CoiThienThai.com - The Largest Vietnamese Entertainment Network

Buy Sex Toy Sex! Do choi danh cho nguoi lon! Click here!

Xem phim phá trinh! Hấp dẫn tuyệt vời - Click here!

Bạn đã có bảo hiểm nhân thọ (life insurance) chưa? www.HaPhanInsurance.com !

ThanhHaFlower.com - Mua hoa, gửi quà về Việt Nam ! Giá rẻ nhất!

Official websites: www.CoiThienThai.com || www.CoiThienThai.net

GÂY QUỸ CÕI THIÊN THAI - MEMBERS V.I.P Đăng ký thành viên: Members Log in || » Members Sign up « || » Cancel Membership «

Bạn có biết ? CõiThiênThai.com là nơi phổ biến Truyện Người Lớn miễn phí đầu tiên? CõiThiênThai.com có kho tàng truyện người lớn lớn nhất?

  • facebook
  • google plus
  • twitter
  • youtube
  • linkedin
Results 1 to 2 of 2
  1. #1
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    20,780

    Default Phận Gái Long Đong II (7 Phần) (Tác giả: Harry Hồ & Bút Chì)

    CHÌM NỔI PHẬN NGƯỜI
    (PHẬN GÁI LONG ĐONG PHẦN CUỐI)

    Tác giả: Harry Hồ & Bút Chì
    E-Mail:
    hohaimail***@yahoo.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả Harry Hồ)
    E-Mail:
    butchihb99***@yahoo.com.vn (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả Bút Chì)
    Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện


    Lời tác giả: “Phận gái long đong” đã chấm dứt, nhưng Harry tôi như còn nặng nợ với những nhân vật nữ đáng thương ấy khi nhận được dàn ý được biên tập rất chuyên nghiệp từ bác Bút Chì. Một dàn ý đầy kịch tính, một dàn ý rất phù hợp với tính cách của các nhân vật đã xuất hiện từ truyện trước, một dàn ý khiến tôi có cảm tưởng như Nụ và Phấn thông qua bác Bút Chì bắt tôi phải kể tiếp câu chuyện đầy long đong chìm nổi của họ cho đến tận cùng như thói quen văn hoá của người Việt xưa nay. Tôi xin lỗi những bác đã ủng hộ kết thúc mở ở phần trước, tôi xin lỗi đã làm thay đổi kết cục mà các bác tự suy ngẫm ra.

    Tuy chỉ là viết chơi xem chơi, nhưng tôi đã phải bỏ ra hơn 18 giờ để viết truyện này, nó không có những người đàn bà dâm không lý trí, dâm mọi chỗ mọi nơi, sờ vô là dâm ngay nhưng nó lại mang nhiều chất khổ dâm và có nhiều tính kịch, nếu bác nào không thích xin đừng xem. Chúng tôi tạo nên truyện này mệt lắm. Xem xong đừng chê nghe!
    Thanks.

    Phần 1







    THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới



    Giữa ánh sáng đèn màu chập choạng từng đôi nam nữ tình tứ quấn chặt lấy nhau như du hồn vào tiếng nhạc Slow êm dịu. Cái không khí mát lạnh cùng những thứ mùi vị của son phấn, của rượu, của nước hoa và khói thuốc như hoà quyện với nhau dịu nhẹ tạo nên nét đặc thù riêng của cái dance hall duy nhất nơi phố thị này. Như một quy định bất thành văn tự nó sinh ra từ những kẻ lắm tiền là hãy đến Bar MiMi nếu muốn tìm vui chốc lát, hãy đến Disco OK nếu muốn mình trẻ lại, còn để làm tay chơi lịch lãm thì đã có cái vũ trường Hoa Hạ. Mà muốn làm tay chơi không thể không có tiền!

    Tiền đối với Bình không thiếu, Công ty hiện nay của hắn làm ăn ngon lành ra phết. Đã có tiền thì muốn gì cũng có, mua gì chẳng được, chỉ có mỗi thời gian là chịu thua. Chẳng ai bán và chẳng thể mua. Vậy mà đó lại là cái Bình đang thiếu mới chết chứ! Ba mươi mấy năm chạy theo tiếng gọi của đồng tiền để rồi hôm nay hắn mới biết là mình đánh mất nhiều quá. Phải tìm lại thú vui cuộc sống để bù lỗ những gì đã mất. Thế là chẳng mấy chốc Bình đã trở thành khách quý của những nơi ăn chơi nức tiếng trong thị xã.
    Con nhỏ phục vụ bàn cứ dành sẵn cái bàn kín đáo này cho Bình như một việc đương nhiên. Có điều con nhỏ thấy lạ là hôm nay hắn chẳng mua thẻ em nào mà chỉ khui chai rượu làm tì tì một mình. Nếu vậy lỡ hắn quên tiền tip luôn thì sao? Nguy quá, phải hỏi kỹ cho chắc ăn!
    - Hôm nay anh không chấm được đào nào sao anh Bình?
    - Không cần đâu. Anh chỉ muốn yên tỉnh thôi.

    Bình nhét tiền vào cổ áo con nhỏ rồi phẩy tay. Hiểu quá rồi. Từ bây giờ không thấy kêu thì khỏi tới làm phiền ông chủ nữa. Con nhỏ cám ơn rối rít rồi biến ngay. Thật tình là hôm nay Bình không hứng thú với mấy con đào son phấn chút nào, trong đầu hắn chỉ có một hình bóng xinh đẹp nhu mì của người thiếu phụ vào xin việc ban sáng. Cô ta có nét duyên dáng thục nữ mà mấy con đào hắn từng chơi không bao giờ có, mấy con nhân viên trong Công ty thì như đàn gà trước con công, còn con vợ đanh đá của hắn thì càng tệ hơn, thua xa lắc! Lần đầu tiên trong đời hắn lại thấy mê mết một người đàn bà trong lần gặp đầu tiên. Cái này sao mà giống tiếng sét ái tình vậy? Nhưng hắn hết biết yêu lâu rồi mà! Khó hiểu quá! Bình không biết ông trời có phải chơi hắn không khi cho hắn có một của lạ ngon lành như thế mà lại bắt hắn phải ngồi nhìn vì cô ta đã có chồng!...Nhưng nghĩ lại có chồng cũng đâu có sao! Càng ngon càng ngọt hơn thôi. Từ trước tới giờ hắn không bao giờ bỏ qua cái gì mình thích, chẳng gì có thể thử thách được hắn!...
    *
    * *

    Quán nhậu Sáu Râu đêm nào cũng như đêm nấy đều luôn đông khách. Ở vùng đất nghèo mà công việc chính là làm nông thì cái gì cũng thiếu thốn nhưng riêng cái khoản thời gian thì vô cùng thừa thãi. Đó là lý do hay nói đúng hơn là nguyên nhân giúp cho cái quán bờ kênh này lúc nào cũng đông vui. Sáu Râu làm mồi nhậu chỉ tầm tầm, rượu thì có lẽ cồn nhiều hơn men, nhưng được cái giá bèo và lại còn cho thiếu chịu nên tự nhiên sẽ có nhiều mối khách quen. Bởi cha nào mà không khoái uống thiếu chứ! Còn đã nợ thì càng phải uống coi như dằn cọc mà!
    Làn gió mát từ con kênh thổi vào như xua đuổi thứ hơi nóng còn hâm hấp của chiều hè đang bám chặt vào từng thân dừa liu xiu. Ánh sáng từ cái đèn tròn au au không xua hết được bóng đêm đang tấn công cái bàn kê cạnh gốc dừa, Trường làm nghe cái “ót” hết ly rượu rồi chép chép miệng như thòm thèm vừa rót tiếp ly nữa vừa nói:
    - Quyết định vậy đi nghe Sáu. Uống luôn ly này coi như thoả thuận xong rồi nghe.
    Sáu Dĩ lừ đừ cầm ly rượu do Trường đẩy tới không nói không rằng nốc một hơi cạn sạch rồi vất cái ly bàn đánh cạch. Trường đứng dậy vỗ vỗ vào vai Sáu Dĩ cười hềnh hệch nói:
    - Thôi tao về. Tiền tao sẽ trả, mày cứ uống thoải mái đi nghe.

    Chỉ còn một mình bên chai rượu đế đầy và dĩa cá sặc nướng lụn vụn Sáu Dĩ lim dim cúi đầu. Cái đề nghị của thằng Trường tuy ngon lành thật nhưng cũng thấy khó chịu làm sao! Hắn không hề yêu người đàn bà đó, trước giờ mối quan hệ này chỉ là một trò vui, là đòi hỏi phải thoả mãn những bức xúc của dục thể, tuy vậy hắn cũng đã coi như cô ta là người của mình, giờ thằng Trường lại đề nghị được cùng tham gia xài cái lồn thuộc sở hữu của hắn hỏi sao không tự ái đàn ông cho được! Nhưng nếu hắn không chịu thì chuyện thông gian sẽ đổ bể, lúc đó chỉ có nước bỏ trốn khỏi xứ này luôn, ở sao yên với dư luận và với thằng Năm Dư, nó tuy say xỉn bệnh hoạn nhưng nó là thằng cộc tính, mấy cái thằng lầm lì cạy răng không nói như nó nguy hiểm lắm, nó biết vợ nó ngoại tình với hắn dám nó thọc huyết thiệt chứ chẳng chơi!

    Thằng Trường là một thằng ranh ma giảo hoạt nên mới có biệt danh là Trường lém, Sáu Dĩ mà không chịu thì nó cũng có cách khác để “thịt” người đàn bà đó, nó nắm cán mà, muốn ép mấy hồi! Càng nghĩ Sáu Dĩ càng thấy phải hợp tác với thằng Trường. Chỉ có vậy hắn mới dấu được chuyện xấu xa này và lại còn được trừ món nợ đề rất lớn mà hắn đang thiếu Trường. Vả lại đây là xài chung thì hắn cũng đâu có mất mát gì! Phải làm thôi! Nhưng sao cứ thấy bực bội quá!

    *
    * *

    Cái cơ thể mịn màng mát rười rượi của Nụ đang áp chặt háo hức trên da thịt hắn, cái miệng nóng hổi với vành môi mềm ướt rượt của cô đang tận tình kích thích vật dục hắn làm Sáu Dĩ tê mê hưng phấn. Nụ bao giờ cũng vậy, luôn tận tình, luôn nồng nhiệt như một thứ bản chất mà lý trí không bao giờ kềm chế nổi nên dù hôm nay hơi bị phân tâm Sáu Dĩ vẫn tận hưởng được những sung sướng đàn ông của mình. Hắn bật dậy lật ngữa Nụ ra giường hôn vùi lên bờ môi mềm ướt át, đôi bàn tay hắn loang loáng da diết tận hưởng hết sự trơn mịn, êm ái và mát rượi của xác thịt cô. Từng phân từng tấc trên da thịt Nụ được thăm thú kỹ lưỡng bắt cô phải rướn người rên rỉ run bần bật. Sáu Dĩ tê mê mớm mút vê cái đầu vú xoe tròn cưng cứng như trẻ con bú vú mẹ, hắn bóp nhào xoa nắn đôi vú sữa mềm như mỡ đông mà căng đầy nây nẩy từ trên xuống, từ ngoài vào, từ dưới lên để hưởng thụ sự đàn hồi êm tay của trọn bầu sữa. Hắn cảm nhận được sự run rẩy thon thót của vùng bụng tròn đầy mềm múp míp, hắn miết sâu vào đỉnh tam giác sinh dục ấm nóng giữa đôi đùi non mượt mà, hắn ngất ngây giữa nhục thể co giật nuồn nuột, những lá thịt non ẩm ướt vây bọc ngón tay hắn dìu nó lọt sâu vô khe cửa thịt bầu bĩnh đẩy Nụ vào oằn oại day dứt. Hắn chà xát, hắn mân mê, hắn móc sâu vào dục thể Nụ bắt đôi chân thuôn dài duỗi dần ra bèn bẹt một cách bản năng dưới sự mẩy mọng của sự kích thích rồi quắp chặt cái hông rắn chắc của hắn...
    - Em…ức…hết chịu nổi…ứ ư…anh ơi…vào đi anh…hư hư…

    Lần đầu tiên Nụ van xin Sáu Dĩ, sự van xin đĩ thoã của một người đàn bà đã mụ mẫm giữa kích dục khôn cùng mà không được thoả mãn. Lần đầu tiên bởi vì chưa bao giờ Sáu Dĩ lại chậm rãi như vầy, chậm rãi xâm chiếm nhưng cuồng nhiệt vầy vọc, làm sao Nụ biết rằng hắn đang muốn hưởng thụ trọn vẹn những gì hiện còn thuộc về hắn hoàn toàn…Sáu Dĩ trườn lên theo dục tính căng tràn, hắn dấn tới trên khuôn bụng phập phồng ấm áp của người đàn bà, vật dục hắn xuyên qua vòm cửa thịt trơn ướt chật chội đang mở rộng đón chờ, hắn đẩy sâu ngập lút trong ống thịt nóng rảy đầy ắp thúc ép tiếng rên rỉ vỡ oà trên thân xác Nụ…
    Tất cả vách thành nhục dục Nụ rung động ray rứt, nhói bỏng ngất ngây giữa từng cơn miết sâu nóng hực của cây thịt gân guốc căng cứng khát khao, khoái lạc chất ngất theo mỗi cơn đau da diết cuộn lên tận đỉnh đầu váng vất, lan ra đầy xác thịt rã rời...Sáu Dĩ nén chặt Nụ vào mê đắm, miệng hắn, tay hắn, xác thịt hắn thụ hưởng ngấu nghiến tấm thân nuồn nuột mồ hôi căng lẳn khoái cảm của cô, càng lúc hắn tưởng như mình càng bị hút chặt vào da thịt, vào dục thể Nụ…Không còn thời gian…Không còn không gian…Chỉ có tiếng rên rỉ, tiếng thở dập dồn, tiếng da thịt đập vào nhau bành bạch ướt nhớp là tồn tại…
    …Hai cơ thể cùng sượng trân căng cứng trong sự cọ xát sinh dục mạnh mẽ loạn cuồng, cơn chuếch choáng của khoái ngất đã thúc ép Nụ cong cớn vật vã, cô tưởng như dương vật đàn ông làm chật kín cả khoang bụng nặng trĩu để rồi tử cung cô ấm lên dưới dòng chất lỏng phùn phụt phun trào âm ấp…cả người cô lâng lâng bềnh bồng mê mỏi…
    - Hai người đụ sung sướng quá cho tui tham gia với nghe.

    Tiếng nói ấy không làm Sáu Dĩ giật mình nhưng với Nụ nó như một tiếng sét giữa trời quang, nó giằng lấy cô ra khỏi cơn mê mụ khoái lạc, đẩy cô vào hố băng lạnh toát. Trong nỗi hốt hoảng bàng hoàng Nụ nhận ra khuôn mặt dài dài khá quen thuộc của người đàn ông đang kề sát bên mình, nhưng nhất thời cô không nhớ được hắn là ai, cô quýnh quàng bíu chặt vào lòng Sáu Dĩ run rẩy tái nhợt như muốn cầu một sự che chở cho hình hài loã lồ của mình, ánh mắt cô nhìn hắn van lơn cầu cứu. Sáu Dĩ lắc đầu chầm chậm nói nhỏ vào tai cô:
    - Thằng Trường lém nó biết cả rồi…nếu không cho nó thì sẽ lộ hết em ơi…

    Giờ Nụ mới nhớ ra gã là thằng Trường ở ổ đề đầu xóm trên, chuyện cô ngoại tình với Sáu Dĩ là chuyện tày trời, nếu mọi người và nhất là chồng cô hay biết thì cô có chết cũng không xong, lòng cô rối bời, cô không biết phải làm gì, danh dự và số phận cô không còn nằm trong tay cô nữa. Nụ như con chim mắc bẫy, cô bàng hoàng chết lặng, Sáu Dĩ quá phũ phàng với cô khi cùng gã đàn ông kia đẩy cô vào trò nhơ nhớp này, làm vậy cô có khác gì một con điếm chứ. Nỗi uất ức và sợ hãi xâm chiếm lấy Nụ, cô không còn ý niệm gì ngoài mong muốn thoát khỏi sự xấu hổ nhục nhã đang vây hãm cô, cô gào lên nghẹn ngào:
    - Buông tôi ra…thả tôi ra…Không thể nào…Không mà…

    Cơ thể Nụ không thể thoát được cái mặt giường dưới thân hình vạm vỡ nặng trịch của Sáu Dĩ còn đè chặt trên cô, cô không thể thoát vì sức lực cô đã rời bỏ cô tan theo cuộc hoan lạc vừa qua. Rồi cạnh Nụ giờ có thêm một khối da thịt đàn ông, bộ mặt dài kề sát vào để lại một đường liếm lưỡi dài theo bầu má ướt nhoét, cảm giác kinh tởm mơ hồ làm cô càng nức nở vẫy vùng.
    - Đừng ra vẻ cao quý nữa! Em chỉ là một con đàn bà khát tình dâm đãng thôi! Có thêm một thằng đàn ông để giải quyết sinh lý sướng quá rồi còn gì.

    Những câu nói của Trường như cú đấm tàn nhẫn vào tâm thức Nụ, nó bắt cô nhận ra sự hèn hạ của xác thịt mình, Sáu Dĩ vẫn đè chặt đôi tay giằng co tuyệt vọng. Trường đang nóng đến sục sôi, cái nóng của một kẻ thị dâm quá lâu, cái nóng của một con đực thèm giao phối trước cơ thể căng tràn nhựa sống chắc lẳn óng chuốt vừa trải qua cuộc giao hoan cuồng nhiệt, gã bấu vào hai bắp đùi Nụ kéo rộng nó ra và dấn hông vào ngăn chặn sự co quắp của đôi đùi mịn màng ướt nhớp mồ hôi ấy, bộ sinh dục đã ướt đẫm mẩy cao rộng mở còn nguyên dấu vết ái ân giờ thuộc về gã. Trường tưởng như đôi múi thịt ướt mềm mở ra ôm tròn đầu khấc thật sung sướng khó tả, khối thịt trơn nhầy nóng rảy nhây nhớt vây bọc nồng nàn và miết dọc theo cái thân cương cứng của dương vật lúc hắn đẩy sâu vào đem lại sự chuếch choáng đến co giật. Nhát đâm mạnh mẽ đến khôn cùng. Nụ cũng co giật mà còn dữ dội hơn Trường, cơn co giật hiện hữu trên tay chân cô, trên sự ưởn cong người day dứt, trên đôi chân quắp cứng, trên tiếng rên nghèn nghẹn vỡ oà. Sự tự do muộn màng của đôi tay không thể giúp Nụ làm được gì nữa, cô đã thuộc về Trường trọn vẹn, cô bất lực để gã nhấn chìm mình vào cơn mưa lũ của nhục cảm chới với quay cuồng mới mẻ…

    Trường không vội vã, không hùng hục như Sáu Dĩ, gã hưởng lạc như ăn một món ngon. Mà Nụ thì ngon thật, ngon mọi chỗ, ngon đến nổi Trường phải liếm láp, hôn hít, vuốt ve si mê từ đôi môi ngon ngọt đến bầu má mịn màng, từ khuôn ngực no đầy tròn trặn mịn mềm đến cặp mông mòng mọng săn cứng. Mùi hương da thịt đàn bà, vị mặn của mồ hôi và nước mắt như vây bọc nồng nàn xúc giác gã. Cách gã làm tình thật là mê say chăm chỉ, gã làm tình như một con ong muốn hút hết hương nhụy của cánh hoa thơm, mông gã nhịp nhàng nhổm lên dấn xuống để dương vật mập mạp đưa đẩy trong âm đạo Nụ cái nào ra cái đó. Dẻo dai. Sâu lắng. Kéo dài da diết. Sự phản kháng của Nụ vẫn hiển hiện rõ trong thái độ tiếp nhận xác thịt của cô, tiếng khóc càng lúc càng tức tưởi giữa tiếng rên rỉ đớn đau, nét kinh tởm in hằn trên nét hoa nhăn nhíu, đôi bàn tay ghì xé mặt nệm day dứt. Cô không thể chấp nhận được sự thật thể xác mình đã bị cưỡng đoạt. Cô không thể chịu nổi cảm giác nhơ nhớp vây bọc da thịt và tâm thức cô. Mỗi sự đau đớn của sinh lý như đang nhấn chìm cô vào dòng nước bẩn thỉu đen ngòm, làm cô mê lịm…Trường không muốn hiểu và không cần hiểu điều đó, sự cưỡng cầu căng cứng trong nhục dục Nụ chỉ làm gã thêm khoái lạc, sự oằn ẩy chắc lẳn của cơ thể cô chỉ làm gã thêm sung sướng…

    Trong chốn bồng bềnh của mụ mẫm Nụ không còn khống chế được xác thịt mình, càng lúc nhục thể Nụ như mềm đi, nở rộng đưa cô ra khỏi cảm giác ê chề của sự cưỡng đoạt, kéo sinh lý cô trở về với xúc cảm chất ngất của dục tình còn in đậm trong da thịt. Dù nét đau đớn kinh tởm vẫn còn ẩn hiện trên khuôn mặt nhăn nhíu của Nụ nhưng xác thân cô nóng hổi vật vã, tiếng rên rỉ trở nên rời rã…từng nhịp kéo ra của dương vật đàn ông như mang theo tinh chất ái tình khỏi bụng người đàn bà nhỏ giọt xuống mặt nệm nhàu nhúm…

    *
    * *

    Nụ nhận thấy người bạn gái của mình như đã chững chạc hơn xưa, không còn một cô Phấn luôn khép kín yếu đuối chỉ biết dựa vào chồng mình như ngày nào. Mái tóc duỗi ngang vai đúng model rất hợp khuôn mặt thanh tú và bộ veste nhân viên văn phòng may khéo như tôn cái vẻ đẹp thùy mị thanh thoát lên nhiều lần. Nếu Nụ mang nét đẹp khoẻ mạnh mặn mà thôn nữ thì Phấn lại kiều diễm tao nhã đúng chất thị thành. Phấn xoay một vòng cho Nụ xem dáng rồi hỏi:
    - Mày thấy sao hả? Có mới mẻ không?
    Nụ mỉm cười:
    - Hay lắm. Quá đẹp luôn. Hết giống một bà nội trợ rồi.
    - Dù sao đây là lần đầu tiên tao đi làm việc, tao muốn tạo một hình tượng mới cho mình.
    - Đáng lẽ mày nên như vầy lâu rồi. Ra ngoài làm việc, giao tiếp nhiều hơn sẽ giúp mày rất nhiều.
    Phấn ngồi xuống bàn yên lặng một lúc rồi nói nhẹ như hơi thở:
    - Có lẽ mày nói đúng. Tao nên làm vầy lâu rồi.
    Thật ra Phấn không hoàn toàn nghĩ như Nụ, sau khi bị thất thân với gã trưởng công an thị xã Hai Dần vì cứu Tài ra khỏi lao lý thì mặc cảm tội lỗi luôn đè nặng trong cô, luôn ám ảnh cô, nó khiến mối quan hệ vợ chồng trở thành khó khăn lãnh cảm. Việc không thoả mãn cho nhau đã đẩy vợ chồng cô ngày càng xa cách. Không có Tài thường xuyên bên cạnh nữa cuộc sống của Phấn càng lúc càng tù túng và buồn tẻ, cô cần một sự thay đổi, đi làm việc là cứu cánh duy nhất lúc này.
    Nụ chợt hỏi:
    - Đi làm mấy ngày rồi mày thấy có thích ứng với công việc thư ký đó không?
    - Cũng tàm tạm, vừa làm vừa học mà. Ông Bình chủ tao rất tốt, ông ấy thường chỉ bảo cho tao rất nhiều thứ.
    - Mày cũng may mắn lắm đó Phấn. Không phải ai mới đi làm cũng thuận lợi như mày.

    Nụ thấy mừng cho bạn bao nhiêu thì lòng cô lại càng sầu não bấy nhiêu, Phấn coi như đã có một tương lai mới còn riêng cô thì vẫn mù mịt không lối thoát. Trước đây chỉ ngoại tình với mình Sáu Dĩ thôi cuộc đấu tranh giữa đạo đức và sự khao khát nhục thể đã vầy vò cô không ngừng, giờ lại còn thêm Trường lém bước vào cuộc đời cô càng vùi sâu cô vào vũng bùn không sao rút chân lên được. Cô đã thực sự không còn đường quay lại…không biết phải làm sao…

    (Hết Phần 1 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 2 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!




    Last edited by Congtu; Yesterday at 09:48 PM.

    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

  2. #2
    Join Date
    Mar 2003
    Location
    Cõi Thiên Thai
    Posts
    20,780

    Default Phận Gái Long Đong II (Phần 2 ) (Tác giả: Harry Hồ & Bút Chì)

    CHÌM NỔI PHẬN NGƯỜI
    (PHẬN GÁI LONG ĐONG PHẦN CUỐI)

    Tác giả: Harry Hồ & Bút Chì
    E-Mail:
    hohaimail***@yahoo.com (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả Harry Hồ)
    E-Mail:
    butchihb99***@yahoo.com.vn (Hãy xóa *** để liên lạc tác giả Bút Chì)
    Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn độc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện



    Phần 2







    THÔNG BÁO: CÁC BẠN CÓ TRUYỆN MUỐN GỬI ĐẾN CÕI THIÊN THAI, XIN VUI LÒNG E-MAIL VỀ ĐỊA CHỈ: & gửi kèm CC 1 bản tới


    Tiếng violon réo rắc thật phù hợp với cái không gian vốn rất lãng mạn của nhà hàng, đây là lần đầu tiên Phấn đến một nơi vừa sang trọng vừa ấm cúng như vầy, lúc đầu cô hơi ngại vì thấy mình cứ quê quê làm sao, nhưng rồi cô cũng mau chóng thấy thoải mái và tự tin hơn. Tất cả cũng nhờ có Bình. Đi bên cạnh một người lịch lãm như Bình cô không còn mặc cảm tự ti. Bình khéo léo, đỉnh đạc như đúng phong cách của một người làm ăn lớn.

    Bình trở về bàn với cái mobile phone trong tay và nét mặt thất vọng. Vậy có nghĩa là người khách đã không đến được. Bình nói:
    - Ông Tuấn xin lỗi chúng ta. Ông ấy có chuyện gấp không thể tới.
    Phấn cũng thấy thất vọng, đây là lần đầu tiên cô được đi tham dự một bữa cơm ngoại giao, cô đã chuẩn bị rất kỹ từ tài liệu cho đến luyện tập cách ứng xử vậy mà tất cả đã thành công cốc. Bình nhận ra điều đó ở Phấn nên cười nói:
    - Dù sao cũng đã đến đây rồi, sao không ăn nốt bữa ăn ngon lành này chứ! Đúng không cô Phấn?
    - Ông nói phải, thức ăn ngon thế này bỏ thật uổng lắm.
    Trong bữa ăn đêm nay Phấn như hiểu thêm được người chủ của mình, đâu phải lúc nào cũng có một cuộc trò chuyện thoải mái ngoài công việc thế này, mấy nhân viên khác nói Bình rất nghiêm khắc và khó chịu nhưng cô lại không cảm nhận được điều đó. Bình vui vẻ hoạt bát, không kiểu cách, Phấn cảm thấy ông ta cũng dễ gần gũi lắm.
    - Tôi rất ngưỡng mộ ông, ông thật là một người tài năng, giỏi giang.
    Bình chợt chau mày như cảm thấy lời khen ấy của Phấn không thể thuộc về hắn, nét cười tắt lịm trên vành môi. Bình thở dài:
    - Tài năng. Giỏi giang thì có ích gì chứ! Tôi vẫn là kẻ thất bại trên đường đời. Thất bại vô cùng!
    Phấn ngạc nhiên thấy vẻ sầu não bất chợt của Bình, một sự tò mò bắt cô hỏi lại:
    - Tôi thấy ông có rất nhiều tâm sự. Tôi đã nói sai gì sao?
    - Không…Cô không nói gì sai cả. Chỉ tại tôi có chút cảm xúc thôi. Chuyện gia đình đó mà!
    Nhìn Phấn giây lâu rồi Bình chậm rãi nói:
    - Chuyện vợ chồng nhiều khi khó nói lắm. Cô sẽ không hiểu đâu vì cô hạnh phúc, cô có người chồng thương yêu cô. Tiền bạc không mua được tình cảm, điều đó đúng với chính tôi, vợ tôi…cô ấy…
    Bình lắc đầu đầy vẻ chán chường, dù hắn không nói ra nhưng Phấn cũng đoán được người đàn ông này đang có những rạn nứt tình cảm với vợ mình, một mối đồng cảm chợt đến trong lòng cô, nó gợi cho cô sự chua xót mơ hồ, thì ra không chỉ mình cô mới bị tình cảm làm đau khổ, Bình cũng như vậy. Tình cảm con người sao mà mong manh dễ vỡ đến như thế, không thể điều khiển, không thể cầm nắm, dễ đến và cũng dễ đi…

    *
    * *

    Nụ kéo cái thùng các tông ở gầm giường ra, bên trong toàn là quần áo trẻ con và mấy cái mền, cô thò tay vào bên dưới đáy thùng lôi ra cái hộp bánh bằng thiếc, trong hộp là số tiền cô dành dụm bấy lâu nay. Dạo này người ta hay nói tới chuyện gửi tiền ở ngân hàng, nghe nói vừa có lời mà lại an toàn hơn bỏ ở nhà. Nói thì nói vậy thôi chứ cái thói quen cất dấu tiền như đã thành một nếp cũ hình thành từ chiến tranh và từ nền văn hoá nông nghiệp bao đời truyền lại, đâu có bỏ dễ vậy. Nụ đếm tiền xong thở phào nhẹ nhõm. Vậy là cô đã có gần đủ tiền để mở một quán sinh tố nhỏ trên phố chợ, cô sẽ đỡ phải bôn ba ngày nào cũng đi bán trái cây hàng mấy cây số.
    Thật ra gia đình đâu phải quá nghèo, có mảnh vườn, có cái nhà nhỏ, nhưng tất cả gia sản này là do nhà chồng cho, dù sao cũng không thuộc về Nụ, hoa lợi từ mảnh vườn chỉ đủ trang trải các chi phí thường xuyên, nói dại chứ nếu lỡ xảy ra chuyện gì thì túng bấn vô cùng. Nụ cất kỹ hộp tiền và thùng các tông vào chỗ cũ, cô nghĩ thầm “Nhất định mai phải đem gửi ngân hàng thôi, số tiền đã lớn quá không thể mạo hiểm!”
    Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Nụ búi tóc lên vừa đi ra vừa nói:
    - Lan phải không em? Chờ chị chút.
    Vừa mở cửa ra Nụ sững người vì bộ mặt dài dài quen thuộc mà cô không bao giờ muốn gặp tại nhà mình. Trường lém đứng đó dưới ánh nắng xế chiều cười hì hì nhăn nhở. Nụ sợ hãi nhìn qua khung cửa, cũng may là giờ này ngoài đường vắng người vì nắng còn gay gắt quá. Nụ đúng là có tật giật mình nên bối rối đến lú lẫn, thật ra đâu có gì phải sợ như vậy, nhưng không biết sao cô hoàn toàn mất phương hướng.
    Trường lém vừa cười mỉm vừa nói:
    - Nếu em sợ người ta thấy sao không để anh vô nhà đi.
    Gã nói vậy cho vui chứ không mời gã cũng đã bước thẳng vô nhà. Cô đóng sập cửa lại nhìn gã ấm ức.
    - Sao anh lại tới đây? Anh làm vậy có phải muốn hại chết tôi sao hả!
    Trường tiến sát tới trước Nụ tỉnh rụi:
    - Sau hôm ở nhà thằng Sáu em trốn mất tiêu làm bọn anh nhớ quá. Em không tới thì anh phải tìm em thôi.
    Nụ ngẩng nhìn gã uất lên :
    - Mấy người quá đáng lắm, tôi đâu phải là con điếm. Sao không chịu để tôi yên chứ!
    - Chúng ta đã là bộ ba ăn ý mà, em muốn bỏ rơi bọn anh vậy coi sao cho được.
    Lúc này lòng Nụ rối như tơ vò, cô vừa sợ, vừa tức, vừa lo lắng…Cô chỉ muốn tống tiễn gã ôn thần đi càng nhanh càng tốt. Bây giờ không phải lúc nói chuyện với gã.
    - Muốn nói gì thì lát nữa gặp ở nhà Sáu Dĩ đi. Giờ anh hãy đi khỏi đây mau lên. Chồng tôi có thể về bất cứ lúc nào! Con gái tôi sắp đi học về rồi…
    Trường lém chống hai tay vào cửa như muốn nhốt Nụ lại suýt soa:
    - Thấy em thì con cặc anh nó chào cờ rồi, đi đâu có được! Em giúp anh hạ nó xuống đi.
    - Đây là nhà tôi!...Tôi không thể làm vậy…
    - Em không thể nhưng anh có thể. Chỉ có em sợ lộ chuyện chứ anh đâu có sợ.
    Nụ biết rõ hoàn cảnh của mình hơn bất cứ ai khác, nếu cô không đồng ý thì thằng này vẫn cứ làm bậy vì gã biết cô đâu dám làm toáng lên, cô sợ đến run lẩy bẩy, sợ đến đứng không nổi. Cô không phải sợ sự xâm phạm nhục thể, cô sợ con Lan có thể sang chơi, cô sợ Năm Dư bất ngờ về nhà…Cô sợ vì không thể làm chủ được chuyện gì, cô sợ đến muốn khóc.
    - Đừng mà…tôi sẽ đến chỗ mấy anh…tôi sẽ làm tất cả những gì anh muốn…nhưng không phải ở đây mà…
    - Ở đây có cảm giác mới mẻ mà em. Hì Hì…
    - Đừng…xin anh…ức…
    Tiếng cầu khẩn của Nụ tắt nghẹn bởi nụ hôn của Trường, hai cánh tay cô muốn xô ra nhưng vòng tay gã đã xiết lại, đôi cái lưỡi như dán lấy nhau, cô vùng vằng nhưng cô bất lực, cái thứ bất lực mang tính lệ thuộc, cái thứ bất lực bối rối quýnh quàng. Khi Trường vừa lôi Nụ vào buồng vừa cố cởi áo cô thì Nụ càng hoảng loạn trì kéo van xin, ánh mắt cô không rời được cánh cửa đóng im ỉm, cô tưởng như cánh cửa kia có thể bị mở ra bất cứ lúc nào dù cái chốt đã gài lại. Trường xộc bàn tay vào sau làn áo xổ nút kéo trật áo ngực Nụ lên ôm lấy bầu vú vần vò, cô suýt soa rướn người đi ẩy ra kêu khẽ nghèn nghẹn:
    - Không…Không mà Trường…
    - Hình như con gái em sắp đi học về…Em định kéo dài thời gian cho nó thấy sao vậy em?
    Trường đánh đúng vào điểm yếu của Nụ lúc này, người cô từ từ nhũn đi không còn chống chõi nữa, ánh mắt rơm rớm nước mắt của cô nhìn gã trâng trối, gã cười hể hả lôi thẳng cô vô buồng…
    Chất dịch rỉ ra từ đầu khấc to tròn như mũ nấm của dương vật Trường như dính nhớp trên lưỡi Nụ, không hề có cảm giác ngon lành như xưa kia cô từng bú mút cho Sáu Dĩ, không có thứ đam mê phấn khích khi cái thân dương vật nở to dõng cứng trong vòm miệng mà cô từng cảm nhận. Nụ làm việc cật lực, hối hả như một nhiệm vụ trên khúc thịt ngắn nhưng mập mạp của Trường, cổ họng cô, lưỡi cô không ngừng bú nuốt như muốn thúc ép gã xuất tinh càng nhanh càng tốt mặc kệ mùi lông hôi hám và tinh dịch ngai ngái xâm chiếm xúc giác cô. Trường ngây ngất trong cơn rạo rực rân rân của dục thể căng trào, gã đâu có cho Nụ đạt được ý nguyện, gã biết tận hưởng nhưng cũng biết lúc nào nên dừng lại, gã dằng dương vật ra khỏi miệng của cô, gã kéo xốc thân thể trần truồng của cô dậy, gã ép chặt cô xuống giường, gã hôn vùi đôi môi cô thều thào hổn hển:
    - Làm gì…gấp vậy em…chúng mình còn nhiều thời gian mà…

    Cái miệng gã, đôi tay gã ngấu nghiến khắp khuôn ngực thơm tho no đầy, khắp tấm thân mịn nõn, gã tìm đến đầu núm vú xoe tròn danh dảnh, gã liếm láp, gã bú mút, gã nhào nắn, gã đem lại cho Nụ những xúc cảm nhột nhạt rậm rực, những tái tê đau đớn râm ran bắt cô phải suýt soa rướn cao ray rứt. Hơi nóng của khát dục tiến sâu xuống khuôn bụng mềm rộng mở phập phồng nôn nao, xoay vần quanh gốc đùi trống trải, nó ập vào giữ bẹn đẩy muôn vạn luồng dậm dựt nhột quắn bâng khuâng xộc thẳng lên đỉnh đầu, lan toả khắp cơ thể, quần tụ vào những đỉnh thầm kín mẫn cảm của cơ thể Nụ khiến cô phải rên rỉ giần giật bức rức. Trường kềm chặt cơn cong cớn của thân dưới Nụ để bộ sinh dục cô đón nhận đầy đủ sự vầy vọc của cái miệng gã, chiếc lưỡi như một con rắn nhỏ ẩm ướt cạ quanh dáng hình bầu bĩnh của đôi múi thịt, cuốn lấy những mẩu thịt non mẫn cảm, gã bú mút, gã dấn sâu da diết bằng một thứ đam mê nóng bỏng. Trường luôn mê đắm với một thể xác đàn bà nồng nàn hưng phấn, chỉ có một xác thịt đàn bà nôn nao rộn rực gọi mời mới đem lại những khoái sướng mang tính chiếm hữu, dù cho chỉ là một cuộc trao đổi mua bán cũng không ngoại lệ, Nụ thì không phải là thứ đàn bà của mua bán, cô là một quà tặng vô giá mà ông trời ban cho gã, tâm thức cô chối bỏ gã nhưng nhục thể cô phải căng cứng hiến dâng. Dương vật Trường xuyên vào vùng sinh dục ướt đẫm của Nụ ngọt lịm, gã nén chặt trọn vẹn tấm thân êm nuột của cô xuống nệm để thân dưới gã nhịp nhàng hành dục, gã thích nhất kiểu làm tình này vì gã có thể hưởng trọn sự phập phồng núng nẩy của khối xác thịt bên dưới mình, gã có thể nhìn rõ được nét nhăn nhíu trên khuôn mặt xinh đẹp của người tình, gã có thể cảm nhận đủ hơi thở nặng nhọc và tiếng rên rỉ thoát ra từ đôi môi người đẹp. Trường bịt chặt tiếng rên rỉ của Nụ bằng vòm miệng thèm thuồng, gã bay bổng váng vất trên cái khối da thịt êm ái trơn mịn nồng nàn đang nâng đỡ thể xác hắn, dương vật hắn như đang bị nhốt chặt phủ vây trong vách thịt nóng rảy của vùng sinh dục Nụ, bị bám chặt da diết, bị cuốn hút ướt đẫm…
    Trường cảm giác được sự no lẳn sượng sùng trong nhục dục căng đầy khoái cảm của Nụ, cái cảm giác đó chưa bao giờ gã nhận được từ trước đến nay, chỉ lần này thôi, chỉ lúc này thôi, càng lúc cảm giác ấy càng quắp chặt thúc hối nhục dục gã đến không chịu nổi, nó như một lời cầu khẩn vô thức của xác thịt Nụ, như một sự trông chờ giải thoát của nỗi lo sợ mơ hồ xấu hổ…Gã hối hả giữa chất ngất quay cuồng làm chiếc giường phải rung lên bần bật, dương vật gã như bị âm đạo người đàn bà nghiến chặt kéo rút cơn khoái lạc của gã vào ống thịt lầy nhầy nóng bỏng, cơn sóng thoả mãn đến thật chuếch choáng khi những gì dồn ứ trong cơ thể bơm ra từng cơn nhẹ nhõm, gã hoà vào cơn rùng mình co giật của người đàn bà cho đến giọt cuối cùng…

    Trường thở hổn hển hôn lên khuôn mặt phờ phạc của Nụ thều thào:
    - Hôm nay em làm anh sướng quá xá…Chơi ở nhà em quả rất đặc biệt…vừa hồi hộp vừa đã vô cùng…
    Nụ xô gã ra gượng dậy nói:
    - Anh thoả mãn rồi thì cút mau đi…Cả hai người đều là lũ khốn nạn…chỉ biết chèn ép tôi…
    Trường chợt nghĩ ra một ý hay, gã cười khì ôm vai Nụ nói nên một sự thật phũ phàng:
    - Chỉ thằng Sáu thôi. Nó dâng em cho anh mà. Thật ra anh chỉ nói đùa doạ chơi vì thấy em với nó thậm thụt gì đó ở thị xã thôi, anh có biết gì đâu, nào ngờ nó khai ra hết và nó đồng ý trao đổi để trả món nợ đề của nó.
    Nụ giật mình quay ngoắt nhìn Trường, nét bàng hoàng, uất hận, xấu hổ hiện rõ trên mặt cô…

    *
    * *

    Hôm nay Phấn thật vui vì vừa tham gia cùng Bình bàn được vụ làm ăn đầu tiên trong vai trò thư ký Giám đốc của mình, cô thấy mình đã thật sự đi đúng hướng đến tương lai, nếu giờ này có Tài bên cạnh cô sẽ cùng chồng san sẻ niềm vui này, hạnh phúc biết bao!
    Vừa bước vào nhà Phấn thấy Tài ngồi yên lặng bên bàn cùng chai rượu đã vơi gần nửa, cô hết sức vui mừng:
    - Anh đã ăn cơm chưa mà lại ngồi uống rượu như vậy? Em nấu cơm cho anh nghe. Em có chuyện hay lắm kể cho anh nghe nè.
    Tài lừ lừ nhìn vợ rồi khàn giọng:
    - Cô cũng còn quan tâm đến thằng này sao? Tôi tưởng cô có niềm vui mới quên mẹ nó thằng chồng này rồi.
    Thái độ và lời nói ấy của Tài như gáo nước lạnh hất thẳng vào Phấn làm cô ấm ức:
    - Anh nói vậy là ý gì? Anh lấy cớ đi hàng nhiều quá bỏ mặc em ở nhà một mình em đã không trách anh sao anh còn móc ngéo em như vậy là sao?
    Tài nốc cạn ly rượu trừng ánh mắt vằn đỏ gằn giọng:
    - Phải! Vì tôi bỏ cô cô đơn nên cô đi tìm thằng khác mà hú hí chứ gì! Hừ…Lúc nào cũng ăn mặc đẹp đẽ, chưng diện ra trò rồi đi đêm hôm mới về vậy mà cứ chối bai bải. Cô tưởng tôi đui hả?
    Trong cổ Phấn như có cái gì đó chặn lại thật khó thở. Chưa bao giờ Tài có thái độ thế này với cô, đã giận dữ vô cớ lại còn vu oan cô lang chạ. Cô tức đến muốn khóc, cô tức tưởi:
    - Anh câm miệng đi…sao anh lại vu oan cho tôi…
    Tài bật dậy hai bàn tay nắm chặt run run trông chẳng khác cái hôm anh ta đâm thằng khốn Tư Lắm định cưỡng dâm Phấn. Chỉ khác là hôm nay trên tay Tài không có con dao đẫm máu!
    - Vậy chứ thằng nào vừa đưa cô về. Xe hơi bóng lộn, sang trọng quá mà!
    - Đó là ông chủ của tôi…híc…chúng tôi chỉ đi bàn chuyện làm ăn thôi…
    - Bàn mãi rồi lên giường chứ gì! Tôi biết thừa rồi! Cô không hề thoả mãn với tôi vì cô đã có thằng kia cho ăn no đủ rồi.
    - Tôi không có…Không có mà… - Phấn ôm mặt gào lên tức tưởi.
    - Cô có dám nói mình chưa từng làm chuyện có lỗi với tôi không? Hả?
    Phấn không thể trả lời, làm sao cô có thể trả lời điều đó! Đúng là cô đã có lỗi với Tài nhưng tất cả cũng chỉ vì anh ta mà ra, tại sao lại đối xử với cô như vậy! Sự uất ức cùng cực làm cô không chịu nổi vung tay tát vào mặt Tài nhưng anh ta đã gạt tay cô ra thật mạnh làm cô ngã dúi. Vừa đau vừa tức khiến cô khóc oà lên nức nở. Tài bỏ đi để lại một tiếng chửi làm lòng Phấn nát tan nhục nhã “ Đồ đĩ ”.

    *
    * *

    Rượu đã vơi nhưng men rượu lại bốc lên hừng hực theo tiếng cười nói hể hả, Bình bao giờ cũng nể nang Tuấn, cái gì thì thằng cha này cũng vẫn cứ hơn hắn. Đô con hơn hắn, trẻ hơn hắn, quyền lực hơn hắn, làm ăn giỏi hơn hắn, ăn chơi dữ hơn hắn. Nhưng cũng may vì Tuấn có cái mặt rỗ chằng chịt nên không bảnh bằng hắn, đó cũng là một sự an ủi mà! Kéo con đào bên cạnh vào lòng rồi Tuấn xộc thẳng tay vào trong cổ áo khoét sâu của con nhỏ mò mẫm bầu vú căng tròn làm nó nhột cười khúc khích, Bình cười sằng sặc:
    - Mới nửa chai sao mà sung sớm vậy cha nội!
    Tuấn hôn cái chóc vào cái má phấn của con đào xua tay:
    - Mấy hôm nay bận quá không “thịt” con nào, thèm muốn chết. Ai như ông. Không có đào cũng còn con vợ mỡ màng xài đỡ.
    - Ông thích thì tặng ông luôn. Hì Hì. Còn thêm quà khuyến mãi nữa.
    - Thằng cha Thánh nào đó đã nói “Vợ bạn không ăn được”. Nhưng đào nhí thì khác à nghe! Bởi Thánh đâu có dạy vụ đó. Phải không?
    Cả hai cùng cười khùng khục, mấy con đào cũng cười theo dù tụi nó đâu có uống bao nhiêu và cũng chẳng có gì đáng cười cả! Tuấn kéo con đào đứng lên lừng khừng nói:
    - Ở chơi nghe. Tôi lên trển trước.
    - Tự nhiên đi.
    Tuấn đâu có cần quàng cổ con đào vì nó tự ôm eo hắn cứng ngắt, bàn tay thừa quá thôi để tạm vô cái mông tròn căng của nó vậy! Ra tới cửa, thằng receptionist chẳng cần phải hỏi han gì cứ việc thảy cho cái chìa khoá. Quen quá mà!
    Bình lắc đầu cười khì uống nốt phần rượu còn lại trong ly, ánh mắt hắn chợt dừng lại nơi một cặp đang ôm nhau sát rạt trên sàn nhảy, khuôn mặt thằng kép trông rất quen! Khuôn mặt nằm trong mấy tấm ảnh mà thằng “chó săn” đưa cho coi. Rõ ràng là kẻ tình địch trong lòng Bình, kẻ ngáng đường trong cuộc chinh phục mỹ nhân của hắn. Ông trời coi vậy mà cũng biết điều thiệt! Chắc ổng thương hắn đã bỏ bao nhiêu tiền của công sức vào vụ này nên cho hắn một cơ hội ngàn vàng. Rất nhanh trong đầu hắn có ngay một kế hoạch tuyệt vời. Dân làm ăn phải vậy mới ngon! Bình quay sang hỏi con đào:
    - Thy Thy, em có biết thằng cha kia không? Anh thấy nó lạ mặt lắm!
    Nhìn theo hướng chỉ của Bình con đào Thy Thy chề môi:
    - Cả tuần nay thằng chả mò tới mấy lần rồi. Em có từng tiếp chả một lần. Trùm lắm.
    Bình cười phì vỗ vỗ vô cái đùi tròn lẳn của con đào hất hàm hỏi:
    - Nếu anh bảo em “đi” với nó đêm nay và làm cho anh thêm một việc, nếu làm giỏi sẽ có 10 triệu. Em có làm không?
    Mắt con đào trợn tròn kinh ngạc nhìn Bình, con nhỏ có lẽ không tin ở tai mình nữa! Cỡ như con nhỏ sang lắm đi khách một đêm được chừng mấy trăm. Cái xứ này đâu phải như trên Sài Gòn mà một đêm có vài triệu, với lại tầm con nhỏ thì đâu đủ tư cách lên đó. Bán bia ôm thì có phần nó! Mà bia ôm thì có hơn gì ở đây, cái vụ 10 triệu này không nhận mới là ngu!

    *
    * *

    Trên màn hình chỉ còn mỗi một màu xanh nhợt nhạt, chiếc quạt máy quay vù vù như cố gắng làm hết nhiệm vụ của mình để xua đi không khí ngột ngạt tù túng một cách tuyệt vọng. Dù bóng đêm bắt đầu buông xuống nặng nề nhưng Phấn không hề nghĩ đến chuyện mở đèn, ánh sáng từ màn hình lờ mờ soi rõ nét mặt thẩn thờ đỏ ửng vì men rượu còn nguyên vết nước mắt của cô, trong lòng cô lúc này mang đầy đau khổ chán chường uất hận, con tim cô tưởng chừng không còn muốn đập, lạnh toát…
    Tại sao Tài lại đối xử với cô như vậy? Tiếng chửi “ Đồ đĩ ” của Tài luôn vang vọng trong tai Phấn, nó tàn phá chút ân tình mong manh còn sót lại, nó phỉ báng tình yêu mà cô dành cho chồng, nó là nỗi nhục xót xa không thể xoá nhoà. Rõ ràng cô không có lỗi! Cô đã mất cả danh dự và tiết hạnh không phải do cô muốn vậy, cô chỉ là một nạn nhân của một tên đốn mạt, cô không hề phản bội Tài, cô đã cố gắng níu kéo mối tình đang rạn vỡ. Vậy mà Tài lại đi lấy một người đàn bà khác! Nếu sáng nay người đàn bà tên Thy Thy ấy không tìm đến đây để sỉ vả Phấn, đến để cho cô biết cô ta là vợ mới của Tài, đến để đưa cuốn băng video mang đầy hình ảnh hoan lạc của bọn họ như một bằng chứng thì cô vẫn chỉ là một kẻ bị lừa dối tin vào tình yêu thánh thiện, vào tình chồng nghĩa vợ. Người đàn ông mà 8 năm qua Phấn luôn tin yêu đã phản bội cô, cô chẳng còn gì ngoài con tim tan nát, căm hận xót xa…
    Phấn như không cần biết người mà cô mở cửa cho vào nhà là ai, cô loạng choạng trở về chỗ ngồi như chỉ có nơi đó là chỗ bảo bọc duy nhất lúc này của cô. Bình tỏ vẻ như lo lắng:
    - Cô làm sao vậy? Sao không mở đèn? Cô không sao chứ? Công tắc ở đâu để tôi mở đèn dùm cô?
    - Không cần đâu… - Giọng Phấn nghèn nghẹn mệt mỏi.
    Bình đến ngồi xuống ghế salon cạnh Phấn nhìn cái chai rượu đế trên bàn rồi hỏi:
    - Cô uống rượu sao Phấn? Cả ngày hôm nay cô không đi làm và cũng không trả lời điện thoại. Có chuyện gì vậy? Cô hình như đã khóc?
    Phấn không trả lời, cô chỉ tựa đầu vào lưng ghế nhìn lên trần nhà, Bình đặt tay lên mu bàn tay mịn mát của cô như quan tâm an ủi:
    - Thấy cô như vầy tôi lo quá. Có chuyện gì hãy nói cho tôi biết đi. Tôi sẽ làm tất cả để giúp cô. Nói tôi biết đi Phấn!
    Phấn từ từ nhìn Bình, ánh mắt đỏ hoe rân rấn lệ đầy u uất vô thần, rồi cô chợt nói:
    - Ông thấy tôi thế nào?...Tôi xấu xí lắm phải không?...Tôi tồi tệ lắm phải không?...
    Bình xua tay rồi ngọt ngào:
    - Không! Cô đẹp lắm. Cô là người đàn bà quyến rũ lắm. Bất cứ người đàn ông nào cũng rất ngưỡng mộ cô.
    Phấn như một kẻ uất ức khôn cùng, cô túm hai bàn tay run rẩy vào vai áo Bình gào lên:
    - Vậy tại sao người ta lại bỏ tôi…Tại sao người ta thà đi kiếm người đàn bà khác mà không thèm ngó ngàng gì tôi…Tại sao…
    Tiếng khóc lại trào lên nức nở, cô gục mặt vào ngực áo Bình mà khóc, cô luôn là thế! Yếu đuối! Không thể che dấu được cảm xúc của mình! Bình mỉm cười vuốt ve mái tóc Phấn nói nho nhỏ bên tai cô:
    - Đừng khóc nữa. Những kẻ phản bội như thế không đáng để cô phải khóc đâu. Có tôi ở đây tôi sẽ lo lắng cho cho cô mà. Nín đi Phấn.
    Phấn chợt ngẩng mặt lên nhìn Bình run giọng:
    - Ông có…thích tôi không?
    Bình kinh ngạc nhìn Phấn, hắn gật nhanh đầu nói:
    - Có…Tôi rất yêu cô...
    Bình càng bất ngờ hơn khi Phấn choàng lấy cổ hắn ban cho hắn nụ hôn môi đầy vị mặn của nước mắt. Sao không ngạc nhiên cho được! Cái này đâu có trong kế hoạch! Hắn đến đây hôm nay là để làm người đàn ông mã thượng an ủi người đàn bà bị phụ rẫy đang đau khổ kia mà! Hắn muốn có cả thể xác và trái tim của người đẹp chứ không phải thú vui chốc lát.
    Đàn bà thật không hiểu nổi! Dạn dày như Bình mà cũng không hiểu nổi! Tự nhiên lại quá dễ như thế này! Tự nhiên lại dâng hiến khơi khơi có chết không chứ! Nhưng đôi môi sao mềm ngọt thế! Khuôn ngực êm êm cưng cứng nén lên người làm ruột gan nó cứ sôi sùng sục. Kiểu này không ra tay dám khí tồn tại não điên luôn chứ chẳng chơi!
    Vòng tay Bình xiết lại để nụ hôn lưỡi sâu đến ngất ngây tận đáy, hắn cảm thấy có gì đó vô cảm lẩn trong sự cuồng nhiệt của Phấn, không có sự nồng nàn của hiến dâng, cô như một kẻ mộng du trên nhục cảm của mình. Một thoáng xúc động len qua con tim rộn rã đam mê của Bình, đôi bàn tay hắn miết theo tấm thân mềm mại của Phấn, lướt nhẹ trên bộ ngực mơn mởn vun cao rồi trôi quanh cái eo thon thả, miệng hắn mơn man đặt khắp khuôn mặt xinh đẹp, cắn nhẹ vành tai, cuốn sâu vào gốc cổ thanh tú. Hắn chưa bao giờ như vậy với đàn bà, hắn chậm rãi, hắn tỉ mỉ, hắn thật sự muốn Phấn hiểu ra sự tồn tại của hắn!...Hơi thở Bình đầy hưng phấn còn hơi thở của Phấn như nén lại, hàng nút áo đã xổ tung tự bao giờ cuốn hút người đàn ông đi vào làn da trơn mịn như xa tanh thơm tho mát rượi. Run rẩy…sượng sùng…lả lơi…mê đắm ngập đầy trên xác thịt Phấn thúc ép dục tính dâng trào ngùn ngụt, ép chặt đôi thân xuống nệm ghế chật chội. Áo ngực lơi ra trong tiếng nấc đàn bà để bộ ngực nẩy nở đủ đầy no tròn nây nẩy thoát khỏi sự gò ép bật ra choáng ngợp, hai bầu vú cùng đôi đầu núm tròn vo không ngừng rún rẩy mềm mại theo nhịp thở dập dồn của Phấn như gọi mời, như khiêu khích, Bình tê mê vuốt ngược đôi quả đào tiên ấy vê tròn bóp nhẹ, cái cảm giác mịn màng và đàn hồi mây mẩy giữa cơn day dứt của cơ thể cô làm hắn ngất ngây sung sướng. Sự vướng víu giữa đệm ghế nhỏ hẹp không làm việc trút bỏ những mảnh vải trở nên khó khăn vì chướng ngại duy nhất chỉ nằm ở phần dưới hai thân thể, mà việc cởi một bộ đồ bộ thì đơn giản vô cùng với Bình! Cơn mưa môi chùn chụt cùng đôi tay mơn trớn của hắn cứ trôi dần xuống phủ vây khuôn bụng thon thót ấm mềm, móc vào cả hai cái lưng quần, trụt đôi quần qua khỏi bờ mông nở nang tròn trặn rồi trút bỏ nó khỏi đôi chân dài thuôn nuột, trọn vẹn cơ thể tuyệt mỹ gần như loã lồ nổi bật giữa không gian mờ ảo làm hắn phải co giật. Bình nhanh chóng đè nhẹ một bên đùi buông thả của Phấn xuống khỏi ghế để vùng mu bầu bĩnh với những sợi lông mềm phủ kín hai bên bờ khe huyền ảo mẩy ra lồ lộ, bàn tay hắn háo hức miết vào cửa mình ẩm ướt hâm hấp non mềm đẩy thân thể cô ưởn cao suýt soa day dứt, hắn ngậm lấy đầu vú dảnh cao trước mặt bú mút nhẹ nhàng khi hai ngón tay vê tròn những mảnh thịt non móc dần vào khe thịt nóng rực mẫn cảm của cô…
    Ướt đẫm, đó là cảm giác Bình nhận được từ hạ thể của Phấn…
    Nóng ngốt, đó là cảm giác Bình có được từ da thịt của Phấn…

    No căng, đó là biểu hiện của một xác thịt đàn bà sẵn sàng đem lại khoái lạc cho tình nhân…Bình nằm úp chụp hẳn lên cơ thể êm ái trơn mịn đã rơm rớm mồ hôi rộn rực của Phấn, hai đùi hắn len vào giữa đẩy rộng đôi đùi cô ra, hắn ngoạm lấy đôi môi như đoá hoa ướt mềm kề bên thơm ngát, dương vật hắn rà lên và ấn mạnh, cái âm đạo mềm và trơn nhẫy của cô không cản được dương vật hắn chui lút vào trong, dương vật hắn như bị mút chặt giữa khối thịt nóng rảy mềm nhũn và ẩm ướt của âm đạo đàn bà, hắn ngây ngất hôn hít khuôn mặt hoa xinh đẹp cùng da thịt thơm tho đắm mình trong bể hoan lạc…Xác thịt Phấn dù đã từng biết đến hai người đàn ông trong đời nhưng vẫn không thoát khỏi cái vỏ bọc tiết phụ đem lại thứ cảm giác sung sướng khó tả…tròn trĩnh…cứng cáp…no đầy…nồng nàn da diết khiến cuộc giao hoan càng thêm chất ngất. Đầu cô rơi hẳn ra khỏi ghế chơi vơi bắt hai phần da thịt càng thêm dính chặt choáng ngất. Kinh nghiệm trăng hoa đã làm cho Bình không thua kém đám thanh niên trai trẻ, hắn biết cách kéo dài sự thoả mãn bằng những cái kéo đẩy dương vật chậm rãi nhưng mạnh mẽ trong âm đạo của Phấn, hắn biết tư thế làm cho âm đạo thít cứng vào dương vật tạo sự cọ xát trọn vẹn và sâu lắng hơn khiến một người đàn bà non nớt với trụy lạc như cô đón nhận tất cả sự bức rức với những cơn oằn quẩy kéo dài vật vã, hắn biết cách hưởng lạc và bắt lạc thú đi vào sâu lắng…Bình bay bổng lâng lâng giữa cơn căng cứng ngất ngây, dương vật hắn dấn ngập trong cơ thể Phấn nén chặt hạ thể cô xuống nệm, cơn vỡ oà của khoái lạc đẩy sâu tinh dịch hắn vào khoang bụng cô ngập ngụa…

    Phấn không cảm thụ được những tia nước mát mẻ từ cái vòi hoa sen tưới đẫm da thịt mình, cô thẩn thờ co ro chìm sâu trong sự hổn loạn của tâm thức, một người đàn ông nữa đã đi vào thể xác cô, nếu trên chiếc ghế salon nơi quán Karaoke ngày trước là sự cưỡng đoạt mang đầy đau đớn ô nhục thì trên chiếc salon hôm nay lại là sự dâng hiến cũng đầy nhớp nhúa và tủi hổ. Phấn không thể kềm chế được mình, cô đã để những ý niệm điên cuồng khống chế cô, cô dâng hiến cho Bình bằng tất cả nỗi uất hận, khổ đau, chán chường, phó mặc. Nếu Tài coi cô là con đĩ thì cô sẽ làm một con đĩ, Tài hoan lạc với người đàn bà khác thì cô càng phải hoan lạc với người đàn ông khác, không có Tài cô vẫn có những người đàn ông khác thay thế trên giường của mình! Không cần tình yêu vì thứ ấy đã chết rồi! Cái gì gọi là danh tiết, gọi là chung thủy cô đã đánh mất từ lâu rồi! Cô muốn trả thù người đàn ông phụ bạc bằng chính sự nhuốc nhơ của thể xác mình…Sau cơn điên loạn của xác thịt giờ cô đã được gì?...Sau cuộc truy hoan đầy dục cảm giờ cô đã còn gì?...Phấn không biết! Và cô không muốn biết!...

    (Hết Phần 2 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 3 )

    Xin vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo ủng hộ Cõi Thiên Thai! Cám ơn bạn!





    Em nào chồng bỏ, chồng chê
    Anh dzớt 1 quẻ, chồng mê.. ụa lộn ... em mê tới già

Tags for this Thread