COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK

Coi Thien Thai - Vietnamese Entertainment Network

Please click the banner to support Coi Thien Thai !

Ti`m Ba.n Ga'i - HTTP://WWW.TIMBANGAI.COM

THI VĂN ĐOÀN MA QUÁI

Tác giả: Hùng Sơn
E-mail: [email protected]
Tác giả: Hùng Sơn
HÙNG SƠN THÂN TẶNG VĂN HỮU KỲ PHONG VÀ ĐỌC GIẢ CÕI THIÊN THAI
"VƯƠNG QUỐC HÙNG SƠN"
E-mail: [email protected]

LỜI ĐÍNH CHÍNH CỦA CÕI THIÊN THAI: Cõi Thiên Thai xin có lời xin lỗi đến tác giả Hùng Sơn, vì khi gởi truyện ma này đến Cõi Thiên Thai với bút hiệu Hùng Sơn, nhưng Cõi Thiên Thai chưa biết anh cũng chính là nhà văn Hùng Sơn đã từng là tác giả của những quyển tiểu thuyết nổi tiếng có đăng trên Cõi Thiên Thai như:
1. Ma Chơi, 2. Máu Ma, 3. Tình Ma, 4. Bùa Yêu, 5. Bùa Thần, 6. Nuôi Ma Ngải, 7. Luyện Bùa Ma, 8. Thế Giới Bùa Ngải, 9. Hồn Ma Theo Dâm Phụ, 10. Điệp Vụ Lột Trần, 11. Điệp Vụ Môi Hồng, 12. Điệp Vụ Sau Cùng, 13. Chiến Tranh & Xác Thịt.

Nay xin được đính chánh tác giả Hùng Sơn của truyện ma này cũng chính là tác giả Hùng Sơn mà chúng ta đã từng biết đến bấy lâu nay. Thật là vinh dự cho Cõi Thiên Thai khi có anh.

Nhân đây tác giả Hùng Sơn cũng xin gởi tặng hình của anh tới văn hữu Kỳ Phong (Calvin - Cõi Thiên Thai's Webmaster) cùng QUÝ ĐỌC GIẢ CÕI THIÊN THAI

CÕI THIÊN THAI XIN HÂN HOAN CHÀO MỪNG TÁC GIẢ HÙNG SƠN ĐẾN VỚI CÕI THIÊN THAI

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5]

Phần 3

flower

Nụ nóng ruột. Nàng không hiểu tại sao tới giờ này mà mới chỉ có một mạng tới nhà nàng để họp. Thường thường chỉ có con Mẫu Đơn và Trang là hay đi trễ thôi. Nhưng hôm nay cả bốn người cùng tới trễ thì kể cũng lạ thực.
Nàng trông ngóng từng phút. Trong khi Rô ngồi coi báo để giết thì giờ.
- Anh Rô này, Anh có nghĩ là họ không tới hôm nay không ?
Rô bỏ tờ báo xuống nói:
- Anh cũng chịu thua luôn. Không hiểu hôm nay mấy người này là cái gì mà rủ nhau đi trễ một lượt như vậy. Đây là lần đầu tiên từ ngày chúng mình thiết lập Thi Văn Đoàn Ma Quái mà tụi nó rủ nhau đi trễ như vậy.
Nụ ngồi xuống bên cạnh Rô cau có:
- Nếu cứ cái điệu này, tụi nó làm chúng mình nản lòng mà bỏ cuộc lắm.
Rô mỉm cười :
- Anh không nghĩ như vậy đâu. Tụi mình học văn khoa. Cả đám lại theo ngành văn. Thi Văn Đoàn này là nơi dụng võ cho cả đám thì làm sao mà nản lòng được. Trừ khi đổi ngành học thì không kể.
Nụ lắc đầu.
- Đổi ngành thì không tới nỗi đổi ngành. Nhưng hẹn nhau họp cả tuần lễ mới có một lần, mà trễ nãi thế này coi sao được cơ chứ.
Nói xong Nụ bực tức móc bóp lấy cái rũa móng tay ra rũa móng. Nàng hy vọng đỡ đi sự buồn bực. Rô lại nhấc tờ báo lên đọc. Chàng đọc một lúc rồi nói:
- Hay là tụi nó bấm chuông mà chúng mình không nghe.
Nụ lắc đầu.
- Không phải đâu, cái chuông nhà này kêu to lắm mà.
Không khí trong phòng lại chìm vào sự yên tĩnh. Tiếng sột sạt của tờ báo Rô giở qua dở lại. Tiếng rũa móng tay của Nụ cũng nghe rõ. Nàng rũa một lúc, cả mười đầu ngón tay đã chơn láng mà vẫn chưa thấy ai tới. Nụ chợt nghĩ ra câu chuyện Sương nói với nàng trong trường chiều nay. Cô nàng úp úp mở mở bảo là có một mục hết sức hấp dẫn. Nhưng phải chờ tới tối trong buổi họp mới tiết lộ cho mọi người cùng nghe. Như vậy không lý nào Sương có thể tới trễ như thế này được.
Rô đọc báo một lúc nữa rồi nói:
- Hay là tuiï mình chờ họ chừng năm, mười phút nữa. Nếu chúng không tới thì tôi phóng xe tới nhà họ tìm xem sao.
Rô vừa nói xong thì có tiếng chuông ngoài cửa. Nụ ngồi bật dậy, chạy mau ra mở cửa. Mặt nàng tươi hẳn lên. Nói lớn:
- Tụi nó tới rồi.
Nhưng khi mở cửa ra thì chỉ thấy có Mẫu Đơn. Cô nàng cười toe toét nói:
- Sui quá đi. Vừa ra khỏi cửa thì bị một thằng mất dạy phóng xe qua. Làm bùn đất bắn đầy người, nên tao phải trở về nhà tắm rồi mới tới đây được. Mọi người tới đông đủ cả rồi phải không?
Nụ nhăn mặt nói:
- Chỉ có anh Rô tới đây từ nãy tới giờ thôi. Chưa có mạng nào cả. Bây giờ là mày.
Mẫu Đơn ngạc nhiên nói:
- Có vụ đó nữa hay sao. Trễ cả tiếng đồng hồ rồi. Tụi nó đi đâu mà không tới họp hả ?
Nụ bực tức lắc đầu nói:
- Bố ai mà biết tụi nó đi đâu chứ.
- Lạ thực, đây là lần đầu tiên chúng nó trễ nãi trong cuộc họp mặt cuối tuần của tụi mình đó.
Nụ và Mẫu Đơn đi vô nhà. Rô bỏ tờ báo xuống nhìn Mẫu Đơn mỉm cười. Nói:
- Em vừa tắm xong, đầu tóc vẫn còn ướt nhẹp phải không ?
Mẫu Đơn cười hì hì. Ngồi xuống bên cạnh người yêu nói:
- Anh có đoán được con Trang nó đi đâu mà giờ này chưa tới đây không ?
- Anh không biết.
- Em thì cho là nó đang ở nhà anh chàng Sanh. Nhờ anh ta viết thêm một truyện ngắn nữa hù tụi mình chơi chứ gì.
Rô có vẻ không bằng lòng câu nói đùa của Mẫu Đơn.
- Em đừng có nói bậy mà.
Mẫu Đơn chu miệng nói:
- Bộ anh binh nó hả ?
- Không phải vậy. Nhưng dù sao Trang cũng học môn văn. Có lý nào cô ta không viết nổi một truyện ngắn mà phải nhờ tới thằng Sanh cơ chứ.
Mẫu Đơn vẫn cố tình gây sự:
- Tại sao không. Anh Sanh bị nó lợi dụng thì sao ?
Rô nói như năn nỉ.
- Thôi mà, em đừng có nói xấu người vắng mặt mới được chứ.
Mẫu Đơn sô nhẹ vai Rô nói:
- Anh binh con Trang ra mặt rồi còn gì nữa. Theo em thì nhất định anh Sanh bị con quỉ cái ấy nó lợi dụng thôi. Này nhé, chẳng những viết truyện cho nó. Còn chở nó đi chơi. Lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau nó như cái đuôi sam vậy đó. Thật chẳng khác gì một tên nô lệ cả.
Rô chỉ mỉm cười lắc đầu. Chàng không muốn tranh cãi với Mẫu Đơn nữa. Vì hơn ai hết Rô rất rõ sự bướng bỉnh của Mẫu Đơn khi nàng cố bảo thủ lý lẽ của mình.
Nụ đứng bên cạnh thấy vậy nói:
- Theo tôi thấy; nếu Trang đối xử với anh Sanh như một tên nô lệ là bởi vì anh ta thích như vậy thôi. Tụi mình đâu có quyền gì xen vào đời tư của người ta.
Mẫu Đơn quay lại Nụ nói giọng mỉa mai:
- Cám ơn cái bài học triết lý vỡ lòng của mày.
Nụ vừa định cãi lại thì nghe có tiếng chuông ngoài cửa. Nàng vội vàng ra mở cửa. Sanh bước vô nói lớn:
- Xin lỗi quí vị tôi tới trễ mất rồi. Cái xe gắn máy mắc dịch bị chết bu gi mà không biết. Sửa mãi mới được.
Nụ mỉm cười hỏi:
- Trang đâu ?
Sanh ngơ ngác nói:
- Ủa, Trang chưa tới hay sao ?
Nụ lắc đầu.
- Cả con Trang lẫn con Sương cùng chưa tới !
- Có chuyện vậy hay sao. Trang ít khi nào trễ nãi cả. Cô ta luôn luôn thích thú với các buổi họp như thế này.
- Con Sương cũng vậy. Lần họp mặt nào nó cũng tới sớm nhất. Lúc ở trường Trang có nói gì với anh không?
- Không. Hình như cô ta không muốn gặp mặt tôi thì phải. Tôi đã cố tình đợi ở cổng trường cả tiếng mà không thấy cô ta đi lối đó. Tới khi vô lớp thì cô ta đã ở trong đó tự hồi nào rồi.Và khi tan học, cô ta cũng về hồi nào không hay nữa.
- Có chuyện như thế sao ?
Nụ vừa nói xong thì lại có tiếng chuông. Nàng quay ra mở cửa ngay. Trang hớt hải bước vô nhà. Mặt mày nhớn nhác. Vừa thở vừa nói:
- Tôi tới nơi rồi. Xin lỗi mọi người nhé. Trễ quá rồi phải không.
Nụ hỏi:
- Có chuyện gì vậy. Bồ đi đâu mà tới trễ thế.
Trang cau mày nhìn Nụ, nói:
- Tôi…. Tôi cũng không biết nữa. Hình như tôi bị lộn giờ giấc thì phải.
Nói xong, Trang bước vội vào nhà. Nàng thấy đầu óc hoang mang. Tâm thần bấn loạn mà sự thực chính nàng cũng không biết tại sao mình lại ở trong tình trạng này.
Nụ nói:
- Bồ coi lộn giờ gì mà trễ tới gần hai tiếng đồng hồ rồi có biết không !
Nghe Nụ nói, Trang càng ngơ ngác. Nàng nghĩ; mình rời khỏi nhà như mọi lần. Cho là đi chậm lắm thì cũng chỉ mất nửa tiếng là cùng. Vậy mà tại sao lại có thể trễ tới gần hai tiếng đồng hồ được. Thật là vô lý.
Nụ thấy Trang thờ thẫn. Nàng cầm chiếc áo trong tay Trang nói:
- Thôi để tôi cất chiếc áo khoác này đi cho bồ nhé.
Trang nhìn Nụ vừa lấy chiếc áo khoác trên tay nàng. Đầu óc Trang càng hoang mang hơn nữa. Rõ ràng, trước khi đi. Chị bếp mặc chiếc áo này cho nàng. Bây giờ tại sao Trang lại cầm nó trên tay. Nàng đâu có cởi nó ra hồi nào đâu. Nụ đi rồi, Trang ngó chung quanh phòng hỏi:
- Mọi người tới đông đủ rồi phải không ?
Mẫu Đơn ngó Trang đăm đăm nói:
- Còn con Sương chưa tới.
Trang nhăn mặt nói:
- Con Sương chưa tới à. Trễ quá rồi mà.
Nụ cũng vừa trở ra, nàng nói:
- Ừ, không hiểu sao giờ này con Sương cũng chưa tới.
Trang thấy dễ chịu hơn khi nghe có người còn trễ hơn mình. Nàng đi tới chỗ Sanh, ngồi xuống bên cạnh chàng. Sanh nắm tay Trang nói.
- Anh lo cho em quá. Em có sao không ?
Trang mỉm cườc lắc đầu.
- Em có sao đâu. Hơi mệt một tí thôi mà.
Rô ngồi đối diện với Trang nói:
- Tôi đang chờ nghe Trang đọc tác phẩm mới của mình đây. Lần trước truyện đó thực tuyệt vời đó Trang.
Trang chưa kịp trả lời, Mẫu Đơn nói trước.
- Chúng mình nên đi kiếm con Sương trước khi họp mới phải. Nếu thiếu một người kỳ lắm.
Trang hỏi:
- Kiếm làm sao đây ?
Rô nói:
- Hay là thế này. Để tôi lái xe lại nhà cô ta hỏi xem sao. Từ đây tới đó đi chỉ năm , mười phút là cùng.
Có lẽ đó là một ý kiến hay nên mọi người đều đồng ý liền. Rô vộïi vàng đứng dậy nổ máy xe đi ngay. Chàng cho xe chạy bạt mạng. Trời tối nên đườøng vắng người và chỉ vài phút sau Rô đã tới nhà Sương.
Chàng gặp mẹ nàng. Bà cụ cũng ngạc nhiên khi nghe Rô hỏi. Bà cho biết nàng đã xin phép tới nhà Nụ họp hơn hai tiếng đồng hồ rồi. Rô trở về nhà Nụ ngay. Chàng đậu xe tắt máy vô nhà. Mọi người vẫn đang nóng lòng mong đợi.
Rô nói:
- Tôi nghĩ chuyện không ổn rồi. Mẹ của Sương nói nàng đã xin phép tới đây họp gần hai tiếng rồi. Nếu đi bộ có chậm lắm cũng chỉ chừng nửa tiếng là cùng.
Nghe Rô nói, tất cả đều chưng hửng. Nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt mọi người. Nụ ngập ngừng nói:
- Hay là chúng mình thử đi kiếm nó xem sao ?
Mẫu Đơn nhăn nhó hỏi:
- Kiếm ở đâu mới được chứ ?
Rô góp ý.
- Lúc tới nhà Sương.Tôi chạy xe ào ào nên không để ý hai bên đường. Hay là chúng mình kéo nhau đi bộ ngược lại nhà nàng xem sao.
Mẫu Đơnï mau mắn nói:
- Vậy thì chúng ta đi đi, còn chần chờ gì nữa.
Nụ gật đầu thật nhanh.
- Nếu vậy để tôi chạy vô nhà lấy cái áo lạnh đã nhe.
Trang cũng nói:
- Nụ lấy dùm tôi cái áo lạnh nữa nhe.
Vài phút sau. Nụ đã mặc áo lạnh và chạy ra ngoài. Nàng trao chiếc áo cho Trang nói:
- Bây giờ chúng ta đi thôi.
Rô cũng vừa dựng xe và khóa lại hẳn hoi. Chàng rảo bước theo đám bạn đi trước. Bỗng Rô chú ý tới tay áo của Trang dính đầy máu. Chàng kêu lên:
- Trang…. Trang… coi tay áo của em dính đầy máu kìa.
Mọi người nghe Rô nói vậy đứng dừng lại nhìn vô tay áo Trang. Quả thực, một vệt máu lớn loang lổ trên tay áo nàng. Trang hoảng hốt, run lẩy bẩy.
Sanh hối hả hỏi:
- Em bị hương à ?
Trang ngơ ngác trả lời.
- Em có làm sao đâu.
Mẫu Đơn đưa tay nâng mặt Trang lên, nhìn vô mũi nàng hỏi:
- Bồ có bị chẩy máu cam không ?
Trang lấy tay quẹt ngang mũi nói:
- Đâu có…. đâu có gì đâu.
Rô nói:
- Như vậy chắc không phải máu đâu. Áo Trang bị dính cái gì đó.
Nụ hơi nóng ruột dục.
- Chúng mình đi kiếm con Sương chứ. Chần chừ mãi hay sao.
Nghe Nụ dục, mọi người vội vã bước đi ngay. Không ai còn để ý tới vết máu trên tay áo Trang nữa. Nhưng chính Trang lại thắc mắc. Nàng không hiểu vết máu này từ đâu mà có. Nàng nhớ rất rõ; sau khi mặc áo, Trang còn coi đi coi lại trước gương. Nàng rất hài lòng với chiếc áo mới mua này. Nàng chắc chắn rằng, không thể nào một vệt máu loang lổ ngay trên cổ tay thế này mà nàng không nhìn thấy được. Trang xăn tay áo lên cao cho che khuất vết máu.
Gió đêm bắt đầu thổi mạnh. Trời trở lạnh. Những áng mây đem bay thực thấp. Có lẽ sắp mưa tới nơi rồi. Trang đi sát vô mình Sanh hơn nữa. Nụ, Mẫu Đơn và Rô đi phía trước.
Tới con đường đi ngang nghĩa địa. Không ai bảo ai mà mọi người đều rảo bước đi nhanh hơn. Bỗng Mẫu Đơnï la lên một tiếng, nàng chúi mình về phía trước. Nhanh tay, Rô níu lấy người yêu. Chàng hoảng hốt hỏi:
- Cái gì vậy em ?
Mẫu Đơn nhăn nhó nói:
- Em vấp phải cái gì đó.
Nụ mau mắn rọi đèn pin vô chân Mẫu Đơn. Mọi người đều nhìn thấy vật mà Mẫu Đơn vừa vấp phải là một chiếc giầy đàn bà. Không hẹn mà mọi người đều la lên:
- Chiếc giầy của con Sương.
Rô hớt hải nói:
- Nụ thử rọi đèn pin quanh đây xem còn vật gì của Sương nữa hay không.
Nụ nghe lời Rô, nàng rọi đèn pin vòng ra chung quanh, và chẳng bao lâu lại tìm thấy một chiếc giầy khác nữa của Sương ngay phía trong cổng nghĩa địa.
Nụ run run nói:
- Không lý con Sương nó chạy vô trong đó.
- Chúng mình thử vô trong đó coi.
Rô vừa nói xong thì Nụ cũng rọi đèn pin vào lối đi bên trong nghĩa địa. Chưa ai kịp bước vô thì mọi người đã nhìn thấy một bàn chân ló ra khỏi gò mả gần đó.
Mẫu Đơn thét lên:
- Coi kìa.
Rô chụp cây đèn pin trên tay Nụ. Chàng chạy nhanh vô trong. Và mọi người nghe thấy tiếng chàng kêu thất thanh.
- Trời ơi…….
Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt. Sương nằm sải chân tay. Cần cổ bị cắt đứt. Máu chẩy đọng thành một vũng lớn loang lổ khắp nơi…..
Khi cảnh sát tới làm biên bản và khám nhiệm thử thi. Người ta mới khám phá ra vết cắt trên cổ Sương không phải bằng dao. Hình như nàng bị một nanh vuốt của một con dã thú cào qua cần cổ. Vết đứt rất lớn và sâu, kéo dài gần một gang tay, từ bên phải sang tới bên trái cần cổ nạn nhân. Da thịt bầy nhầy lởm chởm.
Tuy nhiên, điền làm cho mọi người không hiểu nổi là chỉ có một lằn duy nhất. Như thế không thể nào nói là nanh vuốt của một con dã thú nào được. Bởi vì nếu nạn nhân bị một con thú nào cào thì phải in rõ ít nhất vài móng vuốt chứ không thế nào chỉ cóù một lằn như vậy được. Hơn thế nữa, ngoài vết cứa trên cổ ra, nạn nhân không có một vết thương nào khác trên thân thể nữa.
Như vậy không thể nào kết luận được là nạn nhân bị một loài thú nào đó tấn công cả. Rút cục là cơ quan điều tra cũng chẳng đi đến một kết luận nào. Và, cũng không biết hung thủ là ai. Hơn nữa, bố Sương cũng là một người có tiếng tăm nên không muốn làm ầm ỹ chuyện này. Chỉ yêu cầu sở cảnh sát âm thầm điều tra mà thôi.

*
* *

Qua một đêm kinh hoàng. Trang ngủ thiếp đi tới tối hôm sau nàng mới thức dậy được. Trong giấc ngủ, nàng mơ thấy toàn máu.
Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua cửa sổ như một giải lụa trắng, trải dài từ cửa sổ tới đầu giường của nàng. Trang ngồi dậy, im lặng một lúc rồi bước ra cửa sổ. Nhìn xuống sân. Trang thấy chị bếp đang tắm. Thân thể chị lồ lộ dưới ánh trăng như một pho tượng tuyệt đẹp.
Tự nhiên Trang muốn được tắm chung với chị bếp. Từ ngày nàng xông vào phòng chị ta và nghe những chuyện tình cũng như ôm ấp thân thể chị thì Trang cảm thấy chị bếp là người gần gủi nàng hơn bất cứ bạn bè nào của nàng.
Có lẽ bây giờ hơn lúc nào hết, Trang cần chị bếp để thổ lộ những ưu tư sợ hãi của mình cho vơi đi sầu não. Nàng tới mở tủ áo lấy khăn tắm. Trang kéo mạnh cánh cửa nhưng không mở được. Nàng chợt nhớ mấy bữa trước Trang mượn mẹ mấy món nữ trang, nàng cất vô tủ áo. Bởi vậy đã khóa tủ cẩn thận như vậy. Nàng vội vàng lấy cặp sách tìm chìa khóa. Mở cặp sách ra, lấy mấy cuốn sách ra ngoài. Chìa khóa tủ nàng đã dấu kín dưới chiếc cặp đựng sách vở đi học này.
Khi Trang thọc tay vô cặp sách, nàng giật mình sờ phải một vật gì lành lạnh. Nàng lấy ra và kinh hoàng muốn thét lên. Đó là một cái móc bằng sắt, có tay cầm dính đầy máu !
Trang run lẩy bẩy. Nàng không hiểu sao cái móc sắt dính đầy máu này lại ở trong cặp sách của nàng. Đây có phải là vật hung thủ đã dùng để cứa cổ Sương hay không.
Cái móc sắt này đâu có phải của nàng. Nhưng ai là người đã đem giấu nó trong cặp sách của Trang đây. Trong nhà này chỉ có bố mẹ, nàng và chị bếp mà thôi.
Bố mẹ thì Trang không thế nào nghi ngờ được làm chuyện này rồi. Chỉ còn lại chị bếp. Phải chăng chị ta đã giết Sương rồi đem đổ tội cho nàng hay không?
Trang cầm cái móc sắt đi xuống sân. Nàng phải làm sáng tỏ chuyện này mới được.
Như lần trước, Trang mở cửa đi nhẹ nhàng tới chỗ chị Tư đang tắm. Nàng từ ừ tới sau lưng chị và bất thình lình đưa cái móc sắt vô cần cổ tròn chịa của chị ta. Nàng nghĩ rằng; nếu chị Tư biết cái móc sắt này là thứ gì thì thế nào cũng nhẩy nhổm lên hoặc hoảng hốt chứ không chơi. Ai ngờ, chị Tư thản nhiên, đưa tay gỡ cái móc sắt ra khỏi cổ mình và nói:
- Cái gì vậy……Thôi, đừng có giỡn nữa mà cô Hai. Con biết cô tới từ lúc mới mở cửa xuống sân kìa.
Trang chưng hửng, nàng ấp úng nói:
- Bộ…. Bộ chị không sợ tôi sao ?
Chị Tư quay lại tát nhè nhẹ lên má Trang thật tình tứ, nói nho nhỏ.
- Có gì mà sợ nữa cơ chứ. Ông bà đi coi hát tới khuya mới về. Cái chuyện này chúng mình lại còn mắc cỡ nữa hay sao.
Nói xong chị Tư nhẹ nhàng ôm lấy nàng một cách thực tự nhiên. Bờ môi nóng bỏng của chị rà lên miệng nàng thật mạnh bạo.
Hai tay Trang buông thõng, cái móc sắt như bị bỏ quên trên tay nàng. Bộ ngực trần trụi của chị Tư ép sát thân thể Trang làm nàng thấy lâng lâng.
Chiếc lưỡi của chị cũng đã xoay tròn trong miệng nàng. Hai bàn tay chị rà vô lớp áo ngủ của nàng mát lạnh. Những ngón tay chắc nịch ấy ôm cứng lấy da thịt trần trụi trên bờ mông nàng.
Bây giờ Trang hoàn toàn bị động. Chị Tư như một người tình lâu ngày gặp lại người yêu. Thân thể bé nhỏ của Trang nằm lọt trong vòng tay cuồng dại của chị. Trang đờ đẫn với những cảm giác tê chồn khắp châu thân. Hơi thở nàng bắt đầu nóng hừn hực. Những cảm giác tình dục ào tới làm cho nàng run lên.
Có lẽ chị Tư cũng đã tắm xong. Chị cúi xuống, nhấc bổng Trang lên, đi về phòng. Đặït nàng lên giường, chị từ từ đạp nhẹ quần nàng tuột ra khỏi chân, rồi cởi hàng nút áo trước ngực nàng ra. Bộ ngực con gái của Trang phơi ra chập chờn dưới ánh sáng mờ ảo từ ngoài sân hắt qua mấy khe gạch hoa trên tường.
Vừa tuột áo nàng ra, chị Tư vừa liếm nhè nhẹ trên vành tai Trang, ø thì thầm:
- Cô Hai thích không ?
Trang chưa kịp trả lời thì chiếc móc trên tay nàng vướng vô tay áo, vì chị Tư vẫn đang nhẹ nhàng cởi hẳn áo nàng ra. Có lẽ bây giờ chị Tư mới để ý tớ cái móc sắt. Chị hỏi:
- Cô Hai cầm cái gì hoài vậy nè ?
Trang chợt nhớ lại mục đích nàng đang làm, hỏi lại chị Tư:
- Bộ chị không biết nó là cái gì à ?
Chị Tư thì thầm:
- Cái gì mới được cơ chứ ?
- Cái móc sắt đã được dùng để cắt cổ con Sương.
Chị Tư nghe Trang nói hoảng hốt ngồi bật dậy. Chị với tay bật cung tắc điện. Ánh sáng soi rõ mọi vật trong căn. Chị hớt hải hỏi:
- Trời ơi….chính cô là người đã giết cô Sương hay sao ?
Tự nhiên Trang lại lính quánh, nàng ấp úng nói;
- Không…không phải tôi giết nó đâu.
- Vậy cái móc sắt này ở đâu ra ?
Trang buột miệng nói:
- Tôi tìm thấy nó ở trong cặp sách tôi.
Nói xong nàng ngồi dậy, tay run run đưa cái móc sắt về phía trước. Chị Tư run lập cập nói:
- Trời ơi…. hôm qua cô đưa con chiếc áo khoác dính máu bảo phải giặt cấp kỳ. Kế đó nghe tin cô Sương, bạn cô bị giết ngoài nghĩa địa. Bây giờ tới cái móc sắt này nữa là làm sao đây ?
Trang nghe chị Tư nói như chính nàng là thủ phạm. Nàng run lẩy bẩy hơn nữa, lắp bắp nói:
- Không…..không..phải tôi giết con Sương đâu. Nhưng…nhưng.. không biết tại sao áo tôi lại dính máu, và bây giờ lại tìm thấy chiếc móc sắt đầy máu này trong cặp sách của tôi nữa.
- Vậy thì ai đem cái móc sắt này để vào cặp sách cô được cơ chứ ?
- Tôi cũng không biết nữa !
*
* *
Đã mấy ngày nay, Trang như người mất hồn. Nàng bị ám ảnh đủ thứ. Ngay cả trong giấc ngủ, lúc nhắm mắt lại cũng thấy hình ảnh cái hết thảm thương của Sương và những bằng chứng hiển nhiên nàng là thủ phạm!
Trang đã ở lỳ trong nhà cho tới ngày chôn cất Sương. Sanh tới đón nàng đi, Trang mới bước ra khỏi cửa.
Trên đường đi,Trang nói cho Sanh nghe hết những sự việc đã xẩy ra cho nàng. Sanh chăm chú nghe. Sự lo lắng hiện ra rõ nét trên khuôn mặt khôi ngô của chàng. Sanh ngập ngừng hỏi;
- Tại sao cái móc sắt đó lại nằm trong cặp sách của em được cơ chứ ?
Trang khổ sở nói:
- Chính em không không hiểu tại sao cả !
- Vậy hiện giờ cái móc sắt đó đâu rồi ?
- Em đã nhờ chị bếp ném xuống sông ngay tối hôm ấy.
Sanh nhìn Trang đăm đăm, hỏi:
- Em có nói gì với cảnh sát về những chuyện này không ?
Trang lắc đầu.
- Em không nói gì hết. Bởi vì với những thứ đó, chắc chắn cảnh sát sẽ cho em là kẻ sát nhân. Mặc dù sự thực là có một kẻ nào đó muốn gán tội cho em !
- Em nói đúng rồi. Với những tang vật này thì không thế nào em chứng minh được với cảnh sát là em vô tội cả.
Trang và Sanh tới nhà Sương, đúng vào lúc sắp sửa động quan. Nhiều tiếng khóc sụt sịt hòa với tiếng kèn ai oán nghe nát lòng người.
Đám bạn bè Trang đang đứng ép vào một góc phòng. Sanh thắp nhan đưa cho Trang vái lậy trước quan tài bạn. Tự nhiên nước mắt Trang trào ra khi đứng trước tấm hình cô bạn thân yêu đang tươi cười đặt trước quan tài. Nàng làm sao có thể tưởng tượng được mới mấy hôm trước, hai đứa còn rỡn qua rỡn lại. Hôm nay đã có cảnh kẻ nằm kia, người đứng đây vái lậy, đưa tiễn nhau về nơi vĩnh cửu thế này được.
Tại sao lại có người muốn giết cô ta ?
Tại sao kẻ đó lại cố tình gán tội sát nhân lên mình nàng ?
Đầu óc Trang quay cuồng với những nghi vấn không có câu trả lời. Nàng lảo đảo đi tới bên đám bạn bè. Sanh đứng cạnh nàng cho Trang dựa hẳn vào mình chàng. Nếu không có Sanh, chắc chắn Trang không thể nào đứng vững một mình được.
Khoảng nửa tiếng sau, người ta bắt đầu khênh quan tài Sương ra xe. Nhiều tiếng khóc nổi lên lớn hơn. Nước mắt Trang lại trào ra. Nàng lảo đảo vịm vào vai Sanh bức sau quan tài. Đám bạn Trang cũng sát vai đi bên nhau. Không ai nói với ai câu nào. Tất cả đều nước mắt lưng tròng.
Trên đường tới nghĩa trang, cả đám chỉ biết khóc và khóc. Sanh và Rô đỡ hơn, nhưng cả hai cũng chẳng nói năng được gì để cho đám con gái bớt sầu khổ.
Niềm đau thắt lại trong tim Trang, khi nàng cầm một nhánh hoa ném xuống mộ bạn. Bỗng có thiếng thì thào của con Mẫu Đơn bên tai Trang, làm toàn thân nàng run lên như vừa bị tạt một gáo nước lạnh khi đi trong trời giá buốt.
- T.r.a.n.g….. mày đã giặt sạch vết máu trên tay áo mày, đêm con Sương bị giết chưa…….
Trang chưa kịp trả lời, Sanh đã nói thực nhanh.
- Mẫu Đơn đừng nói bậy. Đó là vết bùn nhơ dính vô tay áo Trang, chứ làm gì có máu ai bao giờ.
Mẫu Đơn nhíu mắt nhìn Sanh tức tối, nhưng nàng không nói được gì nữa, vì Rô đã kéo nàng ra chỗ khác rồi.
Bây giờ Trang như người mất hồn. Về tới nhà, nàng nằm vật xuống giường với thân thể rã rượi. Đầu óc hoang mang cùng cực. Cha mẹ nàng đã đi Vũng Tầu thăm người bà con tới chiều mai mới về. Căn nhà vắng tanh. Chị bếp thì lúc nào cũng lúi húi dưới bếp. Bởi vậy, khi Sanh nói ra về thì Trang níu tay chàng lại.
Có lẽ hơn ai hết, Sanh hiểu, bây giờ là thời gian không thể để Trang sầu khổ và cô đơn như thế này trong căn nhà trống vắng này được. Chàng ngồi xuống bên nàng thì thào.
- Em muốn anh ở lại đây với em phải không ?
Trang lấy tay gạt nước mắt, gật đầu yếu ớt.
- Anh… anh có bận gì không ?
Sanh từ từ nằm xuống bên Trang. Mặt chàng sát với mặt nàng. Tia mắt yếu ớt của Trang nhìn Sanh như chờ đợi một niềm an ủi cho vơi đi những giông bão đang quằn quại trong tâm hồn nàng.
Sanh vòng tay ôm lấy Trang. Bờ môi chàng đặt nhẹ trên môi nàng. Miệng Trang từ từ hé mở để đón nhận những cảm giác mê man, ngất ngây, đang ào ạt truyền qua thân thể nàng. Sanh gác một chân qua mình Trang. Nàng ép sát thân thể vào mình Sanh hơn nữa. Mặc dù hai đứa còn mặc nguyên quần áo, nhưng hơi nóng từ hai thân thể đã truyền hẳn sang nhau tự bao giờ.
Lúc này Trang không còn câu nệ gì nữa. Nàng cần sự ấp ủ tình ái đam mê để khỏa lấp tâm trạng hoang mang, sầu khổ cùng cực này. Bất chấp tất cả những gì có thể xẩy ra ngày mai. Ngay cả lúc bàn tay Sanh luồn qua lưng quần. Trang còn hót bụng lại để cho bàn tay chàng lướt vô trong dễ dàng hơn.
Những ngón tay của Sanh mò mẫm trên da thịt nàng thật táo bạo. Có lẽ Sanh biết là lúc này không mạnh bạo như vậy thì khó có cơ hội nào để chàng được thỏa mãn dễ dàng như ngày hôm nay nữa. Bởi vậy, khi tay chàng vừa rà lên đám lông rậm rạp bên trong thì chân chàng cũng đã co lên, đạp chiếc quần Trang tụt xuống. Trang chỉ hơi co mình và nhắm mắt lại, chờ đợi những gì mà nàng mong ước bấy lâu nhưng còn sợ sệt.
Thân thể Sanh cũng vừa đè lên mình nàng. Quần áo chàng bật tung ra lúc nào Trang cũng không biết. Hai làn da chạm nhau và ép chặt. Trang rên lên nho nhỏ, khi chân nàng bị hất nhẹ ra và thân thể Sanh ập xuống.
Trang đã tưởng phải đau đớn ghê gớm. Nhưng không ngờ nàng chỉ cảm thấy làm da như bị nông ra một chút. Một cái gì tưng tức lùa nhẹ lên cao, nàng hơi chùn mình lại và ngay lúc ấy, những cảm giác khoái lạc chạy dài theo xương sống làm nàng run lên.
Hàm răng Trang cắn lại. Mình mẩy như gồng lên đón nhận những cảm giác đầu đời của một người con gái vừa biến thành đàn bà. Nàng rên lên nho nhỏ, hai tay ôm ghì lấy Sanh như muốn dích chặt vào da thịt chàng không bao giờ muốn tách rời ra nữa.
Nàng cũng đã cố kềm lại tiếng rên rỉ, nhưng không hiểu sao, nó vẫn buột ra khỏi làn môi:
- A…n…h….., a…a…a..n..h.. ơi. Anh ơi, anh ơi…..
Có lẽ cũng vì tiếng rên rỉ của Trang đã kích thích Sanh hăng hái hơn nữa. Chàng nhấc mình lên và ấn xuống thực mạnh liên hồi. Thân thể Trang cong cớn. Hai tay níu cứng lấy tấm khăn trải giường. Chân nàng co lên. Duỗi ra. Cặp lại, rồi lại co lên. Trang thấy rõ nước trong mình rỉ ra như mọi lần chị Tư bú mớm nàng. Nhưng lần này thực nhiều. Có lẽ nó đã rỉ cả ra ngoài mình nàng, chẩy xuống đùi rồi…..
Bỗng có ai dùng khăn lau nhẹ dòng nước trên đùi nàng. Trang hoảng hốt ngóc đầu dậy và Sanh cũng quay lại nhìn.
Cả hai thấy chị bếp đứng ngay sát bên giường. Một tay cầm chiếc khăn nhỏ vừa lau trên đùi Trang. Nàng nhỡ ngàng la lên nho nhỏ:
- Trời ơi….. chị Tư. Chị vô đây từ hồi nào vậy ?
Chị bếp mỉm cười, nói:
- Con cũng mới vô đây thôi. Nghe thấy tiếng cô rên rỉ. Con không biết chuyện gì mới chạy lên đây.
Sanh nghe chị bếp nói, chàng định nhỏm dậy thì chị ta để một tay lên mông chàng ấn nhẹ xuống.
- Cậu đừng làm vậy. Coi kìa, đã đi tới đâu đâu, còn phải tiếp tục mà…..
Hai tay Trang cũng vội vàng ôm lấy đầu Sanh ghì xuống. Nàng hôn lên môi chàng thật mạnh và thì thầm.
- Không có gì đâu. Anh đừng sợ, chị Tư thôi mà…..
Sanh vẫn còn ấp úng:
- Nhưng…nhưng mà…
Lúc ấy chị bếp đã leo lên giường, nằm cạnh hai người. Nói nho nhỏ vô tai Sanh:
- Tại cậu chưa biết thôi. Con với cô Hai tâm sự với nhau về cái vụ này hoài thôi mà….
Sanh chưa kịp nói gì thì chị bếp đã tiếp:
- Cô cậu mở cửa toang hoang. May mà không có ai ở nhà. Nhưng bây giờ thì yên rồi. Con đã đóng hết cửa trong cửa ngoài. Dù ông bà có về bất tử cũng phải kêu cửa, chúng mình có mở họ mới vô nhà được.
Sanh nhìn chị bếp với ánh mắt biết ơn. Chàng nói nho nhỏ:
- Cám ơn chị Tư lo cho tụi tôi.
Chị bếp mỉm cười thật tình tứ, thì thầm:
- Miễn là cậu tốt với cô Hai con là được rồi. Coi kìa, đừng dừøng lại chứ…..
Trang nghe chị bếp nói, nàng mỉm cười, ưỡn người lên và tinh nghịch với tay kéo mạnh vạt áo chị bếp ra, hàng nút áo trước ngực chị bậät tung. Có lẽ chẳng bao giờ chị bếp mặc đồ lót, vì quần áo chị luôn luôn rộng thùng thình và may bằng loại vải dầy, nên không ai để ý đến thân thể no đầy của chị bao giờ.
Khi hai vạt áo bị Trang kéo tung ra. Bộ ngực trần trụi của chị bếp vươn lên đầy ắp. Nàng kéo chị ta ép sát vô đầu Sanh. Chị bếp hiểu ý Trang, vòng tay ôm lấy đầu Sanh ép sát vô ngực mình.
Lúc đầu, Sanh hơi ngỡ ngàng vì hành động của hai người đàn bà. Nhưng chàng chợt hiểu. Bây giờ chị bếp dù muống hay không, cũng phải là người trong cuộc rồi. Chàng thích thú úp mặt trên vùng ngực căng tròn chắc nịch ấy. Và, thân thể chàng lại nhịp nhàng lên xuống trên mình Trang mạnh mẽ hơn nữa…..

(Hết Phần 3 ... Xin mời xem tiếp Phần 4)

 

Xin các bạn vui lòng nhấn chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai!

(TRUYỆN MA)

Join Cõi Thiên Thai's Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who live in Viet Nam)

Subscribe Unsubscribe

Last Update: September 13, 2003
This story has been read (Since September 13, 2003):

flower

This page is using Unicode font - Please download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail: [email protected]