Phần IV: HÙNG BÁ MỘT PHƯƠNG
Chương 110: Có Tật Có Tài ...
THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ:& gửi kèm CC 1 bản tới
-“Hỏi dượng đi...Ai cũng tốt với em và dượng hết.Còn nửa nha,nghe nói ông chủ hôm nay họp đưa ra chương trình nhà trẻ cho nhân viên khiến ai cũng phấn khởi,mọi người biết hong,mai mốt nhân viên của Đức Lập gởi con ở nhà trẻ chỉ có 750 ngàn 1 tháng thui mà là nhà trẻ 5 sao đó...” Trang,vợ Mạnh con dâu của Huỳnh Văn Kiển nét mặt đỏ bừng vì phấn khích ,nói...
-“Vậy sao?” Mạnh mừng rở...Mai trợn mắt...Nhà trẻ 5 sao...750 ngàn 1 tháng?
-“Đúng đó anh hai,ở Đức Lập ai có con nhỏ đều xôn xao bàn tán chuyện nầy”Thịnh chồng Mai nét mặt rạng rở,gật đầu...
Bửa cơm tối nay ,cả nhà của Huỳnh văn Kiển vui như Tết.Không vui sao được,trước kia 2 vợ chồng già hẩm hiu 1 mình,con gái con trai dâu, rể cháu nội ngoại ngày lể ngày Tết mới về,chỉ được dăm ba bửa lại khăn gói trở lại Bình Dương...
Bây giờ thì vui rồi từ nay buổi cơm tối cả nhà quay quần ấm cúng,bầu không khí vui vẻ,hạnh phúc.
-“Quên nửa,mấy đứa bây sao không nói lương bổng vậy?biết được bao nhiêu hong? “Bà xã Kiển..Ánh không mấy quan tâm chuyện nhà trẻ,bà chỉ thắc mắc chuyện lương bổng.Mấy đứa cháu cần gì gới nhà trẻ chi cho tốn tiền,chúng ở nhà với ông bà ngoại,nội là được rồi...
-“Ờ ,má tụi bây nói phải,lương bổng khá hong sao không thấy mấy đứa bây nói gì hết vậy?” Văn Kiển gật đầu tán đồng với vợ .
-“Con và anh hai được 12 triệu tháng...”Mai nhanh miệng đáp,ở Bình dương làm cực thêm giờ phụ trội,tính luôn ngày thứ bảy chỉ được tầm 9 triệu là tối đa.Thịnh cũng vậy,2 vợ chồng được 18 triệu trừ tiền nhà,tiền điện và mọi thứ tiền khác như tiền gởi con ở nhà trẻ,dè xẻn lắm rồi vậy trong túi chẳng còn bao nhiêu.Bây giờ làm ở ủy ban,đúng nghề còn hơn được 3 triệu lại gần nhà và không phải trả tiền thuê ,ngày lể ngày Tết không cần cụ bị lên xe về quê...Khỏe biết bao nhiêu.
-“Con và dượng ba được 18 triệu...Trang vợ Mạnh, hãnh diện đáp...Cũng như Mai...Trong đầu đã tính toán hết rồi Mạnh được 12 triệu,nàng thì 18 triệu...Hai vợ chồng là 30 triệu,không có nhiều chi phí như ở Bình Dương,chắc chắn sẻ có dư...
-“Nghe nói mai nầy nếu cần rất có thể được đi công tác ở nước ngoài...” Thịnh hí hửng khoe.
-“Công tác nước ngoài?” Mai trợn tròn đôi mắt...
-“Ừ..Hi hi,chỉ là có thể thui...Trưởng phòng nhân sự nói đó,anh ta hỏi chị với dượng ba có hộ chiếu hay không nếu không thì nên di làm...Còn hỏi nói được tiếng anh hay không...Chị nói chút chút,coi bộ phải học thêm để chuẩn bị sẳn...” Trang nói 1 hơi,sắc mặt rất vui ánh mắt bừng sáng tràn trề hy vọng.
-“Phải đó bà xả...” Thịnh gật đầu.
-“Bà xả,em coi Đức Lập có cần kế toán....” Mạnh thấy lương của vợ 18 triệu lại còn có thể đi công tác nước ngoài trong khi mình làm ở UB chỉ được 12 triệu vì vậy Mạnh liền động tâm.
-“Ờ phải...”Mai nghe cũng thấy ham,bởi vậy khi Mạnh nói,liền hưởng ứng.
-“Anh hai nói mới nhớ,nghe hôm nay ông chủ họp nói nếu có ai giới thiệu người tới Đức Lập làm chỉ cần là người có khả năng làm việc giỏi thì 3 tháng sau người giới thiệu sẻ được thưởng 2 hay 3 tháng lương...Nếu vậy thì...”
-“Hai đứa bây thiệt là ngu xuẩn...Nhìn xa một chút đi...”Huỳnh Văn Kiển lắc đầu,mắng.
-“Hai đứa nó nói phải mà ông,biết đâu tới Đức Lập lương cao hơn...”Bà Ánh bất bình khi nghe chồng mắng con ngu xuẩn.
-“Nhìn xa 1 chút đi,phải,lương của thằng Mạnh,con Mai tuy là ít hơn thằng Thịnh,con Trang nhưng tương lai thật là sáng sủa,hơn bây giờ gấp mấy lần...Tin ba đi...” Nói tới đây,Huỳnh Văn Kiên cầm ly rượu đế uống,’khà’ 1 cái nét mặt vô cùng sẳng khoái.
‘Hơn bây giờ gấp mấy lần?’ 4 người con trai con gái dâu rể lại nhìn nhau...Hôm nay so với ngày nầy tuần trước đã là hơn gấp mấy lần rồi,tương lai còn hơn nửa à?
-“Ông mới uống vài ly, chưa tới 1 xị đã xỉn nói ba xí ba đế rồi hả?” bà Ánh trách chồng,nói tầm xàm bá láp để ‘đám nhỏ’ tưởng thiệt...
-“Bà với tụi nó mà biết cái gì,nghe tui nói nè,thấy hai vợ chồng con Thy không?Tuy thằng Đương bây giờ được xuất ngoại làm việc bên Canada thiệt là oai phong nhưng so với con Thy vẩn còn thua 1 chút,tương lai con Thy không dừng ở đó đâu,ba tin mai nầy nó sẻ là Chủ tịch hay Bí Thư Huyện không chừng lên tới thành phố ,chưa kể tới con Thơ đó...Bởi vậy ba tin ,Mạnh,Mai..Hai đứa con chỉ cần nổ lực làm việc cho tốt thì với giao tình của nhà mình với nhà chú Thế...Trong tương lai con Thy sẻ đề bạt con với Đức Bí tịch...” Huỳnh văn Kiển nói 1 hơi...
-“Mèn ơi,ông nói tui mới nhớ...Nghe nói Trưởng Phòng Tài chánh huyện thời Thái Hửu Cơ chỉ là 1 viên chức hợp đồng...Cũng may là bạn của của con Thy,được con Thy đề bạt nên mới có ngày nay...”Bà Anh hai mắt sáng rở nhà bà với nhà bên kia tình thân thủ túc,có lý nào không nâng đở chứ?
-“Ừm..Là Hoàng Thu Thủy...Nhưng không phải nhờ quan hệ không đâu,cô ta cũng là người có năng lực nên mới ngồi vửng được cái ghế Trưởng phòng..Đức Bí tịch tuy tuổi trẻ nhưng giỏi lắm,là người biết cách làm việc,biết nhìn người...Cho nên ba mới nói chỉ cần hai anh em bây chịu khó nổ lực siêng năng làm việc thì sẻ có tương lai....” Huỳnh Thanh Kiển lại nâng ly rượu đế nhấp môi.
-“Tụi con hiểu rồi ba...” Mạnh,Mai gật đầu...Trang,Thịnh có chút nuối tiếc nhưng chỉ 1 nốt nhạc liền quên đi,quan trọng là hiện nay lương 18 triệu lại còn có thể xuất ngoại công tác.Làm người không thể quá tham và không thể đứng núi nầy trông núi nọ được.
-“Ông à,tui nghe nói Đức bí tịch phong lưu lắm,gái gú ê hề...”Tuy trong nhà không có người ngoài nhưng bà Ánh nhỏ giọng chỉ vừa đủ nghe...
-“Ậy...Người có tài thì có tật mà...Bà nghỉ lại đi,thời thằng Thái Hửu Cơ,thằng Nguyển Thông..Tụi nó làm được gì cho huyện,xả chứ?Chúng đều là 1 lủ ăn hại chẳng làm nên tích sự gì đã vậy còn làm hại con gái,vợ người ta.Còn nhớ chị em Thy ,Thơ không,hai đứa nó cũng vì vậy mà chạy ra ngoài kiếm sống .Đức Bí tịch thì khác,từ lúc nhậm chức tới nay,có ai nghe nói cậu ta hiếp đáp ai không?Còn nửa nha,nhìn đi, huyện mình so với trước kia thay đổi 1 trời 1 vực.Nói cho bà và mấy đứa nghe nha,lúc trước cậu ta là Chủ tịch xả gì đó ở Hậu Giang,ngày chót rời đi thì cả xả xếp hàng quà cáp tiển đưa...Nhân vô thập toàn mà,có một chút khuyết điểm thì có sao?Miển là đừng bức hiếp người như thằng Thái Hửu Cơ là được rồi,hiện nay có nhiều nhà còn hy vọng gả con gái cho Đức Bí tịch làm bé đó...”Huỳnh văn Kiển nói 1 hơi...
-“Ha ha Hi hi...” Cả nhà Huỳnh văn Kiển bật cười...Ai cũng coi tật phong lưu của Đức Bí Tịch là chuyện thú vị.
-“Đức Bí tịch còn trẻ như vậy mà đã là Bí Thư kiêm chủ tịch...Chắc chổ dựa lớn lắm hả ba?” Mạnh ngập ngừng hỏi,cũng là câu hỏi của vợ và hai vợ chồng Mai,Thịnh.
-“Ừm...Chú Thế nói với ba con Thy nói...Đức Bí tịch ...” Tuy ngà ngà say nhưng Huỳnh văn Kiển thấp giọng đến nổi 5 người. Bà Ánh,con trai,con gái dâu, rể chụm đầu ghé tai mới có thể nghe rỏ,nghe xong thì trợn mắt há mồm.
-“Mấy...Mấy chục ...” Bà Ánh lắp bắp,gần như á khẩu...
-“Ừm...Nghe xong thì để trong bụng,đừng bép xép nha...” Kiển gật đầu,không quên dặn dò bà xả và đám con giử bí mật...
-“Ý..Ông à,có khi nào con Thy...”Bà Ánh sực nhớ,thì ra tật xấu của Đức Bí tịch là..là....Cũng phải con Thy đẹp quá mà...
-“Ậy,đã bảo đừng bép xép,biết để bụng mà...” Kiển gắt vợ...
-“Ờ phải phải,ăn cơm...ăn cơm...ui cha,nó chuyện nãy giờ đồ nguội hết rồi,để tui hâm nóng lại...Mai,Trang,hai đứa giúp má...
-“Dạ”...
...
...Đức Bí tịch đúng là có tật có tài nhưng tật cũng là tài và tài cũng là tật mà tật của hắn rất khủng khiến đàn bà không biết thì thôi,biết rồi thì mê mệt hoặc nếu được nghe rồi thì háo hức.
Vân và Tuyết Cơ,Tuyết Hoa,Thanh Phương,Ngọc,Quyên,Ngọc Thy,Thu,Cẩm Lệ ,Thu Phong đều đã nếm được ‘mùi’ nên ghiền...
Huyền Trân,Kim Khánh,Thoa,Cẩm Hường thì muốn ‘trãi nghiệm’...Thu Thủy,Thục Phấn,Cẩm Vân,Mỷ Hạnh thì muốn ‘đầu cơ’ cho tương lai.
Hai nhóm củ mới cũng nhờ có mặt nạ che nên không ai nhận ra ai vì vậy cãm thấy an tâm thoãi mái,tâm tình lâng lâng ngã mình dựa vào thành bồn lần đầu tiên trong đời được ngâm mình trong hồ Jacuzzi đầy rượu đỏ,vì vậy chưa uống đã say.
Còn đang mơ màng thì một hàng ‘cung nử’ hàng dọc tiến đến,trên người áo choàng trong suốt thấy mồn một bên trong quần lót ẩn hiện ‘hàng họ’ mê người.Trên tay không mâm trái cây thức ăn nhẹ thì là rượu cóctail,rượu đỏ ...
Cách đây nửa giờ được ‘cung nử’ hầu hạ tắm rửa thay áo ‘cung đình’,Huyền Trân thầm cười chủ nhân ‘bày vẻ’ nhưng khi nhìn thấy trứng cá ,hàng chai Chateau Palmer Alter Ego,hàng Chivas Regal 38 khiến người ăn chơi sành điệu từng trãi như Huyền Trân nhìn thấy cũng phải giật mình về mức độ xa hoa của bửa tiệc...
Lần trước đã 1 lần trãi nghiệm qua nhưng lần nầy chị em Vân,Tuyết Cơ,Ngọc,Quyên vẩn sửng sờ đứng hình trước sự xa hoa của hồ Jacuzzi đầy rượu,những bàn thức ăn xa xỉ vượt xa lần trước huống chi là đối với Thoa,Mỷ Hạnh,Kim Khánh,Tuyết Hoa,Thanh Phương ,Thu Thủy,Ngọc Thy,Cẩm Vân,Thục Phấn,Thu thì đây là lần đầu trong đời.Cũng như là đi máy bay ngồi hạng cá kèo bổng bây giờ được ngồi khoang ‘first class’ cách nhau 1 trời 1 vực khiến tất cả đều ngơ ngẩn.
-“Nói thật nha,không biết các chị thì sao chứ nhà tôi rất khá giả,lại là con một nên từ lúc 16 tôi đã bắt đầu biết ăn chơi,ra nước ngoài cũng không ít .Không nói tới những sơn hào hãi vị rượu ngon đây là lần đầu được ngâm mình trong hồ rượu .Trước kia cho dù có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghỉ tới .Bà chủ Tiên đúng là người sành điệu..”.Để biểu hiện tâm trạng khâm phục,ngưởng mộ của mình ,số ‘12’ mĩm cười đưa ngón tay cái.
-“Hi hi...Phải nói là ‘Thánh sành điệu’ mới đúng... ”Số ‘7’ gật đầu mĩm cười phụ họa.
-“Bà chủ Tiên đúng là thiên tài mà,như vậy mà cũng nghỉ ra ... Theo tôi thì Đắc Kỷ,Vỏ Hậu hay Từ Hi hoặc Điêu Thuyền bà Hoàng nào đó trong sử Tàu cũng là vậy thôi.Đêm nay mình coi như ngang hàng với họ rồi,các người nói có phải không?” Số ‘9’ Thái Vân Cơ mĩm cười góp chuyện.
-“Nói ra các chị đừng chê cười... Khi thấy chai rượu đỏ Chateau Calnon 2018 khiến tôi giật mình,trước đây hơn 5 năm rồi,lúc qua Paris thì được dịp thử 1 lần,chỉ lần đó thôi cho tới bây giờ.”Số ‘5’ Tuyết Cơ mĩm cười chia sẻ.
-“Sao vậy?Mắc tiền lắm hả chị?” Số ‘19’ Thu Thủy ngây thơ hỏi và cũng là câu hỏi trong đầu của hầu hết tất cả những người đang có mặt trừ Huyền Trân,2 chị em Vân và Tuyết Cơ...
Không có gì ngạc nhiên,đa số các nàng xuất thân bình thường chưa từng xuất ngoại thì làm sao có thể biết được những thứ hàng xa xỉ trước mặt vì vậy nghe Thu Thủy hỏi,mọi ánh mắt đều nhìn số ‘5’ Tuyết Cơ mong được chia sẻ thêm để mở rộng kiến thức.
-“Ừm...Theo tôi biết chai mà mình thấy là Chateau Calnon 2018,tầm 9 triệu 1 chai,có thể thấp hoặc hơn 1 chút...” Tuyết Cơ mĩm cười khoe kiến thức.
-“9...9 Triệu 1 chai?...” Thu Thủy há hốc mồm...Kim Khánh,Ngọc Thy,Tuyết Vân,Thanh Phương nói tóm lại trừ Vân Cơ,Huyền Trân,đại đa số ai cũng kinh hãi không hẹn ai cũng nhìn những chai rượu trên bàn và nhìn rượu mà tất cả đang ngâm mình...Phải chăng???
-“Hi hi,rượu trong hồ không phải là Chateau Calnon 2018 mà là loại thường thôi,tuy nhiên làm đầy hồ nầy cũng gần 2 tỷ đấy...Nhưng đặc biệt nhất là những chai trên bàn kia kìa,là Chivas Regal 38 đó,trung bình là 33 triệu 1 chai...Như vậy mới xứng với trứng cá tầm trắng,các chị biết bao nhiêu 1 kí không?Hồi nãy thấy khiến tôi hết hồn,tầm 10 ngàn đô 1 kí đó... ” Thấy số ‘5’ Tuyết Cơ trước là tỏ vẻ khiêm nhường sau đó khoe ta đây sành điệu.Số ‘12’ Huyền Trân liền muốn ‘tranh phong’ nên tung kiến thức khủng...
Quả nhiên mọi người đứng hình cố kiềm cơn xúc động khi nghe trứng cá tầm trắng 10 ngàn đô mỷ 1 kí...Má ơi có thiệt không vậy?
-“Vậy tối hôm nay mình ai cũng là ‘bà hoàng’ rồi...Mấy thuở mới được 1 lần cho nên phải tận hưởng mới được phải không các vị?” Số ‘18’ Thu Phong góp chuyện.
-“Hi hi,phải đó...”
Những giây phút đầu tiên,ai cũng ngượng ngập, nên chưa nói chuyện nhiều chỉ nhìn nhau gật đầu mĩm cười.Bây giờ sau một vài câu bắt chuyện được dí dõm so sánh như bà hoàng.Đúng lúc tâm trạng của mọi người ai cũng đang có ý nghỉ nầy nhưng chưa nói ra vì vậy nghe số ‘18’ Thu Phong gợi ý,ai cũng gật đầu nhao nhao hưởng ứng.
...
-Phu nhân...Xin mời...
Đang cố tìm trong những người ở đây ai là Mai Thanh Phương hoặc Tuyết Hoa hay Ngọc Thy,chợt nghe có tiếng thỏ thẻ bên tai ngôn ngử của ngày xưa...Kim Khánh giật mình quay lại...Phía sau lưng là 3 ‘cung nử’...Hàm răng trắng,đôi môi mộng đỏ dưới lớp mặt nạ đang nhìn mình mĩm cười.
-“Ờ...Được cám ơn...”
Lần đầu tiên được đối xử và hưởng thụ như bà hoàng,bà chúa khiến Kim Khánh lắp bắp nói câu ‘cám ơn’... Còn đang chơi vơi thì hai bên thái dương ,vai được nhè nhẹ xoa bóp...
-Để nô tỳ phục vụ cho Phu nhân được thoãi mái...
-“Ừm...”Cầm ly cocktail hớp một ngụm,liếc mắt nhìn quanh mình thấy lúc nầy ai cũng như mình,được ‘cung nử’ hầu hạ phục vụ...Kim Khánh ngã lưng vào thành bồn lim dim hai mắt tận hưởng cãm giác tuyệt vời...
-“Chị ‘16’,chị lần đầu?” Không riêng gì Kim Khánh.Số ‘19’ Thu Thủy vô cùng khẩn trương,liếc nhìn quanh mong thấy được hình dáng quen thuộc của Ngọc Thy hay Tuyết Hoa hoặc Thanh Phương nhưng khó mà phân biệt được,rúc cục không nhịn được hỏi nhỏ người bên cạnh.
-“Số ‘16’ Hi hi ,ờ phải xíu nửa quên mình mang số ‘16’ rùi...Không,đây là lần thứ hai...Còn chị?”Số ‘16’ (Quyên) mĩm cười...
-“Em..Em ...”Thủy ngượng ngùng lắp bắp,không biết phải nói sao, theo Ngọc Thy tới đây nàng chưa có gì với hắn cho nên nói lần đầu cũng đúng và cũng có thể nói là không phải.
-“Hi Hi..Mắc cở phải không? mai mốt sẻ quen thôi mà ...À nè,chị số ‘6’ còn chị thì sao?Chắc cũng lần đầu phải không? ”cầm ly cocktail hớp 1 ngụm,bộ dáng rất sành sỏi. Số ‘16’ mĩm cười,hỏi người bên cạnh Thu Thủy.
-Tôi hả?Ừm,nói sao đây,hi hi,nghe con bạn quảng cáo hắn dử lắm trong khi ông xả của tui thì íu xìu hà cho nên hi hi...
-“Ha ha hi hi” Thấy Số ‘6’ (Cẩm Hường) trắng trợn lại nói lớn khiến cả đám bật cười...Thế là ‘đề tài’ đột nhiên nóng lên.
-“Vậy là chưa được trãi nghiệm hả?Còn có ai như số ‘6’ hong vậy? ‘Số ‘15’ Ngọc nhìn quanh...
Số ‘17’ (Thục Phấn) ngần ngừ rồi đưa tay lên...Rồi thì ‘ số ‘19’ (Thu Thủy),số ‘7’ (Thoa) số ‘12’ (Huyền Trân) số ‘15’ (Kim Khánh),số ‘10’ (Cẩm Vân),do dự 1 lúc,cuối cùng số ‘14’ (Mỷ Hạnh) cũng đưa tay lên.
-“BF của tui,hi hi...đôi khi,ậy không phải đôi khi mà thường thì khóc sớm lắm ,còn khóc ngoài quan ãi nửa à,thiệt chán muốn chết đi được á...Nghe chị nói như vậy là ....hi hi chắc đã trãi nghiệm nhiều rồi phải không, hôm ở nhà hàng bà chủ Thu,tui chỉ nghe lõm bõm nhưng thấy ham,hay là hôm nay chị sẳn dịp chị chia sẻ chi tiết với mọi người được hong?Hi hi 1 chút thôi,các người nghỉ sao? ”Số ‘12’ Huyền Trân gợi ý nhìn quanh,hy vọng có người đồng tình với mình.
Tâm lý mà,nếu đã tới đây rồi thì thứ nhất về chuyện đó không phải ‘ thứ hiền’ thứ hai chắc là muốn làm thân nhờ cậy gì đó như Mỷ Hạnh vậy thì không cần phải đạo đức giả làm gì.
-Hi hi,Ý sao chị giống tui vậy?tui chịu nhất là câu nầy đó...” Số ‘7’ , cãm thấy trúng ý mình,chị Sáu Thoa phụ họa.
-“Vậy được để mình hé lộ 1 chút nha...Hắn dai lắm, như đỉa á à không còn hơn đỉa nửa à...Lần trước gần chục người mà hắn vẩn trơ trơ...
-“Gần chục...Chục người?Hi hi,chị không phóng đại cho vui đó chứ?” Số ‘12’ Huyền Trân nãy giờ thấy rất đông người nên nghỉ rằng hôm nay là buổi ‘Orgy’ nhưng thấy đều là đàn bà con gái nên vô cùng thắc mắc.Bây giờ nghe nói hắn 1 chọi 10...
‘Không thể nào đâu,nhất long song phụng thì đã từng nghe qua nhưng chỉ thấy trong phim ‘porn’ bởi vậy nghe số ‘15’ Ngọc nói nên nghỉ là lời nói đùa khi nghe nói một mình hắn ‘cân’ 10 người...
-“Phóng đại?...Đêm nay chị sẻ biết mà...Hi hi, tới rồi,nhìn kìa...”
Số ‘15’ Ngọc chỉ về phía sau, cùng lúc tiếng ‘xè xè’ của động cơ vén màn.Các vị ‘phu nhân’ quay người nhìn tức thì tim ai cũng đập thình thịch...
Đức Bí tịch tô hô trần truồng như nhọng... Bà chủ Tiên đang quì,phần trên chẳng có gì,phần dưới là tấm khăn mỏng choàng sơ sài,mái tóc gật gù giửa hai đùi Đức Bí tịch..Hắn ngồi trên ghế có hình dáng như ‘long sàng’ lưng dựa vào vách kiếng mắt lim dim hưởng thụ không hề biết có đến mấy chục cặp mắt đang mở lớn nhìn...
Tuy không nhìn nhưng Tiên biết mình và hắn là tâm điểm,nàng cười thầm vì cho tới giờ phút nầy mọi việc cứ như nàng tính toán nên trong lòng vô cùng đắc ý... 4 vách tường kiếng bao quanh là loại đặc biệt chỉ nhìn được 1 chiều,từ chổ này nhìn ra thì không thấy gì hết nhưng từ chổ hồ Jacuzzi nhìn thì sẻ thấy rỏ mồn một...
Đây là cảnh nóng mở màng cho buổi tiệc ‘nhất dạ đế vương’ hôm nay,một màn mở đầu vô cùng ấn tượng.Hơn nửa trong nước coctail,rượu và các loại đồ uống khác,Tiên đã căn dặn ‘cung nử’ cho vào một chút ,một chút thôi thuốc kích tình để ai còn chút ngập ngừng e thẹn nhút nhát cũng sẻ thấy bồi hồi khác vọng,ham muốn dâng trào,có như vậy tối nay mới càng sôi động.
Huyền Trân,Thoa, Kim Khánh ,Thục Phấn, Mỷ Hạnh,Thu Thủy,Cẩm Hường,Cẩm Vân lần đầu thấy được nên sửng người,đứng hình nhìn trân trối Tiên ‘cái vật’ mà bà chủ Tiên đang hì hục nhả ra nuốt vào... Oh my God!!!Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy.Hắn là người hay là ngựa vậy?
Lao Ái là ai,có thật hay là giả tưởng nhưng đây là thật 100%...
Từ lúc đặt chân tới,vào phòng tắm rửa thay đồ, hóa trang được phục vụ như nử hoàng khiến nàng nào cũng cao hứng không nhâm nhi rượu mạnh thì cocktail.Bây giờ thấy cảnh nóng trước mắt chẳng khác nào ngọn lửa dục tình được rưới thêm dầu...
Chưa bao giờ được ‘trãi nghiệm’ với ‘hung khí’ khủng như vậy...Ánh mắt của Huyền Trân,Thoa, Kim Khánh,Cẩm Hường trở nên đờ đẩn,mê mang.
Đã từng ‘nếm’ qua nhưng Vân,Tuyết Cơ,Thu Phong,Cẩm Lệ,Ngọc,Quyên,Thanh Phương,Tuyết Hoa,Ngọc Thy,Thu vẩn không kiềm hãm được thèm muốn...
Ngượng ngùng,e thẹn nhưng Mỷ Hạnh,Cẩm Vân,Thu Thủy đầu óc trở nên mê ly,người nóng hừng hực.
Biết mình đang là tâm điểm của nhiều ánh mắt và dường như Tiên vẩn chưa thấy đủ sôi động,nàng đứng lên,choàng hai chân qua người hắn,cầm cái đó,rà ngay ‘cửa’,từ từ ngồi xuống rồi thì cả người nhấp nhô như nử kỵ mã phi nước đại,hai tay cầm đầu tóc hắn kéo sát vào ngực mình... Đức ngoạm lấy bên nầy tay sờ bóp,bên kia liếm mút...
Tiên càng cởi càng hăng miệng không ngừng rên rỉ.
...
Tai nghe không bằng mắt thấy,mắt thấy không bằng tay sờ,Huyền Trân không chỉ muốn sờ mà còn muốn cởi..Bà chủ Tiên nầy cứ điên cuồng nhấp nhô,không biết tới khi nào.Đầu nghỉ,chân bước tới
-“Hi hi..Chị ‘12’ chị làm gì vậy?” Nghỉ số ‘12’ muốn chiếm tiện nghi,qua mặt mình,số ‘7’ Thoa không hài lòng.Ngoại trừ Thu...Thoa sẻ không nhường ai hết.Qua vóc dáng,giọng nói,Thoa tin chắc số ‘12’ không phải là Thu vì vậy lên tiếng.
-“Đúng đó...Số ‘18’ Thu Phong cũng không vui.Số ‘1’ Thanh phương,số ’2’ Tuyết Hoa bất mãn...Hai chị em Vân và Tuyết Cơ thì ‘hừ’ trong cổ họng.Rỏ ràng ai cũng không muốn người khác ‘trước’ mình.
-“Hi hi.. Đừng hiểu lầm,tôi chỉ muốn hội ý với chị Tiên thôi mà...Các người không thấy là chúng ta khá đông cho nên phải suy nghỉ làm sao cho công bằng...”Nghe giọng điệu biết mình đang bị lên án vì phạm phải sai lầm ,số ‘12’ cười giả lả,lanh trí nêu lên vấn đề.
-“Phải ha...” Nghe số ‘12’ nói,ai cũng chợt hiểu,bất chợt không hẹn nhìn Tiên đang đầu tóc rủ rượi ngựa phi nước đại,gần 10 phút rồi vẩn chưa ngưng như vậy rất có thể nửa giờ hay 1 tiếng?Nếu ai cũng vậy thì đêm dài 10 tiếng được mấy người?Hắn cũng phải nghỉ ngơi nửa chứ.... Không được đâu à.
-“Chị ‘15’,không phãi hồi nãy chị nói đã từng trãi nghiệm sao?Số ‘18’ Thu Phong chợt nhớ số ‘15’ đã khoe nên quay sang hỏi.
-“Hihi,đúng vậy,tin tui đi,chúng ta ai cũng sẻ có phần mà,không cần phải tranh giành đâu à.Nè ,chia làm 5 nhóm mổi nhóm 4 người,thời hạn là 1 tiếng cho mổi nhóm,như vậy là OK...
-“Mổi người chỉ có 15 phút thôi à?Tui thấy mổi nhóm 3 người được rồi” Nghe thấy hợp lý nhưng số ‘12’ Huyền Trân muốn kỳ kèo thêm.
-“Ây da.Số ‘12’,chị đừng có tham quá mà,chị chưa biết đó thui,BF hay ông xả của các chị không thể so sánh được đâu,đối với hắn hả,15 phút đủ cho chị tới bến,à không lên mấy từng mây rùi ,còn nửa nè 15 phút chia làm 3 ,mổi lần 5 phút thôi mới chịu nổi,1 lần thẳng thừng 15 phút chị sẻ đi không nổi tin tui đi.”Số ‘15’ Ngọc không ngượng ngùng, chia sẻ...
-“Có thiệt mới nói nhe,đừng làm tui mừng hụt...Vậy bây giờ chia tổ đi,ai muốn ở tổ số ‘1’...” Số ‘12’ Huyền Trân vừa nói vừa giơ tay...
-“Tui..Tui…Tui..Tui..Tui..”Có đến 5,6 bàn tay giơ lên...
-“Hi hi,tổ số ‘1’ không có nghỉa là trước đâu nha,phải không các người...” số ‘7’ Thoa chận ý gian của ‘12’ Huyền Trân.
-“Tui đâu có nói vậy đâu à,tui chỉ nói mình ở tổ ‘1’ thôi mà,sao nhạy cãm quá vậy?” ‘12’ Huyền Trân mĩm cười thanh minh thanh nga.Trong lòng giận cành hông.
-“Hi hi, tui cũng chỉ suông miệng thui,chi cũng đừng nhạy cãm nha...”Số ‘’7’ Thoa cũng mĩm cười trong lòng đắc ý thầm nghỉ có tui đây bà đừng có mà mánh mun nha...
-“Hi hi,đừng phí thời giờ nửa,bây giờ lập tổ đi, xong rồi thì thảy hột xí ngầu ,tổ nào có điểm lớn thì ra trận trước...chị vào tổ nào chưa?”Số ‘15’ Ngọc thúc giục,thấy số ‘3’ Thu đứng xớ rớ,nên hỏi.
-“Tôi ..Tôi sao cũng được,các chị cứ tự nhiên đi,tôi muốn ngâm mình cho mát...” Thu ngượng muốn chết đi được,lập tổ cái gì chứ ,nàng không ngờ có chuyện tranh nhau vì cái chuyện đó thiệt là hoang đường,bởi vậy nàng không muốn tham dự mặc dù trong lòng đang xốn xang khó chịu,người nóng bừng bừng nên muốn xuống hò Jacuzzi ngâm mình để làm nguội bớt thân nhiệt.
-“Tôi cũng muốn ngâm mình cho mát,hôm nay trời nóng quá...”mặc dù Thu cũng đeo mặt nạ nhưng đã từng tá túc ở nhà hàng 1 thời gian nên Số ‘8’ Ngọc Thy nhận ra Thu vì vậy muốn trò chuyện.
-“Vậy sao?Ờ được...” Ngọc ngạc nhiên ,cười thầm ‘mắc cở chứ gì.thiệt là không biết nghỉ sao,đã tới đây rồi còn làm bộ làm tịch,không biết là ai..Thây kệ...Vậy cũng tốt...Hi hi.
...
-“Chị Thu...Em là Thy nè...” Nhìn thấy số ‘8’ cười cười với mình..Thu cũng ngờ ngợ nhận ra Thy nhưng không chắc lắm thì nghe gọi tên mình bởi vậy rất mừng rở .
-Thy..đúng là Thy rồi..Chị đang ngại muốn chết không ngờ lại gặp em...Sao em nhận ra chị vậy?
-“Suỵt,nhỏ tiếng 1 chút...Hi hi,em ở nhà hàng gần cả năm,sáng trưa chiều ra vào gặp nhau sao em không nhận ra dáng vóc của chị được chứ...Chị đi với ai vậy?Đi...Em và chị tới vừa ngâm mình cho mát vừa trò chuyện hi hi hay là chị thích nhìn?”Thy thân thiết vừa nói vừ trêu...
-“Bậy nà...Chị đi với chị Sáu,là chị Thoa đó,chị không muốn đâu nhưng Cẩm Vân với chị Mỷ Hạnh và chị Huyền Trân nói quá... cho nên chị mới tới,thật ra là cũng vì tò mò .Trời đất ơi vừa rồi nghe họ nói chuyện làm chị ngượng chín người,cũng may có mặt nạ nên họ không biết chị ...“Vừa cùng với Thy bước vào trong hồ Jacuzzi,Thu vừa ngượng ngịu ấp úng phân trần.
-“Hi hi,đúng đó,mấy bà đó không biết là ai mà thiệt bạo mồm bạo miệng...
Thấy cả hai ngâm mình trong hồ rượu...‘Cung nử’ liền đem trái cây,bánh trái ,rượu cocktail tới...
-“Để chúng em giúp 2 vị phu nhân thư giãn...”Hai ‘cung nử’ lể phép nói...
-“Cám ơn ..Nhưng không cần,hai chị em chúng tôi muốn trò chuyện...”Hôm trước ở nhà hàng muốn nói chuyện nhưng không tiện,nghỉ bây giờ là lúc cả hai cần tâm sự vì vậy Thy phát tay.
-“Dạ...” Hai ‘cung nử’ lể phép cáo lui...
-“Hôm nay sao nóng quá...Xuống ngâm mình mới thấy mát...Chị lần đâu tới đây ...Thy cũng vậy hả hay tới nhiều lần rồi?” Thu lấy hai tay tát nước rượu lên người mình,hỏi.
-“Đâu có,lần đầu tiên đó...Hi hi...Tiên thật là,làm em cứ tưởng mình như đang sống vào thời phong kiến vậy...”Thy mĩm cười,cầm ly cocktail hớp 1 ngụm...
-Chị cũng thấy vậy...Hi hi,nói em đừng cười nha.Hồi nãy nghe số ‘12’ với số ‘5’ nói giá của trứng cá gì đó còn mấy chai rượu làm chị hết hồn...Còn cái hồ nầy nửa,cái gì xoàng chứ,chị tính toán thử rồi,làm đầy hồ rượu chắc cũng 2 hoặc 3 ngàn lít rượu đỏ,bèo nhất cũng 300 ngàn 1 lít,10 lít 3 triệu,100 lít 30 triệu ngàn lít 300 triệu.Gần 1 tỷ đó...Thấy mà xót ruột...
-Vậy mới gọi là ‘Nhất dạ đế vương’ mà.Chị Tiên rất biết cách ...Hi hi,thôi đừng xót tiền mà,em và chị cứ hưởng thụ thư giãn là được,à,nè Chị đi với ai vậy,Đức có biết chị tới hôn?
-Chắc là không...Còn Thy thì sao?Thy đi với ai vậy.
-“Em cũng như chị...Em với chị Khánh ,Mai Thanh Phương,Tuyết Hoa,Thu Thủy...Họ rủ em mà em thì tò mò muốn biết gồm có những ai...Hơn nửa...Em,em biết...”Thy ấp úng.
-“Có gì nói đi,giửa hai chị em mình em còn ngại cái gì?” Thu mĩm cười.
-“Em biết Đức..Đức thích đông người nên em muốn chìu thôi,vã lại chị cũng biết mà,Đức mạnh chuyện đó lắm nhiều khi em chịu không nổi lúc đó em nghỉ nếu có người phụ giúp thì hay quá...Có lúc em tự hỏi không biết mình có phải là dâm phụ hay không nếu không tại sao lại thác loạn như vậy?” Ngọc Thy thở dài...
-“Nếu Thy nghỉ vậy,vậy chị thì sao?Cũng là dâm phụ?Chị đã li dị ba con Trúc”Thu cũng thở dài...Hôm trước chỉ là nói chuyện sơ qua,1 người đang ngoại tình,một người đã ly dị .Cả hai cũng chỉ vì 1 người đàn ông trẻ hơn mình.Bây giờ gặp nhau trong tình huống nầy cho nên càng cãm thấy thân thiết hơn bao giờ hết...
-“Thy...Đã chưa từng cùng với ai với Đức hả...Thy hiểu ý chị muốn nói gì chứ?” Thu ngập ngừng hỏi.
-“Chưa ...Chị cũng biết đó mà,Đức có rất nhiều đàn bà, 1 mình chiếm hửu được thì không thể nào ,thời gian riêng tư với hắn càng ngày càng ít cho nên chỉ còn cách cùng nhau chia sẻ hơn nửa chuyện đó Đức mạnh lắm,có thêm người cùng nhau sẻ cũng tốt cho nên hôm nay em tới đây là muốn trãi nghiệm... Chị thấy em nói có đúng không?”Nhìn Thu..Thy úp mở nói.
-“Đúng đó..Chị cũng nghỉ như vậy... Nói ra Thy đừng chê cười ,chị và Hương và hắn...Ba người ...Vì vậy mà đôi khi chị thấy mình hình như quá phóng đãng...”Thu thật thà,ngượng ngịu nói.
-“Thì cũng như em vừa nói đó, có lúc em cũng đã từng nghỉ có phải em là phụ nử dâm đãng ngoại tình cũng vì chuyện đó nhưng sau nhiều lần suy nghỉ,em biết tuyệt đối không phải như vậy, bây giờ em thấy ai nghỉ sao mặc kệ. mình cứ sống cho mình... Chị cũng mặc kệ đi,ai nghỉ sao thì nghỉ,” Thy ôn nhu nói.
-“Chị cũng nghỉ như vậy...Bây giờ nghe Thy nói ,chị cãm thấy càng nhẹ nhõm hơn.À nè...Em và Đương cứ như vậy à?”
Định hỏi Thy có biết chuyện của Ngọc Hân và hắn hay không nhưng Thu kịp thời im miệng... Bây giờ Thy biết được không phải là chuyện tốt hơn nửa Ngọc Hân sắp qua bên Canada rồi,tuổi trẻ qua bên đó sẻ có dịp quen biết nhiều như vậy chuyện đó sẻ theo thời gian chìm vào quên lãng. Thy không cần biết làm gì.
-Ừm..Đôi khi em nghỉ sao mình như là nằm mơ vậy,hơn 1 năm trước,con Hân với ba nó lang thang hát dạo ,1 nhà 3 miệng bửa đói bửa no.Bây giờ anh Đương làm việc bên Canada,con Hân sắp qua đó du học...Đúng là vật đổi sao dời,quá nhiều thay đổi theo chiều hướng tốt chỉ có chuyện là em không còn cãm giác với ba con Hân nửa...
-“Chi cũng vậy,hơn 1 năm trước,chị và con gái chị rất khốn đốn,ba bé Trúc ở trong tù rồi thì...Em cũng biết rồi đó,chị gặp hắn,chị đâu có ngờ chứ...Bây giờ chị đã ly dị với ông ấy...
-“Hi hi...Hai chị chuyện trò gì vậy?Cho tham gia được hôn?” Thu còn muốn nói thêm thì số ‘14’ Mỷ Hạnh ,số ‘17’ Thục Phấn, số ‘10’ Cẩm Vân mon men tới gần.
-“Hi hi,sao lại không,chuyện trò cho vui thôi mà,ở trên nóng nực quá...Lại đây ngồi đi...”Thu mĩm cười,bụm hai tay lấy nước rượu rửa mặt...
-“Thu..Chị là Thu...” Số ‘14’ chợt hô lên.
-“Sao chị nhận ra tôi?”Thu sửng sốt,Thy nhận ra mình thì không nói không ngờ Mỷ Hạnh cũng nhận ra,mặt nạ xem ra vô dụng rồi.
-“Thấy nốt ruồi trên cổ chị nên nhận ra.Mỷ Hạnh nè..”Mỷ Hạnh hé mặt nạ mình..
-“Cô giáo Mỷ Hạnh?Cô cũng tới đây?” Thy sửng sờ...
-“Ậy,đừng gọi tôi là cô giáo nửa mà...Chị là..” Mỷ Hạnh bẻn lẻn...
-“Hôm trước ở nhà hàng của chị Thu,mình đã gặp qua...Chị nhớ hôn?” Thy hé mặt nạ của mình...
-“Hi hi,nhớ rồi...Chị cũng là..”Mỷ Hạnh chợt thấy mình chút xíu nửa là lở lời,hỏi làm gì cho ngại ngùng.
-“Chị Thu...” Số ‘10’ Cẩm Vân gọi Thu,tay hé mặt nạ...Theo Thu,Thoa tới đây rồi ai cũng đeo mặt nạ,không biết ai là ai bây giờ tìm được Thu nên Cẩm Vân mừng rở vvif không còn lạc lỏng nửa.
-“Là em hả Cẩm Vân...Biết Chị Sáu đâu hôn?”Thấy Cẩm Vân..Thu mừng hỏi.
-Hình như chị Sáu là số ‘7’ í nhưng em không chắc lắm...
-“Số ‘7’?” Thu chưng hửng...Lúc nãy thấy số ‘7’ và số ‘12’ bạo mồm bạo miệng,tưởng là ai khác không ngờ là chị Sáu...Thiệt không ngờ...
-“Chị đây là...”Thu quay sang hỏi số ‘17’...Người ta biết mình mà mình không biết người ta thì thiệt là bức xúc.
-“Tôi..Tôi là Thục Phấn..”Phấn ngượng ngịu đáp.
-“Chị..Chị là chị dâu của Quyên?Ouf..Xin lổi...” Thu sửng sốt,buột miệng hỏi nhưng sực nhớ mới vừa rồi Thy nói bà xả Văn Trường và Thanh Phương cũng là chị dâu em chồng ,mình tiết lộ thân phận chị dâu của Quyên vì vậy vô cùng ái náy.
-“Không sao,tôi theo Quyên tới đây nhưng bây giờ không biết ai là ai.”Dỉ nhiên biết Thu nên Thục Phấn ngượng ngùng lí nhí.Chị dâu theo em chồng tới nơi nầy có thể nói là chuyện ‘kinh thiên động địa’ nhưng khi bị Thu nhận ra nên nói mình theo Quyên tới.
-“Sao 3 người lại đây?Đằng kia náo nhiệt hơn mà..À nè đã chia tổ chưa?”Thy chuyển đề tài...
-“Ở đằng kia đúng là rất náo nhiệt nhưng mà ...Hi hi,lại đây ngâm mình sẻ thấy bình tỉnh hơn...Hơn nửa,chia tổ,tui thấy chuyện nầy làm sao ấy...”
Đang ngượng ngịu với thân phận cô giáo củ,nghe Thu và số ‘17’ đối đáp.Mỷ Hạnh biết thì ra chị dâu và em chồng cũng rủ nhau tới đây liên cãm thấy dạn dỉ hơn,chuyện mình là cô giáo của hắn là chuyện nhỏ vì vậy mĩm cười đáp.
-“Ha ha Hi hi...”Nghe Mỷ Hạnh nói ...Cám thấy đúng như tâm trạng của mình,cái chuyện chia tổ sao giống như là chờ hắn... hình như là cách duy nhất nhưng thiệt là xấu hổ...Thục Phấn,Cẩm Vân không nhịn được bật cười.Đúng qua đi chứ,cứ nhìn mãi cảnh đó có ai mà chịu được.
Bầu không khó trở nên náo nhiệt,thân thiết hơn nhiều, đám cung nử không ngừng đem đồ ăn thức uống tới phục vụ cả 5 người vừa chuyện trò ,thỉnh thoảng len lén nhìn về phía đó...
Hôm nay Đức Bí tịch rất hứng tình,bình thường đã dũng mãnh rồi,hôm nay Tiên lại thêm vào chút thuốc kích tình vào trong rượu,hai cung nử kế bên thì dâng hết ly nầy tới ly khác,lại là người cho hắn khai hỏa cho nên Tiên đang ‘gieo gió gặt bảo’ thở không ra hơi khi bị từng cú ‘bơm’ vủ bảo từ phía sau...
-“Cho em nghỉ đi,mệt lắm rồi,còn có người chờ bên ngoài đó...” Chưa tới 15 phút mà đã lên đỉnh 2 lần,Tiên nũng nịu xin tha.
-“Vậy sao? có thấy ai đâu?”Đức nhìn quanh,dỉ nhiên là từ trong nầy nhìn ra nên nào thấy bên ngoài...
-“Anh ra ngoài thì biết liền à...”Tiên thừa dịp hắn ngừng,liền đứng lên thở dốc...
Đức đi ra ngoài,tuy đã được Tiên nói trước nhưng vẩn thộn mặt khi nhìn thấy hơn 10 mặt nạ người nào cũng mặc áo choàng theo kiểu thời xưa,mõng như cánh ve nên dể dàng thấy cặp vú nây nẩy,giửa hai đùi bên trong ẩn hiện màu đen mờ ảo huyền bí.Tất cả đang nhìn hắn,phải nói là nhìn giửa hai đùi thì chính xác hơn,tiểu huynh đệ hắn ‘hùng dũng’ đong đưa qua lại thật dọa người.
Nếu đã thấy như vậy mà còn khách sáo màu mè hỏi nầy hỏi nọ thì không phải là Đức nửa rồi.Hơn nửa đang bừng bừng lửa dục,bây giờ chẳng cần biết ai là ai đã đến đây thì xơi trước,có chuyện gì thì nói sau đi.Đầu nghỉ,tay chụp lấy 1 người gần nhất,tiện tay giựt áo của của số ‘15’ kéo mạnh xuống...
-“Ahh...‘Rẹt’...Số ‘15’ Kim Khánh hết hồn,theo bản năng đưa hai tay che ngực...Nổi hứng muốn biết người mình sắp ‘xử lý’ là ai bởi vậy Đức tiện tay kéo luôn mặt nạ số ‘15’ xuống...
-Chị dâu...Hi hi.tưởng là chị Phong nói đùa cho vui...
-“Gì đùa chứ,chuyện nầy đùa được sao.cậu thiệt là...” Số ‘18’ Thu Phong kéo mặt nạ của mình xuống...
-“Hi hi,tui nửa nè...” Thanh Phương,Tuyết Hoa đồng loạt tháo mặt nạ xuống...Không hẹn cả 3 hướng về Kim Khánh nháy mắt với hắn...
Mặt đỏ rực ,Kim Khánh không dám nhìn thẳng tuy đã có chuẩn bị nhưng vẩn xấu hổ khi trần truồng trước người đàn ông kém tuổi con trai mình chẳng những vậy còn rất mong đợi.
Không cần phải nói,thấy 1 người đàn bà trần truồng trước mặt hơn nửa thân hình tuy có đẩy đà 1 chút nhưng vẩn còn rất hấp dẩn,vú săn chắc.Lại là bà xả của Văn Trường.Điểm chết người của Đức chính là trời sinh bả tánh vốn gian phu,xin lổi nha lảo Trường,không phải tui quyến rủ chị dâu đâu à,là chị dâu thích thú với tui đó,như vậy không thể coi là phạm tội nha...Đầu nghỉ bước tới nhấc bổng Kim Khánh lên...
Theo phản xạ, Kim Khánh quàng hai chân qua người .Đức cầm tiểu huynh đệ của mình rà tìm.Nhìn cãnh nóng nãy giờ lại uống khá nhiều nên nơi đó đã vô cùng lầy lội vì vậy không cần dạo đầu...‘Ót’ một tiếng,đầu tiểu huynh để đã chui vào đụng tận điểm ‘G’...
Kim Khánh thần hồn điên đão ngay từ giây phút đầu,miệng không ngừng rên rỉ,hai tay câu cổ hắn,người bắt đầu đong đưa...
-“Như vậy thì còn tổ với nhóm cái gì nửa.Hắn chụp ai thì tới phiên người đó à? ‘no way’ mình phải chủ động mới được...” số ‘12’ Huyền Trân,số ‘7’ Thoa không hẹn nhưng trong đầu có cùng ý nghỉ...Nghỉ là làm,cả hai bước sát tới,người bên trái,người bên phải.Miệng hôn hít tay mò mẩm rờ rẩm vuốt ve khắp nơi.
-“Hi hi...Đêm còn dài lắm,trong khi chờ đợi sao không tới hồ rượu ngâm mình thư giãn một chút....” Miệng cười chúm chím,bà chủ Tiên lại xuất hiện,tươi mát hơn bao giờ hết...
...
-“Mấy giờ rồi?”Đang nửa mê nửa tỉnh,ngửi được mùi thơm đàn bà còn thấy ngứa mủi khiến Đức tỉnh hẳn,mở mắt ra.Tiên đang nhìn hắn mĩm cười,đang lấy tóc ngoái nhẹ vào mủi.
-Hi hi,10 giờ rồi...Em đã kêu người chuẩn bị bửa ăn sáng,dậy đi cưng...Uống cà phê trước nha cho tỉnh táo...
-“Hả?10 giờ rồi?sao không kêu anh sớm?” Đức ngồi bật dậy...
-“Là Chánh văn phòng Ngọc Thy của anh đó.Chị ấy thấy hôm qua anh ‘lao động’ quá sức nên dặn em cứ để cho anh ngủ,các cuộc hẹn chị ấy sẻ cho dời lại...” Tiên mĩm cười,‘lườm’...
-“Vậy à...Về hết rồi sao?” Sực nhớ tới đêm qua,thiệt là quá đã,tuy mệt nhưng cứ cách tháng hoặc 2 tháng 1 lần như vậy thì còn gì bằng.
-“Ừm...Ngọc,Quyên,Thục Phấn 5 giờ sáng...Chị Thu,chị Thoa,Cẩm Vân,Huyền Trân với cô giáo Mỷ Hạnh,hai nhóm trước sau chừng 10 phút còn 2 chị Vân và Tuyết Cơ cùng với chị Ngọc Thy và các người khác thì mới đi tầm 7 giờ sáng thôi...Hi hi,bà Huyền Trân với bà Thoa coi bộ ghiền anh rồi,hỏi em khi nào tổ chức nửa thì đừng quên họ...Chị Khánh nửa và nhất là cô giáo Mỷ Hạnh .hi hi,bà nầy nha lúc đầu thấy e thẹn lắm,ui cha lúc lâm trận thì bả là người rên la to tiếng nhất...Nghe bả nói là từ lúc ông chồng mất rồi thì đây là lần đầu...” Tiên vừa kể ừa lườm với ánh mắt phong tình vạn chủng...
-“Tối hôm qua thiệt là quá đã luôn á...Cũng là em biết ý anh...”Đức giơ ngón tay cái khen...Sau đêm hôm qua,mai nầy hi hi chia nhóm sẻ dể hơn nhiều...Thu,Thục Phấn,Quyên,Cẩm Vân,chị Ngọc 1 lượt...Ngọc Thy,Tuyết Hoa,chị dâu Kim Khánh,Thu Thủy,Vân và Tuyết Cơ cùng nhau...Cẩm Lệ ,Thu Phong,Cẩm Hường hoặc trộn lẩn với nhau cũng không thành vấn đề,đã có lần đầu thì coi như quen rồi,sẻ dể hơn nhiều.Hi hi...
-Anh nha,thiệt là không biết thương hương tiếc ngọc ,Cẩm Vân với Thu Thủy,à quên còn Thục Phấn chị dâu của Quyên nửa sáng nầy hình như đi từ cà lết tới cà nhắc ...
-“Không phải chứ...Cả 3 đều có chồng hết rồi mà,đâu phải gái mới lớn?”Đức nhạc nhiên.
-“Đừng làm bộ nha,anh biết hong...Hai bà Huyền Trân,Thoa nói anh không phải là người mà là ngựa...To lại dài còn dai như đỉa lúc nào cũng hùng hục như vậy dỉ nhiên là người ta bị đau rồi...Hi hi...” Nói tới đây Tiên ôm bụng cười ngoặt nghẻo...
-“Ờ hén...”Đức cười ái náy,hắn cũng không hiểu đêm hôm qua sao mình lại xung như vậy...Dỉ nhiên là hoàn toàn không biết Tiên giở trò trong rượu và cocktail cho nên bình thường hắn như trâu bò thì tối qua trở thành hà mả,trâu rừng vô cùng dũng mãnh.Người củ cũng chịu không thấu huống chi người mới nhưng tóm lại nàng nào cũng phê thần hồn điên đão.
-“Còn cái nầy mới vui nè...Coi đi....” Tiên vừa nói vừa lấy di động ra đưa tới...
-“Gì vậy?” Đức nhìn màn hình,vài giây đầu vì ánh sáng mờ nên nhìn không rỏ nhưng nhìn kỷ lại thì thấy cô nàng Thanh Đại đang chỏng khu lấp ló rình ở ngoài lan can của tầng ‘5’.
-“Tối qua,di động báo với em đó...Lúc đâu em cũng tưởng là ai nhìn kỷ thì thấy là cô ta, tưởng là hiếu kỳ vài phút thôi nhưng cả tiếng mấy đồng hồ mới chịu bỏ đi”Tiên mĩm cười...
-Ừm...Lát nửa ăn sáng xong, anh muốn gặp cô ta...
-Kệ cô ta đi,không cần chấp nhất đâu...Hiếu kỳ tò mò thui mà...
-Ậy,Hi hi,anh đâu để ý mấy chuyện nhỏ nhặt nầy..Sở dỉ muốn gặp cô ta là có chuyện quan trọng cần nhờ cô ta làm.
-Vậy để em kêu cô ta,à quên nửa,má em có chuyện quan trọng muốn nói với anh...Bả nói anh sẻ rất thích thú khi biết...
-Trúc mamy tới đây hồi nào vậy?Khá lâu không gặp ha...
-“Hi hi,’party’ đêm qua không phải 1 mình em làm đâu à.Má em cũng giúp tay cho nhiều ý kiến độc đáo đó...Ừm...Nếu anh...” Tiên mĩm cười,mím môi, ngần ngừ.
-“Em có gì muốn nói thì cứ nói đi,ngại cái gì...” Đức phát tay.
-“Nếu...Nếu anh thích em với má...” Tiên không nói nửa,nàng biết hắn hiểu nàng muốn nói gì,ngước mặt nhìn hắn mong đợi...Lúc nào trong đầu,nàng luôn bị ám ảnh lúc đến với hắn,mình đã hoa tàn nhụy rửa cho nên muốn đền bù làm những gì hắn thích dù là biến thái,hơn nửa lần trước hai mẹ con nàng cùng làm chuyện đó với hắn rồi...Tiếp tục như vậy có sao đâu.
-“Ậy..Đừng nói bậy...”Đức phát tay... Hắn dỉ nhiên nhớ lần trước mình ‘thịt’ luôn cả hai mẹ con Tiên...Đó là lần đầu cũng là lần duy nhất và thật là tuyệt vời.Bởi vậy nhiều khi mơ mộng được cùng lúc với Bí thư Lệ và Ngọc Lan hoặc Dì Hường với Thanh Nhả nhưng biết đó hầu như không thể nào...
Bây giờ bổng nhiên Tiên nhắc lại chuyện đó và còn có ý ‘mời mọc’ khiến hắn chưng hửng không biết phải làm sao cho phải,lắc đầu từ chối thì là đạo đức giả mà gật đầu thì có vẻ,ây,nói sao đây...Đầu óc thì nghỉ vậy nhưng tiểu huynh đệ ở dưới thì rục rịch thức dậy mặc dù tối đêm hôm qua đã rất ‘no nê’...
-“Gần anh lâu rồi em biết anh thích như vậy mà có phải không?Yên tâm đi,chuyện nầy chỉ có em,má và anh biết thôi...” Biết hắn đang tranh đấu nội tâm.Tiên rù quến...
-“Em không biết má em muốn nói với anh chuyện gì sao?” Đức đánh trống lãng,thầm niệm ‘Nam mô a di đà’ để giử tâm bình tỉnh, tránh ‘tạp niệm’ dụ dổ...
-“Em không có hỏi... anh thiệt không muốn sao?” Tiên thất vọng nhưng vẩn cù nhầy.
-“Hôm nay anh có nhiều việc quan trọng cần làm hơn nửa đêm qua tới giờ vẩn còn mệt đây nè...Em tưởng anh là Kim cương bất hoại à... Khoan nói chuyện nầy,kêu má em vô đi,coi có chuyện gì ...”Đức phát tay...
-“Ừm để em ra nói với Thanh Đại nửa tiếng sau tới gặp anh,bây giờ em kêu má vô...” Tiên mừng rở...’ Hôm nay anh có việc quan trọng’ và ‘Khoan nói’ chuyện nầy có nghỉa là ‘mai mốt?Chứ còn gì nửa...hi hi...
Tiên đi ra ngoài vài phút sau đã trở lại cùng với Trúc Mamy...Vừa thấy hắn ,Trúc mamy liền đon đã cười chào...
-Hi hi.lảo bản,cậu khỏe ...
-“Wow...Mamy Trúc nhìn trẻ đẹp ra ha,so với lúc trước như là 2 người khác nhau...”Đức ngạc nhiên khi nhìn thấy Trúc mamy, gật đầu chào,khen...Không phải khách sáo mà là lời thật ...Biết năm may Trúc cũng xấp xỉ hàng ‘sáu’ nhưng nhìn khoảng tầm 50 vã lại hôm nay ăn mặc trang phục OL như nử doanh nhân thành đạt,trên tay lại xách túi chứa laptop nhìn ‘hot’ không kém phó Loan chút nào...Vì vậy cất tiếng khen.
-“Hi hi..Đức lảo bản cậu đừng cười tui mà phải thích ứng với thời đại thôi...Nhưng được cậu khen cho dù thiệt hay giả cũng thấy mừng.”Trúc mamy cười duyên.
-“Ngồi xuống rồi nói,có chuyện quan trọng sao?”Đức cầm ly cà phê hớp ngụm,hỏi.
-“Quan trọng hay không tôi chưa biết nhưng nghe con Tiên nói có 2 người từ Canada về gây cho cậu không ít phiền phức cho nên tôi đem cho lảo bản cái nầy...Chờ chút...Hihi,cậu coi qua thì biết...Hy vọng có thể giúp cậu 1 phần nào...” Trúc mở laptop,lấy trong túi xách chìa USB gắn,thao tác trên bàn phím,động tác rất chuyên nghiệp.
-Wow...Mamy Trúc lúc nầy chuyên nghiệp ha...
-“Hi hi,hết cách thôi,phải thích ứng với thời đại mà,cai quản chổ làm ăn cao cấp của cậu nên không thể quê mùa được,là con Tiên dạy tui đó...Lúc nầy còn mướn người tới dạy tiếng Anh để giao thiệp..”Mami Trúc cười ,khoe.
-“Dỉ nhiên rồi,khách đều là người giàu có, từ Taiwan,Hong Kong ,Sin đến chổ mình đốt tiền,học tiếng Anh để giao thiệp với họ hơn nửa phải chứng tỏ mình thuộc dạng cao cấp...”Tiên bổ sung.
-“Em giỏi lắm Tiên...”Đức nhìn Tiên đưa ngón tay cái.
-“Hi hi,còn nửa nha,tui và con Tiên định thành lập công ty giãi trí từ đó tổ chức các cuộc thi Hoa hậu,mổi năm tổ chức mười mấy cuộc thi Hoa hậu tuyển HH áo dài,HH duyên dáng,cậu thử nghỉ coi các đại gia nghe đến HH là mắt sáng rở,chi tiền sộp để được ..Hi hi..,Đức lảo bản,cậu nghỉ sao?” Trúc mamy đắc ý cùng con gái mổi người 1 câu úp mở khoe kế hoạch.
Đức trợn mắt há mồm,á khẩu...Hai má con Trúc-Tiên đúng là thiên tài nha,chuyện như vậy mà cũng nghỉ ra...
-“Anh thấy có được không?” Thấy hắn không nói gì...Tiên phập phồng lo sợ hắn không đồng ý...
-“Được...Sao lại không?Hai người thật giỏi,làm đi.có vấn đề gì thì nói với anh...”Đức hăng hái vổ bàn gật đầu,còn nghỉ nếu để hai má con Trúc -Tiên cùng với Dì Liên ở ngoài Đà nẳng cùng bắt tay làm lớn thì hết xẩy nhưng tạm thời khoan nói chuyện nầy...
-“Dỉ nhiên rồi,anh là ông chủ lớn mà,không nói với anh thì nói với ai” Tiên lườm..
-“Hi hi..Đức lảo bản cậu nhìn nè...” Trúc mamy đưa máy laptop trước mặt ...Trên màn hình, hai cặp nam nử đang lỏa lồ đeo mặt nạ nên không biết là ai...1 cặp đang theo kiểu doggy cặp còn lại người đàn ông đứng người đàn bà trong tư thế quỳ,miệng đang thổi saxo...
-“Họ là ai vậy?”Đức nhíu mài...Trúc mamy không thể vô cớ đem đoạn video nầy cho mình coi...
-“Chờ chút,không lâu đâu,anh sẻ thấy mà,nhẩn nại 1 chút...” Tiên mĩm cười.
-“Ờ được” Đức ngồi yên,tập trung nhìn màn hình...Bầu không khí có chút quỷ dị khi 1 người đàn ông và 2 người đàn bà coi cãnh nóng...
‘Á đù..Hồi nãy Tiên nói ‘Nếu anh thích em với má’ vừa rồi bỏ đi ra ngoài là ý gì đây ta?Còn cho mình coi cái nầy nửa...
-“Kìa anh coi đi...” Tiên chỉ màn hình...
-Wow...Là họ...
Không biết vì lý do gì 4 người trong phim đều tháo mặt nạ xuống...Thì ra là hai má con Steven-Kim Tuyến và hai má con Trần Chí Hùng-Ngọc Lệ...
-“Sao hả?Có xài được hong lảo bản?” Mamy Trúc đắc ý cười hỏi.
-‘He he..Được..Được chứ sao không...Quá tốt đi á,cho họ biến mất thì không đáng nên cãm thấy rất phiền nhưng với cái nầy chơi chết họ thì quá dể dàng...Mamy Trúc thiệt là ...Cám ơn nhiều nha..Hi hi..Đức đưa ngón tay cái...
-“Cậu đừng khách sáo,hai má con tôi làm việc cho cậu mà...Hi hi...” Được khen,Trúc mamy cười sung sướng...
-“Em nói với má là clip video nầy sẻ hửu ích cho anh mà...” Tiên mĩm cười...
-Đúng đúng,Mamy Trúc thật biết ý người...À nè,hồi nãy Tiên nói party tối hôm qua Mamy Trúc cũng đóng góp công sức không ít ha...Ý mọi người đeo mặt nạ là ý của Mamy Trúc rồi phải không?
-“Hi hi..Cậu thích thì được rồi...Wow,tối qua Đức lảo bản đúng là ‘thần thương vô địch’ hi hi..Ouf...”Cãm thấy mình lở miệng ‘lạy anh tôi ở bụi nầy’ không đánh mà khai đêm qua mình rình coi.Trúc cười bẻn lẻn ,liếc nhìn Tiên,do dự 1 chút bậm gan nói.
-Đức..Đức lảo bản....Hai má con tui có ngày nay cũng là nhờ có cậu,chắc con Tiên cũng đã nói với cậu rồi,trong chuyện đó cậu mạnh như vậy nếu có tưởng tượng thích thú gì thì đừng ngại nhen,tui và con Tiên sẻ thỏa mãn cậu,gì cũng được hết á...
-“Khụ..khụ..khụ..”Nghe Trúc nói,Đức hết hồn,ho khan,không ngờ Mamy Trúc bạo mồm bạo miệng gợi ý mình ‘song phi’ với hai mẹ con còn nói mình muốn gì cũng được?Nhưng mà nghỉ cũng phải,lần trước không phải đã ‘làm’ rồi hay sao.
Đúng lúc nầy có tiếng gỏ nhè nhẹ...
‘Cộc cộc cộc’.
-“Là Thanh Đại ,em kêu cô ta tới...” Tiên đứng lên đi mở cửa...
-“Đức lảo bản,nếu không còn gì nửa tôi xin phép...”Biết hắn có chuyện bàn.Là người hiếu biết,chuyện muốn nói đã nói rồi,Trúc mamy đứng lên ...
-Khoan,chờ chút,khi nào trở về Đại Ngãi?Có gấp lắm không?Nếu không gấp thì ,để coi,ừm...nhanh thì tối nay chậm thì sáng mai,tôi có chuyện muốn bàn...Còn nửa,nhớ ‘inbox’ clip video đó cho tôi,đừng quên đó.
-“Hi hi,quên sao đươc chứ...Tôi gởi liền...Tôi ở đây hai ba bửa lận...Khi nào lảo bản thấy tiện.”Trúc mamy nói xong đi ra ngoài...
...
-“Anh muốn gặp tôi có chuyện gì?” Thanh Đại dè dặt...Đêm qua nàng đã khám phá ra người nầy phong lưu trụy lạc,có thể nói là dâm đãng trong 1 buổi tối hành dâm với nhiều người đàn bà cho nên tuy hắn cứu mình nhưng người nầy không thể tin được, nhất định phải đề phòng.
-“Ngồi đi,từ từ nói,vết thương cô ra sao rồi?” Đức mĩm cười cầm ly trà hớp một ngụm,là loại trà sâm đặc biệt mà Tiên đã dành cho hắn để bồi bổ,nàng đang ngồi một bên lột vỏ quýt, đưa tới miệng ‘Hoàng thượng’ cẩn thận chăm sóc từng li từng tí...
-Có thể nói đã thoát chết...Chuyện nầy thật cám ơn nhiều...Mai nầy khi có cơ hội nhất định báo đáp.
-Đừng khách sáo...Ừm...Chị là người có tài cũng như chị Hoàng Dung vậy,tôi thì thích người có năng lực, nếu chị có thể làm việc cho tôi thì...
Không chờ hắn nói hết,Thanh Đại cướp lời.
-Cám ơn anh đã coi trọng nhưng xin lổi ,tôi không có ý định nầy...Nhưng anh đừng lo,anh cứu tôi 1 lần thì mai nầy khi có dịp Thanh Đại tôi nhất định sẻ đền đáp...Mong anh không chấp nhất.
Đang lột vỏ quýt,Tiên nhíu mài,ánh mắt Tiên lóe lên nhưng chỉ trong 1 nốt nhạc, trở lại bình thường.
-“Vậy à,không sao chỉ hơi tiếc nuối thôi,mổi người một ý mà...”Đức phát tay,mĩm cười.
-“Nếu không còn gì,tôi xin phép,một lần nửa thành thật cám ơn,ừm,ngày mai tôi rời khỏi đây.” Thanh Đại dợm đứng lên.
-“Khoan chờ chút,tôi có 1 yêu cầu,có thể nào cô tạm thời khoan rời đi được không?” Đức nhíu mài.
-“Theo tôi hiểu là mình đang bị giam cầm?” Thanh Đại lạnh lùng hỏi.
-“Cô thật là không biết điều...” Tiên lộ sắc giận.
-“Ậy...Tiên...” Đưc vổ vai Tiên,nhẹ lắc đầu,ý nói nàng đừng manh động.
-“Xin lổi nha,tánh tôi là vậy đó,không muốn để ai lợi dụng...Tôi đã nói rồi ơn cứu mạng sẻ tìm cách trả...” Thanh Đại thản nhiên.
-Nếu cô nói vậy thì coi như lời yêu cầu nầy là trả ơn cứu mạng đi...Tôi muốn cô giúp làm 1 chuyện,tối da 1 tuần thôi. Tôi nghỉ 1 tuần chắc được rồi.
-“Vậy là chuyện gì anh nói đi...” Thanh Đại cãnh giác,nàng chỉ sợ hắn muốn nàng phục vụ hầu hạ những thú vui xác thịt biến thái.
-“Ừm,là như vầy,tôi có kế hoạch moi Trần Cao Kỳ ra, nếu cô chịu giúp đở thì dể dàng hơn nhưng trong chuyện nầy mức độ nguy hiểm khá cao cho nên nếu thấy sợ mà từ chối ,tôi hiểu được nhưng không ngờ cô chưa nghe đã lắc đầu vậy phải tìm cách khác... “hắn mĩm cười nụ cười có nét trào phúng.
-“Trong tự điển của tôi không có hai chử ‘sợ’...Vậy được,nói kế hoạch của anh đi...”Sau một vài giây sửng sốt, nghỉ hắn muốn lợi dụng chuyện cứu mình để đòi hỏi tình dục nhưng nghe nói xong nàng cãm thấy xấu hổ thì ra không như nàng nghỉ.
-“Vậy tốt quá,nè,cô coi cái nầy trước đi,nếu có gì thắc mắc thì hỏi...” Không biết đã chuẩn bị từ lúc nào,hắn lấy ra tờ giấy đưa tới... Thanh Đại cầm lấy ,hàng chử viết tay xiêu dẹo nhưng không khó đọc giống như là một kịch bản khiến Thanh Đại chưng hửng,ngước nhìn,hỏi.
-Cái nầy là cái gì?
-“Hi hi...Chử của tôi hơi cua bò 1 chút nhưng vẩn đọc được mà,phải không?là kịch bãn của đối thoại với Trần Cao Kỳ đó,cô đọc thử 1 lần đi,cần nhất là phải nhập vai,làm y như thiệt như vậy lảo ta mới cắn câu...Có gì thắc mắc thì hỏi....”
Thanh Đại liếc nhìn đối thoại ‘kịch bản’,đọc ngầm trong đầu...
-Cô đọc lớn lên để tôi và Tiên nghe thử coi có tự nhiên hay không,quan trọng lắm đó,đọc đi đọc đi...
-Tôi nghỉ không cần đâu...
-“Cái gì không cần,nếu cô thật sự muốn giúp 1 tay thì đọc đi,còn nếu không tôi nhờ người khác...” Đức nhíu mài...
Thanh Đại thật là muốn tát hắn 1 bạt tai,hắn làm như nàng ngu lắm vậy,chỉ có nhiêu đó thôi mà làm không được?Nhưng nghỉ thì nghỉ cho đở tức thôi vì dù sao hắn cũng đã cứu nàng 1 mạng hơn nửa mới vừa rồi nghỉ oan cho hắn,tưởng hắn muốn mình.Nghỉ vậy nên bắt đầu đọc...
Tiên bấm di động ‘thu lại’
-A lô...Trần Cao Kỳ..Ông giỏi thiệt,sai Duy Mạnh giết tôi xong lại giết hắn...Muốn bịt miệng à..Cũng may tôi chưa chết...
-“Ngưng ngưng...Thấy chưa,tôi nói mà,giọng bằng phẳng không lên không xuống chẳng có hồn chút nào,nghe như à không còn tệ hơn là con nít ,trẻ em trả bài...Vậy mà nói ‘không cần đâu’..Tiên,em cho cô ta nghe thử để tránh cô ta nói anh ‘ém tài’.
-“Ừ...Nè...Cô nghe đi...”Tiên bấm máy...Thanh Đại nghe mà ngượng,giọng điệu không giống đối thoại mà đúng là còn tệ hơn học sinh đang đọc hay trả bài với thầy giáo.Như vậy khó mà qua mặt được lảo cáo già kia.
-“Anh..Anh giỏi thì đọc đi để tôi coi...”Bị ‘mạt sát’,thẹn quá hóa giận..Thanh Đại trừng mắt,thách.
-“Được,dể thôi ...nghe nè...A hèm..A hèm...Đức ho khan vài cái lấy giọng rồi lập lại lời viết trong kịch bản với gương mặt rất đểu,giọng trầm,nghiêm nhưng nghe rất là giang hồ,giọng và bộ điệu rất là nhập vai nên nghe y chang như thiệt.
-“Là như vậy đó lảo ta mới tin...OK?bắt đầu lại nha...” Đức ra hiệu... 1 lần nửa Tiên bấm di động thu âm.
Hết cách thôi,chẳng lẻ mình thua hắn?Nghỉ vậy Thanh Đại đằng hắng vài cái,lấy giọng.
-A lô...Trần Cao Kỳ..ông giỏi thiệt,sai Duy Mạnh giết tôi xong lại giết hắn...Muốn bịt miệng à..Cũng may tôi chưa chết...
-“No..No... Không phải như vậy, không có hồn chút nào hết như là đang đóng kịch...Ây không biết nói làm sao để cô hiểu đây?” Đức lắc đầu,nhíu mài.nghỉ ngợi...
-“Ê..Anh đủ rồi nha,đừng tưởng cứu tôi 1 mạng rồi muốn nói gì thì nói.” Thanh Đại nổi hung...
-Đó..Đó...Chính là cái giọng điệu nầy trong cái bộ dáng hung hăng như con gà chọi nầy mới đúng...À há,tôi biết cô nên làm sao rồi.Nà,cô vừa nói vừa coi tui là Trần Cao Kỳ thử coi...
Nhìn bộ dáng của hắn,Thanh Đại chưng hửng thầm nghỉ chẳng lẻ tên nầy biến thái thích bị người khác mắng chửi?
-“Ê...Cô làm gì vậy?Nói đi,tưởng tượng tôi là Trần Cao Kỳ,nói đi...Làm sớm nghỉ sơm..” Đức thúc giục.
-“A lô...Trần Cao Kỳ..ông giỏi thiệt,sai Duy Mạnh giết tôi xong lại giết hắn...Muốn bịt miệng à..Cũng may tôi chưa chết...”Thanh Đại cố nhịn,trừng trừng nhìn hắn,giọng nhẹ nhàng nhưng rất giang hồ và vô cùng âm lãnh...
-“That’s it...Very simple right?Tiên.em cho cô ta nghe đi để biết khác biệt như thế nào...” Đức Bí tịch lại nổi hứng xổ tiếng mẽo...
-Ừm..Cô nghe nè..”Tiên lại bấm máy...Thanh Đại nghe mà sửng sốt,nàng phải công nhận tên nầy không đi làm đạo diển thì thật là uổng tài của hắn.
-“Hi hi.nghe thấy khác chứ gì?Tui nói mà...Bây giờ nghe mới ra hồn,lúc đó cứ tưởng tượng người cô mắng chửi là tôi thì hiệu quả sẻ tốt như vậy đó“....”Đức cười đắc ý.
-Vậy khi nào bắt đầu?
-“Bây giờ được rồi...Nà,cầm lấy máy nầy gọi,đây là số của Trần cao Kỳ,khi tôi ra hiệu thì mình bắt đầu.”Đức đưa máy di động và số của Trần Cao Kỳ cho Thanh Đại,miệng dặn dò,tay bấm gọi...
-“A lô...”Ngọc Vân,Thu Tâm,Phương Anh,Thục Linh đang ở phòng IT trên chiếc du thuyền,chờ nên chuông vừa reo,đã nhanh tay bắt máy.
-Sẳn sàng chưa?
-Từ lâu rồi...Tụi em đợi cả buổi,sốt cả ruột...Tưởng có chuyện gì.
-“Hi hi...Phải chờ dợt kịch bản cho rành chứ...Bây giờ bắt đầu được rồi...Hắn nói xong nhìn Thanh Đại khẻ gật đầu...Nàng liền bấm...
...
Hà Nội.
-“Bà và thằng con trai của bà muốn đi chết thì cứ tự nhiên đừng kéo tôi xuống nước...Còn nửa,từ nay đừng gọi tôi nha...” Hai mắt lộ hung quang, Trần Cao Kỳ cúp máy 1 cái cụp...
Bít tất cả mọi nẻo đường dẩn tới mình.Chuyện đầu đạn coi như êm thắm chìm vào quên lãng.Tâm tình Trần Cao Kỳ đang vô cùng cao hứng vui vẻ thì em dâu Kim Tuyến gọi tới khoe kế hoạch vạch trần âm mưu ‘anh hùng cứu mỷ nhân’ của Trần Đức khiến lảo giận bốc khói,sợ lửa dẩn tới mình.
Chuyện Jessica là con tỷ phú bây giờ hầu như ai cũng biết,thằng Steven cưa đổ được vị công chúa nầy hay không thì hy vọng rất mong manh nếu hai má con con mụ nầy không biết trời cao đất rộng mà kiếm chuyện chắng khác nào tự tìm đường chết?Trần Cao Kỳ suy nghỉ thấy xem ra phải dứt bỏ quan hệ mới được.Nhưng bằng cách nào đây?Lảo trầm ngâm suy nghỉ 1 hồi bổng sáng mắt lên “ừ phải ha,lúc thằng Duy Mạnh bị giết,con Kim Tuyến nầy có mặt tại hiện trường,quan hệ giửa nó và thằng Duy Mạnh ,mụ Đại Tá Thu Hà chắc rỏ trong lòng bàn tay chỉ là không nói ra.Vậy bây giờ mình có thể lợi dụng chuyện nầy để làm chút việc...Đầu nghỉ tay hành động,lảo lấy di động bấm...
-“A lô...Kỳ Thứ Trưởng...Ông khỏe...” Đã lưu trử số của Trần Cao Kỳ khi cần nên chuông vừa reo được 3 hồi,Thu Hà liền bắt máy,tuy biết lảo có vấn đề nhưng chưa đầy đủ bằng chứng cụ thể,nàng vẩn chào hỏi rất quy tắc.
-“Khỏe...Khỏe... Hà Giám đốc...Cô cũng khỏe chứ...”Trần cao Kỳ cũng khách sáo đẩy đưa...
-“Hi hi...Tạm được..Thứ Trưởng Kỳ...Xin hỏi tôi có thể giúp được gì cho ông?” Biết lảo có gì đó muốn nói nên Thu Hà trực tiếp hỏi.
-Không...Không có gì...Chỉ là trong vụ án của Duy Mạnh,tôi cãm thấy nợ Đại tá 1 ân tình..Đại tá đã giử kín chuyện xấu hổ giửa em dâu và Thư ký của tôi...Aiz...Lẻ ra tôi không muốn nói đâu nhưng cũng là vì thằng em quá cố nên bất đắc dỉ mà thôi nhưng nghỉ lại thấy mọi chuyện nên minh bạch rỏ ràng mới gọi nói với Đại tá 1 tiếng ..ừm,trong tương lai nếu hai má con người nầy có làm chuyện gì thì Đại tá không cần nể mặt tôi cứ làm theo pháp luật là được...
-Thứ trưởng,việc nầy ông cứ an tâm,tôi trước giờ luôn làm theo trình tự của luật pháp...
-“Vậy thì tốt quá...Thôi tôi không muốn phiền đại tá thêm...Một lần nửa thật cám ơn nhiều...”Cao Kỳ cúp máy,miệng mĩm cười,đắc ý... Thu Hà ,đại tá PGĐ Sở CA là nhân chứng lảo đã phủi sạch quan hệ.Cho dù sau nầy hai mẹ con Kim Tuyến làm cái gì cũng không ảnh hưởng đến mình.
Cúp máy,Thu Hà nhếch miệng cười lạnh, nàng khẳng định lảo biết hai má con Kim Tuyến-Steven muốn làm cái chuyện lên mạng kia nên muốn đánh tiếng trước để khỏi bị kéo xuống nước.
Thu Hà thầm mừng ,chuyện Steven lên mạng chưa xảy ra nhưng dù xảy ra thì so với chuyện đầu đạn chỉ là chuyện nhỏ,cáo già như lảo không có lý nào quên chuyện lớn mà chú ý chuyện nhỏ...Điều nầy chứng tỏ lảo đã hoàn toàn tin chuyện nàng bắt thằng Hưởng vì nó hung thủ giết Duy Mạnh vì vậy lọt vô cái bẩy mà ảnh đã gài...
Trần Cao Kỳ quả nhiên đã dẹp chuyện đầu đạn qua 1 bên,’ con Thanh Đại đã chết,thằng Duy Mạnh cũng bị giết,hung thủ’ giết Duy Mạnh đã bị bắt như vậy còn có gì đáng lo?Chút phiền muộn là hai má con Kim Tuyến có thể mang tiếng xấu cho lảo cũng đã giãi quyết...Ậy,cũng tới lúc tuyển thư ký mới rồi...Lảo cầm tập danh sách những nhân tuyển thư ký mà Chánh văn Phòng đề nghị,lần nầy không chọn ‘thằng’ nửa mà là chọn ‘em’...Mai nầy lảo Ân ngồi lên ghế Thủ tướng ,cái ghế Bộ Trưởng còn ai ngoài mình?Cho nên phải chọn em bá cháy mới được...Ui cha,em nầy được nè lại là Thạc Sỷ nhưng hình như vòng 2 hơi lép...Wow... em nầy nhìn như Hoa hậu nha,cũng là Thạc sỷ ,đặc biệt là cái miệng trời cho để thổi saxo,hắc hắc vậy thì em nầy đi...
Còn đang ngắm nhìn hình của Thư ký tương lai chợt nghe tiếng di động reo,liếc nhìn màn hình,thấy số lạ,Trần cao Kỳ thản nhiên,phớt lờ.Lảo không bao giờ bắt máy khi thấy là số lạ,người gọi lộn số rất là thường...
Chuông kêu thêm 2 hồi nửa thì tắt nhưng tầm 1 phút sau ,có tiếng tít tít,là tin nhắn...Liếc nhìn dòng chử khiến Trần Cao Kỳ thót tim,giật mình.
‘Trần Cao Kỳ...Tôi đã dự trù trước rồi là ông sẻ không bắt máy... Sai người giết tôi xong lại thủ tiêu Duy Mạnh...Cũng may tôi chưa chết... Tôi cho ông 2 phút nếu không gọi lại số nầy thì ông sẻ biết hậu quả như thế nào...Muốn ngồi lên cái ghế Bộ trưởng à?Nằm mơ thì được...’
Gởi tin nhắn xong,Thanh Đại nhìn hắn,bây giờ là chờ...Cho tới giờ phút nầy nàng đã làm y chang như hắn đã viết trong ‘kịch bản’.Trước hết là gọi nếu Trần cao Kỳ không bắt máy thì nhắn tin,hắn nói Trần Cao Kỳ trong vòng 5 phút sẻ gọi tới ... Nếu quả thật như vậy thì tên Trần Dức nầy đúng là Gia cát Lượng’ tái sinh...
Rồi nàng nhớ lại chính mình đã lọt bẩy của hắn giăng ra trong chuyện nhà quàng ở bệnh viện Rạch Giá,đầu óc tên nầy thật đáng sợ,hắn luôn đi trước người khác mấy bước.
...Cần Thơ.
Trong phòng IT của chiếc du thuyền,Ngọc Vân,Thu Tâm,Phương Anh,Thục Linh cùng bộ tứ Đan Thùy,Việt Hà,Diệu Hiền,Hoàng Oanh cũng đang chờ của Trần cao Kỳ gọi lại cho Thanh Đại.
‘Lảo sẻ gọi sao?’Đây là ý nghỉ trong đầu ngay giờ phút nầy của Đan Thùy,Việt Hà,Diệu Hiền,Hoàng Oanh...Đã thua nhiều lần tuy lòng khâm phục nhưng vẩn còn chút ấm ức,hy vọng hắn đoán sai lần nầy để có thể hả hê cho dù là 1 lần thôi cũng được...
...Cao Lãnh.
Đức thản nhiên nhâm nhi ly trà,mùi trà thơm phức.Tiên đứng phía sau hai tay khi thì bóp vai,khi thì xoa hai bên thái dương.Lẻ ra để ‘cung nử’ làm cũng được nhưng nàng muốn đích thân hầu hạ ...Đêm qua ‘Hoàng thượng’ ngự giá thân chinh đơn thân chiến ‘quần hồ’ nên cần được tẩm bổ bởi vậy trà là loại trà sâm thượng hảo hạng ướp từ sâm Ngọc Linh nên giá rất khủng,một trăm triệu mới mua được 2 trăm gờ ram...
Bởi vậy tuy đêm qua chiến đấu suốt đêm nhưng tinh thần vẩn rất sảng khoái,hắn đang lim dim nhớ lại nhũng bất ngờ thú vị đêm qua,không thể tượng tượng Quyên dẩn chị dâu Thục Phấn tới ,lại còn có chị Sáu,wow,Cẩm Vân cũng quá tuyệt vời...hi hi,chị dâu Kim Khánh nửa...Thu Thủy trước giờ nghiêm lắm vậy mà cũng có mặt.Bà Huyền Trân thiệt là quá đã ,ờ phải,cô giáo Mỷ Hạnh nhìn ngoài mặt thấy hiền ai dè lúc đó sàng qua sàng lại rỏ ràng cũng dâm hết biết..Aiz...Nghỉ lại cũng là nhờ có mặt nạ che nếu không thì khó chưa chắc thoãi mái. Nói tóm lại đêm qua thật quá đã...Tiên thiệt là có cách ...
-“Nếu lảo ta không gọi thì sao?” Thấy hắn thản nhiên,mắt lim dim nhàn hạ,thỉnh thoãng miệng cười mĩm chi,sắc mặt mơ màng...Chờ 1 hồi ,Thanh Đại không nhịn được hỏi.
-“Ậy...Không gọi thì thôi,tìm cách khác nhưng không đâu,tâm lý mà,có tịch thì rục rịch.Lảo chắc chắn sẻ gọi lại nhưng bây giờ chắc là đang liên lạc với người đã giết Duy Mạnh...Chỉ cần lảo gọi người nầy..Hi hi...Thục Linh đừng làm anh thất vọng nha...
-“Có bao giờ em làm anh thất vọng chưa?Yên chí đi,lảo không gọi thì thôi,chỉ cần lảo gọi mình sẻ biết người giết Duy Mạnh là ai...”Từ Cần Thơ...Thục Linh ‘trả treo’...
-“Tôi hiểu rồi,1 lần nửa lảo sẻ kêu tên sát thủ nầy giết tôi..” Thanh Đại chợt ngộ ra ‘huyền cơ’ trong kịch bản.
-“Đúng là như vậy đó...Cho nên tôi mới nói trong chuyện nầy độ nguy hiểm cho tính mạng của cô khá cao..”Đức gật đầu.
-“Bingo...Lảo đang gọi...Là số....”Miệng nói mười ngón tay Thục Linh liên tục chạy trên bàn phím...Tuy không nghe được nội dung nhưng lảo gọi số nào,chủ máy là ai thì chỉ trong vòng vài phút nàng sẻ biết được.Một khi biết được là ai thì chỉ cần giăng lưới là bắt được con mồi.
-“Số mà Trần Cao Kỳ vừa gọi chủ máy là Đổ Thành Nhân...”Miệng nói,bàn tay của Thục Linh vẩn lướt trên bàn phím,nàng muốn biết là ai,địa chỉ,nghề nghiệp...Nếu không phải là tên ‘ảo’ thì thông tin cá nhân của người nầy sẻ không còn là vấn đề khó giãi.Hơn nửa biết số máy thì chuyện người nầy hiện đang ở đâu là chuyện quá dể dàng.
-“Đổ Thành Nhân chỉ là tên ảo...”Bên cạnh Thục Linh...10 ngón tay của Thu Tâm cũng chạy trên bàn phím,nàng tìm ra ‘Đổ thành Nhân’ không có tên trong danh sách của khách hàng Viettel...
-“OK...Người nầy đang ở Ô môn...Chính xác là trong UBND Quận Ô môn...”Thu Tâm thấy số mà Trần Cao Kỳ vừa gọi đang nhấp nháy trên màn hình,kết hợp với địa hình mà ‘Google map’ cung cấp ,nàng có thể khẳng định người này đang ở trong UBND quận Ô môn... Đổ Thành Nhân là tên ảo ,vậy là ai?
-“Không cần phải thắc mắc,người đăng ký số di động nầy lấy tên ảo Đổ thành Nhân,người nầy đang ở trong UBND quận Ô môn vậy thì tới đó điều tra sẻ biết người này là ai chứ gì...Chuyện nầy không làm khó được các em chứ?Đi đi...Cẩn thận,coi chừng bị lộ...” Từ bên Cao Lảnh, Đức thúc giục ...
-“Lộ?Hi hi..Còn khuya á...” cười hi hi, Thục Linh cùng Thu Tâm đứng lên chẳng mấy chốc mất bóng rồi thì tiếng động cơ của chiếc ca nô rú lên phóng nhanh vào bến Ninh Kiều...
-Ngọc Vân,Phương Anh,trong khi chờ đợi..Em coi danh sách tất cả những cán bộ hiện đang công tác tại UNND Quận Ô môn ai đã từng công tác ngoài Vạn Ninh Nha Trang ,tập trung trên những người từ 30 tuổi à không,tầm 40 trở lên nhưng không quá 50...Quen biết với Trần Cao Kỳ và là sát thủ của lảo tất nhiên không còn trẻ và cũng không quá già...Một khi tìm được nhân vật khả nghi thì báo cho Thục Linh và Thu Tâm biết.
-“Các người nghe chưa sao còn đứng đó...Làm việc đi” Ngọc Vân ra lệnh cho bộ tứ.
Đan Thùy,Diệu Hiền,Việt Hà,Hoàng Oanh mấy tuần nay theo thụ huấn học nghề,chỉ chờ có vậy nên Ngọc Vân vừa mở miệng đã ngồi vào vị trí,tay lướt trên bàn phím tranh đua thể hiện đào xới sơ yếu lý lịch của tất cả nhân viên cán bộ công chức trong độ tuổi từ 40 đến 50 của UBND quận Ô môn.Chuyện nầy không có gì khó nhưng sau 1 hồi hăm hở thao tác trên bàn phím.Bộ tứ vô cùng thất vọng...
-“Không có ai hết đã từng công tác ngoài Nha Trang hết.”Hoàng Oanh báo cáo...
-“Ừm..Không có gì lạ,dùng tên giả ,lý lịch giả cũng thường thôi...”Như đã đoán trước kết quả,không 1 chút ngạc nhiên.Phương Anh gật đầu,trước kia đám tay chân của Phạm bá Thành không phải dùng lý lịch giả trà trộn vào đội ngủ CA huyện Cờ đỏ hay sao?
-“Đúng vậy...Cách nầy không được thì còn có cách khác mà...Nhìn đi,di động của đối tượng mình đang muốn tìm vẩn còn hiện trên màn hình,chỉ cần Thục Linh và Thu Tâm tới đó...Dựa vào vị trí của mục tiêu, mình hướng dẩn cả hai tới gần..Chạy sao khỏi...Phải không nè?” Đức cười đắc ý...
-“Hi hi..Đúng vậy...Lúc đó sẻ biết là ai liền mà...Đầu óc anh nhanh thiệt đó...” Ngọc Vân khen dồi...Bộ tứ Đan Thùy trong lòng cũng khâm phục sát đất,thầm nghỉ nếu chậm vài phút,mình cũng nghỉ ra đấy nhưng đầu óc hắn quá nhạy bén...Trên bất cứ chiến trường nào,hơn nhau là ở điểm nầy.
Mọi người tập trung trên màn hình...’Hai điểm xanh đang di chuyển trên QL 91 tiến về hướng UBND Quận Ô môn,nơi đó điểm đỏ ,là đối tượng đang truy tìm hầu như bất động.
...
Ngay lúc nầy máy di động mà Thanh Đại vừa gọi lúc nãy reo lên,theo chi tiết trong kịch bản để chứng tỏ mình không khẩn trương.Nàng không vội bắt máy,
Thấy mọi việc diển ra như mình đã dự trù...Đức mĩm cười đưa tay nhịp nhịp trong không khí như người nhạc trưởng đang điều khiển ban nhạc hòa tấu,sau 5 ,6 hồi chuông,hắn cuối cùng ra dấu.
Không 1 chút vội vả...Thanh Đại bắt máy,giọng điệu rất nhập vai...
-A lô...Trần Cao Kỳ..ông giỏi thiệt,sai Duy Mạnh giết tôi xong lại giết hắn...Muốn bịt miệng à..Cũng may tôi chưa chết...
-“Thanh Đại...Là cô à,tôi làm sao có thể ra tay với Duy Mạnh và cô được,cô hiểu lầm rồi...Công An Cần Thơ đã điều tra ,người giết Duy Mạnh là 1 người tên Hưởng ở Phú Quốc,thì ra lúc Duy Mạnh tiếp ứng cô,nó có tằng tịu với bạn gái người ta...” Trân cao Kỳ phân bua.
-“Thằng Duy Mạnh kia chết hay sống không liên can gì tới tôi,nó không chết tôi cũng sẻ giết nó mà nhưng ông thì còn sống,đừng tưởng tôi để ông yên...Ông nghỉ sẻ dể dàng ngồi lên cái ghế Bộ trưởng à...Nếu cái vụ đầu đạn được phanh phui ông là người chủ mưu thì hậu quả ông biết chứ?” Giọng Thanh Đại rất bình thản nhưng ý trong lời nói đầy uy hiếp...
-“Tôi nghỉ giửa chúng ta có hiểu lầm,hay là như vầy đi,cô đang ở đâu,mình hẹn gặp nhau cùng ngồi xuống nói chuyện.
-“Không có gì để nói,tôi muốn 5 triệu đô,tôi cho ông 48 tiếng để chuẩn bị tiền,khi tôi gọi lại sẻ nói thời gian và địa điểm gặp mặt giao tiền.Nếu lúc đó ông nói không đáp ứng được thì tự gánh hậu quả,tôi thì không sao hết nhưng ông được sao?Vậy đi nha...”Không đợi lảo ừ hử,Thanh Đại nói xong cúp máy ...
-“Làm tốt lắm”Đức đưa ngón tay cái,khen.
-48 tiếng?Anh nghỉ lảo sẻ chuẩn bị tiền sao?” tuy bị mình nắm thóp nhưng lảo không phải là loại người dể dạy,bảo sao làm vậy đâu.
-“Tôi biết mà,48 tiếng không phải cho lảo mà là cho tôi có đủ thời gian chuẩn bị...Ừm,nếu tôi không lầm thì lảo sẻ gọi người tên Đổ Thành Nhân kia ...” Đức vừa dứt câu thì ở Cần Thơ,trên phòng IT,Ngọc Vân đã cười,nói.
-Hi hi,quả nhiên đúng như anh đoán,Trần cao Kỳ đang gọi Đổ Thành Nhân,tiếc là mình không nghe được..
-“Không cần nghe cũng đoán biết được mà,chắc chắn là đang dặn dò tên Đổ Thành Nhân kia chuẩn bị mọi việc để khi tới lúc thì ra tay loại trừ cô...”Nói tới đây Đức mĩm cười liếc nhìn Thanh Đại...
-“Nếu tôi sợ thì đã không giúp anh... Trái lại,Thanh Đại nầy là người có thù tất báo,tôi sẻ tìm cơ hội giết lảo coi như là ăn miếng trả miếng.”Trong mẳt Thanh Đại lóe lên sát ý.
-“Hi hi,cơ hội thì có rồi,không biết cô có muốn hay không thôi...” Đức cười gian.
-“Trần Đức...Tôi biết anh muốn lợi dụng tôi để trừ lảo,tôi không ngu đâu...” Thanh Đại bỉu môi.
-“Lợi dụng?.Thấy cô muốn giết lảo nên tôi cho cô cơ hội ...Cô trả được thù,còn tôi thì được việc coi như hai bên cùng có lợi,không chịu thì thôi... Đừng nói khó nghe như vậy mà.”Đức rùn vai.
Ngay lúc nầy,tiếng Ngọc Vân vang lên...Đức liền lắng nghe.
-Thục Linh , Thu Tâm mục tiêu đang cách 2 người tầm 4 thước...
-“4 thước?...
” Vừa vô tới bên trong UBND của quận Ô môn...Nghe Ngọc Vân nói.Thục Linh,Thu Tâm nhìn quanh rồi nhìn nhau sửng sốt.Cách 2 nàng tầm 10 thước là người phụ nử đang ngồi sau bàn tiếp tân,cũng tầm 10 thước vài người ngồi chờ trên hàng ghế,ngoài ra không thấy ai khác...
-“Ừ..4 thước...” Nhìn trên màn hình,thấy 2 ‘điểm xanh Thục Linh,Thu Tâm ’ cách ‘điểm đỏ’ tầm 4 thước...Rất có thể là ...”Ngọc Vân nhíu mài suy nghỉ.
-“Thục Linh...” Thu Tâm ngẩn đầu nhìn lên trần nhà...liếc nhìn về hướng quày lể tân,nháy mắt ...Thục Linh hiểu ý,hướng về quày lể tân đi tới.
-“Bây giờ thì sao?” Quay người,Thu Tâm hỏi nhỏ vào ‘micro’
Ngọc Vân,Phương Anh chăm chú nhìn màn hình...Khoảng cách giửa ’Điểm xanh’ Thục Linh và ‘điểm đỏ’ tăng dần trong khi giửa Thu Tâm và ‘điểm đỏ’ vẩn không thay đổi.Như vậy đã quá rỏ ràng rồi.Ngọc Vân xác nhận
-Mục tiêu đang ở trên lầu 2,vị trí chính xác là ngay trên đỉnh đâu mi đó Thu Tâm...
Ngọc Vân vừa dứt lời...Thục Linh bổng kêu lớn ‘Ahh’ 1 cái,ngả xuống nền nhà,nét mặt ‘thống khổ đau đớn’.
Người phụ nử sau quầy lể tân kinh hãi,hấp tấp đi đến bên Thục Linh,đở nàng...Cùng lúc vài người ngồi ,hai người đang ngồi chờ cũng lăng xăng chạy tới,giúp đở.
-Cô không sao chứ?
-“Đang đi bổng nhiên chóng mặt nên té...”Thục Linh nhăn nhó đáp...
-“Tôi đở cô lại ghế ngồi nghỉ chút ...”Người phụ nử ân cần,đưa tay đở Thục Linh
-“Cám ơn nhiều,cô thiệt tốt...” Thục Linh mặt nhăn nhó,chậm rãi‘cố gắng’ đứng lên.
-Có gì đâu...Lại đằng kia ngồi nghỉ 1 chút...
...
Thục Linh ‘té’ kêu lớn tiếng ‘ahh’ để thu hút sự chú ý của người khác là lúc Thu Tâm nhẹ nhàng nhanh như chớp phóng lên cầu thang lên tới tầng trên mà chẳng ai phác giác. Đã biết trước vị trí của mục tiêu cần tìm hơn nửa bên tai Phương Anh luôn cập nhật từng mét .
-“Cô tới ‘interview’ phải không?” Đang thong dong rảo bước như người ‘có việc’ mà đến đây, nàng vừa đi vừa nhìn,bất chợt có tiếng nói sau lưng.Thu Tâm quay lại,thấy người phụ nử đang nhìn mình,liền gật đầu mĩm cười.
-Dạ phải...Dạ phải...
-“Lại kia ngồi đi,đừng chạy loạn... ”Người phụ nử hất hàm,tay chỉ về phía trước,nơi đó tầm 3,4 người đang ngồi có lẻ chờ để được ‘interview’ như người phụ nử nầy nói cho công việc gì đó.
-“Cám ơn chị...” Thu Tâm mĩm cười,lể phép...
-“Không có gì,nhớ tắt chuông di động,đừng để kêu om xòm...” Người phụ nử phát tay,quay lưng bước đi...
-“Dạ dạ...”Thu Tâm gật đầu,‘khúm núm rụt rè’ .
-“Phía trước 8 thước...”Tiếng Phương Anh vang bên tai...
Thu Tâm chầm chậm đi về phía trước...
-“ 7...6......Thấy gì chưa,mục tiêu cách mi 6 thước,bên trái...” Ngọc Vân hỏi.
Thu Tâm dừng lại,nàng thấy bên phải 4 người 3 nử 1 nam ngồi chờ ‘interview’ ,tầm 2 thước trước mặt có gả thanh niên đang ngồi sau cái bàn nhìn thì biết là thư ký của lãnh đạo.Thu Tâm có chút sửng sốt khi thấy trên cánh cửa sau lưng của gả là hàng chử ‘Bí Thư Quận ủy Lâm Thiện Nhân’...Theo định vị mà Ngọc Vân và Phương Anh cung cấp thì mục tiêu mình đang tìm đang ở sau cánh cửa kia nếu đúng là như vậy thì hung thủ giết Duy Mạnh là Bí Thư Quận ủy Lâm Thiện Nhân?
-“Thấy gì chưa Thu Tâm?” Ngọc Vân lập lại câu hỏi.
-“Sau 4 thước là bên trong văn phòng của Bí Thư Quận ủy ….”Thu Tâm nói nhỏ, còn muốn nói thêm thì gả thanh niên ngồi sau bàn nhíu mài hỏi khi thấy Thu Tâm đứng chàng ràng trước bàn.
-Cô tới tiếp kiến phải không?Cô tên gì?Giấy mời đâu?
-“À không,xin hỏi...” Thu Tâm chưa kịp dứt lời,cánh cửa bật mở...
-“Hủy bỏ các cuộc hẹn hôm nay...Hẹn họ ngày khác.” Bí Thư Lâm Thiện Nhân nét mặt không vui,cộc lốc chỉ thị.Vừa nói vừa đi ra ngoài...
-“Thu Tâm,mục tiêu trước mặt đó và đang cách xa dần...Có thấy ai chưa?” Ngọc Vân hỏi dồn dập khi nhìn trên màn hình thấy ‘điểm đỏ’ gần trong gan tấc với ‘điểm xanh’ Thu Tâm kế đó xa dần.
-“Biết là ai rồi...” Tưởng rằng trong phòng còn có ai khác nhưng khi thấy lảo đóng cửa,bước đi về hướng cầu thang,chứng tỏ nãy giờ trong phòng chỉ có 1 mình lảo vậy thì đích thị là người mình muốn tìm.Thu Tâm liền xác nhận.Nhiệm vụ hoàn thành,nàng rời đi.
-Phương Anh...
-“Em đang tìm nè...” Phương Anh,Ngọc Vân,Thục Linh,nói tóm lại các nàng bấy lâu nay bên cạnh Đức cùng nhau tiến thủ,lại còn là người phụ nử của hắn dỉ nhiên tâm ý tương thông,không chờ Đức nói.Phương Anh đã khởi động đào sâu tìm tòi.
Đức cãm thấy khó hiểu...Trần cao Kỳ đã từng là Bí thư huyện Vạn Ninh,khẩu súng dùng để giết Duy Mạnh là khẩu súng dùng trong vụ đánh cướp ở Nha Trang 10 năm trước,như vậy rất hợp lý khi kết luận lảo không chỉ biết mà còn rất tin tưởng hung thủ nếu không thì sẻ không nhờ tên nầy giết Duy Mạnh để dập tắt những mồi lửa có thể đốt chết lảo...
Cho tới giờ phút nầy có thể khẳng định hung thủ giết Duy Mạnh là Lâm Thiện Nhân nhưng vấn đề là Lâm Thiện Nhân chưa hề làm việc ở Nha Trang,việc nầy khiến hắn cãm thấy chỉ có 2 giả thuyết.Giả thuyết thứ nhất là Lâm Thiện Nhân thay tên đổi họ?khả năng nầy rất có thể.Giả thuyết thứ 2 là Lâm Thiện Nhân có mối quan hệ đặc biệt với thân tín của Trần cao Kỳ...
Nghỉ tới đây,Đức chợt động tâm cơ,quay sang hỏi Thanh Đại.
-Nếu đánh cận chiến,bản lãnh cô so với Duy Mạnh thì như thế nào?
-“Tôi không phải là đối thủ của nó nhưng nếu nó muốn hạ gục tôi cũng không dể dàng.”Không hiểu sao bổng dưng hắn hỏi vậy...Thanh Đại trâm ngâm vài giây,đáp.
-Cô và Duy Mạnh đã từng là vợ chồng vậy bạn bè của anh ta cô biết ít nhiều chứ?
-Hắn không có nhiều bạn,nhưng nếu là bạn của hắn thì là bộ đội xuất ngủ...Anh hỏi để làm gì?
-Tôi nghỉ hung thủ là người mà Duy Mạnh quen biết,rất có thể là bạn...
-“Em hiểu rồi,Duy Mạnh xuất thân bộ đội đặc chũng không có lý nào người lạ rút súng bắn 1 phát không kịp phản ứng trừ khi là người quen nên hắn không đề phòng...” Bên kia nãy giờ trong khi Phương Anh đang tìm tòi,Ngọc Vân lắng nghe tới đây liền tỉnh ngộ.
-“Đúng là như vậy đó...Chờ chút...”Cho tới bây giờ tuy chưa khẳng định 100% nhưng có tới hơn 90 %,tôi tin hắn là hung thủ...”Đức lấy di động của mình lên mạng tìm tới trang chủ của quận Ô môn,vào mục ‘tổ chức bộ máy’,hình của Bí Thư quận ủy Lâm Thiện Nhân ‘đẹp trai’ hết biết đưa trước mặt Thanh Đại,hỏi.
-Nè,cô biết người nầy không?Nhìn kỷ nha,không cần gấp.
-“Tôi không chắc lắm,nét mặt người nầy giống với người đồng đội của Duy Mạnh.Một hai lần trước kia tình cờ gặp thì Duy Mạnh vẩy tay chào,có 1 lần thì nói chuyện vài câu...Cũng hơn 10 năm nên tôi không nhớ tên... Anh nói gả là người giết Duy Mạnh?”Hai mắt Thanh Đại lộ vẻ kinh khủng.
-“Rất có thể...hơn 10 năm cô không khẳng định cũng rất hợp lý...”Đức gật gù...
Lúc nầy,ở Cần Thơ...Phương Anh chợt reo lên.
-Tìm ra rồi,Lâm Thiện Nhân có người chị là Lâm Mỷ Kỳ.Bà nầy là Chánh văn phòng huyện Vạn Ninh cùng thời với Trần Cao Kỳ nhưng trước đó chỉ là viên chức của phòng lưu trử vật chứng,còn Lâm Thiện Nhân là bộ đội đặc chủng sau khi bị thương thì được điều về làm Phó Trưởng Phòng hèn chi trước đây tìm không ra...
-“Cô biết chuyện nầy chứ?” Đức hỏi Thanh Đại.
-“Chuyện nầy tôi không biết,Duy Mạnh chưa bao giờ nói.” Thanh Đại lắc đầu.
-“Ừm,theo tôi nghỉ cả hai Lâm Thiện Nhân và Duy Mạnh đều là sát thủ của Trần Cao Kỳ nếu cô cơm không lành với chồng củ thì có lẻ giờ nầy cô cũng là sát thủ làm việc cho lảo...”Đức không nóng không lạnh nói.
Thanh Đại muốn phản bác nhưng kịp nuốt lời vào bụng .Nàng nghỉ lại lời tên nầy nói có lẻ không sai khi nàng nghỉ lại làm việc cho Lê Thành Lể nàng đã từng giết người nếu cần như vậy so với việc giết người cho Trần cao Kỳ đều là giống nhau thôi.
-“Ừm,tôi hiểu rồi... Ngọc Vân,Phương Anh,Thu Tâm, Thục Linh,Ngọc Như nửa...chiều nay các em đi Thành phố 1 chuyến,còn có cô nửa Thanh ĐạI,cô cũng đi chung.”
Đức gật gù, Mọi việc dần sáng tỏ.Lâm Mỷ Kỳ và Trần Cao Kỳ chắc là có mối quan hệ rất đặc biệt cho nên cả hai chị em mới làm việc cho lảo nhờ vậy mà Lâm Mỷ Kỳ lên làm Chánh văn Phòng còn Lâm Thiện Nhân cũng là do Trần Cao Kỳ gởi gấm vận động đề bạt 1 chức vị nào đó rồi từ từ leo lên và bây giờ hiện tại là Bí Thư quận Ô môn... Duy Mạnh trở thành thư ký của lảo là do Lâm Mỷ Kỳ đề bạt cũng không có gì lạ...Thư Ký là ngụy trang,sát thủ mới là chánh hoặc vừa là thư ký vừa là sát thủ và còn có thêm 1 sát thủ khác nửa đó là Lâm Thiện Nhân...
Nghỉ tới đây ,một kế mau chóng hoạch hình thành trong đầu.Đức mĩm cười.
-“Bước kế tiếp của anh là gì?”Thấy nụ cười gian trên gương mặt đểu của hắn...Thanh Đại buột miệng hỏi ,trong đầu vô cùng thắc mắc tại sao là thành phố?
Ngọc Vân,Phương Anh,Thu Tâm và Thục Linh đã quen rồi,hắn nói vậy thì cứ thế mà làm thôi nên không hỏi gì.Trái lại trong đầu đang nghỉ khi xong chuyện thì vui chơi vài ngày,mua sắm.Sài gòn mà,hơn Cần Thơ nhiều.
-Mười năm cô không chắc nhận ra cũng không có gì lạ nhưng tôi khẳng định hắn sẻ nhận ra cô...”Đức mĩm cười,nụ cười ‘quỷ dị’...
-Tôi không hiểu lắm...
-Hắn sẻ tới gần cô rồi thì thừa lúc cô không đề phòng thì bất thình lình ‘bùm’ 1 phát ngay đầu cô vậy là xong cũng như giết Duy Mạnh vậy.
-“Anh nghỉ tôi dể bị hạ gục dể như vậy sao?Để nó tới gần?” Cãm thấy bị coi thường,Thanh Đại nhìn Đức với ánh mắt tức giận,phải,tuy nàng thua trí hắn 1 lần nhưng không có nghỉa là nàng dể bị người khác hạ.
-“Nghe tôi nói trước đã,nà... khi nãy cô nói sẻ gọi lại sẻ nói thời gian và địa điểm gặp mặt giao tiền. Có phải không?
-Tôi theo kịch bản của anh mà...
-“Tôi biết...Ừm,địa điểm giao dịch nên là nơi đông đúc nhiều người qua lại.TTTM Aeon Bình Tân đi...”Sau 1 hồi đắn đo.Đức quyết định.
-“Tôi thấy...”Thanh Đại ngập ngừng,muốn nói ‘quá nguy hiểm’ nhưng nàng nghỉ hắn chắc đã tính toán mọi việc nên im miệng.
-Tôi hiểu ý cô ,nè,muốn giết cô trong tích tắc nhất định phải dùng súng có phải không?
Thanh Đại im lặng,nàng mặc nhiên nhìn nhận nhưng không hiểu ý hắn muốn nói cái gì.
-Có hai cách,một là bắn tỉa,hai là tới gần mục tiêu rồi bất ngờ rút súng ra bùm 1 phát...Tôi khẳng định Lâm Thiện Nhân sẻ dùng cách thứ hai...
-“Tại sao anh khẳng định như vậy?”Thanh Đại không tin,chuyện nầy sao có thể khẳng định chứ?
-Cô thử đặt mình vô vị trí của Lâm Thiện Nhân nha ,trong TTTM,người đông,nếu muốn dùng súng bắn tỉa vậy phải đặt khấu súng chổ nào để có thể nhìn thấy mục tiêu mà không bị phát giác?Khó lắm nếu không muốn nói là vô phương...Cho nên hắn phải dùng cách thứ 2 mà thôi vì hắn có lợi điểm.Nếu là tôi tôi sẻ dùng cách nầy...
-Lợi điểm?
-“Ừ,lợi điểm là quen biết cô.Nếu tôi không lầm thì Lâm Thiện Nhân kia sẻ ‘tình cờ’ gặp và ‘nhận’ ra cô...nè, sau khi Trần Cao Kỳ biết địa điểm,lảo sẻ nói cho Lâm Thiên Nhân biết rồi thì ngày đó giờ đó hắn sẻ tình cờ thấy cô .Diển biến chẳng hạn như vậy nè ,hắn tới gần rồi bổng nhiên nhìn ra cô ,chẳng hạn như vầy nè:”Ý...Cô..Cô là bà xả của Duy Mạnh phải không,lâu quá tôi không gặp Duy Mạnh ..Tôi là gì gì đó..Cô nhớ hôn,vâng vâng và vâng vâng...Rồi thì thừa lúc cô không để ý bất thình lình ‘bùm’ 1 cái,cô đi theo Duy Mạnh ‘to love again’ uyên ương đồng mạng.Hi hi...Sao hả...Cô thấy tôi nói đúng không?Nếu thấy có điểm nào không hợp lý xin nói ra mình cùng nhau bàn bạc.” Nói 1 hơi xong,Đức nheo mắt nhìn Thanh Đại,hỏi...
Thanh Đại im lặng,nàng không tìm ra sơ hở nào...Lời nói của hắn hoàn toàn hợp lý.Lâm Thiện Nhân sẻ dùng cách thứ hai.Như vậy bắt buộc hai bên phải nổ súng và nàng nhất định phải ra tay trước...
-“Cô đang nghỉ sẻ nổ súng trước có phải không?Yên chí đi, tôi đã tính toán rất kỷ và người của tôi sẻ không để cho Lâm Thiện Nhân có dịp nổ súng do đó sẻ không có ai thương vong.” Đức mĩm cười vô cùng tin tưởng.
-“Anh chắc như vậy sao?” Miệng hỏi nhưng trong đầu,Thanh Đại vô cùng kinh hãi khi thấy hắn ‘đọc’ được ý nghỉ trong đầu của nàng...
-Chắc?Đâu có,thấy suy nghỉ hợp lý thì làm thôi,hay là cô có ý gì chắc chắn 100% thì nói ra đi để cùng nhau nghiên cứu?
-“Nếu có vậy tôi hỏi anh làm gì?Nói tiếp đi...”Thanh Đại phát tay...
-“Ừ...Sẳn đây để tôi giãi thích cặn kẻ nha,để cô khỏi thắc mắc...Sở dỉ tôi chọn Sài gòn cũng là đề phòng Trần Cao Kỳ nghi ngờ .Duy Mạnh nói cô chết rồi nên lảo mới giết hắn để bít mọi mồi lửa dẩn tới lảo.Bây giờ cô còn sống sẻ khiến lảo nghi ngờ cô có người giúp.Nếu mình chọn Phú Quốc là địa điểm sẻ khiến lảo ngờ vực hơn vì cô đóng đô ở đây 1 thời gian khá dài,có đàn em hổ trợ.Tôi chọn Sài gòn là vì tôi đặt mình ở vị trí của lảo,Cần Thơ không tiện,lảo sợ người khác nhận ra Lâm Thiện Nhân.Hiểu chưa?Nếu không còn gì cô chuẩn bị đi,khi đám Ngọc Vân tới thì cô cùng đi Sài gòn,tối mai tôi sẻ hội họp với các người...nhớ những lời tôi căn dặn đó,đừng quên ...”Đức nhìn đồng hồ ý ngầm nói không còn gì nửa, ‘đuổi khách’...
-“Nhớ rồi..Boss...”Thanh Đại hậm hực,đối với tên nầy nàng cãm thấy mình quá nhỏ bé,chỉ biết làm theo lệnh nhưng tự nhủ hắn cứu mình 1 mạng ,làm xong chuyện nầy coi như huề hơn nửa còn trả được thù với cái lảo Trần Cao Kỳ...
-Chờ chút...Sao hả,tối qua nhìn mãn nhãn chưa?
-“Nhìn?Nhìn cái gì?”Nghe hắn hỏi,Thanh Đại giật nẩy người nhưng giả mù sa mưa.
-“Thành thật một chút đi...”Đức nheo mắt....
-“Tôi thật không hiểu anh nói gì...” Thanh Đại cố trấn tỉnh,nghỉ bụng tưởng chị đây ngu à,muốn chận đầu?.
Đức nhìn Tiên,nháy mắt...
-“Hi hi,có cái nầy cho coi cô nè...” Tiên mĩm cười,đưa màn hình di động của mình để đưa tới...Thanh Đại liếc mắt nhìn thức thì mặt Thanh Đại đỏ như gấc chín,muốn tìm cái lổ chui vô cho đở ngượng...Trong đoạn video,ngoài lan can hơi chật hẹp,bộ dáng của nàng đang lấp ló rình xem thiệt là khó coi.
Đây là chổ ăn chơi của giới thượng lưu đỉnh cao ,đỉnh của đỉnh mà,cho nên an toàn của khách đên chơi là tuyệt đối...Mọi góc cạnh đều có camera ngầm giám sát.Tầng 5 nầy là chổ đặc biệt nhất là đêm qua,khách không phải là khách thường,thân phận hai chị em Thái Vân và Tuyết Cơ chẳng hạn,bà xả của Văn Trường phải hoàn toàn bảo mật .Thanh Đại bị camera khám phá là phải rồi..Tiên đã biết từ lúc nàng từ tầng 4 trèo lên rồi thập thò ngoài lan can,nàng liền cho Đức biết nhưng hắn vẩn phớt lờ...
-“Còn muốn chối nửa không?Nhìn mãn nhãn chứ?Cô cũng biến thái nha,thích ‘thị dâm’ à?Mắt thâm quần chắc là suốt đêm không ngủ chứ gì?Mai mốt nếu muốn tôi cho cô coi thả giàn,không cần phải leo trèo lấp ló như vậy.Đang bị thương chưa lành hẳn rủi té chết thì không nói làm gì,gãy tay gãy chân thì khổ đó.Bây giờ về phòng chuẩn bị đi thành phố.Lên xe ngủ 1 giấc cho đầu óc tỉnh táo mới có tinh thần làm việc...Đi đi...Nhớ là không có lần sau,muốn coi thì cứ nói,tôi không ngại đâu...” Đức giáo huấn 1 hơi rồi phát tay.
-“Anh..Anh...” Mặt đỏ rực,Thanh Đại chạy như ma đuổi...
-“Nhớ nha,muốn coi thì nói,cho cô ‘free’”Đức nói vói theo.
-“Hi hi,anh làm cô ta chạy rồi...” Tiên bật cười
-Hi hi,chọc chơi cho vui thui...Thôi được,anh về Ủy ban...
-“Không nghỉ thêm chút nửa,cần gì gấp vậy...?” Tiên tiếc nuối.
-“Ậy..Có nhiều việc cần làm...Đâu có nhàn hạ hoài được chứ...”
Đức nháy mắt mĩm cười vừa đi ra xe vừa lấy di động ra bấm.Không biết hai cô nàng thân tín của Trình Nhật Mai tìm được gì rồi.
...
Thành Phố Nha Trang...(H.S nhà hàng)
-“Oh my god,so good,so yummy...”Mai Vy dùng hai bàn tay búp măng lột vỏ con tôm nướng,xé miếng thịt chấm vào nước sốt me ,cầm con tôm bỏ vào miệng,hai mắt lim dim,bộ dáng vô cùng hưởng thụ.
-“Really?Let me try....Oh yeah...” Nghe Mai Vy khen nức nở. Minh Hiền cũng bóc 1 miếng đưa vào miệng gật gù hưởng ứng và‘ bắn’ 1 câu tiếng mẻo khen dồi mùi vị tuyệt vời...Như là việt kiều thứ thiệt nói đúng ra là còn hơn việt kiều nhiều.
-“Ê...Hướng 6 giờ,hi hi,sẳn chơi đùa 1 chút nha,cho vui...” Mai Vy chợt cười ranh mãnh,nói nhỏ.
-“Good idea!...” Minh Hiền liền quay lưng lại,thấy có gả đàn ông tầm 30 nhìn về hướng bàn mình,nàng mĩm cười...
Với mục đích tìm tòi quá khứ của Trần Cao Kỳ mà không bị chú ý nên cả hai cố ý giả dạng việt kiều chảnh vui miệng hỏi ở kia 1 tí đằng nầy 1 chút nhờ vậy mà hai ngày nay dò hỏi được không ít cho nên mới tìm tới nhà hàng nầy...Nghe nói bà chủ phía sau là Chủ tịch Thành phố Lâm Mỷ Kỳ hơn nửa còn nghe phong thanh bà nầy và Thứ Trưởng Trần Cao Kỳ rất là thân thiết khi cả hai còn là Bí Thư và Chánh văn phòng của huyện Vạn Ninh.
Nói nào ngay Mai Vy và Minh Hiền chỉ gặp may thôi vì nhằm lúc tin tức Thứ Trưởng Kỳ không bao lâu nửa sẻ là Kỳ Bộ Trưởng được đám cán bộ hầu như công khai bàn tán khắp nơi...
Đã là người trong quan trường,ai lại không có mắt nhìn xa trông rộng không thể nào không nhìn thấy với giao tình thân thiết với Bộ Trưởng tương lai thì tiền đồ Chủ tịch thành phố Mỷ Kỳ sẻ vô cùng sáng lạng,cá vượt vủ môn hóa Phụng là cái chắc rồi...
Thớt có tanh tao ruồi mới đậu,gan không mật mở kiến bò làm quái gì.Ở Nha Trang,người trên trán đã khắc chử ‘Mỷ Kỳ’ thì càng vửng lòng kiên định người khác thì tìm cách tới gần để tỏ lòng muốn nương tựa...Vì vậy mà mấy ngày gần đây nhà hàng H.S đã đông khách lại càng đông hơn bao giờ hết.Hai ‘việt kiều’ Mai Vy,Minh Hiền cũng đang trà trộn trong số người nầy để nghe ngóng,tìm hiểu.
Không giả việt kiều thì thôi một khi đã giả thì phải cho giống,nhưng phần lớn việt kiều xấu òm hoặc ú na ú nần. Mai Vy,Minh Hiền thì khác.Cả hai đều quần short áo camisol hai dây hở rún khoe núi đồi hùng vỉ,vòng eo con kiến,cặp đùi thon dài,bờ mông tròn lẳng hình như cố ý khoe sắc khiến đám đàn ông đực rựa ngồi gần đỏ liên tục liếc mắt nhìn,thỉnh thoảng nuốt nước bọt thầm mơ được úp mặt vào giửa 2 đùi trần trụi kia húp cho dù có giãm thọ vài năm cũng tình nguyện.
Hửu Long cũng là trong số nầy, từ lúc hai nàng bước vào thì gả đã bắt đầu để ý ,chờ một hồi lâu mà không thấy đàn ông đực rựa nào xuất hiện bên cạnh ,gả thầm nghỉ biết đâu hai nàng là ‘girls want to have fun?Nghỉ vậy khiến gả mừng rơn ...Đang kiếm cơ hội lân la làm quen thì thấy một trong hai quay nhìn mình cười...
’Trúng mánh rồi’,bụng mở cờ,Long đứng lên vuốt tóc,bước tới,cười chào thân thiện.Tỏ ra rất hiểu biết.
-Hello…Hai cô chắc là từ nước ngoài về.Nghe giọng nói tiếng Anh tôi đoán có lẻ là từ Mỷ ...Giọng người ở Anh thì khác...
-“Anh cũng từ Mỷ về ?” Minh HIền mặc nhiên ‘nhìn nhận’ đồng thời cũng ‘đánh giá’ đối phương.
-“Hi hi,không phải,tôi là người bản xứ...May I???” Hửu Long hãnh diện khi được nhận lầm...Để gây ấn tượng với người đẹp,gả cũng chêm tiến mẽo để chứng tỏ mình không tầm thường.
-“Mời ngồi,thêm 1 người thêm 1 phần náo nhiệt mà hơn nửa anh là người bản xứ thì hay quá.Lần đầu chúng tôi về Việt Nam nên không biết nhiều nên gặp được anh thì còn gì bằng..Hi hi, để tôi giới thiệu nha tôi là Mai Vy,đây là là Minh Hiền.Xin hỏi anh tên gì để tiện xưng hô ?...” Mai Vy cười quyến rủ.
-“Hửu Long ...Bạn tôi thường gọi là David...Cứ gọi tôi là David nếu hai cô muốn...”Thời buổi nầy không có tên ‘nước ngoài’ thì thật là quê mùa nên Long mĩm cười, hãnh diện khi giới thiệu tên Mỷ của mình,
-“Vậy thì gọi anh là David ...Hi hi,mời ngồi...” Minh Hiền,Mai Vy đánh mắt nhìn nhau,cả 3 kéo ghế ngồi xuống.
-“David uống gì?Xin tự nhiên nha,đừng khách sáo..”Mai Vy vẩy tay gọi,người nử phục vụ nhanh chân bước tới.
-Dạ ...quí khách cần chi ạ?
-“Ây,hai cô từ mỷ về thì coi như là khách.Cho tôi cái hân hạnh được mời hai cô nha...”Dứt lời,Long quay sang chỉ bàn của mình,hào sảng nói với nử phục vụ.
-Bàn bên kia cũng như bàn nầy,tất cả lát nửa đều tính cho tôi.Ừm,cho tôi lon Heineken...
-“Dạ được ạ...”Nử phục vụ gật đầu,bước đi,phúc chốc trở lại với lon bia Heineken và ly nước đá để xuống bàn...
-Hai cô uống gì,ăn gì xin cứ tự nhiên nha,tôi đãi.
“Như vậy sao được”... Minh Hiền áy náy.
-“Có gì không được chứ...Đừng khách sáo mà...”Long phát tay.
-“Hiền à,David đã nói như vậy thì mình đừng nên khách sáo nửa...David, cám ơn anh nha...” Mai Vy mĩm cười.
-À nè...Lần đâu tới Nha Trang à?Hai cô đã đi đâu chơi chưa?
-“Có đi một vài chổ nhưng chủ yếu là muốn thưởng thức các món ăn đặc sản ở Nha Trang,nghe đồn nhà hàng nầy rất có tiếng nên muốn tới thử ,hi hi,ngon thiệt đó.Ở ngay bãi biển,địa điểm quá tốt,thức ăn ngon,phục vụ tiêu chuẩn.Hèn chi quá đông khách.Chủ nhà hàng nầy thật có con mắt và tài kinh doanh...” Minh Hằng khéo léo nhập đề.
-“Hi hi, Nhận xét của cô thật lợi hại...”Nói tới đây,Long ngừng,nhìn quanh rồi nói nhỏ vừa đủ để hai nàng nghe đồng thời len lén ‘địa’ vùng núi đồi trước mắt.
-Bà chủ của nhà hàng nầy tên là Lâm Mỷ Kỳ cũng là Chủ tịch Thành phố Nha Trang đó.
-“Rồi sao?” Minh Hiền hỏi, nhìn Mai Vy ...Ánh mắt của hai nàng ‘mờ mịt’...
Chợt nhớ 2 mỷ nử việt kiều hiểu biết không nhiều về thể chế.Long nhỏ giọng giãi thích.
-Hai cô từ nước ngoài về nên không biết thì cũng không có gì lạ...Vị Chủ tịch Thành phố nầy là thân tín của ông Bộ Trưởng tương lai của Bộ Công Thương cho nên tương lai rất sáng lạng...
-“Oh...Hi hi,tôi hiểu rồi,ý anh muốn nói họ tới vừa làm thực khách vừa muốn lấy lòng...Anh cũng vậy à?” Minh Hiền,Mai Vy bật cười...
-“Suỵt,đừng nói lớn,đúng là vậy đó ây nhưng tui không phải đâu.Tui với cháu của bà ta là bạn thân ,hai vợ chồng nó là quản lý cho nên thường tới đây ngồi, đừng hiểu lầm nha” Long thanh minh thanh nga...
-“Hi hi,nói như vậy thì anh quen thân với người nhà của Chủ tịch thành phố rồi.Đâu cần phải như những người khác” Minh Hiền ‘ngưởng mộ’...
-“Ừm..Có thể nói như vậy...Tui và thằng Nghiêm chơi với nhau từ nhỏ tới lớn nên người nhà của nó tui biết hết á.Từ lúc Dì nó còn là Chánh văn phòng cho tới người cậu bộ đội đặc chũng , bây giờ đã là Bí Thư của 1 huyện ở Cần Thơ...”Long hãnh diện khoe quan hệ thân thiết.
‘bộ đội đặc chũng? Bí Thư của 1 huyện ở Cần Thơ?’Không hẹn mà Mai Vy,Minh Hiền trao đổi ánh mắt, cả hai có cùng ý nghỉ ‘Đây là 1 manh mối quan trọng.Người nầy rất có thể là tên hung thủ giết Duy Mạnh mà mình đang tìm.’Chỉ cần moi được người nầy ra và nếu đúng là như vậy thì đồng nghỉa với việc ‘tát’ vào mặt tên kia một ‘tát’...Hừ,đồ làm phách ,thấy Thủ trưởng coi trọng thì nghỉ ta đây giỏi lắm ý,lần nầy cho mi biết mặt,hai chị đây không phải tay vừa đâu...
Nghỉ vậy nên cả hai thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều...Minh Hiền giơ tay ,nử phục vụ nhanh chân bước tới,nhoẻn miệng cười rất chuyên nghiệp.
-Dạ,quí khách cần chi ạ.
-Mang cho tôi 1 chai Chateau de Callac Graves,làm ơn...
-“Dạ có ngay..” Cô phục vụ mĩm cười,quay lưng bước đi...
-“Giờ nầy đã có nhả hứng uống rượu à?” Miệng cười nhưng trong lòng Long đang muốn khóc,vô cùng hối hận khi nãy mở miệng nói ‘Từ Mỷ về thì coi như là khách.Cho tôi cái hân hạnh được mời’...Tưởng chỉ có 2 tô hủ tíu,hai ly cà phê thì chẳng có là bao nhưng mà chai Chateau de Callac Graves hơn 1 triệu...Thôi chết mẹ rồi,không biết lát nửa có gì nửa không đây,biết đâu chưa sơ múi gì được mà có thể tốn vài triệu?Thôi không được,mình đâu có giàu như vậy chứ...Càng nghỉ Long càng đổ mồ hôi lạnh,suy nghỉ tìm cách tam thập lục kế dỉ đào vi thượng.
-“Thích uống thì uống thôi,uống rượu cần phải có qui định giờ giấc sao?,đừng khách sáo,chúng tôi đãi anh...”Minh Hiền mĩm cười...
-“Hả?Hi hi,như vậy sao được,đã nói là để tôi mà...” Long mừng húm thở phào nhưng vẩn còn màu mè...
-“Khách sáo làm gì...Hai đứa tới đây chơi không quen ai,nghe anh kể chuyện thấy vui vui nên muốn mời anh uống chút rượu đỏ cho vui ấy mà...” Mai Vy đồng tình.
-“Hi hi..Hai cô đã nói như vậy tôi cũng không muốn dành nửa...Cám ơn nhiều..À nè,hai cô còn ở đây bao lâu?Có cần ai làm hướng đạo...”
Gả còn muốn nói thêm nhưng ngay lúc nầy,chuông di động reo lên từ máy của Mai Vy...
-“Xin lổi...” Nháy mắt với Minh Hiền ...Mai Vy đứng lên đi ra xa bắt máy.
-A lô...Sao rảnh rổi vậy Đức Bí Tịch?
-“Hi hi,chúc mừng hai cô nha,đã là Đại úy rồi,đúng là tuổi trẻ tài cao...
-“Anh mĩa mai đó à,nói về trẻ tuổi tài cao phải nói là Đức Bí tịch anh mới đúng,đừng nhiều lời,có gì thì nói ra đi...”Mai Vy cộc lốc.
-Ai..Muốn ngọt ngào dịu dàng nói chuyện với cô vài câu cũng bị cô xài xể.
-“Cái đó phải coi là ai nhưng hai từ ‘xài xể’ thì không dám đâu à.Chỉ là đề cao cảnh giác thui...Có chuyện gì nói đi,anh rãnh nhưng tôi đang có chuyện cần làm...”MaiVy vừa nói vừa bỉu môi.
-Ờ được rồi,hai ba phút thôi mà,Nha Trang có vui hong?
-Sao anh biết tụi nầy đang ở Nha Trang?Ạ,thôi tôi hiểu rồi,là Thủ trưởng nói với anh chứ gì?
-“Thủ trưởng của hai cô cũng như hai cô thôi,hỏi thì nhiều nhưng biết thì không nói với ai.
-Vậy sao anh biết tụi nầy đang ở Nha Trang?
-Là cô mới vừa nói đó,tôi chỉ đoán thôi nhưng bây giờ thì biết rồi...Hi hi...
-“Anh..” Biết mình lại thua hắn thêm 1 lần,Mai Vy hầu như muốn hôn mê bất tỉnh vì giận.
-Sao hả?Có tìm được gì manh mối gì chưa?
-Có thì sao ?Tôi không có bổn phận phải báo cáo với anh đâu à...Có điều là nếu anh muốn biết thì không thể không được nhưng tùy coi tâm tình của tôi vui hay buồn...
-“Cô thì vậy nhưng tôi thì khác,cho cô biết tin nầy nè,tin hay không thì tùy...Hung thủ giết Duy Mạnh là Lâm Thiện Nhân.Cả hai đều là bộ đội đặc chủng.Có thể nói hai người là bạn với nhau.Lâm Thiện Nhân có người chị tên là Lâm Mỷ Kỳ,lúc Trần Cao Kỳ làm Bí thư thì bà nầy là Chánh văn Phòng của huyện Vạn Ninh. Lâm Thiện Nhân bị thương nên được điều về đó là Phó Trưởng Phòng ...
-“Anh lấy tin tức nầy ở đâu vậy?” Mai Vy ‘nổi hung’,nàng thật không cam lòng khi nghỉ mình và Minh Hiền ra đây đã được 2 ngày chỉ moi được chút xíu tin tức,vừa rồi còn gọi chai rượu đãi tên kia với hy vọng moi nhiều hơn...Trong khi hắn ‘ngồi ở nhà’ còn biết nhiều hơn mình và Minh Hiền...Vì vậy tức muốn bể phổi...
-“ lấy tin tức nầy ở đâu không quan trọng,bây giờ có chuyện nầy nhờ hai cô điều tra nhưng tôi nghỉ việc nầy không dể dàng nên hai cô sẻ từ chối...Xong chuyện ở đây tôi ra ngoài đó tự điều tra...Thôi vậy đi nha,đủ 2 phút rồi,bây giờ không làm phiền cô nửa.” Biết bản tánh của thầy trò Trình Nhật Mai hơn nửa rất hiểu câu ‘mời tướng không bằng khích tướng’ bởi vậy giọng Đức đầy ‘tiếc nuối bất đắc dỉ’...
-“Anh chưa nói ra sao biết tôi từ chối?” Mai Vy sẳn giọng nhưng lời vừa nói ra nàng liền biết mắc bẩy khích tướng của ‘tên khốn’ rồi .Tuy vậy với bản tánh hiếu động lại thích thử thách,quyết làm trước cho hắn sáng mắt rồi sẻ tính sổ sau.
-Thôi đi..Hai cô chơi cho vui vẻ nha...
-“Trần Đức,anh có phải là đàn ông không mà sao lề mề quá vậy?” Mai Vy quát...
-“Cô hai à,tôi không cần chứng minh mình có phải là đàn ông với cô đâu à..Thôi được ,là cô muốn biết đó nha,mai mốt thất bại thì đừng đổ thừa nầy nọ...Nghe nè,trong cái vụ cướp tiệm vàng ở Nha Trang 10 năm trước có 1 đại úy bị bắn chết,nhờ cô đào sâu coi người nầy là ai,có quan hệ bạn bè với người nào.”Nói tới đây Đức ngừng lại cho Mai Vy 1 chút thời gian suy đoán...
-“Rồi sao nửa,nói tiếp đi.” Mai Vy cố đoán nhưng nàng như người đi trong sương mù, biết hắn không nói nhăn nói cuội,nhất định có mối liên quan nào đó vì vậy giọng trở nên dịu lại, hỏi tới.
-“Tuy chưa chứng minh được nhưng cho tới bây giờ có tới 99.99% hung thủ giết Duy Mạnh là Lâm Thiện Nhân.Người nầy với Duy Mạnh rất quen biết nhau,cho nên Duy Mạnh chính vì không đề phòng mà 1 phát bị Lâm Thiện Nhân bắn gục...Điều nầy giãi mã được tại sao Duy Mạnh là bộ đội đặc chủng giãi ngủ mà dể dàng 1 phát bị hạ gục mà hiện trường không có dấu vết hổn loạn.
-“Vậy có liên quan gì tới vụ cướp tiệm vàng?” Mai Vy nghi hoặc.
-Thường thì bọn cướp chỉ cướp chứ không giết người cho nên tôi nghỉ,đây chỉ là giã thuyết thôi nha có khi nào đại úy đó nhận diện được hung thủ nên bị giết.
-“Tôi thật không biết tại sao anh nghỉ vậy nhưng quá mơ hồ,không có căn cứ và sức thuyết phục.Hơn nửa điều tra Trần Cao Kỳ mới là nhiệm vụ lần nầy nhưng hình như không cần nửa vì anh đã nắm bắt hết tất cả rồi...”Mai Vy thất vọng khi nghỉ mình và Minh Hiền ra Nha Trang để tìm manh mối giửa Trần Cao Kỳ và hung thủ giết Duy Mạnh nhưng hắn đã rỏ hết rồi vì vậy chuyến đi nầy coi như quá dư thừa nếu không muốn nói là vô dụng.
-“Cô nghỉ vậy à?Nếu vậy không làm phiền cô nửa...” Đức cúp máy...
-“Tên kia đâu?” Mai Vy trở lại bàn,chỉ thấy Minh Hiền mà không thấy Long nên hỏi.
-“Đi toilet...Sao hả?”Thấy nét mặt Mai Vy có vẻ khó coi...Minh Hiền hỏi.
-Mai mình về ...Ở đây không còn gì nửa,hết chuyện rồi...
-“Về?Chưa xong gì hết mà,đã xãy ra chuyện gì?Nói nghe coi...” Minh Hiền trợn mắt.
-“Cái tên Trần Đức đó nha...Hắn...” Mai Vy đem chuyện nói nãy giờ kể tóm tắt...
-“Không phải đâu Mai Vy...Lúc ‘bà’ nói điện thoại,mình và tên Long tán gẩu chơi nó nói bộ đội đặc chủng em trai của bà Chủ tịch thành phố nầy có lúc làm anh hùng bắt cướp.Gom mọi chuyện với nhau thì người nầy chính là tên Lâm Thiện Nhân kia rồi...10 năm trước làm anh hùng bắt cướp,10 năm sau là sát thủ...Tôi thấy nhất định có vấn đề...Bây giờ tạm dẹp chuyện Trần Cao Kỳ qua 1 bên...Nghỉ thử coi,lời của hắn tuy là thiếu căn cứ nhưng nếu như hắn nói đúng thì vụ án đó hung thủ rất có thể là tên Lâm Thiện Nhân kia như vậy xem ra vụ cướp tiệm vàng có nhiều chổ bí ẩn...”
-“Nó có lý,sao tớ hồ đồ vậy...”Minh Hiền vừa dứt lời,Mai Vy đã vội bấm máy,nàng nghỉ mình thật quá hời hợt rồi chỉ tại trong đầu cứ tập trong lên chuyện làm sao vạch mặt Trần Cao Kỳ trước hắn mà thiếu suy nghỉ.
-“Từ từ đi...Không gấp...”Minh Hiền nháy mắt ngăn Mai Vy vì Long lúc nầy đã quay lại,gả cười cười khoe.
-“Hi hi,tôi vừa gọi điện nói cho thằng bạn nó có chiếc BMW,nó đang trên đường đi tới đây.Hai cô có muốn đi đâu chơi hong ?Như vậy tiện hơn không cần bao taxi.” Long khoe,gả đi toilet chỉ là cái cớ để gọi cho thằng bạn.Hai em việt kiều nầy đẹp bá cháy và chịu chơi còn khá hào phóng,một mình ‘nuốt’ thì không thể nào cho nên bấm bụng gọi thằng bạn,mổi thằng 1 em...
-Đi chơi?Được,từ từ đi,không gấp..Nè, hồi nãy anh đâng kể chuyện đánh cướp tiệm vàng, nói tiếp đi,à không ,nói lại từ đầu ,Mai Vy thích mấy chuyện như vậy lắm...
–“Wow?Đánh cướp tiệm vàng?Hấp dẩn vậy sao?” Mai Vy ‘trố mắt’.
-Thích nghe hả?Cũng phãi,như chuyện phim á...Hi hi,chuyện dài và hấp dẩn lắm để từ từ tui nói cho nghe...
...
Lúc lên voi càng huy hoàng thì khi xuống chó đời càng thê thảm.Tuy hiểu được thế thái nhân tình, đời là thế đấy nhưng Lâm Tú Quỳnh vẩn không cam lòng,trong lòng vẩn nhớ thời vàng son,tiền hô hậu ủng,vừa xổ mủi hắt hơi 1 cái đã đã có người hốt hoảng lo lắng...
Buổi trưa ngay sau khi Lâm Chánh Hy bị còng tay chở đi thì buổi chiều căn biệt thự nầy vắng như chùa bà đanh.Ngay cả đám tôi tớ cũng cuốn gói trốn mất.Tú Quỳnh đã từng gọi điện cho đám bạn bè xu nịnh mình trước kia nhưng phần lớn không bắt máy,số còn lại chỉ ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp cái cụp...
Tú Quỳnh hận,thù hận ngút trời,nghiến răng nghiến lợi hầm hừ ’Trần Đức,bà sẻ không bỏ qua cho mày’..
Chỉ là nguyền rủa thôi cho đở cơn hận thù nhưng có thể làm được gì?Tú Quỳnh cầm ly Whisky nuốt ực,như nuốt cơn hận thù...
‘Đing đoong...Đing đoong...’ Có tiếng nhấn chuông ngoài cửa...Hơn 1 tuần nay chẳng ai tới nhà,bây giờ nghe tiếng nhấn chuông,Tú Quỳnh ngạc nhiên,đến bên cửa sổ vén màn nhìn ra ngoài.Thấy là Thìn.Tú Quỳnh mở hé cửa,giọng hằn hộc.
-Ông còn tới đây làm gì?Con vợ của ông giỏi thiệt,chim sẻ đậu cành cao chắc tưởng thành phượng hoàng rồi,để coi được bao lâu...
-Chị Quỳnh,bây giờ nó là nó tôi là tôi...Tôi cũng như chị,cái gì cũng mất hết rồi,bị cách chức,khai trừ khỏi Đãng,từ nay mình là người 1 xuồng.Cho tôi vô rồi nói.
-“Còn gì để nói..” Tuy nói vậy nhưng Quỳnh không đóng cửa,quay lưng đi vào trong..Thìn cả mừng,lách người theo vào,nói với giọng oán giận...
-Tôi thiệt là có mắt không tròng,không ngờ vợ chồng bấy lâu nay mà bị con Cẩm Lệ bán đứng...
-“Chỉ tại ông ngu thôi,nói đi ông tới đây làm gì?Chúng ta không quen thân lắm đâu...” Quỳnh hất hàm,hỏi.
-Ậy,chị Quỳnh,sao chị lại nói vậy,nói thiệt nha,tôi lâm vào cảnh nầy cũng là 1 phần do chị thôi,ậy,nhưng mà mình làm mình chịu,tôi không trách ai hết á,có điều là tôi và chị bây giờ cùng chung cảnh ngộ,phải tương trợ lẩn nhau mới phải,1 cây làm chẳng nên non,2 cây chụm lại hy vọng sẻ được việc,chị suy nghỉ lại đi...
-“2 cây chụm lại hy vọng sẻ được việc?Ông nhìn lại ông đi,bây giờ ngoài trên răng dưới dái ông còn có gì và làm được cái gì? Tú Quỳnh văng tục.
-“Ậy,chị đừng nói vậy,tình cảnh của chi bây giờ cũng không hơn gì tôi mà...Tôi...
‘Đing Đoong... Đing Đoong ...Đing Đoong’ Còn đang muốn nói thêm thì chợt bên ngoài có người nhấn chuông khiến lảo im lặng..
Tú Quỳnh 1 lần nửa đến bên của sổ hé màng nhìn ra ngoài.Trong đầu kinh ngạc,khi nhận ra người này là con trai thứ của Nguyển Mạnh Tường và con mụ Lý Hồng Sa đây mà,nó tới đây làm gì?Quay nhìn Thìn,tay Quỳnh chỉ chỉ trên lầu... Thìn hiểu ý ,tuy không biết là ai nhưng,nhanh chân bước lên cầu thang.
-“Là cậu à?Tới đây có chuyện gì?” Tú Quỳnh hé cửa,lạnh lùng,cộc lốc hỏi.
-“Chị Quỳnh,tôi không có ác ý,để tôi vào rồi nói được không?” Quang Hãi mĩm cười,lể phép hỏi.
Tò mò muốn biết mục đích gả tới đây ,Tú Quỳnh không nói không rằng,quay người đi vào trong.Quang Hải lách mình bước theo sau,nhìn cặp mông căng tròn của Tú Quỳnh,gả thầm nuốt nước bọt,nghỉ trước kia thì không dám,bây giờ tại sao không?Ướm thử, được thì chơi không được thì thôi,có mất mát gì?Nhưng làm chuyện chánh trước đã...
-“Có gì thì nói đi...” Tú Quỳnh rót ly Whiskey hớp 1 ngụm,chẳng buồn mời khách...
-Tôi là Quang Hãi...
-“Tôi biết,cậu là con của Nguyển Mạnh Tường chứ gì,có gì thì nói đi,đừng dài giòng...”Tú Quỳnh phát tay,cắt lời.
-Ờ...Được,được,là như vầy chị Quỳnh , gần đây chắc chị có nghe qua chuyện Jessica cũng là Thủy lung linh,bà chủ nhà hàng ở Long Xuyên là con của tỷ phú Pháp?Nếu chị có coi TV thì chị chắc biết?
-“Rồi sao?Có liên can gì tới tôi?” Tú Quỳnh nhíu mài,tỏ vẻ khó chịu.
-“Chị nghe tôi nói hết cái đã,tôi chỉ cần 5 phút thôi...” Quang Hãi kiên nhẩn.
-“Được,5 phút,tôi cho cậu 5 phút,nói đi..”Tú Quỳnh nhìn đồng hồ,tuy ngày nay xuống chó nhưng đã quen rồi,thái độ vẩn còn rất trịch thượng.
-“Gần đây cô ta bị bắt cóc tống tiền rồi được Trần Đức cứu ra...”Quang Hãi vừa nói vừa quan sát nét mặt của Tú Quỳnh.
-”Lại là nó..”Tú Quỳnh nghiến răng...
-“Đúng vậy,là Trần Đức,thì ra nó là người vừa ăn cướp vừa la làng,chơi trò anh hùng cứu mỷ nhân mục đích để lấy lòng cha cô ta...Chị thử nghỉ xem nếu tin nầy được phát tán lên mạng thì nó sẻ ra sao?
-“ Cậu cũng có thù với nó à?”Tú Quỳnh cướp lời.
-Phải...Hai anh em tôi cũng vì chuyện nầy mà bị liên lụy,xém bị bọn in đô giết,chị nghỉ thử coi làm sao không ghi thù được?Còn nửa,chắc chị biết MC Diệp Chi của ĐTH Kiên Giang chứ?là vợ sắp cưới của anh hai tôi đó.Không biết nó có bùa mê hay thuốc lú gì mà Diệp Chi đã tuyên bố hủy hôn.
-“Có chuyện nầy ?Vậy sao anh hai cậu không tới đây gặp tôi mà chỉ có cậu?”Tú Quỳnh nhíu mài.
-“Bản tánh anh hai tôi có chút gà mái hơn nửa rất nghe lời ba tôi mà ba tôi không muốn đụng chạm với nó...Chị hiểu vì sao mà...”Thấy mắt Tú Quỳnh đăm chiêu suy nghỉ,Quang Hãi thầm mừng,ngừng để nàng ‘tiêu hóa’ tin tức mình vừa cung cấp,rồi nói tiếp.
- Quang Hãi nầy thì khác,tôi là người có thù tất báo,biết chuyện của Chủ tịch Hy cũng là nó đứng phía sau nên mới tới gặp phu nhân biết đâu mình có thể hợp tác...
-“Khoan đã,làm sao cậu biết được nó dở trò anh hùng cứu mỷ nhân gì đó?” Tú Quỳnh dè dặt.
-Chuyện nầy à,là Steven,người nầy là việt kiều Canada,cũng có thù sâu nặng với Trần Đức.Steven muốn hợp tác với anh tôi để quật thằng kia nhưng anh tôi thì nhát gan,nói cho đúng cũng không phải nhát gan mà là vì ba tôi thôi.
-“Cậu về đi...Tôi không muốn nghe nửa...” Tú Quỳnh đột nhiên nghiêm sắc mặt đứng dậy đuổi khách...
-“Chị Quỳnh...Chị...” Quang Hãi sửng sốt,trong đầu gã nghỉ Tú Quỳnh có thù sâu nặng với Trần Đức nên khi nghe được tin tức nầy nhất định sẻ tìm cách khai thác nhưng không dè phản ứng của Tú Quỳnh thật ngoài sức tưởng tượng...
-“Cậu không nghe tôi nói sao?Về đi...Chổ nầy không hoan nghênh cậu...
-“Mong chị suy nghỉ lại...” Quang Hãi tiu ngỉu...
-“Không cần phải suy nghỉ,chuyện ân oán của các người tôi không muốn xen vào...Chuyện nầy coi như tôi chưa hề nghe qua...Cậu về đi.”Tú Quỳnh phát tay,đi mở cửa...
-“Vậy coi như tôi tìm lầm người...”Bị đuổi như đuổi tà...Quang Hãi tức giận,đi 1 mạch.
-“Sao vậy Chi Quỳnh,đây là chuyện tốt mà...Mình có dịp...” Thìn từ trên lầu hấp tấp đi xuống...
- “Dỉ nhiên là chuyện tốt nhưng còn tùy thao tác như thế nào, có điều khẳng định là nếu hợp tác với mấy thằng ngu như nó thì là con đường tự sát...”Lâm Tú Quỳnh nheo mắt cười nham hiểm...Cầm điếu Craven A,bật quẹt ,hít một hơi,chu môi thả khói hình chử ‘O’ vô cùng điêu luyện...
-“Tôi không hiểu lắm nhưng nếu chị cần tôi làm gì cứ nói...Tôi sẻ làm hết sức mình” Nghe giọng điệu,Thìn biết Tú Quỳnh sẻ làm gì đó nên tỏ lòng.
-“Ậy,ở đây không có chuyện của ông..Ông về đi..”Tú Quỳnh xua tay đuổi...
-“Khoan đã chị Quỳnh,cũng là câu nói đó.Tôi và chị bây giờ cùng chung cảnh ngộ,phải tương trợ lẩn nhau mới phải,1 cây làm chẳng nên non,2 cây chụm lại hy vọng sẻ được việc,chị suy nghỉ lại đi...”Thìn kiên trì.
-Vấn đề là tôi không thể tin con vợ của ông...Đừng nói nhiều nửa,về đi...
-“Nó là nó,tôi là tôi...Con đỉ đó,tôi nghi nó ngủ với thằng Vinh...”Thìn nghiến răng...
-“Chuyện hồi nào vậy?” Tú Quỳnh hỏi dồn dập,nếu vậy thì khác,có thể khai thác lảo nầy.
-Không được 100% cũng là 99%...Tôi với thằng Vinh có thể nói là bạn nối khố,tôi là Đại tá Phó Giám đốc Sở,vậy mà thằng Vinh cái gì cũng bàn với con Cẩm Lệ,nhiều lúc còn to nhỏ họp riêng,không coi tui ra ki lô nào hết.Thằng con nít cũng biết mà hai đứa nó làm gì...Bây giờ nó được lên Đại tá đãm nhiệm Phó Giám đốc nên càng coi tôi không ra gì.
-“ Vì anh thì bị tước lon ,khai trừ ra khỏi hàng ngủ...Đời mà,hiểu được,hiểu được...Cho nên anh muốn trả thù...” Tú Quỳnh gật gù.
-“Đúng vậy,chị muốn tôi làm gì nói đi,chị nói sao tui làm vậy...”Mắt Thìn đỏ ngầu vì giận khi nhớ lại đêm hôm qua muốn ‘gần gủi’ ai dè bị Cẩm Lệ thẳng thừng từ chối hoàn toàn khác với trước kia,hơn nửa còn nói từ nay phòng ai nấy ngủ khiến lảo tức điên lên ...Thìn nghi ngờ vợ lảo đã lên giường với thằng Lâm Chí Vinh vì thằng nầy cũng thuộc loại thích gian dâm vợ người khác hơn nửa Cẩm Lệ vú đít nây nẩy,thằng dê nào nhìn mà không nắng cực?Cho nên thằng Vinh không thể nào không nổi lòng hươu dạ vượn.
-“Bình tỉnh lại..nè,uống chút rượu đi...” Tú Quỳnh rót cho lảo ly Whiskey...Thìn cầm ly,nốc 1 hơi cạn sạch,đưa tay chùi mép.
-“Thằng Trường Giang muốn lợi dụng tôi phát tán chuyện của thằng kia lên mạng.Nó tưởng tôi là ai?”Tú Quỳnh trề môi,khinh thường.
-“Trường Giang? Sao bổng dưng chị nhắc tới thằng Trường Giang vậy.”” Thìn mờ mịt,lảo không hiểu sao lại là Trường Giang ?Vừa rồi là thằng Quang Hãi mà.
-
-“Ừ,là thằng Trường Giang, nó kêu thằng Quang Hãi ra mặt tới đây muốn tui ra tay làm chuyện nầy còn nó thì núp lùm phía sau.Thất bại thì tui và thằng Quang Hãi lãnh đạn ngược lại thì ...hi hi nà anh thử nghỉ coi bắt cóc con gái tỷ phú rồi cứu ra...Vừa ăn cướp vừa la làng thật hay giả thì khó mà biết được nhưng khẳng định chuyện nầy sẻ kéo được thằng Trần Đức xuống vũng lầy...Nó nghỉ Tú Quỳnh tôi là ai,nó còn non tay lắm..”Tú Quỳnh bỉu môi khinh thường,cầm ly rượu hớp 1 ngụm.
-“Sao nó lại làm như vậy?...” Thìn chưng hửng.
-“Thù hận,lợi ích,ganh ghét,đố kỵ...Khó nói lắm...Thằng Trường Giang rất âm hiểm nhìn thấy vậy nhưng không phải vậy,là Nhạc Bất Quần đó,ngoài nhìn thấy hiền,đàng hoàng nhưng tâm địa rất xảo trá...”Tú Quỳnh rùn vai.
-“Nhưng Quang Hãi là em của nó mà hơn nửa rất có thể ba nó sẻ vì chuyện nầy mà bị kéo xuống nước...”Thìn nghi hoặc.
-Vậy là anh không biết rồi,là hai anh em 1 cha khác mẹ thui.Thằng Trường Giang bấy lâu nay nghỉ vì con mụ Lý Hồng Sa mà má nó chết còn lảo Mạnh Trường thì nhu nhược, Lý Hồng Sa nói sao lảo làm như vậy ...Chuyện nầy ít người biết cho nên anh không biết cũng phải...Tui cũng là tình cờ mới biết...Nói tóm lại thằng Trường Giang muốn khai thác chuyện nầy để vừa trục lợi vừa trả tư thù...
-“Thì ra là vậy,cũng may chị biết nên không mắc mưu...Thiệt không ngờ ha...Nhưng nghỉ kỷ đây là cơ hội tốt để quật Trần Đức thằng nầy mà ngả thì thằng Vinh sẻ mất chổ dựa,chừng đó...”Thìn vở lẻ,lắc đầu tiếc nuối.
-“Anh lầm rồi,được dịp tốt để quật thằng khốn kia tại sao không làm?mà còn làm rất đẹp nửa kìa...” Tú Quỳnh cười âm hiểm...
-“Hả..Không phải vừa rồi chị...” Thìn sửng sốt,như đi trong sương mù,hoàn toàn không hiểu Tú Quỳnh nói gì nửa.
-Người ta muốn ném đá dấu tay thì tôi cũng làm y chang...
-“Ý của chị là...”Thìn bắt đầu ngộ ra...
-“Hi hi đúng vậy,mình tung tin này lên mạng rồi ngồi coi kịch..Tin rằng sẻ có nhiều ‘tình tiết’ vô cùng hấp dẩn ...
-“Được vậy thì tốt quá,bây giờ tui hy vọng thằng đó sụp dẩn tới thằng Vinh sụp ”Thìn hai mắt sáng rở.
-“Không dể dàng như vậy đâu còn phải làm rất nhiều chuyện nhưng khẳng định no sẻ khốn đốn,anh nghỉ coi tỷ phú gì đó ba của con Jessica biết được chuyện con gái mình bị bắt cóc là do nó giở trò?Jessica là người Pháp,chính phú pháp sẻ gỡi công hàm tới chính phủ VN để bày tỏ bất mản..” Nói đên đây Tú Quỳnh nhướng nhướng mắt nhìn Thìn...
“...Ha ha Hi hi...”Cả hai bật cười khoái trá...
-“Ậy,nhưng mà chị Quỳnh,rũi,tui nói là rũi thôi nha,người của nó điều tra được tìm tới mình ...” Thìn ngập ngừng.
-“Anh sợ sao?Bây giờ anh chỉ còn trên răng dưới ‘dế’ vậy còn sợ cái gì?Nhưng mà yên tâm đi,nghe nè...”Tú Quỳnh lấy di động bấm.
‘Không cần phải suy nghỉ,chuyện ân oán của các người tôi không muốn xen vào...Chuyện nầy coi như tôi chưa hề nghe qua...Cậu về đi.’
Thì ra là hầu như toàn bộ đối thoại với Quang Hãi đều được ghi âm lại...
-Nghe rỏ chưa,tui có bằng chứng ‘là người tốt’...Với đoạn ghi âm nầy có chuyện gì thì mủi súng sẻ chỉa về tụi nó.Không liên can tới tui càng không liên lụy tới anh đâu..Đừng lo,tôi chỉ cần anh theo sát nhất cử nhất động của con vợ của anh rồi nói tôi biết..Sao hả có làm được không?
-“Sao lại không chứ, chị nói sao tui làm vậy...” Thìn vừa nói vừa ‘địa’ ...Hơi men làm người lảo nóng hừng hực,đã khá lâu bị Cẩm Lệ không cho đụng tới nên ‘khí tồn tại nảo’ .Tú Quỳnh thì mặc áo ngủ cho nên lảo vừa nói vừa len lén nhìn.
-“Anh nói vậy thì được rồi,nè,uống thêm đi...Nhìn đã chưa?Anh coi anh kìa,bị con Cẩm Lệ ‘treo’ phải không?Muốn à?”Biết muốn thu phục lảo nầy thì cần bỏ ‘chút vốn’,hơn nửa mấy ngày nay chưa có mùi đàn ông,ánh nắt Tú Quỳnh trở nên lẳng lơ...
-“Hi hi..Cũng là em hiểu anh nhất...Nè ,từ nay em nói sao anh làm theo...” Miệng đổi từ ‘chị’ sang ‘em’,gần đây khí tồn tại nảo,giờ được Tú Quỳnh bật đèn xanh,Thìn vội vàng ngồi hụp xuống,vén cái áo ngủ lên,tuột cái quần lót xuống áp miệng vào hít lấy hít để...
(Hết Phần IV - Chương 110 ... Xin mời đón xem tiếp Phần IV - Chương 111 )





















& gửi kèm CC 1 bản tới 


