lần báo cáo công tác với hắn đều rất lâu...Aiz...Nhìn ’bà’ nào cũng tưởng là thục đức hiền thê lắm ai dè ‘khủng’ thiệt dám cấm sừng lên đầu chồng.Mà hắn cũng gan thiệt,rủi anh rể và chồng mấy bà kia biết được thì sao ta?Ậy,chuyện của người ta liên quan gì tới mình,suy nghỉ chi cho mệt...Nghỉ vậy nàng liền tập trung vào màn hình.
Nhưng chỉ 1 vài giây thôi thắc mắc lại đến trong đầu :’Thiệt là khó hiểu,hắn nhiều vợ như vậy sao còn gian dâm với đàn bà khác?đàn ông thích của lạ?còn chị mình,Lý Tuyết Hoa,Mai Thanh Phương chỉ vì hám lợi?Chứ còn gì nửa,Chị mình bây giờ là Chánh Văn Phòng,hai ‘bà’ Lý Tuyết Hoa.Mai Thanh Phương bây giờ đều là Phó Chủ tịch huyện.Đúng rồi,là trao đổi mà thôi...Ý,không phải đâu,rỏ ràng chị Thy yêu hắn lắm,hai bà kia mổi lần mình nghe được,cả hai đều cười rúc rích nét mặt rất là ‘ngựa bà’...Vậy là sao?Ouf...Ngọc Thơ sực nhớ có lần Lý Tuyết Hoa nói hắn là ‘Lao Ái’...
Tuy biết Lao Ái là ai nhưng vì để chắc chắn 100%.Thơ vào google gỏ từ ‘Lao Ái’,nàng lẩm bẩm đọc:
‘Theo ghi chép của sử ký Tư Mã Thiên, Lao Ái vốn là người cao lớn khỏe mạnh, năng lực tình dục mạnh, thường khiến nhiều đàn bà con gái ngoài chợ theo đuổi. Thừa tướng Lã Bất Vi mang ông vào phủ làm người hầu hạ.’
Ngọc Thơ trợn mắt há mồm...
’Òh my Goddd...Thì ra là vậy,đúng rồi sao mình không nghỉ tới vậy cà.Hắn nhiều vợ như vậy rỏ ràng là ‘chuyện đó’ rất khủng mới kham nổi chứ...Phải rồi,nếu là như vậy chị Thy và 2 bà Tuyết Hoa,Thanh Phương nhất định là có máu dâm rồi mới chịu nổi chứ còn gì nửa,hèn chi...Nghỉ vậy nên tim Thơ đập thình thịch,đứng lên đi vào toilet để hạ nhiệt.
...
-” Nửa tiếng trôi qua nhanh chóng, Ngọc Thy mệt phờ nhưng sắc mặt lộ nét thỏa mãn.Nàng đã hai lần lên đỉnh.Mặ dù còn muốn nửa nhưng không thể lâu quá được nên cả hai buông nhau ra,mặc lại quần áo chỉnh tề...
-Hi hi… nhà cửa ra sao rồi,khi nào dẩn anh tới.Mình cùng nhau suốt đêm ‘cắt băng khánh thành’...
-“Suỵt..Đừng lớn tiếng...Có chuyện nè...Ngọc Thơ biết chuyện của mình rồi đó...”Ngọc Thy lườm,tung bom tấn.
-“Cái gì?” Đức hết hồn...Hắn lo lắng không biết Ngọc Thơ có lẻo mép hay không nhưng chuyện Thy nói tiếp theo đó khiến hắn cãm thấy muốn xỉu.
-Ngọc Thơ biết chuyện của mình,nó còn nói với má và ba nửa...
-“Vậy..Vậy...Hai bác có nói gì không?”Đức đổ mồ hôi lạnh nhưng thấy sắc mặt Ngọc Thy ..Hắn nghỉ chuyện chắc không đến nổi nào nên an tâm 1 chút...
-“Có...1 câu thôi đó là ‘Con cái đứa nào cũng lớn rồi chứ không còn là con nít nửa làm chuyện gì không ai quản được...”Thy ôn nhu đáp.
-“Có nghỉa là sao?” Mặt Đức bư ra,là gian phu nên lo sợ mai nầy gặp ba,mẹ của nàng thì thiệt là xấu hổ.
-“Sao ngu vậy?Chẳng lẻ ổng bả hớn hở?” Ngọc Thy lườm,thầm nghỉ tên nầy bình thường thì rất thông minh nhưng có những lúc ngu như heo í...Thái độ của ba mẹ nàng khi biết chuyện nàng dan díu với hắn mà không phản ứng mạnh như vậy là tốt lắm rồi còn muốn gì nửa.
-“Ừ hén..Hi hi.Như vậy cũng đở 1 chút...”Đức thở phào...Mai nầy từ từ mới tính đi...
-“Em tính ly dị với anh Đương...Anh thấy sao?” Do dự ,đắn đo một hồi lâu tầm vài phút.Ngọc Thy chợt hỏi,bắt đầu xưng ‘em’ ngọt như mía lùi.
-“Hả?Khoan,không gấp,.Bây giờ ảnh mới qua Canada làm việc, hơn nửa Ngọc Hân sắp qua đó học, không nên xáo trộn tâm lý của cả hai,chờ chậm chậm 1 chút đi.” Đức lắc đầu khi nhắc tới Ngọc Hân...Aiz...Hắn hy vọng cô bé nầy và Gia Hân qua bên đó du học rồi cùng với Duyên.Mổi người cặp 1 anh Tây mủi lỏ mắt xanh thì quá tốt tuy là có chút tiếc nuối đấy.’Ui,lại nửa rồi,tiếc nuối cái gì chứ...
Rồi hắn nghỉ tới Thu,Ngân,Nhung,Hương,4 người đàn bà nầy vì hắn mà ly dị với chồng,tội nghiệt sâu nặng a...Ây,không thể nói như vậy đâu à,mình đâu phải chơi qua rồi bỏ chứ,cuộc sống của các nàng và con không phải tốt hơn rất nhiều so với trước kia sao?Ừ,mai nầy nhất định sẻ đưa bé Sỷ,bé Kiệt,bé Trúc ra nước ngoài du học mới được,coi như là đền bù...Nghỉ vậy nên Đức cãm thấy thư thái hơn nhiều.
-“Còn nửa nè...Chuyện của anh với Tuyết Hoa,Thanh Phương...Con Thơ cũng biết hết rồi...”Thy tiếp tục tung bom tấn...
-“Hả?”Vừa thư thái 1 chút,một lần nửa Đức kinh hãi,thầm nghỉ xem ra không thể để cô nàng nầy làm Thư ký cho mình được nửa rồi...
-“Hả cái gì..Không phải con Thơ muốn soi mói chuyện của anh đâu,mổi lần anh họp hành đều nhanh nhất là nửa tiếng,đối với ai khác thì 5 hoặc tối đa 10 phút thui,1 lần thì không nói nhưng mổi lần như vậy,con nít cũng biết bên trong đã xảy ra chuyện gì...” Thy trừng mắt nói...
-“Nè, nghỉ xem có nên điều Ngọc Thơ đi chổ khác?...”Đức hàm hồ gợi ý,có ai khờ dại giử ‘gián điệp’ bên mình chứ?
-“Nghỉ cũng đừng nghỉ nha...Anh có biết tại sao nó để ý từng li từng chút hong?Là nó thích anh đó,nên ghen...” Thy lại tiếp tục tung bom tấn.
-“Không phải đâu,là em đa nghi thôi...”Đức lắc đầu,đối với Ngọc Thơ,trước tới giờ mình rất đàng hoàng chưa hề có ý dê,sao lại như vậy?
-“Đa nghi? Trước khi biết chuyện của mình nó bóng gió nói thích anh lâu rồi,chỉ là chưa nói với anh thôi.Còn nửa nha,không phải chỉ có Ngọc Thơ đâu,Lan Chi,Oanh Oanh,Ngọc Thúy hình như cũng muốn hoa rơi hửu ý đó...Anh tự lo liệu đi...Cách nào cũng được nhưng chuyển em gái em đi nơi khác thì đừng hòng nha...”Thy hung hăng hăm dọa.
-“Em..Em nói thiệt hả?” Đức chấn kinh,nửa nừng nửa sợ,nếu là đúng như Ngọc Thy nói thì rỏ ràng ông trời muốn chơi mình đây mà. Lan Chi,Oanh Oanh,Ngọc Thúy đều hết xẩy...Không ‘đớp’ thì uổng mà ‘đớp’ thì..Để suy nghỉ lại coi,ừ hém,đâu có gì không ổn chứ?Ai cũng độc thân mà,không vướng bận chút nào.
-“Thiệt hay không thiệt anh sẻ thấy mà,không lâu đâu...Em đi ra ngoài làm việc...” Thy nói xong lắc mông mở cửa đi ra ... muốn nói ‘tối nay nàng sẻ theo Kim Khánh,Thanh Phương,Tuyết Hoa gặp hắn ở ‘Nhất dạ đế vương’ nhưng nghỉ lại muốn dành cho hắn ‘wonderfull surprise’ nên tạm thời giử bí mật.
Nghỉ tới tối nay ,Thy hai má nóng bừng,thầm hổ thẹn,nàng không ngờ mình có thể như vậy nhưng rỏ ràng nàng không có lựa chọn nào khác.Cắt đứt quan hệ với hắn trở về với Đương?Coi như chuyện nàng với hắn như là 1 giấc mơ?Nói thì dể, không thể nào đâu,nàng không thể mất hắn...Tuyết Hoa,Thanh Phương cũng như mình mà,còn Kim Khánh nửa...Cả 3 người họ không ngại thì mình ngại cái gì?
Đang suy nghỉ chuyện tối nay thì chuông di động reo,nhìn màn hình,thấy là Thu Thủy gọi.Thy mĩm cười,bắt máy.
-Sao?Đã quyết định chưa?
-“Hắn...Hắn biết tối nay tao...”Bên kia đầu máy,Thủy không nói nửa.
-“Hắn cũng không biết tao sẻ tới đó huống chi là mầy...Nà,tao biết mầy nửa muốn nửa không,lúc trước tao cũng vậy đó,mầy quyết định sao tao cũng ủng hộ. Như vầy đi, tối nay nếu qua 7 giờ mầy không gọi thì tao coi như mầy quay đầu,ngược lại thì tới điểm hẹn đúng giờ...”Thy nói xong,không đợi Thủy ừ hử,nàng cúp máy...
-“Ê...Chờ chút....” Thủy còn muốn hỏi thêm nhưng Thy đã cúp máy rồi...Định gọi lại nhưng Thủy liền để di động xuống.
Trong 1 thời gian ngắn từ 1 viên chức tầm thường trở thành Trưởng phòng tài chánh huyện khiến cuộc sống của Thủy thay đổi nghiêng trời lệch đất.Có câu ‘Nhà có người làm quan,trong nhà gà chó cũng thành tiên,tuy chỉ là 1 Trưởng phòng ,nói là quan thì chỉ là quan nhỏ thôi nhưng hiện giờ nhà nàng cũng như bên nhà chồng thì đúng là như vậy đó...
Không hoặc chưa được thì thôi nhưng một khi đã được rồi thì bằng mọi cách không muốn mất hơn nửa còn muốn hơn,là con người mà.Thủy sợ,nàng sợ 1 ngày nào đó,không xa,hắn rời khỏi đây thì rất có thể nàng sẻ không giử được và biết đâu sẻ mất hết những gì đang có.Nếu chỉ một mình nàng thì không sao nhưng người nhà? Không,không thể để chuyện đó xãy ra được.Thủy thầm nói với mình.
Hơn nửa,Thủy có ngưởng vọng cao,nàng nghỉ mình có năng lực mà,cho nên sẻ nổ lực để không chỉ là 1 Trưởng phòng,mà tương lai sẻ là Phó Giám đốc rồi Giám đốc Sở biết đâu còn hơn nửa...Giấc mơ nầy chỉ có thể thành hiện thực nếu nàng có chổ dựa khủng mà người có thể để nàng dựa vào không ai khác hơn là hắn.Người nầy trong tương lai sẻ bay cao...
Cho nên Thủy đã quyết định rồi,vậy thì đêm nay đi...
Thy đi ra ngoài rồi Đức vẩn thừ người suy nghỉ :‘Cách nào cũng được nhưng chuyển Ngọc Thy đi nơi khác thì đừng hòng ?’ Hắn bức xúc,như vậy làm sao được chứ?Việc đánh du kích trong văn phòng sẻ không thoãi mái chút nào...Ý khoan,’cách nào cũng được?’ Thy nói em nàng có ý với mình vậy thì hay là hoa thơm đánh cả cụm biến Thơ thành người của mình?Được đó,phải sớm tìm cơ hội mới được.Aiz,rỏ ràng muốn tu cũng không được mà.
Nghỉ vậy nên Đức thấy thư giãn 1 chút.Sực nhớ lời Ngọc Thy nói về Lan Chi,Ngọc Thúy .Hắn cầm di động xem lại tin nhắn khi nãy...Năm khi mười họa Ngọc Thúy,Lan Chi mới gởi tin nhắn...
‘Thôi đi...Thôi đi,không nên...Cái gì không nên chứ,rỏ ràng ông trời cho mình cái số hưởng,không hưởng thì bị ổng đánh cho tan xác nha...’
Đầu nghỉ vậy nên tay cầm di động bấm .Là cùng tin nhắn nhưng với Lan Chi thì là ‘chị’,với Ngọc Thúy thì là ‘Thúy’...Đại khái là như vầy:
‘Ừ được...Chị (Thúy) khỏe hôn?Kiếm ngày nào đi ăn cơm hay uống nước nha’...Từ Canada về có mang quà ,bảo đãm chị(Thúy) thấy sẻ thích...”Bấm xong hắn nhìn đồng hồ,ây chà,tới giờ đến Đức Lâp rồi,nếu không Tú Nhi,Thụy Vủ sẻ lên án tử hình cho mình đó...
Bên ngoài vẩn đang chăm chú nhìn màn hình của máy tính, nghe tiếng mở cửa,Ngọc Thơ ngẩn đầu lên,thấy hắn tim nàng đập mạnh.
-“Wow..Ngọc Thơ,sáng giờ bận rộn quá nên không để ý,bây giờ mới thấy cô đẹp ra.hơn lúc trước nhiều đó nha...
-“Lúc nào cũng vậy mà...” Ngọc Thơ lí nhí...
-“Đâu có,thấy lộng lẩy lắm hi hi..Ừm,cô chuẩn bị sáng mai cùng tôi đi xuống các xả dưới tham quan 1 chút...”Đang cười,Đức nghiêm túc nói.
-“Dạ được,xả nào để tôi gọi điện thông báo trước..” Ngọc Thơ lấy giấy viết.
-“Ậy,đừng làm vậy,tới đột xuất mà đừng để họ chuẩn bị...”Đức phát tay,trong đầu đã tính toán rồi,ngày mai xuống 1 xả nào đó cũng được rồi thì hi hi...Hắn liếc nhìn,wow...Bấy lâu nay quả thật không để ý...
...
Đức Lập Đồng tháp là do 4 công ty Hồng Ngọc,Thắng Lợi,Đống Đa,Trường Sơn hợp lại mà thành nên quy mô lớn hơn Đức Lập Cần thơ nhiều và đang trên đà phát triển hơn nửa.Trụ sở chiếm gần 2 mẩu đất bao gồm bãi đậu xe trước và sau dãy văn phòng 3 tầng nhìn rất hoành tráng.
Là ông chủ cũng là Tổng giám đốc nhưng hắn ít khi đến đây.Mọi việc do Tú Nhi,Tuyết,Yến,Thụy Vủ điều hành nhưng sau chuyến bay dài từ Canada trở về,mặc dù là máy bay riêng,có phòng ngủ riêng vô cùng thoãi mái nhưng 4 nàng vẩn than mệt nên muốn nghỉ thêm vài ngày lấy lại sức ,ra lệnh cho hắn tới Đức Lập nhìn 1 chút và làm quen với đám nhân viên ,là ông chủ vậy mà hầu như rất ít người biết mặt thiệt là nghe không thuận tai chút nào.
Nghe cũng phải bởi vậy hôm nay Đức dành chút thời giờ tới đây không quên ghé tạt qua tiệm bánh Hồng Phát mua búa xua la mua hầm bà lằng xắng cấu đủ các loại bánh mổi thứ 1 ít để đãi nhân viên.Nghe nói chỉ riêng văn phòng toàn bộ kiến trúc,kỷ sư,kế toán có tới gần 50 chục người nên hắn mua khá nhiều,đựng trong 5 hộp lớn.
Đức đậu xe,vai mang túi xách khệ nệ mang 5 họp bánh đi tới,định mở cửa nhưng bất thình lình có tiếng nói thánh thót vang lên.
-Để tôi giúp anh...
Theo phản xạ,Đức quay lại nhìn...Một mỷ nử nhìn hắn mĩm cười,tay mở của...
-“Cám ơn cô...” Đức bước vào,đem 5 họp bánh mùi thơm bay ngào ngạt để lên mặt bàn quầy lể tân,quay nhìn mỷ nử gật đầu cười,chào.
-Một lần nửa,cám ơn cô...
-“Không có chi,tiện tay thôi..”Nàng mĩm cười,bước đi vào trong mất hút ở cuối hành lang,phía sau hắn vẩn còn ngửi được mùi hương thoang thoảng.
-“Cậu tới giao bánh à?Sao nhiều vậy?Có biết ai đặt hàng không?Thôi được,để đó đi...” Bà ‘béo’ ngồi sau bàn lể tân nói với hắn,giọng có chút ‘kẻ cả’...
-“Giao bánh?”Đức sửng sốt nghỉ mình giống ‘shipper’ sao?nhưng rồi thầm mĩm cười,nghỉ cũng phải...
Ngoại trừ những buổi lể nhậm chức thì bất đắc dỉ phải hình thức 1 chút.Bình thường hắn không thích quần tây,áo sơ mi,cà vạt,mà chỉ thích đơn giản như quần Jean,áo T-shirt ...Nhưng không đơn giản đâu,trên người hắn,từ đầu đến chân đều là hàng hiệu, không Mỷ Chi thì cũng là Ngọc Lan,Gia Kỳ,Tú Nhi,Thụy Vủ,Tâm Đoan đặc biệt chọn lựa .Người không biết hàng thì tưởng là đồ lạc xoong mua ở chợ trời nhưng thật ra trên người hắn,từ đầu xuống chân,quần áo giày vớ tổng cộng cũng tầm mấy chục triệu đấy...
-“Tổng giám đốc,anh đã tới rồi...”Còn đang dở khóc dở cười khi bị coi là người giao hàng,bổng có tiếng reo ,Đức quay lại,thì ra là lần trước đã gặp qua người đẹp nầy ngồi ở vị trí của bà béo kia...
-“Cô là,hi hi,lần trước đã gặp qua nhưng không nhớ tên...”Hắn vừa nói vừa liếc nhìn bà ‘béo’ thầm phê bình 4 vị phu nhân của mình...Bàn lể tân rất là quan trọng sao mướn một bà béo phì như vậy,thiệt là mất thẩm mỷ,đàn ông đực rựa đang ‘lên’ mà nhìn thấy bà nầy bảo đãm trăm phần trăm sẻ xìu.
-“Hi hi,em tên là Thu Cúc,bây giờ là phụ tá cho trưởng phòng nhân sự...” Thu Cúc hớn hở,khoe.
-Wow..Vậy chúc mừng cô...Cố gắng lên nửa nha..
-“Thu Cúc...Vị nầy là...” nghỉ hắn là người giao hàng,bây giờ nghe Thu Cúc gọi hắn là ‘Tổng Giám đốc’ nên Bà ‘Béo’ rất là kinh hãi.
-“Chị Nở,đây là Tổng Giám đốc cũng là người sáng lập công ty mình.Tổng giám dốc,đây là chị Nở...”Thu Cúc giới thiệu.
-“Tổng giám đốc...Xin lổi nha,thấy Tổng Giám đốc cầm nhiều họp bánh nên tưởng là người đến giao hàng...” Bà ‘Béo’ ái náy phân trần.
Thu Cúc nghe bà Béo nói thầm kinh hãi, nghỉ chị Nở nầy thiệt là...
-“Hi hi,không có gì,chị Nở phải không?Nhờ chị đem mấy họp bánh nầy để ở phòng ăn để mọi người có thể hưởng dụng...Ý,em bé nầy là...” Đức đâu có vì chuyện đó mà chấp nhất.Hắn nói xong chợt thấy có bé gái trạc tuổi Thu Sương đang ngồi ở cái bàn nhỏ sau quầy lể tân nhìn mình,Đức nhớ là đã gặp em bé nầy ở đâu rồi nhưng nhất thời nghỉ không ra.
-“Là bé Thu Hương,con gái của chị Thu Lan...Hai ngày nay nhà trẻ có chuyện nên chị Lan mang bé tới đây...
-“À tôi nhở rồi...Bé Thu Hương hả,có nhớ chú không,chú đã gặp cháu và ba cháu ở bệnh viện lúc tới thăm má cháu đó...” Hắn tới gần,vuốt tóc bé,ân cần hỏi.
Thu Hương không đáp,chỉ gật đầu...
-“Bé Thu Hương đang làm gì vậy,đâu đưa chú coi..Chà,vẻ hình à,đẹp quá..Hi hi,nè ăn bánh đi...”Đức mở họp lấy 1 cái bánh đưa tới nhưng có lẻ vì mắc cở nên bé chỉ cúi gầm mặt.
-“Sao vậy?Không nhớ chú à...”Đức mĩm cười,chợt nhớ gì đó,hắn hỏi Thu Cúc.
-Suốt ngày bé ngồi đây sao?
-Dạ phải,đến giờ giãi lao chị Thu Lan ra chơi với bé ,lúc trưa thì hai má con cùng ăn cơm...
-“Như vậy đâu có được,trẻ nhỏ cần nghỉ ngơi,chổ đâu mà nằm?Chẳng lẻ ngồi suốt ngày...Chị Cúc,chị dẩn bé vào phòng của Tổng Giám đốc..”Đức phát tay ra lệnh,tuy hắn rất ít tới đây nhưng Phó Loan và Tú Nhi cũng dành cho hắn 1 phòng làm việc có giường ngủ, TV,tủ lạnh như là phòng của khách sạn 5 sao...Đặc quyền của Tổng Giám đốc cũng là ‘Chairman’ của Đức Lập mà.
Ngay lúc nầy được Nở thông báo Tổng Giám đốc đã tới.Hồng Ngọc,Thu Lan hấp tấp đi ra tiếp đón.
-“Đức Tổng.. Chị Tú Nhi nói hôm nay anh tới nên chúng tôi chờ anh để họp luôn...”Hồng Ngọc đon đã.
-“Đức tổng,thật xin lổi,nhà trẻ có chuyện nên đóng cửa,tôi đơn chiếc cho nên...” Thấy hắn đứng cạnh con gái mình..Thu Lan ái náy vì mang con tới nơi mình làm việc nên muốn phân bua giãi bài nàng vì bất đắc dỉ.
Đức phát tay...
-Lổi phải gì chứ... Ngọc Giám đốc,mai nầy cứ để bé Thu Hương đến phòng Tổng Giám đốc của tôi...Con nít mà,đâu thể để ngồi suốt ngày chứ...Chị Lan,cháu có vẻ nhút nhát hay là chị dẩn cháu vào phòng tôi để cháu nghỉ ngơi đi...
-“Không cần đâu Đức tổng,để nó ở ngoài nầy được rồi..” Thấy hắn rộng lượng, Thu Lan xúc động.
-“Cái gì không cần? Đặc biệt cho cháu chứ cho chị sao?Đừng nói nhiều nửa,đây là mệnh lệnh của Tổng Giám đốc tôi đó...” Đức quắc mắt.
-“Tổng Giám đốc đã nói như vậy..Hi hi..Thu Lan,chị mau làm theo đi...” Hồng Ngọc thúc giục.
-“Vậy..Vậy được...Thu Hương,con theo mẹ... “ Thu Lan nắm tay con gái dẩn đi,trong lòng vô cùng ấm áp,cãm động.Trước kia đàn ông tới gần nàng đều muốn lợi dụng nhưng hắn thì khác,người nầy rỏ ràng đối với nàng không 1 chút vụ lợi...
-“Đức tổng..Anh thật tốt...” Hồng Ngọc đưa ngón tay cái,khen...Không phải nói cho hắn vui mà là lời lẻ xuất phát từ tận đấy lòng.
-“Tôi biết mà...Không cần khen đâu,có phải muốn lấy lòng ông chủ không?như vậy thì cô phạm sai lầm rồi.” Đức nghiêm mặt.
-“Hả?Ha ha Hi hi...” Nghe hắn nói,Hồng Ngọc chưng hửng nhưng nhìn mặt,biết hắn đang đùa,Hồng Ngọc cười hi hi...Bên cạnh, Thu Cúc cũng không nhịn được cười...
-Cười cái gì?Sao nói là có buổi họp?mọi người đang chờ?.
-“Phải Phải..Tổng Giám đốc..Xin mời...”Mĩm cười,Hồng Ngọc đưa tay bộ dáng nửa cung kính nửa thân thiết...Hai người sánh vai đi tới phòng họp.
-“Giờ tui mói nhìn ra TGĐ thiệt đẹp trai ha...Cậu ta mấy tuổi vậy Cúc?...” Nhìn theo bóng lưng hắn...Bà ‘Béo’ Nở hỏi Thu Cúc...
-Không rỏ,hình như là hăm mốt hay hăm hai gì đó nhưng gần đây nghe nói hơn ,ậy chuyên ông Tổng dài hơn phim bộ nửa,có thời giờ tui kể chị nghe,ly kỳ lắm...
-Trời đất,trẻ dử ha,quá đẹp trai,quá phong độ...Wow,vừa giàu vừa đẹp,nhưng kỳ thiệt, ăn mặc quá xoàng nên tui tưởng là ‘shipper’...
-“Hi hi..Chị thiệt là nhà quê,cái gì ăn mặc xoàng chứ...Tử đầu đến chân Tổng Giám đốc toàn là hàng hiệu nổi tiếng đó,cộng lại không dưới 5 chục thậm chí trăm triệu đó...”Thu Cúc ra vẻ sành sỏi.
-“Trời đất,mắc vậy sao...Ê...tôi thấy hình như Giám đốc Ngọc...
-Suỵt..Biết thì để bụng,đừng nói ra miệng...Phó Tổng Giám đốc Tú Nhi,Giám đốc Thụy Vủ,Tuyết,Yến đều là...”Giọng Thu Cúc như muổi kêu rù rì bên tai bà ‘Béo’ Nở.
-“Thiệt ..Thiệt sao?” Miệng bà ‘Béo’ mở to,quả trứng gà có thể nhét vào được.
-Còn thiệt hơn vàng nửa à...Chưa hết đâu,từ từ chị sẻ thấy...Hi hi...
...
Bên trong phòng họp tầm hơn chục người nam nử không biết vì tình cờ hay cố ý mà nử 1 bên,nam 1 bên ngồi đối diện chung quanh chiếc bàn hình bầu dục rộng lớn...
Lam Điền,Lan Anh là nhân viên thường trực nhưng Hải Yến,Lan Anh vẩn còn làm việc ở Cục C03 nên chỉ thỉnh thoảng tới tham dự các buổi họp. 4 nàng có thể nói là có ‘thâm niên’...Hãi Yến,Lan Anh,Lam Điền.Vệ Lan,Trang Đài đang xù xì to nhỏ.Cùng bên,có 3 người phụ nử ‘mới’..2 người tuổi sồn sồn tầm cở gã đàn ông người trung.Cô gái thì xấp xỉ với Trang Đài.Chính là cô gái đã mở cửa cho ‘Shipper’ trước đây 15 phút...
Phía đối diện Micheal Vủ,Peter Huynh,Adam Nguyen,3 người khác nửa,cả 3 đều trạc tuổi nhau đặc biệt là ăn mặc rất tươm tất,cà vạt,áo sơ mi ,áo vest,đầu tóc cắt theo kiểu thời thượng,xức keo chãy dựng lên,nét mặt có chút kiêu hãnh.Nói tóm lại bộ dáng nhìn liền biết thuộc tuýp văn phòng...
-“Hi hi.. Nghe nói Tổng Giám đốc hôm nay tới chủ trì cuộc họp,6 người chúng tôi là người mới lại là người ngoài tỉnh,Kỷ sư trưởng,cô có thể hé lộ 1 chút không?”Gả đàn ông tầm 40,giọng trọ trẹ của người miền Trung nhìn Nathalie Trang Đài,mĩm cười,hỏi.
-“Tôi cùng Peter Huỳnh,Adam và Micheal Vủ làm việc ở Đức Lập cũng chưa được lâu,hơn các người vài tháng thôi cho tới bây giờ chỉ gặp ông Tổng không quá 3 lần tính luôn 1 lần trực tuyến nên không biết nhiều,câu hỏi nầy dành cho Hãi Yến,Lan Anh hay Lam Điền hoặc Vệ Lan mới đúng...Hãi Yến,chị nói đi...” Trang Đài nhìn Hãi Yến,Lan Anh Lam Điền,Vệ Lan.
-“Các người không cần phải khẩn trương,anh ta không phải là người khó khăn hơn nửa như Nathalie vừa nói đó,TGĐ ít tới đây lắm,cho nên ngoài Ngọc Giám đốc và 1 vài người khác như Thu Lan và 4 người chúng tôi thì những người khác, một năm cùng lắm gặp anh ta tối đa là 4 hoặc 5 lần.”Hãi Yến mĩm cười giãi thích.
-“Chuyện nầy cũng không có gì ngạc nhiên,chắc các vị cũng đã nghe rồi,ngoài thân phận Tổng Giám đốc và cũng là ‘Chairman’ của Đức Lập...Anh ta còn có thân phận Bí Thư và Chủ tịch của 1 huyện bên Đồng Tháp,người bên đó biết anh ta rỏ và gặp anh ta thường hơn...Khi nào có dịp qua Đồng Tháp nếu nghe ai nói ‘Đức Bí tịch’ thì chính là anh ta đó....” Lam Điền tiếp lời của Nathalie.
-“Bên An Giang thì là Đức cố vấn...Ở Đồng Tháp thì Đức Bí Tịch nhưng tóm lại Đức cố vấn hay Đức Bí Tịch hoặc Đức tổng của Đức Lập đều là cùng 1 người...”Lan Anh bổ sung...Nàng vừa dứt lời cửa phòng mở,Hồng Ngọc và Đức đi vào,theo sau là Thu Cúc tay ôm họp bánh cuối cùng là Thu Lan.
-“Đức Tổng...”Hãi Yến xướng tên,theo lể tiết nàng đứng lên chào, mọi người trong phòng lục tục đứng lên theo,người con gái khi nãy mở cửa vừa thấy hắn liền giật mình,sửng sốt trong vài giây rồi trở lại bình thường.
-“Hi hi,chào các vị...Ngồi,ngồi xuống,trên đường đi tới đây tôi có mua vài hộp bánh đem tới đây hy vọng vừa khẩu vị của các vị...”Đức mĩm cười thân thiện,ngồi ở vị trí chủ vị... Hồng Ngọc ngồi bên trái,Thu Lan ngồi bên phải... Mọi người lần lượt ngồi xuống.
-“Đức tổng, Ngọc Giám đốc,hai người uống trà hay cà phê?” Thu Cúc nhoẻn miệng cười duyên.
-Cho tôi chai nước suối được rồi,cám ơn...
-“Dạ không có chi...
-“Tôi cũng vậy...” Hồng Ngọc nói.
-“Dạ được...” Thu Cúc lấy bánh để lên dỉa giấy,đưa tới cho mọi người.Lấy trà nước để lên bàn, làm xong nhiệm vụ của mình,mĩm cười đi ra ngoài,không quên khép cửa.
-“Các vị,xin cứ tự nhiên,không biết có ngon không?Đâu để thử coi...Ừm,không tệ...”Đức ăn thử 1 miếng,gật đầu,hài lòng...Đã biết hắn 1 thời gian khá lâu nên Hãi Yến,Lan Anh,Lam Điền,Vệ Lan không khách sáo cầm muổng tự nhiên thưởng thức ...
Trang Đài,Micheal Vủ,Adam,Peter Huỳnh cũng chẳng nói năng gì,cầm muổng ăn bánh...
Sáu người mới ai cũng có chút khẩn trương,hồi hộp.Lần đầu tiên gặp ông chủ mà ,phải có ấn tượng tốt nên trong đầu đã soạn sẳn bài để tự giới thiệu mình ,nào ngờ đầu tiên không phải hỏi tên tuổi mà là được mời ăn bánh.Bởi vậy nhìn nhau dở khóc dở cười thầm nghỉ ‘gì kỳ vậy ta,thôi rồi gặp ông chủ kiểu nầy không chừng ba bãy hăm mốt ngày lại phải xin việc khác...Nghỉ thì nghỉ vậy nhưng rồi cũng cầm dĩa bánh lên,’hòa nhập’ trước cái đã,chuyện khác hạ hồi phân giãi.
-“Cám ơn,tôi không ăn ngọt, lúc nầy hơi béo ra nên muốn giãm cân,thật là không có lộc ăn,mấy thuở Đức tổng chơi sang mua bánh đãi nhưng đành chịu thôi...” Hồng Ngọc pha trò.
-Vậy sao?Vậy thì cám ơn nhiều nha,tính trưa nay đãi cô ăn cơm coi như ủy lạo công cô làm việc cực khổ nhưng cô đã nói như vậy thì tôi tiết kiệm được chút tiền...
-Vậy sao?Nếu được ông Tổng đãi ăn thì khác,nhà hàng 5 sao nha,anh ra tiền tôi ra mạng.
-“Đức tổng,anh như vậy là không công bằng rồi,lúc anh qua Canada không phải chỉ có Ngọc Giám đốc làm việc cực khổ đâu à,có phải không các vị?” Hãi Yến ‘bất mãn’,liếc nhìn Lam Anh.
-Chuẩn không cần chỉnh,anh không công bằng,chúng tôi sẻ khiếu nại với Bí Thư đấy...
Thấy Hãi Yến,liếc mình...Lam Anh hiểu ý liền gỏ nhịp...Trước kia bên cạnh Nguyển văn Đồng để làm nội gian cho Bích Trâm nên cả hai rất hiểu Hồng Ngọc.Tuy bây giờ đã là người cùng phe nhưng vẩn có chút gút mắc vì chuyện trước kia nên đôi khi đấu đá nhau vẩn không thể tránh khỏi.Biết hắn và Hồng Ngọc đi ăn cơm rất có thể sẻ xảy ra chuyện nên tìm cách ‘ngáng chân’.Không thể để Hồng Ngọc chiếm tiên cơ ,hành động trước Thanh Phượng và Phương Trang được đồng thời ngầm ám thị ‘tụi nầy giám sát anh đấy’.
-“Đức tổng,xem ra nếu anh không ‘chảy tí máu’ là không xong đó...”
Ngoài mặt Hồng Ngọc rất vui vẻ nhưng trong lòng thầm mắng Hãi Yến,Lam Anh phá chuyện tốt của mình,Hồng Ngọc đã tính rồi,chỉ cần hắn và nàng đi ăn cơm thì nàng sẻ có cách để hoa rơi hửu ý,tiến thêm một bước nửa.
-“OK..OK...Hôm nay thì không được để hôm nào tôi đãi các người 1 chầu ở nhà hàng 5 sao nha.Như vậy được chưa?”Đức phát tay,nào biết các nàng đang vì mình mà ngầm đấu đá,canh chừng lẩn nhau...
-“Có câu nầy của Đức tổng là được rồi...Còn 10 phút nửa là 11 giờ,bên Montreal,phó Loan sẻ ‘online’ họp với mình.
-“Phó Loan trực tuyến?” Đức chưng hửng,hỏi,thầm nghỉ Loan vậy kêu mình tới đây làm gì?Nhưng nghỉ cũng phải,là TGĐ mà ít ai biết mặt,vừa rồi là thí dụ cụ thể,xem ra mai nầy phải thường xuyên hơn mới được.
-“Anh không biết sao?À,thôi tôi hiểu rồi,không ít lần nghe Tú Nhi nói với Tuyết là anh ít tới đây lắm nên có lẻ muốn anh tham gia nhiều hơn,tôi không thấy còn lý do nào khác.hi hi...” Đến lượt Hồng Ngọc sửng sốt nhưng sau đó chợt hiểu nên giãi mã.
-Chắc là vậy rồi,aiz...
-Trong khi chờ đợi, để tôi giới thiệu nha.Các vị,đây là Tổng Giám đốc cũng là ‘Chairman’ của Đức Lập...TGĐ...Nathalie,Micheal,Peter,Adam thì anh đã biết rồi,còn các vị nầy là người mới..Các vị tự mình giới thiệu đi ha...”Hồng Ngọc chỉ giới thiệu hắn,để các người tự mới giới thiệu mình.
-Đức tổng..Tôi là Minh Triết,người Mỷ Tho,Kỷ sư phần cứng (Hardware engineer)...
-Đức tổng..Tôi là Cao hy Vọng,người Phan Thiết,Kỷ sư phần mềm (Sofware engineer)...
-Đức tổng...Tôi Tạ Khánh Bình,quê tôi ở Quảng Ngãi,kiểm soát chất lượng QC (Quality control)...
-Đức tổng... Văn Thu Phương Vỉnh Long Kỷ sư điện ,
-Bửu Cảnh Cà Mau Kế Toán
-Thái Thanh Bến Tre Người lập kế hoạch sản xuất (Planner)
-“Hoan nghênh.Hoan nghênh các vị đến với Đức Lập...Đức đứng lên đến bắt tay từng người,nói câu chào đón miệng cười niềm nở nhưng trong lòng đang thầm than... Từ ‘kế toán’ thì biết chút chút ,còn cái gì Kỷ sư phần cứng,phần mềm, lập kế hoạch sản xuất,hắn chẳng hiểu mô tê gì hết...
-‘A hèm,a hèm...Không sợ các vị chê cười,tôi học không cao ,kiến thức không nhiều nên không hiểu cái gì là phần cứng hay phần mềm nhưng có điều các anh chị được Ngọc Giám đốc tuyển dụng vào Đức Lập thì đối với việc tôi sắp làm thì chắc chắn rất hửu dụng,điều nầy tôi có thể khẳng định.
-“Đức tổng quá khiêm nhường rồi,người khác nghỉ sao tôi không biết như tôi đối với anh thiệt tâm phục khẩu phục.” Hồng Ngọc nói ra những lời tận đáy lòng.Cha con Nguyển Văn Đồng và cả nhà Chánh văn phòng Diệp ai cũng có trình độ đại học và quyền lực mà nhưng vẩn là bại tướng của hắn.Chỉ vậy cũng quá đủ rồi.
-“Tôi thấy Đức Tổng còn rất trẻ mà đã là người sáng lập ra Đức Lập thì chắc chắn có chổ hơn người. Ở đời chỉ nói thực lực,nhìn sự thật mà đánh giá,tôi năm nay đã gần 50 rồi nhưng so với Đức Tổng tôi thấy mình kém xa...Các vị thì sao?”Minh Triết cãm thán,nhìn quanh hỏi.
-“Khi thấy anh lần đầu,tôi có cãm giác không thoãi mái lắm,thầm nghỉ tại sao mình việc cho người nầy vì vậy ,hi hi,anh cũng biết rồi đó,tôi và anh thường có ý kiến bất đồng nhưng bây giờ suy nghỉ lại,tôi thấy mình thật nông cạn...Anh Triết vừa rồi nói rất đúng với ý nghỉ trong đầu của tôi...”Trang Đài mĩm cười.
-“Ý kiến bất đồng thôi mà...Trái lại tôi thật thích cá tính của cô...‘Khụ khụ khụ...’ ...”Nói câu nầy xong hắn cãm thấy không ổn,lấy tay che miệng ho để khỏa lấp.
Ngoài các người mới...Hãi Yến,Lam Anh sửng sốt.Lam Điền,Vệ Lan,Hồng Ngọc,Thu Lan giật mình.Micheal Vủ,Peter Huỳnh.Adam chấn kinh.Không hẹn trong đầu có cùng ý nghỉ ‘OMG chẳng lẻ Nathalie?mà hồi nào vậy?Thiệt là kín ha’...Nếu không thì sao trở nên nhu mì hiền hơn ma soeur vậy?Trước kia hay bóp chát bắt bẻ lắm mà?
Trang Đài cầm ly cà phê lên hớp 1 ngụm, chăm chú nhìn màn hình của laptop trước mặt,nàng nghỉ gì thì chỉ có nàng mới biết,Đức thì chẳng nghỉ gì hết hắn hay suông miệng ba hoa nói nhăng nói cuội không hề nghỉ mình đang bị nghi ngờ.
Cũng không có gì lạ,hạ tầng ít hoặc không biết thì không ngạc nhiên,nhưng viên chức thuộc hàng cao cấp như Trưởng phòng,Giám đốc làm việc ở Đức lập 1 thời gian thì tất biết ông chủ là người đào hoa chiếu mạng nên có rất nhiều phu nhân và phần lớn phu nhân nào thân phận không tầm thường,có người chỉ cần hắt hơi sổ mủi thì trong giới quan trường có lắm người ăn không ngon ngủ không yên cũng chưa hết,lại có vị phu nhân vung tay 1 cái thì mua chiếc du thuyền như là mua chiếc xe Rolls Royce...Huyền thoại của Đức tổng thật khó tin ở thời đại 4.0 nầy nhưng là chuyện có thật.
Rồi thì âm ỉ có tin đồn nói là Đức tổng rất có tài ăn nói,con chim trên cành khi nghe hắn nói cũng bay xuống huống gì đàn bà con gái nhưng nói thì nói vậy thôi để mô tả mỵ lực và hào hoa của hắn. Micheal ,Peter,Adam đều nghỉ Nathalie ‘vướng’ vào cũng không có gì là lạ...Nghỉ tới đây,bất chợt cả 3 liếc nhìn Văn Thu Phương,trong đầu không hẹn có cùng ý nghỉ :’Á đù...Đừng nha,Làm ơn đi đại ca,hãy cho ‘đàn em’ con đường ‘sống’.
Ngay lúc nầy TV trên tường được kết nối với laptop của Hồng Ngọc nên màn hình đều nhấp nháy cùng lúc...
-“Phó Loan khỏe chứ?”Đức phớt lờ Ngọc Hoa...
-“Khỏe?Anh nghỉ sao TGĐ,bây giờ bên nầy là gần nửa đêm rồi đó vậy mà còn phải họp...TGĐ nói đi khỏe hay không khỏe?”Phó Loan,Giang Ngọc Hoa xuất hiện trong 1 khung nhỏ trên màn hình.Giọng Loan ‘sừng sộ’...Chỉ là cho vui thôi.
-“Hi hi,bởi vậy tôi thường nói với tất cả mọi người Đức Lập không có Phó Loan là không xong...”Đức nịnh.
-“TGĐ nói 10 câu chưa được 1 câu là thật...Tin cậu mới là lạ...Hello...Chào tất cả ,mọi người khỏe chứ?Tôi thấy có 1 số người mới ở đây ,vậy để tôi ngắn gọn giới thiệu,tôi là Dương Hồng Loan,Phó TGĐ.Bây giờ tạm thời ‘skip’ giới thiệu đi ha. Hi hi,tới 6 người,bây giờ có nói tôi cũng không nhớ hết. Từ từ chúng ta sẻ có dịp biết nhau thêm mà.” Loan mĩm cười nói.
-“Phó Loan nói đúng,mới vừa rồi thôi,các anh chị đây cũng đã giới thiệu qua nhưng bây giờ tôi chỉ nhớ 1 hoặc hay người...Như hồi nãy ,đã gặp cô Thu Cúc lần trước mà vẩn quên tên,nhắc mới nhớ...Xin lổi nha các vị...Lúc nầy trí nhớ hơi kém cõi...Ây,không được, Chị Lan,ở đây tôi không có thư ký,hay là chị tạm thời làm thư ký ghi chép nội dung buổi họp cho tôi nha...
”Dạ được Đức Tổng...”Lan gật đầu.
-“Chị Lan nhiều việc lắm,vừa ở đây vừa ở TTTM ,còn phải đi Cần Thơ,chạy đi chạy lại ba bốn chổ.Hay để tôi làm Thư ký cho anh?” Hồng Ngọc gợi ý.
-“Không sao mà...”Lan nhu mì nói.
-“Vậy thì không được.Ngọc Giám đốc nói đúng đó...Nhưng Giám đốc Ngọc cũng không thể làm thư ký cho tôi được,như vầy đi,để Thu Cúc kiêm luôn công việc thư ký của tôi.Tạm thời thôi,từ từ rồi tính...Gọi chị Cúc vào đi.” Nét mặt nghiêm túc,Đức phát tay,vẻ cười cười đã biến mất rồi.
-“ Đức Tổng...Vậy tôi gọi Thu Cúc vào...”Adam đứng lên mở cửa ra ngoài chằng mấy chốc cùng Thu Cúc trở vào.
-“Tổng Giám đốc...”Nghe Adam nói hắn chỉ định mình làm thư ký,Thu Cúc vô cùng phấn khích...Tuy chỉ là tạm thời thôi nhưng nàng biết ý nghỉa rất quan trọng,đây là dịp thể hiện năng lực của mình,nếu làm tốt,trong tương lai biết đâu có thể được thăng làm Trưởng phòng hay Phó hoặc Giám đốc cũng không chừng?
-“Ừm...Ngồi xuống đi...” Biết Adam đã nói cho nàng biết nên Đức không nói nhiều,khẻ gật đầu hất hàm ra chỉ thị.
-“Dạ..” Thu Cúc kéo ghế ngồi sau lưng Tổng Giám đốc,lấy laptop bắt đầu ghi chép.
-OK... Chúng ta bắt đầu họp...Phó Loan,bên kia các người khỏe chứ?Có vấn đề gì không.
-“Ai cũng khỏe,mọi việc bây giờ không có gì nhưng tương tai ra sao thật khó nói lắm..TGĐ để thuận lợi trong việc điều hành các nghiệp vụ của cậu ở Bắc Mỷ,tôi đề nghị chị Giang Ngọc Hoa vào chức vụ Phó Tổng Giám đốc...Chị Hoa có kinh nghiệp trong hệ thống và phương tiện giao thông công cộng,giao thiệp rộng với các tay chơi lớn trong ngành ‘Trasport ‘ như Alstom,Bombardier,Siemens ở Bắc Mỷ và bên Âu châu nên tôi nghỉ chị Hoa là nhân tuyển thích hợp nhất cho vị trí nầy.”
Loan nói 1 hơi,’nâng’ Giang Ngọc Hoa lên cao vời vợi,ánh mắt nhìn Đức mặc dù không trực tiếp mà qua hình ảnh trên màn hình TV nhưng hắn nhận ra ánh mắt của Loan ,ánh mắt mà chỉ có 2 người tâm ý tương thông với nhau mới hiểu được thông điệp ngầm trong đó.
-“ Phó Loan đã nói như vậy.Chị Hoa,mai nầy mong chị góp sức dìu dắt nghiệp vụ bên đó ngày càng phát triển...” Lẻ ra gọi ‘Dì’ nhưng hắn gọi Hoa với từ ‘chị’.Cũng là vì Giang Ngọc Hoa lúc trước đã nói đừng gọi ả là dì đó thôi nên lần nầy hắn cứ như vậy mà đối xử.
-“Chuyện nầy cậu có thể an tâm,tôi cam kết sẻ đưa nghiệp vụ ở Canada tốt hơn bây giờ,hay là như vầy đi,tôi lấy 100 triệu mua 10 phần trăm cổ phần,cậu thấy sao?Đó là tất cả tài sản của tôi đó...Nếu công ty thua lổ thì tôi mất tiền...”
Tuy vẩn là Phó Tổng Giám đốc đấy,nghe thì giống như trước kia nhưng thật ra là khác một trời 1 vực vì là toàn quyền ở khu vực Bắc Mỷ và Âu Châu.Đạt được nhũng gì mình muốn nên Giang Ngọc Hoa muốn thể hiện.
-“Ậy,không cần đâu,tôi vừa tiếp quản công ty của mẹ tôi nên không muốn người ngoài chi phối công ty,hơn nửa tôi không cần tiền ít ra trong giai đoạn nầy...”Đức lắc đầu,ngừng 1 chút hắn nói tiếp.
-S.V.L ở Montreal, La Source ở Quebec...Việc quản lý hành chánh,conception,vẻ họa đồ,Services nói tóm lại tất cả do cô toàn quyền phụ trách.Cái tôi muốn là sản xuất thì mang về VN chứ không để bên Trung Quốc hay Thailand làm nửa...
-Cái nầy khá phức tạp...
-Vậy nói ra nghe thử coi phức tạp cở nào để tìm phương án giãi quyết.
-“Là như vầy,trong thời gian qua tôi có tìm hiểu chút đỉnh...Hiện nay sản xuất được làm ở Trung quốc nếu mình muốn đem về VN không phải là không được nhưng phải có sự đồng ý của khách hàng như Bombardier hay Alstom hoặc Siemens chẳng hạn...”Loan giãi thích.
-“Tại sao?Sản xuất ở Trung Quốc hay Thailand hoặc ở nước mình có khác biệt gì?”Bên Cần Thơ,tuy gần đây rất tìm tòi và đào sâu nhưng chưa có kinh nghiệm nhiều với chuyện làm ăn bên bắc Mỷ nên Tú Nhi hỏi...
-“Ờ phải,có gì khác chứ?” Đức nhíu mài,gật đầu.
-“Không phải là vấn đề khác hay giống mà là quy trình làm việc của họ.Hàng mình làm bán cho họ đang sản xuất ở Trung quốc bây giờ chuyển qua VN thì họ phái QC của họ đến VN ‘audit’ để coi mình có đạt yêu cầu của họ hay không...Nếu OK thì không sao nếu không được đúng thì phải làm lại cho đến khi OK mới thôi ...Vấn đề là khi họ thấy có điểm gì không hợp với quy trình thì họ không chấp nhận đồ mình sản xuất ,việc nầy dẩn tới sự đình trệ trong việc giao hàng đúng thời hạn do đó sẻ ảnh hưởng dây chuyền...” Giang Ngọc Hoa nói 1 hơi,giãi thích khá mạch lạc,rỏ ràng.
-“Vạn sự khởi đầu nan,cho dù khó khăn nhưng tôi khẳng định mình làm được...Cũng là câu nói đó,sản xuất của mình sẻ đem về VN...” Đức tỏ ra rất cương quyết.
-Những gì cần nói tôi đã nói.Công việc xây công xưởng và mua các thiết bị máy móc rất bận rộn, Bên nầy cậu không cần lo,tập trung vào công xưởng sản xuất đi. nếu không có gì tôi để TGĐ làm việc...Good luck...Chị Loan,tôi đi trước...Các vị,xin chào...
Giang Ngọc Hoa nói xong rời đi...
-“Đức tổng,chuyện Giang Ngọc Hoa vừa nói không thể coi nhẹ ,phải ,’hope for the best but ready to the worst’ lần đầu ‘audit’ thất bại chúng ta sẻ làm cho tới khi khách hàng bật đèn xanh cho việc sản xuất .Vấn đề là trong thời gian chưa được chấp nhận,công việc của họ bị đình trệ lý do là hàng mình cung cấp không đủ tiêu chuẩn thì mình sẻ bị phạt theo hợp đồng...Chúng ta phải quy mô chuẩn bi trong việc mướn và huấn luyện người...” bên Montreal chỉ còn 1 mình.Loan nói 1 hơi dài phân tích lợi hại.
“Xem ra phải mướn thêm người và việc xây nhà máy,mua thiết bị,3 chuyện nầy phải tiến hành song song mới được...Nhất là nhà máy và thiết bị cần cho việc sản xuất phải cần xong trước thời hạn càng sớm càng tốt nhưng phải bảo đãm chất lượng của công trình.Trả lương giờ phụ trội nếu cần...Nathalie,Micheal,Peter và tất cả những vị đang có mặt ở đây chuyện nầy phải trông cậy vào tất cả vị phối hợp làm cho tốt.
-“ Đức tổng cứ yên tâm...”Nathalie Trang Đài,Micheal Vủ,Peter nghiêm túc.
-“Được Tổng giám đốc tin tưởng.Chúng tôi sẻ làm hết sức” Minh Triết đại diện nhóm mới,nghêm túc nói.
-“Ừm..Trong các vị ai có kinh nghiệm về các thiết bị điện tử không?” Đức nhìn quanh,hỏi,câu hỏi nhắm vào 6 người mới.
Văn Thu Phương giơ tay ngập ngừng, nói.
-Là kỷ sư chuyên về ‘Production’ nên tôi có gần 2 năm kinh nghiệm việc làm ra các máy ‘test semi automatic’...
-“‘Test semi automatic?Là cái gì vậy?Các vị đừng chê cười nha,tôi học không cao nên không hiểu,có thể giãi thích 1 chút không?”Đức mĩm cười.
Bên trái là Hồng Ngọc ,bên phải là Thu Lan không hẹn nhưng đều có cùng ý nghỉ ‘anh hai à,ở đây không thạc thì cũng là Tiến sỉ vậy mà ngồi nghe anh nói và nhìn mặt anh làm việc.Anh không học cao có phải là muốn ‘chơi’ người ta không?
-“Dạ,Đức tổng,là như vầy,bất cứ sản phẩm điện tử nào trước khi giao hàng cũng cần được kiểm tra bằng ‘test’ chức năng của nó,tùy theo mức độ phức tạp của sản phẩm mà thời gian ‘test’ lâu hay ngắn...Nếu là người ‘test’ thì lâu hơn nhưng nếu là máy test thì sẻ ngắn thời gian hơn,như vậy giá thành sản phẩm sẻ giãm,lợi nhuận sẻ tăng...”Tuy ngắn gọn nhưng Thu Phương giãi thích rất rỏ ràng...
-Oh,Tôi hiểu rồi,tốt lắm...Ừn,Xin lổi,tôi quên tên cô là gì quên mất tiêu,à ,nhở rồi,cô Phương phải không? ừm,cô Phương có chồng con chưa vậy?
Mọi người nhìn nhau nghi hoặc .Bên Montreal,Loan sửng sốt .Ai cũng thầm nghỉ sao bổng đang họp mà ‘anh Tổng’ hỏi đời tư chồng con của người ta?Có thấy ‘vừa’ mắt thì cũng không nên lộ liểu như vậy mà...Thiệt là.
-“Tôi..Tôi vẩn còn ở nhà với cha mẹ...”Mặt Thu Phương ửng đỏ ,tuy nhìn nàng thấy tầm 26 nhưng tuổi thật thì sắp 30 rồi.Nói mình còn đang ở nhà với cha mẹ thì có nghỉa là chưa chồng,ở VN,đàn bà con gái sắp bước qua hàng băm mà chưa chồng thì như cá chợ chiều,đồng nghỉa với ‘ế’...
-“Tốt lắm...”Đức gật gù nhưng chợt thấy ánh mắt Hồng Ngọc,Trang Đài nhìn,hắn giật mình cãm thấy không ổn,vội vàng đính chánh...
-“Ouf...Sorry,ý tôi muốn gởi cô đi Trung quốc 1 chuyến nhưng ngại nếu cô có gia đình và có con nhỏ thì không tiện,cô chưa có gia đình thì hay quá.À,cô nói tiếng anh được chứ?ý cô thế nào?đi Trung Quốc 1 tuần được không?
-“Tôi ..Tôi nói tiếng anh được nhưng không lưu loát lắm hơn nửa chưa xuất ngoại lần nào...” Thu Phương không ngờ hắn có ý gởi mình ra nước ngoài công tác.Trung quốc thôi,không phải Mỷ hay Âu châu nhưng cũng cãm thấy mừng đồng thời thấp thõm lo âu sợ hắn đổi ý khi biết nàng chưa từng xuất ngoại,tiếng anh thì được thôi chứ không giỏi lắm.
-“Vậy thì được rồi...Ừm...Nếu gởi cô đi 1 mình thì cô sẻ bở ngở...”Đức trầm ngâm suy nghỉ.
-“Tôi có ý nầy,chúng ta phái anh Bình cùng với cô Phương..1 người là kỷ sư sản xuất (Production engineer) 1 người là QC (Quality control)cả hai qua Trung Quốc làm ‘audit’ đồng thời quan sát quá trình sản xuất của họ để sau nầy áp dụng trong xưởng mình?” Hồng Ngọc góp ý.
-“Ý kiến hay... Anh Bình,cô Phương.Hai người nghe rỏ rồi chứ gì,sao hả?”Đức nhìn 2 người Bình,Thu Phương...Cười,hỏi.
-“Tôi sẻ không làm Đức tổng thấy vọng...”Bình thẳng lưng,ưởn ngực,nghiêm túc nói.
-“Tôi sẻ làm hết sức mình...”Thấy có người đồng hành,Thu Phương cãm thấy đở lo,mạnh dạng gật đầu.
-“Tốt lắm...Hai vị chuẩn bị đi...Nhờ Phó Loan liên lạc với bên Trung Quốc ,thông báo với họ ngày giờ 2 người mình qua đó ‘audit’...
-“OK...Còn gì nửa không?Nếu không còn tôi đi ngủ đây,bên nầy là nửa đêm rồi đó...”
-“Ouf..Quên bên đó bây giờ là nửa đêm ha...Có gì mai mốt nói,giấc ngủ là quan trọng..Bonne nuit..À la prochaine (Ý nói ngủ ngon,lần tới gặp)”...Không phải có ý khoe mà chỉ là vui miệng nên Đức xổ tiếng Pháp,hắn chỉ học được vài câu thôi.Biết vậy nên Hồng Ngọc,Thu Lan,Trang Đài,Micheal Vủ,Peter Huỳnh bấm bụng nhịn cười,6 người mới nào biết vì vậy thấy hắn ‘bắn’ tiếng Pháp cũng biết tiếng Anh cũng thông vì vậy âm thầm nể phục.
-“Đức tổng...Việc mướn người có kinh nghiệm về điện tử hiện nay có khó khăn...”Adam..Trưởng phòng nhân sự bức xúc.
-“Khó khăn?Nói ra nghe thử?” Đức nhíu mài.
-“Là như vầy,chuyện nầy Peter có báo cáo với tôi,người mới ra trường thì không có kinh nghiệm,người có kinh nghiệm thì không muốn rời đi trừ khi mình trả lương cao nhưng phần lớn họ không tin tưởng các công ty mới như công ty mình. Cũng dể hiểu mà,tâm lý con người là vậy, thích ăn chắc mặc bền ,làm chổ nào quen chổ đó cho tới khi về hưu hoặc bị chủ cho thôi việc....”Hồng Ngọc nói...
-“Vậy cũng phải.” Đức gật đầu,trước tới giờ hắn để Loan hoặc các nàng cáng đáng công việc làm ăn của mình,không ngờ hôm nay thấy nhiều khó khăn như vậy...
-Đức tổng,tôi có ý nầy không biết có được không?” Nathalie Trang Đài góp ý.
-“Sao hôm nay khách sáo vậy?Cô có ý gì nói ra để chúng ta cùng tham khảo...” Đức mĩm cười,thân thiện.
-“Ngày nay khuynh hướng của các công ty là khi nhân viên tới tuổi hưu thì cho họ về vườn,mướn người trẻ trả lương rẻ...Nếu nói vắt chanh bỏ vỏ cũng không là quá đáng,có rất nhiều người ở tuổi về hưu vẩn còn rất tráng kiện...
Nghe tới đây,hai mắt Đức sáng lên,cướp lời.
-Ý cô muốn nói là mình mướn những người nầy?Phải ha...Càng già càng gân,à không phải càng có nhiều kinh nghiệm...
-“Đúng là như vậy đó,Đức tổng...Anh thật thông minh..”Nathalie đưa ngón tay cái...
-“Cứ quyết định như vậy..Peter..Anh nghe rồi chứ gì...Mai nầy nếu có các người cao tuổi gởi CV xin việc làm,nếu cần thì cứ mướn họ...ý kiến nầy rất hay,cám ơn Nathalie...”Hắn mĩm cười nhìn Trang Đài đưa ngón tay cái,không phải là bánh ít đi bánh quy lại mà khen thật lòng...
-“Cám ơn đã quá khen...” Trang Đài má đỏ hây hây...
-“OK Đức tổng..Như vậy thì dể hơn nhiều....”Adam cãm thấy nhẹ nhõm...
Hãi Yến,Lam Anh nhìn nhau nghi hoặc thầm nghỉ chẳng lẻ Trang Đài nầy?Xem ra phải báo cáo với chị Trâm mới được...
Hồng Ngọc âm thầm cãnh giác nghỉ bụng nhất định Trang Đài chắc là có ý rồi,không thể để ả vượt qua mặt mình được...
-“Thật là trùng hợp,tôi có vài người bạn đúng ra phải nói là sư huynh trong ngành mới đúng vì rất có kinh nghiệm trong nghề,tầm 60,61 rồi bất đắc dỉ về hưu vì hãng nói họ già...Các vị cũng biết đó,người về hưu thì thu nhập không cao nếu Đức Lập có thể mướn họ thì hay quá,lương bổng thấp chút cũng được...” Minh Triết dè dặt nói...
-“Cái gì lương bổng thấp chút cũng được...Ở đâu thì không biết chứ Đức Lập sẻ không bao giờ làm chuyện chèn ép bốc lột như vậy..À...Hồng Ngọc,cô phải nhớ điểm nầy Anh Triết,nói bạn anh cứ gởi CV tới để Phòng nhân sự xét duyệt...Các vị cũng vậy,lúc nầy là lúc Đức Lập đang cần nhan tài,thấy ai có khả năng thì giới thiệu họ...Peter,cho dù có ai ngồi xe lăn miển là đầu óc người đó sáng suốt,có thể cống hiến cho công ty thì mướn họ...Lương bổng và phúc lợi không thể khác biệt...Không phân biệt đối xử.Tất cả hãy nhớ lấy điểm nầy. Đức tổng nghiêm túc dặn dò...
-“Tôi nhớ rồi,Đức Tổng...” Peter nghiêm túc gật đầu.
-“Ừm...Còn nửa...Để dể dàng chiêu mộ nhân tài...Thu Cúc,chị ra thông báo,nói kể từ hôm nay nếu trong công ty,ai giới thiệu người tới Đức Lập làm việc,sau khi qua 1 thời gian ừm...3 tháng đi,nếu người đó được đánh giá tốt thì người giới thiệu sẻ được thưởng...ừm...được thưởng số tiền tương đương 2 tháng lương...
‘Hai tháng lương?’...Cả phòng im lặng không ai nói tiếng nào nhưng trong lòng ai cũng bồi hồi xúc động.Hai nhóm nhân viên củ,mới trong đầu ai cũng có cùng ý nghỉ :’Tuy ông chủ nầy còn rất trẻ nhưng không những đối nhân xử thế thật hơn người còn có ý tưởng vô cùng đặc biệt. Hành xử quyết đoán...
-“ Tổng giám đốc,vậy,nếu giới thiệu người nhà hay bà con của mình có được không?” Thái Thanh,người lập kế hoạch sản xuất giơ tay ngập ngừng hỏi.Cũng là câu hỏi của tất cả mọi người đang có mặt trong phòng...Ai lại chẳng có người thân,nếu anh hay chị hoặc em mình đang tìm việc mà giới thiệu được nó vào đây,chỉ cần nó có năng lực qua khỏi 3 tháng thử thách thì nếu lương mình là 20 triệu vậy sẻ được thưởng 40 triệu?Nghỉ vậy nên ánh mắt ai cũng kích động.
-“Sao lại không?Anh em vợ con cũng không thành vấn đề...Đức lập chỉ nhìn việc không nhìn người miển là người có năng lực siêng năng cầu tiến là được,ngược lại thì cho dù có thân với ai cũng vậy,’dehors’...”(có nghỉa là đuổi ra ngoài)..Hắn lại vui miệng xổ tiếng Pháp...
‘Không còn muốn gì hơn nửa’...Mọi người nhìn nhau,thầm nghỉ như vậy là quá tốt rồi..
-“Nói về phúc lợi,ừm,hôm nay tình cờ gặp bé Thu Hương,con gái của chị Thu Lan,tôi bổng có ý định mở ra nhà trẻ cho nhân viên và công nhân của Đức Lập...” Đức tổng lại tung tin tốt.
-“Nhà trẻ?Ý của anh là...” Hồng Ngọc chợt nhìn ra,trong lòng đã phục càng thêm phục...Trước kia nàng là TGĐ 1 thời gian 4,5 năm vậy mà chưa bao giờ nghỉ đến điểm nầy.
-“Là như vầy, nếu ai có con nhỏ ,nếu vợ hoặc chồng hay là có ông bà nội ,ngoại ở nhà trông nôm chúng thì tốt nhưng nếu không thì sao?có phải là mang đến nhà trẻ? các người thử nghỉ coi giờ tan tầm nếu trời quang mây tạnh thì không nói làm gì,ngược lại mưa gió bảo bùng,lụt lội đường xá ùn tắc thì sao?Có khi tốn nhiều thời gian chạy đến nhà trẻ rước con rồi từ nhà trẻ về nhà,sẻ tốn rất nhiều thời giờ đó là chưa kể đến xe bị chết máy...”Nói đến đây Đức dùng lại để mọi người hình dung ra bức tranh cực nhọc của những nhân viên,công nhân tất tả đón con về khi mưa gió bảo bùng
-“Đức tổng...Tôi tới đây làm việc lúc cậu còn ở bên Canada ,hôm nay lần đầu tiên gặp nhưng tôi thật phục cậu..Ai nói tôi có ý là nịnh bợ sao cũng được nhưng đây là những lời nói từ tận đáy lòng...” Đang ngồi,Minh Triết đột nhiên đứng dây nghiêng người tỏ vẻ kính trọng...Thấy lảo tiên phong,mọi người không 1 chút e dè,lục tục đứng lên theo để tỏ lòng kính trọng,khâm phục.
-“Ậy,các vị đừng làm như vậy,tôi coi các người như anh chị,chú bác,cử chỉ nầy thật không dám nhận...”Đức phát tay...
-“Thu Lan...Trong phòng nầy chỉ có chị là có con nhỏ như vậy chuyện nhà trẻ để chị lo là thích hợp nhất,mọi việc báo cáo với cô Hồng Ngọc là được...Ừm,không làm thì thôi một khi làm phải làm cho thật tốt.Phòng chơi,phòng nghỉ ngơi phòng giãi trí vâng vâng và vâng vâng à, nhất là vần đề ẩm thực của các cháu phải đầy đủ dinh dưởng...Nói tóm lại tôi muốn nhà trẻ của Đức Lập ít ra cũng như ở các trường mầm non công lập vậy à không phải tốt hơn...Không biết số trẻ em trạc tuổi con chị là bao nhiêu...Peter .anh làm thống kê rồi đưa cho chi Thu Lan để chị ấy nhanh chóng làm kế hoạch thư ...Ừ quên nửa,chị làm luôn nhà trẻ cho Đức Lập Cần Thơ...Như vậy đi...Sao hả chị Lan,chị có vấn đề gì không?” Hắn nói 1 tràng,mọi người yên lặng chăm chú nghe.
-“Đức tổng..Như vậy...Như vậy chi phí sẻ cao lắm tôi sợ không phải ai cũng có thể trả nổi...” Thu Lan ngập ngừng nói.Những gì hắn vừa nói là hình ảnh của 1 nhà trẻ ‘5 sao’ dành cho con cháu các vị đại gia hay con cháu các cán bộ cao cấp...
-“Ậy,tôi đâu có kinh doanh nhà trẻ chứ,cái nầy là phúc lợi của nhân viên và công nhân của Đức Lập mà,mổi tháng một triệu à không một triệu hơi cao,thu mổi em bé 7 trăm rưởi ngàn tượng trưng được rồi”Đức phát tay...Hiện nay số tiền chi cho trạm y tế ở ngoài Hà Tỉnh xấp xỉ 2 tỷ mổi tháng,nếu chi thêm 2 hoặc 3 tỷ cho vận hành của nhà trẻ đối với hắn chỉ là con số nhỏ.
‘750 ngàn? Giá nầy quá bèo so với nhà trẻ ‘bèo’ của tầng lớp lao động gởi con,bây giờ là nhà trẻ thuộc diện ‘5 sao’ đó...Đây cũng là một cách chiêu mộ nhân tài vì người có con nghe được tin nầy sẻ đạp đổ cánh cửa Đức Lập để tới xin việc...Chiêu nầy của Đức tổng quá lợi hại.
-Hồng Ngọc,cô tạm thời trích ra 2 tỷ tạo 1 danh mục ‘nhà trẻ’ trong sổ sách để chị Thu Lan xúc tiến việc nhà trẻ...
-“Dạ được...”Hồng Ngọc gật đầu.
-Ừm...Thu Lan,chức vụ của chị bây giờ là gì vậy?
-“Thu Lan đang học việc ở Đức Lập,phụ giúp chị Kim Khánh trong việc khánh thành TTTM vào tháng tới...Chưa có chức vụ rỏ ràng...Là do ý của Tổng giám đốc anh mà...”Hồng Ngọc nhắc nhở.
-“Vậy chuyện nhân sự của TTTM...”Đức giật mình,tháng tới khánh thành TTTM thì tất nhiên đội ngủ nhân viên và ban quả trị đã được thành lập vậy mà hắn chưa biết gì...
-“Tổng giám đốc,anh chưa biết đó thôi,lúc anh bên Canada,Phó Loan đã giúp chị Kim Khánh thành lập ban điều hành TTTM nhưng chỉ vài vị trí,chị Kim Khánh nói là còn phải chờ anh quyết định 1 số vị trí còn lại.” Hồng Ngọc nói.
-“À thì ra là vậy...Chắc chị biết việc nầy,là các bộ phận nào vậy ?” Đức hỏi Thu Lan.
-“Dạ...Tổng Giám đốc...Phòng nhân sự, ban Bảo vệ,Phòng Tài Chánh kế toán ,tôi chỉ biết có vậy thôi...”Thu Lan đáp,nàng mong hắn hiểu,là người học việc nên chỉ mở mắt quan sát và không tiện hỏi nhiều nhất là nàng biết Kim Khánh không thích nàng chỉ vì trước kia nàng là người của Nguyển văn Đồng.
-“Ừm...Thời gian học việc của chị tuy hơi ngắn nhưng chắc cũng được rồi,bây giờ bắt tay vào việc đi,vừa làm vừa học.Từ nay chị không cần ở Đức Lập nửa...Thu Cúc,cô thảo 1 văn bảng gởi đến ban Giám đốc TTTM Cao Lảnh nói bắt đầu ngày hôm nay tôi chỉ định chị Thu Lan vào chức vụ Giám đốc trách nhiệm về chất lượng hàng hóa và thực phẩm ở TTTM...
-“Tổng Giám đốc..Tôi..Tôi...” Thu Lan lắp bắp,nàng không ngờ hắn giao cho nàng trọng trách lớn như vậy.
-“Chuyện gì?Không có lòng tin sao?” Đức nhíu mài.
-“Không..Không phải...Tôi nhất định sẻ làm tốt nhiệm vụ,không để Tổng Giám đốc thất vọng...” Thu Lan hít 1 hơi thu hết can đãm,nói.
-“Ừm...Tôi có lòng tin với chị,quên nửa,khi nãy tôi có nói chị lo chuyện nhà trẻ nhưng mà bây giờ tôi đã thay đổi ý định,chị cứ tập trung vào nhiệm vụ ở TTTM là được,còn chuyện nhà trẻ,Ngọc giám đốc hay là chuyện nhà trẻ giao cho cô...
-“Được mà Đức Tổng...Thu Lan,chúc mừng chị...”Hồng Ngọc mĩm cười,nàng mừng cho Thu lan là những lời thật từ tận đáy lòng .Cả hai trước kia đều làm việc cho Nguyển văn Đồng nhưng nàng may mắn hơn Thu Lan rất nhiều.
-“Cám ơn Ngọc...” Thu Lan cố kiềm cơn xúc động,không phải vì được hắn cất nhắc nàng vào chức vụ Giám đốc trách nhiệm về chất lượng cho mọi hàng hóa ở TTTM mà là hắn chưa bao giờ có ý lợi dụng thân xác của nàng...
-Còn nửa, Thu Lan,chị đưa email,số điện thoại và mọi thông tin liên lạc của các cổ đông TTTM cho cô Thu Cúc...Thu Cúc,cô thông báo với các cổ đông của TTTM Cao Lảnh nói là tôi triệu tập buổi họp vào sáng ngày mốt...
-“Dạ...Tổng Giám đốc...” Thu Cúc,Thu Lan đồng thanh đáp.
Vậy đi.Xin lổi nha,tôi có việc phải đi trước,các vị cứ tiếp tục họp ha.”Đức nhìn đồng hồ, đến giờ tới nhà ông bà nội Trương Tấn Tài/Bích Phượng thăm Bí Thư Nga...Nghỉ tới đây hắn cãm thấy khẩn trương,hy vọng thằng bé đừng quá giống mình,giống mẹ nó thì được rồi...
Thấy hắn nhìn đồng hồ,mọi người liền đứng lên theo lể tiết tiển ‘ông chủ’...
Giơ tay coi như tổng chào,Đức bước đi..
-“Tôi tiển anh...” Hồng Ngọc bám theo...
-“Hả,ừ..được...”Hai người sóng vai đi ra ngoài...
-“Có chuyện muốn nói với tôi à?” Nhớ trước kia trong xe đã từng sờ và mút đầu ti nàng ,từ dạo đó thì làm thinh như chẳng có gì xảy ra,chẳng lẻ bây giờ nàng muốn nói ‘phải quấy?’ vì vậy Đức hồi hộp,hỏi.
-“Ừm....Vào văn phòng tôi đi,5 phút thôi,tôi có chuyện nói với anh...” Tới ngay cửa văn phòng mình,nàng mở cửa,ánh mắt u oán,nói.
-“Ờ..được....Là chuyện gì vậy...”Lòng thấp thỏm,Đức lách mình đi vào,giả mù sa mưa,hỏi.
-“Anh đừng làm bộ như không có gì nha,anh coi tôi là ai ?Hôm đó anh..Anh...Bây giờ coi tôi như trong suốt...”Cửa vừa đóng,Hồng Ngọc ứa nước mắt,giọng sục sùi.
-Đừng..Đừng như vậy,có gì từ từ nói ...Cô là 1 người đẹp lại là 1 cô gái tốt,phải,tuy là trước kia rất chảnh rất hách xì xằng nhưng bây giờ hết rồi.Nếu cô muốn thì có cả khối đàn ông thanh niên xếp hàng từ đây ra tới Hà Nội cho cô chọn...
-Nhưng mà tôi chỉ thích anh thôi,tôi biết vì cái quá khứ mà anh chê tôi nhưng tôi đã quyết định lâu lắm rồi,đời nầy kiếp nầy tôi chỉ thích và anh thôi,làm bé làm thiếp hay làm người tình trong bóng tối cũng được...
-“Chê?Không phải đâu,chỉ là...”Hắn còn muốn nói thêm thì môi hắn đã bị môi nàng khóa lại...Chần chừ một chút rồi hắn cũng ôm nàng,nồng nàn đáp trả,trong đầu nghỉ người ta là đàn bà con gái nói nhứng lời như vậy coi như đã hạ mình lắm rồi.Sao nở đành nói ‘không’ chứ...
...
Chị Nở...Chị thấy Giám đốc Ngọc đâu không?” Thấy Hồng Ngọc theo tiển Đức Tổng khá lâu mà chưa trở lại phòng họp,Thu Lan ra ngoài tìm...
-“Ngọc giám đốc ở trong phòng văn phòng á...” Chị Nở vô tư đáp...Hỏi ‘Ngọc giám đốc thôi mà chứ không có hỏi Đức Tổng...
-“Ờ được,cám ơn...” Thu Lan đến văn phòng của Hồng Ngọc...
Trước kia cả hai đều là người của Nguyển văn Đồng cũng vì hoàn cảnh và vì cuộc sống bắt buột thôi.Thu Lan có lẻ vì có chồng nên không may mắn như Hồng Ngọc có địa vị trên cao,nhưng giờ đây thời đại của lảo đã qua rồi.Tình cờ hay ngẩu nhiên hoặc định mệnh đưa đẩy,bây giờ cả hai đều làm việc cho hắn.Trước kia gặp nhau chỉ là 1 cái gật đầu nhẹ coi như chào hỏi,bây giờ là đồng bệnh tương liên vì vậy cả hai ngày càng thân thiết...Biết cửa không khóa nên theo thói quen mở cửa bước vào,miệng nói.
-“Hồng Ngọc...Ouf...Xin lổi...”Cảnh nóng trước mắt khiến Thu Lan sau khi đứng hình 1 giây vội đóng cửa lui ra lấy lại bình tỉnh,làm như không có gì trở về phòng họp.
-“Sao nói đóng cửa rồi,thiệt là...” Hai người buông nhau ra...Miệng trách Hồng Ngọc...Đức thầm nghỉ ‘cũng may,xíu chút nửa đi tới bến luôn rồi...
-“Em nhớ là có đóng rồi mờ...Đừng lo,Thu Lan thân với em lắm hơn nửa không có tánh bà tám đâu...Mình hôn nhau thôi mà...”Hồng Ngọc mĩm cười,phân bua.
-Hy vọng là vậy...Ậy thôi đi...”Đức phát tay,thầm nghỉ ‘Con bà nó,thấy cũng đã thấy rồi chẳng lẻ ‘undo’ được sao?’Nhưng không cần Hồng Ngọc nói,hắn tin tưởng Thu Lan sẻ kín miệng...Có điều là mai nầy khi gặp Thu Lan,hắn cãm thấy có chút xấu hổ.
-“Thôi...Anh có việc phải làm,tới giờ rồi...” Đức nhìn đồng hồ...
-“Nhanh vậy sao,mai nầy anh phải tốt với em đó,đừng lo,em không đòi hỏi gì đâu,anh đừng lờ em là được,em không di dân qua Anh quốc cũng là vì anh đó..:” Hồng Ngọc nhu mì nói.
-Suy nghỉ kỷ chưa để sau nầy đừng hối hận đó.Một khi nhất quyết theo anh thì không được hai lòng,còn nửa,em cũng thấy và biết đó,anh nhiều lắm...
-“Nói chuyện dư thừa,tưởng em ngu sao,biết từ lâu rồi nhưng em thích anh,em iu anh,người khác em nhìn không thuận mắt cho nên biết làm sao bây giờ?anh nói đi...Cũng là câu nói đó,em không đòi hỏi gì ở anh hết.Tiển em có mà tuy không giàu như người khác nhưng không cần anh chu cấp đâu,chỉ cần anh tốt với em là được”Hồng Ngọc lườm yêu,hôm nay coi như được toại nguyện nàng cãm thấy vui vẻ yêu đời...
Ngay lúc nầy chuông di động reo,nhìn màn hình,thấy là Thanh Tình ..Đức bắt máy.
-“A lô,anh đang ở đâu?Ông bà nội,ba má đang chờ đó...”Giọng Thanh Tình nũng nịu,có chút hờn dổi.
-“Họp ở Đức Lập chứ đâu, vừa xong thì em gọi,anh ra xe đi liền nè,15 phút sau tới...Bye cưng,lát gặp...”Hắn nói xong lại 1 màn hôn gió rồi cúp máy,quay qua Hồng Ngọc cười giả lả.
-Bye nha...Hôm khác nói chuyện nhiều hơn...
-“Ừm,em hiểu mà,tuần tới ngày nầy là sinh nhật của em,anh tới nhà ăn cơm với em được không?”Giọng oanh vàng thỏ thẻ.
-“Không hứa chắc được nhưng nếu không bận gì thì nhất định sẻ tới...Anh đi nha.”Đức gật đầu,quay lưng bước đi.
-“Anh nói vậy là được rồi,anh không tới em vẩn chờ...” Nói xong Hồng Ngọc áp lên môi nàng lên môi hắn,hôn nụ hôn tạm biệt.
...

-“Sao hả?Nó đang làm gì?Chừng nào nó tới?”Thấy Thanh Tình vừa cúp di động, bà nội Bích Phượng hỏi dồn dập .
-“Ảnh vừa mới họp xong ở Đức Lập,đang trên đường tới đây...”Thanh Tình cười đáp.
-“Con đã nói mà,ảnh nói hôm nay tới nhà thăm thím ba r,làm sao dám quên được chứ...Ảnh bận lắm nên trể 1 chút thôi...”Phương Linh bênh vực.
-“Chưa tới 12 giờ mà...Đâu có trể bà nội,tại bà nội nóng lòng thui” Thanh Tình nhìn đồng hồ.
-“Đó...Đó...Ông già,ông coi hai đứa nó kìa,đúng là nử sinh ngoại tộc mà.Mới nói tới thằng Đức 1 chút thôi thì hai đứa thay phiên bênh vực...”Bích Phượng ‘quát’ nhưng ánh mắt nhìn hai cháu gái có ý cười...
-“Ậy,bà nào cháu nấy mà,không phải sao,nhớ lúc anh hai bà còn sống,ảnh thường nói với tui là nhạc mẩu thường nói với bà câu nầy...”Tấn Tài híp mắt cười,nói.
-“Ha ha hi hi...” Trước câu nói của ông cụ...Thúy Hằng,Tuyết Nga,Trương Tấn Dũng,Trương Hạo Nam,Thanh Tình,Phương Linh và Tuyết Vân đều bật cười.
-“Ông già kia.chắc cãm thấy ngứa mình phải không?” Bích Phượng quắc mắt hung hăng nhìn Trương Tấn Tài.
-“Nà nà,hai cháu nhìn đi, ông thì bị ngược đãi quen rồi nhưng hai đứa đừng bắt chước bà nội nha sẻ làm thằng Đức sợ đó..”Trương Tấn Tài giả bộ ‘sợ hãi’...
-“Haha hi hi...”Mọi người bật cười vui vẻ...
Từ lúc con dâu thứ Trương Tuyết Nga sinh con trai thì ngày nào nhà của Trương Tấn Tài cũng rộn tiếng cười,bầu không khí trong nhà vui như Tết,phải nói còn vui hơn Tết mới đúng.Cũng đúng thôi,năm hết thì Tết đến chứ đâu có gì đặc biệt.Nhưng con dâu thứ Tuyết Nga sinh cho nhà họ Trương 1 đứa cháu trai.Là cháu đích tôn đấy,nhà họ Trương có người thừa tự rồi, cho nên không mừng sao được chứ.
-“Ba à...Ba tìm ra tên nào hay cho cháu nội đĩch tôn của nhà họ Trương mình chưa vậy?” Trương Hạo Nam cười hỏi.Trương Tấn Dủng có con trai khiến Hạo Nam như trút được gánh nặng,vậy là nhà họ Trương có người thừa tự ,từ nay lảo sẻ không còn cãm thấy tội lổi với tổ tiên ông bà nửa.
-“Ừm...Ba và má con đã suy nghỉ kỷ rồi...Là Gia Hào..Trương Gia Hào... ý nói nhà họ Trương hùng mạnh.
-“Gia Hào...Ừm..Thật là có ý nghỉa...” Hạo Nhiên,Thúy Hằng gật gù...
-“Gia Hào...Gia Hào...Tên nầy thiệt đẹp đó ,cám ơn ba...“ Lâm Tuyết Nga gật đầu mĩm cười nhìn con trai đang nằm ngủ trong xe nôi với ánh mắt yêu thương.
-“Gia Hào thật dể thương,cháu giống chị nhiều hơn là giống anh rể...”Tuyết Vân nhìn cháu rồi nhìn chị mình với ánh mắt hâm mộ.
Đang cười đùa,nhìn thấy Tuyết Vân bên cạnh vợ...Nghe nàng nói,Tấn Dủng chợt dộng tâm cơ.
-Hâm mộ phải không?Tuyết Vân,dì có vừa mắt ai chưa?Hay là để anh rể làm mai cho nha.Tối ngày cặm cụi ở nhà hàng kiếm tiền không được đâu.Nà,em chắc biết Lê Minh Đạo phải không?Anh ta có ý với em đó,thường nhắc khéo em mổi lần gặp anh.
-“Không cần đâu...Anh rể...” Nghe Trương Tấn Dủng có ý mai mối cho mình với Lê Minh Đạo.Tên nầy gần như ngày nào cũng tới nhà hàng ăn cơm,người đã xấu,hàm răng như bàn nạo dừa lại còn ăn nói rất vô duyên bởi vậy nghe anh rể nói, Tuyết Vân vừa hổ thẹn vừa giận muốn hôn mê bất tỉnh.
-“Lê Minh Đạo?Ông xả,anh có lộn không vậy?” Tuyết Nga bất mản...
-“Lê Minh Đạo là ai vậy?” Bích Phượng sửng sốt,bà muốn biết người nầy là ai mà sao con dâu phản ứng mạnh dử vậy...
-“Người nầy ngoài Nam Định,được điều động tới Đồng Tháp mình thế vào chổ của Nguyển Xuân Hoàng...Nghe nói có chút thế lực ngoài kia..”Trương Hạo Nam đáp.
-“Là Phó Chủ tịch tỉnh...Là chuyện tốt mà sao con phản ứng dử vậy Nga?Có gì không ổn à?” Bích Phượng nghi hoặc hỏi Trương Tuyết Nga.
-“Má...Người nầy vừa lùn vừa xấu làm sao có thể làm mai cho Tuyết Vân được chứ...Ảnh thiệt là,vậy mà cũng nghỉ được...” Lâm Tuyết Nga tức giận.
-“Thiệt sao?”Trương Tấn Tài Trương nhìn Thúy Hằng,hỏi...Cả hai ông bà đều yêu thích Trương Tuyết Vân ,coi nàng như con cháu trong nhà,cũng như đối với Thanh Tình và Phương Linh vì vậy rất quan tâm đến nàng.
-“Đúng đó ba...Ây,không biết chú ba nghỉ sao mà muốn làm mai Tuyết Vân cho người nầy..”Thúy Hằng gật đầu.
-“Ây...Thằng Dũng con ‘mát dây’ à...?”Nghe con dâu trưởng nói.Bích Phượng quắc mắt nhìn Trương Tấn Dũng. Trương Tấn Tài liếc nhìn con trai thứ,lảo làm sao không hiểu được tim đen của con trai mình chứ,chắc là nghe Lê Minh Đạo có chút thế lực nên muốn thân thiết với người ta chứ gì...
-“Chắc là chú ba nghỉ tốt cho cô Vân thôi, phải,tuy Lê Minh Đạo xấu người 1 chút,lùn 1 chút nhưng có câu củi khô dể nấu chồng xấu dể xài... ” Trương hạo Nam nháy mắt với Trương Tấn Dũng...
-“Đúng ...Đúng đó,con quả thật là có ý nầy...À,Dì Vân ...Dì không thích thì thôi coi như anh rể chưa từng nói qua ha...” Thấy mình bị ‘lên án’,Trương Tấn Dũng giả lả cười .
-“Quan tâm tới em vợ là chuyện tốt nhưng cũng phải lựa người xứng đôi mới được chứ...Ý,ông à,tôi bổng nhiên có ý nầy nói ra để mọi người cùng suy nghỉ nha.”Bích Phượng giáo huấn Trương Tấn Dũng rồi nhìn Tuyết Vân,bà chợt động tâm cơ.
-“Cháu xin phép...Anh hai,chị Hai,em về...”Tuy được đối xử như người trong nhà nhưng nghỉ bà nội chắc có chuyện nói với người trong gia đình, mình không tiện ở lại,Tuyết Vân dợm người đứng lên nhưng Bích Phượng giử tay nàng lại.
-Ngồi,ngồi xuống đi,có liên quan tới cháu đó...Nghe bác nói nếu nghe chói tai rồi đi cũng không muộn mà.
Tuyết Vân nhìn Tuyết Nga,Trương Tấn Tài và mọi người nhìn nhau không ai hiểu mô tê gì...
-“Bà định làm mai Tuyết Vân chứ gì?Nói đi là ai vậy...” Trương Tấn Tài đi guốc trong bụng vợ
-“Không cần đâu bác...”Mặt Tuyết Vân ửng đỏ,thầm nghỉ ‘sao ai cũng nghỉ mình ‘ế’ vậy? Thiệt là tức chết đi được.Bộ đàn bà con gái cần phải có chồng sao?Bây giờ là thời đại gì rồi?Sống một mình cũng được mà.
-“Ậy,bác đã nói ngồi nghe bác nói trước cái đã...Hi hi,ông già chưa lú ha,vẩn còn thông minh,đúng đó,các người nghỉ coi hay là mình làm mai Tuyết Vân với thằng Đức?” Bích Phượng bá đạo nói...
-“Bà nội...Bà...” Sắc mặt Tuyết Vân đỏ rực...
-“Má...Má nói cái gì?”Thúy Hằng,Tuyết Nga kinh hãi.
-“Trời đất,má à...” Trương hạo Nam,Trương Tấn Dũng trợn mắt...
-“Bà nội à,bà nội nói gì vậy?” Thanh Tình,Phương Linh há mồm.
-“Bà xả,bà không sao chứ?” Tấn Tài rờ trán vợ,lảo nghỉ Bích Phượng bất thình lình bị sốt cao nên nói nhãm...
-“Cái gì không sao hay có sao chứ...Nghe tui nói nè...”
Tuy không có người ngoài nhưng Bích Phượng chợt nhỏ giọng ...
-“3 đứa con gái của TBT không phải đã có con với hắn rồi sao.Bây giờ còn có con gái của Hoàng Ngọc Hãi nửa đó là chưa kể tới cháu gái của Lý Hoàng Chương ,còn nửa nha,3 chị em của đại phú bà Mỷ Chi gì đó nửa...Có phải hay không Thanh Tình và Phương Linh cũng nên có thế lực riêng của mình,không phải là để tranh giành gì hay đối chọi với nhau nhưng ít ra cũng phải có tiếng nói riêng của mình chứ,có phải không?
Trương Tấn Tài im lặng.Trương Hạo Nam,Thúy Hằng .Trương Tấn Dũng ,Lâm Tuyết Nga nhìn nhau không lên tiếng.Trong đầu ai cũng có cùng ý nghỉ ‘ Thanh Tình,Phương Linh cùng lấy 1 chồng là chuyện hiếm có ở thể kỷ nầy rồi bây giờ lại có ý gán thêm 1 người cho hắn nửa thì quá hoang đường nhưng suy nghỉ kỷ thì rất là có đạo lý.Chuyện ‘thâm cung nội đấu’ có thể xãy ra bất cứ lúc nào mà,cho nên phải chuẩn bị trước mới được,chỉ sợ nhất vạn không sợ vạn nhất.
-“Chị Nancy và các người khác tốt với 2 đứa con lắm...Bà nội không cần lo lắng đâu...” Phương Linh trấn an bà nội.
-“Khờ thiệt,bà nội đã nói rồi,không phải là đấu đá nhau mà là phải có lực lượng riêng của mình,cháu nha,khờ câm hà,Thanh Tình còn đở 1 chút,trái lại Tuyết Vân rất lanh lợi...”Nói tới đây Bích Phượng liếc Tuyết Vân,trong lòng bà đắc ý,quả nhiên như mình đoán ‘Tuyết Vân 100 phần trăm ‘phải lòng’ thằng Đức rồi...Chứ còn gì nửa...Phương Linh không phải đang cặp kè với thằng Phát mà khi gặp hắn thì như bị trúng tà hay sao?Thanh Tình trước giờ kén cá chọn canh lắm vậy mà cũng bị trúng chiêu mặc dù biết hắn với Phương Linh và cả bầu đàn thê tử...
-“Tuyết Vân..hi hi...bác nghỉ vậy thôi nếu cháu nghe không lọt tay thì coi như bà già nầy ba xí ba tú cho vui ha...”Hầu như biết Tuyết Vân ‘tình trong như đã mặt ngoài còn e’ nhưng Bích Phượng vẩn màu mè.Không phải à?hồi nãy nghe thằng Dũng làm mai cho tên Lê Minh Đạo gì đó thì mặt mài xám xịt nhãy đong đõng lên bây giờ thì ‘hiền như ma soeur’,khép nép vân vê tà áo.Đây là triệu chứng của con gái đang nổi chứng ngựa.
-”Tuyết Vân..Ý em sao hả?” Tuyết Nga hỏi ,hy vọng mình đoán sai..Nàng cũng nhìn ra tâm tư của em mình vì vậy thầm than ‘đúng là ‘oan nghiệt’.Hai chị em Thanh Tình,Phương Linh rồi bây giờ tới hai chị em nàng không biết hắn có bùa ngãi gì không.Nghỉ tới đó, liếc nhìn thằng con đang ngủ say sưa trong nôi, nét mặt Tuyết Nga nhuộm hồng,
-“Em...Em...” Cái mị lực của hắn làm Tuyết Vân xao xuyến lâu rồi,nhưng vì hắn là BF của Phương Linh nên chỉ đành âm thầm ‘mối tình đơn phương’ ...Đùng 1 cái thì nghe tin Thanh Tình và hắn khiến Tuyết Vân thấy xốn xang.Chính vì vậy mà khi Trương Tấn Dũng muốn mai mối nàng với tên Lê Minh Đạo...Tuyết Nga cãm thấy buồn tủi.Nàng không thua kém Thanh Tình,Phương Linh mà sao lại gán nàng cho tên Lê Minh Đạo chứ?
Bây giờ nghe bà nội Bích Phượng hỏi,Tuyết Vân cãm thấy đây là cơ hội nhưng trước mặt Phương Linh,Thanh Tình nên Tuyết Vân hổ thẹn, ngại ngùng, ấp úng...
-“Thôi được rồi,để bác lo,mai nầy 3 đứa cùng nhau tiến thủ,hiểu chưa?” Sống tới tuổi 80 rồi rất rành tâm lý ,biết Tuyết Vân đang rất ngại ngùng,khó nói ra miệng . Bích Phượng phát tay.
-“Vậy má định nói sao với Thằng Đức?...” Trương Thúy Hằng nghi hoặc.
-“Ừ phải, bà không nói với nó là bà gả Tuyết Vân cho nó chứ?” Biết bản tánh bá đạo ngang ngược của vợ mình.Trương Tấn Tài hỏi gặn.
-“Hỏi nó?Tui không khờ đâu,nó sẻ lắc đầu mặc dù trong bụng khoái muốn chết đi được.Ậy ,à các người hỏi làm gì,để tui sắp xếp...Các người cứ chờ coi đi...”Bích Phượng cười gian...
Tuyết Vân cúi gầm mặt tránh ánh mắt của Thanh Tình,Phương Linh...Nàng vô cùng xấu hổ vì đã có tư tưởng không chính đáng với BF của chị em bạn thân nhưng nghỉ lại đây là chủ ý của bà nội mình mà còn mình chỉ lặng thầm thôi.
Thúy Hằng không 1 chút bận tâm tới chuyện Tuyết Vân ,nàng nghi lắm có phải hay không Gia Hào là con của hắn?Bấy lâu nay Trương tấn Dũng tịt ngòi bổng dưng Tuyết Nga có thai rồi sinh ra 1 đứa bé trắng trẻo dể thương như vậy chứ,có điều là sao đứa bé không giống hắn? Mình nghỉ lầm?Hay là Tuyết Nga với ai khác?Không thể nào đâu,nếu có với ai thì ‘ai’ đó chính là hắn,không ai trồng khoai đất nầy hết á.Hắn và Tuyết Nga làm việc chung với nhau?Thôi rồi,chắc lúc hắn đến văn phòng của con Nga báo cáo công tác rồi thì cũng như mình và hắn?Chứ còn gì nửa...Ui chà,Tuyết Nga nầy cũng thứ dử nha...” Rúc cục đã ngộ ra ‘huyền cơ’,tìm ra giãi đáp cho bài toán bí ẩn... Nghỉ tới đây,Thúy Hằng cười thầm...
Thanh Tình,Phương Linh lúc đầu bất mản bà nội lắm nhưng bây giờ nghỉ lại thấy bà nội rất có lý,cứ lâu lâu bổng xuất hiện một người vậy thì tại sao không thể là chị Vân chứ,đúng như bà nội nói,là ‘phe ta’ đó mà...Hơn nửa không thể trách chị Vân được,lúc trước mình không phải biết hắn đã có Phương Linh mà mình vẩn lao đầu tới à?
Thanh Tình nghỉ vậy,Phương Linh cũng nghỉ không khác mấy,nàng biết hắn và Tú Nhi mà mình vẩn đâm đầu vào bây giờ trách chị Vân sao được chứ?Như vậy là quá ích kỷ...Còn chuyện bà nội muốn hai nàng có thế lực riêng của mình,cả hai không muốn nghỉ tới.
Nghỉ vậy nên cả hai cãm thấy thư thái dể chịu...
Ngay lúc nầy có chiếc xe chạy vào đậu bên hàng rào hoa dâm bụt.Cửa mở, Đức Bí tịch xuống xe,tay cầm hộp quà,lửng thửng đi vào.
-“Hi hi...Ông nội,bà nội,Bí Thư Nhiên,Trưởng Ban Hằng,Chánh văn phòng Dủng,Chủ tịch Nga...Các vị khỏe a...
-“Sao xưng hô lung tung vậy?Giờ nầy còn gọi là ‘Bí Thư ,Trưởng Ban,Chánh văn phòng,Chủ tịch?” Bà nội Bích Phượng nhíu mài.
-“ Hắn quen rồi ,thôi kệ đi má,cũng là 1 câu thôi mà ,muốn sửa cũng từ từ...”Trương Thúy Hằng mĩm cười tỏ ra dể dãi,trong thâm tâm nàng không muốn hắn gọi mình là ‘má’ chút nào,thật là xấu hổ khi nghỉ đến lúc nàng và hắn quấn nhau trên giường,đủ trò lắm kiểu.
-“Ậy,là con rể của con,con nói sao thì sao đi..”Bích Phượng phát tay...
Thanh Tình,Phương Linh đi tới,một bên trái ,một bên phải...Thanh Tình nhìn hắn từ đầu đến chân,hỏi.
-Nhả Thy nói anh bị thương,không sao chứ?
-“Hi hi,nhìn anh đi,thấy có gì không ổn không?” Đức xoay 1 vòng cho 2 nàng kiểm tra...
-“Chuyện bọn in đô,ông cũng có nghe qua,từ đầu đến cuối là sao vậy?Hai đứa Thanh Tình,Phương Linh nói không rỏ đầu rỏ đuôi gì hết..”Trương Tấn Tài nhíu mài.
-“Ông nầy,lúc nầy là lúc nào sao lại nói chuyện đó...”Bích Phượng gạt phăng...
-“Phải đó ông nội,thủng thẳng rồi mai mốt nói sau,không có gì quan trọng đâu ...Để cháu chúc mừng chú thím ba...Wow,đẹp trai hết biết nha,chắc là giống chú ba lúc nhỏ có phải không bà nội?” Đức nhìn đứa bé đang ngủ trong xe nôi,khen nức nở trong bụng mừng rở khi thấy đứa bé không giống mình trái lại có đến 90 % giống Tuyết Nga,như vậy là quá tốt rồi nhưng đồng thời thắc mắc đứa bé nầy có phải là con của mình hay không vậy hay là bị Tuyết Nga ‘chụp mủ?’,xem ra phải hỏi kỷ mới được.
-“Hi hi...Chú cũng nghỉ như vậy đó...Người ta nói con nít mới sanh đôi khi không giống cha cho đến khi càng lớn lên mới rỏ nét của cha...” Trương Tấn Dủng cười híp mắt.
-“Hi hi,chắc là như vậy rồi..Ouf,quên,ở đây có chút quà cho cháu...”Đức đưa hộp quà nhỏ cho Tuyết Nga...
-“Cám ơn đã có lòng nhưng quà quý quá thi không nên,sợ có người nói ra nói vào...Cẩn thận tốt hơn...Tuyết Vân,em mở ra dùm chị coi là cái gì...”Tuyết Nga ra vẻ thản nhiên,thờ ơ.
-“Ý..Bà chủ Tuyết Vân cũng ở đây à,xin lổi nha,nãy giờ không để ý nên không thấy cô,nghe nói cô bị tai nạn,bây giờ thấy cô không sao thì tốt rồi...”Đức vừa nói vừa đưa hộp quà cho Tuyết Vân.
-“Chưa chết được...Cám ơn Đức Bí tịch đã quan tâm...”Miệng nói kháy,lời vừa nói xong nàng chợt thấy không ổn vì như là giận lẩy hắn vì vậy mặt đỏ, Tuyết Vân cúi mặt cầm lấy họp quà,mở.
-“Wow...Sao cô ta có vẻ quạo vậy.Bị bạn trai đá à?” Thấy Tuyết Vân hung hăng,Đức kề tai Thanh Tình hỏi nhỏ...
-“Em làm sao biết được,anh hỏi chỉ đi..”Thanh Tình lườm, ,ngắt hắn nơi eo 1 cái mạnh,tuy biết không phải lổi tại hắn nhưng nàng vẩn không nhịn được ,ngắt cho đã tức.Phương Linh bên cạnh bấm bụng nhịn cười.
Tuyết Nga mở hộp,bên trong là sợi dây chuyền vàng 18 ngắn dùng đeo ở cổ chân rất đẹp,nàng cầm đưa cho Tuyết Nga.
-Nà.chị hai,là sợi dây chuyền đeo cổ chân,chị đeo lên cho Gia Hào đi...
-“Gia Hào? Tên đẹp đó...Hay là để tôi,hi hi,tôi đeo lên cho Gia Hào để mai nầy nó lớn lên sẻ có phong độ giống như tôi vậy đó.”
-“Ý,thôi đừng nha...” Thanh Tình,Phương Linh đồng loạt la lên...
-“Hả?Tại sao?” Đức trố mắt.
-“Ý của hai đứa cháu của tôi là con trai tôi mà giống cậu thì thiệt không nên đó mà,Đức Bí tịch,cậu biết tại sao chứ gì?” Giọng Tuyết Nga có chút mĩa mai.
-“Nga...Sao con lại nói vậy chứ,thằng Đức là người có tài,má thấy Gia Hào mà giống thằng Đức đúng là phước đức của nhà họ Trương,sau nầy nó chắc chắn là nhân tài để phát dương quang đại cho nhà họ Trương mình...”Bích Phượng nghiêm túc nói.
-“Má nói đúng đó em...” Trương Tấn Dũng nháy mắt với Đức...Lảo cũng như mọi người,tưởng bà xả mình là người đàng hoàng nên rất không vừa mắt với hắn vì cái thói trăng hoa,bây giờ thấy bà nội Bích Phượng có ý mối mai Tuyết Vân với hắn nên dỉ nhiên là không hài lòng nên xỏ xiên vài câu.
-“Hi hi...Thím ba chỉ nói chơi thôi mà,còn lời của bà nội nói cháu thiệt không dám nhận đâu à...”Không hiểu vì sao Tuyết Nga lại có vẻ quạo với mình nhưng thấy Trương Tấn Dủng nháy mắt.Đức đoán không nên chọc giận Nga,hắn liền cười giả lả,tỏ vẻ khiêm tốn.
-“Đã đông đủ hết rồi,con nói người làm dọn cơm lên nha má,giờ nầy chắc ai cũng đói bụng rồi...”Thúy Hằng muốn đổi đề tài sang chuyện khác.
-“Ờ,được...Con cho người dọn cơm lên đi...Ông à,nói vài câu đi,sao ngồi im re vậy?”Bích Phượng nói,quắc mắt nhìn Trương Tấn Tài.
-“Tui đâu biết nói gì chớ...Bà nói được rồi...”Tấn Tài phát tay...
-“Hi hi,có chuyện gì vậy bà nội?” Đức mĩm cười,cầm ly nước của Phương Linh đưa,hớp 1 ngụm...
-Ừm...Đức à,cháu thấy Tuyết Vân thế nào hả?
Mọi người chấn kinh,không ngờ bà nội Bích Phượng’ nhập đề trực tiếp như vậy.Nhất là Tuyết Vân,mặt nàng đỏ như gấc chín,muốn tìm một cái lổ chui xuống cho đở ngượng.
-“Khụ..Khụ..Khụ...Khụ..Khụ....” Đang hớp một ngụm nước,nghe Bà nội Bích Phượng nói..Đức giật mình .vô cùng kinh hãi,khiến bị sặc nước ho sù sụ...
-“Anh không sao chứ?”Thanh Tình vuốt lưng hắn...
-Không..Không sao..Hi hi..Cháu biết bà nội thiệt thích nói chơi nhưng bà nội suýt làm cháu đứng tim luôn á...
-“Hi hi...Sorry,chỉ tại bà hơi hấp tấp nên nói không đầu không đuôi,là như vầy,Tuyết Vân có chuyện không ai giúp được,bà thấy chỉ có cháu thôi...Nà,bà nội coi Tuyết Vân như người 1 nhà cũng như hai đứa Thanh Tình với Phương Linh vậy nên muốn cháu giúp nó 1 tay...Giúp Tuyết Vân là coi như giúp nà nội...” Bích Pượng mĩm cười rào trước đón sau
-“Ạ...Thì ra là vậy...Chuyện nhỏ thôi mà.Bà nội chỉ cần nói là chuyện gì thì được rồi...”Đức thở phào,con bà nó,làm hết hồn à.
Trương Tấn Tài nhìn vợ,Trương hạo Nam,Trương Tấn Dủng,2 con dâu Trương Thúy Hằng,Tuyết Nga khẻ nhìn nhau .Thanh Tình,Phương Linh không biết bà nội Bích Phượng có trò gì.Tuyết Vân tim đập thình thịch thầm nghỉ chẳng lẻ bà nội trắng trợn nói mình có ý với hắn?Đừng nha,như vậy chẳng khác nào ‘rao bán hàng ế?’ xấu hổ chết đi được.
Mọi người còn đang nghi hoặc,Bích Phượng cười hi hi,thong thả nói:
-“Là như vầy...Có người từ Nam Định được Hà Nội điều vào để ngồi vài cái ghế của Nguyên Xuân Hoàng ,tên là ..ừm quên mất tiêu rồi,người già thì trí nhớ kém cỏi,tên gì vậy Dũng?Má quên rồi...”Quay sang Trương Tấn Dũng Bích Phượng hỏi.
-“Dạ...Là Lê Minh Đạo...” Dũng miệng đáp nhưng cũng như những người khác,tất cả như đi trên sương mù,chẳng hiểu sao lại lôi Lê Minh Đạo vô đây?
-Ờ ,phải,là Lê Minh Đạo...Người nầy thấy Tuyết Vân thì mê tít thò lò,đeo dính,mổi ngày đều tới nhà hàng nên Tuyết Vân cãm thấy rất phiền.
-“Bà nội,vậy con giúp được gì chớ?” Không nhịn được,Đức cướp lời,hắn ngẩn tò te...Theo đuổi đàn bà con gái không có phạm pháp mà,mình giúp được cái gì chứ hơn nửa còn là 1 Phó Chủ tịch tỉnh.
-“Được,sao lại không...Bà muốn cháu giả làm BF của Tuyết Vân 1 thời gian là được để tên Lê Minh Đạo nản lòng mà rút lui,hơn nửa chỉ có cháu mới có thể giúp được thôi,người khác thì không được như cháu,bà sợ họ thấy Lê Minh Đạo thì rụt rè khúm núm như chuột thấy mèo, không chừng làm bể chuyện thì hỏng bét...
‘Thì ra là vậy’...Trương Tấn Tài nảy giờ không biết bà vợ mình muốn giở trò gì ,bây giờ mới thấy bà xả mình dùng chiêu nầy gián tiếp làm mai mối quả thiệt là cao tay,hay không chê vào đâu được.
Đang lo lắng,Tuyết Vân liền thở phào,trong lòng đại hỉ.Là ‘dóng kịch’ thôi nha,không phải là thiệt nhưng mà hi hi,trong quá trình có xẹt ra tia lửa hay không thì là chuyện khác nhưng nàng vô cùng tin tưởng không xẹt lửa thì nàng sẻ tìm cách cho xẹt lửa thậm chí nổ bình xăng hay bình gaz cũng không sao hết miển là được việc.
-“Bà nội..Bà nội...”Đức trợn mắt há mồm...Đóng kịch thì dể thôi mà nhưng hắn đã trãi nghiệm 2 lần đóng kịch.Lần đầu là với Gia Kỳ lần thứ nhì với Thúy Ái mà lần nào cũng lộng giả thành chân hết..,Nghỉ tới đây hắn liếc Tuyết Nga...Á đù,nếu lần nầy cũng là lộng giả thành chân thì cái số của mình đúng là trời sinh mình có cái số hưởng mà cả chị cả em đều quơ hết.
-“Sao hả?Mới vừa rồi cháu không phải nói ‘Bà nội chỉ cần nói là chuyện gì thì được rồi’ sao?” Bích Phượng nhíu mài.Chận đứng con đường ‘quay xe’ của hắn.
-“Đâu có...Con đang suy nghỉ coi Lê Minh Đạo là Phó Chủ tịch Tỉnh mà sao bị bà chủ Vân chê dử vậy thôi...”Nói câu nầy,hắn nhìn Tuyết Vân.
-“Tuyết Nga nói người nầy vừa lùn vừa xấu lại còn hôi nách và hôi miệng nửa,người như vậy làm sao Tuyết Vân có thể chịu được chứ?Phó Chủ tịch Tỉnh rồi sao?” Bích Phượng trừng mắt.
‘Hôi nách?Hôi miệng?’ Mình có nói vậy sao?’ Tuyết Nga chưng hửng...Mọi người khắc bấm bụng nhịn cười hình dung 1 người lùn mả tử,xấu như Vỏ đại Lang,hôi miệng lại hôi nách thì cho dù là Tổng thống Mẻo cũng miển đi,ai mà chịu được chứ...
‘Ụa...’ Nghỉ tới đây bất thình lình Thanh Tình,Phương Linh ‘ụa’ 1 tiếng ,bụm miệng chạy đi...
-“Hai đứa nó bị sao vậy?” Nhìn theo bộ dáng 1 dứa cháu,Bích Phượng nghi hoặc.
-“Má à,đang ăn cơm mà má nói hôi nách hôi miệng thì hai đứa nó nghe phát ói là phải rồi” Hạo Nhiên cười hi hi...
-“Í...không phải đâu,hổm rày mấy lần rồi..mau,mau kêu 2 đứa nó đi khám bác sỉ,à không có que thử không vậy?À không ,Hằng à,con mau kêu bác sỉ Kiều tới đây...”Bích Phượng cuống quýt,nếu thiệt thì hay quá...
-“Que thử thai?Không ,không có” Thúy Hằng sửng sốt,nàng đã tắc kinh lâu rồi nên làm gì có que khám thai chứ,phải đi mua mới được.
-“Còn không mau đi mua,gọi điện kêu Bác Sỉ tới...”Bích Phượng thúc giục...
Cả nhà Trương Tấn tài bổng loạn cào cào lên,con dâu thứ sanh cháu đích tôn chưa được lâu bây giờ hình như là 2 đứa cháu gái có tin mừng vì vậy ai cũng khẩn trương,háo hức..
-“Cứ quyết định như vậy đi nha,coi như cháu đã hứa với bà nội..Ừm,từ nay tới nhà hàng của Tuyết Vân thường một chút,tốt nhất là đưa đón đi ha,phải như vậy mới được...Thôi hôm nay bắt đầu đi,lát nửa ăn cơm xong rồi thì đưa Tuyết Vân về nhà...Hi hi...Bà sắp xếp như vậy được không Tuyết Vân...” Tâm tình cực kỳ vui vẻ,Bích Phượng vẩn không quên chuyện làm mai mối,miệng cười hi hi,tuy biết câu trả lời nhưng vẩn hỏi.
-“Cháu chỉ sợ làm phiền Đức Bí tịch quá nhiều...” Liếc hắn,Tuyết Vân e lệ nói.
-“Sao hả cháu rể,có phiền cháu không vậy?” Bích Phượng mĩm cười,nhìn Đức, ,hỏi.
-“Không...Không,có gì mà phiền chớ,hi hi,là tiện đường thôi mà...”Đức mĩm cười thầm nghỉ chắc là mình như con chim bị ná bắn thấy cành cong liền sợ chứ không có gì đâu,không cần phải sợ,nghỉ vậy nên yên tâm nhiều...
-“Hi hi...Có rồi ,có rồi...” Thanh Tình,Phương Linh cùng lúc chạy ra báo hỉ...Thì ra cả hai có mua que thử chỉ là thỉnh thoảng thử thôi,lúc trước luôn bị mừng hụt nên sinh ra nản chí,thờ ơ...Ai dè lần nầy nghe cả nhà nói nên cả hai liền vào phòng lấy que, vào toilet thử ,kết quả là dương tính.
-“Hả?Thiệt...Tổ tiên phò hộ a..Tổ tiên phò hộ a...Ông à,sao còn ngồi đó,mau đốt nhan tạ ơn ông bà tổ tiên...”Bích Phượng la lớn...
-“Ờ...Tui làm liền...Nam,con giúp ba...” Tấn Tài mừng rở,đúng là tổ tiên phò hộ mà,từ lúc Thanh Tình và Phương Linh chào đời cho tới gần đây thì con dâu thứ sanh cho nhà họ Trương đứa cháu thừa thừa tự,không ngờ lại có thêm chắt rồi...
-“Đức ...Cháu giỏi thiệt...”Trương Tấn Dũng đưa ngón tay cái,thử gần hơn mười năm,hai vợ chồng mới có được 1 mụn con,thằng cháu rể thì làm 2 đứa cháu gái mình ểnh bụng 1 lượt nên lảo vô cùng khâm phục...Lảo nào ngờ tác giả của thằng con đầu lòng của lảo cũng chính là hắn...
-“Hi hi..Chú ba quá khen...” Đức liếc Nga,cùng lúc nàng cũng nhìn lén hắn,sức mặt nàng ửng hồng.
...
-“Nè,đóng kịch phải làm y như thiệt,lát nửa anh đưa tôi tới nhà hàng,vào trong ngồi,phải tỏ ra săn đón tôi 1 chút đó...”Tuyết Vân chỉ đạo.
-“Được rồi,được rồi,tôi biết làm sao mà...Nà,là cô nói đó nha,đóng kịch phải làm y như thiệt,vậy có cần hihi,hôn hít hay cầm tay âu yếm 1 chút không?” Cũng là bản tánh dê xồm,nghỉ được dịp thì ngu gì mà không lợi dụng thời cơ 1 chút?
-“Nghèo mà ham...Cầm tay thì được,hôn hít?Muốn thừa cơ chiếm tiện nghi à?” Tuyết Vân lườm,miệng mắng nhưng trong bụng thầm nghỉ tên nầy ngu thiệt,hôn thì hôn chẳng lẻ sợ nàng tát vào mặt hay sao?
-“Tôi có việc phải làm đó, không ngồi được lâu ...”Đức nhìn đồng hồ,tối nay là đêm ‘nhất dạ đế vương’ đó,bấy nhiêu ngày nôn nóng đợi chờ bởi vậy vô cùng háo hức.
-“Nếu gặp thằng chả thì anh chỉ cần ngồi 15 phút thôi là được để mọi người nhận biết tôi là GF của anh...Không lẻ 15 phút cũng không được?” Tuyết Vân xụ mặt.
-Ok..OK...Cô nói sao thì sao đi...
Gì khác chứ đóng kịch là ‘nghề của chàng’,vì vậy vừa xuống xe liền nắm tay Tuyết Vân vô cùng thân mật nhìn 1 cái là biết ‘1 cặp’ rồi.Bởi vậy khi cả hai vừa mở cửa bước vào,đã không ít người trợn mắt há mồm,chụm đầu to nhỏ xù xì...Ở Cao Lảnh nầy ai lại không biết hắn?Đức Bí tịch đó mà,sao hôm nay lại tay trong tay với bà chủ Vân?
Rồi không hẹn,mọi ánh mắt đổ dồn về cái bàn ở gốc phòng. Phó Chủ Tịch Tỉnh Lê Minh Đạo,nét mặt đang sa sầm,hờn ghen lên khóe mắt nhìn Đức Bí tịch như muốn ăn tươi nuốt sống mới hả dạ.
Một Phó Chủ tịch tỉnh tới ăn trưa ,để tương xứng với thân phận thì thường ngồi trong phòng riêng ở tầng trên nhưng Tuyết Vân lại không bao giờ bước lên, chuyện phục vụ thức ăn trà nước là nhiệm vụ của hầu bàn.Nàng chỉ gật đầu chào theo phép lịch sự xã giao của cô chủ nhà hàng.
Cho nên Lê Minh Đạo bất đắc dỉ phải chọn cái bàn góc phòng ở tầng dưới mục đích là để ngắm và trò chuyện vài câu khi có dịp.Nhưng ‘Tương dương hửu mộng thần nử vô tình’ đã gần 3 tuần rồi mà chỉ được cái gật đầu chào,thái độ thì lạnh lùng sương rơi heo may khiến Minh Đạo vô cùng uất nghẹn,gả đã tìm hiểu kỷ lắm rồi,nàng chưa có ai mà nhưng cho dù có rồi thì sao?Gả chỉ cần nhấc tay thôi,thằng đó sẻ vạn kiếp bất phục.
Ở tuổi 39 mà đã là Phó Chủ tịch Tỉnh còn là cháu của nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng tất nhiên thân phận không tầm thường,cho nên nếu Lâm Tuyết Vân là ai khác thì quá dể rồi nhưng nàng là em gái của con dâu nguyên Thủ tướng,Việc nầy khiến Lê Minh Đạo vô cùng kiêng kỵ nên chỉ đành nhẩn nại ,hy vọng với tấm lòng thành sẻ cưa đổ được người đẹp.Ai dè hôm nay xuất hiện 1 thằng bên cạnh người ngọc,cử chỉ vô cùng âu yếm.Gả làm sao có thể nuốt được cục tức nầy được nhưng vẩn cố dằn,đứng dậy,bước tới,coi Đức trong suốt ,cười,nói.
-Hi hi..Tuyết Vân,hôm nay là sinh nhật của tôi,không biết hôm nay Tuyết Vân có nể mặt ngồi xuống mình cùng ăn bửa cơm không?
-“Chủ Tịch Đạo...Xin ông đừng gọi thẳng tên tôi như vậy,bạn trai tôi sẻ hiểu lầm đó...”Tuyết Vân nhíu mài,nắm tay Đức,một cách gián tiếp để giới thiệu.
-“Bạn trai cô?” Đạo sa sầm nét mặt,hai mắt lộ hung quang ...
Đức đang trợn mắt há mồm,hắn nhớ lời ‘tả chân’ của Tuyết Nga hình như chưa đủ ‘chân lắm’,thầm nghỉ trên đời nầy sao lại có người ‘ngủ quan’ rất khó coi :lùn,hói,mặt bủn da chì ,mủi to,mắt lòi ,môi đen,răng thưa .Vì vậy trong nhất thời nhìn chăm bẳm Lê Minh Đạo...
-“Thằng kia,mầy nhìn cái gì?” Đạo lớn tiếng nên nói mà nghe như hét...
Cả nhà hàng đột nhiên im bặt,mọi ánh mắt dồn về hướng nầy,chờ coi náo nhiệt ,ở đây,thực khách phần lớn là cán bộ,viên chức nên ai cũng biết Đức Bí tịch vì vậy muốn thấy Phó Chủ tịch Đạo sẻ ‘chết’ ra sao.
-“Nhìn?Câu nầy tôi phải hỏi ông mới đúng...Ông nhìn bạn gái tôi còn kêu tên nửa,kiểu nầy ông Phật cũng nổi giận nửa à huống gì tôi,ông là ai mà sao bất lịch sự vậy?” Tuy biết mình thất thố vì đã nhìn chăm bẩm người ta ,lẻ ra xin lổi vài câu nhưng thấy gả phách lối,hung hăng,Đức cũng không khách sáo.
-“Mày..mày...Bà chủ Vân,tên nầy là ai?” Trước nhiều ánh mắt nhìn,cãm thấy bị sỉ nhục...Đạo giận run.
Tuyết Vân chẳng thèm trả lời,nàng cặp tay hắn. Cử chỉ thay vạn lời nói.
-“Ông điếc à?Không phải tôi đã nói là bạn gái của tôi sao?” Đức nhướng mài,tay vổ mu bàn tay Tuyết Vân,nhập vai y như thiệt,nào biết nàng thì thiệt đấy nên chỉ mong giây phút nầy kéo dài để càng nhiều người thấy thì càng tốt.
Ngay lúc nầy,Hậu, Thư ký của Đạo ,gã bị chột bụng nên vào phòng vệ sinh,vừa ra chợt nghe tiếng Đạo hét liền chạy tới,thấy Vân quàng tay Đức trong khi lãnh đạo mình thì nét mặt đen như đít nồi,gả liền hiểu đại khái,nét mặt sa sầm.
-Anh kia,anh biết đây là ai không?Là Phó Chủ tịch tỉnh đấy, anh không được hổn láo,hậu quả anh không lường được đâu,biết điều thì xin lổi rồi cút ngay đi,tôi cho anh 30 giây nếu không thì đừng trách...Gã vừa nói vừa rút di động,sẳn sàng bấm gọi,ý đồ hăm dọa.
-“Gọi điện đi,còn chần chờ gì nửa...” Đạo phát tay,thấy đây là cơ hội để thể hiện thế lực của mình cho Tuyết Vân biết...
-“Dạ..Lãnh đạo...”Hạo bấm di động...Chuông reo chưa được 3 tiếng,bên kia đã bắt máy.
-A lô...La Định Quốc đây...Là ai vậy?
-“Quốc Giám đốc...Tôi là Trương Hạo,Thư ký của Phó Chủ tịch Lê minh Đạo...Xin ông chờ chút...Lãnh đạo,Giám đốc La định Quốc...” Hạo đưa di động cho lảnh đạo...
-“Quốc Giám đốc...Hi hi..Là tôi đây Lê Minh Đạo...Aiz,xui thiệt,trưa ra ngoài ăn cơm thì gặp phiền toái nên muốn nhờ anh...Hy vọng không làm phiền anh chứ hả?” Đạo nói lớn,cốt ý cho Vân và Đức biết người mà gả đang nói chuyện là số ‘1’ của Sở Công an An Giang...La định Quốc.
-“Ai dám chọc giận Đạo chủ tịch vậy?Nói đi,muốn tôi giúp gì...”La Định Quốc tỏ vẻ sốt sắng...Lê Minh Đạo nầy là cháu của nguyên Bộ trưởng Quốc Phòng nên không thể coi nhẹ.
-“À,là như vầy,tôi đang ở nhà hàng K.H ăn trưa thì gặp 1 thằng trẻ,là BF của bà chủ ,tôi nhìn thấy nó rất là chướng mắt nên cãm thấy không ngon miệng...Không biết La giám đốc...” Đạo nói nhỏ...
-“Hi hi..Hiểu rồi...Được, tôi tới đó liền để giãi quyết chuyện nầy cho Chủ tịch Đạo...”La Định Quốc chợt hiểu thì ra là tên Đạo nầy chắc là dành gái không lại nên ghen muốn nhờ mình giúp đây mà,ậy ,thằng cha nầy mình nhìn cũng thấy tởm huống chi là bà chủ nhà hàng ,ụa,bộ cô nầy có BF rồi sao?Là ai vậy cà,thôi được,sẳn tới coi cho biết...Nếu cần bắt đem về nhốt 1,2 ngày rồi thả ra...Mình đâu có đụng chạm tới em gái của con dâu ông cụ Tấn Tài đâu mà sợ...Nghỉ vậy nên La Định Quốc sốt sắng.
_”Vậy tôi chờ ở đây...Bởi vậy ông nội tôi luôn nói khả năng công tác của Giám Đốc Quốc luôn được đánh giá rất cao..”Đạo hàm súc nói.
-“Hi hi..Ông cụ đã quá lời...Tôi đi liền đây...” Quốc nói xong cúp máy...
-“Chủ tịch Đạo chỉ là hiểu lầm thôi mà,xin đừng làm lớn chuyện...”Tuyết Vân nhìn Đạo với ánh mắt ‘van lơn’,rồi quay sang nhìn Đức lắc lắc tay hắn.
-Anh à...Anh về trước đi...” Ra vẻ sợ hãi nhưng miệng thì mĩm cười ranh mãnh,hắn là ai chứ...Nguyển Văn Đồng,Lăng Ngọc Diệp,gần như cả nhà họ Thái bây giờ ra sao thì ở An Giang nầy ai cũng biết rồi cho nên nàng muốn đào cái hố để Đạo bước tới.
-“Hả?Vậy..Vậy...”Đức làm ra vẻ bồn chồn sợ hãi...Trong đầu nghỉ :’Ah...Thì ra là quen với La Định Quốc,hèn chi phách lối như vậy..’ Nãy giờ tuy không muốn chú ý nhưng vì tên Đạo phô trương nói lớn nên nghe được ,Đức gật gù,thầm nghỉ cũng phải,là cháu của nguyên Bộ Trưởng QP,chân ướt chân ráo tới đây nên mới được lảo Quốc ân cần như vậy...Hiểu được,hiểu được.
-“Hiểu lầm?Giờ biết sợ rồi sao...Chưa đâu,chờ coi đi...”
Thấy Vân bắt đầu sợ.Đạo thầm đắc ý, nhìn Đức bỉu môi khinh thường, gả lúc nào cũng không vừa mắt với những thằng bảnh trai,mẹ bà nó,bố sẻ cho mầy biết bố mầy là ai,chọc giận bố thì mầy chỉ có con đường đi đó là con đường dẩn tới địa ngục trần gian.
Tuy xấu người,xấu tướng nhưng gả không ngu nên đã tìm hiểu cặn kẻ để tránh mạnh tìm yếu.Thằng nầy cặp với con Vân 1 cách công khai thì nhất định không thể là phò mả gia được vậy thì lấy nó mà khai đao,giết 1 thằng răng đe những thằng khác.
Chủ nào tớ nấy,tên thư ký nét mặt cũng khinh khỉnh chờ coi thằng trẻ kia lát nửa sẻ chết ra sao,nào biết biết đám thực khách đang nhìn hai chủ tớ với ánh mắt thương hại.
-“Nhìn thì tưởng cô hiền ai dè cũng thiệt là gian nha,thì ra muốn lợi dụng tôi. Xong chuyện nầy tương lai tôi sẻ xử lý cô đó...
-“Anh muốn sao thì sao đi?” Vân lườm.giọng ởm ờ...
-“Tôi nói thiệt đó,không phải nói chơi đâu à...Ouf,còn muốn nói thêm thì chuông di động kêu,nhìn màn hình,thấy là Bích Trâm gọi tới,Đức vội bắt máy...
-A lô..Anh đang ở đâu vậy?
-Cao Lãnh chứ đâu,bận lu bù,sáng nay họp ở Đức Lập trưa tới nhà ông cụ thăm bí thư à không Chủ tịch Nga...Gọi anh có chuyện gì à?
-Em biết mà,hi hi,gọi anh không phải hỏi mấy chuyện đó...
-“Biết?Á đù,mình khờ thiệt...Không Hãi Yến thì Lan Anh đã ‘tường thuật’ thì ai trồng khoai đất nầy?Xem ra mai nầy phải ngàn phần cảnh giác mới được,càng nghỉ Đức càng hú hồn,cũng may là chuyện trưa nay của mình và Hồng Ngọc hai ‘bà điệp viên’ không thấy.
-“Lảo Micheal chết rồi...”Giọng Bích Trâm trở nên nghiêm túc,nàng gọi cho hắn chính là muốn thông báo tin nầy.
-“Hả?Chuyện xảy ra hồi nào?Sao em biết?” Đức sửng sốt.
-“Ở Krabi,Thailand..Chính xác ngày nào thì chưa biết phải chờ kết quả khám nghiệm của Pháp y...Biết tại sao em biết hong?Lảo có người anh họ làm việc cho Đại sứ quán ở Bangkok,có lẻ vì an toàn của mình,Micheal đưa cho người anh họ nầy chìa USB trong đó có tất cả bằng chứng của bộ 3 Huy ,Cảnh.Hầu.
-Anh hiểu rồi...Chắc là Micheal nói với người anh họ là nếu lảo xảy ra chuyện gì thì người ông ta liên lạc với em,giao chìa USB...
-Hi hi..Thông minh...Khi nhận được USB kia,sau khi kiểm chứng thì mình tiến hành bắt người...
-Khoan đã,chuyện nầy ngoài em ra còn có ai biết ?
-Chưa,em đã gọi,lát nửa Thanh Phượng sẻ tới..
-“Ừm...Em và Thanh Phượng chờ anh,tầm nửa tiếng sau anh gọi lại,anh có chút chuyện cần giãi quyết” Đức nói xong cúp máy.Hắn vừa thấy La Định Quốc mở cửa bước vào,theo sau là 4 sỷ quan Công an cấp Đại úy trở lên...
-“Lãnh đạo..Giám đốc Quốc đã tới...”Ánh mắt luôn ngóng ra ngoài,vừa thấy La Định Quốc xuất hiện..Trương Hạo mừng rở nói lớn.
-“Anh Quốc...”Đạo bước tới nghênh đón,cùng La định Quốc bắt tay vô cùng thân thiết...
-“Chủ tịch Đạo...”La định Quốc đưa mắt nhìn quanh bất chợt sửng sốt khi thấy bà chủ đang cười cười bên cạnh 1 người đang nói di động,tuy hắn quay lưng về hướng nầy nhưng Quốc vẩn nhận biết đó là Đức vì vậy nhanh chân bước tới...
-“Quốc Giám đốc ,là nó,thằng nầy rất bố láo,nó....”Lê Minh Đạo tưởng bở,miệng nói tay chỉ nhưng chưa kịp hết lời đã bị đám sỷ quan đi theo Quốc kéo lại,nét mặt bất thiện,một trung tá nhìn Minh Đạo quát nhỏ.’Im đi,biết người nầy là ai không?Ông muốn chết thì đi nhảy cầu sao cũng được nhưng đừng liên lụy người khác...
-“Hả?Hắn..Hắn...” Nhìn mặt đám sỷ quan đi theo La Định Quốc và cử chỉ vừa rồi của lảo ta...Đạo dường như đã đoán ra phần nào ‘thằng kia’ là ai.Đạo đổ mồ hôi lạnh...
-“Hi hi,người anh em,tới đây ăn cơm à...” La Định Quốc liếc Minh Đạo với ánh mắt muốn giết người.Biết gả là cháu của nguyên Bộ trưởng,thân thiết một chút cũng nên nhưng gả muốn đụng chạm tới Trần Đức thì La định Quốc tao sẻ ‘giết’ mầy trước.
-“Giám đốc Quốc,hi hi,sao đúng lúc vậy?Tới đây ăn cơm hả?”Đức làm như không biết.
-“Đâu có rảnh vậy,là như vầy,đang rất bận đó chứ, nhưng bất thình lình Phó Chủ tịch Đạo gọi nói đang dùng cơm ở đây thì bị quấy rối nên tôi tới coi sao,người anh em cũng biết mà,ông ta là lãnh đạo nên CA phải có trách nhiệm...”Biết hắn giả mù sa mưa muốn dò mình.Quốc thành thật,có sao nói vậy.
-“Hiểu lầm thôi ..Là hiểu lầm thôi...Hi hi..Đức Bí tịch,lúc tôi tới đây nhậm chức thì cậu không có ở đây nên chúng ta không biết nhau mới có sự hiểu lầm như vậy...Xin lổi nha...” Đạo quay xe 180 độ,híp mắt cười,sống lưng đang đổ mồ hôi lạnh,trước khi vào đây,nhà gả có căn dặn nhiều lần ‘gặp người tên Trần Đức nếu không làm bạn được thì tốt nhất là đừng làm mếch lòng ngược lại thì ’không ai cứu mầy nổi đâu...’
Ai dè chưa được ba tuần,gả đã làm chuyện tài trời,khi nãy nghe người mà mình muốn ‘phanh thây’ chính là Trần Đức...Hai chân Đạo run run,đứng không vửng,muốn xỉu...
Thấm nhuần đạo lý Hàn Tín lòn trôn giửa chợ,kẻ biết thời vụ mới là trang tuấn kiệt,gã hoàn toàn quên hết thái độ của mình trước đây vài phút, khúm núm xum xoe miêng cười toe bước tới làm mặt chay cười giả lả.
Lảnh đạo mình nghiêng người nhưng Trương Hạo thì cúi gập người gần 90 độ,không dám ngẩn đầu lên cũng không dám thở mạnh...Trong lòng khấn vái trời phật mong Đức Bí tịch không chấp nhất ghi thù...
-“Thôi bỏ đi...” Đức phát tay...Hắn không muốn chấp nhất với loại người nầy...
-“Người anh em,sẳn đây ngồi xuống mình cùng uống vài ly?” Quốc thở phào,hắn không chấp nhất là được rồi vì vậy thân thiết mời mọc.
-“Xin lổi nha,muốn lắm nhưng vừa rồi nhận được cú gọi quan trọng nên phải đi ngay,kiếm hôm nào tôi sẻ mời Quốc giám đốc chừng đó mình sẻ tha hồ mà uống...” Đức gợi ý.
-“Nhất định nhất định...”La Định Quốc mĩm cười gật đầu...
-“Vậy tôi đi trước...”Đức quay người nhìn Tuyết Vân,vậy là hết chuyện rồi,từ nay tên Đạo dù ăn mật gấu chắc chắn sẻ không dám làm phiền nàng nửa,coi như ‘đại công cáo thành’...Nào ngờ vừa dợm bước,tay đã bị tay Tuyết Vân giử lại.
-“Chờ chút,sao gấp vậy,anh coi anh kìa” Vô cùng âu yếm,nàng tới trướ mặt hắn nhắm mắt ngước mặt lên chờ đợi...
-“Không chứ hả?Có cần như vậy không?” Tuy nghỉ vậy nhưng Đức vẩn theo bài bản,cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng.
-Con bà nó, hắn không phải là Phò mả gia ?Sao có thể chứ...’ Thầy trò Đạo-Hạo trong bụng bức xúc,cũng chính vì nghỉ vậy mà vừa phạm sai lầm vô cùng nghiêm trọng.Càng nghỉ càng bất an.
Tuyết Vân đắc ý...Giờ phút nầy ai cũng biết nàng là ‘của hắn’ rồi,sau này hắn có chối cũng không được.
Đức ‘chuồn’ nhanh,hắn đang nóng lòng tới chổ Tiên,nghe nói tối nay rất đặc biệt không biểt đặc biệt kiểu nào đây,nghe nói bà xả của lảo Trường cũng tới chung vui...Wow,chị dâu Kim Khánh nhìn cũng còn ngon lắm,ây,xém chút nửa quên rồi,bây giờ gọi Bích Trâm về cái vụ Micheal sau đó gọi Cần Thơ thăm hỏi,nếu không là chuyện lớn ...
Đức lấy di động ra bấm.
...
-“Gì gấp dử vậy?” Đang nói chuyện quan trọng mà bị hắn cúp khiến Bích Trâm không hài lòng nhưng nàng tin chắc hắn đang có chuyện quan trọng,đành phải chờ thôi,lát nửa hỏi thì biết...
‘Cộc..Cộc..Cộc’...Có tiếng gỏ cửa...
“Lãnh đạo...Phượng Phó Giám đốc đã tới...”Thanh Hà bước vào báo cáo.
-“Ừm..Mời vào đi..”..Bích Trâm ngẩn đầu lên,nói .
-“Dạ...”Thanh Hà khép cửa,trở ra ngoài,chưa đến 1 phút..Thanh Phượng mở cửa bước vào...
-“Lãnh đạo..Chị gọi em chắc là có chuyện quan trọng à...Còn lo lắng sao?Em thấy không có gì đâu,chỉ bị thương nhẹ thôi...”Thanh Phượng vừa nói vừa tự động kéo ghế ngồi,tình cãm gửa các nàng trước mặt người khác thì rất quy củ nhưng khi chỉ còn người mình thì rất là tự nhiên,không hề khách sáo.
-Chị biết,mới vừa gọi điện cho ảnh,cái giọng vẩn còn ‘cà chớn ‘ lắm chứng tỏ là không sao.Gọi em tới là muốn nói cho em biết Micheal chết rồi.Lảo bị giết ở Krabi,bên Thái Lan...
-“Vậy sao?Chuyện xảy ra khi nào?” Thanh Phượng trố mắt.
-“Ba bốn ngày trước...”Bích Trâm lập lại những lời nàng vừa nói với Đức cách đây tầm 15 phút.
-“Em nghỉ lảo Micheal đánh hơi bị nguy hiểm nên có chuẩn bị trước...”Thanh Phượng trầm ngâm 1 lúc rồi nói.
-“Chị cũng nghỉ vậy...” Bích Trâm gật đầu tán đồng...Cả hai không nói rỏ nhưng trong đầu đều có ý nghỉ bộ ba Huy-Cảnh-Hầu rất có thể liên quan tới vụ nầy, giết người bịt miệng chẳng hạn.
-“Chị còn nhớ vụ án Nguyển thị Thanh không?”Một tia sáng lóe lên trong đầu Thanh Phượng.
-“Ừm...Ý của em là...”Bích Trâm chợt tỉnh ngộ.
-“Gần đây rò rỉ tin Uông Phú không phải là hung thủ trong vụ tiền dâm hậu sát Nguyển Thị Thanh mà là 1 người khác...Nghỉ lại trường hợp của Uông Phú,em thấy cũng kỳ lạ lắm,so với đồng nghiệp khác,hắn thăng cấp nhanh hơn hỏa tiển,tuy hắn là cháu nhưng không có lý nào Uông Hầu lại ngu như vậy chứ?Chị nghỉ có phải không?Trừ khi...”Thanh Phượng hàm súc nói.
-“Rất có thể...”Bích Trâm gật đầu...Cùng lúc chuông di động reo,nàng vội bắt máy,hung hăng vấn tội.
-A lô,hồi nãy có chuyện gì vậy?sao cúp máy em?
-Ậy,chuyện dài lắm,mai mốt nói cho em nghe,à nè,mình nói tiếp chuyện Micheal nha,ừm..Thanh Phượng tới chưa?
-“Tới rồi...Ở đây nè...”Bích Trâm bấm ‘speaker’ để Thanh Phượng cùng nghe.
-Tôi đây...Muốn nói gì nói đi...
-Tôi nghỉ cô nên đi qua Thailand 1 chuyến...
-“Tại sao?” Bích Trâm,Thanh Phượng đồng loạt kêu lên.
-“Bích Trâm,hồi nảy không phải em đã nói anh họ của Micheal giử trong tay chìa USB trong đó có tất cả bằng chứng của bộ 3 Huy ,Cảnh,Hầu sao?Cho nên anh có giả thuyết ,là giả thuyết thôi nha,họ muốn trừ đi Micheal để bịt miệng...Nếu bây giờ Thanh Phượng qua Thailand,người có tịch sẻ rục rịch anh nghỉ họ sẻ cho người theo dỏi Thanh Phượng.
-“Anh muốn Thanh Phượng qua đó lấy chìa USB đem về chứ gì?Không được,như vậy sẻ rất nguy hiểm cho Thanh Phượng “ Bích Trâm lắc đầu.
-“Có gì nguy hiểm chứ chị...” Thấy Bích Trâm lo mình bị nguy hiểm,Thanh Phượng cãm động.
-Hai người nói tới đâu rồi,Hi hi,ai nói Thanh Phượng qua Bangkok lấy USB chứ?qua đó mua sắm thôi mà,có gì nguy hiểm?
-“Mua sắm?Anh..Anh muốn nói gì thì nói 1 lèo đi...” Lẻ ra là muốn mắng ‘nói 1 lèo đi tên mắc dịch’ nhưng Thanh Phượng kịp thời nuốt 3 chử ‘tên mắc dịch vào bụng vì vậy tức muốn hôn mê bất tỉnh cái lối nói chuyện cà rề úp mở của hắn.
-“Đúng đó,anh thiệt là...”Bích Trâm càu nhàu...
-Xin lổi nha,hôm nay hết họp tới hành nên hơi tửng 1 chút,mong 2 vị mỷ nhân đừng bắt tội,khổ thân tôi lắm...
-“Hi hi...” Thấy hắn pha trò,Bích Trâm,Thanh Phượng cười khì...
-“Tha cho anh đó,nói đàng hoàng rỏ ràng đi...”Giọng Bích Trâm nghiêm túc.
-“Nà,anh nghỉ tai mắt của họ có mặt khắp nơi,biết Thanh Phượng đột nhiên qua Thailand,họ sẻ tập trung theo dõi nhất cử nhất động của Thanh Phượng mà lơ là bên em với Phương Trang,không phải em nói chìa USB sẻ được gởi qua UPS sao?Chỉ cần nhận được chìa USB là ‘games over’...Đúng không?
-“Hiểu rồi,tôi bây giờ book vé cho chuyến bay sáng mai ...” Thanh Phượng gật đầu.
-Book vé cho sáng mai?phải đi liền đó cô hai...
-Đi Thailand đó chứ không phải đi Sài gòn đâu à,ra đề máy xe chạy 1 mạch là tới...”Thanh Phương trả treo.
-“Ờ phải..”Bích Trâm gật đầu.
-Xê,sao khờ vậy,cái mình cần là cho họ thấy cô gấp rút vội vả qua bên Thailand như vậy họ mới khẩn trương và lọt bẩy...Bây giờ lái xe về Sài Gòn,trước khi đi nhớ khéo léo đánh tiêng là đi Thailand...Hiểu chưa...
-“Hiểu rồi...Đi liền nè đồ mắc dịch...Chị,em đi nha....”Nghe hắn nói mình khờ,tức quá,nhưng không cãi được nên không nhịn được,rút cục mắng rồi vùng vằng bỏ đi.
-“Anh đó,phải dịu dàng với Thanh Phượng 1 chút...Người ta là con gái mà...:Bích Trâm ôn nhu giáo huấn...
-“Hả,anh đâu có thô lổ chứ,em nha,vừa rồi em không nghe sao,bổng dưng mắng anh là đồ mắc dịch hà...Anh đâu có làm gì đâu chứ...Người thô lổ là cô ta mới đúng...”Đức ủy khuất.
-“Hi hi..Thôi được rồi,không nói nửa,chừng nào anh về đây?”Bích Trâm quát.
-“Hi hi,xong việc về liền,bận quá mà,em cũng biết đó,qua Canada 2 tuần...Thôi bye nha,see you...Theo bài bản,Đức hôn gió rồi cúp máy,rồi lại bấm gọi.
...
Giòng Hậu giang nắng chói chang,gió thổi hiu hiu,trên sông tàu đò qua lại tấp nập,trên bờ người tấp nập,các hàng quán người ngồi đầy,kẻ nhâm nhi ly cà phê ,người cầm gối xôi,khúc bánh mì,kẻ hưởng thụ dỉa bánh cuốn,tô phở hay hủ tíu ,bún bò.Họ vừa ăn uống chuyện trò tán gẩu vừa chỉ chỏ ra ngoài giòng sông nơi chiếc du thuyền đang đậu nhìn như lâu đài trên mặt nước...
Đã hơn ba tuần rồi mà cơn sốt du thuyền giửa giòng sông Hậu vẩn không hạ nhiệt nhưng họ không bàn về du thuyền nửa,nó đẹp thì không cần phải nói thêm,nhìn thì biết rồi nhưng nó chỉ có một,không thay đổi.Bây giờ họ bàn về còn đám mỷ nử ,mỷ phụ trên du thuyền .Cã ‘một bầy’ mà người nào cũng đẹp bá cháy,mổi người một vẻ mười phần ‘sắc nước nghiêng thành’, đàn ông thanh niên chỉ cần vớ được 1 em thì không uổng kiếp nầy.
Đã như vậy rồi mà gần nửa đêm hôm qua có người thấy thêm 5 mỷ nhân được ca nô rước ,đặc biệt là trong 5 người nầy có người nhìn ra BTV Mỷ Thể của An Giang và Diệp Chi của Kiên Giang và 1 em tây lai...
Á đù...Không chứ hả,2 BTV ...Tú Nhi của Cần Thơ ,Phương Linh của Đồng Tháp đã ‘vớt ‘rồi bây giờ cả BTV Diệp Chi Kiên Giang và Mỷ Thể của An Giang cũng tới tay?”Có để cho đàn ông khác sống hay không vậy?
Trong đại sảnh rộng lớn của chiếc du thuyền, mọi người cười đùa nói cười ,đám ô sin người phi lăng xăng phục vụ trà nước...Ngọc Quế và Vủ Tuấn Phong cười không khép miệng,ê a chuyện trò với các cháu,10 đứa nhỏ đang nằm trên 10 chiếc xe nôi, các bà mẹ bên cạnh lúc nào cũng thấy nụ cười hạnh phúc trên môi.Ngọc Lan,Thái Điệp,Thanh Nhả,Đồng Giao nhìn với ánh mắt hâm mộ,ước ao...
Gần đó Tú Nhi,Thụy Vủ,Tuyết,Yến chụm đầu xù xì...Thanh Thanh,Hồng Phượng,Nguyệt,Nhả Phương,Nhả Thy cũng đang to nhỏ ‘truyền tin’...
Biết là họ đang to nhỏ chuyện gì...Thu Hà,Ngọc Vân,Kim Chi ,Phương Anh,Thu Tâm ,Ngọc Như,Thục Linh nháy mắt nhau,cười chúm chím .Gần nửa đêm hôm qua sau khi xong chuyện,các nàng đưa bọn Mỷ Thể,Diệp Chi,Jessica,Vân Anh,Thanh Hiền lên du thuyền bởi vậy chờ coi ‘náo nhiệt’...
‘Tang ta rang tàng...Hihi,mọi người hãy yên lặng...Ngọc Lan có chuyện muốn tuyên bố...’Đang lúc nầy,Thái Điệp lấy miệng làm tiếng đàn để gây chú ý...Tức thì mọi người im lặng,mọi ánh mắt đổ dồn về Ngọc Lan...Má nàng đỏ hây hây,ánh mắt nhìn xuống bụng,ngập tràn hạnh phúc.
-Hả?Chuyện gì?Hi hi,không trúng số thì chắc là lên chức?
-“Ê,Nhả Phương sao dung tục vậy...Mi không thấy chị Lan vừa nhìn cái gì sao?” Nhả Thy cười mắng...
-“Ouf...Oh...Chị Lan,chúc mừng nha...Hi hi...
-“Hả”Mọi người chợt hiểu,nhìn Ngọc Lan,chờ chính chủ xác nhận...Nét mặt Ngọc Quế,Tuấn Phong lộ vẻ xúc động,nhìn Ngọc Lan chờ đợi.
-“Ừm...Bác Sỉ đã xác nhận,được 3 tuần rồi..” Ngọc Lan gật đầu,lí nhí.
-“Tổ tiên phò hộ...Hi hi..Tổ tiên phò hộ...” Ngọc Quế,Vủ Tuấn Phong mừng khôn xiết khi biết sắp có thêm cháu...
-Hi hi...Chúc mừng chị Ngọc Lan...
-Chúc mừng chị Ngọc Lan...
-Congrats Ngọc Lan...
Mọi người hân hoan,ôm Ngọc Lan thân thiết chúc mừng.
-“Cám ơn...Hi hi..Cám ơn....” Gương mặt rạng rở,Ngọc Lan cười trong hạnh phúc.
-“Thằng Đức biết chưa con?” Ngọc Quế cười hỏi.
-“Hi hi...Em dâu,em hỏi câu lạ thiệt,thằng Đức là cha dỉ nhiên là người đâu tiên biết rối,có phải không cháu?” Không đợi Ngọc Lan nói.Tuấn Phong phát tay, đáp thay nàng.
-“Mấy ngày trước con cùng Gia Kỳ xuống Cao Lãnh,lúc đó dùng que tự khám nên chưa chắc lắm bây giờ thì Bác Sỉ đã xác nhận...Chị cả và Mỷ Chi thì biết hôm qua...”Ngọc Lan bổ sung.
-“Hi hi..Đúng vậy đó má,bác hai...”Nancy,Mỷ Chi mĩm cười,gật đầu.
-“Không được,mai nầy nhất định phải kêu ảnh siêng năng với em mới được...” Nhả Phương xụ mặt...
-“Ha ha Hi hi...” Ngọc Quế,Tuấn Phong,Nancy,Mỷ Chi bật cười...Nancy,Mỷ Chi thầm nghỉ ‘Nhả Phương nầy thiệt,như vậy mà cũng dám nói ra miệng’...
Thật ra lúc nầy Tú Nhi,Thụy Vủ,Tuyết Yến,Nguyệt,Thanh Thanh,Thu Tâm,Phương Anh.Nói tóm lại ai cũng có ý nghỉ tương tự,phải bắt hắn ‘làm’ với’ mình nhiều hơn và nhất định phải ‘vào’ bên trong chứ không miệng mồm nửa...
-”Nhớ là cách đây không lâu,Ngọc Lan nói muốn có em bé,bây giờ có tin mừng,chác là có cách hay hay là chỉ điểm cho các chị em đi...”Mỷ Chi sực nhớ nên gợi ý...
-“Phải ha,Ngọc Lan là Bác sỉ mà,chắc có cách hay...”Chúng nử nhao nhao...
-“Các cháu nói chuyện,bác đi ra ngoài đánh Thái cực..”Thấy các cháu dâu nói chuyện sinh nở,mình ở lại không tiện,Tuấn Phong dợm người đứng lên định đi ra ngoài đánh ‘Thái cực dưởng sinh’...
Đúng lúc nầy,nghe tiếng ‘reng’ 1 tiếng ,cửa thang máy mở,Mỷ Thể,Diệp Chi,Vân Anh cuối cùng là Thanh Hiền đi ra.
-“Hi hi...Thức rồi à...Sao không ngủ thêm 1 chút nửa?Lại đây,lại đây ngồi ,đói bụng không tôi kêu người chuẩn bị thức ăn...”Nancy niểm nở...
Trừ các bà mẹ,sanh con cho hắn là lá ‘kim bài’ nên địa vị vửng vàng.Các nàng khác nhìn ‘khách’ ,trong lòng dè dặt, thầm mắng thiệt là khốn kiếp mà,1 lượt 5 người?
-“Hi hi..Chào tối qua mệt quá nên lăn ra ngủ...”Mỷ Thể mĩm cười ái náy.Tới nhà người ta làm khách mà ngủ trể nên cãm thấy thẹn nhưng các nàng quả thật ra đuối sức vì mệt nên sau khi tắm rửa liền lăn ra ngủ say như chết.
-“Là ai vậy Nancy?” Ánh mắt hân hoan,Ngọc Quế mĩm cười,hỏi,tâm trạng vô cùng vui...Nghỉ ‘càng nhiều thì càng đông cháu,đây là chuyện tốt...Tuấn Phong cũng nghỉ vậy đồng thời vô cùng kinh hãi,thầm nghỉ thằng cháu mình ‘kinh’ thiệt.
-“Hi hi..Để con giớ thiệu,5 cô nầy là bạn của ảnh,cũng quen biết với Bích Trâm...Tối qua khuya lắm Kim Chi,Ngọc Vân đưa tới ,lúc đó khuya quá nên con không muốn đánh thức mọi người,chờ tới sáng nay giới thiệu cũng không muộn...Các vị.đây là bà nội và ông bác của các cháu...Má,bác hai,các em đây là ..Hi hi,để các cô tự giới thiệu nha...”Nancy niềm nở nhưng tới phần giới thiệu thì né...Công tác giớ thiệu tên của mấy chục người là công tác ‘khổ sai’ mà cho dủ nàng có mõi miệng giới thiệu thì họ chưa chắc nhớ nên tốt hơn là để tự làm quen với nhau.
-“Hi hi...Mỷ Thể,chào hai bác,chào các chị...” Mỷ Thể đưa tay,tự giới thiệu mình,tiếp theo là Diệp Chi,Jessica,Vân Anh,Thanh Hiền.
-“Hi hi..Sao không thấy chị Phương Linh và Thanh Tình vậy?” Vân Anh được dịp khoe quan hệ.
-“Cô quen biết với Phương Linh?À cũng phải,đều là người trong nghề truyền thông...” Mỷ Chi vở lẻ..
-“Đúng vậy đó...Phương Linh cũng biết Diệp Chi,là người cùng ngành nên biết nhau...”Mỷ Thể giãi thích.
-“Vậy à...”Ngọc Quế,Tuấn Phong gật gù...
-“Quên nửa,má,bác hai...Vân Anh là con gái của nguyên Bí Thư An Giang Hoàng Trọng ,bây giờ là Thứ trưởng của Bộ tài Chánh ,còn Thanh Hiền là con gái của Phó Chủ tịch An Giang,Mỷ Thể là con của Trưởng Ban Tuyên giáo,Diệp Chi cũng vậy...Jessica thì đặc biệt 1 chút cũng vì đặc biệt nầy mà Jessica tới đây tạm ‘tị nạn’...” Nancy nói vanh vách thân phận từng người một,đế lượt Jessica thì mĩm cười ‘bí hiểm’...
-“Tị nạn?” Mọi người chưng hửng ,sao bổng dưng chiếc du thuyền biến thành ‘trại tị nạn’ vậy?.
-“Tôi..Tôi...”Jessica lúng túng,không biết phải giãi thích sao cho phải,thân phận con gái tỷ phú đã bị lộ nàng chỉ muốn tìm 1 nơi để tránh bị săn đón nhưng lại không muốn về Pháp,ít ra là trong thời gian nầy và nơi đây là an toàn nhất,sẻ không có ai dám tới quấy rầy.
-“Hi hi,là như vầy...Trước giờ người Long Xuyên chỉ biết Jessica là bà chủ nhà hàng nhưng thật ra là con gái của tỷ phú Pháp.Gần đây thân phận bị bại lộ nên có rất nhiều người săn đón,rất là phiền cho nên muốn tìm nơi tạm lánh 1 thời gian.Chuyện nầy cũng là do gả Steven gây ra đó bác hai...” Thấy Jessica ngượng ,Kim Chi giãi thích ,nàng nói những gì hắn nói với nàng.
-“Chuyện là sao?” Nghe nói đầu đuôi mối nhợ là do Steven gây ra.Tuấn Phong lộ sắc giận.
-“Jessica...Cô nói đi...”Ngọc Quế nhíu mài.
-“Khoan...Thức ăn đã chuẩn bị cho các cô để kêu người dọn lên ,các cô tới đây ngồi vừa ăn vừa nói...Các cô cứ tự nhiên nha,mọi người đã ăn xong hết rồi.Là bạn của Bích Trâm thì cũng là bạn của chúng tôi,nếu các cô thích ở bao lâu cũng được...”Nancy ân cần.
-“Ờ phải,thiệt là thất lể,nếu Nancy không nhắc thì quên rồi,chưa ăn gì chắc đói bụng ha,vừa ăn sáng vừa nói ha...”Ngọc Quế cười hiền hậu.
Đám phục vụ người phi dọn thức ăn cho Mỷ Thể,Diệp Chi,Jessica,Thanh Hiền,Vân Anh...
Tò mò tọc mạch nhất là phụ nử.Con gái tỷ phú che dấu thân phận về đây làm bà chủ nhà hàng,tên Steven kia có liên quan gì tới vụ nầy?Chuyện hấp dẩn như vậy dể gì bỏ qua,bởi vậy mặc dù đã ăn sáng xong rồi nhưng các nàng vẩn háo hức hóng chuyện.
-Chuyện khá dài,là như vầy...Ba tôi là Eric Nguyên,có giao tình với Thứ trưởng Trần Cao Kỳ...
-“Eric Nguyên?Ba cháu là Eric Nguyên?”Jessica vừa nói đã khiến Ngọc Quế sửng sốt,Tuấn Phong chấn kinh.
-“Bác quen biết ba cháu?” Đến lượt Jessica ngạc nhiên.
-“Eric Nguyên cùng với Bill Gates và Warren Bufett được tạp chí Forbes xếp trong top 10 của những người giàu nhất hành tinh cho nên sao lại không biết nhưng quen thì không quen...Tôi so với ba cô như là đom đóm so với ánh trăng rầm vậy...”Ngọc Quế lắc đầu mĩm cười...
-“Em dâu,anh hiểu rồi...Dạo trước có nghe hai má con họ về VN vì có người bác của Steven làm Thứ trưởng Bộ gì đó,theo như lời Jessica vừa nói thì người bác nầy chắc chắn là Trần Cao Kỳ .Trần Cao Kỳ biết Jessica là con gái của Eric Nguyen nên nói cho Steven biết,lảo có ý tác hợp thằng Steven với Jessica ...Em dâu thấy gì chưa?”Tuấn Phong vở lẻ.
-“Jessica biết được ý đồ của Steven nên không muốn để gả được toại nguyện.Làm đúng lắm” Quế gật gù.
-“Chẳng những vậy mà chồng sắp cưới của chị Diệp Chi cũng có ý đồ đeo đuổi Jessica” Vân Anh bổ sung.
-Ai khác như thằng cha Quang Hãi,Chí Hùng hay anh hùng gi đó thì không nói làm gì,đằng nầy 1 tên thấy vợ sắp cưới của mình bị lôi đi mà cúi mặt miệng câm như hến á,1 tên thì thấy người mình theo đuổi bị nguy hiểm thì giả đui...Vậy cũng miển cưởng cho là được đi,ai dè bây giờ coi như không có gì...À,còn nửa nè,thằng Quang Hãi sợ quá ị trong quần,thúi quắc luôn...
-“Thanh Hiền,em thiệt là...đang ăn sao nói mấy chuyện này chứ...”Mỷ Thể nhăn mặt...Nàng không nói thì thôi,vừa nói xong,Vân Anh,Diệp Chi ‘Ọe...’1 tiếng,tay bụm miệng hấp tấp chạy đi tìm toilet.
-“Haha hihi...”
Ngay lúc nầy,tiếng di động reo lên...
-“Là ảnh gọi...”Tú Nhi nhìn màn hình bắt máy,bấm ’speaker’ để mọi người cùng nghe.Các nàng liền im lặng...Lúc nầy có quy luật mới.Mổi ngày,thay vì gọi từng người thì không có thời giờ nên tầm giờ nầy là hắn gọi mà mổi lần gọi không phải lúc nào cũng gọi Nancy,khi thì Mỷ Chi,khi thì Gia Kỳ nói tóm lại hắn thay phiên hết người nầy tới người kia để tránh ‘đại họa’...Hôm nay biết bộ tứ Tú Nhi,Tuyết ,Yến,Thụy Vủ còn đang nghỉ dưởng ở trên du thuyền nên gọi nàng.
-“Chúng tôi ra ngoài ...” Thấy mình ở lại không tiện...Mỷ Thể ,Jessica ,Thanh Hiền dợm người đứng lên muốn tạm thời lánh mặt nhưng Nancy mĩm cười, phát tay.
-Ậy,cứ tiếp tục ăn sáng đi...Không có gì quan trọng,chuyện trò thăm hỏi mấy đứa con thôi.
Biết Nancy là ai ...Diệp Chi,Vân Anh lúc nầy cũng trở lại .Nghe Nancy nói như vậy các nàng liền ngoan ngoản ngồi xuống...
Vân Anh thì không nói làm gì,nhưng Mỷ Thể,Jessica,Thanh Hiền chính mắt đã thấy Bí Thư Bích Trâm con gái của Chủ tịch QH cùng với hắn thì không thể giả được nhưng cũng không có gì lạ.Vấn đề là tai lại nghe TT Nguyển Trần Uyển, con gái của TBT ,cùng với cháu gái của ông cụ Lý Hoàng Chương.Thêm vào đó Vân Anh còn nói cả hai chị em cháu gái của nguyên Thủ Tướng cũng là...
Không thể nào đâu,đây là thế kỷ 21 rồi,thời đại 4.0,làm gì có chuyện như vậy,chắc là có cái gì đó Vân Anh chưa nhìn ra? Đây là lý do mà Mỷ Thể kéo theo Jessica,Diệp Chi,Thanh Hiền muốn ‘tham quan’ du thuyền để xem hư thực câu chuyện ‘ngàn lẻ một đêm có tính cách thần thoại’ nầy .
Vấn đề là không phải chỉ có TT Nguyển Trần Uyển,Lý Gia Kỳ,Bích Trâm Bí Thư mà còn có rất nhiều cho nên kinh hãi,chấn kinh,sửng sờ,sửng sốt là tâm trạng của các nàng trong lúc nầy...Bởi vậy khi nghe Nancy nói ,liền thuận đà tiếp tục ngồi xuống,âm thầm nghe ngóng muốn tìm hiểu thêm chuyện ly kỳ.
-“Hi hi...hello các bà xả đại nhân,các em,các con ,bà nội với ông Bác Hai tất cả đều khỏe chứ?...”Đường dây vừa thông,Đức liền nói câu ‘kinh điển’ để không bị mắng. Quên thăm hỏi bà nội với ông Bác Hai thì chuyện nhỏ nhưng khi hỏi thăm các nàng thì phải vô cùng thận trọng...
Các nàng bắt bẻ từng câu từng chử ngay cả thứ tự .Hỏi thăm các đứa nhỏ trước khi hỏi mẹ chúng là không được,sẻ bị mắng là ‘đồ vô lương tâm cúng chay rồi hất hủi ni cô,dám coi con quan trọng hơn mẹ’.Cụm từ ‘bà xả’ cũng phải sửa đổi thành ‘các bà xả’...Nói tóm lại là bây giờ hắn mới thấm thía câu ‘sướng thằng nhỏ thì khổ thằng lớn’...
-“Ai cũng khỏe hết á,anh lo chi anh đi,vết thương ra sao rồi?Đang ở đâu vậy?” Giọng Tú Nhi có chút giận dổi,quan tâm.
-Hi hi...đâu có gì chứ,vẩn khỏe như con trâu mà...Má,Phó Loan đề nghị Giang Ngọc Hoa làm Phó Tổng GĐ phụ trách vùng Bắc Mỷ,con đã chấp thuận...” Biết Ngọc Quế ngoài cứng trong mềm,dù sao cũng là 2 chị em.Đức nói chuyện Giang Ngọc Hoa làm Phó Tổng cho Ngọc Quế biết...
-“Vậy à..Tốt..Tốt quá...Nhưng,nhưng mà..”Ngọc Quế nước mắt rưng rưng,vừa được đoàn tụ với thằng con thì chia rẻ với em gái.Tay trái là người thân tay phải là núm ruột khiến bà đau lòng vì vậy nghe hắn nói,Quế mừng không cầm được nước mắt đồng thời sợ cá tánh của Ngọc Hoa sẻ mang lại không ít phiền toái cho hắn,
-“Má yên chí đi đừng bận tâm quá nhiều,mọi chuyện con nắm trong lòng bàn tay của mình...”Biết Ngọc Quế nghỉ gì,Đức trấn an...
-“Đúng đó má...Giờ má và bác hai chỉ cần hưởng thụ cuộc sống an bình là được...”Nancy phụ họa.
-À nè,Tú Nhi,hồi nãy anh có ghé qua Đức Lập,anh bổng có ý nầy,nói ra để mọi người nghe có được không?
-“Nói đi,mọi người đang nghe nè...”Thụy Vủ xen vào.
-Là như vầy...Hiện giờ ở Đức Lập Cần Thơ và Cao Lảnh đều xấp xỉ 200 nhân viên phần đông đều có con nhỏ,buổi sáng họ đưa con tới nhà trẻ rồi đi làm,chiều rước con trước khi về nhà cũng tốn thời giờ đó là chưa kể trời mưa ngập nước ,xe cộ ùn tắc...Cho nên anh muốn mở nhà trẻ để tiện việc cho họ...Anh đã giao việc nầy cho cô Hồng Ngọc...
Nancy,Mỷ Chi,Gia Kỳ,Đồng Giao,Thanh Nhả nhìn nhau gật đầu,âm thầm tán thưởng
-“Ý kiến hay,mai tụi em trở xuống đó sẻ hổ trợ Hồng Ngọc làm tốt việc nầy...”Tú Nhi nói... Nàng và Thụy Vủ,Tuyết,Yến cãm thấy hổ thẹn thầm nghỉ sao mình quá hời hợt rồi.
-“Sao bổng dưng anh có ý nầy vậy? “ Nancy hỏi.
-“Là như vầy..” Đức đem chuyện khi tới Đức Lập Cao Lảnh thấy con gái Thu Lan ngồi 1 mình nói ra...Đây là lý đo hắn chợt nghỉ đến vì phúc lợi của nhân viên Đức Lập nên muốn mở nhà trẻ để tiện việc cho họ.
Các nàng một lần nửa cho hắn điểm ‘10’,thầm nghỉ tên nầy cái gì cũng được hết tệ nhất là quá phong lưu trăng hoa,về mặt nầy cho hắn điểm âm -20 thậm chí -50 hay -100 cũng không phải quá đáng
Không hẹn...Ánh mắt của Thanh Nhả,Đồng Giao,song Nhả,Tú Nhi,Tuyết,Yến,Thụy Vủ.Hồng Phượng cùng lúc hướng về Mỷ Thể,Jessica,Diệp Chi,Vân Anh,Thanh Hiền âm thầm cảnh giác.
Đàn bà phụ nử rất là nhạy cãm, Mỷ Thể,Jessica,Diệp Chi,Vân Anh,Thanh Hiền cãm nhận được địch ý đang hướng về mình...Mổi nàng trong đầu 1 ý nghỉ...
Mỷ Thể đang nghỉ ‘đừng hiểu lầm nha,tui có chút cãm tình với hắn nhưng không thể như mấy cô đâu à,no way,trên đời nầy bọ thiếu đàn ông sao?yên chí đi...
Jessica cũng đang có ý nghỉ tương tự :’các người không cần nhìn tôi như vậy đâu ,tôi chỉ là theo Mỷ Thể tới đây tạm thời tỵ nạn thôi à...Phải,tuy ‘soái ca’ của các người đã cứu tôi 1 mạng nhưng hiện giờ đàn ông theo đuổi tôi có thể nói xếp hàng từ bắc vô nam,có lý nào tôi chịu người đàn ông có cả bầy thê tử chứ?Anh ta còn độc thân thì rất là có thể đấy...
Trừ Diệp Chi thản nhiên coi như không có gì,nàng không có tâm trí nghỉ đến chuyện khác,nàng đang suy nghỉ cặn kẻ sau nầy cần nên làm gì một khi trở lại Rạch Giá,nhưng chuyện trở lại với Trường Giang thì không thể nào...
Chỉ có Vân Anh và Thanh Hiền đang âm thầm trù tính...Thanh Hiền nhỏ tuổi nhưng không nhỏ nảo,nàng nghỉ ‘các chị không phải trước kia cũng như tui bây giờ sao?Các chị được thì tại sao cản người khác?Đừng hòng nha...Đúng là ích kỷ mà,nhưng chướng ngại vật không làm khó được Thanh Hiền nầy đây,úi chà,mình bây giờ là học trò của hai chị Ngọc Như và Thu Tâm,có ‘chổ dựa’ đó...
Vân Anh nghỉ mình đã đeo đuổi tình thầm kín bấy lâu nay,chỉ vài cái nhìn bất thiện không làm mình sợ đâu à...Chỉ cần gạo thổi thành cơm thì bắt hắn chịu trách nhiệm,trước là như vậy sau đó tình iêu từ từ bồi dưởng cũng được mà.
-“À quên nửa,giờ nầy Phương Anh,Ngọc Như chắc đã đưa các người bạn của Bích Trâm tới đó rồi phải không?” Đang suy nghỉ miên mang chợt nghe hắn nói tới mình liền vểnh tai chú ý cao độ nhưng nét mặt rất bình thản như là vợ chồng người ta trò chuyện để ý làm gì.
-“Ừ, đã tới rồi,anh giới thiệu cho Ngọc Như 1 đệ tử phải không?Nghe nói là rất có tiềm chất trở thành Ngọc Như thứ ‘2’?Hi hi..” Nói câu nầy,Nancy nhìn Thu hà,Ngọc Vân,Kim Chi mĩm cười,một Ngọc Như đã bá đạo lắm rồi bây giờ nếu có thêm một ‘Ngọc Như’ sao y bản chánh nửa thì không biết giới giang hồ anh chị cán bộ hủ bại ác bá sẻ ra sao đây nhưng điều chắc chắn đối với nàng tương lai thêm 1 trợ thủ nửa thì là chuyện tốt.
-“Hi hi,anh nghỉ vậy nhưng còn tùy cô ta có kiên trì hay không ,nhiều khi thấy vậy nhưng không phải vậy mà còn tệ hơn ai biết được,bây giờ chỉ hy vọng thôi...À nè,đừng nói chuyện nầy nửa,thông báo cho các em biết trước nha,có người sắp chụp mủ anh rồi đưa lên mạng để anh bị ném đá...
-“Có phải như là chuyện trước kia có người nói anh ăn chận tiền cứu trợ?”Mỷ Chi nhanh miệng hỏi.
-Chuyện đó à,hi hi,hình như tương tự như vậy nhưng có lẻ nặng hơn một chút...
-“Mau nói ra nghe coi,dài dòng hoài...” Tiếng Mỷ Kiều quát.
-“Lóng rài hình như thành ông cụ non rồi,nói chuyện lề mề,cà rề hoài hà...”Vịnh Hà chêm vào.
-“Im lặng đi để ảnh nói...Các người ồn như vậy làm sao nói...”Tú Nhi can thiệp...
-“Hi hi,đừng nóng,chuyện nầy có liên quan tới bà đầm Jessica.Cái vụ 5 cô nầy cùng với Steven và hai anh em con Chủ tịch Tường của Kiên Giang bị bọn in đô bắt cóc thì các em cũng biết rồi.Bây giờ có người sắp tung tin lên mạng nói là do anh chủ mưu với mục đích làm anh hùng cứu mỷ nhân trước hết là lấy lòng và sau đó là cua cô ta tới tay.Hi hi...”Đức nói xong cười hi hi chẳng 1 chút phiền muộn.
-“Vậy còn cười được,là ai vậy?mà sao anh biết?” Hiền như Gia Kỳ,Ngọc Lan cũng cãm thấy tức giận.
-“Là Steven,tối hôm qua Trần Chí Hùng gọi cho Bích Trâm nói sơ sơ là vậy,còn chi tiết thì hôm nay bà xả của Trân Thế Minh sẻ tới gặp Bích Trâm nói rỏ ràng...Các em hiểu rồi chứ gì?”Trần Chí Hùng mật báo rỏ ràng là Trần thế Minh qua trung gian của con trai và vợ muốn nhân cơ hội nầy muốn lấy lòng Bích Trâm...
Ai khác thì không nói nhưng Nancy,Gia Kỳ,Ngọc Lan đều có xuất thân nhà quan dỉ nhiên có tầm nhìn trong quan trường nên chắc chắn hiểu được,hắn không cần nói nhiều.
-“Vậy anh định làm sao?” Nancy hỏi.
-Thôi kệ đi,không có chuyện gì lớn mà...Hihi...
-“Như vậy đâu có được chứ,để em và Nhả Phương trừng trị,cho gả biết tay...Còn nhớ cái vụ con bà Chánh văn phòng Diệp nói anh ăn chận tiền từ thiện không?” Nhả Thy hung hăng.
-“Đúng đó...Anh nhịn thì gả sẻ lấn tới...”Nhả Phương .
-“Ây...Hai em bớt hung hăng 1 chút đi...
-“Đức à,nó thật quá đáng,con cứ làm thẳng tay,không thể để như vậy được...Không cần nể mặt bác đâu.Nên nhớ nó không phải họ Vủ...” Nãy giờ,Tuấn Phong và Ngọc Quế ngồi yên lắng nghe,biết hắn vì nể mặt mình mà nhân nhượng vì vậy lên tiếng.
-Con hiểu mà bác hai...Hi hi...Bác và má lo giử gìn sức khỏe đi,đừng bận tâm vì chuyện nầy...Con biết làm sao mà...
Mặt Jessica đen như đít nồi khi nghe hắn gọi mình là ‘bà đầm’,theo nàng hiểu, đại khái tiếng Việt từ ‘bà’ có nghỉa là ‘già’ còn ‘cô’ là trẻ.Tức lắm nhưng nàng vẩn cố nuốt cục tức xuống bụng,ngồi nghe
-“Anh à...Ngọc Lan có tin mừng rồi đó...Bác sỉ đã khẳng định...”Nancy báo tin mừng.
-Vậy sao,vậy là nhất nhật tam hỉ rồi,mới vừa rồi Thanh Tình và Phương Linh thử,kết quả là dương tính,chỉ còn chờ bác sỉ khám lại...Ngọc Lan đâu,sao làm thinh vậy em.
-Em đây nè,khi nào anh về đây,mai mốt mổi lần em đi khám là anh phải đi với em chứ em không đi 1 mình đâu.Ây ui, cái bụng to phình lên thiệt là khó coi,tại anh hết á...
-“Ha ha Hi hi...” Nghe Ngọc Lan ‘nhỏng nhẻo’cả đám cười hi hi... Miệng cười,ánh mắt Đồng Giao,Thanh Nhả,Thái Điệp nói tóm lại các nàng bụng còn ‘lép xẹp’ ngay giờ phút nầy đều ao ước được như Ngọc Lan,Thanh Tình,Phương Linh thì hạnh phúc biết bao.Bởi vậy nàng nào cũng âm thầm tính toán.
-“A hèm..A hèm...Có chuyện nầy anh tưởng cũng nên cho các em biết...Là như vầy,bà nội của Thanh Tình và Phương Linh...” Đức đem chuyện bà nội Bích Phượng nhờ đóng kịch với Tuyết Vân nói cho các nàng biết... Nếu làm thinh coi như không có gì ,một khi các nàng khám phá ra thì đại họa lâm đầu,tốt nhất là thật thà khai báo.
Các nàng im lặng nhìn Nancy,chuyện nầy nên để Nancy quyết định.
-“Bà nội Bích Phượng đã nói như vậy thì anh cứ nhận lời đi...Có sao chứ,à nè,biết Phó Chủ tịch tỉnh đó tên gì không?” Nancy mĩm cười,hỏi.
-Ừm..tên là Lê Minh Đạo,người Nam Định được điều tới An Giang thế chổ của Nguyển Xuân Hoàng..,wow,anh bây giờ tin Vỏ đại Lang là có thật rồi..
-“Lê Minh Đạo?” Ha ha hi hi...Nhả Thy,Nhả Phương,Thái Điệp bổng đồng loạt cười rú lên...
-“Các em biết người này à?” Đức sửng sốt.
-“Hi hi...Anh hỏi Gia Kỳ và Ngọc Lan đi...”Nancy cố nhịn cười nên mặt nàng ửng đỏ...
-“Sao lại là em chứ,hỏi Gia Kỳ đi...”Ngọc Lan ‘bán cái’.
-“Cái gì hỏi mình chứ,mình không biết tên đó đâu à...” Ngọc Lan ‘sừng sộ’.nét mặt rỏ ràng đang nói dối.
-“Thôi để em nói...Hi hi...Cái thằng cha Lê Minh Đạo lúc trước có theo chị Gia Kỳ và chị Ngọc Lan...Thằng chả nha,em chưa thấy ai xấu bằng,lùn mả tử nè,chưa già đã hói,mặt bủng da chì đã vậy còn răng thưa..Còn nửa nè,thằng chả hôi nách và hôi miệng kinh niên luôn á...
-“Thiệt ?”Tú Nhi,Đồng Giao,Thanh Nhả trợn mắt,có vẻ không tin,thử hỏi trên đời nầy sao lại có người như vậy?
-“Hỏi Nhả Thy đi,em nói láo chết liền á.Có phải không Nhả Thy?” Nhả Phương thở phì phì...
-“Đúng vậy đó,ây ui,thằng chả vừa xấu vừa hôi như quỷ á...Ụa...”Đang nói,Nhả Phương bụm miệng ra vẻ muốn ói để diển tả...
-“Nhả Phương nói đúng đó , anh đã thấy rồi...Wow...Anh chưa từng thấy ai như vậy...”Đức kể chuyện lúc nãy đưa Tuyết Vân tới nhà hàng,không quên nói là bà nội Bích Phượng yêu cầu đóng kịch.
-“Hi hi...Anh à,cứu 1 mạng người hơn là xây 7 tháp phù đồ đó...”Mỷ Chi ,Vịnh và Bích Hà cười hinh hích.
-“Mỷ Chi nói đúng đó,em biết người nầy,là cháu của nguyên Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng,có thể nói là có chút thế lực nhưng mà em không thấy có vấn đề gì.anh giúp cô Tuyết Vân gì đó đi ...”Nancy mĩm cười...Cho dù lộng giả thành chân như Gia Kỳ ,Thúy Ái thì có sao chứ chỉ là thêm 1 người thôi nhưng bà nội Bích Phượng đã mở miệng thì nhất định không thể nói không hơn nửa thật là tội nghiệp khi 1 người con gái bị tên Lê Minh Đạo nầy theo đuổi,thà chết sướng hơn.Đúng như Mỷ Chi nói ‘cứu 1 mạng người hơn là xây 7 tháp phù đồ’.
-“Anh cũng nghỉ vậy,hi hi,biết trời sinh người ta là như vậy chứ có ai muốn đâu nhưng mà lúc thấy người nầy anh thiệt là hởi ôi...Ây thôi ,không nói nửa, cúp máy nha...Bye...”Đức định cúp máy ,bất thình lình nghe tiếng cuống quýt gọi
-“Khoan khoan,chờ chút,hay là luôn tiện giả làm BF của chị Jessica luôn đi để cả đám người không phiền chị ấy...” Thanh Hiền bổng lên tiếng.
-“Phải đó...Trung tướng Nancy,chị nói Trần Đức giúp Jessica đi...”Mỷ Thể nhìn Nancy hỏi vì nàng biết hắn rất nghe lời ‘chị cả’ nầy.
Jessica đang nghỉ hắn có thể nào dựng vở kịch anh hùng cứu mỷ nhân để cứu mình?Rất có thể lắm,lòng người khó đọ,vì vậy âm thầm cảnh giác,quan sát mọi nhất cử nhất động của hắn.Lúc nầy nàng đinh ninh hắn sẻ hỏi nàng có muốn hắn giả làm BF để loại bỏ những người khác như Tuyết Vân không muốn tên Lê Minh Đạo gì đó làm phiền?Bởi vậy Jessica im lặng không nói lời nào.Nhưng rồi nàng chưng hửng khi nghe hắn nói.
-Nghe thì thấy giống nhưng suy nghỉ kỷ thì đây là 2 chuyện khác nhau...Steven,Trường Giang hay Quang Hãi hoặc Trần Chí Hùng hay ai đi nửa theo đuổi Jessica là vì cha cô ta là tỷ phú nhưng dù sao ngoại hình thì được hơn Lê Minh Đạo triệu lần....Jessica,cô đang nghe tôi nói chứ?Chuyện của cô dể thôi,không thích thì về Pháp 1 thời gian hoặc đi tới nước nào đó du lịch cũng được,cô là con gái của tỷ phú mà,tôi không tin họ có khả năng theo cô hoài.Nhưng nếu tôi là cô đó hả ,tôi sẻ không trốn tránh đâu mà đối diện thẳng để giãi quyết vấn đề...Suy nghỉ kỷ đi.Nói thì nói vậy thôi,tùy cô...Thôi vậy nha...” Đức cúp máy...
Mỷ Thể,Vân Anh,Thanh HIền nhìn nhau chưng hửng rồi hết nhìn Jessica lại quay sang Nancy...Mỷ Chi,Gia Kỳ,Ngọc Lan song Nhả,Tú Nhi nói tóm lại các nàng không nghỉ hắn thẳng thừng từ chối nhưng trong bụng thấy vui vui...
-“Ảnh nói không sai,nhưng cô cứ yên chí,đám ruồi nhặng nầy tôi sẻ không để chúng yên...Thục Linh,Ngọc Như,Ngọc Vân các em biết làm sao rồi chứ gì?”Nancy mĩm cười,nụ cười vô cùng lạnh lẽo.
-“Dỉ nhiên rồi chị cả...”Đám mỷ nử cũng cười,đều là nụ cười âm u trên các gương mặt đẹp.
-“Cám ơn..cám ơn các vị...” xúc động ,Jessica lí nhí.
-“Cám ơn?Hi hi,cô hiểu lầm rồi,chúng tôi không phải giúp cô...Năm lần bảy lượt nó muốn kiếm chuyện thì cho nó toại nguyện...Ảnh không so đo nhưng chúng tôi rất không thoãi mái...”Mỷ Chi trước hết là bật cười sau đó sắc mặt đanh lại.Mắt lộ sát ý.
-“Ậy,không cần phải nổi giận vì cái thứ dân nầy đâu,xử chúng nhè nhẹ thôi nhưng bảo đãm chúng sẻ nhớ cả đời...Thu Hà,nói ý kiến của em đi.”Nói câu nầy xong,Nancy cầm ly trà hớp 1 ngụm,mĩm cười,ê a trò chuyện với bé Thịnh như là mọi chuyện rất bình thường.
-“Nhẹ à?Chị cả đã nói như vậy,ừm...5 năm nha,cái tội vu khống cán bộ nhà nước?Mọi người nghỉ sao?”Thu Hà đão mắt 1 vòng,hỏi.
-“Không chết là được rồi,cứ quyết định như vậy đi,sau nầy sẻ tởn tới già...” Nancy gật đầu...
-“5 năm?” Mỷ Thể,Thanh Hiền,Vân Anh,DiệpChi,Jessica sửng sốt..Tưởng chỉ là phạt tiền,cảnh cáo rồi thôi...Ai dè là 5 năm,là 5 năm đó,có nặng quá không ?5 nàng chưa từng trãi tánh tình hiền hậu bởi vậy nhìn nhau bức xúc.
-“Nghiêm khắc quá phải không?Còn thời giờ mà,các cô nếu muốn thì thông báo nói họ khôn hồn đừng làm bậy thì không sao nhưng ngược lại để chúng tôi điều tra được ,hậu quả là như vậy đó...” Nancy mĩm cười...
-“Thông báo?Chuyện gì phải thông báo,quen thân lắm sao?Em chỉ thấy tội nghiệp thôi nhưng ai làm nấy chịu,ai biểu ngu thì chịu” Mỷ Thể đính chánh.
-Phải đó,phải đó...Ai biểu ngu chi thì ráng chịu.
-Chỉ nói vậy thôi,không quen thân đâu...
Thanh Hiền,Vân Anh bày tỏ lập trường...Tuy không nói nhưng Diệp Chi,Jessica có cùng ý nghỉ ‘kiếm chuyện hại người thì nhận trái đắng là phải rồi...Trách ai được...Không liên quan tới mình...
...
Từ hôm qua, bên ngoài ‘lâu đài’ treo bãng ‘tạm nghỉ 2 ngày...’Không phải bất chợt mà là đã được thông báo với khách cách đây 2 tuần...
Lảo bản lâu lâu mới ghé 1 lần nên nhất định phải tiếp đón long trọng hơn nửa lần nầy buổi tiệc rất đặc biệt được tổ chức theo phong cách theo thời trung cổ bên trời Tây.Để tổ chức đêm hoành tráng nầy,Tiên đã tốn rất nhiều tâm huyết.Trước hết khách đến tham dự đều là phụ nử hầu hết đã có gia đình chồng con và địa vị trong xả hội nên tên tuổi cần được bảo mật và đeo mặt nạ để không nhận biết nhau và tránh ngại ngùng.Muốn nói chuyện thì gọi nhau bằng số trên ngực...Cách ăn mặc dỉ nhiên cũng khác nhau,đủ kiểu lắm màu nên khó mà nhận ra dù là bạn thân với nhau nhưng cho dù nhận ra bạn mình cũng có sao chứ,đã tham gia buổi tiệc ‘nhất dạ đế vương’ nầy thì đều là người của hắn hoặc có ý đồ ‘hoa rơi hửu ý’...
‘Khách cũng không phải muốn giờ nào đến thì đến,đi chung thì không thành vấn đề nhưng khi đến nơi thì mổi người được đưa đến phòng đặc biệt tắm rửa thay đố,đeo mặt nạ,ngay cả kiểu tóc trên đầu cũng được thay đổi nếu cần thì có mái tóc giả,đeo số lên ngực rồi thì người của nhóm nầy trộn lẩn với người của nhóm kia được ‘cung nử’ dẩn tới ‘cung điện’...Bằng cách nầy mà nhận ra người quen thì Tiên đành chịu,không còn cách nào khác nhưng Tiên tin tưởng khả năng nầy khó lắm.Quy tắc là khi ‘hầu hạ Hoàng thượng’ cởi gì thì cởi nhưng đừng bao giờ tháo mặt nạ của mình xuống,nếu không thì đành chịu thôi...
Kim Khánh đứng ngắm mình trước gương âm thầm hảnh diện ở tuổi 50 mà mình nhìn cũng còn ‘ngon’ bá cháy đó chứ...Rồi Khánh nghỉ ‘ông xả à,ông đừng trách tui nha,ai biểu ông không được chứ,tui cũng có nhu cầu huống chi em gái ông ,con Phương cũng vậy đó mà...Ui chà,bà Chủ Tiên tài thiệt, như vậy mà cũng nghỉ ra ,mình cũng không nhận ra người trong gương là mình nửa à ,cho dù bây giờ lảo Trường cho dù đứng trước mặt cũng không nhận ra mình huống chi là ai khác.Nghỉ vậy nên càng yên tâm hơn nhiều,ngồi chờ,nghỉ tới lát nửa mà tim đập thình thịch...
Cửa mở...Một ‘cung nử’ bước vào,nhoẻn miệng cười,trên mặt cũng đeo mặt nạ nên chỉ thấy hàm răng trắng,theo dáng vóc,Kim Khánh đoán sau mặt nạ chắc cũng là 1 người đẹp tầm 18 là cùng.
-Phu nhân,xin mời theo tôi...
-“Ừm..được...” Kim Khánh đứng lên,bước theo sau lưng ‘cung nử ’ đi dọc theo hành lang,hai bên tường trang trí vô cùng sang trọng,ánh sáng lờ mờ,mùi thơm thoang thoảng vô cùng dể chịu...
Hành lang dẩn đến thang máy,nơi đó đã có 4 ‘cung nử; và 4 ‘phu nhân’ hình dáng,vóc người lạ quắc khiến Kim Khánh hoàn toàn không biết có phải là Mai Thanh Phương?Ngọc Thy?Tuyết Hoa?Hoàng Thu Thủy hay là ai khác?Đã được căn dặn càng ít nói thì càng tốt cho nên Khánh chỉ gật đầu nhẹ,nhoẻn miệng cười coi như chào.
Kim Khánh vào thang máy cùng với 4 ‘phu nhân’ khác,chỉ có một ‘cung nử’ đi theo,’cung nử’ bấm nút,cửa đóng lại,thang máy di chuyển lên trên,bầu không khí hoàn toàn im lặng...Thang máy dừng,cửa mở...
Ánh sánh chói chang nhưng không phải là ánh nắng mà là ánh đèn,’bầu trời’ là khung kính xậm đen,ánh đèn lung linh lấp lánh như sao trời,tiếng nhạc êm dịu,đặc biệt là đám ‘cung nử’ y phục trong suốt,thấy cả bên trong,chính giửa là hồ Jacuzzi rộng lớn có thể chứa được trên 10 người,nước màu đỏ xẩm nhưng Kim Khánh đoán không phải là nước mà là rượu đỏ...
Gần đó có đám tầm 10 ‘cung nử’ đang đứng bên cạnh hai bàn,trên bàn đầy sơn hào hãi vị,mùi thức ăn thơm phức ...
_”Hi hi,số ‘15’,tới đây đi,đừng e ngại gì hết,cứ tự nhiên đi nha...” Tiên thân thiết nắm tay số ‘15’ dẩn tới hòa nhập cùng các vị ‘phu nhân’ khác...Ở đây chỉ có bà chủ Tiên là không đeo mặt nạ.Đeo cũng vô ích thôi,ai mà không biết nàng là chủ ở đây chứ cho nên có đeo cũng vô dụng, cũng như hắn sẻ không đeo mặt nạ, có người đàn ông nào ngoài hắn chứ?
-“Số ‘15’...Kim Khánh sửng sốt khi nghe Tiên gọi nhưng sực nhớ không phải là mình sao?Chân đi theo Tiên,mắt nhìn quanh ,cố nhận ra người quen nhưng hoàn toàn thấy không quen chút nào. Vì vậy thả lỏng tin thần,càng yên tâm hơn.
-“Hi hi...Chào mừng các chị em đã tới đây đêm nay tham dự buổi tiệc ‘Nhất dạ đế vương’..Mình thì các chị em cũng đã biết rồi cho nên không cần phải giới thiệu làm gì...Tưởng cũng cần nhắc lại,để bảo tồn bí mật danh tính thì khi trò chuyện với nhau,người nầy không nên hỏi đối phương là ai,chỉ cần xưng hô qua số trên ngực là được...À còn nửa,cho dù,hi hi ,là ví dụ thôi nhe,cho dù có tình cờ biết đối phương là ai nhưng cũng đừng nói ra...Đồng ý chứ?”Tiên đứng giửa,giãi thích quy tắc của ‘trò chơi’ .
-“Dỉ nhiên là đồng ý rồi...Hi hi,,Chị Tiên à,khi nào ‘Hoàng thượng’ tới?...” Phu nhân số ‘7’ có vẻ nôn nóng,hỏi.
-“Chắc cũng xấp xỉ rồi,Tiên nhìn đồng hồ...
-“Vậy bây giờ xuống tắm rượu có được không?Trước tới giờ chưa bao giờ được thử...hi hi...”Phu nhân số ‘12’ hỏi.
-“Dỉ nhiên rồi, như vậy mới náo nhiệt...Các chị em,hãy tự nhiên đi...” Tiên đưa tay mời...
Không cần đợi mời lần thứ hai, số ‘12’ liền đứng lên,bước tới hồ rượu,tức thì có hai ‘cung nử’ đến hai bên giúp nàng cởi y phục...
Một ‘tòa thiên nhiên lộ ra,chổ lồi thì lồi,chổ lõm thì lõm,cặp ngực vun đầy,mông no tròn,làn da trắng mịn,giửa 2 đùi chùm lông được cắt tỉa gọn gàng hình trái tim...Chỉ có gương mặt được bao phủ nhưng qua thân hình thì ai cũng biết đây là 1 mỷ phụ...
‘Là Huyền Trân ...’Hôm kia Huyền Trân thản nhiên thay đồ trước mặt nên Mỷ Hạnh thấy được chổ đó hình ’trái tim’.Vì vậy bây giờ thấy liền nhận ra.Ây,Huyền Trân nầy không những bạo mà còn dâm nửa...Nghỉ tới đây Mỷ Hạnh chợt hổ thẹn,mình không phải cũng tới đây sao vậy thì có tư cách gì nói người ta chứ?Ậy,cũng tại con Huyền Trân hết,là nó xúi mình,nhưng nghỉ nó nói cũng đúng,chỉ có cách nầy mới gần gủi với thằng Đức được chứ chẳng lẻ trực tiếp nói với nó ‘em muốn cô thì cô cho em’..Không thể nào đâu.
Đã có người ‘tiên phong’ tất có người khác làm theo,đã tới đây rồi còn mắc cở cái gì nửa chứ. Hơn nửa,hồ rượu kia quá hấp dẩn,từ nhỏ tới bây giờ chưa từng thấy qua huống chi là được ngồi trong đó tắm?Trên đời nầy dể có mấy ai được như vầy chứ.
Bởi vậy lần lượt hết người nầy tới người kia lỏa lồ bước xuống ngâm mình...Lúc nầy nàng nào cũng thầm nghỉ ‘Đắc kỷ’ ngày xưa cũng là thế thôi...
Thu mặt đỏ như gấc chín,thầm nghỉ sao mình quá trụy lạc như vậy?Cũng tại chị Sáu hết,à còn có Cẩm Vân nửa...Nàng cố tìm để nhận ra ai là Cẩm Vân,ai là chị Sáu trong đám người nầy nhựng vô phương tìm ra...
Thục Phấn cũng đang rất khẩn trương,nàng nhìn quanh không nhận ra ai là Quyên,ai là Ngọc,rồi nàng nghỉ sao mình lại theo Quyên tới đây,nhưng nếu không làm vậy sớm muộn gì thàng chồng mình cũng dâng mình cho người khác thôi,chừng đó biết đâu là mấy ông già bụng phệ?như vậy thà dâng cho hắn,hắn còn trẻ,lại đẹp trai hơn nửa con Quyên nói cái chuyện đó hắn mạnh lắm.Ừ hén,con Ngọc bạn Quyên có hai đứa con cũng vậy đó mà.
Ngoài Ngọc Thy,Thủy còn biết Tuyết Hoa,Thanh Phương cũng như mình hiện đang có mặt tại đây,cố nhìn quanh để nhận ra dáng quen thuộc nhưng không nhìn ra ,lại thên mang mặt nạ ,thầm nghỉ mình nhìn không ra chắc họ cũng không biết mình ,nghỉ vậy khiến Thủy cãm thấy an tâm,tự nhiên hơn
-“Số ‘3’...Xuống chơi với các chị em đi...” Tiên mĩm cười tới gần cổ vủ.
Thu ậm ừ,không nói,nàng cẩn thận không muốn Tiên nhận ra mình và chắc sẻ không ai nhận ra mình,Thu cãm thấy yên tâm.đứng lên...Chẳng mấy chốc gần 20 thân hình lỏa lồ ngâm mình trong hồ rượu...Chẳng ai nói với ai tiếng nào,chỉ nhìn nhau mĩm cười.
Tiên đắc ý,như vậy buổi tiệc ‘nhất dạ đế vương’ hôm nay đã coi như thành công,nành chắc chắc hắn sẻ mê tơi...
Còn đang nghỉ ngợi,chợt có tiếng ‘tin tin’ ...’Hoàng Thượng’ tới rồi.
-“Các vị cứ tự nhiên nha.lát nửa mình trở lại...” Tiên nói xong quay người đi về hướng thang máy...Các ‘phu nhân’ tim đập rộn rả nhất là các người mới.
Đức đã tới,hắn nghe Tiên nói đêm nay là đêm ‘Nhất dạ đế vương’ có một không hai ở thời đại nầy nên vô cùng háo hức.Bởi vậy dẹp bỏ mọi chuyện khác qua 1 bên,tới đây trước là thư giản sau là hưởng thụ cái đã,mọi chuyện khác hạ hồi phân giãi...
Đám đầu trâu mặt ngựa có nhiệm vụ giử an ninh trật tự hôm nay cũng không được ở lại trong biệt thự mà phải dựng ‘trạm’ cách lâu đài cả trăm thước để làm nhiệm vụ...Chị Tiên đã có lệnh hơn nửa biết tối nay Đức ca sẻ tới mà Đức ca tới thì hi hi...Cho nên chị Tiên nói sao thì cứ làm theo.
Bên trong chỉ toàn là đàn bà,phụ nử...Đức vừa nhấn kèn,cửa liền mở...Đức cho xe chầm chậm chạy vào...Tiên đứng ngay cửa mĩm cười...Trên người nàng mặc chiếc áo mõng như cánh ve,trong suốt,dưới ánh đèn trông mà muốn chảy máu cam...
-“Sao rồi...Gồm những ai?Tiết lộ chút đi...”Đâng hứng tình mà thấy như vậy,Đức muốn đè ngay nàng xuống,xử lý tại chổ nhưng cố nhịn,đêm còn dài mà,chắc chắn có nhiều tiết mục hấp dẩn khác,đã nói là đặc biệt mà.
-“Ậy,không được,như vậy anh sẻ không vui vi không có cãm giác mới lạ..Các vị ‘phu nhân’ đang chờ đó...Tắm rửa trước nha...”Miệng nói,tay Tiên nắm tay hắn kéo.Nào biết có cặp mắt đang nhìn...
...
-“Là hắn?Rúc cục Thanh Đại đã hiểu thì ra ‘Lảo bản’ không ai khác chính là hắn...
Hai giờ trước...
Không phải bị nhốt ở trong phòng nhưng bắt đầu từ xế trưa hôm nay cho tới sáng ngày mai, bà chủ Tiên đặc biệt yêu cầu Thanh Đại đừng ra ngoài,nếu nàng cần ăn uống gì cứ gọi điện cho nhà bếp là được.
Trong lúc mất tri giác,không biết gì,khi tỉnh lại thì thấy vết thương trên người đã dược băng bó chăm sóc rất kỷ càng.Tiên là ai ,Thanh Đại không biết được,nàng chỉ biết mình được Tiên chăm sóc rất kỷ và sở dỉ nàng còn thở được,phần lớn là cũng nhờ người đàn bà nầy.Bởi vậy người ta đã nói vậy,là người biết lý lẻ,Thanh Đại cãm thấy mình có bổn phận nên tuân thủ...
Tuân thủ thì tuân thủ đấy nhưng không vì vậy mà bỏ lòng hiếu kỳ.Từ chiều hôm qua,ai cũng bận rộn lau chùi,rồi có xe chở tới mấy thăm thùng rượu ,nhìn biết là rượu đỏ.Đám bảo vệ bổng biến mất,từ sáng nay các cô nàng thì ăn mặc như cung nử...Vậy là sao?Chẳng lẻ nơi nầy sắp được làm phim trường đóng phim cổ trang?Cũng có thể lắm chứ,biệt thự này giống như 1 lâu đài,dùng làm phim trường quay phim cổ trang cũng rất hợp lý...
-Tối nay lảo bản tới đó,ừ hén,mày hình như chưa gặp lảo bản phải không?
-Chưa...Đẹp trai hong?
Đang suy nghỉ,chợt bên ngoài có tiếng hai người cười rúc rích nói chuyện với nhau,cụm từ ‘lảo bản’ khiên Thanh Đại hiếu kỳ,bước nhè nhẹ tới áp tai vào cửa,nghe.
-Dỉ nhiên rồi,hi hi..Lảo bản trẻ tuổi đẹp trai lắm,nhưng mà cái mà tao muốn nói là,chà chà,cái đó hả,tao thấy rồi,to chà bá á...Lần trước...Hi hi, một mình mà chiến tới gần 10 bà luôn á.Lúc đó mấy con nhỏ Thái làm masage xù xì cười khúc khích hoài.
-Thiệt sao?.
-Thiệt chứ sao không,thiệt còn hơn vàng nửa à,mấy thằng tây đen thấy thì cũng tủi phận hèn đó hi hi...lát nửa mày sẻ thấy nếu gặp hên...Hi hi.Còn nửa nha,chiều hôm qua có xe giao tới cả trăm thùng rượu đỏ nghe nói là để làm đầy hồ ‘Da cu di’ trên lầu 5 cho lảo bản và các bà kia tắm...
-Thiệt hả?
-Giả sao được,tôi nay mầy sẻ thấy...Nà....
Nói đến đây tiếng nhỏ lại ,nói gì đó khiến cả hai cười khúc khích...Tiếng bước chân xa dần...
Dỉ nhiên Thanh Đại biết ‘cái đó’ là cái gì.Việc nầy khiến nàng càng nghi hoặc,quyết tâm tìm hiểu để thỏa mản lòng hiếu kỳ cho nên từ sáng tới giờ,cứ mổi lần nghe tiếng xe liền đến bên cửa sổ,nép mình sau tấm màn nhìn xuống...Người đến đều là mỷ phụ,họ đến có nhóm 3,nhóm 4 thậm chí nhóm 5.tuyệt đối không có đàn ông.
Đồng tín nử?Tới đây thác loạn?Thời buổi nầy cũng thường thôi...Thanh Đại gật đầu cãm thấy rất có lý nhưng rồi lại lắc đầu,rỏ ràng 2 người kia kháo nhau ‘lảo bản’ gì đó tới đây mà,cái đó của ‘lảo bản’ to chà bá,một mình chiến tới gần 10 bà...Thanh Đại xâu mọi chuyện lại với nhau,rúc cục đã hiểu,thì ra tối nay ở đây có cuộc thác loạn hành dâm...Chứ còn gì nửa,đây là giãi thích duy nhất.
Lảo bản nầy là ai?Thanh Đại suy nghỉ từ lúc nàng bị thương,hắn và người của hắn đưa nàng tới đây, rồi nàng nhớ lại bên cạnh hắn có rất nhiều phụ nử.Vậy lảo bản là hắn rồi?Nghỉ vậy nên muốn biết chắc có phải là hắn hay không vì vậy từ chiều tới giờ nàng luôn nghe ngóng,mổi lần có tiếng xe,nàng liền đến bên cửa sổ vén rèm nhìn...Bây giờ nàng khẳng định ‘lảo bản’ quả nhiên là hắn.
Như vậy hắn cứu mình có thuần túy là vì muốn đào sâu vụ ai là kẻ đứng sau vụ đầu đạn nguyên tử hay là hắn vừa mắt với mình?Cũng có thể lắm,đàn ông háo dâm thường thấy đàn bà coi được 1 chút là vừa mắt...Ouf,hay là hắn cũng thấy thuận mắt với con Hoàng Dung?
Nhưng liền sau đó,Thanh Đại cãm thấy hổ thẹn vì đã quá coi trọng mình rồi,nếu hắn thật sự muốn làm chuyện đó với nàng cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy chứ,hắn đã cứu nàng 1 mạng chỉ cần lên tiếng là được mà,coi như là trao đổi hoặc trả ơn cũng được,nàng sẻ cho hắn thỏa mản...
Ây,từ đầu đến cuối cũng chỉ là mình suy nghỉ thôi,muốn biết được sự thật có phải hắn 1 mình có thể hành dâm với nhiều đàn bà cũng đâu có khó gì...Vết thương tuy chưa lành hẳn nhưng leo trèo 1 chút ,không thành vấn đề...
...
Tiên đã chuẩn bị hết rồi...4 vách của phòng tắm đều bẳng kiếng,được bao phủ bẳng 1 lớp màn nhung,chỉ cần bấm nút ,tấm màn nhung được vén ra,nàng và hắn làm tình bên trong,bên ngoài sẻ thấy mồn một ,là người bỏ công nghiên cứu soạn ra kịch bản cho buổi ‘Nhất dạ đế vương’ ngày hôm nay thì nàng phải là người khởi đầu chứ,có lý nào để cho người khác được.
Cho nên không để các ‘cung nử’ mà chính nàng đích thân hầu hạ ‘Hoàng thượng ngự tẩm’ từ việc cởi quần áo, chà lưng kỳ cọ khắp nơi khiến Đức mê tơi,tiểu huynh đệ thức giấc lâu lắm rồi,đong đưa qua lại đánh hơi tìm mồi.
-“Wow..Tiên,em thiệt giỏi...Tiết lộ chút đi,là những ai vậy?”Đức đưa ngón tay cái khen đồng thời dụ dổ.
-“Hi hi,không được đâu,phải có bất ngờ mới vui chứ,là người đặt ra nguyên tắc của trò chơi nầy em không thể phá vở quy tắc của mình đặt ra được?Anh nói có đúng không?Nhưng hé lộ cho anh biết nè,có người mới đó...”Tiên ởm ờ nói.
-“Người mới?”Định hỏi thêm nhưng sực nhớ Thu Phong có nói bà xả của lảo Trường...Đức cãm thấy nóng bừng bừng,muốn hỏi thêm nhưng liền im miệng,trước sau gì cũng biết mà...
-“Nhớ nha,khi nào đối tượng gật đầu đồng ý anh mới có thể tháo mặt nạ của người ta ra...”Đi guốc trong bụng hắn...Tiên một lần nửa dặn dò...
-“Hi hi,nhớ rồi,em nói sao thì anh làm vậy...Chừng nào bắt đầu?”Đức nôn nóng.
-“Bây giờ nè..Hihi,có người còn hơi e thẹn cho nên em nghỉ mình nên giúp họ một chút.”Tiên mĩm cười lẳng lơ,tay nần niu cầm đầu tiểu huynh đệ cạ lên đầu vú mình,sục nhè nhẹ.
-Ý của em là...
Hành động thay vạn lời giãi thích,Tiên tay vén tóc, ,cúi đầu hôn tiểu huynh đệ,môi hé mở ngậm vào, tay còn lại bấm nút.
Tấm màn từ từ được vén lên...

(Hết Phần IV - Chương 109 ... Xin mời đón xem tiếp Phần IV - Chương 110 )


Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!