|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
THIÊN
THẦN NHỎ CỦA TÔI |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11] |
|
Chương
3 |
|
 |
Ngoài bể cá vàng, chiếc lồng sáo
và những hộp dế, gia tài của tôi còn có một ngăn sách nhỏ. Đó
là những cuốn sách do chính tay tôi mua bằng tiền xin mẹ hoặc
tiền nhịn quà sáng. Trước đây, những cuốn sách của tôi đặt
trong chiếc tủ chung ở phòng học của hai anh em. Nhưng từ khi
có phòng riêng, tôi đem chúng về phòng mình. Anh Khánh chẳng
ham thích gì chuyện đọc sách nên không hề ngăn cản hành động
tư hữu đó của tôi .
Ngăn sách của tôi không nhiều nhưng hầu như cuốn nào tôi cũng
thích. Có những cuốn tôi đọc đi đọc lại nhiều lần mà vẫn không
chán như "Đất rừng phương Nam" hay "Rô-bin-sơn Cơ-ru-xô".
Từ khi có căn phòng riêng, mỗi buổi chiều tôi thường ngồi đọc
sách trên chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ. Tiếng gió thoảng, tiếng
lá xào xạc và tiếng chim hót líu lo bên tai dường như khiến
cho những trang sách sinh động hẳn lên và trong trạng thái êm
dịu tuyệt vời đó, tôi tha hồ để cho trí tưởng tượng bay xa .
Nhiều khi tôi đem sách ra cuối vườn ngồi đọc, túi không quên
nhét theo mấy hộp dế để khi nào đọc sách chán, tôi lôi chúng
ra khích chúng đá nhau và tận tình cổ vũ cho cả hai phía .
Mỗi khi ra vườn, tôi thích ngồi bệt xuống trên cỏ, mặc dù
không ít lần tôi bị Mẹ mắng về tội làm dơ quần áo . Nhưng
không hiểu sao tôi không cưỡng lại được thói quen đó. Có lẽ
trước đây trong những trường hợp như vậy, ngoại tôi chẳng bao
giờ mắng tôi . Cho nên tới nay, hễ len lỏi giữa màu xanh cây
lá, tôi như chìm đắm vào thế giới quen thuộc với những hương
vị quen thuộc và thế là cánh mũi tôi hấp háy và tôi lại ngồi
bệt xuống cỏ.
Cũng có khi tôi ngồi đọc sách trên thành giếng mặc dù khi ngồi
trên những tảng đá ẩm ướt rêu đó, tôi nhìn vào trang sách thì
ít mà ngắm những bông khế dập dềnh trong lòng giếng thì nhiều
. Mặt nước trong vắt được trang điểm bởi màu vàng của lá và
màu trắng của bông khế với đường viền xanh rêu chung quanh đối
với tôi cũng là một trang sách kỳ diệu không kém và tôi đọc
chúng không chán mắt.
Không những đọc sách dưới đất, tôi còn đọc sách ở trên trời .
Đó là những lúc tôi nổi máu nghịch ngợm trèo lên cây ổi già,
sách giắt nơi cạp quần, và sau khi chọn được một chạc ba chắc
chắn, tôi ngồi tựa lưng vào thân cây, chân thõng lơ lửng trong
khoảng không, giở sách ra đọc. Có hôm tôi ngồi vắt vẻo như vậy
đến hàng giờ, vừa đọc sách vừa nhâm nhi vị chát của ổi non.
Một điều may mắn đối với tôi là khu vườn phía sau với khoảng
sân đằng trước không hề ăn thông với nhau do hai bên hông nhà
đều bị bịt kín, không có lấy một lối đi nhỏ. Hông bên trái
đụng ngay nhà hàng xóm, gần như chung vách, hông bên phải tiếp
giáp với con hẻm. Nhờ vậy, cái không khí huyên náo ở phía
trước không có cơ hội lây lan đến cuộc sống yên tĩnh của khu
vườn và tôi mặc sức thả hồn theo những giấc mơ điền dã.
Anh Khánh chẳng mê gì khu vườn. Ngày mới dọn đến, anh còn rảo
ra vườn được mấy lần, nghiêng nghiêng ngó ngó. Sau một hồi
lùng sục, anh phát hiện ra những chùm mận đầu mùa thưa thớt
trên cao . Thế là anh hăm hở trèo lên và hái một lúc đến bốn,
năm trái . Nhưng sau khi cho một trái vào miệng cắn thử, anh
nhăn mặt tít cả mắt và vội ném tất cả những trái mận vừa hái
ra xa .
Tôi cười hỏi:
- Chua hả ?
- Ừ, chua lè ! Dòm bên ngoài, tao cứ tưởng chín !
Nói xong, anh bỏ vào nhà một mạch. Từ hôm đó, tôi không thấy
anh bén mảng ra sau vườn nữa . Anh thích chơi trong nhà hoặc
trước hiên hơn. Chính ở đó, những chiếc xe của anh mới tung
hoành được. Chúng không thể chạy trên những mặt đất lồi lõm,
càng không thể chạy trên cỏ.
Chỉ thỉnh thoảng, anh mới chạy ra vườn, chủ yếu để xem những
trái mận đã chín chưa và bao giờ anh cũng quay vào với vẻ mặt
thất vọng.
Cũng như anh Khánh, ba mẹ tôi ít đặt chân đến mảnh đất phía
sau nhà. Không phải vì hai người không quan tâm đến khu vườn
nhưng mẹ tôi hiện nay đang bận rộn trong việc khai thác ưu thế
của mặt tiền ngôi nhà trong việc kinh doanh. Việc chạy tới
chạy lui chuẩn bị cho công việc làm ăn chiếm hết thì giờ của
mẹ . Còn ba tôi, với tầm nhìn xa rộng của mình, thì tuyên bố
rằng sắp tới ông sẽ cho đốn tất cả các loại cây vô bổ đang có
trong vườn để thay vào đó các loại cây kinh tế hơn hoặc cũng
có thể ông sẽ thực hiện những công trình xây dựng trên cái
phần diện tích dự trữ đó. Và sở dĩ cho đến hôm nay, ba tôi
chưa đả động gì đến khu vườn là vì ông đang còn phải tham khảo
thêm ý kiến của bạn bè.
Tôi đón nhận dự định khủng khiếp đó của ba tôi với nỗi đau khổ
vô bờ bến. Đau khổ nhất là trong những vấn đề như thế này, một
đứa trẻ con như tôi không được phép có ý kiến, nhất là những ý
kiến có tính chất phản kháng. Trong những ngày đó tôi buồn bã
như một con chó ốm. Trừ buổi sáng phải đến lớp, suốt thời gian
còn lại trong ngày, tôi tha thẩn ở ngoài vườn. Tôi thì thầm
trò chuyện với những chiếc lá, thông báo cho chúng biết số
phận nghiệt ngã sắp xảy ra với khu vườn đồng thời an ủi chúng
bằng một giọng sụt sùi cố nén. Đáp lại sự lo lắng của tôi,
những chiếc lá khẽ cựa mình vung vẩy trong gió như muốn an uỉ
lại tôi bằng thứ ngôn ngữ rì rào của chúng. Điều đó khiến lòng
tôi nhẹ nhõm được đôi chút.
Trong khi cùng chờ đợi cơn ác mộng xảy đến, tôi và khu vườn
càng ngày càng trở nên thân thiết. Chúng tôi gắn bó với nhau
và hiểu ý nhau như những người bạn quen thân từ thời thơ ấu .
Suốt một tháng trời sau đó, tôi vẫn sống trong tâm trạng phập
phồng. Nhưng rồi nỗi lo âu mỗi ngày một giảm bớt khi tôi nhận
thấy ba tôi vẫn chưa tỏ vẻ gì sắp bắt tay vào thực hiện ý định
của mình. Có lẽ ông đang còn lưỡng lự trước khi quyết định dứt
khoát sẽ cải tạo khu vườn theo hướng nào .
Lúc này, đánh bạn với tôi ngoài vườn còn có con sáo thân yêu
của tôi . Sau cái ngày tôi phát hiện ra nó đã kịp bắt chước
những từ ngữ không đẹp đẽ gì của anh Khánh, tôi liền đem nó ra
ngoài vườn và treo chiếc lồng trên cây khế cạnh giếng đá. Anh
Khánh tức lắm nhưng không dám làm gì tôi vì sợ tôi nói lộ ra
chuyện chửi thề của mình.
Từ ngày con sáo ra đây, tôi dạy nó nói thêm được bốn câu mới
"chào anh Kha", "chào anh Khánh", "đói bụng" và "khát nước".
Con sáo của tôi học nói rất mau nhưng khổ nỗi nó không làm sao
học được cách sử dụng những câu nói đúng chỗ, đúng lúc. Thấy
tôi, có khi nó nói "chào anh Kha" nhưng lúc hứng lên nó lại
"chào anh Khánh" khiến tôi tức điên lên. Cũng vậy, rất nhiều
lần nó gào toáng lên "khát nước" làm như sắp chết khát đến nơi
nhưng khi tôi vội vã đem nước lại thì nó ngó lơ đi chỗ khác y
như muốn chọc quê tôi . Tôi đã cố gắng hết sức giảng giải cho
nói hiểu khi nào thì nên nói câu này, lúc nào thì nên nói câu
kia và trong những lúc đó, như để đáp lại sự kiên nhẫn của
tôi, nó đứng yên lặng nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lại
gật gù tỏ vẻ hiểu biết khiến tôi cảm động và mừng rỡ vô cùng.
Nhưng lần nào cũng vậy, sau khi giảng giải đến khô cả cổ, tôi
bảo nó thực hành, nó lại nhìn tôi và hét lên vui vẻ "chào anh
Khánh" làm tôi chán nản đến mức sau đó tôi chỉ ăn được có một
chén cơm.
Tuy vậy, tôi vẫn rất mến nó bởi tôi hiểu dù sao nó cũng chỉ là
một con vật. Một con vật thì không thể nào buộc nó phải thông
minh như con người . Thôi thì kệ nó, nó muốn nói gì thì nói,
miễn đừng nói bậy là được rồi! Tôi nghĩ vậy và chẳng còn bứt
rứt về chuyện nó kêu tôi là "anh Khánh" nữa .
Độ rày, tôi phải đi học thêm mỗi tuần ba buổi chiều, vì vậy
thì giờ tôi dành cho khu vườn ít hơn. Nhưng cũng chính vì vậy
những buổi chiều còn lại, thời gian tôi ở ngoài vườn lâu hơn.
Có khi tôi ngồi đọc sách đến sáu giờ, sáu giờ rưỡi, lúc ban
ngày và ban đêm bắt dầu giao nhau và những dòng chữ trên trang
sách không còn trông rõ nữa, tôi mới lững thững quay vào nhà.
Bây giờ, những câu chuyện ma quái của anh Khánh không còn làm
tôi sợ hãi nữa . Khu vườn đã trở nên thân thiết với tôi đến
mức tôi hoàn toàn tin cậy nó và tôi nghĩ rằng nếu không sợ bị
mẹ mắng tôi có thể nằm ngủ qua đêm trên những chiếc nệm cỏ
ngoài vườn một cách thanh thảnh với nhiều giấc mơ đẹp.
Vào một buổi chiều nọ, lúc đó có lẽ khoảng bốn giờ hay hơn một
chút gì đó, tôi đang đi tha thẩn ở mé vườn phía bên nhà hàng
xóm, mắt nhìn đăm đăm lên những tàng mít để xem thử có cái dái
mít nào không, hái xuống chấm muối ăn chơi, thì bỗng nghe có
tiếng sột soạt vọng lại từ mé vườn bên kia, phía con hẻm.
Thoạt đầu tôi không để ý nhưng tiếng sột soạt cứ chốc chốc lại
vang lên khiến tôi lấy làm lạ . Tôi bước tới một vài bước,
kiễng chân lên nhìn xuyên qua kẽ lá và điều vừa trông thấy
khiến tôi giật bắn người, suýt chút nữa miệng bật ra tiếng la
hoảng.
Đứng cạnh giếng là một con nhỏ lạ hoắc. Nó mặc bộ đồ bông, da
ngăm đen, tóc ngắn ngang vai . Trông bộ dạng của nó, tôi đoán
nó trạc cỡ tuổi tôi hoặc nhỏ hơn tôi một, hai tuổi gì đó. Sự
xuất hiện bất thần của nó khiến tôi bàng hoàng tự hỏi không
biết từ lúc nào và bằng cách nào nó lọt được và khu vườn của
tôi .
Lúc đầu tôi nghi nó là ăn trộm nhưng sau khi âm thầm quan sát
một hồi, tôi biết là không phải . Một tên trộm thì cặp mắt
phải láo liên, cử chỉ phải vụng trộm và hành động luôn luôn
lén lút nhưng ở con nhỏ này tất cả đều ngược lại . Chẳng tỏ vẻ
gì vội vã, nó đi quanh quẩn bên những gốc cây bằng những bước
chân thong thả, chốc chốc lại ngước mắt nhìn lên những vòm lá
trên cao khiến tôi cứ tưởng nó định trèo lên hái trộm mận.
Nhưng rồi nó lại cúi đầu xuống dòm dáo dác như định tìm kiếm
một cái gì đó trong cỏ.
Tôi vẫn đứng lặng lẽ sau bụi cây, nín thở theo dõi những hành
động lạ lùng của nhân vật bí ẩn kia . Bây giờ nó lại đi lòng
vòng quanh giếng. Đang đi, thình lình nó dừng lại và cúi xuống
nhặt cái gì đó dưới đất. Khi nó đứng lên, tôi căng mắt cố nhìn
xem cái vật nó vừa nhặt là khối vàng hay khối kim cương. Hóa
ra đó chỉ là một chiếc lá vàng.
Con nhỏ cầm chiếc lá đi lại bên giếng đá và thả xuống. Rồi bám
hai tay vào thành giếng, mắt đăm đăm nhìn ngắm chiếc lá đang
bập bềnh dưới kia, nó cứ đứng hoài như vậy . Mặc dù đứng cách
con nhỏ một quãng khá xa, tôi vẫn có thể nhìn thấy vẻ thích
thú trên khuôn mặt ngăm ngăm của nó. Và tôi cũng hình dung ra
chiếc lá nó vừa thả trong lòng giếng lúc này hẳn đang bềnh
bồng trên mặt nước hệt như một chiếc thuyền câu . Đã mấy lần
tôi định dợm châm chạy lại đứng bên cạnh nó, dòm xuống giếng,
xem thử chiếc lá chìm nổi thế nào . Ý muốn đó cứ trào lên
trong lòng, thôi thúc mãnh liệt đến mức phải hết sức vất vả
tôi mới ghìm lại được.
Nhưng niềm vui của con nhỏ không kéo dài được lâu . Trong khi
nó đang ngẩn ngơ thả hồn theo chiếc lá thì con sáo của tôi
thình lình phá đám. Con sáo chắc ngủ mê từ nãy đến giờ, bỗng
thức dậy thấy người, liền la hoảng "có khách, có khách". Nghe
tiếng kêu thất thanh, con nhỏ choàng tỉnh khỏi giấc mơ, ù té
chạy . Tôi chưa kịp can thiệp thì nó đã vọt tới sát hàng rào
cạnh con hẻm, vẹt một lỗ hổng, chui ra . Cho đến khi tôi đuổi
kịp tới hàng rào thì nó đã biến mất.
Đứng ngẩn ngơ một hồi, chẳng biết làm gì, tôi ngồi xuống tò mò
quan sát chỗ hàng rào con nhỏ vừa chui qua . Hóa ra chỗ này
thiếu một cây cọc. Muốn vào vườn, người ta chỉ cần nới rộng
hai sợi kẽm gai chăng ngang rồi vẹt bụi dây leo lòa xòa là lọt
vào được ngay .
Nhưng việc phát hiện ra lối đi bí mật đó không khiến tôi ngạc
nhiên bằng việc tại sao con nhỏ kia có thể nhìn thấy cái lỗ
hổng bị dây leo phủ kín như thế và nó chui vào khu vườn của
tôi để làm gì.
Từ đó cho đến tận khi trời chập choạng tối, tôi ngồi thẫn thờ
trong bóng chiều, lòng miên man nghĩ tới nhân vật lạ lùng nọ .
Hàng trăm câu hỏi thi nhau mọc ra trong đầu tôi và tôi chẳng
trả lời được câu hỏi nào . Tôi không thể nào biết nó là ai và
từ đâu đến. Lúc nãy, nếu bất thần chạy vụt ra, tôi có thể làm
cho nó hốt hoảng và thừa cơ tóm được nó. Và dĩ nhiên, tôi sẽ
vén màn bị mật được ngay . Nhưng thú thật, lúc đó tôi không
muốn làm cho nó sợ hãi . Không hiểu sao tôi không cảm thấy
ghét nó mặc dù nó dám xâm nhập lén lút vào lãnh địa của tôi .
Ngược lại, tôi cảm giác tôi có thiện cảm với nó nữa là khác.
Có lẽ do tôi nhìn thấy ở nó có nhiều điểm giống tôi . Cũng đi
thơ thơ thẩn thẩn quanh các gốc cây như một tên lãng tử. Cũng
nhìn khu vườn bằng ánh mắt thân thiện và ấm áp như nhìn một
người bạn. Cũng vẩn vơ nhặt một chiếc lá vàng thả vào lòng
giếng rồi đứng ngắm hàng giờ không biết chán. Tôi chỉ khác nó
một điểm là tôi biết những tiếng "có khách, có khách" vang lên
thất thanh kia là tiếng chim chứ không phải tiếng người và vì
vậy tôi không có sợ vãi mật ra như nó.
Tối đó, tôi kể cho anh Khánh nghe câu chuyện vừa xảy ra ngoài
vườn. Nghe xong, anh rụt cổ:
- Vậy đích thị là ma rồi!
Tôi bĩu môi:
- Ma đâu mà ma! Ma mà chui hàng rào!
- Nó thích chui thì nó chui, ai cấm được!
- Xì, nói vậy mà cũng nói! Giờ đó không thể nào có ma được. Em
từng sống dưới quê em biết, ma chỉ xuất hiện lúc mười hai giờ
trưa và mười hai giờ khuya thôi .
- Chứ lúc con nhỏ đó xuất hiện là mấy giờ ?
- Khoảng bốn giờ.
- Vậy thì nó là ăn trộm! - Anh Khánh khẳng định.
- Không phải đâu! - Tôi kêu lên.
Anh Khánh nheo mắt ngó tôi:
- Sao mày biết là không phải ?
- Sao không biết ! Nếu ăn trộm thì nó phải lấy trộm cái gì chứ
! Ở đây nó chỉ nhặt lá thả xuống giếng thôi !
Nói xong, tôi ngạc nhiên nhận ra mình đã bênh vực cho con nhỏ
kia một cách hăng hái . Những điều tôi nói không thuyết phục
đuợc anh Khánh. Anh hừ giọng:
- Mày ngu quá ! Không có ai khùng đến mức chui vào vườn người
ta chỉ để nhặt lá thả xuống giếng chơi cho vui . Đích thị nó
là ăn trộm. Nó chỉ làm bộ như vậy để đánh lừa mày thôi .
Tôi phản đối:
- Nó có đánh lừa gì em đâu ?
Anh Khánh nhìn tôI bằng ánh mắt thương hại:
- Hóa ra đến giờ mày vẫn chưa biết là mày bị lừa ! Con nhỏ đó
nó giả bộ khùng khùng để rủi mày có bắt gặp nó ở trong vườn
mày sẽ không nghĩ nó là kẻ gian, còn nếu như mày không trông
thấy nó hoặc nó không bị con sáo làm cho hoảng sợ thì trước
sau gì nó cũng mò vào tận trong nhà để đánh cắp một vài món gì
đó.
Lời giải thích của anh Khánh chắc nịch như đinh đóng cột. Nghe
anh nói, tôi có cảm tưởng như con nhỏ đó đã từng vào nhà tôi
ăn cắp mấy lần rồi . Thấy vì cái tật bép xép của mình mà nó bị
gán cho tội ăn trộm, tự nhiên tôi thấy tội nghiệp con nhỏ đó
quá chừng.
Tuy nhiên, tôi không muốn cãi nhau với anh Khánh. Tôi biết cãi
nhau một hồi, thế nào anh cũng át giọng tôi . Xưa nay vậy .
Tôi cũng không định nói chuyện đó cho ba mẹ tôi biết. Bởi vì
đằng nào ba mẹ tôi cũng sẽ đứng về phía anh Khánh. Tôi vốn
biết rõ tâm tính của ba mẹ tôi . Chắc chắn hai người sẽ không
bao giờ tin rằng có một người lẻn vào vườn của người khác mà
l.ai không có một ý đồ ám muội nào . Và thế là con nhỏ khùng
khùng kia sẽ bị kết tội thêm một lần nữa .
Tôi đã định ém nhẹm mọi chuyện, không ngờ trong bữa ăn tối anh
Khánh lại lôi ra . Tôi chỉ biết ngồi im thin thít và giương
cặp mắt lo âu lên nhìn mọi người .
Quả đúng như tôi nghĩ, nghe anh Khánh kể xong, mẹ tôi liền
quắt mắt nhìn tôi:
- Sao con ngốc quá vậy ! Lần sau nếu thấy có ai chui vào vườn,
con phải hô hoán lên cho mọi người chạy tới tóm cổ nó.
Tôi thanh minh, giọng yếu ớt:
- Nhưng con nhỏ hồi chiều đâu phải là ăn trộm.
Tôi chưa nói dứt câu, mẹ tôi đã nạt ngang:
- Làm sao con biết nó không phải là ăn trộm ?
Mẹ tôi giống hệt anh Khánh. Tôi đành câm miệng như hến. Nhớ
đến cung cách phân tích hùng hồn của anh Khánh khi nãy, tôi
cảm thấy lạnh người và biết rằng mình không thể chứng minh
được điều mẹ tôi đòi hỏi .
Thấy tôi ngồi im, mẹ tôi nói tiếp:
- Tụi ăn trộm bây giờ chúng khôn lắm ! Có khi chúng đi một bọn
bốn, năm dứa và chúng cho một đứa vào trước dò la động tĩnh.
Hễ thấy êm êm là chúng hè nhau ùa vào ! - Rồi mẹ tôi tặc lưỡi
kết luận - Con nhỏ hồi chiều có thể là đứa dò thám trong bọn.
Trong khi mẹ tôi luận tội, tôi cắm cúi và cơm, cổ họng như
nghẹn lại .
Ngay từ đầu, ba tôi dường như chẳng để ý gì đến cuộc trò
chuyện đang diễn ra giữa mẹ con tôi . Tôi thấy ông nghe với vẻ
lơ đãng. Nhưng khi mọi người nói xong, ông chợt nhỏm người lên
và như thường lệ, giành cho mình quyền nói lên tiếng nói quyết
định cuối cùng:
- Sắp tới tao thả trong vườn một, hai con béc-giê là xong !
Dãy hàng rào cũng phải xây lại cho kiên cố nhưng còn chờ cải
tạo xong khu vườn đã.
Lời tuyên bố của ba tôi khiến tôi rầu rĩ khôn cùng. tôi vốn
yêu chó, nhưng đó là những con chó hiền lành và gần gũi như
con Mực, con Vện của ngoại tôi . Còn giống chó béc-giê, tôi
chúa ghét. Hồi ở dưới ngoại, mỗi lần có việc đi ngang nhà lão
Cả Tiệm, thấy bầy chó béc-giê hung dữ và to đùng như bầy sư tử
trong nhà lão xồ ra là tôi tái xanh mày mặt và vắt giò lên cổ
chạy như bị ma đuổi . Vậy mà bây giờ, ba tôi lại tính nuôi cái
giống quái vật đó ở trong vườn và mọi chuyện xảy ra chỉ vì cái
con nhỏ bị nghi là ăn trộm kia .
- Có nuôi thì nuôi chó thường thôi ba ! - Cuối cùng, tôi đánh
bạo đề nghị - Chó béc-giê trông dữ thấy mồ !
Ba tôi hắng giọng:
- Hừm ! Thằng này nói lạ ! Chó dữ thì ăn trộm mới sợ chứ ! Vả
lại nhà mình mà nuôi chó thường coi sao được ! Bác Tám, chú Tư
mày đều toàn là nuôi chó béc-giê !
Biết có năn nỉ cũng chẳng được, tôi lại cúi xuống tiếp tục và
cơm. Dường như tôi muốn ngậm đầy cơm trong miệng để khỏi phải
phát biểu lôi thôi, chẳng ai nghe đã đành mà có khi còn bị
mắng nữa không chừng.
Nhưng cái ngày lắm chuyện đó chưa kết thúc với tôi . Trước khi
đi ngủ, tôi còn nhận được một mệnh lệnh từ mẹ tôi:
- Ngày mai thằng Kha phải kiếm mấy cây cọc bịt cái lỗ hổng chỗ
hàng rào đó lại nghe chưa ! |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 22, 2002
This story has been read (Since September 22, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|