NHỮNG MẢNH ĐỜI
(Truyện Đồng Tính Luyến Ái)

Tác giả: Handsome Boys
E-mail:
loveboy_saigon***@yahoo.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt tất cả các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gởi truyện.


Phần 5: Mãi Một Niềm Đau (Cuối)







THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới


Có dịp đi ngang qua cơ quan Thắng làm việc tôi ghé vào hỏi thăm, bây giờ là 5 giờ chiều tôi hy vọng Thắng cũng hết ca trực. MỘt bác bảo vệ già hỏi chuyện tôi và cho biết Thắng vừa đi ra ngoài để bắt đầu cho một đêm bán vé dạo. Tôi cảm thấy hơi buồn nên chỉ trò chuyện qua loa rồi định đi. Nhưng ông ta làm tôi phải khựng lại với một câu hỏi với theo:”Cháu đến đòi nợ thằng Thắng hả?”,

Không khỏi thắc mắc tôi quay lại: “Bộ nó nợ người ta nhiều lắm hả Bác?”

“Cả 7 triệu bạc mà không mượn thì ở đâu ra mà bồi thường cho người ta chứ, thật tội cho nó quá ”

Chuyện gì thế này, Thắng đã gặp chuyện gì? Tôi chồm tới gần người bản vệ già như cố nghe cho thật rõ ràng đầu đuôi câu chuyện. Thì ra thế, Thắng đã vô ý làm mất một chiếc xe của người trong cơ quan và phải bồi thường 50%. Thắng ơi, mầy lấy đâu ra với số tiền đó chứ? Tôi chợt nghĩ về Hùng rồi như chợt hiểu điều gì đó, cáo từ người bảo vệ tôi cố rão bước tìm Thắng trước rạp chiếu bóng quen thuộc của nó. Nhìn quanh quất mà vẫn không thấy Thắng đâu, tôi như vô vọng định quay về. Rời rạp chiếu bóng một đoạn tôi chợt thấy Thắng ngồi trên chiếc ghế đá cách đó không xa, rũ rượi, bơ phờ, trên tay những chiếc vé số phất phơ như vẫy gọi ai đó. Như vô hồn, Thắng vẫn không nhận biết khi tôi tới gần. Bàn tay tôi đã làm Thắng như chợt tỉnh khỏi giấc mơ đẹp hảo huyền nào đó.

Tôi đem chuyện đó hỏi lại Thắng, biết không thể nào giấu được tôi Thắng bèn cho tôi biết số tiền đó là do một người trong cơ quan cho mượn, và thay vì trả tiền anh phải trả bằng tình…. Một niềm vui đã cứu vớt anh nhưng đó cũng là một hoen ố bắt đầu cho cuộc đời của anh.

Chúng tôi im lặng nhìn về phía dòng người nhộn nhịp qua lại, những con người tươm tất trong âu phục theo mốt đang lướt trên nhưng chiếc xe bóng loán. Bên cạnh đó cũng có những con người vội đi trong lầm lũi.

Rồi cuộc đời lại phải thế sao? Nghèo quả là có tội sao? Nếu không thì tại sao phải hứng chịu nổi khổ nhục vì đồng tiền thế?

- Thắng ah, tụi mình là người không bình thường nhưng dù sao chúng mình cũng không đến nổi phải như thế đúng không?

- umm… đừng nhắc nữa Đức

Tuy tôi nói thế như nếu tôi rơi vào hoàn cảnh đó thì phải làm sao để có 7 triệu đây? Đâu phải lúc nào cũng có người sẳn sàng bỏ ra số tiền đó để cứu vớt chứ. Phải có thiện cảm gì đó với mình thì mới được. Nghĩ lại lời Thắng nói tôi nghĩ cũng đúng. Anh ta đã quan tâm đến Thắng cũng khá lâu rồi mà và sự giúp đõ đó cũng đáng được đền đáp gì đó.

- Thắng đừng buồn nữa, có lẽ mình không đi đâu tránh né được số kiếp đâu. Chúng ta chấp nhận về nỗi khổ đó đi. Nhưng Thắng đừng vì thế mà đánh mất hẳn con người mình. Chuyện tình đó rồi cũng chỉ là thoáng qua mà thôi. Hy vọng rằng sau đó là một chuỗi ngày tốt đẹp hơn.

- umm… nhưng Đức này, nói thiệt mình không thể sống như vợ chồng với người ta được, hằng đêm phải chường thân thể mình ra cho người ta sờ mó, muốn làm gì thì làm. Sợ đến một lúc nào đó mình không thể dứt ra khỏi lối sống đó Đức ah.

Mình hiểu mà Thắng, mong rằng Thắng sẽ không như thế. Những người như bọn mình thì phải thế đó Thắng, mong muốn có điều đó nhưng nó đến bất thường thì lại không muốn chấp nhận. Chẳng lẻ những người như chúng ta không có cơ hội có được hạnh phúc đúng nghĩa của nó sao????

- Đức, Đức… mầy đang nghĩ gì thế? Tao biết mầy cũng nghĩ như tao thôi phải không? Hằng đêm tao vẫn có cuộc tình, vẫn có người chìu chuộn ôm ấp. Đó là mong muốn của những người như bọn mình. Nhưng điều đó không phải thể đúng không? Điều đó đến không phải theo kiểu như thế phải không? Híc híc…

- Mầy khóc sao? Làm ơn đi… tôi như nghẹn lại… tao sẽ tìm thằng Hùng, hy vọng rằng bọn mình sẽ cùng vượt qua thời gian này Thắng ah…

Nó chỉ im lặng và lầm lũi đi, tìm Hùng ah, nó cũng vậy thôi, vì cuộc sống nó phải đi theo còn đường đó rồi mà. Mình cũng vậy thôi mà cũng kiếm tiền theo kiểu như thế chứ khác gì nào? Nhưng liệu có cách nào khác hơn không? Mong rằng suy nghĩa đó không đeo đũi mình trong cuộc đời này. Nó vừa nghĩ ngợi vừa lầm lũi bước đi. Cho mãi đến khi bóng nó khuất sau cây cầu thì tôi mới rẽ qua đường Trần Quang Khải để về hướng mình muốn đi.

Hết

Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!