Anh Ðiền trạc hăm lăm, hăm sáu
tuổi, người tầm thước, tóc quăn, mặt xương xương. Anh ở mãi
Quán Gò, con một người bạn của ông tôi. Trong một lần đi chữa
bệnh gần đó, ông tôi ghé thăm bạn cũ và thế là anh Ðiền được
gửi gắm theo ông tôi học nghề.
Ba hôm trước, anh Ðiền theo ông tôi về nhà. Anh cỡi trên “con
ngựa trời” cũ kỹ của ông tôi, mặt mày hí hửng. Ông tôi ngồi
đằng sau, tay ôm tráp thuốc, vẻ khoan khoái vì cuối cùng cũng
thu được một tên đệ tử ngày ngày đèo ông đi thăm bệnh.
Anh Ðiền không đẹp trai nhưng anh có đôi mắt lanh lợi và nụ
cười tươi. Ngay lần gặp đầu tiên, đôi mắt đó đã nhìn tôi thân
thiện:
- Trường học giỏi ghê! Còn nhỏ mà đã vào lớp mười rồi!
Nghe khen, tôi phổng mũi làm bộ:
- Giỏi gì mà giỏi! Mười sáu tuổi ai chẳng học lớp mười!
Anh cười:
- Hồi bằng tuổi Trường anh mới học lớp tám.
Tôi không biết anh nói thiệt hay nói chơi nhưng dù sao những
lời tâng bốc của anh cũng khiến tôi hãnh diện. Tự nhiên tôi
cảm thấy mến anh như mến một người thân gần gũi lâu ngày.
Anh Ðiền không chỉ khen tôi. Anh còn tìm mọi cách để lấy lòng
tôi. Mỗi sáng, pha cà phê cho ông tôi xong, bao giời anh cũng
pha thêm cho tôi một ly. Mặc dù chỉ là nước thứ hai, cà phê
lạt thết, uống vào tôi vẫn thấy ngon lạ lùng. Ði thăm bệnh với
ông tôi về, thỉnh thoảng anh vẫn dúi vào tay tôi trái cam,
trái quýt. Nói chung, anh rất mực chiều chuộng tôi. Tôi nhờ gì
anh cũng làm, tôi bảo gì anh cũng nghe.
Chính vì anh Ðiền đối xử với tôi như vậy nên mỗi khi anh em
thằng Chửng mở miệng bài xích anh, bao giờ tôi cũng gân cổ
bênh anh chằm chập. Trước mặt chị Ngà và dì Miên, tôi ca ngợi
anh hết lời.
Biết vậy, anh Ðiền thích lắm. Một hôm anh lân la hỏi chuyện
tôi:
- Trường nè, chị Ngà về đây lâu chưa vậy?
Câu hỏi đột ngột của anh Ðiền khiến tôi đâm chột dạ. Tự nhiên
tôi linh cảm có chuyện không lành sắp xảy đến với tôi. Tôi bần
thần đáp:
- Hơn nửa tháng rồi.
Anh Ðiền không nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt tôi. Anh nôn
nao hỏi tiếp:
- Trường có biết gì về chỉ không vậy?
- Biết gì là biết gì?
Anh Ðiền chớp chớp mắt:
- Chẳng hạn như... chỉ đã có “ai” chưa?
Dĩ nhiên tôi biết anh Ðiền muốn hỏi gì. Nhưng tôi vẫn làm bộ
ngờ nghệch:
- “Ai” là ai? Em không hiểu!
Anh Ðiền chẳng lúng túng như tôi tưởng. Anh nhìn tôi mỉm cười:
- “Ai” tức là “người yêu” đó!
Tôi lắc đầu:
- Nếu vậy thì em không biết!
Thấy không “điều trá được gì ở tôi, anh Ðiền khẽ huýt sáo
miệng và lững thững bỏ đi. Còn tôi ngồi lại, buồn nẫu ruột.
Suốt ngày hôm đó và cả ngày hôm sau, tôi như chìm vào một vũng
lầy đặc quánh những hoang mang và lo sợ, cái cảm gíác thấp
thỏm tôi chưa từng trải qua bao giờ.
Và kể từ cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó, trong mắt tôi anh Ðiền
không còn dễ mến như những ngày đầu nữa. Tôi cay đắng nhận ra
rằng sở dĩ anh tỏ ra quý tôi không phải vì tôi là một nhân vật
đáng quý, cũng không phải vì tôi là đứa cháu cưng của ông tôi
mà vì anh muốn kiếm cơ hội dò hỏi tôi về chị Ngà.
Ðối với tôi, chị Ngà bao giờ cũng thiêng liêng cao quý như một
thiên thần, mặc dù đó là một thiên thần sợ chuột, sâu, gián và
vô số những thứ linh tinh khác. Nhưng không vì vậy mà chị Ngà
trở nên “trần tục” và dễ xúc phạm. Từ trước đến nay, tôi luôn
dành cho chị nỗi yêu mến lẫn lòng thành kính. Tôi nghĩ đến chị
như nghĩ đến một dòng sông êm mát và khi thả hồn theo dòng
sông không tên đó, không bao giờ tôi cho phép mình tự hỏi rằng
chị đã có “ai” chưa, rằng có khi nào chị đã một lần yêu. Ðơn
giản là tôi chỉ hình dung về chị như người ta mơ tưởng về một
hình bóng. tôi vui thích với điều đó và không dám để những ý
nghĩ của mình đi xa hơn. Trừ những khi tôi nhìn thấy chị,
những lúc khác chị là giấc mơ.
Anh Ðiền đến, thò mái tóc quăn của anh vào giấc mơ tôi. Anh
thản nhiên hỏi tôi những câu tôi không dám đặt ra cho chính
mình. Anh nghĩ ngợi về chị Ngà một cách “phàm phu tục tử”. Và
điều quan trọng nhất, anh vô tình dẫm chân lên trái tim tôi.
Thằng Chửng anh nói đúng. Nó đã bảo trông mặt anh Ðiền, nó
chẳng ưa chút nào. Chửng anh sáng suốt hơn tôi.
Không chỉ dò hỏi tôi, anh Ðiền còn nghĩ ra lắm trò kỳ quái
khác.
Một buổi sáng, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy những đóa hoa cúc
vàng cắm bên cửa sổ trước bàn học của chị Ngà.
Chị Ngà yêu hoa cúc nhưng trước nay tôi chưa thấy chị hái hoa
cắm trước bàn học bao giờ. Chị thích ngồi hàng giờ bên dãy cúc
trước sân hơn. Nhưng tôi chẳng thắc mắc lôi thôi. Chẳng thấy
chị hỏi han gì, tôi nghĩ đấy là thú tiêu khiển mới mẽ của chị.
Liên tiếp nhiều ngày như vậy. Cứ sáng sớm, những đóa cúc vàng
lại rung rinh khoe sắc bên cửa sổ.
Tới ngày thứ tư, trời còn tinh mơ, tôi bỗng mắc tiểu liền thức
dậy chạy ra sau vườn. Khi chuẩn bị quay vào, tôi bỗng phát
hiện một bóng người đang đi rón rén ngoài hè. Ngạc nhiên, tôi
nép người sau đám dây trầu phủ xòa quanh gốc mít, căng mắt dòm.
Dù mặt trời chưa lên và gốc mít chỗ tôi nấp cách hè nhà khá xa,
tôi vẫn nhận ngay ra bóng người lén lút kia chính là anh Ðiền.
Thoạt đầu, tôi không hiểu sáng sớm anh lần mò ra sau hè làm gì.
Tôi tưởng tối hôm qua anh uống nước nhiều nên bây giờ phải
chạy đi “trút bầu tâm sự” giống như tôi. Nhưng khi nhìn thấy
những đóa cúc vàng đong đưa trên tay anh, tôi bỗng hiểu ngay
ra cớ sự.
Quả đúng như tôi nghĩ, anh nhón gót tiến về phía cửa sổ. Rồi
một tay bám song cửa, anh nhoài người cắm những bông hoa lên
thanh gỗ chắn ngang.
Trong một thoáng, mắt tôi như mờ đi. Những bông hoa vàng đằng
kia bỗng trở nên chập chờn như khuất sau một lớp sương mờ. Hóa
ra là thế! Tôi buồn bã nhủ thầm và tưởng như nghe thấy tiếng
thở dài nghẹn ngào ngân lên từ đáy lòng. Hóa ra anh Ðiền đã
làm tất cả những trò đó. Còn tôi thì như một thằng ngốc, chẳng
biết một tí gì. Anh Ðiền chỉ mới về ở nhà ông tôi vài ba ngày
đã nghĩ ra cách tỏ tình với chị Ngà bằng những bông hoa. Chiều
chiều thấy chị Ngà ngồi ngẩn ngơ hàng giờ ngoài sân bên vàng
hoa cúc, anh đã đoán ra ý thích của chị. Tôi cũng rõ những
điều đó nhưng tôi chỉ biết cặm cụi xách nước tưới hoa như một
thằng chạy việc, chẳng nên tích sự gì.
Anh Ðiền giỏi hơn tôi nhiều. Anh biết âm thầm tặng hoa cho chị
Ngà và hành động vụng trộm của anh chẳng bị ai phát giác. Ông
tôi già cả chẳng biết đã đành, cả dì Miên cũng chẳng đem lòng
ngờ vực. Dì cứ tưởng những bông hoa cắm ỡm ờ bên cửa sổ kia là
do bàn tay của chị Ngà nên dì chẳng hỏi.
Chỉ riêng chị Ngà là biết được những bông hoa kia xuất xứ từ
đâu. Nếu không nhìn thấy tận mắt anh Ðiền nhô đầu lên cửa sổ,
ắt chị cũng đoán ra. Nhưng chị chẳng nói gì. Chị cũng chẳng tỏ
ra nghi hoặc hay khó chịu. Chị thản nhiên đón nhận những bông
hoa mọc bất ngờ từ cửa sổ như lẽ ra nó phải thế. Ðấy là sự
lạnh lùng hay đấy chính là mối đồng tình lặng lẽ?
Những câu hỏi mang theo nỗi xốn xang nghi ngại và cứ xoay vần
trong đầu tôi như một cơn lốc. Tôi chợt nhớ đã có lần bắt gặp
chị Ngà ngồi bên bàn học ngắm những cánh hoa kia với ánh mắt
mơ màng và miệng cười chúm chím. Lúc ấy, hẳn chị đang nghĩ đến
mái tóc quăn của anh Ðiền. Còn tôi, chị vốn coi như em, chắc
chẳng có lấy một chỗ trú chân trong lòng chị. Chỉ khi nào cần
người sai vặt, chị mới nhớ đến tôi.
Càng nghĩ ngợi, tôi càng tức điên. Và không kìm được, tôi mím
môi bước ra khỏi chỗ nấp. Anh Ðiền lúc này đã biến mất, chỉ để
lại trái tim anh phập phồng bên cửa sổ. Răng nghiến chặt, tôi
đu người lên giật phắt những bông hoa và hậm hực xé tan thành
những mảnh vàng rơi vãi. Nhìn những cánh hoa vô tội đang rơi
lả tả kia, chưa hả giận, tôi còn dí chân lên chúng, day qua
day lại với vẻ đay nghiến cay độc. Cho đến khi những đóa hoa
đầy tình ý của anh Ðiền chỉ còn là mớ bèo nhèo dập nát, tôi
mới khoan khoái bỏ vào nhà.
Suốt ngày hôm đó, tôi sống trong
nỗi lo lắng của một tên trộm sợ bị phát giác. Từ sáng đến
chiều, ngồi đâu tôi cũng nhấp nha nhấp nhổm như ngồi trên ổ
kiến. Mỗi lần anh Ðiền hay chị Ngà lại gần, lòng tôi cứ nơm
nớp. Nhưng chẳng ai dò la gì tôi. Chị Ngà nhút nhát không hé
môi đã đành, cả anh Ðiền cũng làm ra vẻ chẳng có chuyện gì xảy
ra. Dù vậy, tôi vẫn không dám đặt chân ra hè, không dám mon
men lại gần cửa sổ, sợ bị nghi ngờ. Mãi đến chiều tối, khi ra
sau vườn xách nước tưới hoa, tôi mới khẽ liếc về phía “hiện
trường” nhưn gtôi chẳng thấy gì. Có lẽ khi quét sân, dì Miên
đã đùa những cánh hoa tơi tả kia xuống hố rác chỗ gốc bí cuối
vườn.
Tưởng đã yên thân, nào ngờ ăn cơm tối xong, khi tôi đang đứng
lóng ngóng trước cổng rào hoa giấy chờ anh em thằng Chửng qua
rủ đi nhổ trộm đậu, anh Ðiền từ trong nhà lững thững đi ra và
tiến lại gần tôi. Tôi giật thót, chưa kịp phản ứng gì, đã nghe
anh than:
- Buồn quá Trường ơi!
- Chuyện gì vậy anh? – Tôi rụt rè hỏi, không rõ anh đã biết
hành vi của tôi chưa.
Anh lại buột miệng thở dài:
- Chị Ngà ác quá!
Anh trả lời không đâu vào đâu nhưng tôi vẫn đọc được ý nghĩ
của anh đằng sau tiếng than vãn kia. Tôi cười thầm trong bụng
nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Chị Ngà mà ác? Em thấy chỉ hiền khô mà!
- Thì chỉ hiền! – Anh Ðiền chép miệng – Nhưng trong chuyện
tình cảm thì chỉ... ác.
- Nghĩa là sao? - Tôi trố mắt.
Anh Ðiền đưa tay xoa xoa ngực, buồn bã:
- Chỉ xé nát trái tim anh.
Tôi nhìn những sợi lông đen trên mu bàn tay anh, giả bộ ngây
ngô:
- Anh chỉ xạo! Nếu vậy, anh đã chết ngoẻo mất rồi.
Anh Ðiền nhăn nhó:
- Anh không chết. Nhưng anh đau khổ.
Nhìn vẻ mặt anh Ðiền, tôi bỗng nhớ đến các kép cải lương diễn
tuồng trên ti-vi thỉnh thoảng tôi vẫn xem ở nhà mấy đứa bạn
ngoài huyện. Sự liên tưởng đó khiến tôi tự dưng phì cười.
Anh Ðiền xịu mặt:
- Anh đau khổ mà Trường lại cười.
Tôi chớp mắt:
- Nhưng anh nói gì em không hiểu. Chị Ngà đã làm gì anh?
Trước “thắc mắc” của tôi, anh Ðiền lộ vẻ phân vân. Sau một
thoáng đăm chiêu, anh ngần ngừ nói:
- Anh kể cho Trường, Trường đừng nói lại với ai nghen!
Tôi gật đầu:
- Em nói lại làm chi!
- Trường thề đi! - Anh Ðiền vẫn chưa tin tôi.
- Thề! – Tôi nói.
- Thề sao?
Tôi liếm môi:
- Nếu em kể chuyện này với ai, em sẽ bị chết chìm dưới suối.
Mặc dù lúc đó tôi chưa quyết định có sẽ kể lại câu chuyện của
anh Ðiền với ai hay không nhưng khi hăm hở thề thốt, tôi tin
rằng dầu sau này tôi có cao hứng ba hoa, lời thề độc của tôi
cũng chẳng dễ gì ứng nghiệm. Từ nhỏ tôi đã lội nước như rái cá,
gần đây lại học thêm những kiểu bơi của chị Ngà, con suối nhỏ
xíu dưới chân cầu Cẩm Lễ còn khuya mới nhận chìm tôi nỗi.
Anh Ðiền không hiểu những tính toán ranh mãnh của tôi. Nghe
tôi thề độc, anh rũ bỏ hết băn khoăn và bắt đầu buồn bã thuật
lại câu chuyện mà tôi đã biết tỏng tòng tong. Kể xong, anh thở
dài kết luận:
- Chị Ngà xé những bông hoa kia có khác nào xé nát trái tim
anh!
- Không phải chị Ngà làm chuyện đó đâu! - Không hiểu sao tôi
bỗng buột miệng.
Ðôi mắt anh Ðiền vụt long lanh:
- Sao Trường biết?
- Biết! – Tôi mím môi.
Anh Ðiền lại đặt tay lên ngực, lần này không phải vì đau khổ
mà vì hồi hộp:
- Không phải chị Ngà thì là ai?
- Ông.
Tiết lộ của tôi khiến anh Ðiền biến hẳn sắc mặt. Anh kêu lên,
thất vọng và sợ hãi:
- Ông à! Trường nói thật không?
Vẻ hoảng hốt của anh Ðiền khiến tôi hả hê. Tôi khoái chí “đế”
thêm:
- Chính mắt em trông thấy rõ ràng:
Rồi tôi láu lỉnh thuật lại câu chuyện buổi sáng hôm nọ và
trước gương mặt tái mét vì lo lắng của anh Ðiền, tôi cố tình
thêm mắm dặm muối và thay đổi một số tình tiết để anh Ðiền
khỏi nghi ngờ. Trong câu chuyện của tôi, dĩ nhiên tôi chỉ là
người tình cờ chứng kiến. Còn người vứt bó hoa cắm trên cửa sổ
xuống đất và lấy chân dẫm nát chính là ông tôi.
Tôi hù anh Ðiền:
- Em còn nghe ông mắng “Thằng Ðiền không lo học nghề thuốc,
chỉ giỏi lăng nhăng!”
Anh Ðiền lau mồ hôi trán, thấp thỏm:
- Ông còn nói gì nữa không?
Tôi gãi gáy:
- Ông còn nói nhiều lắm nhưng những câu sau em không nghe rõ.
- Thế này thì chết mất!
Anh Ðiền buông một câu não nuột rồi không nói thêm một tiếng
nào, anh thất thểu bỏ vào nhà. Tôi nhìn theo, thấy anh không
dám đi qua cửa trước mà len lén vòng quanh ngõ sau. Có lẽ anh
sợ những tiếng “cót két” của cánh cửa lim sẽ làm kinh động đến
ông tôi.
Suốt một tuần sau đó, ngày
nào anh Ðiền cũng lộ vẻ bồn chồn.
Anh không dám nhìn chị Ngà đã đành, mà ngay cả dì Miên anh
cũng không dám mở miệng trò chuyện. Trước mặt ông tôi, anh
càng khép nép. Lúc nào anh cũng cúi đầu nhìn xuống đất như thể
đợi ông tôi đằng hắng một tiếng là lập tức co rúm người lại.
Tất nhiên chỉ riêng tôi hiểu được nguyên cớ nỗi hoang mang của
anh Ðiền. Dì Miên và ông tôi tuyệt nhiên không để ý đến thái
độ khác lạ của anh. Về phía chị Ngà, tôi nghĩ rằng chị tất đã
phát hiện ra sự thay đổi bất thường này, nhất là gần mười ngày
nay những đóa cúc vàng đã thôi xuất hiện bên cửa sổ phòng chị.
Nhưng chị không dò hỏi, cũng không biểu lộ tâm sự ra ngoài mặt.
Chỉ thỉnh thoảng tôi bắt gặp chị ngồi cắn bút thẫn thờ nhìn
lên khung của sổ như bâng khuâng hoài nhớ một điều ghì. Sự kín
đáo của chị đôi khi lại khiến tôi vô cùng khổ sở.
Nhưng cơn bấn loạn của anh Ðiền rồi cũng qua. Chờ hoài chờ hủy
mà chẳng thấy ông tôi “tuyên án”, anh dần dần bình tĩnh trở
lại. Và sau khi đã thật sự hoàn hồn, anh liền tìm gặp tôi:
- Trường nè.
- Dạ.
- Ði chơi với anh.
- Ði đâu?
Anh nháy mắt:
- Lên quán bà Sáu Dứa ăn mì.
Tôi chưa bao giờ từ chối chuyện ăn uống. Nghe anh rủ, tôi ứa
nước miếng:
- Ði liền bây giờ hả?
- Ừ, đi liền bây giờ.
Mì bà Sáu Dứa nổi tiếng trong làng. Tôm thịt đầy tô. Bánh
tráng rắc mè đen kịt, dày cui, nhai “rốp rốp”. Bà Sáu Dứa lại
dễ tính. Ai không đủ tiền ăn một tô, mua nửa tô bà cũng bán.
Có lần thấy tôi và anh em thằng Chửng ăn xong còn thòm thèm,
bà múc thêm cho mỗi đứa một tô, tất nhiên là không có nhưn,
nhưng đối với tụi tôi chỉ húp nước cũng đủ béo ngậy.
Tôi đang cắm cúi thưởng thức mấy con tôm đỏ tươi nằm lẫn giữa
lớp mì vàng óng, anh Ðiền bỗng thò tay khều vai tôi, vui vẻ
bảo:
- Ăn mừng đấy!
Tôi ngước lên, nhồm nhoàm hỏi:
- Ăn mừng gì vậy anh?
Anh Ðiền nháy mắt:
- Mừng anh thoát nạn.
Rồi thấy tôi chừng như chưa hiểu, anh sung sướng giải thích:
- Cả tuần nay anh lo sốt vó, nhưng rồi ông chẳng hỏi gì về
chuyện đó cả.
- À ra vậy!
Tôi hờ hững đáp và cảm thấy mì bà Sáu Dứa bỗng dưng dở ẹc. Anh
Ðiền không hiểu được lòng tôi, nên tỏ ra hào phóng:
- Trường ăn thêm một tô nữa nhé?
- Thôi.
Tôi lắc đầu, hờn dỗi vô cớ. Thấy vậy, anh Ðiền cũng không nài
nỉ. Anh ngồi nhịp nhịp tay trên bàn như đang suy tính một điều
gì. Lát sau, anh quay sang tôi, hạ giọng:
- Trường nè.
- Hửm? – Tôi lúng búng trong miệng.
Anh Ðiền nhìn tôi, thăm dò:
- Trường giúp giùm anh chuyện này nghen?
Tôi nuốt vội mấy cọng mì:
- Có chuyện gì vậy?
Anh Ðiền móc túi lấy ra một phong thư dúi vào tay tôi:
- Trường đưa cái này cho chị Ngà giùm anh.
Sửng sốt và căm tức, tôi những muốn xé toạt phong thư ngay tại
chỗ hoặc ít ra cũng vứt nó xuống đất trước vẻ mặt hau háu chờ
đợi của anh Ðiền. Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi chỉ cắn chặt
môi, mặt xám ngoét.
Anh Ðiền không thấy được bão táp trong lòng tôi. Anh chỉ thấy
tay tôi run lẩy bẩy, bèn trấn an:
- Trường đừng sợ! Ông sẽ không biết đâu.
Mặt tôi vẫn tiếp tục sa sầm. Từ chối sự nhờ vả cuả anh Ðiền
thì tôi không biết phải mở miệng thế nào. Trước nay anh vẫn tỏ
ra quí mến, chiều chuộng tôi. Nhưng nhận lời thì có khác nào
tôi tự tay bóp nát trái tim mình.
Thấy tôi cứ ngồi trầm ngâm, anh Ðiền lộ vẻ sốt ruột:
- Sao, Trường giúp anh chứ?
Tôi gượng gạo:
- Ðể em xem đã.
- Còn xem tới xem lui gì nữa! - Anh Ðiền nhăn nhó - Trường cố
giúp giùm anh đi. Xong việc, anh em mình lại đi ăn mì.
Sự mua chuộc trắng trợn của anh Ðiền khiến tôi sôi gan. Tôi
đứng phắt dậy:
- Em sẽ đưa thư cho chị Ngà. Nhưng em sẽ không ăn mì của anh
nữa đâu.
Buông thõng một câu, tôi cầm lá thư quay mình ra khỏi quán,
mặc anh Ðiền lặng người ngơ ngác trông theo. |