COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Advertisement with Coi Thien Thai for low prices!

LÁI XE
(Truyện Đồng Tình Luyến Ái)

Tác giả: Beverly
Người dịch: Vũ Quốc
Truyện do Patmol gửi đến - E-mail:
Patmol83***@yahoo.fr (Remove *** để liên lạc Patmol)
Cõi Thiên Thai xin thay mặt các bạn đọc giả cám ơn tác giả đã gửi truyện

[Phần 1][Phần 2]

Phần 1

flower

Tôi đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh trăng tròn bên ngoài. Bây giờ là ba giờ sáng, thời điểm yên ắng nhất trong đêm. Tôi có thể nghe tiếng thở đều của người tình phía sau lưng.

Khó có thể tin được mọi chuyện xảy ra đêm hôm qua, kể từ lúc tôi đến đây.

Tôi là Jon, 42 tuổi và là tài xế xe tải.

Tôi làm nghề này từ rất lâu, tôi đoán là do di truyền. Cha tôi từng là một tài xế xe tải, chú tôi, anh tôi cũng như thế... Tôi đoán bạn có thể hiểu điều này. Cha truyền con nối.

Tôi thích nghề này, thích nghe tiếng động cơ mạnh mẽ gầm rú làm rung rinh cặp mông khiến bạn có cảm giác thật phê.

Tài xế xe tải là những lãng tử, những tâm hồn cô đơn, và tôi không phải là trường hợp ngoại lệ. Những dặm đường dài vô tận trên xa lộ, chỉ có chiếc radio làm bạn, còn lại cuộc đời bạn gắn liền với con đường và bánh xe.

Nhưng cho dù đó là sự thật thì chúng tôi hầu như chẳng lo lắng gì về nơi ăn, chốn nghỉ.

Một giấc ngủ ngon ban đêm là điều giúp chúng tôi rong ruỗi trên dặm đường dài cho ngày hôm sau.

Trong nhiều năm làm nghề này, mỗi người lái xe đều có những chỗ riêng mà họ yêu thích. Đôi khi đó là một khách sạn bình dân, đôi khi là một nhà trọ nhỏ xinh xắn ở đâu đó trong thị trấn.

Nơi tôi thích là Khách sạn “The Brit”.

Nơi đây do một cặp vợ chồng người Anh lớn tuổi làm chủ, những con người đáng yêu có khả năng làm cho bạn có cảm giác ấm cúng, tự nhiên như đang ở nhà, ngay cả khi bạn thực sự cách nhà một quãng đường rất xa. Bất cứ khi nào đi ngang qua, tôi đều muốn ghé vào đây nghỉ đêm.

Charles và Edna Rood quản lý khách sạn trong hơn ba mươi năm nay mà tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ có bất cứ sự thay đổi nào.

Nhưng tôi đã lầm và đêm qua tôi đã phát hiện mình sai lầm như thế nào. Trong khi tôi chộp chiếc túi xách để bên chỗ ngồi của phụ lái, tôi để ý thấy chiếc xe Ford Mustang cũ kỹ của vợ chồng họ không còn ở nơi đậu xe như trước. Thay vào đó là một chiếc Avalanche mới toanh, xinh xắn. Một chiếc xe thật to.

Khi tôi bước vào hành lang hẹp, tôi để ý ngay rằng có điều gì đó thay đổi. Vậy là cái gì ? Trời đất ơi, hầu như mọi thứ.

Những tấm rèm cũ tối om đã được mang đi, được thay bằng những tấm có màu xanh lá non, làm cho phòng ốc trông dễ thương hơn. Cái sừng nai đã không còn, ngay chỗ ấy là một bức tranh nhắc tôi nhớ đến Bob Ross thật nhiều.

"Tôi có thể giúp gì cho anh ?".

Một giọng nói mượt mà hấp dẫn làm tôi quay lại nhìn người đàn ông sau quầy. Tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên.

Bạn có hiểu cái cảm giác khi bạn làm cho một gã tài xế như tôi bị sốc không ? Nếu có thì bạn sẽ hiểu ngay khi tôi nhìn thấy người đàn ông đó. Tôi suýt nín thở. Người này trông chỉ quá ba mươi đôi chút, vẫn nhỏ tuổi hơn tôi, mái tóc nâu xẫm, mắt cũng màu nâu đen. Những người như vậy tôi đã gặp nhiều trong đời.

Người đàn ông có đôi mắt khiến bạn mới nhìn phải dè chừng, nhưng cùng lúc ấy bạn chỉ muốn ôm chầm lấy, đẩy vào góc nhà và đắm đuối với những nụ hôn cháy bỏng. Vẫn đôi mắt ấy, sâu thẳm bên trong dường như thấp thoáng một nỗi buồn kỳ lạ.

Người đàn ông cười thật tươi, lúc ấy tôi mới để ý rằng mình nhìn người đàn ông không chớp mắt.

“Thưa ông, tôi có thể giúp được gì ạ ?”, người đàn ông lại hỏi.

Tôi nghĩ rằng đó là lúc bắt đầu mọi chuyện, ít nhất là theo suy nghĩ riêng tôi.

Trong suy nghĩ của mình, tôi lột trần người đàn ông và nhét cặc vào trong thân thể nóng hổi ấy. Tôi phải lúc lắc đầu đôi ba lần trước khi lấy lại bình tĩnh để trả lời.

"Tôi... ơ... tôi cần một phòng, chỉ cần nghỉ một đêm thôi".

Tôi đọc tên mình để người đàn ông ghi vào sổ đăng ký. Tôi nhích tới gần bàn, cố để nhìn kỹ người đàn ông ấy một chút. Đôi mày dài, rậm; không giống mày đàn bà. Lưỡng quyền cao ráo, đôi tay khỏe khoắn nhưng hơi nhỏ. Đôi vai rộng và eo thon hẹp. Tôi bóp lấy tay mình cố kềm chế lòng ham muốn, không để tay mình chạm vào người đó.

Người đàn ông trao chiếc chìa khóa cho tôi (con số 6, con số may mắn của tôi), rồi quay lại làm việc. Vừa quay lưng đi, thì tôi quay lại gọi người đàn ông :

"Xin lỗi, thưa ...".

Người đàn ông nhìn tôi, đôi mắt nâu mở to.

"Cứ gọi tôi là Rood, thưa ông. Tôi là Malcolm Rood”.

Tôi cười đáp, và lập tức quáng mắt vì nụ cười tươi tỉnh của người đàn ông.

"Ông Rood. Xin được hỏi Charles và Edna hiện đang ở đâu ạ ?”

Người đàn ông chồm tới sát quầy, như sẵn sàng trò chuyện.

"Ba mẹ tôi về Anh rồi. Ông bà đã lớn tuổi không còn đủ sức để làm việc 24/24, suốt cả năm. Vì vậy tôi từ Luân Đôn đến đây. Trước là giúp cho ba mẹ và bây giờ như ông thấy đấy. Khách sạn “The Brit" đã thuộc về tôi. Ông là khách quen của ba mẹ tôi phải không ? Tôi nhận ra tên ông”.

Tôi nhìn người đàn ông mà thực ra chẳng nhìn thấy gì cả, trí óc tôi đang quay về những đêm mà Charles, Edna cùng tôi bên nhau, uống bia, tán gẫu, cười cười nói nói.

Lúc ba mẹ tôi mất cách đây 6 năm trong một tai nạn giao thông, tôi đến đây với trái tim đau khổ. Đêm ấy không có ai có thể cảm thông và gần gũi, chia sẻ với tôi như Edna.

Và mỗi lần tới đây, tôi biết chắc căn phòng tôi yêu thích sẽ được để dành riêng cho tôi. Luôn luôn như thế.

Luôn luôn là con số 6.

Tôi xăm xoi chiếc chìa khóa trong tay, sau đó ngẫng đầu lên đáp :

"Phải, tôi là khách thường xuyên. Và giờ vẫn thế. Tôi không thường thay đổi thói quen của mình. Tôi thích nơi này".

Bây giờ còn khoái hơn thế nữa, tôi nghĩ thầm.

"Ông có dùng bữa tối không ?".

Trước đây, tôi vẫn ăn tối cùng Charles và Edna. Tôi gật đầu và trở về phòng mình.

* *

*

Bữa tối hôm ấy thật dễ chịu. Thức ăn ngon, bia lạnh, và có cả bạn bè - Malcom. Sau khi dọn món cho khách, Malcolm đến ngồi ở bàn ăn của tôi.

Không lâu thì tôi cảm thấy anh chàng tự nhiên như đã quen từ lâu, giống như cách cư xử của cha mẹ anh ta. Người đàn ông chỉ trò chuyện đúng lúc, không làm phiền trong lúc tôi đang ăn. Và dần dần tôi có cảm giác thoải mái như ở nhà.

Sau đó thì tôi trò chuyện về những điều riêng tư, cũng giống như tôi đã từng nói với ba mẹ người này.

Càng về khuya, khách trọ lần lượt trở về phòng, chỉ còn Malcom và tôi còn ngồi lại.

Vẫn không để ý, đề tài trò chuyện chuyển dần sang những điều thân mật hơn. Mãi một lúc tôi mới có đủ can đảm hỏi xem tại sao anh chàng lại có đôi mắt buồn như thế. Người đàn ông ngước lên nhìn tôi tỏ ra kinh ngạc. Sau đó thì nói nhỏ :

"Anh là người đầu tiên nhận ra chuyện ấy".

"Bộ những người khác ngu ngốc hoặc mù hết sao".

Tôi không ngờ mình nói khá lớn tiếng, tới khi thấy có một người đàn ông trong quán nhìn tôi cười, thì tôi phát ngượng và chột dạ.

"Hoặc có thể là cả hai cũng nên", anh chàng đáp lời.

Tôi gật gù.

"Có lẽ là cả hai. Chuyện gì xảy ra vậy ? Có muốn kể cho tôi nghe không, dù rằng tôi hoàn toàn là người xa lạ ?".

Người đàn ông liếc nhìn tôi một lúc như để xét đoán trước khi quyết định kể sự thật về mình.

"Lúc tôi quyết định đến đây thì... chính là lúc người yêu tôi bỏ đi".

Tim tôi đập thình thịch muốn rơi ra ngoài. Bạn gái người này đã bỏ anh chàng, thế là anh chàng tới đây và giờ đang ngồi với tôi ở bàn ăn này, cùng tôi trò chuyện.

Chẳng nghĩ ngợi gì khác, tôi vỗ vai người đàn ông, an ủi :

"Rồi anh sẽ tìm cho mình một người khác. Một người xứng đáng với tình yêu của anh".

Người đàn ông lại liếc nhìn tôi, lần này tôi thấy trong ánh mắt ấy bừng lên tia hy vọng.

"Anh nghĩ vậy thật sao ?".

Tôi gật đầu. Người đàn ông nghiêng người chăm chú nhìn tôi. Sau đó, người đàn ông sầm mặt tỏ vẻ giận dữ, quay mặt nơi khác.

Tôi ngạc nhiên và hỏi xem có chuyện gì, nhưng người đàn ông cứ lắc đầu và dợm đứng dậy.

Một lần nữa tôi quàng tay lên vai người đàn ông vỗ về, lần này người đàn ông không tỏ ra khó chịu. Tôi lại hỏi vì sao anh chàng có thái độ như thế, người đàn ông trả lời với giọng nói vẫn còn run.

"Anh làm tôi nhớ tới anh ấy".

Anh làm tôi nhớ tới anh ấy. "Anh ấy" ư ?

Những từ này cứ u u trong đầu và tôi không thể gạt bỏ ra ngoài được.

Người đàn ông còn khá lúng túng và đẩy tay tôi ra. Người này lẩm bẩm gì đó, sau đó bảo người giúp việc dọn bàn, hấp tấp nói lời chúc ngủ ngon rồi lĩnh đi mất.

Tôi ngồi ở đó ngơ ngác còn chưa hiểu chuyện gì... cái cảm giác lúc chạm vào người đàn ông và nghe những lời tâm sự người ấy khiến con cặc tôi ngọ ngoạy trong quần.

(Hết Phần 1 ... Xin mời đón xem tiếp Phần 2)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

Please click to visit Coi Thien Thai's sponsor

(VIETNAMESE STORIES - TRUYỆN NGƯỜI LỚN)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: February 8, 2006
This story has been read (Since February 8, 2006):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected]

Please click on the banners to visit our sponsors! Thank you!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!

Please click the banner to visit CoiThienThai.com's sponsors! Click here!
Advertise here! Click here!
(This window will be closed in 20 seconds)