|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
QUÁN
GÒ ĐI LÊN |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22][23][24] |
|
Chương
13 |
|
 |
Con Kim xách túi trở về quán Đo
Đo vào một ngày không ai biết trước.
Vừa thấy bóng nó thấp thoáng trước cửa, thằng Cải ré lên:
- Í, Kim!
Đám con gái bên trong mừng rỡ ùa ra.
Con Cúc reo ầm:
- A, chị Kim về chơi!
Con Lan nghiêng đầu ngắm nghía:
- Chị Kim mới lấy chồng có mấy ngày mà đẹp ra quá ta!
Sau một lúc tay bắt mặt mừng, con Lệ dòm dáo dác, ngạc nhiên
hỏi:
- Sao đi có một mình vậy? Chồng Kim đâu?
Con Kim cười hì hì:
- Chồng hả? Không lấy nữa! Kim về đây xin làm lại!
Cô Thanh tươi cười bước ra:
- Ghé ăn ủng hộ quán hả mi?
Rồi cô nắm tay con Kim kéo vô trong:
- Vô đây chơi.
Con Kim đặt phịch người xuống, thở ra:
- Con về đây xin làm lại.
- Kỳ vậy? - Cô Thanh ngạc nhiên - Con nói thiệt hay nói chơi
đó?
- Thiệt đó, cô.
- Sao con không theo chồng về Đài Loan?
Con Kim tặc lưỡi:
- Rốt cuộc con đâu có lấy thằng cha đó.
Cặp môi cô Thanh vẽ thành hình chữ O:
- Trời đất, sao vậy con?
Lúc này tụi con Lan, con Lệ, con Cúc và thằng Lâm bu nghẹt
chung quanh, hiếu kỳ dỏng tai nghe.
Cô Thanh sợ con Kim có điều chi khó nói, liền xua tay:
- Mấy đứa giải tán đi! Chuyện người lớn tụi bây nghe làm chi.
Con Lệ dẩu môi:
- Con Kim bằng tuổi với con. Nó người lớn, con cũng đâu có
phải là con nít.
Cô Thanh trừng mắt:
- Mi ngon mi đi lấy chồng như nó đi. Tới chừng đó mới tính mi
là người lớn được.
Con Kim thấy găng quá, liền cười cười:
- Kệ tụi nó cô. Chuyện của con đâu có gì cần giấu giếm.
Con Lan vỗ tay:
- Chị Kim nói đúng đó. Tụi con cần nghe để học tập rút kinh
nghiệm chớ cô.
Nghe con Kim nói vậy, cô Thanh không thèm đuổi đám lóc chóc
kia nữa. Cô quay lại con Kim:
- Thiệt ra là chuyện gì vậy? Cô thấy thằng đó bảnh trai lắm
mà.
Con Kim chép miệng:
- Thằng cha đó chỉ bảnh phần trên thôi cô ơi.
Con Cúc láu táu:
- Còn phần dưới của ảnh thì răng hả chị?
Con Cúc vừa hỏi xong, mấy đứa đứng chung quanh ôm bụng cười
ngặt nghẽo. Còn cô Thanh thì day qua nạt:
- Mi có im đi không! Con gái gì mà ăn nói vô duyên!
Con Cúc bối rối gãi đầu, không hiểu mình vô duyên chỗ nào. Nó
là đứa nhà quê, quen nghĩ gì nói nấy, tự nhiên mới hỏi một câu
đã bị rầy, mặt bất giác ngẩn ra. Tuy không hiểu, nhưng thấy
tụi con Lan, con Lệ cười rũ, mặt nó liền đỏ lựng.
Con Kim cố nín cười, kể:
- Nhà trai mời nhà gái đến nhà hàng Arc-en-ciel ở quận 5 để
hai bên ra mắt nhau. Kêu là nhà gái cho oai chớ bên con chỉ có
hai mẹ con, sục sạo vất vả lắm mới mò thêm được một ông cậu họ
xa ở tuốt trên Hóc Môn. Khi ba người bên con tới thì "chú rể"
và mấy người nữa đã ngồi sẵn trong bàn. Hai bên nói qua nói
lại, tâm đầu ý hợp lắm...
Con Lan thấy con Kim cà kê lâu lắc, sốt ruột giục:
- Chị Kim kể lẹ lẹ tới chỗ quan trọng đi, để em còn ra bán
hàng chớ.
Con Kim nhìn con Lan, cười hì hì:
- Nói tóm lại là nếu cứ ngồi trò chuyện hoài như vậy thì chị
đã lấy thằng cha đó làm chồng rồi. Nhưng kẹt một cái là con
người ta đâu có ngồi suốt đời được...
- Đúng rồi đó! - Con Cúc lại ngứa miệng - Ngồi như rứa ê mông
lắm. Em từng ngồi sàng gạo em biết mà.
Lần này thì cô Thanh không thèm nạt con Cúc nữa, chỉ lắc đầu.
Con Kim quay nhìn cô Thanh, thở dài:
- Tưởng mọi chuyện đâu vô đó rồi, nào ngờ khi đứng dậy ra về,
con bỗng phát hiện thằng chả đi cà thọt. Sém chút nữa con xỉu
ngay tại chỗ rồi đó cô.
Con Lan nín thở:
- Rồi sao hả chị?
- Thì dẹp luôn chớ sao.
Thằng Lâm nhớ đến câu chuyện chặt chân của mình, cảm thấy tủi
thân, bèn cảm khái:
- Nếu ai cũng như chị Kim, những người tật nguyền không lấy vợ
lấy chồng gì được sao?
Con Kim hừ mũi:
- Chuyện tật nguyền là chuyện phụ, chuyện chính là họ lừa
mình. Ngay từ đầu họ có cho mình biết chú rể bị tật đâu. Ý họ
muốn gài mình vào thế đã rồi...
Cô Thanh gục gặc đầu:
- Con quyết liệt như vậy là đúng!
Cô đặt tay lên vai con Kim:
- Thôi, con ở lại đây làm với cô.
Con Kim quay về quán Đo Đo, nhân sự trong quán thêm một phen
đảo lộn.
Con Lệ trở vô lại trong bếp giữ chức "bếp trưởng", nhường
chiếc bàn kế toán cho con Kim. Con Cúc tụt xuống làm phụ bếp
như những ngày đầu.
Con Lệ, con Cúc "xuống chức" một cách vui vẻ. ấy là vì đứa nào
cũng mến con Kim. Việc con Kim trở lại khiến tụi nó mừng rỡ
hơn nhiều so với việc "thăng quan tiến chức".
Thằng Lâm, thằng Cải cũng vui lắm.
Lâm nói:
- Kim về lại quán, tôi mừng hết lớn.
Con Kim cười:
- Lâm đừng đổ thừa. Tuổi của Lâm mừng không mừng gì cũng chẳng
lớn thêm được nữa đâu!
Thằng Cải nắm tay con Kim:
- Kim xinh đẹp, giỏi giang, lanh lẹ, sợ gì không có chồng hả
Kim!
Con Kim cảm động:
- Kim có sợ gì đâu!
Tất nhiên, người vui nhứt phải là ông Tiger. Bởi vì lúc con
Kim ra đi, ông là người buồn nhứt.
Hai giờ chiều ông tới, thấy đứa nào từa tựa như con Kim đang
ngồi bên trong, ông tưởng mình đang chiêm bao. Ông dụi mắt hai
ba lần, ngó lại vẫn thấy cái đứa đang ngồi đó giống hệt người
ông thầm thương trộm nhớ.
Bán tín bán nghi, ông sè sẹ bước lại gần, tay che che trước
trán, mắt không dám chớp.
Bộ tịch của ông Tiger khiến con Kim tức cười quá. Nó cười hì
hì:
- Con đây, chú.
- Ôi, em đó hả? - Ông Tiger mừng rỡ, bây giờ ông mới dám mở
miệng - Em về hồi nào vậy?
- Hồi sáng, chú.
Gặp lại con Kim, ông Tiger mừng quá nên chẳng buồn để ý đến
cách xưng hô "xa cách" của nó. Ông hồi hộp:
- Em về chơi hay về luôn?
- Dạ, con về luôn.
- Ôi, hay quá!
Ông Tiger hoan hỉ thốt. Nhưng rồi sực nhớ đến một chuyện quan
trọng, ông trố mắt nhìn con Kim:
- Ủa, nghe nói em đi lấy chồng mà? Chuyện đó có không?
Con Kim muốn dập tắt mọi hy vọng của ông Tiger, liền nhanh
nhẩu gật đầu:
- Dạ có.
- Vậy sao em còn trở lại quán Đo Đo? - Ông Tiger không khỏi
thắc mắc.
Con Kim cười tươi như hoa:
- Có chi lạ đâu chú? Lấy chồng xong, càng phải ráng làm ăn để
mai mốt nuôi con chớ!
Nghe con Kim nói vậy, mặt ông Tiger lập tức xịu xuống. Mặt con
Kim giống hoa tươi bao nhiêu thì mặt ông trông giống hoa héo
bấy nhiêu.
- Em nói vậy cũng phải!
Buông thõng một câu, ông uể oải quay lại chỗ ngồi quen thuộc,
uể oải rút bịch lòng gà và gói xôi bắp từ trong cạc-táp ra.
Dạo này ông Tiger uống mỗi ngày mười chai bia. Lẽ ra bữa nay
ông phải tăng thêm hai chai nữa cho tương xứng với nỗi buồn
trong lòng nhưng có lẽ tửu lượng của ông chỉ tới đó nên ông
đành bằng lòng với con số mười tròn trịa.
Không tăng được bia, ông tăng thức ăn. Ông kêu nhộng, hến xào,
chả, tré.
Con Kim đi lấy chồng hụt trở về, thấy ông Tiger tập ăn thức ăn
của quán thì mừng lắm. Chỉ cái tật thiếu tiền là ông Tiger
không sửa được. Kêu càng nhiều món, số tiền thiếu càng lớn.
Nhưng bây giờ con Kim không coi đó là tội lỗi gì nghiêm trọng.
Ông Tiger chuyên thiếu nợ, nhưng bao giờ ngày hôm sau ông cũng
mang đến trả đàng hoàng, đầy đủ.
Thế là ông Tiger đã kêu món ăn của quán, mặc dù ông vẫn ghiền
xôi bắp, lòng gà, lúc nào cũng thủ sẵn trong cạc-táp. Đó là
tiến bộ thứ nhứt của ông Tiger, con Kim hài lòng kết luận.
Tiến bộ thứ hai là bây giờ ông không buồn bắt bẻ cách xưng hô
của con Kim. Hồi con Kim còn phòng không chiếc bóng, ông nằng
nặc bắt nó kêu ông bằng "anh". Nay con Kim đã yên bề gia thất
rồi, chuyện nó kêu ông bằng "anh" hay bằng "chú" đối với ông
đã không còn quan trọng nữa.
Ông nói thẳng ý nghĩ đó với con Kim:
- Bây giờ em muốn kêu anh bằng gì cũng được!
Ông Tiger tuyên bố câu đó với vẻ trang trọng và kiêu hãnh hệt
như tổng thống tuyên bố giảm thuế cho người nghèo. Ngực ông
ưỡn về phía trước, ra khí độ của một bậc trượng phu, không
chấp nhứt chi cách xưng hô vụng về của kẻ... tiểu nhân. Nào
ngờ con Kim làm ông cụt hứng quá xá. Nó láu lỉnh:
- Dạ, chuyện đó chú khỏi lo! Trước giờ con chỉ kêu có một cách
thôi chú.
Nghe con Kim đối đáp xóc hông như vậy, ông Tiger quê quá.
Không biết làm chi cho đỡ ngượng, ông nhìn quanh, thấy con Lan
đang xớ rớ gần đó, liền sầm mặt nạt:
- Chú kêu dĩa hến cả buổi rồi, sao chưa có?
Tội nghiệp con Lan, lòng nó chưa nguôi chuyện thằng Lâm, giờ
bỗng nhiên bị ông Tiger "giận cá chém thớt"!
- Gần có rồi chú!
Con Lan nói một câu rồi lủi thủi quay vô, mặt chảy dài như
bánh đa nhúng nước.
Nhưng ông Tiger chỉ buồn bực mấy ngày đầu thôi. Dần dần, thấy
con Kim đối xử với ông vẫn vui vẻ, thân thiện, cách ăn nói đùa
giỡn lại không có vẻ chi là gái có chồng, ông bình tâm trở
lại.
Rồi từ chỗ bình tâm ông chuyển qua ngạc nhiên.
Ông theo dõi con Kim suốt mười ngày, thấy nó vẫn đơn thân độc
mã trên chiếc xe Dream, anh chồng chẳng tới lui đưa đón, cũng
không hề ló mặt đến quán lấy một lần.
Ông Tiger thắc mắc quá, nhưng không dám hỏi ai.
Một bữa không nén được tò mò, ông ngoắt thằng Cải, giả bộ hỏi:
- Cháu bao nhiêu tuổi?
- Dạ, hai mươi.
Ông chỉ thằng Lâm:
- Còn chú em kia?
- Dạ, thằng đó mười tám.
Ông Tiger lại chỉ con Lan.
- Dạ, con nhỏ đó cũng mười tám.
Ông Tiger chỉ lòng vòng một hồi, cuối cùng chỉ tới con Kim.
- Dạ, chị đó hăm ba.
Ông Tiger chép miệng:
- Hăm ba mà đã lập gia đình, sớm quá!
Thằng Cải không biết ông Tiger giăng bẫy, liền cười hề hề:
- Gia đình đâu mà gia đình! Chị đó còn độc thân mà, chú!
Thằng Cải làm ông Tiger sửng sốt quá chừng:
- Sao nghe nói cổ mới đi lấy chồng?
- Tính vậy nhưng không được chú ơi! - Thằng Cải ra vẻ trải đời
- Chuyện tình cảm nhiều sóng gió bất ngờ lắm!
Ông Tiger nghe như có làn gió mát thổi qua hồn. Cũng như thằng
Lâm, ông muốn sụp xuống lạy thằng Cải quá.
Không lạy thằng Cải được, ông ngoắt thằng Lâm:
- Từ hôm nay, đem cho chú mười hai chai bia nghe!
Thì ra tửu lượng của ông Tiger không chỉ gói gọn trong phạm vi
mười chai. Nghe con Kim trở về với đời sống độc thân, ông uống
cả trăm chai chắc cũng không say. Chỉ hiềm nổi ăn mừng kiểu đó
tốn kém quá.
Từ bữa đó, ông Tiger ăn uống tới đâu trả tiền tới đó, không
còn thiếu nợ nữa.
Sự thay đổi của ông Tiger khiến con Kim buồn vui lẫn lộn.
Không nghe câu nói quen thuộc "Cho anh thiếu lại hai chục ngàn
mai trả được không?", nó cảm thấy như thiêu thiếu điều gì.
Con Kim trở về chừng hai ngày thì bà Fanta xuất hiện. Bà Fanta
là người ngoại quốc nhưng lại mê món mì Quảng.
Hôm đầu tiên bà bước vô, không đứa nào dám lại gần.
Con Lan chạt tuốt vô bếp, cùng con Cúc con Lệ đứng dồn thành
một cục.
Thấy bà Fanta ngồi dáo dác dòm quanh, con Lệ thúc con Lan:
- Mày ra hỏi khách dùng chi, sao chun tuốt vô đây?
Con Lan ôm cứng con Cúc:
- Em có biết tiếng Tây tiếng U chi mà hỏi?
- Mày ngu quá! - Con Lệ hừ mũi - Không biết nói thì lấy tay
huơ.
- Huơ đi đâu?
- Huơ vô tờ thực đơn chớ huơ đi đâu! Mày chỉ từ trên xuống
dưới, tới chỗ nào bả gật đầu thì thôi!
Con Lệ làm khôn, nhưng nó quên rằng tờ thực đơn chỉ ghi toàn
tiếng Việt. Bà Fanta dòm vô đó cũng như dòm vô cánh rừng, biết
chi mà gật với lắc.
Con Lan không đủ bình tĩnh để phát hiện ra sơ hở của con Lệ.
Nghe con Lệ mách nước, nó hít vô một hơi rồi hùng dũng đi ra.
Nhưng số con Lan là số hên. Bà Fanta không biết sinh sống ở
Việt Nam bao lâu mà tiếng Việt coi bộ khá sõi.
Thấy con Lan bước lại, bả ngước lên nói ngay:
- Mì quảng!
Con Lan bẻ tay răng rắc, chuẩn bị huơ tay, nghe vậy mừng húm,
dạ một tiếng rồi quay vô, rối rít khoe với con Lệ, con Cúc:
- Bả nói tiếng Việt rành lắm. Bả kêu mì Quảng.
Con Lan bưng tô mì Quảng ra, bà Fanta lại nói:
- Nước mắm.
Con Lan ngó trật lại, thấy thiếu lọ nước mắm, lại ba chân bốn
cẳng chạy vô, phục lăn:
- Bả kêu nước mắm chị Lệ ơi.
Con Lệ hừ mũi:
- Bả kêu nước mắm thì đem nước mắm ra. Có chút xíu vậy mà cũng
quên.
Con Lan cầm lọ nước mắm chạy ra, nhoáng cái đã phóng vô lần
nữa:
- Trời đất, bà Tây này bả rành tiếng Việt quá chừng chừng! Lần
này bả kêu tới bánh đa.
Con Cúc tròn mắt:
- Bánh đa mà bả cũng biết hả chị?
Con Lan gật đầu:
- Ừ, vậy mới nói!
Vừa đáp con Lan vừa cầm cái bánh đa lật đật chạy đi.
Nhưng lần này con Lan hố to. Thấy nó chìa cái bánh đa ra, bà
Fanta lắc đầu.
Thằng Lâm nãy giờ ngồi trước hiên nói chuyện với thằng Cải, lò
dò đi vô, thấy vậy liền bước lại làm oai:
- What do you need?
Bà Fanta giật mình khi nghe "nhà trí thức" Lâm xổ tiếng Anh.
Và bà mỉm cười lặp lại hai tiếng "bánh đa" khi nãy.
Thằng Lâm cúi nhìn cái bánh đa trên tay con Lan, nhíu mày nói:
- Chắc bả chê cái bánh này bị khét. Lan vô đổi cái bánh khác
đi.
Con Lan đổi cái bánh khác đem ra, bà Fanta vẫn lắc đầu quầy
quậy.
Rồi trước cặp mắt ngơ ngác của con Lan và thằng Lâm, bà đứng
lên khỏi ghế, thủng thỉnh tiến đến chỗ quầy để các loại nước
giải khát, chỉ tay vào... chai Fanta.
Thằng Lâm ôm đầu:
- Trời đất, bả muốn uống Fanta!
Con Lan mặt đỏ bừng, lẩm bẩm:
- Vậy mà mình tưởng bả kêu bánh đa.
Con Cúc không biết ất giáp chi, thấy con Lan tiu nghỉu đi vô,
liền hí hửng hỏi:
- Ngoài bánh đa, bả còn kêu thêm món gì khác không hở chị?
- Bánh đa đâu mà bánh đa! - Con Lan thở đánh thượt - Bả kêu
Fanta đó mày ơi!
Cũng như ông Tiger và ông Thịt Luộc Muối Tiêu, từ hôm đó trở
đi bà Fanta ghé quán mỗi ngày, nghiễm nhiên mang một cái tên
mà bả không biết và trở thành một trong ba người khách ruột
của quán Đo Đo.
Chỉ khác một điều: bà Fanta luôn ghé buổi sáng, ông Tiger trấn
thủ suốt buổi chiều, còn ông Thịt Luộc Muối Tiêu chỉ xuất hiện
vào giờ thằng Cải lăm le kéo cửa. |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 29, 2002
This story has been read (Since September 29, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|