|
Trời mưa như thác đổ. Tư co mình trong chiếc áo mưa, nhưng
nước mưa cũng đã thấm vào mình nàng. Quả thực nàng không hiểu
sao, trong bức thư này có điều gì quan trọng mà Trang bắt nàng
phải mang tới nhà bạn trai nàng cấp kỳ như vậy.
Từ hôm Tư bắt gặp Trang đem Sang về nhà làm tình tới nay cũng
đã mấy tuần lễ rồi. Nàng không thấy Trang nhắc nhở gì tới
chuyện ngày hôm đó nữa. Và nàng cũng chẳng thấy Sang tới nhà
lần nào. Bỗng dưng hôm nay Trang sai nàng lội mưa, đội gió đem
thơ tới cho Sanh.
Tư không dám hỏi vì thấy mặt cô chủ hầm hầm. Và giọng nói cau
có nên nàng cầm bức thư đi ngay. Tư đoán chắc phải có chuyện
gì bất thường xẩy ra giữa cặp tình nhân này rồi. Hơn thế nữa,
trước khi đi, Trang còn dặn: Phải chờ cho Sanh viết thư trả
lời ngay mới được về.
Tư đạp xe lầm lũi đi dưới mưa, vừa đi vừa rửa thầm cô chủ
trong bụng. Chiếc xe đạp của cô ta cho nàng mượn, cũng không
tha cho nàng nữa. Đi được một quãng, nó tuột xích làm nàng
phải dắt vô lề đường, máng lại sợi giây sên bẩn thỉu.
Đang loay hoay gắn sợi giây sên vào đùm xe. Bỗng có một chiếc
xe cyclo chạy sát tới bên Tư thắng lại. Anh chàng đạp xe cyclo
cúi xuống cười hì hì, nói:
- Em Tư làm cái gì mà đứng giữa trời mưa gió vậy?
Tư nhìn lên, mừng rỡ nói:
- Trời ơi….. anh Chín. Giúp em gắn sợi giây sên mắc dịch này
coi.
Chín nhẩy xuống xe, nói:
- Em leo lên xe anh ngồi đi. Mưa ướt hết rồi. Để anh bê luôn
chiếc xe đạp của em lên cyclo. Tìm chỗ đục mưa rồi tính sau.
Tư không chờ Chín nói thêm lời nào nữa. Nàng nhẩy lên xe cyclo
ngồi ngay. Quen anh chàng này mấy tháng nay rồi. Tư thấy anh
ta là người con trai có nhiệt tâm với nàng hơn tất cả những
người con trai khác. Nhớ cái hôm đầu tiên gặp gỡ. Cũng vào một
ngày mưa gió như thếâ này.Tư đang đạp xe thì chiếc nón của
nàng tuột quai bay về phía sau. Tư vội vã thắng xe lại thực
gấp thì xe cyclo của Chín từ phía sau tông vô xe nàng, làm
chiếc niềng xe cong vòng và Tư cũng té bò càng trên đường,
mình mẩy lấm lem thật thảm bại.
Chín đã đưa nàng đi sửa xe và chở nàng về tận nhà. Từ đó hai
đứa quen nhau. Và thỉnh thoảng lại hẹn hò gặp nhau. Nhưng Tư
phải phục Chín ở chỗ, chưa bao giờ chàng tỏ một cử chỉ nào
nham nhở, lợi dụng nàng cả. Những người tới với Tư trước. Nếu
có những dịp đi chơi với nàng như Chín thì chưa có anh chàng
nào không táy máy chân tay bao giờ.
Cũng vì thế mà Tư có cảm tình rất đặc biệt với Chín và thân
thiết với chàng cho tới bây giờ. Hôm nay, thực tình cờ. Lúc
nàng đang lúng túng thì Chín lại xuất hiện. Có lẽ số anh chàng
này mắc nợ nàng. Tư ngồi trong xe đã bớt lạnh. Nhưng bên ngoài
mưa càng lớn hơn. Tiếng mưa rơi ào ào. Bầu trời bắt đầu trở
nên tối tăm. Tư thấy quay ra phía sau nói lớn:
- Anh Chín à. Mưa lớn quá.Tìm chỗ đục mưa đi.
Chín cúi xuống, nói vô trong xe:
- Khu này nghĩa địa. Đâu có mái hiên nhà nào đâu mà núp mưa
được.
Tư chợt nhớ đã có lần nàng vô nghĩa trang này. Bên trong có
những ngôi mộ lớn. Xây như cái miếu nhỏ, có thể trú mưa được.
Nàng nói lớn:
- Anh Chín à, đạp xe vô trong nghĩa địa đi. Trong đó có nhiều
chỗ trú mưa tốt lắm đó.
- Vậy sao.
Nghe lời Tư. Chín đạp xe vô trong nghĩa địa và quả thực, chàng
đã nhìn thấy những ngôi mộ xây mái che thực kín đáo. Chẳng
những có thể trú mưa mà còn kín cả gió nữa.
Chín chọn một ngôi mộ có mái che thực lớn. Đậu xe lại cho Tư
chui ra. Chàng thích thú cười hì hì bảo nàng:
- Không ngờ em cũng rành khu này quá héng.
Tư vừa chạy nhanh vô trong ngôi mộ, vừa nói thực nhanh:
- Anh chín ướt hết rồi kìa. Vô đây mau đi.
Chín nghe lời Tư chạy theo nàng ngay. Vừa lúc ấy, Tư vấp phải
cục gạch, ngã chúi về phía trước. May cho nàng, Chín đang chạy
bên cạnh nên vòng tay ôm được Tư nên nàng không bị té xuống
đất. Nhưng vô tình bàn tay Chín lại ôm ngang ngực nàng nên cả
khối thịt căng tròn ấy nằm trọn trong bàn tay chàng.
Tuy biết vậy, nhưng Chín vẫn không dám buông Tư ra. Vì nàng
vẫn còn chưa lấy lại được thăng bằng. Hai chân Tư bước loạng
choạng như chực nhoài tới phía trước. Tới khi Tư níu được cổ
Chín, nàng mới thực sự đứng vững. Lúc ấy hai người đã ôm cứng
lấy nhau. Hơi nóng trong thân thể của cả hai đứa như hòa làm
một và hình như cả hai cùng không muốn buông nhau ra nữa.
Chín nói nho nhỏ:
- Trong này kín đáo quá hả em.
Tư tựa đầu vô ngực Chín thì thầm:
- Anh có thích không ?
Vừa nói, nàng vừa ép thực sát vô mình chàng. Những cảm tình
tốt đẹp Tư dành cho Chín từ lâu, nay có dịp bộc lộ một cách
mạnh bạo. Tư không còn e dè nữa. Nàng đã thấy thân thể Chín
run lên nhè nhẹ. Tư vòng tay vít đầu Chín xuống. Đăït môi lên
miệng chàng. Chín hơi luống cuống một lúc mới lấy được bình
tĩnh. Chàng không ngờ Tư lại táo bạo như vậy. Từ trước tới giờ,
Chín chưa hề hôn môi ai. Chàng đối với Tư lại càng dè dặt. Vì
thực tình Chín muốn tất cả. Nhưng chàng còn lo ngại đủ điều.
Mối lo lớn lao nhất là Tư hơn Chín tới năm, sáu tuổi. Chàng
mới hơn hai mươi mà Tư đã gần ba chục rồi. Hơn thế nữa, Chín
chưa có bồ bịch với ai bao giờ. Tư là người đầu tiên tới trong
đời Chín.
Cũng vì hôm nay Tư mở đường cho chàng, Chín mới dám tiến tới.
Những gì ấp ủ trong lòng từ lâu, nay bùng dậy. Chàng ôm cứng
lấy Tư. Hôn mạnh lên môi nàng và rà tay vô trong áo nàng một
cách vội vã. Có lẽ Tư biết những gì sắp xẩy ra. Vì chính nàng
là người khơi mào cho người con trai mới lớn này.
Nơi đây kín đáo, vắng vẻ. Hai thân thể lại quện lấy nhau như
thế này rồi thì không ai có thể dừng lại được nữa. Tư im lặng,
cái im lặng như đồng lõa để cho người con trai này tiến tới.
Bàn tay của Chín đã mò mẫm tứ tung. Từ trên, xuống dưới. Từ
ngoài vô trong. Thân thể Tư đã run rẩy. Máu trong người nóng
lên hừng hực. Nhất là từ hôm nằm với Sang; Tư đã được chàng
đưa tới đỉnh mây xanh. Cái cảm giác ấy cứ chờn vờn trong đầu
óc nàng mãi. Giờ đây nó đang mơn man trên da thịt nàng.Trong
vòng tay của một người con trai đầy sức sống mà nàng có hy
vọng ăn đời ở kiếp được.
Bởi vậy, Tư không thế nào bỏ qua được dịp may này. Hơn thế
nữa,Tư biết chắc Chín còn trai tơ. Tất cả những người đàn ông
tới với Tư, nàng biết chắc là không phải là lần đầu họ được ôm
ngươiø khác phái. Kể cả người yêu đầu đời của nàng cũng vậy.
Cái hứng thú này Tư phải nghĩ là trời ban cho nàng. Dù là
không được ở nơi phòng sạch, giường êm, nhưng thế này cũng đã
quá thỏa mãn cho nàng rồi.
Mưa vẫn ào ạt. Trời mỗi lúc một tối hơn. Trong ngôi nhà mồ này
lại càng tối hơn nữa. Bây giờ không phải là Chín tung hoàng
trên thân thể nàng nữa, mà chính Tư mới là người đang chủ động.
Nàng hôn lên môi, lên miệng Chín. Nàng núc lưỡi chàng ra. Cả
hai tay nàng cũng mò mẫm tứ tung trên thân thể chàng. Nhưng dù
sao thì Tư cũng vẫn là đàn bà. Hơn nữa, nàng sợ làm quá, Chín
chùn lại. Cũng vì thế mà cả hai vẫn còn mặc nguyên quần áo.
Đáng nhẽ Chín phải lột nàng trần truồng ra từ lâu rồi mới phải.
Còn Tư thì làm sao nàng có thể tự làm như vậy được! Mặc dù
trong thâm tâm, nàng rất muốn được như thế. Tư chỉ còn nước
nhắc khéo Chín. Nàng thì thầm:
- Anh ơi. Quần áo chúng mình ướt hết rồi. Cởi ra vắt cho khô
một chút nhé.
Chín ậm ừ, rồi chàng cũng chẳng làm được cái gì. Ngay lúc ấy.
Một chiếc xe cảnh sát từ ngoài chạy vào nghĩa địa. Cả hai
hoảng hốt buông nhau ra. Chín nói nhanh:
- Tư ơi. Em leo vô trong xe đi.
Không để cho Chín nói hết câu, Tư đã chui tọt vô trong xe ngay
rồi. Chín cũng đã leo lên yên xe, đạp nhanh ra ngoài. May mà
nghĩa địa còn có một ổng bên hông nên xe cảnh sát không bắt
gặp Chín. Và cũng nhờ trời mưa mịt mù nên họ không nhìn thấy
gì. Ra tới ngoài đường, chàng mới thờ phào nhẹ nhõm. Chín biết
chắc, nếu bị bắt gặp trong nghĩa địa giờ này, thế nào chàng và
Tư cũng bị rắc rối với mấy ông cò này.
Lúc nãy,Tư đã nói với chàng phải đem cái thư tới nhà Sanh, nên
Chín cúi xuống nói vô trong xe.
- Tư ơi, anh chở em tới nhà cậu Sanh đặng đưa cái thư gì đó
của cô Trang nhé.
Tư vội vã đáp;
- Dạ….dạ.. anh làm ơn chở em tới đó đi.
- Còn cái xe đạp của em thì sao ?
- Chắc cũng phải đem sửa rồi.
- Vậy anh chở em tới nhà cậu Sanh đưa thư. Trong khi em ngồi
chờ cậu ấy viết trả lời thì anh đi sửa xe cho em nhé.
Tư cảm động nói:
- Anh giúp em nhiều quá rồi.
Chín cười hì hì.
- Chúc síu nữa thì anh đưa em vô nằm trong bóp cảnh sát rồi,
chứ có giúp đỡ được cái gì đâu.
Tư cười khúc khích, nói:
- Hú hồn…..
*
Chui ra khỏi xe, Tư chạy vội vô mái hiên nhà Sanh nói với ra:
- Được rồi… anh đi sửa xe dùm em đi. Đưa thư xong, em đứng đây
chờ anh.
Chín gật đầu đạp xe xuống cuối phố. Chàng biết ở góc đường này
có một chỗ sửa xe. Trong đời Chín, có lẽ hôm nay là ngày chàng
cảm thấy vui sướng nhất. Chàng không ngờ mình lại có thể liều
lĩnh tới như vậy. Chín nhận mạnh bàn đạp cho xe chạy nhanh hơn
dưới cơn mưa vẫn còn nặng hột.
Chờ cho Chín đi một quãng,Tư mới bấm chuông. Tiếng chuông chưa
rứt thì cửa đã mở. Sanh đứng ngay trước mặt Tư làm nàng chới
với. Tư có biết đâu, ngay từ lúc nàng vừa xuống xe, Sanh đã
nhìn thấy rồi. Chàng đang đứng trên cửa sổ từng thứ nhì nhìn
trời mưa rơi thì Chín chở nàng tới. Nhìn cảnh hai người líu
díu trong đầu Sanh thoáng qua một ý nghĩ thật mạnh bạo. Chàng
chạy nhanh xuống nhà mở cửa cho Tư thì cũng là lúc nàng vừa
bấn chuông. Sanh nói:
- Có chuyện gì mà trời mưa gió thế này em tới tìm tôi vậy.
Tư bẽn lẽn nói:
- Thưa cậu, cô Trang sai con đem lá thư này cho cậu….
- Vậy sao…. Em vô nhà đi, kẻo mưa ướt hết bây giờ.
Tuy nói vậy, nhưng sự thực Sanh đã thấy Tư ướt nhẹp từ trên
xuống dưới rồi. Khi Tư cởi áo mưa ra, Sanh còn nhìn thấy thực
rõ da thịt nàng dính sát vô lớp vải lồ lộ. Bộ ngực căng tròn
nung núc mà đã có lần chàng được thưởng thức ở nhà Trang, bây
giờ lại ẩn ẩn hiện hiện trước mắt làm cho thân thể Sanh từ từ
nóng lên. Chàng nói tiếp:
- Cô Trang bảo em đem thư tới đây thôi, hay còn dặn gì thêm
nữa hay không ?
- Thưa cậu, cô con nói chờ cậu viết thư trả lời rồi mới được
về ạ.
Sanh mỉm cười, đóng cửa lại nói:
- Vậy em vô phòng ngồi chờ tôi một lát nhé.
Tư ngần ngừ. Nàng đã nhìn thấy ánh mắt bất thường của Sanh
trên thân thể nàng vừa rồi. Hình ảnh đam mê bữa hôm cùng nằm
chung với Sanh và Trang hôm nào thoáng qua đầu nàng thực nhanh.
Trang nói:
- Thưa cậu người con ướt nhẹp, sợ làm dơ nhà. Xin cho con vô
bếp chờ cậu được không ạ.
Sanh gật đầu, nói:
- Như vậy cũng được. Em có thể vô phòng tắm lau mặt mũi đi cho
đỡ lạnh. Phòng tắm ngay ở bên cạnh nhà bếp phía này. Để tôi
chỉ cho.
Nói xong, Sanh dẫn Tư xuống nhà bếp. Chàng chỉ phòng tắm cho
Tư rồi đi lên nhà trên ngay.
Lúc Tư nói muốn xuống nhà bếp chờ là nàng đã có chủ ý gặp con
nhỏ người làm của nhà Sanh cho có bạn. Ai ngờ bây giờ nàng mới
biết hình như ngoài Sanh ra, trong nhà không có ai nữa. Khi
chàng đi rồi, nàng mới thấy lạc lõng lạ thường. Tuy nhiên, Tư
cũng vô phòng tắm đóng cửa lại, cởi hết quần áo, vắt nước cho
ráo.
Đang đứng trần truồng. Bỗng Tư nghe thấy có tiếng ai cầu kinh
rất lạ tai. Tiếng trầm trầm thật u uất làm nàng ngẩn ngơ một
cách thực vô lý. Càng nghe, tâm thần Tư càng mơ mơ màng màng,
và hình như nàng không còn tự chủ được nữa. Hai bàn tay Tư rà
lên vùng ngực bóp mạnh. Những đầu ngón tay nàng bấu cứng lấy
da thịt muốn rướm máu mà Tư vẫn ngẩn ngẩn, ngơ ngơ.
Cùng lúc ấy, bỗng nàng cảm thấy có hàng triệu mũi kim đâm vào
tận xương tuỷ làm tâm thần nàng tê buốt. Chân tay rụng rời mà
không sao nói lên được một lời nào.
Rồi một lúc sau, không hiểu có một sức mạnh vô hình nào đẩy
nàng đi tới. Tư mở cửa buồng tắm, trần truồng bước ra ngoài.
Nàng lừng lững đi trong u u, mê mê lên cầu thang. Tiếng cầu
kinh càng rõ ràng hơn. Hình như những âm thanh đó xoáy vô tận
tim óc nàng và thúc dục Tư hành động. Nghe theo lời sai khiến
đó.Tư cảm thấy dễ chịu hơn, và nàng cứ như vậy tiến tới.
Tư tự động đi tới một căn phòng ngay trên cầu thang. Nàng mở
cửa bước vào. Hai bóng đen trần truồng lờ mờ hiện ra trước
mặt. Họ nằm đưới sàn nhà quện lấy nhau như hai con mãnh xà
đang làm tình.
Hai người đó chính là Sanh và Tuyết. Con nhỏ người làm của
Sanh. Tư không ngờ Sanh lại có thể ân ái với Tuyết như vậy.
Con bé gầy gò ốm yếu. Mặt mày hốc hác. Chân tay khẳng khưu.
Chỉ được có bộ ngực to tròn, ngỏng lên như sừng trâu, đầy ăm
ắp. Tư quen con Tuyết từ lâu. Trong giới làm công, nó nổi
tiếng dâm đãng. Nó có thể ngủ với bất cứ người nào tám tỉnh nó
mà không cần một điều kiện nào.
Thấy Tư vô phòng. Sanh buông Tuyết ra, đứng dậy, lên tiếng:
- Em hãy lại đây….. lại đây để ta dẫn em nhập giáo chúng mà
thờ phụng đấng ban phát quyền uy cho chúng mình.
Tiếng nói của Sanh như một mệnh lệnh. Tư tiến tới trước mặt
chàng. Sanh đứng dậy, choàng hai tay ôm lấy nàng. Thân thể Tư
run rẩy trong vòng tay ân ái của Sanh như một người tình nhỏ
bé. Chiếc miệng ngọt ngào của chàng ngậm cứng lấy môi Tư làm
nàng cảm thấy dễ chịu và êm ái vô cùng. Những cảm giác tê buốt
trong xương tủy lùi dần để cho sự hoan lạc lan tới.
Tư sung sướng ôm ghì lấy Sanh. Nàng tự động kéo tung quần áo
chàng ra, để được ép sát hơn nữa vào thân thể chàng. Dưới ánh
sáng lung linh của mấy ngọn đèn cầy trong phòng. Khung cảnh
càng trở nên huyền ảo. Những lời kinh tụng niệm đau buốt thịt
da, bây giờ trở nên êm ái mượt mà cả thịt da. Nó làm cho Tư
hứng tình cùng tột. Nàng rít lên và vật Sanh nằm xuống sàn
nhà. . . . .
*
Hầu như tất cả các nhật báo ngày hôm nay tại thủ đô đều đăng
tin về cái chết thật bí mật, của một phu xe cyclo, tại nghĩa
địa Thị Nghè.
Anh bị cắt cổ không biết bằng một vật gì, làm bầy nhầy thị da.
Ngoài vết thương chí mạng đó, anh không còn bị một thương tích
nào khác nữa.
Nạn nhân cũng không mất tiền bạc hoặc của cải gì.Vì tất cả
những tài vật trong mình anh vẫn còn nguyên vẹn.
Bài báo cũng phanh phui ra cách đây mấy tuần. Một cái chết
tương tự như vậy, đã xẩy ra tại nghĩa trang này. Nạn nhân là
một nữ sinh viên văn khoa. Vụ này chưa được công bố, vì cảnh
sát vẫn còn trong vòng điều tra, và chưa tìm ra thủ phạm.
Cái chết của anh phu xe trẻ tuổi, làm náo loạn cả vùng Thị
Nghè. Không còn ai dám đi một mình qua nghĩa địa này khi trời
về đêm nữa.
Những lời đồn đã về ma quỉ bắt đầu loan truyền trong dân chúng
thực nhanh. Cũng vì vậy mà mọi người càng sợ hãi hơn. Khi trời
vừa chợp tối là hầu hết mọi nhà trong vùng Thị nghè đều đóng
cửa, cài then thực kỹ. Ngoài đường hầu như không có bóng
người. Khi người ta muốn ra ngoài, mọi người phải rủ nhau cùng
đi răm ba người mới an tâm.
Và hơn một tuần lễ trôi qua. Cái chết của Chín làm Tư ngẩn
ngơ. Nàng không hiểu sao cuộc tình đang trộ nở như vậy mà Chín
lại gặp tai nạn như thế. Tư đã khóc hết nước mắt, suốt ngày
nàng như kẻ mất hồn, làm cái gì cũng quên trước quên sau.
Điều khổ tâm cho nàng nhất là dù thương, dù nhớ, mà trước cái
chết của người yêu, Tư không dám mở miệng ra tâm sự hoặc than
thở với bất cứ ai. Xác của Chín giờ đây vô thừa nhận. Chàng
không có thân nhân họ hàng gì, nên sau khi cảnh sát khám
nghiệm, người ta đem xác chàng vô nhà thương, cho sinh viên y
khoa thực tập mổ sẻ như tất cả các xác chết không thân nhân từ
trước tới nay !
Ngoài sự đau khổ đó ra. Trong lòng Tư giờ đây còn rối như tơ
vò. Bởi vì ngay tối hôm trao thư cho Sanh trở về. Nàng đã phát
giác ta tay áo dính đầy máu. Hơn thế nữa, trong túi áo nàng
lại còn có cái móc sắt y như cái móc sắt của Trang bữa hôm
trước. Cái móc sắt này cũng dính đầy máu. Và, cũng như Trang.
Tư không hiểu tại sao cái móc sắt đó lại nằm trong túi áo mưa
của nàng như vậy!
Đọc bản tin trên các tờ nhật trình mấy bữa nay, đương nhiên Tư
thấy chính mình là thủ phạm giết chết Chín bằng cái móc sắt
này. Với những vết máu ở tay áo, cái móc sắt dính đầy máu và
việc gặp Chín tối hôm đó thì thủ phạm giết chàng chắc chắn
chính là nàng rồi. Nhưng không hiểu tại sao Tư lại chẳng biết
gì cả.
Nàng đã nhiều lần cố nhớ lại việc gì đã xẩy ra tối hôm đó: Bắt
đầu là Trang sai nàng trao thư cho Sanh. Đi dọc đường, xe hư
trong cơn mưa gió thì nàng gặp Chín. Hai đứa đưa nhau vô nghĩa
địa ân ái, và sau đó Chín đưa nàng tới nhà Sanh rồi đi sửa xe
cho nàng. Và từ khúc này thì Tư không còn nhớ mình làm gì nữa.
Chỉ biết là khi về tới nhà, Tư thấy tay áo mưa dính đầy
máu.Trong túi áo mưa lại có cái móc sắt sát nhân này. Nàng vội
vàng rửa sạch vết máu và thủ tiêu cái móc sắt đó ngay rồi mới
đi ngủ.
Tới sáng hôm sau, báo chí loan tin cái chết rùng rợn của Chín
tại nghĩa địa. Khúc thời gian quan trọng nhất là sau khi đưa
thư cho Sanh rồi, ra về đã xẩy ra chuyện gì. Nàng chỉ còn nhớ
mơ mơ, màng màng rằng; sau khi đưa thư cho Sanh, nàng còn gặp
Chín một lần nữa thì phải. Thời gian này thực huyền ảo như lờ
mờ trong trí óc nàng mà thôi. Có lẽ lúc ấy, Chín sửa xe xong
thì đem tới nhà Sanh trả lại cho nàng thì phải. Nhưng đó là
nàng chỉ phỏng đoán thế thôi, chứ thực ra Tư chẳng nhớ gì về
thời gian đó cả. Chính nàng cũng không biết tại sao!
Nhưng những sự việc này chỉ mình nàng biết mà thôi. Tư chắc
chắn rằng; nếu để một người thứ hai biết thì nàng sẽï bị bắt
ngay!
Chỉ có điều, tại sao cái móc sắt lại nằm trong túi áo mưa của
nàng, và tay áo mưa dính máu từ đâu? Ai là người đã giết Chín.
Có phải chính nàng đã ra tay hay không ? Tại sao Tư lại chẳng
biết gì cả. Hơn thế nữa, Thời gian này là lúc nàng yêu Chín
hơn bao giờ hết. Tại sao nàng lại có thể giết chàng được cơ
chứ. Thật là điên đầu, càng nghĩ càng thấy hoang mang và nhức
óc hơn.
Cũng vì tâm trạng bất ổn như vậy mà Tư ở lỳ trong phòng ngày
đêm. Nàng chỉ bước ra ngoài khi phải đi làm công việc. Trái
hẳn lại với Tư. Trang bây giờ thấy thoải mái hơn. Cái chết của
Chín giúp cho nàng không còn bị ám ảnh vì tự cho mình là thủ
phạn giết Sương nữa. Thật may mắn cho nàng. Trong thời gian
Chín bị hại, Trang lại đang ở nhà Nụ. Tối hôm đó, sau khi đưa
bức thư cho Tư trao cho Sanh. Trang gọi xe tới nhà Nụ ngay, và
may cho nàng, Mẫu Đơn cũng có mặt ở đó. Nàng muốn làm hòa với
hai cô bạn thân này nên gợi ý cùng nhau viết chung một truyện
ngắn. Thế là cả ba người cùng góp ý nhau. Kẻ đọc, người viết,
kẻ thêm, người bớt, cứ như vậy cho tới nửa đêm mới xong. Mẫu
Đơn ra về. Còn Trang ở lại ngủ luôn tại nhà Nụ, vì trời mưa
lớn và hơn nữa, cha mẹ Trang cũng đã đi chơi xa tới năm bẩy
ngày nữa mới về.
Cái truyện ngắn của bộ ba này chẳng những đã giúp Trang lấy
lại được sự bình thản trong tâm hồn, mà nó còn hàn gắn lại
những vết rạn nứt trong Thi Văn Đoàn Ma Quái của mọi người
nữa. Dù không ai nói ra miệng. Nhưng mọi người đều tự hiểu
rằng: Hung thủ giết người bằng cách cào cổ nạn nhân trong
nghĩa địa Thị nghè, nhất định không phải là Trang rồi.
Với sự hân hoan đó. Mọi người quyết định tổ chức họp nhau lại
tiếp tục sáng tác. Buổi họp mặt lại đầu tiên sẽ để nghe truyện
ngắn của Mẫu Đơn, Nụ và Trang. Và cũng là một buổi họp mặt
mừng cho Thi Văn Đoàn Ma Quái sống trở lại.
Buổi họp mặt được tổ chức tại nhà Trang, vì bố mẹ Trang đi
chơi xa vẫn chưa về.Vừa chợp tối, Mẫu Đơn và Nụ đã có mặt. Vì
muốn cho cuộc vui được thoái mái. Trang lấy phòng khách trên
lầu làm nơi hội họp. Ba người nói chuyện tíu tít về truyện
ngắn đầu tiên viết chung. Một câu chuyện thật rùng rợn đúng
với đường lối của mọi người chủ trương.
Bỗng chuông dưới nhà reo. Trang vội vàng chạy xuống mở cửa.
Nàng biết chắc rằng không phải Rô thì Sanh đã tới. Không hiểu
vì mừng cho ngày họp mặt đầy đủ anh em lại của thi văn đoàn
hay là vui vì chuyện ngắn vừa được viết chung với Mẫu Đơn và
Nụ mà Trang thấy hồi hộp lạ thường. Nàng hí hửng ra mở cửa.
- Ai đó ?
Không có tiếng trả lời.
Mặc dù chưa biết người đứng ngoài là ai. Trang cũng mở toang
cánh cửa ra thực mau vì nàng đã đoán là không phải Rô thì Sanh
mà thôi. Nhưng Trang bàng hoàng. Nàng lui lại một bước, vì kẻ
đứng trước cửa là một người chùm chiếc mền trắng từ đầu tới
chân. Hơn nữa, y lại đeo chiếc mặt nạ thật gớm ghiếc. Điều làm
cho nàng hoảng hốt nhất là phía trên chiếc mặt nạ có gắn một
cái móc sắt nhuọâm máu. Chiếc móc sắt y như cái đã cứa cổ
Trang và được dấu trong cặp táp của nàng.
Kẻ đó tiến tới, chụp lấy nàng thực nhanh và rên rỉ;
- T…r…a…n….g………….
Trang la lên:
- Trời ơi……. đừng, xin đừng.
Người đó ôm chặt lấy Trang và từ từ kéo cái mặt nạ và chiếc
mền ra. Cúi xuống hôn lên miệng nàng. Trang đã nhận ra Sanh.
Nhưng thân thể nàng vẫn mềm nhũn vì quá sợ hãi. Sanh bế bổng
nàng lên, đóng cửa và đưa vào nhà.
Một lúc sau, tim vẫn đập thình thịch, nhưng Trang đã lấy lại
được bình tĩnh, nàng đấm vào mình Sanh thùm thụp. La lên:
- Anh Sanh….anh Sanh. Anh ác quá hà. Làm người ta muốn đứng
tim đó có biết không.
Sanh vừa cười vừa nói:
- Anh xin lỗi em nhé. Anh còn tưởng là em nhận ra anh ngay nữa
chứ. Ai ngờ em nhát như vậy.
Vừa nói, Sanh vừa dơ cái mặt nạ lên. Trông nó thực khủng
khiếp. Mặt nạ được làm bằng gỗ. Hai con mắt trợn ngược, cái
miệng méo sẹo, há hốc. Máu me loang lổ và chiếc móc sắt như
chiếc sừng cắm ngay trên đỉnh đầu.
- Em có thấy nó ngầu không ? Ba anh đã mua từ miền thượng du
Bắc Việt trong chuyến đi sau cùng của ông.
Trang nhìn kỹ cái mặt nạ. Càng nhìn nàng càng thấy rùng rợn.
Và, Trang có cảm tưởng như đó chính là một khuôn mặt nào đóù,
trong cõi u mê, mà nàng đã gặp trong những cơn ác mộng những
ngày qua. Nàng bá lấy cổ Sanh. Ép mặt sát vào ngực chàng thì
thầm.
- Mấy ngày nay, em nhớ anh quá. Tại sao được thư mà không tới
thăm em.
- Anh cũng nhớ em kinh khủng. Nhưng vừa nhận được thư em thì
phải đi xa ngay.
Nói xong Sanh đặt Trang xuống. Nhưng hai người vẫn đứng thật
sát bên nhau.
Sanh lại hỏi:
- Đã có ai tới chưa ?
Trang gật đầu, nói:
- Con Nụ và Mẫu Đơn đang chờ trong phòng khách trên lầu.
- Còn Rô ?
- Anh ấy chưa thấy tới.
Trang vừa nói xong thì Sanh đã kéo nàng ép thật sát vô mình
chàng. Lưỡi chàng lùa qua miệng nàng làm thân thể Trang run
lên. Hai bàn tay Sanh từ từ luồn vô mình Trang. Những ngón tay
len lỏi rụng rời. Tâm thần nàng ngất ngây. Có những tiếng chim
hót, gió thổi thoang thoảng và hơi nóng hừng hực trong tim làm
nàng phải rên lên nho nhỏ:
- Anh….anh ơi……… coi chừng mấy đứa ở trên lầu đó.
Sanh nhẹ nhàng nâng mặt Trang lên. Chàng nhìn đắm đuối vô mắt
nàng thì thầm:
- Anh thương em qúa đi Trang ơi…..
Trang thực cảm động. Nàng lại nhướn lên hôn vô môi chàng. Cái
hôn gần như bất tận, quên đi vạn vật chung quanh.
Một lúc sau,Trang thì thầm:
- Thôi… chúng mình lên lầu họp đi.
*
Rô nhìn lên trần nhà. Mấy cái sàn nhà bằng gỗ to bản thật
tuyệt diệu. Chắc chắn mọi người sẽ rất thích trò chơi này.
Chàng phải biểu diễn cho đám bạn trong Thi Văn Đoàn Ma Quái
một trò chơi rùng rợn nhất trong năm mới được.
Rô nghe bước chân nhẹ nhàng bên cửa. Chàng quay qua nhìn đứa
em trai mới 10 tuổi đang nhướng mắt ngây thơ hỏi chàng:
- Anh lấy sợi dây thừøng của bố làm gì vậy?
Rô đặt chiếc ghế đẩu ngay dưới sàn nhà. Chàng leo lên. Vắt sợi
dây thừng qua sàn nhà. Làm một cái nút thòng lọng ở đầu dây
rồi nhẩy xuống đất. Ngắm nghía công trình của mình rồi mỉm
cười nói:
- Tèo, mày còn nhớ cái hình nộm bố làm cho tụi mình chơi hồi
đó không. Nó bự gần bằng mày đó.
Tèo gật đầu. Nhìn sợi dây thòng lọng đung đưa trên cây sàn
nhà. Rô nói thiếp:
- Chút xíu nữa, nhóm Thi Văn Đoàn Ma Quái của tụi tao sẽ tới
đây họp. Tao sẽ tắt hết đèn cho căn phòng này tối om. Treo
chiếc hình nộm đó lên cái thòng lọng này.
Tèo mở to mắt hỏi:
- Chỉ có thế thôi hay sao?
Tèo chẳng bao giờ lộ vẻ hợp tác với ông anh tinh nghịch này
bao giờ. Bởi vì tất cả các trò chơi của ông ta, Tèo đều trở
thành vật hy sinh cả.
Rô cười ha hả.
- Phải, chỉ có vậy thôi. Nhưng khi chúng nó tưởng đụng phải
một người treo cổ tự tử thì sẽ phải đứng tim mà chết được.
- Vậy anh cho em coi với được không.
Rô ngần gừ, nói:
- Nhưng mày không được méc với mẹ đó nghe không.
- Không….không có méc mẹ đâu.
- Vậy được rồi. Mày chui vô trong kẹt tủ kia núp đi mà coi.
Nhưng cũng phải nhớ là dù bất cứ chuyện gì xẩy ra ở đây; mày
cũng không được chui ra nghe chưa.
Tèo mừng rỡ chạy te te núp trong kẹt tủ ngay. Nó ngồi thu mình
thật gọn và im lặng chờ. Nhưng chỉ một lúc sau.Tèo đã gáy khò
khò ngủ mất rồi.
Trong khi đó, Rô nắm thằng hình nộm, leo lên ghế. Chàng cầm
sợi dây giựt giựt mấy cái thấy chắc ăn nên mỉm cười. Đút cái
đầu thằng hình nộm vô cái thòng lọng. Nhưng cái đầu thằng hình
nộm lớn quá không thế nào lọt qua thòng lọng được. Rô bực
mình, quăng thằng hình nộm xuống đất, chửi thề:
- Con bà nó. Tao thắt lại cái thòng lọng bự hơn xem đầu mày có
chui vừa hay không.
Lui hui một lúc, cái thòng lọng lại được thắt xong. Rô nhẩy
xuống ghế. Nắm thằng hình nộm lên. Cười ha hả nói:
- Bây giờ mày chạy đi đâu. Đã tới giờ hành hình rồi. Tao phải
treo cổ mày lên sợi dây đó có biết không. Nhà người còn điều
gì để nói nữa hay không?
Vừa nói, Rô vừa cười hi hí. Chàng leo lên chiếc ghế nắm sợi
dây. Trước khi đút đầu hình nộm vô thòng lọng. Chàng muốn thử
cho chắc ăn, nên choàng cái thòng lọng vô cổ mình coi có vừa
không. Nhưng vì một tay phải nắm cái hình nộm. Một tay nắm sợi
giây. Rô lụp chụp đạp chiếc ghế đểu đổ xuống. Chiếc thòng lọng
siết vô cổ chàng thực nhanh.
Rô dẫy dụa. Buông cái hình nộm rớt xuống đất. Hai tay chàng
níu lấy cái thòng lọng đang siết cứng cần cổ. Rô muốn la lên,
nhưng âm thanh bị tắc nghẹn vì cần cổ đã bị siết chặt. Âm
thanh phát ra từ cổ họng chàng chỉ còn là những tiếng ằng ặc
của một kẻ sắp đứt hơi.
Tất cả đầu im lặng, ngoài tiếng gáy đều đều, nho nhỏ của thằng
Tèo phát ra từ kẹt tủ. Trước mắt Rô bóng tối bắt đầu phủ
xuống, lòa nhòa rồi đen thẳm. Rô không còn rẫy rụa nữa. Chàng
đã thực sự tắc thở………. (Hết Phần 4 ... Xin mời xem tiếp
Phần 5) |