|
Thật bất ngờ. Miệng Sương há hốc. Mắt trợn ngược khiếp đảm.
Nàng muốn thét lên nhưng tiếng nói tắc trong cuống họng. Những
tiếng la thất thanh của bạn bè vang lên chung quanh.
Trong khi đó Trang rút lưỡi dao sáng loáng ra khỏi ngực Sương.
Nàng cười lên ha hả khoái trá. Nói:
- Tao đã làm cho mày hết hồn được rồi.
Sương liếc nhanh xuống ngực mình. Không thấy một giọt máu nào
cả. Nàng kêu lên một tiếng ngạc nhiên hơn là hờn giận:
- Ê…..
Trang thích thú tự đâm con dao vào tay mình và nói:
- Đây chỉ là một con dao giả thôi. Khi đâm vô ai thì cái lưỡi
dao thụt vô trong cán một cách nhẹ nhàng.
Nói xong nàng lại lấy con dao đâm vô ngực mình một cái nữa
thực mạnh. Lưỡi dao thụt vô trong cán dao. Nhưng trông y như
lưỡi dao kia đã chọc thủng lồng ngực Trang vậy. Thật khó có ai
tưởng tượng được con dao lại được tạo thành một cách tài tình
như vậy. Ai nấy vừa trải qua một phút kinh hoàng. Nhưng bây
giờ mọi người đều hớn hở,vui tươi.
Rô nói lớn:
- Thì ra là con dao giả !
Chàng chạy lại bên Trang nói:
- Cho tôi xem món đồ chơi của bà một tí đi.
Trang trao con dao giả đó cho Rô. Nét thích thú nở trộ trên
khuôn mặt. Không khí trong phòng vui nhộn hẳn lên. Nhưng sự sợ
hãi vẫn còn in hằn trên nét mặt Sương.
Trang tuy hài lòng với trò chơi của mình. Nhưng không hiểu sao,
bây giờ nàng lại có cảm tưởng thật khác lạ. Thì ra sau khi đâm
Sương một nhát chí tử như vậy. Tự nhiên Trang có ý nghĩ giết
người chỉ đơn giản như vậy mà thôi. Thật là dễ dàng. Nhưng
nàng cũng cảm thấy ớn lạnh tới xương sống. Tuy nhiên, cái ý
tưởng giết người một cách gọn gàng, nhanh nhẹn và dễ dàng như
vậy vẫn lởn vởn trong đầu óc nàng !
Thật là một cảm giác lạ lùng……
Trang quay lại nhìn Sương. Cô nàng vẫn còn để tay lên ngực chỗ
nàng vừa đâm. Sự sợ hãi vẫn còn phảng phất trên nét mặt. Trang
đi lại gần cô ta. Định ôm lấy Sương. Nhưng Sương đã lùi lại,
la lên:
- Ê, đừng có đụng vào tôi nữa nhe… Tôi nói thiệt đó.
Trang ngạc nhiên hỏi:
- Chuyện gì vậy? Tụi mình là nhóm Thi Văn Đoàn Ma Quái. Chỉ
giỡn thôi mà.
Sương nhíu mày nói:
- Giỡn thôi sao !
Trang nói như năn nỉ:
- Không lẽ bồ còn giận tôi nữa à. Chúng mình là bạn bè mà….
Nét mặt Sương vẫn thật lạnh lùng. Nàng nói:
- Bồ biết tánh tôi mà. Tôi không có giận bồ đâu. Nhưng mà nhất
định tôi phải trả miếng mới được.
Nụ đứng gần đó nói vô:
- Thôi mà… tụi mày sao ưa gây nhau quá đi.
Nhưng Sương hình như vẫn chưa nguôi giận, nàng nói:
- Tôi đâu có giận nó. Nhưng mà ăn miếng thì phải trả miếng chứ.
Buổi họp mặt tuần này tan vài phút sau đó. Sương và Nụ về
chung. Trang cố tình đưa bạn ra tới tận ngoài đường để tỏ sự
hối tiếc của nàng. Nhưng Sương vẫn không thèm để ý tới cử chỉ
thân thiện đó. Nàng vẫn tỏ ra thật lạnh lùng.
Điều này làm tự ái Trang nổi dậy. Nàng bực tức trở vào nhà.
Bất ngờ lại thấy Sanh và Mẫu Đơn ngồi thật sát bên nhau. Hai
người đang to nhỏ thì thầm điều gì có vẻ tương đắc lắm. Trang
đứng sững lại bên khung cửa. Hình ảnh những ngày Sanh và Mẫu
Đơn cặp kè bên nhau chợt thoáng qua trong đầu nàng.
Nhưng phải thực sự mà nói. Hơn ai hết, Trang biết chắc rằng;
Mẫu Đơn và Sanh không còn vương vấn một chút tình tự trai gái
nào nữa. Bây giờ cô nàng đang yêu Rô một cách nhiệt cuồng rồi.
Tuy nhiên, trước mắt Trang. Sanh và Mẫu Đơn lại đang âu yếm
với nhau thế kia thì chịu sao nổi. Vậy mà không hiểu sao,
Trang lại thấy thật dửng dưng. Không lý nàng đã hết yêu thương
Sanh rồi hay sao ?
Tình yêu của Trang dành cho Sanh ngay từ lúc ban đầu đã thật
nồng nàn. Phải nói là đêm nhớ ngày mong. Vậy mà bỗng dưng bây
giờ Trang lại cảm thấy dửng dưng quá.
- Ê…
Trang giật mình. Nàng như chợt tỉnh một cơn mê. Rô đã đứng
cạnh mình tự hồi nào. Chàng nói:
- Nghe truyện vừa rồi của Trang làm tôi nổi da gà.
Trang cố mỉm cười một cách tự nhiên.
- Cám ơn anh.
- Phải thành thực mà nói. Tự nhiên tôi có cái cảm giác Trang
sẽ là một nhà văn nổi tiếng sau này.
- Thật vậy sao ?
Rô gật đầu.
- Thật mà !
Trang mỉm cười hài lòng. Nàng nhìn Rô với ánh mắt đầy thiện
cảm. Vừa lúc ấy, Mẫu Đơn đã tới bên cạnh Rô. Nàng nắm tay
chàng hỏi:
- Hai người nói chuyện gì thế ?
Rô choàng một tay qua vai Mẫu Đơn nói:
- Anh đang nói về truyện ngắn của Trang đó mà.
Mẫu Đơn nhìn Trang mỉm cười.
- Đây là truyện ngắn gây ra nhiều chuyện nhất trong nhóm của
tụi mình. Nhưng có như vậy nó mới hào hứng phải không ?
Rô dìu Mẫu Đơn về phía cửa. Chàng nói với Trang:
- Thôi, tụi này về. Trời cũng đã khuya rồi.
Trang gật đầu.
- Cám ơn mấy bồ. Chúng ta sẽ lại gặp nhau trong trường nhé.
Chờ cho hai đứa ra tới ngoài, Trang mới quay vô nhà. Nàng thấy
Sanh ngồi dựa lưng ra sau ghế. Hai chân chàng duỗi thẳng và
nhìn lên trần nhà như đang suy nghĩ một điều gì. Nhẹ nhàng
ngồi xuống bên cạnh Sanh. Trang hỏi:
- Anh có mệt không ?
Sanh sửa lại thế ngồi, uể oải nói:
- Không .
Trang nắm lấy tay Sanh mỉm cười.
- Hôm nay anh có vẻ thầm lặng quá đi.
Sanh không trả lời, nét mặt chàng vẫn thực tư lự. Trang ngồi
gần Sanh hơn chút nữa. Nàng nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh không nói cho con Mẫu Đơn biết là anh viết dùm em cái
truyện ngắn vừa rồi đó phải không ?
Sanh từ từ quay lại nói:
- Ai lại nói kỳ như vậy.
Trang thở phào nhẹ nhõm. Vì đó là nỗi bận tâm nhất của nàng từ
nãy tới giờ.
- Vậy thì tốt quá đi. Em cứ lo rằng anh nói cho con Mẫu Đơn
biết thì quê lắm đó.
- Anh biết Mẫu Đơn rất nhậy cảm. Nhưng cô ta làm sao biết được
anh viết cho em từ trước tới nay cơ chứ. Đó là điều chẳng bao
giờ anh hé môi cho ai biết đâu.
Nghe Sanh nói, Trang thực yên tâm. Nàng biết rằng; không riêng
gì Mẫu Đơn, mà tất cả mọi người trong nhóm đều có vẻ nghi ngờ
về khả năng của nàng. Trang bóp nhẹ bàn tay Sanh như để truyền
sự cảm kích tự đáy lòng mình. Bỗng Sanh quay lại. Chàng hôn
nhẹ trên môi Trang. Nàng như lịm đi vì nụ hôn bất ngờ táo bạo
đó. Mặc dù quen nhau đã lâu. Nhưng hai đứa chưa từng gần gủi
nhau như vậy bao giờ.
Trang vòng tay ôm lấy Sanh. Nàng ghì mạnh chàng vào lòng. Bàn
tay Sanh cũng ôm sát lấy nàng. Chiếc lưỡi chàng lùa nhẹ qua
làn môi nàng. Trang nút chặt lấy hơi thở ấm áp đó một cách
thực tham lam. Chính nàng cũng không ngờ mình lại có thể táo
tợn như vậy.
Bộ ngực con gái căng tròn của Trang ép sát vô mình Sanh hừng
hực. Bàn tay chàng cũng đã luồn vô trong vạt áo nàng. Trang
rên lên nho nhỏ.
- Anh… anh ơi.
Thời gian như ngưng động. Thân thể Trang run rẩy trong vòng
tay người yêu. Nụ hôn như bất tận. Tới khi Sanh buông nàng ra.
Trang vẫn không có thể tưởng tượng được tình yêu tuyệt diệu
như vậy. Chưa bao giờ nàng có cái cảm giác sung sướng như ngày
hôm nay.
Từ nhỏ tới lớn, đây là nụ hôn đầu tiên trong đời. Không phải
nàng chưa từng cặp kè với ai. Nhưng những đứa bạn trai từ
trước tới giờ. Nhiều lắm cũng chỉ nhìn nhau qua ánh mắt tình
tứ hoặc nắm nhẹ tay nhau là cùng.
Hôm nay Trang mới thực sự được nếm mùi mật ngọt của tình yêu.
Nàng cảm thấy yêu Sanh hơn lúc nào hết. Trang ngả đầu lên ngực
chàng. Ép sát mặt vô thân thể Sanh như không bao giờ muốn rời
người yêu ra nữa.
Bàn tay Sanh xoa nhè nhẹ trên lưng Trang làm nàng thấy dễ chịu
vô cùng. Trang nằm thực im. Nàng sợ cử động có thể làm tan đi
những cảm giác thần thánh đang dâng trào trong thân thể. Tới
khi bàn tay chàng rà xuống lưng quần, Trang cũng không dám
động đậy…
Nàng chỉ còn biết rên lên nho nhỏ trong lòng người yêu. Hình
như tiếng rên rỉ thì thầm ấy càng làm cho Sanh mạnh bạo hơn.
Nhất là bây giơ,ø trong nhà chỉ còn có hai đứa. Mẹ Sanh đã đi
Gò Công thăm ông bác chàng từ hôm qua. Có lẽ phải mấy bữa mới
về. Còn cha nàng vừa mất tháng trước. Căn nhà bây giờ đương
nhiên là một cõi riêng của hai đứa.
Chính Trang cũng biết điều này. Có lẽ cũng vì vậy mà nàng yên
tâm để cho Sanh muốn làm gì thì làm. Những hàng nút áo trước
ngực Trang đã bật tung ra tự hồi nào. Bộ ngực trắng muốt và
căng tròn lồ lộ dưới hơi thở hừng hực của Sanh. Chàng vục mặt
trên vùng đồi núi thần tiên bất tận đó. Trong khi Trang run
rẩy trong vòng tay chàng. Nàng như một con mèo con ngoan ngoãn.
Ngái ngủ trong lòng Sanh. Chàng bế bổng nàng lên và từ từ đi
vô phòng ngủ.
Đặt Trang lên giường. Sanh nằm sát bên nàng. Quần áo nàng rơi
rớt dưới chân. Hai mắt Trang nhắm nghiền. Hơi thở rồn rập.
Chính Sanh cũng không ngờ hôm nay Trang lại dễ dãi với chàng
như vậy. Nhưng tới khi Sanh nằm dè lên thân thể nàng thì Trang
từ từ mở mắt ra thì thào bên tai chàng.
- Đừng nghe anh. Em sợ lắm…..
Tiếng nói run rẩy của Trang làm Sanh dừng lại. Chàng xoay mình,
gác nhẹ một chân lên mình nàng. Trang mỉm cười cắn nhẹ vô vai
Sanh thì thầm:
- Chúng mình còn gặp nhau nhiều nữa phải không anh. Đừng vội
vàng nhé người yêu của em. Em không tiếc anh bất cứ một điều
gì nữa đâu……
Qua giây phút căng thẳng. Chính Sanh cũng không muốn đi xa hơn
nữa. Chàng thì thầm :
- Em ngoan lắm. Anh không bao giờ làm em sợ hãi đâu.
Trang rúc đầu vô ngực Sanh. Nàng biết chàng hơn ai hết. Chưa
bao giờ Sanh làm điều gì trái ý nàng cả. Nằm ôm nhau cả tiếng
đồng hồ sau, Trang mới lại nghe Sanh ngập ngừng nói:
- Có… có một chuyện anh muốn nói cho em nghe.
Trang rà một tay lên khuôn ngực trần của người yêu thì thầm:
- Anh cứ nói đi.
Lưỡng lự một lúc Sanh mới lên tiếng:
- Em biết ba anh mới mất hơn tháng nay phải không ?
- Dạ.
- Anh là người đầu tiên thấy ba anh qua đời.
Ngưng một lúc Sanh lại tiếp:
- Hôm đó, anh thấy ông đang ngồi trong phòng đọc sách, như
người còn sống. Trước mặt ông là chiếc máy thu băng này.
Nói tới đây, Sanh nhìn qua chiếc bàn ngủ kê bên cạnh giường.
Trang cũng nhìn qua đó và thấy một cái máy thu băng nhỏ. Sanh
lại nói:
- Lúc ấy, cuộn băng trong máy đang chạy. Âm thanh rất lớn. Anh
tới gần và thấy ba anh ngồi bất động. Nhưng đôi mắt ông vẫn mở
chừng chừng. Khi anh đụng vô mình ông mới biết ông đã qua đời
rồi.
Trang hỏi nho nhỏ:
- Anh có biết tại sao không ?
- Không, ngay cả bác sĩ và cảnh sát cũng không biết tại sao
ông qua đời cả. Sau đó, họ kết luận là ông chết vì bệnh già
thôi. Nhưng anh không tin.
- Anh nghĩ thế nào ?
- Nguyên do phải là ở trong cuốn băng này.
- Tại sao vậy ?
- Em phải nghe rồi mới biết.
- Thực vậy sao ?
- Ừ , để anh mở máy cho em nghe thử nhé.
Trang nhẹ nhàng đáp:
- Dạ.
Sanh với tay ấn chiếc nút trên chiếc máy thu băng. Một giọng
trầm trầm vang lên như tiếng cầu kinh. Nhưng Trang không hiểu
gì cả. Nàng biết ba Sanh là giáo sư khá nổi tiếng trong ngành
khảo cổ. Gần đây, ông thôi không dạy học nữa mà làm việc trong
viện bảo tàng thành phố. Có lẽ cuốn băng này ông lấy trong đó
ra.
Tiếng cầu kinh trong máy vẫn phát ra đều đều. Lúc đầu còn từ
từ. Sau mau dần và hình như những câu tụng niệm kia liền lại
với nhau thành một chuỗi bất tận.
Trang nghĩ thầm : “ Không giống tiếng người chút nào ”. Nàng
thì thầm bên tai Sanh:
- Hình như âm thanh này cứ lập đi lập lại một câu hoài. Nghe
ghê rợn quá.
Sanh đưa một ngón tay lên miệng ra dấu cho Trang im lặng. Mắt
chàng bắt đầu lờ đờ. Thân thể bất động. Có một điều lạ lùng là
Sanh đã buông nàng ra tự bao giờ. Chàng cũng lẩm bẩm đọc theo
những lời tụng niệm trong máy đang phát ra. Thân thể Sanh lúc
bấy giờ đờ đẫn. Và chỉ một lúc sau. Trang thấy đầu đau như búa
bổ. Nàng bịt hai tai lại mà vẫn còn nghe thấy những âm thanh
quái dị kia.
Nàng kêu lên:
- Tắt máy đi anh.
Nhưng Sanh vẫn đờ đẫn. Trang lay mạnh thân thân thể chàng và
nói lớn hơn:
- Tắt máy đi anh. Em không còn chịu nổi những âm thanh quái
đảm này nữa rồi.
Sanh vẫn bất động.
Trang lại la lớn:
- Nó làm em điên lên mất. Tắt máy đi anh.
Sanh vẫn không có phản ứng gì. Trang cố nhoài mình lên ấn nút
trên chiếc máy thu băng. Tiếng cầu kinh im bặt. Sanh từ từ mở
mắt ra. Trang lo lắng hỏi:
- Anh có sao không ?
- Hả ?
- Tiếng nhạc… âm thanh trong cuốn băng ghê gớm quá.
Sanh lắc đầu khó hiểu và thân thể vẫn đờ đẫn. Trang lay mạnh
thân thể Sanh, nói:
- Anh có nghe em nói không ?
- Chuyện gì ? Em muốn nói gì ?
- Cuốn băng này, nó làm anh đờ đẫn và em phát điên lên. Tại
sao anh lại giữ nó làm gì.
Hình như những âm thanh trong cuốn băng đã làm Sanh quên hết
mọi sự. Chàng nhìn nàng như kẻ xa lạ. Và nói chuyện với Trang
thật hờ hững. Trang cài lại hàng nút áo cho chàng. Nàng ngồi
dậy mặc nhanh quần áo. Và bước tới cửa sổ. Bỗng Trang sửng sốt
nhìn qua cửa sổ nhà bên cạnh.
Nàng nhìn thật kỹ rồi la lên nho nhỏ:
- Anh Sanh coi kìa.
- Gì vậy em ?
- Con Mẫu Đơn đang đứng bên cửa sổ nhà bên cạnh kìa?
Nói xong Trang vội vã chạy lại bên giường, vừa lúc Sanh cũng
đã ngồi dậy. Nàng nắm lấy tay Sanh nói tiếp:
- Con Mẫu Đơn đang làm gì ở nhà bên cạnh anh có biết không ?
Sanh thản nhiên nói:
- Nhà cô ta ở đó mà.
Trang ngạc nhiên.
- Vậy sao. Em chỉ biết là cô ta ở gần đây. Ai ngờ lại là hàng
xóm của anh chứ.
- Có gì đâu.
Trang bắt đầu thấy ấm ức. Nàng cảm thấy ân hận về sự dễ dãi
của mình vừa rồi. Nàng hậm hực nói:
- Thôi em về.
- Ừ.
Như mọi lần. Khi nàng muốn về. Sanh luôn luôn đòi chở nàng đi.
Vậy mà đêm nay, trời đã khuya mà Sanh chỉ ậm ừ làm cho tự ái
Trang nổi dậy. Nàng nghĩ, cứ đi một mình về xem có chết không.
Trang bước ra tới gần cửa mà Sanh vẫn còn ngồi đó, không thèm
nói thêm một lời nào. Trang cắn răng. Hai hàng nước mắt muốn
ứa ra. Nàng bước nhanh ra cửa. Nhất định không quay đầu lại.
Gió lùa những tàng cây trên cao sào sạt. Ánh sáng của những
ngọn đèn đường lờ mờ đã không soi rõ đường đi mà còn tạo thêm
vẻ thê lương trên đường phố. Cứ đi một lúc, Trang lại ngoái
đầu lại nhìn về phía sau. Hình như có tiếng ai theo sau.
Bước chân Trang nện rõ trên mặt đường. Nàng cố tình đi thật
nhanh nhưng không hiểu sao con đường hôm nay như kéo dài thêm
ra. Đi mãi, đi hoài mà không hết quãng đường ven bờ nghĩa địa.
Trang cảm thấy lành lạnh sau gáy. Nàng bắt đầu nghe rõ tiếng
chân phía sau. Cố giữ bình tĩnh, nhưng đầu óc lại càng bấn
loạn. Những hình ảnh ma quái cứ lởn vởn trước mặt. Trang không
còn dám quay lại phía sau nữa. Nàng đã biết chắc có người theo
sau rồi. Tiếng chân càng rõ hơn. Thật gần. Trang vụt bỏ chạy.
Nhưng chân nàng nặng như đeo ngàn cân đá. Khó khăn lắm mới có
thể lê đi từng bước được. Nàng bắt đầu run lẩy bẩy.
Hình như kẻ theo sau đã tới thật gần. Trang nghe rõ cả hơi thở
hừng hực của hắn. Tim nàng nhói đau khi nghe thấy tiếng gọi
tên nàng.
- T.r.a.n.g…….
Chân tay Trang muốn rụng rời. Nàng nghĩ phải đối phó ra sao
đây. Bỗng nghĩ tới con dao giả trong túi. Trang nhanh nhẹn móc
ra. Bật lưỡi dao, mặc dù nàng biết đó là con dao giả, nhưng dù
sao có nó vẫn còn hơn hai tay không. Có tiếng cười rờn rợn và
kẻ đó lại gọi tên nàng:
- T..r…a….n…..g……
Bỗng một bàn tay lạnh ngắt đặt nhẹ lên vai Trang. Nàng rú lên:
- Á…a….a…….a……….
Hai chân Trang khụy xuống. Con dao giả văng ra xa. Miệng Trang
há hốc. Nàng muốn kêu cứu thực lớn nhưng âm thanh không thế
nào phát ra được khỏi cổ họng. Trang thở hổn hển. Nàng đã thấy
rõ mình đang đứng trên bờ vực của tử thần. Bóng tối mênh mông
từ trong nghĩa địa như chẩy ra áo ạt. Nàng nhắm nghiền hai mắt
lại chờ chết.
- Thôi, đứng dậy đi.
Trang nghe rõ tiếng người. Nhưng nàng vẫn không tin ở tai mình.
Một bàn tay nắm lấy tay nàng kéo lên. Trang từ từ mở mắt ra.
Trong bóng tối lờ mờ. Nàng thấy một hình bóng quen quen. Cô ta
lại nói:
- Hết sợ chưa. Như vậy là tụi mình huề nghe.
Trang ấp úng.
- Bồ… bồ…..
Tiếng cười khúc khích của Sương vang lên. Nàng đã nhìn rõ con
bạn trong nhóm thi văn đoàn ma quái của mình. Trang lấy tay
đập mạnh vào vai bạn. Bật cười.
- Con cô hồn. Mày làm tao sợ muốn đái ra quần đó.
Sương vẫn cười khúc khích, nói:
- Mày chỉ sợ thôi. Còn tao thì mày cho người ta cắt cổ chết
trong truyện của mày thì sao hả. Đáng nhẽ mày phải cho con Mẫu
Đơn chết thay tao mới đúng. Mày không thấáy nó nhìn bồ mày với
cặp mắt lẳng lơ đó hay sao?
Trang nắm chặt tay Sương nói:
- Bộ mày cũng thấy chuyện đó hay sao.
Sương nói:
- Chúng nó tình tứ với nhau công khai như vậy, họa có đui mới
không nhìn thấy thôi.
- Mày có nghĩ là tụi nó vẫn còn luyến tiếc nhau hay không ?
- Mày còn phải hỏi nữa hay sao !
- Nhưng mà con Mẫu Đơn đã có thằng Rô rồi mà.
- Tao nghĩ mày không ngu tới cái độ đó phải không. Ai còn lạ
gì tính tình lẳng lơ của con Mẫu Đơn nữa. Chắc chắn là nó chưa
quên được thằng bồ mày đâu.
- Nhưng tình yêu của anh Sanh với tao không còn nghi ngờ gì
được nữa. Tụi tao yêu nhau thực sự mà.
- Đàn ông mà mày.
Trang cãi:
- Anh Sanh không thể nào phản bội tao được đâu. Tất cả những
gì của anh ấy đều là của tao mà.
Nói xong Trang tự cảm thấy mình dối lòng. Trong thâm tâm Trang,
đang có một sự rạn nức trậm trọng về cách cư xử của Sanh với
nàng vừa rồi. Nhất là sau khi đã để cho chàng đi quá xa vào
cuộc đời mình. Sự rạn nứt này vừa tạo ra một khoảng cách mà từ
bấy lâu nay nàng không nhìn thấy.
Sương cười hì hì.
- Tao nói thực cho mày nghe nhé. Chuyện của mày với Sanh không
mắc mớ gì tới tao. Nhưng quả thực tụi mày không xứng đôi với
nhau đâu.
Trang gật đầu nhè nhẹ nói:
- Phải rồi…. Vì không phải chuyện của mày nên mày không rõ
thôi. Nhưng dù sao tao cũng cám ơn ý tốt của mày.
Sau câu nói đó. Cả hai tiếp tục đi trong yên lặng. Cho tới khi
Trang phải quẹo qua một ngã khác. Nàng nói:
- Thôi, tụi mình chia tay ở đây. Hẹn gặp lại trong trường.
Sương chỉ gật đầu và im lặng. Tự nhiên Trang cảm thấy có một
cái gì nghèn nghẹn dâng lên tới cổ. Hình như nàng vẫn còn giận
Sương một điều gì. Mặc dù Trang biết rất rõ tính tình bộc trực
của Sương. Cô nàng nghĩ gì thì nói vậy thôi chứ ít khi để bụng
một điều gì. *
* * Trang thức dậy thực trễ. Nàng cảm thấy mệt
mỏi lạ thường. Đêm qua nàng cứ lăn qua lăn lại hoài mà không
làm thế nào nhắm mắt được. Ngay cả khi đã dỗ được giấc ngủ rồi.
Những âm thanh trong cuốn băng của Sanh cho nàng nghe vẫn ám
ảnh suốát đêm cho tới sáng. Quả thực nàng vừa trải qua một
đêm đầy ác mộng. Trong cơn mê. Trang thấy mình như bị cuốn
trôi vào trong lòng một cơn lốc. Thân thể rã rời, căng thẳng
và đau đớn cùng cực. Bây giờ nàng cố bò dậy. Rửa mặt qua loa.
Ra phòng ăn đã thấy cha mẹ nàng sắp sửa đi làm rồi. Bố Trang
là một thẩm phán và mẹ nàng có một nhà máy dệt lụa. Bởi vậy
nên cả hai người bận rộn suốt ngày. Trang chỉ có thể gặp cha
mẹ vào buổi sáng trong giờ ăn mà thôi.
Thấy Trang. Mẹ nàng nói:
- Ác dữ không. Bây giờ mới chịu thức dậy ăn sáng đó hả.
Trang cố mỉm cười chào ba mẹ.
- Dạ, tối qua con thức khuya quá nên dậy hơn trễ.
- Ừ, muốn học hành thế nào cũng được. Nhưng con nhớ phải giữ
sức khỏe thì mới khá được. Nếu đuối sức thì khổ lắm đó.
Trang biết, dù bận rộn suốt ngày, nhưng lúc nào ba mẹ cũng lo
lắng cho sức khỏe của nàng. Trang nói:
- Mẹ cứ yên tâm mà. Con lớn rồi, phải biết lo chứ.
Mẹ Trang mỉm cười, nói:
- Ừ mẹ nhắc chừng con vậy thôi. Bây giờ ba mẹ phải đi làm. Con
bảo chị bếp dọn đồ ăn sáng cho con đi, rồi hẵng đi học nghe.
Trang ngồi xuống bàn ăn, nói:
- Dạ… thưa mẹ con biết rồi.
Ba mẹ đi rồi. Trang ngồi nhìn những món ăn ê hề trên bàn mà
ngao ngán. Nàng bảo chị bếp:
- Chị ngồi xuống đây ăn sáng với tôi cho vui đi.
Chị bếp rụt rè nói:
- Thưa cô con đâu dám.
Trang nắm tay áo chị bếp kéo xuống ghế, nói:
- Nhà có ai đâu mà sợ. Cứ ngồi xuống đây ăn với tôi đi nào.
Chị bếp miễn cưỡng ngồi bên cạnh Trang. Đây là lần đầu tiên
chị được cô chủ bảo ngồi ăn chung như thế này. Vào làm trong
gia đình này sáu, bẩy tháng nay. Chị vẫn quen ăn uống lúi húi
ở dưới bếp. Hôm nay ngồi đây thấy ngượng ngạo làm sao. Có lẽ
Trang cũng hiểu được tâm trạng chị bếp nên nàng nói:
- Trong nhà chỉ có ba mẹ và tôi thôi. Nhiều khi ba mẹ tôi bận
rộn suốt ngày ở trong sơ,û làm tôi cảm thấy rất cô đơn.
- Dạ…
- Ba mẹ chị bây giờ ở đâu?
- Thưa cô, bố mẹ con qua đời lâu rồi ạ.
- Năm nay chắc chị cũng gần 30 rồi phải không ?
- Dạ… con 27 rồi.
- Nghe nói chị chưa lập gia đình lần nào à.
- Thưa chưa.
- Nhưng với tuổi này, tôi nghĩ chị cũng đã có bồ rồi phải
không ?
Chị bếp có vẻ hơi e ấp thấy cô chủ hỏi về đời tư của mình.
Nhưng cũng thực thà nói:
- Dạ… thưa cô có. Hồi đó con có quen với một anh người cùng
làng…
Thấy chị ta đang nói lại ấp úng nên Trang hỏi tiếp:
- Rồi hai người có định đám cưới với nhau không?
- Dạ… Nhưng anh ấy bị đi lính nên không thành.
Trang ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, đi lính thì đi lính chứ. Bộ người ta cấm quân nhân lấy
vợ hay sao ?
- Thưa cô không phải. Tụi con cũng tính làm đám cưới. Nhưng
chưa tới ngày thì anh ấy tử trận rồi.
Trang thở dài.
- Ừ… thời buồi chiến trang mà. Rồi sau đó chị có cặp với ai
nữa không ?
- Dạ… kế đó loạn lạc liên miên ở vùng con. Nhà con lại bị pháo
kích trúng. Bố mẹ qua đời nên con phải lên đây đi làm nuôi các
em.
- Sao chị không kiếm một ông chồng nào phụ giúp với chị, cho
cuộc sống thảnh thơi hơn.
Chị bếp ngập ngừng hình như muốn nói điều gì lại thôi. Thấy
vậy Trang hỏi tiếp:
- Chị định nói gì lại thôi vậy ?
Chị bếp mỉm cười, nói:
- Thú thực với cô. Ai lại không muốn như vậy. Nhất là tuổi con
cũng lớn rồi. Nhưng đàn ông họ kỳ cục lắm.
Câu nói của chị bếp làm cho Trang thêm tò mò. Nàng càng muốn
nghe chuyện tình của chị ta. Nên thân mật nói:
- Họ kỳ cục như thế nào hả chị ?
Chị bếp ngập ngừng:
- Dạ… nếu mình càng vội vàng bao nhiêu thì họ lại càng làm tới
bấy nhiêu.
Trang chưa hiểu rõ chị bếp muốn nói gì. Nàng thắc mắc:
- Sao vậy. Nếu mình muốn mà họ làm tới thì tốt chứ sao ?
Chị bếp cười khúc khích nói:
- Dạ, thưa cô không phải vậy. Mình vội vàng là vội vàng muốn
xây dựng một cuộc sống với họ. Nhưng họ làm tới là bắt mình
phải chiều chuộng họ hết mình đó.
Trang nghĩ hình như mình vẫn chưa hiểu hẳn câu giải thích của
chị bếp, nàng hỏi thêm:
- Thì hai đứa yêu nhau. Chiều chuộng nhau thì tốt chứ có sao
đâu.
Chị bếp vẫn giữ nụ cười trên môi, chị ta nói:
- Cô nói đúng rồi. Nhưng mà khi họ được mình rồi thì lại rất
thờ ơ chứ không được như lúc ban đầu đâu.
Trang chợt nhớ lại hành động của Sanh đối với nàng tối qua.
Hình như chị bếp nói đúng. Sanh sau khi ôm ấp nàng. Chàng đã
tỏ ra thờ ơ liền. Nàng nóng ruột hỏi:
- Bộ đứa con trai nào cũng như vậy sao hả chị ?
Chị bếp lắc đầu nói:
- Thưa cô con không dám nói người đàn ông nào cũng như vậy.
Nhưng mà những người tới với con. Hễ cứ dễ dãi với họ rồi thì
y như rằng họ trở nên lơ mơ ngay.
Trang thấy chị bếp hình như có rất nhiều kinh nghiệm trong
tình trường. Nàng thấy tâm sự với chị ta, may ra giúp được
nàng một điều gì. Trang ngồi sát hẳn vô mình chị. Một tay nàng
choàng sau lưng chị ta, thân mật hỏi:
- Tôi nói thực với chị nhé. Chị cũng biết tôi có bạn trai rồi
mà. Nếu mình để cho anh ta rờ rẫm vô thân thể mình rồi, anh ta
có lơ mơ như chị nói hay không ?
- Dạ… con không biết bạn trai của cô như thế nào. Nhưng thằng
bồ trước của con. Phải nói anh ta si mê con vô cùng. Tối hôm
đó trời mưa. Hai đứa con chui vô trong chiếc xe xích lô của
anh ta trốn mưa để nói chuyện. Chiếc xe chật trội. Lúc đầu sự
đựng chạm chỉ là vô tình. Sau đó, anh ta luồn cả tay vô mình
con. Phải thú thực với cô. Hồi trước sắp lấy chồng. Tụi con
cũng đã ăn nằm với nhau rồi. Bởi vậy, sự mò mẫm của anh ta lúc
bấy giờ đối với con cũng chẳng quan trọng là bao nhiêu. Nhưng
những ngày sau. Anh ta đòi hỏi hơn thế nữa. Và dù mưa hay nắng
con cũng phải chiều anh ấy mà chui vô xe nói chuyện…..
- Thế rồi anh ta có dự định cưới chị hay không ?
Chị bếp có vẻ bực tức nói:
- Lúc âu yếm nhau thì anh ta thề non hẹn biển. Nhưng càng đòi
hỏi hơn. Và khi đã ngủ được với mình rồi thì anh ấy bắt đầu lơ
là và tìm cách né tránh mình như sợ hủi vậy.
- Rồi anh chàng đó không chịu cưới chị nữa à ?
- Thưa không…. Y trốn mất tiêu.
- Sao chị không đi tìm y ?
- Nó đã cố tình trốn rồi thì tìm kiếm làm sao được. Hơn nữa,
dù cho có tìm được thì y cũng trơ ra thôi. Không đi tới đâu cô
ạ !
Trang bật cười.
- Bởi vậy cho tới bây giờ chị cũng không thèm lấy chồng nữa
phải không.
Chị bếp cũng cười hì hì.
- Thưa cô… có chồng thì có, không có chồng cũng có chết chóc
gì đâu.
Trang ghé sát vô tai chị bếp hỏi thực nhanh:
- Vâïy chứ có khi nào chị thèm đàn ông không ?
Chị bếp cười thực lớn như để thỏa lấp sự mắc cỡ của mình rồi
nói:
- Con mà nói chuyện này cho cô nghe. Ông bà biết được thì khó
sống đó cô Hai à.
Nói xong chị bếp nhìn lên đồng hồ hỏi Trang:
- Hôm nay cô không phải đi học à ?
Trang đứng dậy. Vừa rời bàn ăn vừa nói:
- Chị không nhắc thì tôi đã đi học trễ rồi đó. Nhưng mà thế
nào chị cũng phải kể cho tôi nghe chuyện tình của chị đó nữa
nghe.
Chị bếp tủm tỉm cười trong khi Trang rời bàn ăn lên lầu, lấy
sách vở đi học.
Trên đường tới trường. Trang suy nghĩ miên man về những gì chị
bếp nói cho nàng nghe vừa rồi. Có lý nào đàn ông con trai lại
tệ đến như vậy được. Nhưng dù sao, có lẽ từ bây giờ trở đi.
Trang sẽ không quá dễ dãi với Sanh nữa. Những điều chị bếp nói
với nàng đâu phải là vô lý.
Tới cổng trường. Trang chợt nhìn thấy Sanh đang đứng như chờ
đợi. Nàng nghĩ; không nên cho anh ta thấy mặt là hơn. Bởi vậy
Trang đi vòng ra cửa sau nhà trường để vô lớp học. Dù sao thì
nàng cũng cần yên tịnh một thời gian sau khi đã quá dễ dãi với
chàng, để chuốc lấy sự khinh thường của người yêu.
Nhưng rồi nàng cũng tự nghĩ. Không biết phải cư xử với anh ta
như thế nào trong những ngày sắp tới đây. Những lời con Sương
nói vẫn còn đang lởn vởn trong đầu óc nàng một cách tệ hại.
Nàng có nên cho chàng biết nàng không được vui vì sự xuồng xã
rồi thơ ơ của chàng tối hôm qua hay không. Và không biết rồi
nàng còn yêu anh ta được như những ngày ban đầu không.
Trang thấy đầu óc rối mù. Nàng không thể nào quyết định được.
Nếu chia tay thì thật là tàn nhẫn với chàng. Nhất là Sanh vừa
mất đi người cha mấy tuần lễ nay.
Có lẽ như vậy thì còn phải chờ một thời gian nữa mới quyết
định minh bạch được. Trang do dự một lúc rồi đi vòng ra cổng
chánh, tính gặp lại Sanh. Nhưng khi tới chỗ Sanh đứng lúc nãy
thì chàng đã đi đâu mất rồi. Nàng vội vàng trở về lớp học vì
biết rằng ông giáo sư Hán Văn này luôn luôn tới lớp sớm để
viết bài lên bảng trước khi giảng bài.
Và đúng như sự hiểu biết của nàng. Khi bước vô lớp thì ông
thầy đã viết gần hết cái bảng đen rồi. Trang vội vàng ngồi
xuống chép bài thực nhanh.
Khi nàng ngước mặt lên; bỗng thấy Sương quay xuống. Cô nàng
ngồi hàng ghế trên, cách chỗ nàng ngồi hai dẫy ghế. Sương nở
một nụ cười, mắt cô nàng hơi nhướng lên nghịch ngợm. Trang
hiểu ý cô ta muốn nói “Tụi mình huề nhau rồi nhé, phải vậy
không.” Trang mỉm cười đáp lễ. Nàng cũng nháy một con mắt để
tỏ ý biết cô ta muốn nói gì rồi.
* * *
Tối nay như thường lệ, sau khi ăn cơm chiều. Cả nhà ngồi coi
hết chương trình tin tức truyền hình thì ba mẹ Trang kéo nhau
vô phòng ngủ.
Bây giờ cũng là lúc chị bếp rửa xong chén bát và thường thường
thì chị ta tắm rửa rồi đi ngủ. Phòng ngủ của Trang sát ngay
sân sau. Nàng có thể mở cửa sổ ra là nhìn thấy bên dưới chỗ
chị bếp rửa chén ở vòi nước ngoài sân. Nhưng cả năm nay nàng
không mở cánh cửa sổ này.
Tối nay tự nhiên vô phòng ngủ, Trang lại mở hé cánh cửa sổ để
coi chị bếp làm việc. Ngoài sân trăng sáng lờ mờ. Không khí
thực oi bức. Khi nhìn ra sân,Trang không ngờ lại bắt gặp chị
bếp đang tắm ngoài đó. Nàng chợt nghĩ ra. Cả nhà chỉ có một
phòng tắm ở nhà trên, nên chị bếp phải chờ đêm tối mới tắm rửa
ngay ở khu rửa chén. Cầu tiêu ở nhà dưới thì rất nhỏ và không
có vòi nước ở đó. Bởi vậy chị bếp muốn tắm rửa mà không dám
lên nhà trên thì chỉ có cách tắm giữa sân mà thôi.
Thực ra thì nơi này cũng kín đáo. Phía sau là nhà bếp. Chung
quanh nhà là hàng rào xây thực cao. Ngoài đường không ai có
thể dòm ngó gì được vào bên trong. Duy chỉ có phòng của Trang
mở cửa sổ ra là nhìn thấy bên khu dưới mà thôi.
Có lẽ chị bếp không ngờ được hôm nay Trang lại mở cửa sổ nhìn
ra sân. Hơn nữa, giờ này như thường lệ, cả nhà đã đi ngủ hết
rồi. Có lẽ vì thế mà chị ta thản nhiên tắm rửa trông hết sức
thoải mái.
Ban ngày trong những bộ quần áo rẻ tiền trông chị bếp khá lam
lũ. Nhưng bây giờ chị ta đã cởi hết quần áo ra. Trang thực sự
ngạc nhiên thấy thân hình nẩy nở và rắn trắc của chị. Có lẽ
dân lao động làm việc cả ngày nên trời mới cho thân thể đẹp
tuyệt trần như thế này. Trang nghĩ, dù mình là con gái mới lớn
lên cũng chưa chắc gì có một thân hình cân đối và chắc nịch
như vậy.
Bỗng một ý nghĩ tinh nghịch thoáng qua trong đầu, Trang rón
rén ra khỏi phòng và nhẹ nhàng mở cửa ra sân. Chị bếp vô tình
không biết Trang đang tiến lại gần. Nàng men theo vách tường
và tới sát ngay bên chị ta mà chị vẫn không biết. Ngay lúc ấy,
chị bếp cũng đã tắm xong. Vừa dội gáo nước sau cùng thì Trang
từ phía sau chạy ào tới ôm cứng lấy chị.
Chị bếp hoảng hồn đứng chết sững. Chiếc gáo nước rớt xuống sàn
gạch. Trang thích trí cười khúc khích:
- Bắt được quả tang chị khỏa thân giữa trời nhé.
Sau một phút hoảng hốt. Chị bếp biết là Trang nên lấy lại được
bình tĩnh ngay. Nàng gắt nho nhỏ:
- Trời ơi… cô Hai làm con hết hồn à.
- Chị Tư tưởng tôi là ma phải không ?
Tư cười hì hì, lần đầu tiên nàng thấy Trang kêu tên mình mà
không gọi là chị bếp như lúc trước nữa. Nhưng nàng cũng nắm
tay Trang kéo ra. Trang nhất định không buông nên Tư đành phải
năn nỉ:
- Cô Hai à… buông con ra đi. Ông bà mà biết được thì chết cả
hai đứa bây giờ.
Trang vừa cười hì hì vừa vuốt tay lên trên ngực Tư. Bộ ngực
căng tròn và chắc nịch làm Trang thích thú. Bị Trang sờ vô
ngực.Tư không còn chịu nổi nữa, vùng mạnh và chạy nhanh về
phòng. Trang chạy theo bén gót. Căn phòng nhỏ nhoi của Tư chỉ
đủ để kê một chiếc giường. Ngay quần áo của nàng cũng phải bỏ
vô trong một chiếc thùng gỗ đút dưới gầm giường.
Bởi vậy, khi Tư chạy vô trong phòng được rồi, Trang chỉ sô nhẹ
một cái là Tư đã té sấp lên trên giường rồi. Trang khoái chí
nhào lên mình Tư. Nàng cười sặc sụa như đứa trẻ lên ba, chơi
trò cút bắt. Tư sợ bố mẹ Trang biết trò chơi tinh quái này nên
nói nho nhỏ:
- Cô Hai à, đừng có rỡn nữa mà. Cô cười ồn ào như vậy, ông bà
chủ thức đậy thì chết con đó.
Trang không cười nữa. Nàng ghé vô tai Tư thì thầm:
- Vậy bây giờ tôi không làm ồn ào nữa. Chị phải kể chuyện mấy
thằng bồ của chị cho tôi nghe nhé.
Tư gật đầu thực nhanh nói:
- Được rồi, cô Hai muốn con kể chuyện gì cũng được. Nhưng mà
để con mặc quần áo lại đã.
Trang bằng lòng ngay. Nàng nghĩ đùa như vậy cũng đủ rồi. Tư
thấy Trang không còn ồn ào nữa, mừng rỡ, vội vã mặc quần áo
vào thực nhanh. Trong thâm tâm, nàng biết rằng; nếu làm mất
lòng Trang. Nhất định không trước thì sau cũng mất việc làm.
Bởi vì Trang là con gái cưng duy nhất của ông bà chủ.
Tư nghĩ; Dù cho tối nay Trang có dùa rỡn ra sao đi nữa thì
cũng phải chiều cô bé này mà thôi. Không có sự chọn lựa nào
khác cả. Hơn thế nữa, cái kiểu đùa nghịch của đứa con gái nhà
giầu mới lớn này cũng chẳng có gì quá đáng đối với nàng. Mấy
con bạn làm ở những nơi khác, nhiều khi còn bị con trai của
chủ nhà đè ra mà còn không dán hó hé nữa. Há gì Trang, nàng là
con gái thì có gì đâu mà phải sợ.
Sự thực, nếu chỉ có rỡn chơi như thế này, mà lấy được lòng cô
bé chủ nhà thì còn phải cầu mới được, chứ không phải là điều
phiền hà nữa.
Nghĩ như vậy, Tư mặc quần áo xong, ngồi xuống cạnh Trang mỉm
cười cầm lấy tay nàng hỏi:
- Bây giờ cô Hai muốn nghe con nói chuyện gì đây ?
Trang chỉ cánh cửa nói:
- Vậy chị đóng cửa lại đi.Tối nay tôi ngủ với chị.
Tư lắc đầu nguầy nguậy .
- Không được đâu cô Hai ơi. Ông bà chủ biết thì chết con. Thôi
để con đóng cửa lại. Cô ngồi đây nói chuyện một lúc rồi đi ngủ
nghe.
Nói xong không để cho Trang trả lời. Tư với tay đóng cánh cửa
lại rồi nói:
- Như vậy cô Hai chịu chưa ?
Trang cười hì hì. Nàng vòng tay ôm lấy Tư.
- Tôi không ngờ chị có một thân hình đẹp như vậy đó.
Tư mỉm cười vì tánh tình trẻ con của Trang. Bây giờ nàng cảm
thấy cô bé này dễ thương và thật gần gủi với mình. Nàng không
còn sợ cô ta như những ngày trước đây nữa. Tư bạo dạn đưa tay
lên vuốt má Trang, nói:
- Cô còn đẹp hơn con nhiều mà.
Trang cười khúc khích, luồân luôn bàn tay lên ngực Tư. Bộ ngực
tròn chịa, nóng hôi hổi làm nàng thích thú. Nàng thấy Tư không
có một phản ứng nào nên bóp nhè nhẹ. Chị ta ngồi yên cho nàng
nghịch ngợm trên vùng ngực mình, chỉ mỉm cười nhìn nàng phá
phách.
Nhưng Trang không ngừng ở đó. Nàng tháo luôn mấy chiếc nút áo
trước ngực Tư ra. Bộ ngực trắng ngần vươn ra lồ lộ. Tự nhiên
Trang thấy thích thú. Nàng bắt trước Sanh, vục mặt vô đó như
một đứa trẻ.
Chỉ một lúc sau, hình như Tư cũng thích thú với trò chơi của
nàng. Nàng luồn một tay vô áo Trang. Bàn tay kỳ diệu ấy xoa
nhè nhẹ trên ngực nàng làm Trang nóng người lên không thua gì
lúc Sanh ôm ấp nàng. Trang kéo Tư nằm xuống. Nàng gác một chân
lên mình Tư. Và tay kia luồn xuống dưới. Tư vẫn nằm yên chiều
chuộng Trang. Một lúc sau Tư mới thì thầm bên tai Trang:
- Cô Hai ơi. Khuya rồi, cô lên nhà trên ngủ đi. Ngày mai còn
phải đi học chứ.
Trang lắc đầu bướng bỉnh. Nàng còn bóp mạnh hơn những vùng da
thịt đang mò mẫm. Tư cười nho nhỏ nói:
- Cô Hai à, đi ngủ đi. Lúc nào ông bà không có nhà, nếu cô
thích chơi trò này. Con chỉ cho cô Hai nhiều cái thú vị hơn
nhiều.
Trang hớn hở nói:
- Được rồi, chị hứa đó nghe.
Tư gật đầu lia lịa nói:
- Hứa… hứa mà.
Nhưng Trang lại ngần ngừ nói:
- Nhưng chị phải làm thử cho tôi coi, xem tôi có thích không
đã.
Tư cười khúc khích, chùn mình xuống phía dưới… (Hết Phần 2 ... Xin mời xem tiếp
Phần 3) |