CoiThienThai.com - The Largest Vietnamese Entertainment Network

Buy Sex Toy Sex! Do choi danh cho nguoi lon! Click here!

Xem phim phá trinh! Hấp dẫn tuyệt vời - Click here!

Bạn đã có bảo hiểm nhân thọ (life insurance) chưa? www.HaPhanInsurance.com !

ThanhHaFlower.com - Mua hoa, gửi quà về Việt Nam ! Giá rẻ nhất!

Official websites: www.CoiThienThai.com || www.CoiThienThai.net

GÂY QUỸ CÕI THIÊN THAI - MEMBERS V.I.P Đăng ký thành viên: Members Log in || » Members Sign up « || » Cancel Membership «

Bạn có biết ? CõiThiênThai.com là nơi phổ biến Truyện Người Lớn miễn phí đầu tiên? CõiThiênThai.com có kho tàng truyện người lớn lớn nhất?

  • facebook
  • google plus
  • twitter
  • youtube
  • linkedin
Results 1 to 2 of 2
  1. #1
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    20,520

    Default Niệm Khúc Tình Yêu (7 Phần) (Tác giả: Bùi Thơm Ngọt)

    NIỆM KHÚC TÌNH YÊU

    Tác giả: Bùi Thơm Ngon
    E-mail:
    hhleemai***@hotmail.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)
    Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện.
    Lời tác giả:
    Câu chuyện tiếp nối:”Cô nàng đầy nghĩa tình”.
    Nàng Hạnh Nhi không phải là cô gái duy nhất trong xã hội Việt Nam hiện nay, chung sống như vợ chồng với ông Giám đốc Xuân, hay những người giàu sang. Nàng không manh nha đem lòng tham lam, chỉ hưởng theo khoản tiền cho nàng hoặc chấp nhận làm vợ hờ, an thân, thủ phận được gần người nàng yêu với điều kiện được bao ăn bao ở, lên xe xuống ngựa ở nhà sang, cửa rộng lấy làm hảnh diện ngửa mặt với đời. Nay cô sanh nở và về sống chung thờøi gian “ký hợp đồng” còn hiệu lực. Nhờ vào phúc túc đào hoa của cô vợ bé, ảnh hưởng sự nghiệp ông Xuân được thăng chức Tổng Giám đốc. Nhà cửa bề thế thêm ra, thêm người thêm việc, thêm uy quyền và uy tín nổi bậc nhất trong Tỉnh lớn ở miền Nam. Nhân vật và bối cảnh hoàn toàn giả tưởng...


    Phần 1: Nữ Trưởng Phòng Khả Ái







    THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới

    Phiên họp sơ bộ trong hai tháng qua, đã trình qua tỉnh được duyệt trình thuận. Ông tân Tổng Giám đốc Nguyễn Trọng Xuân, nhận chỉ thị từ cấp trên, phát triển nâng cơ sở tại địa phương ngành Xuất nhập cảng thành cấp Tổng Nha trực thuộc Bộ Kinh tế và Thương mãi
    Ông Cao văn Viên, Trưởng phòng sản xuất tại thành phố Mỹ Tho đảm nhận Giám đốc sản xuất. Mai văn Luân ở huyện Cái Bè thuyên chuyển về đảm trách Giám đốc Tài vụ và Nhân viên trước tiên vì anh có bằng cao học về Quản trị và Hạch toán Kinh tế. Trong tinh thần dân chủ, khi vị trưởng phòng nâng một chức, viên phó Phòng lên trưởng. Giới trẻ và tốt nghiệp ngành nghề chuyên môn ưu tiên đặt để.
    Theo mỹ ý ông Xuân không muốn tiếp nhận, phối trí người từ nơi khác xin chuyển về, sợ không hợp tánh tình, khác “gu” gây trở ngại cơ cấu điều hành, nhất là công việc sản xuất, xuất cảng phải tế nhị, nếu không muốn nói phải có nhân cách tức tánh “chịu chơi cùng mình” đầy tính phóng khoáng hy sinh vì quyền lợi Xí nghiệp.

    Ông Lê Minh Hoàng nguyên là Trưởng phòng Tài vụ và Nhân viên nay đảm trách Phó Giám đốc giúp ông Luân, vị Giám đốc mới đến; ông Hoàng khá nhiều kinh nghiệm và quen hầu hết các viên chức tại địa phương, dễ dàng xoay trở vấn đề Tài chánh, nhân sự....

    Cô Trần Thiên Trang, Cử nhân Kế toán viện đại học Thương mãi Hà Nội, với hơn 5 năm kinh nghiệm nay thành Trưởng phòng Tài vụ tiếp tục điều hành.
    Cô Phương Lý đảm trách trưởng Phòng Nhân viên cho cơ sở hơn 150 nhân công và văn phòng. Cả hai cô nữ đặt dưới quyền ông Phó Hoàng lo nội vụ, ông Giám đốc lo đối ngoại và tổng quát. Ngôi biệt thự một tầng lầu là văn phòng làm việc của ông Xuân lúc trước nay đang nới rộng để thêm chỗ làm việc cho viên tân Giám đốc Luân. Cơ sở cũ đang bị chiếm ngự vật liệu, trang thiết bị vì thế gia đình ông được tỉnh cấp phát cho chỗ ở tạm thời trong cư xá viên chức cao cấp tỉnh.
    Phòng ngủ cũ của ông Xuân, nay là văn phòng tạm của ông ở trệt. Còn ông Luân lấy phòng khách kề bên, anh ngăn phía làm chỗ ngủ tạm thời trong vài tháng đầu, chờ cơ sở của Giám đốc Cao văn Viên ở thành phố hoàn bị có cơ ngơi thật sự.
    Ông TGĐ Nguyễn Trọng Xuân, mời cô Trang, tân Nữ trưởng phòng Tài vụ, lên văn phòng thông báo cấp khoản 65 % vay mượn từ Ngân hàng trung ương chấp thuận sẽ rót về ngân khố nhập ngân sách Tỉnh trong thời gian ngắn, như văn thư trước mặt, do công trạng ông Hoàng và Luân trao đổi phía đối tác xong. Chỉ còn việc cô “móc nối” với tỉnh nhận ra trả tiền từng phần chi xuất cho nhà thầu xây cất, nới rộng cơ sở và mua trang thiết bị.
    -Cám ơn bác Xuân thương tình nâng đỡ, cháu hứa chu toàn nhiệm vụ.
    Chúng tôi cám ơn cô Trang trước nhất, vấn đề tài chánh trôi chảy nhờ tay cô và anh Hoàng, tôi có cơm kẻ có cháo đồng lao cộng tác đưa Xí nghiệp cùng lên. Tôi đảm nhiệm, không lâu sợ bị cấp trên điều sang tỉnh hay trung ương lảnh nhiệm vụ mới.

    Gần đến giờ tan việc khỏang 5 giờ 00, sau gặp ông Xuân. Ông Phó Hoàng báo tin cho tôi chiều nay ông hẹn gặp anh em ngân khố dẫn họ đi nhậu, khi mình tiếp xúc xem họ có “yêu cầu” “bức thiết” gì, bây giờ mới chánh nhờ vào khả năng khéo léo của cô đó. Tôi lắng nghe như thầm tán thưởng:
    -Vâng tốt quá, trong tỉnh với nhau có “điều kiện”, em sẽ lo chu toàn, Trang suy nghĩ họ không khó khăn với nữ chân yếu tay mềm như cô làm chi!. Dễ người thì dễ ta, có qua có lợi mới toại lòng nhau thế thôi.
    Hết giờ làm việc tại cơ quan tôi quay về căn hộ của mình giặt áo quần, thói quen ngủ dậy trễ vội đến cơ sở bỏ mặc giường nệm không dọn dẹp. Vừa tắm rửa xong, nhớ lại xấp hồ sơ vay mượn tiền lấy ra đọc để có ý trước khi giao tế tối nay. Khoảng hơn 7 giờ 30 chưa có tin tức gì từ ông Hoàng lo đi tiếp xúc với đối tác, định ra phòng khách xem tin tức. Chợt có điện thoại ông báo ra điểm hẹn để giáp mặt. Tôi bươn bả lái xe ra hướng bờ sông Tiền, ngừng lại nhà hàng khásang trọng đèn đuốc sáng trưng, từ bãi đậu xe bước vào cửa đã thấy chú Hoàng đón chờ sẵn, nét mặt đầy hân hoan tươi cười:
    -Chú đã trao bản dự thảo rút từng đợt tiền tín dụng, họ xem phớt qua và muốn gặp trực tiếp em.
    -Chú thấy thái độ họ thế nào, dồn dã hay là mờ-ớ muốn đòi hỏi gì... hả chú?.
    Tôi thấy chú Hoàng hơi sượng tỏ ra ấp úng:” Họ mời em vào để họ bàn bạc, nên anh nghĩ giao trọng trách cho em từ tối nay để về nghĩ và gặp nhau sáng mai.
    Tôi cảm ơn chú ta và chợt nhớ trong đầu ban chiều hứa với TGĐ Xuân, xin bác yên tâm. Hai vị mà chú vừa nói họ đang ở đâu?. Chú Hoàng không vào chung với Trang sao?
    Tôi nghĩ họ chỉ mong gặp trực tiếp mình cô thôi. Vậy để tôi cùng vào đó rồi về sau cũng chẳng muộn.
    Lòng tôi đang phân vân theo bước chân chú Hoàng cùng lên tầng lầu dành cho thực khách có biển “Reverse” gắn ở cánh cửa.
    Tôi ngoại suy trong trí, chả lẽ chú Hoàng thường ngày làm việc chung, tôi rất mực kính nễ, kêu bằng chú dạ thưa kính cẩn, giờ dụ “cô cháu” đến để “làm tình” cho đã sao cà!? Nhưng tôi hoàn toàn đoán sai. Hai người đàn ông là Trưởng và Phó cùng làm việc ở ngân khố tỉnh, thấy nét mặt thoáng quen khi giao nạp tiền thu nhập hằng tháng. Cả hai gương mặt Nam hơi đỏ hồng vì đã nhấm nháp rượu từ nảy giờ.
    Chú Hoàng giới thiệu xong chào tạm biệt lui bước. Họ đứng dậy chào và bắt tay cách thân thiện, khiến tôi an tâm:
    -Cô Trang đẹp quá -họ tỏ lời khen lấy lòng- sau đó mời chúng ta cụng vài ly được không?
    Tôi gật đầu đáp lễ, đã đến đây không uống sao hoàn thành nhiệm vụ. Rượu Tây tôi uống được, vì đã nếm qua vài lần nên tự tin nhưng liệu sức mình để còn tỉnh táo lo công tác.
    Hai người Nam tự giới thiệu một là Tùng và người kia là Vàng, tôi phỏng đoán họ khoảng dưới 38 tuổi khá chững chạc, hai người nói năng rất ăn hiệp với nhau. Tôi nghe Vàng xưng hô với Tùng bằng anh, luôn tỏ thái độ nhường nhịn, kính nể.
    Cả hai người Nam cho biết ngân sách từ trung ương đã rót về và địa phương, cũng như dự chi xong cho Xí nghiệp mới.
    Tôi hoàn toàn hân hoan có số tiền tiến hành xây dựng và phát triển Xí nghiệp dễ dàng, tạo uy tín cho cá nhân tôi không ít từ nay trước ban Giám đốc. Tôi nhắm vài món ăn cho ấm tỳ-vị, cầm ly rượu trên tay, lòng đang nôn nóng chờ nghe họ sẽ đặt điều kiện như “tối hậu thư” gì sau khoảng tiền tín dụng kia. Giấy tờ hành chánh, Tình và Tiền chớ gì?. Tiền thì mình không thể hoàn toàn quyết đoán một mình chia tỷ lệ vì còn cấp trên. Hành chánh các khỏang điều lệ chăng?. Còn tình thì nên chọn một trong hai Nam giao duyên như kiểu thông dâm, chắc họ muốn “đánh cặp” vui một lần đêm nay, dù sao mình là con gái chưa chồng chứ nào phải gà đồng, cô gái trắc nết lẵng lơ gì?. Vì dịch vụ thế thôi...
    -Vâng chẳng ai “cho không điều gì”, ngoại trừ cha mẹ là người trong nhà không kể. Tôi luôn hiểu vậy, nhưng thật khó để mà thấu đáo được những gì người trong cuộc nghĩ đến tối nay. Chợt nghe ông Tùng nói chúng tôi rất nể trọng ông Hoàng và mến mộ tài nghệ cô vừa lên chức, nên chịu mọi trách nhiệm hậu quả sau nầy nếu bị kiểm toán. Cả hai yêu cầu cô Trang một vấn đề, không biết em có chịu không vì nó hơi đi xa lãnh vực chuyên môn?
    Tôi không phải cô gái hay cả thẹn để làm mất thêm thời giờ, ưa thực tế vào đề liền quyết định lẹ, nét mặt tươi cười gật đầu.
    -Em đã nhờ hai anh giúp, vậy em phải làm gì đền ơn đáp nghĩa, xin anh cứ thẳng thừng, chúng ta không nên khách sáo cho phí thời gian.
    Anh Vàng chen vào bằng giọng có men rượu:
    -Tụi anh muốn em phục-vụ đêm nay?.
    Em vui vẻ chỉ một đêm nay thôi, từ mai đi mọi việc trôi chảy như dòng sông Cửu mang đầy phù sa của quê mình đó em!
    Tôi dự kiến nên không bị luống luống vì đã tiên đoán trong lòng lúc nảy, thêm bởi tính phóng khoáng nên bình tỉnh đáp:
    -Em sẽ chiều chuộng hai anh tận tình suốt đêm nay.
    Nhưng chả lẽ một lúc em phải hầu hạ cả hai vị sao?
    Anh Tùng lấy thế kể cả là Trưởng, xưa nay hai đứa giải quyết và làm việc ”một đôi” song hành, anh hy vọng trong tinh thần đó, em sẽ chiều chuộng hai người một lúc nhen.
    Tôi phân vân mới hỏi lại:
    -Chuyện gió trăng em thấy không vượt tầm tay, nhưng ngại địa điểm có người ta biết và... chừng nào?
    Vẫn lời anh Tùng chủ động
    -Anh muốn bây giờ, ở chính chỗ nầy.
    Tôi còn chưa tin: Đây là chỗ ăn uống đông người kỳ lắm?
    -Trang yên tâm nhà hàng Vĩnh Ký là chỗ quen biết đầy tin cậy. Phía sau có phòng trống và kín đáo chỉ dành đặc biệt cho khách VIP như chúng anh. Nếu Trang cảm thấy thoải mái chứ?
    Không do dự tôi gật đầu: Tùy cả hai anh.
    Anh Vàng cẩn thận, hỏi tôi đến bằng xe hơi hay honda phải không, để anh nhờ bồi chạy vào chỗ dành riêng, đậu ngoài bãi tập thể không an toàn.
    Tiếng nhận chuông nghe reng, có lẽ người lễ nghi phục vụ trực riêng biệt cho chúng tôi, chỉ một giây sau anh bồi bàn ló đầu vào, và Vàng liền trao chìa khóa, xong dặn giữ chung cả ba ở quầy trực. Bồi bàn rời khỏi.
    Anh Tùng tới vách nhận nút bức hoành-phi cuốn ro ro lên cao, là cánh cửa ăn thông phòng ngủ to phía sau. Tôi theo chân anh bước vào căn phòng trang trí khá sang trọng của khách sạn 4 sao, đèn neon sáng trưng. Cảnh trí thật ấm cúng ngoài dự tưởng của tôi, thêm các loại hạt khô chứa trong bịch nylon bày sẵn, trên kệ vách vài chai rượu mạnh, chùm ly pha lê treo lủng lẳng. Trong tủ lạnh có đủ các loại nước giải lao nhẹ.
    Mặt bên kia là lối ra hàng hiên đi xuống lầu, như thế họ thiết trí căn phòng dài làm hai phần, ngăn đôi bằng ri-đô (hoành phi) có vẻ cảnh trí: một bên ăn, hay chỗ xoa mạc-chược, binh xập xám ngồi theo nhóm nhiều người. Một nửa bên còn lại là phòng ngủ hay chỗ làm tình của khách với hai giường đôi trải khăn trắng. Thật là bối cảnh tình yêu sau tấm ri-đô chờ đón ba con tim. Ở góc phòng là chiếc Tivi to và chiếc bàn với ghế và đèn ngủ nhỏ bày biện tươm tất khang trang.
    Anh Tùng khóa trái cửa lại, gian phòng chỉ có ba người, tôi mới cảm thấy mình lẽ loi chưa từng có, bắt đầu tim hồi hộp nhảy mạnh hơn đầy sự kích thích náo nhiệt trong từng thớ thịt theo dòng máu chạy rần tỏa khắp châu thân. Máy điều hòa bên trong thật dễ chịu theo màn đêm, tôi nhìn chiếc giường ngủ như đồng lỏa với tội lỗi!?
    Trong khi anh Vàng lo pha rượu ở quày, còn anh Tùng đưa tay như ra lệnh cho tôi tiến lại gần, rồi anh quan sát từ đầu đến chân.
    -Em đẹp quá với dáng dấp khá thanh tú, mái tóc cắt ngắn đen huyền úp sát mang tai, duyên dáng của cô gái trí thức miền Nam dễ mến.
    -Cám ơn anh có lời khen em từ phút đầu gặp gỡ đến giờ.
    Anh Vàng tiến lại trên tay cầm hai ly rượu dự định trao cho hai người liền nói: Trang vui vẻ với hai anh chớ, sẵn sàng chưa?
    -Dạ vâng, tôi vui vẻ với nụ cười liền gật đầu.
    Vậy mời em ra áo đi. Mời anh Tùng khởi động trước.
    Tôi bắt đầu cỡi bỏ áo veston khoác ngoài, còn bộ áo cánh sát nách hai dây nhỏ, phơi bày chiếc nịch ngực màu đen nâng cao cặp nhũ hoa to trắng lồ lộ nửa nọng vú như bị tung ra ngoài khiến 4 con mắt chú mục, họ hít hà cùng một lượt. Bất giác hứng tình Vàng bỏ ly rượu tiến lại gần tôi hơn:
    -Cho phép anh giúp em được không?
    Tôi nở nụ cười như thầm đồng ý, anh tiến lại phía sau, tay ôm vòng ra trước nắn, xoa bóp cặp nhũ hoa vài cái, rồi bấm chốt cho chiếc nịt ngực tung khỏi vị trí. Hai người dành nhau một bên bóp, nặn bộ nhũ hoa theo ý thích riêng tư, như truyền dương tính tôi đứng giữa phòng, sướng khoái khiến hai chân tôi như muốn xụm xuống mặt sàn.
    Còn quần tôi, anh Tùng dành lấy phục vụ, sợ bị mất phần, thoắt cái ngoài rơi xuống đất, còn quần xì che kín bướm, anh cho tay mân mê vài cái, cảm thấy hơi ấm của âm tính sướng tận thầøn hồn, mới khom xuống tuột luôn, cầm giơ cao xì-líp bắt đầu đưa lưỡi liếm liếm. Trời ơi!, cái “hiểm” Trang thơm như mít!.
    Tôi đóng vai con bà Eva, đứng chần ngần trước mặt hai Nam, trong lòng hơi ngượng ngượng thoáng qua vài giây. Anh Tùng hôn lên má, môi tôi đôi cái bèn qùy gối xuống úp măït vào đám lông mu tôi tỉa sửa gọn gàng, hôn hít, tay vuốt vuốt lên xuống hai bên bẹn dài xuống mép háng, bắp vế; dâm thủy chừng như rịn rỷ bên trong âm đạo tôi. Anh Vàng chiếm phần sau, bắt đầu phục vụ nặn hai cặp mông đít no tròn của tôi, lúc lại bóp mạnh như nhào cục bột cho dẽo làm bánh, chốc lại liếm dọc theo khe đít cảm giác nhồn nhột bởi nước bọt, tôi sướng đến rợn người, nhón cao lên phát tiếng cười vui thích bởi cả hai người đàn ông tận lực dùng nghệ thuật khám phá hết vùng nhạy cảm ở hạ thể của tôi.
    Anh Tùng đứng dậy cởi bỏ quần Tây, quăng lên ghế sofa. Say men tình anh kêu tôi biểu diễn màn thổi kèn “trompet”. Dương vật anh bung ra nhưng chưa đủ cương cứng dựng cờ nảy giờ dù đã xờ mó người nữ, hơi ngạc nhiên nó dài thược làm tôi đâm lo. Tôi thao tác, há miệng ngậm lấy mút từ từ nhẹ đến mạnh, ngậm sâu, mút cạn lừa mút đầu khấc một lúc nó vươn cao vùng vẫy dài hơn gang tay, vài cộng lông dái rụng vướng theo nước bọt khiến tôi tưởng chừng nghẹn cả cổ đến chết mất, cầm lấy đưa lên cho hai anh xem, chúng tôi cùng cười ngất. Hai tay tôi ôm lấy mông anh ghì chặc, miệng ngậm sâu nút chùn chụt mạnh bạo khiến Tùng sướng khoái rên nho nhỏ trong họng không ra lời, ưỡn ẹo không yên.
    Từ phía sau, anh Vàng nhân khi tôi khom người thổi kèn hùng hụt cho anh Tùng, phơi bộ mông hấp dẫn hai tay anh banh dùng chiếc lưỡi rắn từ dưới liếm dài theo khe đít chầm chậm lần vào âm môi tôi, thỉnh thoảng ngoạm lấy mút mạnh hơn, tôi sung sướng đến tê rần, hai bờ mép âm vật bị kiểm tra ráo riết dâm thủy tươm rịn anh chấp chấp nuốt vào nghe ừng ực. Hơi dạng chân rộng theo hai tay của anh ấn lưỡi khuấy sâu hơn, rồi liếm âm hạch cố tình ngậm chỡm đầu hột le tôi nút mạnh hơn, kích thích tối đa tôi không còn kiểm soát được nữa, thần trí phiêu bạc đi đâu đâu, phản ứng tự nhiên vì đứng lâu quá mỏi chân tôi xụm xuống lẹ kẹt chiếc đầu anh Vàng trong hạ bộ tôi.
    Anh la lớn: Chết, chết kẹt đầu anh.
    Vùng vẫy thoát ra được anh Vàng tự ngồi dậy, tóc tai bù xù, trong cơn “hoạn nạn” nhìn anh thật buồn cười.
    Kế anh Tùng nương tôi lại vịn thành ghế phơi cặp mông trắng mời mọc. Vàng lại nhường cho anh Tùng khởi động màn nhì trước mình nữa, anh ngồi ở ghế nghĩ cho hoàn hồn. Từ phía sau anh thâm nhập từ từ ấn vào cái âm hộ còn bót sát của tôi, tôi quá sướng khoái phát ra tiếng hự... h..ự.. ngân dài, cảm nhận cái dương vật sung mãn oái oăm hun hút vào trong, anh nhịp nhẹ nhàng vài mươi cái như nóng máu, anh nắc dồn dã liên hồi hai vùng da thịt chạm nhau nghe bạch.. b.ạ.c.h. bên tai liên tục. Tôi cảm nhận đê mê tột đỉnh khoái lạc, dâm thủy lại tươm ra hai ba lượt từ lúc nào. Bất giác anh cao hứng tột đỉnh bắn xối xả ra ngoài nguồn dương khí tích lũy dư thừa xa vợ cả tháng.

    Anh Vàng chờ tôi làm vệ sinh ra lại nghĩ mươi phút. Trên người đang mặc bộ áo khoác bằng cotton màu trắng dài ngang gối của khách sạn, đang ngồi ăn uống tẩm bổ lại được mươi phút.
    -Trang cho anh hưởng “xái nhì” được chưa?.
    -Dạ sợ anh không đủ sức chớ em sung mãn sáng đêm.
    Anh chỉ chiếc giường bỏ trống, giang sơn của hai chúng tôi. Tôi liền lên nằm ngửa phơi bày. Anh Vàng đang thèm thuồng nảy giờ, với cái thỏi gân đang nghênh ngang trông đợi. Tôi thầm biết anh hưng phấn liền dang hai chân rộng cho của qúy anh chen vào, nó không dài nhưng chiều ngang nó dềnh dàng khá to, gân xanh nổi lên hai bên, tôi đón chờ xem sự thể ra sao, có lẽ do anh Tùng người đi trước, khai lối nên trơn tru lọt tuốt tận trong êm đềm, tôi không cảm thấy đau đau như giao dâm với anh Tùng. Anh Vàng có vẻ tha thiết ngay từ phút đầu nắc chầm chậm chứ không hùng hổ như ông Xếp của anh. Đứa con cưng của Vàng thụt thụt lại ngưng, cho tôi có thời giờ thở mỗi động tác như vậy xen kẻ anh khom nựng vú tôi để cho cảm giác mê ly cho hai con tim hoà nhập vào nhau. Tôi sung sướng dòng dâm thủy tuôn ướt mẹp, lóng láng dưới háng từ lúc nhập cuộc. Có lẽ anh Tùng nhìn người khác làm tình, cảm hứng hơn khi anh lâm trận với tôi lúc nảy.
    -Chim em Trang ôm sát quá mực!.
    Tùng ngồi phía sau thấy âm môi của tôi ôm sát thật vừa vặn dương vật bạn trai. Vàng như cao hứng khi tôi ghì xiết anh vào mình hơn tìm hơi ấm.
    -Mỹ nhân mà mặt sao ngao vậy nói làm chi cho thừa.
    Có điều anh Tùng à!!, tôi đang cô lẽ mà ước gì Trang cho mình hầu hạ nâng khăn sửa túi suốt đời, dẫu có chết cũng cam số phận đào hoa đêm nay.
    Tôi lấy làm hảnh diện nên không thèm chống chế làm gì, vừa muốn tìm hiểu chữ “cô lẽ” là bị bà vợ bỏ rơi bởi thói trăng hoa, hết bóng hồng nầy sang tìm giai nhân nọ, hay còn độc thân thật sự vì quá kén chọn ý trung nhân nên chưa hợp nhãn.
    Lửa tình hừng hực trong lòng anh Tùng lại khom người xuống nút hai bầu vú tôi, vò bóp kích dục, khiến anh Vàng phải nhường rút ra, dương vật bung ra ngoài ngo ngoe như chiếc lò xo một chập, tạo cho tôi khoảng trống hụt hẩng, mênh mông trống rỗng âm môn tuôn trào đầy chất nhờn mùi tanh tanh bốc ra.
    Anh Vàng lo cho tôi bị mệt, sợ anh Tùng xấn tới đè giao hợp tiếp nữa.
    -Em mệt chưa, cần thư giản không?
    Tôi tinh nghịch thách hai anh đêm nay đó?. Em chưa sao!.
    Anh Tùng lại đè ập lên tôi lấy thế nhét dương vật vô nắc ầm ầm như các khẩu pháo binh tập trung vài chục cái đồng khai hỏa một lượt, từng chập pháo ào ạt thật mạnh hơn theo cú nắc dồn dã đưa tình của Tùng, tôi cuồng loạn cả lên vì lời nói thách thức vô ý thức của mình. Tôi chập chờn tưởng tét tanh banh cái âm hộ bót sát ra trăm mảnh, cảm nhận tăng tăng co giật bên trong rồi. Sau đó, anh nắc từng phát một, thỉnh thoảng chồm lên hôn và bóp vú tôi, hôn má và bầu vú tôi để lấy tư thế khác, chợt tay phải vổ vào mông đít hai ba cái nghe tiếng đét, đ..é..t lại tiếp khom nắc dồn dã, tôi bị kích động tuôn chất nhờn ra anh chuẩn bị bắn ra lần nữa.
    Anh Vàng cảm thấy tôi bị mệt, bị chơi dồn dã liên tục, tóc tai rũ rượi ben gối , nét mặt hơi thất sắc.
    -Thôi hãy tha cho em, để tôi còn xa-mã rước Trang về nâng như nâng hoa chớ, tạo tổ âm trong tương lai!
    Tôi mới vở lẽ anh Vàng đem lòng trộm mến thương tôi thật, không muốn gây ấn tượng dâm đảng vì chánh anh là người mở màn “đòi hỏi” yêu sách ngay từ gặp gỡ phút đầu; nhưng anh luôn thủ phận kẻ dưới cho “xếp” chơi, giao tình thỏa thích với tôi một đêm, được biết vợ anh Tùng về quê miền Trung cả tháng sau vụ thi cử của học sinh.
    Anh Tùng quay vào nhà tắm làm vệ sinh, còn tôi trơ trọi trên giường như hiện thân của nhục dục thấp hèn, thân hình cô nữ trưởng phòng Tài vụ ban ngày đoan chiùnh đường đường một cô trí thức bao nhiêu, thời giờ nầy nó nhơ nhớp, bẩn thiểu bấy nhiêu?. Tôi hoàn toàn mang tấm thân ngà ngọc để đổi lấy mục tiêu cho Xí nghiệp, tôi đắm chìm trong niềm vui xác thịt, nhưng hảnh diện vì dám suy nghĩ, với đầy bản lĩnh mới dám làm những chuyện người nữ khác không dám hy sinh. Tôi nhắm nghiền đôi mắt cảm thấy sung sướng được hai Nam phục vụ làm tình cách tận tình.
    Anh Vàng có vẻ săn sóc tôi hơn, sau hơn mươi phút nằm sóng sượt trên giường đầu óc quay cuồng vì lòng nhiệt thành với Xí nghiệp.
    -Anh xin phép cùng nhau vào nhà tắm vệ sinh chung được không?
    Anh với tay kéo tôi đứng dậy, tay vòng ôm ngang lưng cùng bước vào nhà tắm, anh cầm vòi nước hoa sen rưới khắp châu thân tôi, xoa xà phòng chà xát như đứa em gái bé bỏng dưới bàn tay yêu kiều của người thân. Tắm rửa sạch cho nhau chúng tôi quay ra phòng khách, trong khi anh Tùng áo quần chỉnh tề ngồi tỉnh bơ với cốc rượu trên tay nhấm nha.
    Tôi nhanh nhẩu mặc lại áo quần, ngắm nhìn tóc tai tém vén gọn gàng xong. Anh Vàng phục sức lẹ hơn tôi.
    -Anh cho em thanh toán bao nhiêu chi phí đêm nay?
    -Ồ Trang đừng quan tâm, khi ra cửa nên dí tý tiền ”boa” cho bồi phòng hầu hạ mình bên ngoài. Còn rượu của anh Hoàng, Công ty em mang đến, tiền phòng trả tháng họ lấy giá hời.
    -Trang em nhớ cho, chúng ta sống trên đống bạc nhưng đừng tham lam để phải bị tù tội, bị hệ lụy. Có ăn có chơi đủ rồi.
    Tôi hơi nháy nháy mắt giọng nũng nịu, hai anh không tham lam, nhưng “tham nhũng” còn quá cha. Hai người đàn ông như bị “shock” bởi câu nói vô tình làm chạm tự ái. Tôi tâm lý liền chống chế; tham muốn cho bằng được chớ gì, còn “nhũng” là đồ mềm, em chưa cởi áo xong, thì anh Vàng “tham gia” săm soi vú em “rờ mềm mềm, bóp êm êm, rờ một cái muốn rờ thêm...”. Sau đó hai anh dành người bên hôn, xoa nắn tưng bừng... Bởi câu giải thích vui tai đầy dâm tính của tôi. Cả ba cùng cười vui.
    -Trang cho phép hôn em lần nữa,- lời anh Vàng
    Mai mình hẹn gặp ở ngân khố, em ghi số máy di động kêu anh và vào ngã sau nhận ngân khỏan, khỏi phải chờ mất thời gian và nguy hiểm.

    Cả ba cùng rảo bước xuống tầng trệt nhận lại chìa khóa xe, về đến nhà đã hơn nửa đêm. Tôi vội thay đồ trần truồng lên giường cố dỗ giấc ngủ nhưng cứ ám ảnh bởi tên Vàng dễ mến lởn vởn trong tâm trí...

    (Hết Phần 1 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 2 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!





    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  2. #2
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    20,520

    Default Niệm Khúc Tình Yêu (Phần 2 ) (Tác giả: Bùi Thơm Ngọt)

    NIỆM KHÚC TÌNH YÊU

    Tác giả: Bùi Thơm Ngon
    E-mail:
    hhleemai***@hotmail.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả)
    Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện.

    Phần 2: Phối Trí Nhân Sự Nội Bộ







    THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới


    Công việc của ông Giám đốc Luân và cô Thiên Trang lo liên lạc trung ương vay vốn rót về địa phương 65 %, và tỉnh yễm trợ 35 % trên tổng số vốn đầu tư mới. Muốn có nguồn vốn địa phương cô Trang phải ân cần săn đón ở ngân khố tỉnh nhận ra. Cô và ông Hoàng trách nhiệm xem như hoàn thành.
    Phần ông Giám đốc Cao văn Viên, đa số người quen hay thuộc hạ thường gọi là Vỹ, vì anh cao lớn con, giọng nói rổn-rảng như vĩ nhân, đặc trách sản xuất. Nguồn vốn do tỉnh bao cấp tài trợ đầu tư xây cất, trang thiết bị lập nhà máy xấy cá nước ngọt.

    Năm nay dòng nước sông Cửu Long đổ về biển sớm, mang theo nguồn cá linh, cá cơm, cá trèn... dầy đặc lềnh khênh trên sông, nhóm thuyền chài đánh bắt không kịp, rất thuận lợi cho việc sản xuất các loại cá xấy khô, tôm tép vào hộp đợt đầu, ngân sách tỉnh nới tay qua sự liên lạc của ông Phó Hoàng.

    Trong khi xây dựng chờ hai tháng cơ sở hoàn chỉnh.

    Hằng ngày cô Thiên Trang và cô Phương Lý xuống cơ sở sản xuất ở xã Điều Hòa, trước thu nhận giấy tờ, thảo luận thăng thưởng cho vài nhân viên lập thành tích sản xuất. Hai cô nữ trưởng phòng còn độc thân thường lên xuống tiếp xúc với Giám đốc Viên, ông luôn quan tâm theo dõi Trang có phong cách làn da trắng mượt, lồ lộ bởi cặp vú nổi cộm di chuyển tưng tưng khiến ông khoái trí như bị hớp hồn, dáng dấp thanh tú, khuôn mặt bầu bỉnh, chân mày đậm, lông mi cong vòng. Ông là một trong số Giám đốc có số đào hoa mang thói trăng hoa, ưa thích lăng nhăng với phái yếu bất luận là nhân viên thuộc cấp hay vợ bạn đồng nghiệp, rất khác với ông Xuân, ông Hoàng.

    Bà Thanh Lan, vợ ông Xuân vừa dọn vào cư-xá, rất bận rộn chỗ ăn ở, dù nghe tin Viên- người tình- nhắn nhưng ban ngày lại chỗ ở của bà bất tiện muốn lập “bãi đáp” trở ngại, còn đêm lại có mặt ông chồng đành thúc thủ săn tìm “con mồi “ khác.

    Chị Nguyệt vợ ông Viên bận đi chấm thi cấp III, ở thành phố cả tuần, sau đó nghe nói Hội Giáo chức có tổ chức du ngoạn Cấp vài hôm cho thư giản. Dự khán bầu bán lại chức vụ Tân Ban Chấp hành về nhà cũng sau hai tuần. Lợi dụng lúc Phương Lý lo tiếp xúc với Trưởng ban điều hành cơ sở, vừa bước ra ngoài chỉ còn ông và Trang trong phòng.
    -Mời Trang chiều nay đi ăn cơm với nhau được không?.
    Anh ân cần gặp em một mình, tại nhà hàng Việt Nam ở cầu Tàu Mỹ Tho, hay thích món ăn Tàu nếu thuận anh đặt chỗ trước.
    -Em muốn chỗ nào kín đáo chút được không?
    -Anh mời rất người chớ có phải “đôi ta” đâu. Nhưng sẽ vừa lòng em, đặt phòng riêng trên lầu của nhà hàng Việt Nam nhen. Anh có mang chai rượu mạnh, em uống được chớ?
    Nhấm nháp chút cho vui chớ em không quen. Anh Viên bắt đầu than thở với tôi ở nhà vừa buồn, muốn đi ra ngoài có bạn gái như Trang có cặp nói chuyện vui hơn, nàng là đóa hoa hồng gây hứng khởi cho ông đêm nay, rồi anh xem lại số máy điện thoại di động của cô còn đúng không?
    Tôi có vẻ ngập ngừng giây lát sau gật đầu đồng ý.
    -Sao anh không mời luôn Phương Lý, vì hai đứa làm việc chung văn phòng, nó biết bị xé lẻ phiền lắm?
    -Ồ, Công ty mời chung mọi người và Lý nó sắp là em dâu bà con tôi. Chiều sẽ có mặt với bạn trai nó.

    Tôi thừa hiểu tánh tình hào phóng của ông tân Giám đốc Viên, vợ vừa xa vắng đàn ông nào cũng thích như con chim “xổ lòng” tìm của lạ cho thỏa chí. Còn tôi thú thật về nhà cũng lủi thủi một mình trong căn hộ, dọn dẹp quần áo xong, lại có thể lại nhà bác Xuân nựng thằng con trai ông, hay ai đó mời đi chơi nhất là anh em ở ngân khố. Tôi đoán chẳng hơn gì ba việc lăng nhăng tình ái giữa Nam nữ, chứ nào phải việc gì quan trọng. Mình chối từ anh ta có thể trở ngại cho cả Xí nghiệp về lâu dài, khi tôi lên xuống thường xuyên thu góp, phân phát tài chánh, tôi xem như cái duyên cái nghiệp phải qua tay anh hay viên phó Giám đốc không biết chừng. Chính tôi cảm thấy thèm khát dục tình đòi hỏi lạ kỳ, nó nao nao trong lòng từ khi được anh Viên săn đón mời mọc.

    Giai đoạn phát triển cơ sở họ xem Thiên Trang là “cành hoa biết nói” đắt giá vì nhan sắc còn mặn mà, hương nhụy còn ngạt ngào trinh nguyên, một khi đã lập gia đình ván đóng thuyền, qua một, hai hương lửa họ mời mọc nuông chiều “gái già” làm gì nữa. Tôi liền xin anh Viên số hàng mẫu nhập cảng như: áo ngực, xì líp, xà bông thơm, khăn tắm..., còn trong bịch nylon nguyên xi, đi xuống xí nghiệp viếng thăm một số Nữ công nhân, trò chuyện biếu họ giao duyên lấy cảm tình mình vừa lên chức. Sẵn nghe tin tức sản xuất dây chuyền, 3 ca làm có đủ cá đánh bắt không, để dự chi theo nhu cầu. Nhìn đồng hồ thấy gần hết giờ.

    Tôi quay về nhà tắm rửa trang điểm phấn son, thoa chút nước hoa ở hai bên mang tai, nhí nhảnh mặc áo cánh hai dây, diện nịch ngực đen cho khêu gợi cặp nhũ hoa, khoác áo ngoài chỉnh tề kín đáo đừng lộ dâm tính trước đám đông. Tôi tâm niệm đi bên anh Viên lần đầu tạo ấn tượng cho viên Giám đốc mê mệt mình chớ bỏ lở cơ hội “chiêu quân” hiếm có nầy.

    Sửa soạn chưa xong nghe điện thoại của chú Phó Hoàng báo tin ra nhà hàng của Việt Nam, thay vì nhà hàng Tàu do Công ty đặt thết đải ăn mừng, tôi xem lịch trình biết cô xuống cơ sở không trở về văn phòng, mời để báo cáo tài chánh, ý anh TGĐ chỉ mời gia đình của tất anh em thôi, cháu nên ra đó- Không ai hai chúng tôi thường xưng hô chú cháu trong cơ quan từ trước đến nay. Cũng quen gọi bác Xuân, chú Hoàng cho thân mật vì cả hai vị đều hơi đứng tuổi. Còn các vị Giám đốc khác tôi kêu anh.

    Chú Hoàng đã đến trước sắp xếp chỗ ngồi, vừa bước vô chú chỉ chỗ gần chú, vô tình đối điện Anh Viên, chúng tôi có tình ý hẹn nhau nên tôi cười rồi hơi cuối đầu chào anh. Nhóm người làm việc ngồi dãy bàn riêng, đầu bàn bác Xuân TGĐ, như thế chủ tọa, hai bên là anh Viên, anh Luân kế là ghế trống có lẽ của chú Hoàng, cô Phương Lý ngồi bên cạnh tay trái anh Viên. Kế sau là các Phó phòng, các trưởng ban cơ xưởng, trưởng xưởng máy. Cùng phía sau là các tài xế của các vị Giám đốc.

    Bàn bên kia vợ con của viên chức, tôi liếc nhìn thấy bác Xuân gái phía sau lưng da dẻ trắng, môi thoa đỏ hồng trong bộ áo bầu hơi lum lúp. Chào bác xong, chào thiếm Hoàng. Cạnh là chị Hạnh Nhi thêm cháu trai trên tay, dường như vợ tài xế thiếm Thế và các bà ai nấy hơi lộng lẫy mọi con mắt đổ xô nhìn cặp vú của tôi miệng cười cười. Thiếm Hoàng ngồi đối diện quay lưng về phía bàn chúng tôi. Tính ra trên dưới hơn ba mươi người, ngoại trừ hai bà Giám đốc vắng mặt. Ngồi vào bàn ăn, bác Xuân khen: Thiên Trang như bông hồng hương sắc lộng lẫy.

    Nhà hàng bưng bốn món khai vị ra trước, rượu, bia rót ra ly.

    Xin mời nâng ly cùng vui với nhau vài hớp để chuẩn bị:
    Mở màn chú Hoàng giới thiệu vợ con từng gia đình để làm quen, chú nói gọn mình ăn chỉ bàn nhau:”Tài chánh và sản xuất để Ban Giám đốc báo cáo sang Tỉnh, và điều hành nhân sự”. Ông mời anh Viên báo cáo lượng cá đánh bắt và chế biến theo lượng sản xuất cũ. Bộ phận nhập và bán ra. Phần tôi thông báo tài vụ rất hanh thông sau khi liên lạc với ngân khố địa phương. Kế là anh Luân báo cáo tiến triển xây dựng, lấp ráp qui trình sản xuất với nhịp độ nhanh nhờ vào cơ giới hơn sức người. Cuối cùng cô Phương Lý đề nghị thăng thưởng số người có công bằng hình thức Tỉnh ban cấp giấy khen, cấp chỉ huy đề bạt về Bộ Kinh tế ban thưởng, và trình tỉnh chờ ra quyết định bổ nhiệm chức vụ thực sự. Cô xin ý kiến tuyển nhận thêm 2 sinh viên tốt nghiệp đại học Kinh tế và kỷ sư Cơ khí vừa tốt nghiệp về làm phụ tá sau đó là phó Phòng hay Phó Giám đốc, theo yêu cầu ưu tiên quê quán Mỹ Tho kế là các tỉnh lân cận miền Nam. Cô nói rõ chưa trình qua tài vụ dự chi lương, qui luật tỉnh bắt buộc để đầu tư chất xám từ giới trí thức trẻ, cũng tôn trọng ý ông TGĐ không thuận sự phối trí nhân sự từ đầu đến.

    Ông Hoàng tổng kết, xin ý kiên ông TGĐ, tài vụ không trở ngại vì cô Thiên Trang được ngân khố dễ dàng “cảm thông”. Mọi người nghe tài chánh là mạch sống Xí nghiệp trôi chảy về sản xuất không ngại việc tuyển chọn thêm nhân sự. Ông Xuân cám ơn và nêu công trạng anh Viên, anh Luân, nhất là cô Trang nhận cấp khoản điều hành trơn tru hai tháng qua, ta tạm ngưng để ăn uống.

    Cô Phương Lý xin ít phút báo cáo tỉnh cấp cư xá cho chúng ta vĩnh viễn, còn căn nhà ba phòng của ông Giám đốc Luân đang sơn sửa có thể dọn vào tuần nầy, lấy lại chỗ ngủ tạm để làm có phòng họp hiện quá chật.

    Sau đó bắt đầu cùng nâng chén. Bàn bên kia qúy bà vô sự cứ tự tiện khua chén đĩa đã xong món ăn thứ hai. Anh Viên đứng dậy bưng ly rượu sang bàn ngồi kề bên bà Xuân, hỏi thăm nhà cửa và sức khoẻ mới quay lại ăn.

    Phút chốc mọi người cụng ly, đụng chén no lòng xong.

    Anh Hoàng lo thanh toán nhà hàng bằng chi phiếu trong dịch vụ giao tế của Công ty. Tôi bước theo lại quày để biết, liếc nhìn anh Viên làm bộ vào toilet vệ sinh, tay chấp sau lưng ra dấu, tôi mĩm cười và cuối đầu. Trong khi mọi người thỏa thuê no đủ, thấy vài Nam lên tầng trên, nhảy đầm hay có màn gì độc đáo đêm nay đây!. Tôi chú ý riêng Phương Lý nhanh nhẹn rời khỏi bực thềm khuất bóng chắc có hẹn với ai đâu đó?!. Tôi và chú Hoàng ra sau cùng, đứng trước thềm nhà hàng chị chờ chú Hoàng cùng sánh bước đến bãi xe là cặp vợ chồng sau cùng.

    Ánh đèn màu chớp tắt xanh đỏ đang xua đuổi màn đêm, từng cơn gió hay hay mát cuộn hơi nước sông thổi đến mang theo không khí mát diệu. Tôi nhìn quanh tìm anh Viên xem đã ra chưa, anh lịch sự đứng nép bên trái khuất ánh điện chờ tôi, hai đứa nắm tay nhau ra bãi xe. Tôi cảm giác sướng mê người khi tay anh Viên dịu dàng vòng ôm sau lưng như bị sức thu hút nam châm chạy tê rần xuống tận hai bàn chân. Đứng cạnh xe tôi Anh nói nhỏ:
    -Trang lái chạy theo xe anh, mình về nhà nhen.

    Tôi như bị mệnh lệnh sai khiêùn trong vô thức không cưỡng lại được. Anh Viên luôn tỏ lịch lãm với phái yếu để thỏa mãn điều gì có hậu ý chăng?!. Từ lúc mở cửa đến khi bảo tôi vào nhà tắm thay áo ngủ mới toanh còn trong bao anh cầm trên tay đưa tôi. Phong cách rất diệu dàng dễ làm xiêu lòng người đối diện.
    Hai chúng tôi ra phòng khách ngồi xem Tivi chờ tiêu thực.

    Vô tình tôi thấy thấp thoáng bóng phụ nữ giống như Phương Lý. Tôi liền hỏi anh Viên:
    -Có ai lạ cản trở cuộc vui mình không anh ?
    -Em đừng lo Phương Lý với bạn trai nó đang hú hý trong phòng. Tụi nó dự định sắp làm đám hỏi đó.
    -Anh hỏi thiệt em có “bến” nào chưa? Cô nữ nào cho chút duyên tình anh điều tìm người giàu tình cảm giới thiệu. Tôi thầm hiểu trong lòng vậy Phương Lý qua đêm với anh ta rồi, hàng được “nếm” bóc tem trước giờ mới được ưu đãi gửi gấm cho người em họ làm ở quan thuế Tỉnh.
    -Dạ em đâu được diễm phúc như Lý
    -Thế em có cho anh xổ xàng mời lại đây, không ngoài mục đích Nam nữ bên nhau đêm nay. Tôi hiểu nên lanh trí tôi đáp nhanh chánh em cảm thấy hứng thú từ khi nghe anh mời ăn cơm chiều như thử lòng em ra sao?.

    Tấm áo ngủ lụa hồng mỏng gây tôi cảm giác mát mát, theo nhịp thở cặp vú tôi phập phồøng lộ ra hẳn phía trước, ngồi cạnh anh Viên to lớn vạm vỡ trong áo ngủ trắng phủ tận đầu gối, khiến tôi nhắm mắt mơ màng được ôm ấp nhau. Anh hơi nghiêng đầu qua tôi tìm hơi ấm, tôi thật trỗi dậy sự náo nức, rạo rực từ trong tâm can. Tôi lo sợ anh thiếu ý tứ dội tràn ngập trâïn mưa tinh trùng gây hệ lụy bất lợi về sau.
    -Anh cho em xin ly nước ấm hay nóng.
    Anh Viên bước nhanh vào nhà sau lấy phích trà nóng và hai cái ly cầm lên đặt ở bàn nhỏ trước bộ ghế salon. Tôi quay lại ví soạn tìm viên thuốc diệt tinh trùng cầm sẵn trên tay. Rót nước vào ly anh nhìn với ánh mắt nghi tôi đang bị cảm.
    -Em có sao không?, anh lấy tay đặt trên trán tỏ vẻ ân cần với người tình.
    Tôi cười, xoè tay ra viên thuốc nhộng màu trắng, anh hiểu cười to. À ra thế, Trang quá cẩn thận lo xa.
    -Vâng thường mình giao dâm mang condom mất sướng?.

    Chút anh sẽ dùng kem nhờn thoa vừa trơn tru vừa diệt trùng cả hai bộ phận của chúng mình. Nhưng...chuyện đó khó xảy ra.
    Chợt anh ôm người tôi ghì chặc vào mình, con cu cương cứng chỉa vào khu hạ bộ tôi cảm nhận ấm ấm, rồi anh hôn tôi cuồng nhiệt như kẻ háu đói lâu ngày.
    -Trang à!, mình ở đây bất tiện chả lẽ bày trò “lộ thiên” sợ cặp Phương Lý hành sự xong ra bắt gặp. Tai tôi lùng bùng từ khi nụ hôn đặt trên má, trên vành môi dòng máu luân lưu tràn khắp châu thân như mất tự chủ. Tôi cảm nhận trong mơ màng tay anh Viên nắm tôi bước vào gian phòng đặt tôi nằm ngửa trên giường. Tôi chợt tỉnh lại mở mắt ra, anh Viên tươi cười
    -Trang anh xin phép em nhen?

    Tôi chưa dạ, mười ngón tay tự do mở từ từ từng hàng nút áo, anh Viên chợt như giật mình đánh thót vì cặp đào tiên đồ sộ trắng ngần phơi bày trước mặt, bắt đầu nâng niu từng trái đào tiên bên tả bên hữu gây hứng cho nhau. Anh liền nằm xuống lòn tay qua cổ ôm tôi cho hai thân sát nhau, phút chốc dương vật co giật chạm vào vùng da thịt phía dưới hạ thể, tay anh vò vọc “bướm” tôi nghe xào xạt vì lớp vải polymere cọ lên chùm lông vừa nhú mọc đôi phân nhồn nhột, sướng sướng. Kế anh chụp tay tôi đặt lên khu cấm địa, nó đã cương to còn trong lớp quần bảo:”của em đó”ù. Tôi hiểu bèn vò vọc gây cho anh sướng mê ly, hai người như say đắm men tình chờ cấm phập vào “điểm hẹn” nhau đưa lên đỉnh khoái lạc.

    -Trang chúng ta nên giữ kẻ cho nhau, để em còn kiếm tấm chồng, anh rất mến trọng em, bao nhiêu đòi hỏi cần phải chừng mực, anh em mình thỏa mãn bằng nụ hôn, xoa nắn mơn trớn đủ đầy, nhưng phải tồn đọng chút gì trong tâm tư em chớ!.
    Tôi cảm động như muốn khóc vì nhữõng nghĩ suy tôi đều sai, vừa ngạc nhiên phong cách xử sự quá cao thượng của anh Viên trước thân thể khêu gợi của tôi biết kềm chế, nếu so với anh Tùng hùng hục giao hợp với giai nhân, bất kể cớ sự xung quanh lại còn tăng gia hai ba cử cho thật thỏa dục.
    Nghe anh đề nghị chúng ta nên mở máy xem lén cặp Phương Lý đang hành sự phòng bên, sướng lắm!; hay xem phim cảnh anh chị mới động phòng hoa chúc nay trên 15 năm, để anh tìm chút dư vị đích thực cuộc đời. Kế anh ngồi dậy khom xuống ngụp mặt hôn bướm, còn tiếc nuối lại vò, xoa bóp vú tôi thêm vài cái nữa mới đứng dậy.
    -Cám ơn anh đã xem trọng em như chị Nguyệt ở nhà.

    Anh ngồi dậy kéo bức màn xanh đậm ở góc phòng, một chiếc tivi 16 inches thiết lập sẵn đặt trên kệ, anh quay lại nằm xuống kề bên tôi, bấm remote control màn hình xuất hiện cặp trai gái đang thư thế trần truồng. Vừa lúc người Nam ngừng lại đổi thế chơi bắt người nữ chống tứ chi xuống giường kiểu chó chồm, từ sau người nam len vào hai đùi nữ lắp dương vật vào nắc liên tục, tôi nhìn rõ được cặp nhũ hoa của Lý khá xinh xắn tuy nhỏ hơn của tôi nhưng còn trinh nguyên trao duyên với người tình chung và khuôn mặt rõ ràng đang sung sướng đón nhận từng cú nắc nhẹ nhàng, có lúc ấn sâu thật ngập tận cổ tử cung khiến Lý như bị đẩy chồm cả người tới trước, mặt quay lại nhìn người tình, miệng la lớn niềm khoái lạc, vì máy anh vặn chỉnh volum thật nhỏ sợ phòng bên phát giác đang quay lén.
    Trên màn ảnh cặp Phương Lý đang giao hoan nóng hổi. Tay anh cứ vò bóp cặp vú săn cứng còn trái tràm đầy ngạt ngào của tôi không biết nhàm chán, anh lại hôn nút lưỡi lại vừa nhìn màn ảnh, anh không dám cỡi quần tôi dù tôi không cấm mà cứ vò vuốt, chà sát thật cả hai người sướng khoái không thể tả.

    Tôi như kềm chế không nổi dục vọng dâng cao, vói tay tuột quần anh để chạm dương vật, thoạt đầu anh hơi chối từ nhưng hai tay tuột mạnh đành thúc thủ. Tôi vò vọc “đứa con” cưng, nó trắng và dài, lông đen um tùm phủ che gần kín hai hòn dái. Tôi bắt đầu ngồi dậy nút một cách say sưa, cho đến khi bị kích thích quá độ cương cứng, gân xanh nổi cuồøn cuộn hai bên thân dương vật, dài thoòng hơn gang tay, bất chợt anh phun ra bất tận, luồng tinh dịch phóng ấm hiểm xối xả khiến tôi nuốt không kịp nghẹn cả cổ, chảy tươm ướt mặt nệm.

    Trên màn ảnh Lý đã thay đổi thế làm tình khác từ lúc nào, cô đang chủ động cấm dương vật vào âm hộ thế ngồi chồm hổm, lưng quay về mặt người tình mặt xay qua tường nhún nhảy lúc nhanh lúc chậm, lúc xàng qua, xàng lại như kiểu cối xay luá, gương mặt Phương Lý xinh tươi rạng rỡ dưới ánh đèn thật họ hạnh phúc làm sao?!.
    -Anh có mấy người quen trong giới luật sư, giáo chức và công chức trong tỉnh em nên chọn tìm ý trung nhân, anh giới thiệu nếu hợp nhản, lo tương lai. Trang bao nhiêu tuổi rồi?
    -Dạ 25 tuổi. Nhìn em chững chạc lắm, anh hy vọng em có chỗ có nơi, anh sẽ mừng em khi chọn được đối tác xây dựng.

    Giờ cho anh xin tuột quần xì- mảnh giang sơn để thám hiếm “thâm sơn cùng cốc” của em qúy cách hay đặc cách thể nào và hôn ngay chỗ đó của vài chục cái trước khi mình tạm chia tay hay em muốn ngủ lại thì tùy.
    -Em xin có thời gian suy nghĩ hay anh nói thử một ai đó trong tỉnh để em tìm hiểu. Còn việc hôn chỗ kín anh cứ tự nhiên cỡi bỏ. Nhưng đừng thọt tay em không vui vì kém vệ sinh.
    Anh Viên ngồi dậy hai tay nắm lưng quần, tôi ưỡn đít nâng cao, kéo nhẹ nhàng ra ngoài, anh kê mũi ngửi mùi âm hộ cô gái chưa chồng còn thơm phức. Anh nhìn vào chiếc mu vun cao của tôi với chùm lông được cạo tẩy vừa lún phún lên trở lại, anh úp mặt xuống hôn, hai tay tôi chống hông nâng cao hạ bộ anh hôn dài tâïn hậu môn như tự thỏa thích lấy một mình.
    -Cám ơn Trang, mỹ nhân thật tuyệt hảo.
    Bạn trai anh muốn đề bạt anh Vũ Đức Trung bên tòa án, làm lục-sự tuổi ngấm nghé gần 28 em bà con với bà xã. Anh Nguyễn Quang Vàng bên ngân khố, độc thân vui tánh hay thúc thủ nhường nhịn. Anh có bộ óc siêu việt nhớ vanh vách nội dung các văn thư, văn bản của Bộ, các ban ngành, vì thế Tỉnh đề bạt chức Phó. Anh Đinh Thái Bổn giáo sư dạy ở trường trung học Nguyễn Đình Chiểu, độc thân, tất cả quê ở miền Nam.
    Tôi nghe anh Viên nói rất lắng tâm từ đón nhận từng người, nhưng khi nhắc tới anh Vàng làm tôi hơi nhảy trống ngực thìn thịt, mới tuần rồi làm tình tay ba còn nóng máu đây. Nhìn đồng hồ thấy cũng gần 12 giờ, quay về nhà hay hơn, chứ ngủ ở đây vô lý quá lại lạ chỗ nữa, vả lại sợ Phương Lý thấy mặt bất tiện.

    Tôi mặc áo quần xin phép rời bước, anh Viên gửi nụ hôn chào tạm biệt. Về nhà thay áo quần, lẹ làng trần truồng lên giường nằm, hai mắt không thể nào nhắm vì cảnh nhìn lén đôi nhân tình Phương Lý, nó cứ lờn vờn trong tâm trí tôi, như hăng say thích thú làm sao?.

    (Hết Phần 2 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 3 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!





    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

Tags for this Thread