|
COI THIEN THAI ENTERTAINMENT NETWORK |
|
 |
|
Please click the banner to support Coi Thien Thai
! |
|
 |
|
TRUYỆN NGUYỄN NHẬT
ÁNH |
|
QUÁN
GÒ ĐI LÊN |
|
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh |
|
[Chương
1][2][3][4][5][6][7][8][9][10][11][12][13][14][15][16][17][18][19][20][21][22][23][24] |
|
Chương
7 |
|
 |
Sau sự cố bất ngờ đó, Lâm quyết
định tạm thời án binh bất động. Lâm định chờ cho mọi chuyện
nguôi nguôi, với hy vọng con Cúc đang ở tuổi ham ăn ham ngủ sẽ
mau chóng quên đi những lời dặn dò khủng khiếp của ba nó.
Thực ra Lâm không phàn nàn gì ba con Cúc. Bậc làm cha làm mẹ
nào có con đi xa mà chẳng lo lắng. Lo lắng quá ắt sẽ hình dung
ra đủ thứ cạm bẫy đang chờ đợi con mình.
Hồi Lâm mới đặt chân xuống Sài Gòn, mẹ nó cũng căn dặn nó
không thiếu chuyện gì. Mẹ nó lúc nào cũng nơm nớp sợ nó bị tụi
xấu dụ dỗ, y như ba con Cúc vậy. Mẹ nó dặn nó tránh xa các
quán xá. Mẹ nó không cho nó uống cà phê. Mẹ nó không cho nó
uống nước ngọt. Muốn uống cà phê cho tỉnh ngủ đặng ôn bài thì
mua cà phê bột về pha, còn đi đường có khát cháy cổ thì ráng
chạy về nhà hoặc tấp vô nhà bạn bè xin nước uống! Mẹ nó dặn nó
vậy. Đó là do mẹ nó nghe người ta nói bọn xì ke ma túy thường
chui vô quán phục sẵn trong đó, đợi tay nào ngờ nghệch dẫn xác
vô, sẽ lân la lại gần giả bộ làm quen rồi lén bỏ thứ bột trắng
quỉ quái kia vào trong nước uống. Nạn nhân vô tình uống miết
sẽ đâm ghiền, sau đó sẽ tự nguyện làm theo sự sai phái của bọn
chúng.
Lâm bây giờ đã thành "cựu binh" ở đất Sài Gòn, mẹ nó đã thôi
viết thư căn dặn mỗi tuần như trước. Nhưng cứ nhớ lại chuyện
đó là Lâm thấy tức cười và thương mẹ vô cùng. Vì vậy mà Lâm
rất thông cảm với tâm trạng của ba con Cúc.
Lâm chỉ buồn chính con Cúc. Ba nó dặn nó thì nó cứ lẳng lặng
mà tiếp thu, tự nhiên đem nói huỵch toẹt ra làm chi. Nói thẳng
vô mặt Lâm như vậy có khác nào muốn ám chỉ Lâm là hạng người
bất lương cần phải đề cao cảnh giác.
Nhưng nỗi buồn của thằng Lâm chỉ thoáng qua. Trong thâm tâm nó
tự an ủi rằng con Cúc là đứa lù khù, nó hỏi thì con Cúc nói
chớ thiệt ra chẳng có ẩn ý chi.
Hơn nữa, trong những ngày đó Lâm lại có niềm vui lãnh tháng
lương đầu tiên. Cầm xấp tiền trên tay, nó sung sướng ngắt ra
làm hai, một nửa để dành, một nửa nhét túi tiêu xài.
Tiêu xài gì đây? À, đúng rồi, mình phải mua một cái đồng hồ.
Quán xá mà không có được cái đồng hồ day mặt ra đường thì
trông chẳng khí thế chút nào.
Nghĩ là làm, tối đó Lâm chạy ra cửa hàng xách về một cái đồng
hồ bự chảng, nhờ thằng Cải đóng đinh rồi lọ mọ bắt ghế leo lên
treo ngay giữa quán.
Sáng hôm sau, cô Thanh nhìn thấy cái đồng hồ chễm chệ trên
vách, ngạc nhiên hỏi:
- Đồng hồ ở đâu ra vậy tụi bây?
Con Lan khoe:
- Anh Lâm mua đó cô.
Cô Thanh nhìn Lâm:
- Con mua cái đồng hồ bao nhiêu để cô gửi lại tiền!
- Khỏi, cô! - Lâm hùng dũng - Tháng lương đầu tiên, con mua
làm kỷ niệm mà!
Thấy thằng Lâm oai phong quá, thằng Cải nhất quyết không chịu
thua. Ngày hôm sau nó lụi hụi khiêng về quán cái bàn thờ xanh
xanh đỏ đỏ, ông địa ngự một bên ông thần tài ngự một bên.
Nó "chỉ đạo" cô Thanh:
- Buôn bán mà không thờ mấy ông này không xong đâu cô!
Ông địa bộ dạng dân dã, áo xanh quần đỏ, đầu chít khăn, râu
tóc đen nhánh, ngồi phơi cái bụng chang bang, tay cầm một thỏi
vàng nén sáng chóe, ngó bắt sướng con mắt. Ông thần tài vận áo
thụng đỏ, đầu đội mão đỏ, tóc râu bạc phơ, nom đạo mạo tiên
phong đạo cốt nhưng vẫn không chịu thua ông địa, nghĩa là tay
vẫn cầm khư khư một thỏi vàng.
Từ ngày có cái bàn thờ, sáng sáng thằng Cải phải làm thêm một
nhiệm vụ quan trọng là pha cà phê mời ông địa và ông thần tài
uống. Riêng ông địa có thêm khoản thuốc lá 555 đúng kiểu bình
dân thoải mái.
Thằng Cải đặt trước mặt hai ông một ly cà phê đen, bật hộp
quẹt châm thuốc rồi nhét vào tay ông địa. Xong, nó đốt nhang
lầm rầm khấn vái.
Chẳng ai nghe rõ Cải nói gì trong miệng, chỉ biết đại khái nó
khấn cho quán Đo Đo ngày một ăn nên làm ra. Cải khấn suốt một
tuần, khách khứa chẳng đông lên bao lăm.
Một hôm, cô Thanh đang dọn dẹp kế bên, thấy Cải nhắm mắt lào
thào, bèn hiếu kỳ lắng tai nghe:
- ... Xin ơn trên phù hộ cho chủ của con là Lâm Thiên Thanh
làm ăn phát đạt, tiến vô như nước...
Mới nghe thằng Cải khấn tới đó, cô Thanh bật la hoảng:
- Trời ơi là trời! Ai nói với con tên cô là Lâm Thiên Thanh hả
Cải?
Thằng Cải quay lại, mặt ngớ ra:
- Ủa, tên cô không phải là Lâm Thiên Thanh hả? Con tưởng ai
tên Thanh cũng đều là Lâm Thiên Thanh hết chớ!
Cô Thanh nhăn hí:
- Sao con lại có ý nghĩ kỳ quặc như vậy?
Cải giương mắt ếch:
- Có gì kỳ quặc đâu cô! Dì của con cũng bán quán, cũng tên là
Lâm Thiên Thanh mà.
- Dì của mi thì kệ dì của mi!
Cô Thanh lắc đầu, ngán ngẩm:
- Đâu phải ai bán quán, ai tên Thanh cũng là Lâm Thiên Thanh.
Tên của cô là Nguyễn Thị Thanh, lần sau có khấn thì khấn cho
đúng tên cô, nhớ chưa?
- Dạ nhớ.
Thằng Lâm đứng bên cười hì hì:
- Hèn chi hổm rày quán mình vắng mà quán của dì thằng Cải lại
đắt như tôm tươi!
Đó là những chuyện buồn cười xảy ra trong quán Đo Đo sau kỳ
lương đầu tiên.
Đám con gái xài tiền theo kiểu khác. Con Lệ xách tiền đi may
áo mới, mặc dù quanh năm nó chỉ luẩn quẩn trong bếp, không đi
xa cái lò quá hai mét. Con Lan chơi sang hơn, ra tiệm ảnh chụp
vài pô kiểu cọ, ý chừng để mai mốt đem khoe thằng Lâm.
Con Kim đi làm bằng xe Dream, tiền lương chỉ đủ để nó đổ xăng
và ăn vặt. Kim đi làm không phải vì sinh kế, nó chỉ muốn giúp
cô Thanh, "sếp" cũ của nó.
Riêng con Cúc không thèm lãnh lương. Ngày phát lương, nó nói
với cô Thanh:
- Cô cứ giữ đó giùm con. Con dồn nhiều nhiều, mai mốt về phép,
con đem về cho gia đình!
Thằng Lâm nghe con Cúc nói vậy, càng thương hơn, càng thấy
mình... không chọn lầm người.
Vì vậy, mấy hôm sau nghe con Cúc hỏi mượn tiền, nó móc túi đưa
liền:
- Em cứ xài thoải mái, không cần trả làm chi!
- Ý, anh Lâm nói rứa răng được! - Con Cúc giảy nãy - Em chỉ
mượn thôi, rồi mai mốt em trả lại anh đàng hoàng!
Lâm khoát tay:
- Em đừng băn khoăn chuyện đó. Em cứ coi tiền của anh cũng
giống như... tiền của em vậy!
Nghe thằng Lâm nói vậy, con Cúc lấy làm lạ quá sức. Nó là đứa
chất phác, đâu có đủ trình độ hiểu được cái ý nghĩa thâm thúy
đằng sau câu nói "trữ tình" đó. Cho nên thằng Lâm kêu nó đừng
băn khoăn, nó càng băn khoăn tợn. Nó không hiểu tại sao thằng
Lâm lại biểu nó coi tiền của thằng Lâm giống như tiền của nó.
Ngẫm nghĩ một hồi, như chợt hiểu ra, con Cúc sáng mắt lên:
- Ừm anh Lâm nói rứa nghe cũng phải! Tiền giống tiền mà!
Thằng Lâm nghe con Cúc nói câu thứ nhứt, bụng nó như mở cờ, nó
tưởng con Cúc hiểu được tình ý của nó và sẵn sàng đáp lại.
Nhưng đến khi con Cúc nói câu thứ hai thì thằng Lâm dở cười dở
mếu. Mắt cụp xuống, Lâm làu bàu bực bội: Thiệt mình chưa thấy
ai ngốc như con nhỏ này! Mình đúng là một thằng ngốc mới cất
công đi tán tỉnh một con ngốc!
Cũng may cho Lâm, nếu nó biết con Cúc mượn tiền của nó để đi
mua lốp xe cho thằng Cải thì nó sẽ còn nguyền rủa mình tơi tả
hơn nữa.
Thiệt ra con Cúc chỉ tội nghiệp thằng Cải chứ chẳng yêu iếc
gì. Hổm rày, Cúc ngồi nghe thằng này tâm sự chuyện gia đình,
mủi lòng muốn rớt nước mắt.
Cải sống với mẹ mười mấy năm nay, tình mẫu tử có thể nói là
thiêng liêng đằm thắm vô hạn. Mẹ nó tính tình nóng nảy, sáng
la chiều mắng nhưng Cải vẫn một mực yêu thương và lễ phép với
mẹ. Đùng một cái, mẹ nó chìa ra trước mặt nó một xấp giấy tờ
chứng minh nó là con nuôi chớ không phải con ruột.
Lẽ ra mẹ thằng Cải không tiết lộ sự thật phũ phàng đó ra làm
chi. Bà đã giữ kín bí mật đó bao nhiêu năm nay rồi. Nhưng mẹ
ruột thằng Cải đang sống ở nước ngoài thình lình viết thư về
bày tỏ ý định bảo lãnh Cải xuất cảnh theo diện đoàn tụ. Thế là
mẹ nuôi nó lôi chuyện đó ra ánh sáng và bắt nó ký giấy.
Nhưng Cải nhất định không ký. Từ bé đến lớn, nó chỉ biết và
gắn bó với mỗi một bà mẹ nuôi, lại quen sống ở Việt Nam rồi,
nay bắt nó rời bỏ khung cảnh quen thuộc để chuyển đến một đất
nước xa lạ sống với một bà mẹ xa lạ, nó đâu có chịu.
Thế là giữa Cải và bà mẹ nuôi xảy ra xung đột dữ dội. Mấy bữa
nay thấy ngày nào thằng Cải cũng vác bộ mặt đưa đám ngồi thu
lu bên cạnh, con Cúc thắc mắc dò hỏi, mới hay ra nỗi đau của
Cải.
Nhưng dù bị mẹ chì chiết, đánh mắng, Cải vẫn một mực hiếu
thảo. Sau khi mua cái bàn thờ ông địa, tiền còn lại Cải đem về
đưa hết cho mẹ. Vì vậy chiếc xe đạp cà tàng của Cải cái lốp
mòn vẹt cả tháng nay vẫn chưa thay được.
Con Cúc thấy vậy, xót ruột quá mới mượn tiền thằng Lâm đặng
mua lốp xe cho Cải.
Con Cúc lạ nước lạ cái, có biết đường sá chi đâu mà đi một
mình, bèn mượn con Kim chở đi.
Con Kim là đứa ưa làm khôn. Trên đường đi, nó nghiêm nghị nói
với con Cúc:
- Ở quán Đo Đo, em nói giọng "nước mắm Nam Ô nguyên chất" thì
không sao, vì khách vô quán đa số là người Quảng. Nhưng đi ra
ngoài em nói cái giọng nặng trịch đó, không ai hiểu gì đâu!
Con Kim làm con Cúc chột dạ:
- Chết rồi! Rứa em phải làm răng hả chị?
Mới hù một phát đã được con Cúc rối rít "xin ý kiến", con Kim
khoái chí lên mặt:
- Em đừng lo! Chỉ cần để ý một chút thôi. Cố đừng nói "bao
gạo" thành "bô gộ", "bằng phẳng" thành "bèn phẻn" hay "nham
nhám" thành "nhôm nhốm" là được!
Con Kim là dân Quảng Tây, nói tiếng Việt còn đơn đớt nhiều
chỗ, nhưng gặp con Cúc nhà quê, nó vẫn làm oai khủng khiếp.
Con Cúc là đứa lờ khờ, lại nhát gan, nghe "thầy dùi" dặn sao
làm vậy. Dọc đường nó lẩm nhẩm "học đánh vần" muốn trẹo quai
hàm.
Tấp vô tiệm bán phụ tùng xe đạp, nghe chủ tiệm hỏi:
- Mua gì đó mấy cháu?
Con Cúc nhíu mày, cố vận dụng "bài học":
- Dạ, bán cho con một cái "láp xe độp"!
Khổ thân con Cúc, nó luống cuống quá mức nên càng ráng nói cho
"chuẩn" lại càng trật chìa.
- Cháu mua cái gì? - Chủ quán không hiểu, nghiêng tai hỏi lại.
Cúc càng toát mồ hôi:
- Dạ, cái... "láp xe độp".
Chủ quán trợn mắt, tính hỏi tiếp lần thứ ba thì đứa con trai
đứng bên nhanh nhẩu "thuyết minh":
- Chỉ hỏi mua cái lốp xe đạp đó ba!
- Trời đất! - Chủ quán giơ hai tay lên trời - "Lốp xe đạp" thì
nói "lốp xe đạp" đại cho rồi, còn bày đặt nói lái là "láp xe
độp"!
Thiệt oan cho con Cúc, nó có định nói lái nói liếc gì đâu!
Con Kim biết con Cúc bị oan nhưng không nghĩ ra cách gì thanh
minh giùm bạn ngoài cách đứng ôm bụng cười.
Cúc ít khi nổi nóng, nhưng lúc này đang mắc cỡ chưa biết chun
đi đâu, ngoảnh sang thấy con Kim nhe răng khỉ ra cười, nó đâm
quạu.
- Có chi hay mà cười! Tại chị xúi tui chớ ai!
Nghe con Cúc xưng "tui", biết nó đang nổi khùng, con Kim lật
đật nổ máy xe, giả lả:
- Em ngồi lên chị chở về.
Con Cúc không nói không rằng, lẳng lặng leo lên ngồi đằng sau
con Kim. Nó ngồi trơ như cục gạch, từ đó cho đến lúc về tới
quán.
Lúc xuống xe, nó đột ngột phát biểu một câu đầy vẻ dứt khoát:
- Giọng mình răng mình cứ nói y như rứa là chắc ăn nhứt!
Để rút ra được cái "triết lý" sâu sắc đó, chắc từ nãy đến giờ
con Cúc suy nghĩ ghê lắm! |
|
| |
|
Xin các bạn vui lòng nhấn
chuột vào quảng cáo để ủng hộ Cõi Thiên Thai! |
|
 |
|
(TRUYỆN
NGUYỄN NHẬT ÁNH) |
|
Join Cõi Thiên Thai's
Mailing List To Receive Updates & News - (Recommended for people who
live in Viet Nam) |
|
|
|
Last Update:
September 29, 2002
This story has been read (Since September 29, 2002):
|
|
 |
|
This page is using Unicode
font - Please
download Unicode Font here to read
Web site: http://www.coithienthai.com
E-mail:
[email protected] |
|