Như vậy, đội bóng phường 2 ngoài
thủ môn Hoàng tới phút chót còn bổ xung thêm Hùng bụi. Việc
nhận Hùng bụi vô đội bóng thực ra chẳng phải suông sẻ gì. Cái
lý do duy nhất khiến nhiều người không đồng tình việc bổ sung
Hùng bụi là vì nó hút thuốc lá.
Hùng bụi được gọi tới và trước mặt mọi người nó cam kết là sẽ
bỏ hẳn thuốc lá. Hoàng và Thuận ròm được phân công theo dõi
kiểm tra lời hứa của Hùng bụi, coi nó có thực hiện nghiêm
chỉnh không.
Sau một tuần lễ theo dõi, hai tay “thám tử” cùng nhận xét rất
tốt về Hùng bụi. Trước đây, Hùng bụi vừa đá bóng vừa hút thuốc.
Nhưng bây giờ, khi phải chọn một trong hai thì Hùng bụi có vẻ
quyết tâm chạy theo trái bóng tròn hơn là ngụp lặng trong khói
thuốc mịt mù.
Trung phong Tân đáng lẽ bị truất quyền thi đấu suốt giải nhưng
vì đã thành khẩn thú nhận tội lỗi, không để bạn bè bị oan, và
đã tỏ ra hối hận về việc làm của mình nên hình thức kỷ luật
được tập thể quyết định giảm xuống. Tức là thay vì bị cấm đá
suốt giải thì nay trung phong chỉ bị treo giò năm trận đầu
tiên trong số mười bảy trận của vòng chung kết giữa các đội
tuyển phường.
Tân nhận được tin này y như người chết được sống lại. Ngày đêm
nó chỉ chờ cho thời gian trôi qua lẹ lẹ. Chưa bao giờ nó siêng
coi lịch và bóc lịch như mấy ngày này. Nó mong cho những trận
đấu của giải qua nhanh, những trận mà nó chỉ được tham gia với
tư cách khán giả thay vì cầu thủ.
Tuy nhiên, trong những ngày bị treo giò, Tân cũng thu lượm
được nhiều điều bổ ích.
Có một lần, nó cùng anh Long đến chơi nhà anh Việt. Anh Việt
là người phụ trách bộ môn bóng đá của phòng thể dục thể thao
quận. Anh Long giới thiệu nó là cây làm bàn số một của phường
khiến nó sướng phồng mũi.
Anh Việt xoa đầu nó:
- Em chơi bóng đá khá lắm! Anh đã được coi em đá mấy lần! Ráng
lên nghe!
Tân dạ lí nhí trong miệng.
- Nếu em thích, - anh Việt nói tiếp - kỳ hè này anh sẽ gỡi em
vô học lớp năng khiếu bóng đá ở Tao Ðàn cùng với một số bạn
khác. Sao, chịu không?
Dĩ nhiên là Tân chịu liền. Ðược vô học lớp bóng đá Tao Ðàn đứa
nào lại chẳng khoái. Có cả huấn luyện viên Tam Lang của đội
Cảng Sài Gòn phụ trách hướng dẫn nữa mà. Có lần Tân thấy báo
đăng như vậy. Chính anh Sáu nó trước đây cũng học chơi bóng ở
đó. Nó rụt rè hỏi:
- Ở đó dạy có khó lắm không anh?
Anh Việt cốc đầu nó, cười:
- Chưa gì mà đã sợ khó rồi hả? Trường lớp nào mà lại chẳng khó.
Nhưng nếu mình cố gắng thì vẫn học được thôi. Nhưng em cần nhớ
một điều là phải học văn hóa cho tốt. Càng có trình độ văn hóa
càng tiếp thu tốt các bài học, dù là những bài học về bóng đá.
Chỉ có năng khiếu thôi thì không đủ đâu!
Tân nghe anh Việt nói mà băn khoăn vô kể. Nó chẳng hiểu chuyện
học tập và chuyện đá bóng có dính dáng gì với nhau mà ai cũng
biểu nó ráng học tốt. Thiệt là quái quỉ! Tân thắc mắc trong
bụng nhưng không nói ra. Nó ngồi đưa mắt tò mò nhìn lên bàn
làm việc của anh Việt. Chợt mắt nó sáng lên khi thấy trên kệ
sách có một lô sách dạy đá bóng.
Tân thò tay rút quyển “Nếu em muốn đá bóng giỏi” và lật ra coi.
Ngay trang đầu, Tân đã thích thú với lời giới thiệu của nhà
xuất bản: "Cuốn sách này do các huấn luyện viên nước Cộng hòa
Dân chủ Ðức viết cho các em học sinh yêu thích bóng đá và mong
muốn trở thành cầu thủ giỏi..."
Trong khi anh Long và anh Việt ngồi nói chuyện thì Tân chúi
mũi vô cuốn sách, say sưa đọc.
Nhưng rồi, nó khựng lại. Ðọc câu "Cái quan trọng là tập luyện
không được phiến diện mà cùng một lúc em phải nâng cao việc
phát triển các tố chất thể lực, kỹ thuật và chiến thuật" , Tân
không hiểu rõ ràng người ta muốn nói gì. Những chữ như “phiến
diện” hay “tố chất” đối với nó hoàn toàn xa lạ.
Tân vội vã giỡ qua trang khác. Thấy cái tựa lớn "Sút bóng thế
nào?", nó hăm hở đọc coi người ta chỉ vẻ ra sao. Không dè đụng
ngay câu "Như em đã rõ, nếu có một lực tác động vào tâm của
một vật, thì vật đó sẽ chuyển động thẳng ra phía trước theo
hướng của điểm mà lực tác động vào, sự chuyển động của một quả
bóng cũng như vậy!" khiến cho nó mù tịt luôn. Hừ, ai mà rõ
được ba cái chuyện phức tạp đó vậy mà nói "như em đã rõ" ! Tân
lầm bầm trong miệng rồi hấp tấp lật qua trang khác.
Nhưng ở trang nào nó cũng gặp phải những câu mà nó không làm
sao đoán được ý nghĩa, lúc thì "Ðộ lớn biến độ di động của các
khớp và tính đàn hồi của các cơ bắp là điều kiện tốt để phát
triển sức khéo léo" , lúc thì "Phần lớn tiết diện của lòng bàn
chân tiếp xúc vào tâm của bóng" , thôi thì đủ thứ rắc rối trên
đời. Càng đọc, trán nó càng toát mồ hôi y như đang đá một trận
bóng thực sự.
Tân nhét cuốn sách vô chỗ cũ và rút một cuốn khác.
Ðó là cuốn "Ðánh giá trình độ luyện tập thể thao". Mới nhìn
cái hình bìa toàn những đườn kẻ lên lên xuống xuống và một mớ
những con số, nó đã thấy run rồi. Nhưng chẳng lẽ chưa coi qua
lại cất trở vô, nó đành nhắm mắt nhắm mũi giở liều một trang,
trong bụng mơ hồ cảm thấy một màn sương mù đang chờ đợi mình.
Quả thật, ngay trang đầu tiên, thằng Tân đụng phải "thứ dữ"
rồi: "Khái niệm trình độ luyện tập thường liên quan phần lớn
đến những thay đổi sinh học thích ứng (chức năng và hình thái)
xảy ra trong cơ thể vận động viên dưới tác động của những
lượng vận động tập luyện và những thay đổi đó biểu thị ở sự
phát triển năng lực hoạt động của vận động viên" . Tân lật lia
lịa qua những trang sau, nhưng trang nào cũng đầy những công
thức toán học, những biểu đồ, những phương trình và những câu
đại loại như "với t bằng 2,8 xác suất sai số P nhỏ hơn 5%, tức
là P nhỏ hơn 0,05" khiến nó rối tinh rối mù lên và hốt hoảng
đặt cuốn sách vô chỗ cũ.
Thoạt đầu, gặp những chữ khó, nó tính hỏi anh Việt nhưng rồi
thấy chỗ nào cũng đầy rẫy những chữ khó như vậy, nó biết có
hỏi thì anh Việt cũng không có thì giờ đâu mà giải thích cặn
kẽ cho nó. Mà nếu ảnh có giải thích thì chưa chắc nó đã hiểu
được. Ðúng là phải học! Tân nghĩ bụng và đột nhiên nó hiểu ra
tại sao anh Việt khuyên nó ráng học văn hóa cho giỏi.
Bữa đó Tân mới vỡ lẽ là giữa bóng đá với các môn học, kể cả
môn toán là môn nó vốn không ưa, đều có mối quan hệ với nhau.
Và muốn luyện tập thể thao cho đến nơi đến chốn thì không thể
nào học hành lem nhem được. Nhưng dù sao đó cũng là chuyện lâu
dài, còn trước mắt thì Tân cứ mong cho mau tới trận tranh giải
thứ sáu của đội bóng để nó lập công chuộc tội. Trăm sự cũng
tại mình ham đôi giày ba-ta! Sau cuộc họp bữa trước, Tân tự xỉ
vả mình thậm tệ và nó thường xuyên tìm cách lánh mặt chú Tám.
Mặc dù trận nào có đội bóng phường 2 đá, chú Tám cũng đều có
mặt cổ vũ và mỗi khi đội bóng nhà thua, chú thường xuýt xoa "Phải
chi có thằng Tân đá thì đội mình đâu có đến nỗi!" khiến những
lúc tình cờ nghe được, Tân cảm thấy khoái chí vô cùng.
Ðiều thằng Tân (và có thể cả đội bóng) chờ đợi đã tới. Chiều
nay, đội bóng phường 2 sẽ gặp đội bóng phường 8. Ðây là trận
đấu thứ sáu của đội và cũng là trận đầu tiên Tân được thi đấu
trong đội hình đội tuyển.
Năm trận vừa qua, đội bóng phường 2 chỉ thắng được một trận.
Còn lại hai trận hòa và hai trận thua. Với bốn điểm sau năm
trận đấu, đội bóng phường 2 còn phải phấn đấu vất vả mới hy
vọng chiếm thứ hạng cao trong giải.
Phải thành thực mà nói, sự vắng mặt của Tân trong đội hình đã
có ảnh hưởng không nhỏ đến tình hình thi đấu sút kém của đội
bóng trong những trận vừa rồi. Ngay sau trận đấu thứ ba, lúc
đội bóng đã hòa một trận và thua hai trận liên tiếp, nhiều đứa
nóng ruột đã đề nghị giảm "án treo giò" của Tân từ năm trận
xuống ba trận và đưa ngay nó vô thi đấu trong trận thứ tư
nhưng anh Long và một số cầu thủ khác không đồng ý.
Thế là phải đợi đến trận đấu chiều nay, Tân mới được trở lại
sân cỏ cùng đồng đội.
Hàng tiền đạo của đội bóng bây giờ gồm có Tân và Hùng bụi.
Tiền vệ gồm Thịnh, Sinh. Hậu vệ có Ðạo, Dũng. Thủ môn dĩ nhiên
là Hoàng. Các cổ động viên phường 2 đều nhất trí đây là một
đội hình hùng hậu và đồng đều, có khả năng đạt kết quả cao
trong những trận đấu còn lại.
Ðội ngũ dự bị cũng không phải là xoàng. Tình, Dương, Quân của
đội "Mũi tên vàng" và Ngọc, Diệm, Lộc của đội khu phố 4 là
những cầu thủ chơi khá tốt. Nếu có thêm cái đầu "ăn bàn" của
Sơn cao trên hàng tiền đạo nữa thì ngon lành nhưng do lối sinh
hoạt bê bối của mình, Sơn cao đã không được tập thể ủng hộ.
Nhưng dù không có Sơn cao, đội bóng phường 2 với lực lượng
hiện tại cũng đã là một đối thủ đáng gờm cho bất cứ đội bóng
nào.
Khán giả bu đông nghịt bãi bóng đá. Ða số muốn coi sự trở lại
của "cây làm bàn" Nguyễn Hoàng Tân có đem lại sự thay đổi kỳ
diệu nào cho đội bóng phường 2 hay không. Trong số đó, nổi bật
lên khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại của chú Tám. Chú
cứ oang oang: "Hà, bữa nay thằng Tân mà sút thì thằng gôn
phường 8 chỉ có nước vô lưới lượm bóng chớ làm sao mà chụp nổi!"
khiến thằng Tân phải mắc cỡ cúi mặt xuống đất, giả bộ không
nghe thấy.
Ngay từ đầu, trận đấu đã diễn ra với tốc độ nhanh. Bóng qua
lại hai phần sân đều đặn.
Với tâm trạng nôn nón giành chiến thắng, Tân nhắm mắt mũi lao
liên tục vào vùng cấm địa đối phương, nhưng những lần đột phá
đều không thành công vì bị hậu vệ phường 8 kèm sát như hình
với bóng.
Sau vài lần như vậy, Tân trở nên khôn ngoan hơn. Nó lùi lại
phía sau để thoát khỏi sự "săn sóc" của các hậu vệ và phối hợp
với Hùng bụi và Thịnh bằng những miếng bật tường. Với chiến
thuật đó, hàng tiền đạo phường 2 đã gây khó dễ cho đối phương
suốt mười lăm phút đầu của trận đấu. Hàng phòng ngự của đội
phường 8 bị mất hướng, các cầu thủ hậu vệ cứ bị hút theo đối
phương do đó thường dâng lên cao, để hở những khoảng trống lớn
sau lưng.
Nhưng hàng tiền đạo của phường 2 không tận dụng được thời cơ.
Những cú sút của Hùng bụi và Tân hoặc bị thủ môn cản phá hoặc
bay ra ngoài cầu môn vì đá vội. Cả những cú vô-lê từ xa của
hàng tiền vệ cũng không đạt kết quả.
Nhưng khổ một nỗi là, những đứa khác đá không vô thì không sao,
nhưng hễ thằng Tân mà rủi sút ra ngoài một cái tức thì trong
đám khán giả có người hô:
- Nó đá giả bộ đó, bà con ơi!
- Ôi, cái thằng bán độ, ai mà không biết!
- Bị treo giò năm trận rồi mà ngó bộ nó không sợ!
Nghe những tiếng la độc địa đó, Tân bủn rủn cả tay chân. Nó
vừa giận mình vừa giận số khán giả tai ác, độc mồm độc miệng
kia. Nó tức muốn trào nước mắt mà chẳng biết làm sao cho hả.
Rốt cuộc, nó trút cơn phẫn nộ lên trái bóng. Hễ bóng tới chân
là nó sút thẳng cẳng kể cả những lúc ở vào tư thế bất lợi nhất.
Những cú sút do đó liên tiếp không trúng đích. Khán giả càng
la dữ.
Hùng bụi chạy ngang qua, vỗ vai nó:
- Bình tĩnh lại!
Tân như người mê sực tỉnh. Nó lúc lắc đầu và cảm thấy xấu hổ
về hành động của mình vừa rồi.
Ðội bóng phường 8 là một đối thủ khó nuốt. Ðó là một trong
những đội mạnh của giải. Trong năm trận vừa qua, đội này chỉ
để thua có một trận, còn thắng ba và hòa một, đạt tới bảy điểm,
một con số đáng kể.
Ðội bóng của Tân sau một thời gian liên tục tấn công nhưng
không làm nên chuyện, bây giờ bị đối phương áp đảo ngược lại.
Nếu không phải thủ môn Hoàng đứng trong khung gỗ thì đội
phường 2 ít ra có hai lần thủng lưới vì những cú sút hiểm của
đối phương.
Hùng bụi đành phải lui về phối hợp với hai tiền vệ Sinh và
Thịnh, giữ bóng chặt và đá chậm lại, khống chế khu vực giữa
sân.
Cổ động viên hai đội hò hét đến rát cổ cũng không đẩy được
nhịp độ trận đấu tăng lên.
Những phút chót của hiệp một, hai đội đá như buồn ngủ. Tân gần
như đi bộ trên sân.
Trong lúc mọi người đinh ninh hiệp một sẽ hòa 0-0 và đang chờ
đợi tiếng còi kết thúc của trọng tài thì hậu vệ Ðạo của phường
2 được bóng phóng sâu lên cánh mặt cho Hùng bụi. Hùng bụi tăng
tốc độ, lao lên. Các cầu thủ phường 8 như choàng tỉnh, co giò
đuổi theo. Trong lúc đó, Tân cũng đột nhiên trở nên nhanh nhẹn
khác thường, băng mình xuống cánh trái, kịp lúc nhận được bóng
từ một đường chuyền "bậc thầy" của Hùng bụi ở góc đối diện.
Nhưng các cầu thủ của đối phương cũng nhanh không kém. Bóng
vừa chạm chân Tân thì hai tiền vệ cũng kịp lùi về, áp sát.
Tính trả bóng lại cho Hùng bụi nhưng thấy Hùng bụi cũng đang
bị kèm chặt, Tân quyết định đột phá. Nó dẫn thêm vài bước rồi
gạt bóng qua khỏi một cầu thủ đối phương đang bám sát bên trái.
Nhưng Tân chưa kịp sút thì thủ môn phường 8 đã như một con sóc
lao thẳng vô chân nó. Trong tích tắc, Tân kịp dùng mũi chân
hất bóng lên cao và trước sự bất ngờ của mọi người nó dùng đầu
đội bóng vô lưới trống, trước khi té xuống trên người thủ môn
đối phương.
Tiếng hò reo dậy đất. Không khí như bị bùng cháy bởi sự huyên
náo của khán giả. Cả cổ động viên phường 8 cũng không ngăn
được những tràng pháo tay tán thưởng bàn thắng "tuyệt diệu" đó.
Tân bị đồng đội đè xuống mặt cỏ muốn nghẹt thở. Nhưng dù nằm
dưới cả "núi" người, nó vẫn nghe được lời trầm trồ của khán
giả:
- Bàn thắng này đáng được đưa vô tự điển giáo khoa bóng đá!
- Ðẹp hơn bàn thắng của Bô-nhếch ở Espana!
- Vậy mà mình nói nó bán độ, thiệt bậy!
Có lẽ câu nói sau cùng là câu nói làm Tân mát lòng mát dạ nhất.
Nó nhỏm người dậy và tự nhiên cảm thấy yêu đời quá xá. Cùng
lúc, tiếng còi "te te" của trọng tài vang lên, báo hiệu hết
hiệp một.
Hiệp hai mới bắt đầu chưa được một phút, đội bóng phường 2 đã
đễ đối phương gỡ hòa. Cả khán giả lẫn cầu thủ đều bàng hoàng
trước bàn thua chớp nhoáng đó. Do say sưa với bàn thắng cuối
hiệp một, vào hiệp hai, đội bóng của thằng Tân còn đang lơ là,
chưa kịp cảnh giác thì bị một đường bóng thọc dài của đối
phương làm cho lúng túng. Hậu vệ Dũng phá bóng ra. Bóng lại
văng trúng chân tiền đạo đối phương. Cách khung thành khoảng
mười mét, một cú sút trái phá khiến thủ môn Hoàng bó tay.
Tỉ số cân bằng 1-1. Các cầu thủ tấn công của phường 2 lại phải
làm lại từ đầu. Trận này mà để thua, hoặc để hòa, cũng khiến
con đường đi lên của đội gặp nhiều gian nan.
Tình thay Sinh và Ngọc thay Dũng. Ðội phường 2 quyết tăng áp
lực tấn công. Ðội phường 8 cũng thay hai cầu thủ. Trận đấu
càng lúc càng quyết liệt khiến cầu thủ hai bên mệt nhoài.
Lúc này, đội phường 8 đang liên tục công phá khung thành của
thủ môn Hoàng. Hàng phòng ngự cùng các tiền vệ đội phường 2
lùi về chống đỡ trối chết, quyết không để cho đối phương kiếm
thêm 2 điểm. Bằng nỗ lực không ngừng, đội bóng của Tân đã đẩy
lùi đối phương về phía sân nhà. Bóng hiện giờ đang bị tranh
chấp ở khu vực giữa sân.
Trận đấu căng thẳng và gay cấn đến nỗi cổ động viên hai bên
quên cả vỗ tay, ngẩn người theo dõi.
Các tiền vệ phường 2 được sự hỗ trợ của các hậu vệ dần dần
phối hợp gắn bó trở lại và đang khống chế bóng nhiều hơn đối
phương. Tình và Thịnh "tỉa" những đường bóng rất đẹp nhưng
Hùng bụi và Tân không khai thác được.
Ðến giữa hiệp hai, bằng một pha tấn công vào trung lộ, Tân
nhận được bóng cách khung thành đối phương chừng mười mét, co
giò sút mạnh. Trái bóng chui qua cả một rừng chân của các cầu
thủ hai bên trong vùng cấm địa, bắn trúng cột dọc, nẩy ra.
Cùng lúc, có ít nhất là năm cầu thủ môn đối phương. Giữa một
đống hỗn độn đó, Hùng bụi xỉa mũi chân đẩy bóng vô lưới.
Tiếng còi trọng tài rít lên cùng lúc với những tiếng la của
cầu thủ và khán giả hai bên:
- Ðụng thủ môn rồi! Không cho ăn!
- Xạo, chưa có đụng!
- Ðụng rồi! Thằng gôn chụp được rồi, Hùng bụi lấn nó té văng
bóng ra, tao thấy rõ ràng mà.
- Ðừng có đặt điều! Thằng gôn bắt ói bóng ra, ai mà không thấy.
- Ăn gian!
- Thôi dẹp, không có cãi nữa! Chờ trọng tài xử!
Mọi người hướng mắt về trọng tài. Không ai biết tiếng còi vừa
vang lên là tiếng còi công nhận bàn thắng hay tiếng còi thổi
phạt.
Nhưng khốn nỗi, ngay trọng tài cũng không biết luôn. Lúc xảy
ra sự cố, có khoảng gần mười cầu thủ che mắt trọng tài nên
trọng tài không xác định được có cầu thủ nào của phường 2 va
chạm với thủ môn đối phương trước khi đưa bóng vô lưới hay
không.
Thấy trọng tài lưỡng lự chưa quyết, cầu thủ và nhất là cổ động
viên hai đội càng hò hét làm áp lực khiến trọng tài càng thêm
rối trí, không thể nào hình dung lại nổi diễn tiến phức tạp
vừa xảy ra.
Bên nói đụng thằng gôn, bên nói không đụng, không biết xử sao,
rốt cuộc trọng tài quyết định dựa vào lòng trung thực của
những người trong cuộc.
Bước lại gần khung thành đội phường 8, chỗ cầu thủ hai bên còn
đang đứng quanh trái bóng, trọng tài hỏi Hùng bụi, giọng
nghiêm trang:
- Với tinh thần thể thao chân chính của một người đấu thủ
trung thực, em hãy nói cho anh biết, vừa rồi em có va chạm thủ
môn không?
Hùng bụi chỉ tay vô thủ môn phường 8 trả lời:
- Em không có đụng bạn ấy. Bạn ấy chụp bóng văng ra, em mới đá
vô. Ðá xong em mới té đụng bạn ấy.
Trọng tài gật đầu rồi quay sang thủ môn phường 8:
- Với tinh thần thể thao chân chính của một người cầu thủ
trung thực, em hãy nói cho anh biết bạn ấy nói có đúng không?
Lúc trọng tài hỏi Hùng bụi thì mọi người đều im lặng nhưng khi
anh quay sang hỏi thủ môn phường 8 thì đám cổ động viên của
đội này đang đứng phía sau lưới ồn lên xúi:
- Ðụng thì nói đụng đi, đừng có dại!
- Khi nãy nó đụng mày rõ ràng mà, nói đi!
- Dại gì để mất hai điểm, mày ơi!
Các cầu thủ phường 8 cũng đang nín thở chờ đợi người thủ môn
của mình trả lời ra sao.
Thấy vậy, trọng tài lên tiếng:
- Em cứ nói thật đi! Có sao nói vậy, đừng nên nói dối! Nói dối
là một tật xấu! Muốn trở thành một cầu thủ tốt thì không nên
để mắc những tật xấu! Em suy nghĩ đi rồi trả lời. Anh tin em
hoàn toàn! Pha bóng đó thiệt tình anh không thấy rõ. Bây giờ
hễ em xác nhận bạn ấy không đụng em thì coi như đội em thua
một bàn, còn nếu em nói bạn ấy đụng em thì bàn thua vừa rồi
không tính! Ðó, tùy em!
Như vậy, trọng tài đã mở một lối thoát thuận lợi cho người thủ
môn phường 8. Một vài cầu thủ đội phường 2 cảm thấy bất bình,
tuy không nói ra.
Nhưng trong lúc các cầu thủ và khán giả phường 2 đang thất
vọng, còn các cầu thủ và khán giả phường 8 đang khấp khởi chờ
đợi một cái lắc đầu của người thủ môn thân yêu thì người thủ
môn đó lại thình lình gật đầu:
- Bạn ấy nói đúng! Bạn ấy không có đụng em!
Trọng tài bước tới vỗ vai người thủ môn nhỏ bé và ngay lập tức
chỉ tay về phía vạch giao bóng giữa sân, công nhận bàn thắng
của đội phường 2.
Các cầu thủ phường 2 nhảy cẫng lên, mừng rỡ, trong khi khán
giả nhà vỗ tay reo hò thắng lợi.
Hùng bụi, trước khi quay về phía phần sân nhà, bước tới bắt
tay thủ môn đối phương thật chặt.
Trong khi các cầu thủ phường 2 tràn trề phấn khởi thì các cầu
thủ phường 8 mặt mày buồn xo. Còn người thủ môn dũng cảm của
họ thì đang chịu đựng những lời nhiếc móc và chế giễu của một
số cổ động viên đang tức tối la toáng phía sau gôn.
Nhưng niềm vui của đội bóng thằng Tân một lần nữa không kéo
dài được bao lâu. Mười phút sau, bằng một pha đột phá bên cánh
trái, tiền đạo phường 8 sút bóng như tên bắn vô lưới của thủ
môn Hoàng, san bằng tỉ số.
Lỗi này là do toàn đội bóng. Sau khi thắng một bàn, đội bóng
phường 2 chuyển từ lối đá tấn công sang chiến thuật phòng ngự
hòng giữ vững tỉ số, do đó bị đối phương áp đảo trong suốt
mười phút và hậu quả là bị gỡ hòa đích đáng.
Các cầu thủ phường 2 như sực tỉnh sau bàn thua, lại bắt đầu
dâng lên quyết kiếm thêm một điểm quí giá. Muốn ghi thêm một
bàn thắng trong khi trận đấu chỉ còn khoảng mười lăm phút, quả
là một chuyện cực kỳ khó. Nhưng các cầu thủ phường 2 trong
giây phút này đã tỏ rõ một ý chí kiên cường. Các tuyến đều
tham gia tấn công dồn dập và dữ dội.
Các cầu thủ phường 8 như có biểu hiện xuống sức. Nhưng đối với
chúng giữ tỉ số hòa trong lúc này không phải là khó.
Phường 2 tấn công quyết liệt.
Phường 8 phòng ngự kiên cường.
Trận đấu có chiều hướng kết thúc ở tỉ số 2-2.
Nhưng tính lãng mạng của thứ bóng đá tiến công cộng với một ý
chí quyết thắng thường đem lại những bất ngờ thú vị.
Trong lúc đa số khán giả chuẩn bị ra về, lòng đinh ninh hai
đội sẽ chia đôi điểm trong một trận hòa, thì thủ môn Hoàng
phát một đường bóng bổng lên phía trên, sát cầu gôn đối phương.
Tân lao theo bóng và lướt thẳng vô vùng cấm địa như một cơn
lốc xoáy. Thủ môn phường 8 vừa mới băng ra thì Tân đã co chân
sút một cú cực mạnh.
Tất cả khán giả đều nín thở.
Bóng trúng người thủ môn văn trở lại.
Tân lại đoạt được bóng. Lần này thì không ai ngăn cản quả kết
thúc của nó vì thủ môn phường 8 đã té xuống đất.
Khán giả phường 2 la dậy đất:
- Dứt đi! Dứt!
Tân sướng như điên. Nhưng khi nó nhấp chân định đá bóng vô
khung thành trống thì mắt nó bắt gặp hình ảnh người thủ môn
đối phương đang nằm lăn lộn trên mặt cỏ, mặt mày lộ vẻ đau đớn.
Cú sút như trái phá vừa rồi của Tân có lẽ trúng bụng đối
phương.
Trong một tích tắc, Tân cảm thấy xấu hổ nếu như cứ cố tâm ghi
bàn trong tình huống như vậy. Trước sự kinh ngạc của mọi người,
nó bỏ mặc trái bóng sau lưng cho hậu vệ phường 8 phá ra biên,
vội vã chạy lại đỡ người thủ môn dậy và lo lắng hỏi:
- Mày có sao không?
Nhưng nó không thể nào nghe thấy câu trả lời của bạn vì ngay
lúc đó, sau một thoáng bất ngờ và sửng sốt, khán giả bốn phía
đều đồng loạt vỗ tay, nồng nhiệt tán thưởng hành động đẹp đẽ
của người tiền đạo phường 2. Cả những cổ động viên thiên vị
nhất của hai phe cũng thình lình nguội máu ăn thua trong người
mà cùng hòa vào với không khí xúc động xung quanh.
Cùng lúc, tiếng còi chấm dứt trận đấu của trọng tài rít lên.
Lần đầu tiên kể từ ngày tranh giải, cầu thủ hai bên bắt tay
nhau trước khi rời khỏi sân.
Có lẽ chỉ có hai khán giả duy nhất là không tán thưởng hành
động của Tân. Ðó là thằng Sĩ và Sơn cao. Khi đi ngang qua Tân,
hai đứa cười khẩy:
- Ðồ anh hùng rơm! Ðứng gần chót bảng mà còn bày đặt!
Tân lúng túng chưa kịp trả lời thì Hùng bụi nhảy ra:
- Ðể tao trị hai thằng khỉ gió này một trận mới được!
Sĩ và Sơn cao vội vàng lủi mất giữa đám đông.
Sau khi hai đứa đi khỏi, Tân bất chợt cảm thấy một nỗi buồn
xâm chiếm lòng nó. Trong một ngày đẹp trời như hôm nay, Sĩ và
Sơn cao như hai cụm mây đen còn vướng vất trên bầu trời.
Chung quanh Tân hôm nay, ngoài những đồng đội đáng yêu trong
đội “Mũi tên vàng”, đã có thêm những bạn mới trong đội khu phố
4 và nhất là các cầu thủ đội “Sư tử” khét tiếng lêu lổng xưa
nay. Hùng bụi, Long quắn, Thuận ròm đã là đội viên thiếu niên
tiền phong. Minh Mông Cổ, Tâm sún dù chưa là đội viên nhưng
cũng đã có những thay đổi đáng kể trong nếp sống. Tất cả đã
xích lại gần nhau, hòa hợp với nhau trong trò chơi bóng đá và
trong những suy nghĩ tốt đẹp về cuộc sống. Chỉ có Sĩ và Sơn
cao cho đến giờ này vẫn tách riêng ra như những ngôi sao lẻ
loi ở một góc chân trời. Nhưng không sao! Tân chợt nhớ đến lời
hứa của anh Long. Anh nói là đến Tết này, anh sẽ xin cho các
cầu thủ đội “Sư tử” vào làm gia công cho Xưởng sản xuất đồ
chơi trẻ em cuả quận đoàn. Ở đó, các bạn sẽ có công ăn việc
làm chính đáng, khỏi phải lang thang kiếm sống, lặn lội nắng
mưa nơi chân cầu góc chợ. Và mỗi tối lại cắp sách đến trường
học tập. Khi đó, may ra Sĩ và Sơn cao sẽ từ bỏ lối sống lạc
lõng của mình.
Tân đang mải mê suy nghĩ thì bị một bàn tay đập mạnh lên vai.
Nó giật mình quay lại và bắt gặp khuôn mặt vui vẻ của chú Tám.
Chú cười hì hì:
- Khá lắm, chú em! Tao phục mày sát đất! Mày làm dân phường 2
nở mày nở mặt, mà tao cũng mở được con mắt hẹp hòi của tao ra!
Số dách!
Thấy Tân có vẻ ngượng nghịu, chú xoa xoa hai tay vào nhau:
- Còn chuyện bữa trước tao xin lỗi mày nghe! Tao già đầu mà
còn dại! Thiệt bậy hết sức!
- Dạ, chuyện cũ bỏ qua đi, chú Tám!
Tân vừa nói vừa thấy cay cay nơi mắt. Hổng dè chú Tám nhiều
lúc nói năng nghe cũng được gớm. Nhớ lại hành động của mình
khi nãy, Tân cũng còn bàng hoàng không hiểu điều gì buộc nó
quyết định như vậy. Phải chăng những lời khuyên răn, dạy bảo
của cô giáo, của anh Sáu, của anh Long đã ngấm vô tâm hồn nó
từ trước đến nay và bây giờ đâm hoa kết trái? Hay là nhờ sự ân
hận sau vụ "bán độ" vừa rồi? Hay là do sự tác động của hành vi
trung thực của người thủ môn phường 8 trên sân? Có lẽ chính
tất cả những cái đó gộp lại đưa người trung phong tài ba của
chúng ta vào bầu không khí thể thao trong lành mà mọi người
mong muốn.
Thực ra, khi nghe nói về tinh thần thể thao chân chính, Tân
không thể nào hình dung được nó như thế nào. Phải đợi đến khi
chính mình thể hiện những phẩm chất đó, nó mới hiểu và mới
thấy hết được nỗi xúc động đẹp đẽ và trong sáng của một người
cầu thủ trung thực. Dù rất cần một trận thắng để tạo những
bước đi thuận lợi cho những trận tiếp theo, nhưng trong một
tình huống như thế, không một cầu thủ chân chính nào cho phép
mình chiếm ưu thế.
Thằng Tân mà chúng ta theo dõi từ những trang đầu cuốn sách
đến nay đã có một bước tiến dài trong cuộc đời thể thao của
mình, không phải trong năng lực chuyên môn mà chính trong tư
cách con người. Ðồng đội của chúng ta cũng sẽ như thế.
Có lần, chú Tám bất ngờ hỏi:
- Nếu lúc đó đội phường 2 đang thua, mày có làm như vậy không?
Nó mỉm cười trả lời không do dự:
- Thì vẫn phải làm vậy thôi, chú à!
Khi nói vậy, Tân vẫn không quên trước mặt nó vòng chung kết
còn lắm gian nan.
Thành Phố Hồ Chí
Minh , 1984
Nguyễn Nhật Ánh |